Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Hồi 2: Sách Cực Lạc - Chương 1: Phong Thượng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:24
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng sáng mới lên, rừng trúc lay động.
Ngoài thành Lạc Dương, bên bờ sông Y, một nam nhân say rượu cầm đèn lồng bước lảo đảo.
Nam nhân sống ở làng Phù Đồ hạ nguồn sông Y, hôm nay tụ tập với bạn bè tại quán rượu Hồ Cơ ở ngoại ô tòa thành, về nhà phần muộn uống thêm vài chén.
Nam nhân lảo đảo bước , vì lâu uống nhiều rượu như , cảm thấy đầu chóng mặt, cơ thể nóng.
Nam nhân bên gốc cây trúc, định nghỉ một chút tiếp.
Đã tiết Bạch Lộ, gió đêm lạnh, gió sông Y lạnh buốt xương. Tuy nhiên, cảm thấy nóng bức, ngũ tạng lục phủ như lửa đốt, những thấy lạnh mà còn nóng.
Một cơn gió lạnh thổi qua, đèn lồng tắt. Nam nhân lấy một cây hỏa chiết định châm đèn lồng. Không vì , dù cố gắng lâu, hỏa chiết vẫn cháy.
Trong lúc bực bội, nam nhân ngửi thấy một mùi hương. Mùi hương thoang thoảng dễ chịu, giống như mùi phấn son quyến rũ giống như hương thơm của hoa cỏ còn thoang thoảng mùi hương khói trong chùa, mang theo một cảm giác trang nghiêm.
Nam nhân đang tò mò mùi hương từ phát . Trong rừng trúc sâu thẳm, gió thổi lay bóng, nhạc tiên giáng trần, bóng mờ ảo.
Nam nhân thấy hoa Mạn Đà La bay lượn, hạc trắng, công, và các loài chim kỳ diệu như Ca Lăng Tần Già bay , một đoàn Phật tổ với dáng vẻ uy nghi từ từ bước khỏi rừng trúc, ngâm nga kinh Phật trang nghiêm. Phật tổ mặc pháp y màu hoàng kim, hào quang lưng sáng rực đêm như ba nghìn thế giới lớn.
Nam nhân há hốc miệng ngạc nhiên.
Trong lúc trời hoa rực rỡ, một đoàn Phật tổ bước xuống sông Y, giữa dòng nước. Nước sông lập tức rực rỡ ánh sáng Phật, những đóa hoa sen bảy màu nở rộ.
Phật tổ : "Chúng sinh ở Cực Lạc y phục y phục thức ăn thức ăn, tất cả đều tự nhiên đủ đầy. Không tham, sân, si mê ngu dốt. Tất cả chúng sinh, luôn diệu pháp, đó là thế giới Cực Lạc."
Nam nhân vốn tin thần Phật, nay thấy Phật tổ hiển linh bèn nghĩ rằng duyên Phật của tới. Hắn như ma xui quỷ khiến, theo Phật tổ bước xuống sông Y.
Nam nhân trong nước, một vị Phật bước đến, dâng cho một chiếc pháp y lấp lánh.
Nam nhân cởi bỏ y phục của , trần truồng trong nước hai vị Phật múc nước sông Y, tẩy rửa thể .
Nam nhân vốn cơ thể nóng bức, tâm trí bất an, lúc cảm thấy mát mẻ hơn nhiều, thoải mái nên lời, thậm chí phần cảm giác như đang ở tiên cảnh.
Phật tổ bên cạnh hát khẽ, hoa Mạn Đà La bay khắp trời, xung quanh hoa sen nở rộ, nam nhân nở nụ , cả thoải mái như đến thế giới Cực Lạc.
*
Hồ Thập Tam Lang dọc bờ sông Y, đến thành Lạc Dương.
Hồ Thập Tam Lang c.ắ.n một giỏ tre, trong giỏ vài hộp t.h.u.ố.c từ gỗ mun. Cô cô của Hồ Thập Tam Lang, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ sống ở Lạc Dương, điều hành một nhạc phường ở chợ Quỷ. Gần đây cô cô bệnh, Hồ Thập Tam Lang lệnh cha đến Lạc Dương thăm cô cô. Trong giỏ, t.h.u.ố.c quý mà lão hồ vương gửi tặng cho nghĩa .
