Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 8: Diệt Uế
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:31
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời đó, Phật pháp phổ biến, nhiều tín ngưỡng khác tồn tại, mỗi quốc gia, mỗi tòa thành đều tín ngưỡng riêng. Có nước trọng Phật, thành trấn bài trừ Phật giáo.
Người dân thành Diễn tôn trọng Phật giáo, một quý tộc cho rằng những phép lạ của nhà Phật là dị đoan, giáo lý của Phật là tà thuyết. Cộng thêm việc xác c.h.ế.t chùa Viên Thông liên tục biến thành xương trắng, tin đồn lan truyền rằng các hòa thượng là quỷ ăn xác.
Chủ thành và tướng quân vốn ưa Phật giáo, tin đồn bèn lệnh đem các hòa thượng ở chùa Viên Thông nấu và chia cho ăn.
Một đám binh sĩ cầm vũ khí xông chùa Viên Thông, tất cả hòa thượng trong chùa, bao gồm Khô Đăng, Diệt Uế và một vài t.ử theo đều bắt. Binh lính đuổi hết các hòa thượng già trẻ đến bên ngoài chùa Viên Thông, dù là ai phản kháng đều g.i.ế.c ngay tại chỗ.
Bên ngoài chùa Viên Thông, củi lửa bập bùng, ba cái vạc lớn đặt lửa.
Binh lính lột hết y phục của các hòa thượng, bất chấp tiếng kêu la, vùng vẫy của họ, ép buộc họ vạc nước sôi.
"Aaaaa..."
Các hòa thượng gào thét trong đau đớn, luộc sống.
Trong vạc nước, nước sôi cuồn cuộn, xác c.h.ế.t của các hòa thượng luộc đến nứt da nứt thịt, lật nhào trong nước. Có vài xác nấu nhừ chỉ còn những bộ xương trắng.
Không khí tràn ngập mùi thơm của thịt luộc.
Một đám dân chúng bụng đói cồn cào, bưng bát xếp hàng dài, lượt qua các vạc nước.
Binh lính cầm một cái muỗng lớn như đang phát cháo cứu đói cho dân tị nạn, từ vạc nước múc lên một muỗng canh thịt, đổ bát của dân chúng.
Dân chúng bụng đói, thèm khát canh thịt, họ ngấu nghiến ăn thịt uống canh, hề để ý đến những hòa thượng đang quằn quại trong biển máu, luộc sống.
Một cái vạc thể luộc ba hòa thượng. Khi canh thịt của ba hòa thượng chia hết, binh lính thêm nước vạc, đợi nước sôi thả thêm hòa thượng .
Các hòa thượng yên lặng, chờ đợi đến lượt ném vạc. Trong họ, tâm tĩnh như nước, hề d.a.o động, chỉ khe khẽ niệm Phật. Có sợ hãi tột độ, chịu đựng nổi bỏ chạy. Tuy nhiên, hễ hòa thượng nào chạy trốn, binh lính sẽ đuổi theo, c.h.é.m c.h.ế.t ném xác vạc.
Khô Đăng và Diệt Uế giữa các hòa thượng binh lính lượt ném từng hòa thượng vạc nước.
Các hòa thượng quằn quại, kêu gào trong nước sôi, đau đớn đến tột cùng.
Người dân xung quanh ôm bát như ác quỷ chiếm đoạt, lòng thương xót, mắt họ sáng rực, chăm chăm nồi nước sôi, chờ đợi thịt canh đổ bát.
Diệt Uế vô cùng sụp đổ, run rẩy hỏi: "Sư phụ, đây là địa ngục ?"
Khô Đăng thở dài, bình thản đáp: "A Di Đà Phật! Diệt Uế, nhân gian như lò luyện, chúng sinh đều khổ, thế giới Ta Bà vốn dĩ là địa ngục, chỉ cõi Phật cách mười vạn ức cõi Phật thổ mới là Cực Lạc tịnh độ. Chúng sinh ở Cực Lạc gì nấy, ăn ăn, thứ tự nhiên đầy đủ. Không tham, sân, si mê. Chúng sinh đều pháp vi diệu, đó là thế giới Cực Lạc."
Nghe lời Khô Đăng, các hòa thượng đều chắp tay, cúi đầu niệm Phật.
Nhìn cảnh tượng hòa thượng luộc, Diệt Uế thấy cõi Tịnh độ Cực Lạc hư ảo trong lòng đang tan vỡ.