Ban ngày, Hồ Thập Tam Lang lạc đường, lỡ mất nơi trú chân, đêm khuya vẫn còn dọc sông Y.
Hồ Thập Tam Lang nghĩ rằng khi thăm cô cô thì sẽ ghé thăm Phiêu Miểu các một chuyến. Lâu gặp con mèo đen đó, cảm thấy cần đến để cãi với nó một trận, xem nó khỏe , trong lòng mới yên tâm. Hơn nữa, gần đây mới học vài món ăn của Hồ, thể cho Bạch Cơ và Nguyên công t.ử ăn.
Đột nhiên, Hồ Thập Tam Lang thấy từ xa một trong sông Y.
Mùa thu sâu, gió đêm lạnh, nước sông lạnh buốt, đó trần truồng, trong nước.
Hồ Thập Tam Lang tò mò đó đang gì? Hắn lạnh ?!
Hồ Thập Tam Lang đến bờ sông.
Lại gần hơn rõ đó, Hồ Thập Tam Lang lập tức hoảng hồn.
Đó là một nam nhân trong sông Y, quần áo vứt bừa bãi bên bờ. Hồn vía lạc lối, tâm trí hoang mang, tay cầm một con dao, ngừng tự cắt .
Nam nhân cắt đến nát da nát thịt, m.á.u chảy ròng ròng. Bụng rạch toang, ruột lòi một nửa. Máu tươi nhuộm đỏ nước sông quanh như nở vô hoa sen đỏ.
Biểu cảm của nam nhân kỳ lạ, mỉm đầy sung sướng, đau đớn mà còn hạnh phúc.
"Chúng sinh ở Cực Lạc y phục y phục thức ăn thức ăn, tất cả đều tự nhiên đủ đầy. Không tham, sân, si mê ngu dốt. Tất cả chúng sinh, luôn diệu pháp, đó là thế giới Cực Lạc." Nam nhân mỉm , lẩm bẩm.
Hồ Thập Tam Lang nghĩ nam nhân yêu quái mê hoặc nhưng quanh thấy yêu khí nào. Xung quanh ngoài , yêu quái nào khác.
Hồ Thập Tam Lang vội đặt giỏ tre xuống, lội xuống nước cứu nam nhân.
Tiếc , khi Hồ Thập Tam Lang đến gần, ngũ tạng nam nhân đứt đoạn, m.á.u chảy cạn, đổ gục xuống nước.
Nam nhân ngã xuống nước, một nửa mặt nước, một nửa mặt nước, khóe miệng vẫn giữ nụ kỳ lạ như đang ở thế giới Cực Lạc.
Tiểu hồ ly trong vũng máu, vì nước sông quá lạnh, vì sợ hãi trong lòng mà run rẩy.
*
Thời gian bắt đầu và kết thúc.
Không gian vô biên vô tận.
Thế giới vô cùng vô tận.
Trong cơn mơ hồ, Nguyên Diệu đến một cõi Cực Lạc, mắt là bảo điện, tinh xá, bảy báu hồ, nước tám công đức, tràn đầy trong đó. Hoa tươi nở rộ, cát vàng trải khắp đất, nhiều vị Phật những đài sen lớn như bánh xe, tụng kinh giảng đạo.
Hoa trời rực rỡ, tiếng Phạn âm ngân vang, nhiều thiện nam tín nữ đang thành kính lắng .
Nghe như , diệu âm tai khiến linh hồn thanh tịnh, tâm trạng yên bình.
Nguyên Diệu dạo bước trong cõi Cực Lạc, tâm trạng vui vẻ. Hắn mãi thì đột nhiên cảm thấy đất rung núi chuyển, mắt là một trận hỗn loạn.
Một con rồng trắng bất ngờ điên cuồng phóng từ hồ bảy báu lên trời.
Rồng trắng lớn, hình như rắn thần vảy trong suốt như lưu ly bao phủ. Sừng của nó như san hô, móng vuốt sắc như liềm, râu và bờm như thương kích, uy mãnh và đẽ.
Trên rồng trắng phủ đầy ngọn lửa đan xen giữa vàng kim và băng lam, đồng t.ử của nó ánh lên màu đỏ yêu dị như giọt máu.