Ngọn lửa lớn rực cháy, nước trong nồi sôi sùng sục, vài binh sĩ đến bắt hòa thượng.
Khô Đăng : "Diệt Uế, hôm nay thầy đến hạn, thể truyền bá Phật pháp cứu độ chúng sinh nữa. Nguyện vọng lớn nhất trong đời của thầy là thể lan tỏa ánh sáng Phật, cứu vớt chúng sinh khỏi biển khổ, mang đến cho nhân gian một mảnh đất Cực Lạc."
Nói xong, Khô Đăng tự nguyện bước ngoài, tiến đến nồi nước sôi.
Binh lính ngẩn trong chốc lát.
Khô Đăng ung dung cởi bỏ áo cà sa, đặt chuỗi tràng hạt xuống.
"A Di Đà Phật! Chúng sinh đều khổ, đức Phật từ bi..."
Khô Đăng giữ thẳng lưng còng gầy gò của , niệm lớn Phật hiệu tự lao nồi nước sôi.
"Sư phụ..." Diệt Uế thét, quỳ xuống đất.
Khô Đăng nước sôi thiêu c.h.ế.t, xác chìm nổi trong nước.
"A Di Đà Phật..."
Các hòa thượng cúi đầu niệm Phật, t.ử của Khô Đăng rơi nước mắt.
Diệt Uế nước mắt đầm đìa, những binh lính lạnh lùng và những dân ăn thịt như ngạ quỷ, lòng đầy căm hận. khi căm hận đạt đến đỉnh điểm, nó biến thành lòng thương xót. Chúng sinh đắm chìm trong khổ đau quá lâu, tâm hồn tội nhuốm bẩn, biến thành ác quỷ, họ cần sự cứu rỗi, cần thanh tẩy, cần đưa thế giới Cực Lạc.
Từng hòa thượng bắt , khi đến lượt Diệt Uế thì đột nhiên bên ngoài cổng thành xảy một cuộc náo loạn, kỵ binh Bắc Ngụy tiến thành.
Thì việc luộc chín hòa thượng quá tàn nhẫn khiến một tín đồ Phật giáo và dân chúng lương tâm thể chịu đựng, họ nhân lúc chủ thành và quân đội tập trung bên ngoài chùa Viên Thông, bí mật nổi dậy, mở cổng thành, dẫn gia đình chạy trốn.
Quân đội Bắc Ngụy thấy cổng thành Diễn mở toang bèn tập hợp kỵ binh, xông .
Trong thành Diễn, khói lửa chiến tranh ngút trời, kỵ binh Bắc Ngụy khi thành thiêu đốt, cướp bóc, binh lính và dân chúng trong thành c.h.ế.t vô .
Đám dân ôm bát chia phần thịt thấy kỵ binh Bắc Ngụy xông tới, họ bỏ chạy tán loạn nhưng kịp, kỵ binh Bắc Ngụy g.i.ế.c c.h.ế.t và giẫm đạp.
Tiếng than, tiếng kêu gào, m.á.u thịt tung tóe, chúng sinh đều là những linh hồn c.h.ế.t trong chiến tranh, màu đỏ tươi bao trùm khắp đất trời.
Bên ngoài chùa Viên Thông, Diệt Uế và những hòa thượng còn yên lặng, ý định chạy trốn. Lúc , trời đất như lò luyện, thế gian là địa ngục, Tịnh độ Cực Lạc nào để chạy trốn.
Bắc Ngụy trọng Phật, quân đội lệnh nghiêm cấm g.i.ế.c hại hòa thượng. Vì trong khi các kỵ binh ở ngoài chùa Viên Thông giao chiến với quân đội thành Diễn, t.h.ả.m sát dân chúng, ai tổn thương nhóm của Diệt Uế.
Diệt Uế sống sót trong địa ngục.
Không lâu đó, Diệt Uế mang theo xá lợi của Khô Đăng, cùng vài vị sư rời khỏi thành Diễn, trở về chùa Phù Đồ.
Diệt Uế đặt xá lợi của Khô Đăng bảo tháp trong chùa Phù Đồ, và trở thành trụ trì của chùa Phù Đồ theo di nguyện của Khô Đăng.