Rồng trắng râu bờm dựng , răng nanh sắc như liềm, nó điên cuồng gần lên, một cơn gió nóng quét qua, bắt đầu há miệng nuốt chửng các Phật tổ đang giảng pháp.
Nguyên Diệu kinh hoàng.
Thiện nam tín nữ chạy tán loạn, rồng trắng nuốt chửng hết các Phật tổ, nước trong bảy báu hồ biến thành màu đỏ yêu quái.
Rồng trắng cuộn đài sen, ánh mắt yêu dị như máu, răng nanh sắc lạnh. Nó nhai một Phật tổ kiêu ngạo : "Từ giờ trở , và Phật tổ ngang hàng."
Nguyên Diệu sợ hãi, kêu lên: "Bạch Cơ, đừng mà..."
Rồng trắng thấy tiếng Nguyên Diệu kêu, há miệng rộng, lao tới, nuốt chửng .
"Bạch Cơ, cứu với..."
Nguyên Diệu giật tỉnh dậy.
Nguyên Diệu mở mắt thì thấy gốc cây bồ đề ở sân của Phiêu Miểu các.
Nắng chiều thu xuyên qua lá bồ đề, tỏa một màu xanh vàng lấp lánh, giống như lưu ly.
"Hiên Chi chứ? Mơ thấy ác mộng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/hoi-2-sach-cuc-lac-chuong-1-phong-thuong.html.]
Bạch Cơ nhai bánh sữa hoa hồng tiến gần, quan tâm hỏi.
Con mèo đen đang một chiếc đệm cỏ, cũng đang ăn bánh sữa hoa hồng. Nó khạc bánh sữa hoa hồng khỏi cổ họng mắng: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, ban ngày ban mặt mơ ác mộng cái gì! Tiếng hét của ngươi nghẹn bánh sữa hoa hồng, khụ khụ khụ..."
Nguyên Diệu mới nhớ .
Sau bữa trưa, nắng thu rực rỡ, Bạch Cơ rảnh rỗi bèn gốc cây bồ đề kinh Phật, cũng cạnh phơi nắng, ngắm hồ sen. Vì nắng ấm áp, gió thu dịu dàng, khi nào ngủ mơ thấy ác mộng .
"Ly Nô lão chứ?"
Nguyên Diệu áy náy, vội vàng vỗ lưng cho con mèo đen, cho nó uống nước .
"Suýt chút nữa là nghẹn c.h.ế.t." Con mèo đen bực bội .
Bạch Cơ ăn bánh sữa hoa hồng : "Hiên Chi mơ thấy ác mộng gì? Tại trong mơ gọi tên ?"
Nguyên Diệu bèn kể giấc mơ đầu đuôi .
Bạch Cơ : "Thế giới Cực Lạc Hiên Chi mơ thành như ... trong mơ của Hiên Chi, vẫn giống lắm."
"Tất nhiên giống , chỉ là mơ thôi mà, Bạch Cơ luôn tâm thiện kính Phật nên sẽ chuyện khủng khiếp như nuốt chửng Phật tổ và ngang hàng với Phật tổ ." Tiểu thư sinh .
Bạch Cơ : "Ý là, ngang hàng đúng là nhàm chán, phong cách của . Chỉ duy ngã độc tôn mới thú vị."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Bạch Cơ, xin hãy giữ lòng kính Phật và sửa hành vi của nhiều việc thiện. Tiểu sinh sẽ niệm A Di Đà Phật nhiều để cầu nguyện cho ngươi."
Bạch Cơ mà đau đầu, c.ắ.n một miếng bánh sữa hoa hồng.
Con mèo đen đột nhiên dựng tai lên, : "Chủ nhân, hình như khách đến, bước chân vẻ quen."
Bạch Cơ : "Hiên Chi xem thử."
"Được." Nguyên Diệu dậy.
Hiếm khi khách đến, Nguyên Diệu rời khỏi sân , đến đại sảnh tiếp đón.
Trong đại sảnh, một công t.ử trẻ tuổi, tuấn, mặc hoa phục đang ở cửa, một chân bước Phiêu Miểu các, một chân ở ngoài, trông như .
Nguyên Diệu thấy, vui mừng : "Đan Dương, lâu gặp."
Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu mới bước Phiêu Miểu các.