Trong những năm tháng còn của cuộc đời, Diệt Uế tiếp tục tu hành, nghiên cứu thiền lý, cũng như Khô Đăng, khắp nơi hành hương, truyền bá Phật pháp cho chúng sinh.
Khi hành hương trong thời loạn, luôn thể thấy vô vàn khổ đau. Vô cảnh khổ đau khiến đau buồn, trong lòng Diệt Uế dần nảy sinh một chấp niệm, thanh tẩy thế gian đầy khổ đau , đưa thế giới Cực Lạc.
Đó là chấp niệm suốt đời thể buông bỏ của , cũng là ma chướng mà thể vượt qua con đường cầu Phật.
Về cuối đời, Diệt Uế tình cờ một quyển sách Cực Lạc. Người rằng, chỉ cần mở cuốn sách , chúng sinh thể bước Tịnh độ Cực Lạc, hưởng niềm vui vĩnh hằng.
Khi Diệt Uế mở sách Cực Lạc, thấy cha, nương và , chiến tranh, đói khát, bệnh tật, sinh ly t.ử biệt, cả gia đình bốn họ hạnh phúc sống trong Tịnh độ Cực Lạc, khi lạnh áo ấm, khi đói thức ăn, khi cô đơn sự quan tâm và yêu thương, họ sống lo lắng, trong lòng tràn đầy niềm vui...
Đây là đầu tiên và cũng là cuối cùng Diệt Uế trải nghiệm niềm vui trong cuộc đời .
Diệt Uế viên tịch trong ảo cảnh Cực Lạc.
Khi Diệt Uế qua đời, nét mặt bình thản, khóe miệng nở nụ hạnh phúc.
Do chấp niệm cứu độ chúng sinh Tịnh độ Cực Lạc, linh hồn Diệt Uế gắn cuốn sách Cực Lạc, hấp thụ linh lực của rồng cuốn sách, trong suốt thời gian dài, hóa thành yêu linh.
Sau khi Diệt Uế c.h.ế.t, cuốn sách Cực Lạc đặt trong Tàng Kinh Các của chùa Phù Đồ, cùng với vô kinh điển khác phủ đầy bụi, ai hỏi đến.
Thời gian trôi qua, năm tháng vụt bay, thoáng chốc đến thời Đại Chu, trụ trì chùa Phù Đồ trở thành Thành Giác.
Sau khi Võ Tắc Thiên lên ngôi, bà tôn sùng Phật giáo, yêu thích các bảo vật của Phật giáo. Thành Giác nghĩ rằng chùa Phù Đồ cũng là một ngôi chùa cổ từ lâu đời, Tàng Kinh Các thể những bản kinh quý hiếm, thể dâng lên nữ đế để phong thưởng.
Thành Giác lục tìm trong Tàng Kinh Các, vô tình phát hiện cuốn sách Cực Lạc.
Yêu linh của Diệt Uế luôn ẩn náu trong cuốn sách Cực Lạc, theo năm tháng trôi qua, chấp niệm của ngày càng sâu, hóa thành ác linh.
Khi Thành Giác mở cuốn sách Cực Lạc, yêu linh của Diệt Uế mê hoặc ông khiến ông giúp thực hiện nguyện vọng phổ độ chúng sinh Cực Lạc.
Chấp niệm của Diệt Uế cho Tàng Kinh Các nở rộ đầy những bông hoa Mạn Đà La gây ảo giác.
Diệt Uế nhớ thời đại của , khi dùng Ngũ Thạch tán để đạt đến Cực Lạc, kết hợp hoa Mạn Đà La với Ngũ Thạch tán, chế tạo t.h.u.ố.c Cực Lạc.
Sau khi dùng t.h.u.ố.c Cực Lạc, sẽ ảo giác tuyệt diệu, bước thế giới Cực Lạc. Còn Diệt Uế sẽ dùng cái c.h.ế.t để cứu độ những chúng sinh khổ nạn , đưa linh hồn họ trong cuốn sách, cùng với mãi mãi ở trong thế giới Cực Lạc.
Thành Giác và phu nhân Tâm Nguyệt Hồ là tình nhân, thỉnh thoảng bà đến chùa Phù Đồ để gặp gỡ với Thành Giác.
Diệt Uế nhận phu nhân Tâm Nguyệt Hồ một loại chấp niệm khó dứt với Thành Giác, yêu hận đan xen.
Đó là mối tâm kết của bà.