"Hiên Chi trong lúc mơ hồ, còn tưởng về Trường An . Đang thấy khó hiểu thì thấy ngươi , lúc mới yên tâm."
Trước đây ở Trường An, khi Vi Ngạn cùng gia đình chuyển đến Lạc Dương, đến Phiêu Miểu các để chia tay với Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Vì theo cha quan ở Thần Đô, ít thời gian về Trường An, gặp Nguyên Diệu cũng tiện. Bạch Cơ , cần chia tay, nàng cũng sẽ dời Phiêu Miểu các đến Thần Đô, kêu Vi Ngạn thể tìm thấy ở chợ Nam. Với mệnh của dễ dàng tìm thấy Phiêu Miểu các. Khi bận, thể đến Phiêu Miểu các như ở Trường An.
Nguyên Diệu mời Vi Ngạn : "Đan Dương, lâu gặp, tiểu sinh còn tưởng ngươi sẽ đến Phiêu Miểu các nữa."
Vi Ngạn : "Sau khi đến Lạc Dương, nhận lệnh Giang Châu việc, mấy ngày mới về. Vừa xong việc, rảnh rỗi nên bèn đến chợ Nam tìm Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu : "Đan Dương bây giờ ở phường nào? Khi nào rảnh, tiểu sinh sẽ đến thăm ngươi."
Vi Ngạn : "Phường Thượng Thiện. Ngươi phường hỏi Vi phủ là ngay."
Nguyên Diệu : "Gần hoàng cung lắm nhỉ."
Vi Ngạn : " . Ở Phường Thượng Thiện tiện cho cha mỗi ngày cung."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn thiết trong phòng.
Vi Ngạn khách sáo, ngắm nghía một lúc bố trí và trang trí trong phòng, từ cửa sổ trông thấy Bạch Cơ và Ly Nô đang gốc cây bồ đề ăn bánh sữa hoa hồng bèn vẫy tay gọi: "Bạch Cơ đang ăn gì thế?"
Bạch Cơ nghiêng đầu thì thấy Vi Ngạn, : "Là Vi công t.ử , lâu gặp. Ta đang ăn bánh sữa hoa hồng mới nướng của Thất Xảo Trai."
Vi Ngạn thèm nhỏ dãi, : "Bánh sữa hoa hồng của Thất Xảo Trai là bánh ngon nhất Thần Đô, ai cũng xếp hàng tranh mua, hầu nhà muộn, đều mua ."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử qua đây ăn một chút ."
"Được thôi." Vi Ngạn vui vẻ về phía sân .
Từ khi đến Lạc Dương, ăn bánh ngọt dễ dàng hơn nhiều, chỉ cần là bánh của Thất Xảo Trai, cần Nguyên Diệu ngoài mua. Chủ tiệm Thất Xảo Trai, tên Xảo Nương là một con yêu chim sặc sỡ, nàng mang theo một bầy chim mở Thất Xảo Trai ở chợ Bắc Lạc Dương đủ loại bánh ngọt hoa mỹ. Vì chim chóc khéo tay khéo chân, bánh các quý bà yêu thích nên Thất Xảo Trai buôn bán phát đạt, nổi tiếng trong Thần Đô. Khi Bạch Cơ ăn bánh Thất Xảo Trai, Nguyên Diệu chợ Bắc xếp hàng cũng chắc mua , nàng sẽ cho hạc giấy mang tờ giấy ghi tên bánh bay đến Thất Xảo Trai. Không lâu sẽ mấy con chim sặc sỡ ngậm một giỏ bánh ngọt hoa tươi đến Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ, Vi Ngạn gốc cây bồ đề ăn bánh sữa hoa hồng tán gẫu. Nguyên Diệu thấy nước nhiều bèn pha một bình Dương Hiển mà Vi Ngạn thích. Ly Nô ăn no uống đủ, cuộn đệm cỏ, ngủ .
Bạch Cơ : "Vi công tử, hôm nay mua vài bảo vật ? Phiêu Miểu các ở Thần Đô , nhiều thứ kỳ lạ hơn ở Trường An nhiều."
Vi Ngạn c.ắ.n một miếng bánh sữa hoa hồng, : "Đã đến , mua vài thứ cũng hợp lý. Bạch Cơ, ở đây bảo vật nào vui vẻ đến bay bổng ?"