Thành Giác là ảo cảnh Cực Lạc của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, là mê cung mà bà thể thoát qua bao đời kiếp, giống như Diệt Uế luôn kẹt trong mê cung tâm hồn thể cứu độ chúng sinh khổ nạn, thể giải thoát.
Diệt Uế dùng cuốn Sách Cực Lạc để mê hoặc phu nhân Tâm Nguyệt Hồ. Hắn cần bà và Thành Giác giúp phát tán t.h.u.ố.c Cực Lạc đến nhiều hơn, còn cần bà và Thành Giác đưa những đang chịu khổ nạn đến chùa Phù Đồ, trong những Tiệc Cực Lạc, đưa họ thoát khỏi biển khổ, bước cõi Cực Lạc vĩnh hằng.
Diệt Uế đưa tất cả những khổ nạn thế gian cõi Cực Lạc. Đó là nguyện vọng mà dù c.h.ế.t hóa thành yêu linh vẫn mãi đeo đuổi.
Tất cả ảo cảnh đều biến mất.
Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng buồn bã, tâm trạng nặng nề.
Trong bóng tối, một lão hòa thượng mày trắng từ từ bước về phía Nguyên Diệu, đôi mắt đen như mực nhưng đáy mắt trong vắt như nước.
Lão tăng lông mày trắng đưa tay về phía Nguyên Diệu, : "A Di Đà Phật! Nhân gian như lò lửa, chúng sinh đều khổ, thế giới Ta Bà là địa ngục, chỉ ở cõi Cực Lạc xa xôi của Phật quốc mới cảnh giới an lạc. Ngươi cùng lão nạp nhé."
"Không, ..."
Nguyên Diệu lắc đầu, vô thức lùi vài bước.
Đằng lão hòa thượng mày trắng, vô hoa Mạn Đà La rơi xuống từ trời, bay tán loạn khắp nơi. Hoa Mạn Đà La biến thành những bàn tay đỏ như máu, bay tới từ trong hư , nắm chặt lấy Nguyên Diệu.
"A Di Đà Phật! Ba các ngươi cùng bước ảo cảnh của tiệc Cực Lạc, chỉ ngươi bước linh đài của lão nạp, thấy cuộc đời lão nạp. Ngươi căn duyên, lão nạp dẫn ngươi thoát khỏi bể khổ, bước Cực Lạc tịnh độ... Đừng sợ, đau khổ chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, linh hồn ngươi sẽ sớm nhập cuộn tranh, đạt Cực Lạc vĩnh hằng..."
Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi, vùng vẫy một cách tuyệt vọng nhưng thể thoát .
"Bạch Cơ, cứu với..."
Đột nhiên, trong hư xuất hiện một móng vuốt rồng khổng lồ.
Móng vuốt rồng sắc nhọn như lưỡi dao, ngay lập tức chộp lấy lão hòa thượng mày trắng.
Trong bóng tối, vang lên giọng của Bạch Cơ.
"Lão hòa thượng , định mang Hiên Chi của ?"
(của luôn ha)
Lão hòa thượng mày trắng vùng vẫy trong móng vuốt rồng.
Những bàn tay đang nắm lấy Nguyên Diệu lập tức biến thành hoa Mạn Đà La, gió thổi bay tán loạn.
Đầu của rồng trắng dần hiện trong bóng tối, râu ria dựng , đôi mắt vàng rực sáng, chằm chằm lão hòa thượng mày trắng chộp lấy.
Lão hòa thượng mày trắng thấy con rồng khổng lồ, hoảng sợ, lắp bắp : "Tại ngươi thể tìm 'đường' thoát khỏi ảo cảnh của sách Cực Lạc?"
Rồng rắng nhe răng, : "Sách Cực Lạc là do tạo , ngươi chẳng qua chỉ là chấp niệm hóa thành ma vật, dựa linh lực của mà tồn tại, tất nhiên thể tìm 'đường' trong ảo cảnh của ngươi. Lão hòa thượng, vì chấp niệm của , ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu . Ngươi thực sự là t.ử Phật môn ?"
Lão hòa thượng mày trắng : "Lão nạp g.i.ế.c , lão nạp đang độ ."
Đôi mắt vàng của rồng trắng nheo thành một vầng trăng khuyết, : "Ngươi thử kỹ sách Cực Lạc xem."
Trong hư , một cuộn tranh phát sáng bay tới, cuộn tranh kéo dài vô tận.
Trên cuộn tranh, vẽ vô đủ hình dạng, màu sắc, mỗi đều sống động như thật, họ hóa thành Phật, mặc áo quần lộng lẫy, gương mặt mang nụ Cực Lạc, tỏa ánh sáng vàng rực rỡ.
Chúng sinh đông đảo, đều ở Cực Lạc.
Lão hòa thượng mày trắng mỉm hài lòng: "A Di Đà Phật! Họ đều đang ở thế giới Cực Lạc."
Rồng trắng lạnh lùng : "Lão hòa thượng, ngươi cho kỹ?"
Trên cuộn tranh vẽ vô đủ hình dạng, màu sắc, mỗi đều là một xác c.h.ế.t đầy máu, họ giữ nguyên tư thế lúc c.h.ế.t, hoặc thịt rách xương lộ, hoặc bụng vỡ ruột tràn, gương mặt họ là biểu cảm đau đớn, dữ tợn và kinh khủng.
Đông đảo chúng sinh, đều ở địa ngục.
*
"Lão hòa thượng mày trắng kêu lên đầy đau đớn trong móng vuốt của rồng trắng, thể thẳng cuốn sách Cực Lạc, thể chấp nhận sự thật.
Rồng trắng : "Lão hòa thượng, ngươi hãy kỹ thế giới Cực Lạc của ngươi. Thế giới Cực Lạc của ngươi là địa ngục của chúng sinh, lòng từ bi của ngươi là nỗi khổ của chúng sinh..."
"Im ! Ngươi đừng nữa!" Lão hòa thượng mày trắng điên cuồng .
Rồng trắng tiếp tục: "Linh hồn của họ ngươi giam cầm cuộn tranh, mãi mãi chịu đựng trong đau khổ. Ngươi che mắt , thấy nỗi khổ của họ. Ngươi chỉ vì thỏa mãn d.ụ.c vọng của dùng hoa Mạn Đà La để mê hoặc tâm hồn chúng sinh, mang đến cho họ cái c.h.ế.t đầy đau đớn và sự hư vô vĩnh
cửu..."
Lão hòa thượng mày trắng lắc đầu, : "Không , như thế! Đây là nguyện vọng của lão nạp. Lão nạp chỉ đưa chúng sinh khổ nạn cõi Cực Lạc, lão nạp rửa sạch tạp uế của thế gian , cứu rỗi những linh hồn sa ngã..."
Rồng trắng Lão hòa thượng mày trắng, trong ánh mắt thương hại, : "Lão hòa thượng, gặp nhiều như ngươi, lạc lối trong ảo giác, tự coi là thần thánh cõi trời cao. Đáng tiếc, sức hạn, ngươi tích lũy quá nhiều nghiệp chướng, nhầm đường."
Lão hòa thượng mày trắng bức tranh Cực Lạc trong hư .
Trên bức tranh Cực Lạc, chúng sinh đang đau khổ vô cùng, từng linh hồn oan uổng lượt hiện lên mắt Lão hòa thượng mày trắng. Mỗi linh hồn c.h.ế.t oan đều khuôn mặt méo mó, phát những tiếng kêu rên đầy bi t.h.ả.m lão tăng với ánh mắt oán hận.
Lão hòa thượng mày trắng lập tức sụp đổ.
"Đây... Đây là điều lão nạp ... Trời ơi, lão nạp gì thế ... Sư phụ, t.ử xin , t.ử vọng tưởng che mờ tâm trí, lạc lối và phạm sai lầm lớn..."
Rồng trắng thở dài một tiếng thể rõ.
"Lão hòa thượng, họ đều mắc kẹt trong chấp niệm của ngươi, thể giải thoát. Hãy buông tha cho họ, và cũng buông tha cho chính ngươi, để họ đến nơi họ cần đến."
Lão hòa thượng mày trắng chắp tay, : "A Di Đà Phật!"
Một cơn gió đêm thổi qua, những bông hoa Mạn Đà La bay lượn trời, xoay quanh Lão hòa thượng mày trắng và dần dần bao phủ ông.
"A Di Đà Phật! Chúng sinh ở cõi Cực Lạc, nghĩ đến áo thì áo, nghĩ đến thức ăn thì thức ăn, thứ đều tự nhiên đầy đủ. Không tham, sân, si mê. Mọi chúng sinh luôn pháp vi diệu, đó là thế giới Cực Lạc..."