Bạch Cơ ngẩn , : "Ta nhầm chứ? Vi công tử, bảo vật gì?"
Vi Ngạn : "Bảo vật vui vẻ đến bay bổng..."
Bạch Cơ : "Vi công tử, luôn thích bảo vật kỳ lạ ? Sao bây giờ đổi sở thích ?"
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, vẫn thích những vật kỳ quái, vì đối với , kinh hoàng mới là nguồn gốc của niềm vui. Gần đây, cái tên Bùi Tiên thích ngươi , sắp đến sinh nhật , dù cũng là biểu ca của , tặng một món quà. Nghe trong Thần Đô đang nổi lên trào lưu Cực Lạc nên tặng Bùi Tiên món quà liên quan đến trào lưu . Vì nếu tặng cốc xương , vòng ngũ hành, hoặc thằn lằn ăn xác c.h.ế.t, sẽ đ.á.n.h mất."
Bạch Cơ nghi ngờ, : "Vi công tử, trào lưu Cực Lạc là gì? Gần đây ít ngoài, cũng ít tham gia tiệc tùng, rõ phong trào ngoài ..."
Nguyên Diệu nghĩ một chút, : "Có là tu học Phật pháp ? Dù , Cực Lạc thế giới là mục tiêu của Phật giáo."
Vi Ngạn lắc đầu, : "Không tu học Phật pháp. Hiên Chi, Cực Lạc thế giới của Phật giáo, tuy hướng tới nhưng đang sống bình thường thì ai cả."
Nguyên Diệu gãi đầu hỏi: "Vậy trào lưu Cực Lạc là gì?"
Vi Ngạn bí hiểm, : "Cực Lạc là cho trải nghiệm niềm vui tột đỉnh. Gần đây, trào lưu trong Thần Đô là đang tìm kiếm niềm vui, tiệc tùng suốt đêm, đắm trong rượu chè, cờ bạc, gái gú..."
Bạch Cơ : "Rượu ngon, hát , gái , quý tộc luôn như ? Đâu mới nổi lên."
Vi Ngạn : "Ta hết. Tiệc tùng suốt đêm đắm trong rượu chè, cờ bạc, gái gú chỉ là niềm vui sơ cấp nhất, ngoài bí mật bán một loại Cực Lạc tán, ăn thể khiến tiêu tan phiền muộn, vui sướng vô cùng. Tuy nhiên, mối quan hệ, Cực Lạc tán khó mua, tiền vàng cũng khó mà mua ."
Bạch Cơ mặt dần nghiêm trọng, : "Ai bán Cực Lạc tán ?"
Vi Ngạn lắc đầu, : "Không . Chỉ bán nhưng mua thế nào. Nếu mua , cũng mua về thử."
Bạch Cơ : "Vi công tử, khuyên ngươi đừng thử. Mọi việc đều giá của nó, thứ gì trải nghiệm Cực Lạc đều đắt. Giá liên quan đến tiền bạc, tiền bạc quá rẻ, đủ trả giá Cực Lạc. Trải nghiệm Cực Lạc dùng mạng sống để trả."
Vi Ngạn toát mồ hôi, : "Cái ... thật , hứng thú với Cực Lạc, thích kinh hoàng hơn. , hết. Cực Lạc tán là thứ vui nhất, theo lời đồn, điều vui sướng nhất là tham gia Tiệc Cực Lạc. Tiệc Cực Lạc bí ẩn, do yêu quái tổ chức, chỉ duyên mới mời tham dự. Điều giống như Phiêu Miểu các. Người duyên phận, cách đến Tiệc Cực Lạc. Ngoài treo giải vạn quan tiền tài mua vé Tiệc Cực Lạc, đều đường."
Bạch Cơ đang trầm ngâm.
Nguyên Diệu hỏi: "Đan Dương, Tiệc Cực Lạc là gì? Nghe kỳ lạ quá, thật sự là yêu quái tổ chức ?"
Vi Ngạn : "Ta từng tham dự, rõ. Nghe từng tham dự Tiệc Cực Lạc , trong Tiệc Cực Lạc sẽ truyền một cuốn sách Cực Lạc, mở cuốn sách đó mới đến nguồn gốc Cực Lạc."
Bạch Cơ , : "Sách Cực Lạc? Thật trùng hợp, đó là thứ bán ."