Lão hòa thượng mày trắng lẩm bẩm, những bông hoa Mạn Đà La đỏ thẫm biến thành những ngọn lửa bừng bừng.
Ngọn lửa cháy dữ dội, nuốt chửng Lão hòa thượng mày trắng, ông dần dần biến thành một bộ xương trong ngọn lửa. Cùng lúc đó những bông hoa Mạn Đà La bay lượn trời biến thành từng câu kinh văn.
Trong hư , cuộn tranh, những chúng sinh giam cầm bay lên trung, họ bám những dòng kinh văn, từ từ bay lên trời.
Không thiện, cũng ác.
Vãng tử, cũng vãng sinh.
Chúng sinh thoát khỏi sự giam cầm của Diệt Uế, họ rời khỏi sách Cực Lạc, cưỡi kinh văn, tiến luân hồi.
Khi linh hồn cuối cùng rời khỏi sách Cực Lạc và cuốn kinh trở thành một cuộn giấy trắng trống rỗng, bộ xương của Diệt Uế ngay lập tức vỡ thành tro bụi.
Một đàn bướm khô héo như lá vàng vỗ cánh bay tán loạn trong hư , dần dần biến mất còn dấu vết.
Một cơn gió thổi qua, cuộn giấy trắng bay móng vuốt của Rồng trắng.
Nguyên Diệu nghiêng đầu lên cuộn giấy trung.
Trên cuộn giấy, dần dần hiện lên hình ảnh của một lão hòa thượng mày trắng.
Rồng trắng : "Lão hòa thượng, ngươi luân hồi ? Ồ, hiểu , ngươi vẫn thể rời bỏ cõi Cực Lạc, còn ham cái ảo tưởng hư đó."
Không ai trả lời câu hỏi của Rồng trắng.
Tuy nhiên, cuộn Sách Cực Lạc, lão hòa thượng mày trắng chắp tay, đôi mắt khép .
Nguyên Diệu Diệt Uế trong cuốn Sách Cực Lạc, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp.
Đột nhiên, hư bắt đầu rung chuyển, đất trời quanh đó cũng chao đảo.
Rồng trắng : "Đi thôi, Hiên Chi, đến lúc rời khỏi ảo cảnh Cực Lạc của lão hòa thượng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-8-diet-ue.html.]
"Đi bằng cách nào?"
Nguyên Diệu cố gắng giữ vững hình, hỏi.
Rồng trắng trả lời, nó cầm cuộn sách Cực Lạc bay lượn một vòng biến mất.
Đồng thời, chân Nguyên Diệu xuất hiện một con "đường" hư ảo.
Nguyên Diệu vội vàng bước lên "đường".
Khi bước lên "đường", mắt Nguyên Diệu hiện một luồng ánh sáng.
Nguyên Diệu lập tức chạy về phía ánh sáng.
Đang chạy, Nguyên Diệu thấy trong ánh sáng phía một bóng đen cũng đang chạy.
Nguyên Diệu kỹ, đó là một con mèo đen.
"Ly Nô lão ?!"
Mèo đen đầu , : "Mọt sách cũng đến ?"
"Ly Nô lão thế?"
"Ta rơi một cái hố, khắp nơi đều là ảo cảnh, thể thoát . Vừa thấy tiếng chủ nhân, chân mới "đường"."
"..."
"Mọt sách mau chạy , chỉ cần chạy thêm vài bước nữa là sẽ ngoài."
Nguyên Diệu và Ly Nô chạy thêm vài bước, đột nhiên bước hụt một bước, ánh sáng bao phủ họ, sáng đến nỗi thể mở mắt."
Khi Nguyên Diệu thể rõ xung quanh, phát hiện bản cùng Ly Nô trở về Tàng Kinh Các.
Tàng Kinh Các khác hẳn với những gì thấy.
Không còn gian vô tận, chỉ một gian thư phòng rộng lớn, giá sách hình trụ chất đầy quyển kinh, giá và sách đều phủ một lớp bụi, còn đoá hoa Mạn Đà La nở rộ. Không yến tiệc, cũng đám đông, càng m.á.u và xác c.h.ế.t.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, Thành Giác đang gục bàn, mê man bất tỉnh. Bạch Cơ lặng lẽ bên cạnh, trong tay cầm một cuộn kinh ngả vàng.
Bạch Cơ ngẩng đầu lên thấy Nguyên Diệu và Ly Nô thì mỉm : "Ồ, Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi ngoài ."
Nguyên Diệu đảo mắt quanh, hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc chuyện là thế nào? Vừa còn thấy yến tiệc, nữa?"
Bạch Cơ : "Đêm khuya, Tàng Kinh Các tiệc Cực Lạc, cũng ai. Khi chúng bước chùa Phù Đồ, đặt chân ảo cảnh Cực Lạc của Diệt Uế , những gì chúng thấy đều là ảo ảnh của quá khứ."
Nguyên Diệu và Ly Nô tiến đến gần Bạch Cơ.
Ly Nô liếc Thành Giác đang gục bàn, hỏi: "Chủ nhân, vị hòa thượng sắp c.h.ế.t ?"
Nguyên Diệu cúi đầu thoáng qua Thành Giác đang hôn mê, khỏi giật .
Thành Giác nửa bàn, hai mắt lật ngược, mặt mày vàng vọt trông như c.h.ế.t.
Nguyên Diệu cúi xuống, đưa tay dò thở của Thành Giác.
Hơi thở Thành Giác yếu như tơ, nửa sống nửa c.h.ế.t.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, trụ trì Thành Giác còn sống ?"
Bạch Cơ liếc Thành Giác, : "Vẫn c.h.ế.t, nhưng cũng sống nổi nữa. Ông ác linh của Diệt Uế mê hoặc tâm trí, tổ chức yến tiệc Cực Lạc để hại vô tội. Những ai ác linh xâm chiếm cơ thể thì mạng còn dài."
Nguyên Diệu cảm thấy thương hại, : "Trụ trì Thành Giác mê hoặc tâm trí mới sai chuyện... Bạch Cơ thể cứu ông ..."
Bạch Cơ khó xử, : "Hiên Chi, lúc mắc kẹt trong mê cung ngàn cửa tiêu hao ít linh lực. Sau đó, để bảo vệ tính mạng của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, tổn hao thêm nhiều linh lực nữa. Bây giờ mà cứu ông , lời tạm biệt với ngươi ."
Nguyên Diệu khó hiểu, hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ đáp: "Trong thời gian ngắn tiêu hao quá nhiều linh lực, tổn thương đến nguyên thần, đóng cửa Phiêu Miểu Các, ngủ đông vài chục hoặc cả trăm năm để hồi phục."
"Chuyện ..."
Nguyên Diệu Thành Giác, trong lòng vẫn còn chút buồn bã. Mặc dù tiệc Cực Lạc lan truyền Thần Đô qua Thành Giác và phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, khiến nhiều mất mạng. Thành Giác hại c.h.ế.t nhiều vô tội, nhưng ông cũng chỉ là quân cờ ác linh của Diệt Uế điều khiển.
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng buồn. Trên đời , vạn sự đều duyên pháp của nó, việc gì đều nhân quả. Thành Giác giúp kẻ việc ác, còn dùng độc chướng hại phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, kết cục chính là quả của ông ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ác linh của Diệt Uế mê hoặc ? Sao là Thành Giác hại?"
Bạch Cơ im lặng một lúc, mới : "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ là một yêu quái lớn, tu vi nghìn năm, ác linh của Diệt Uế chẳng là gì mặt bà . Bà Diệt Uế mê hoặc, chỉ Thành Giác mất hồn. Đó là kiếp của bà ."
Nguyên Diệu vẫn hiểu, định mở miệng hỏi thì bất ngờ hai cái bóng đỏ xẹt qua như gió.
Thì là hai con hồ ly đỏ.
Một con là Hồ Thập Tam Lang. Con hồ ly đỏ ánh kim đáp xuống đất hoá thành một nữ nhân áo đỏ, dung nhan tuyệt mỹ.
Chính là phu nhân Tâm Nguyệt Hồ.
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ mặt mày tái nhợt, trông vẻ yếu ớt, bà lao tới ôm lấy Thành Giác đang hấp hối.
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ cúi đầu Thành Giác, ánh mắt dịu dàng đầy tình cảm, một giọt lệ trong suốt rơi xuống từ khoé mắt bà .
"Ninh Lang..."
Nguyên Diệu nhớ trong mơ thấy phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ôm một bộ xương trắng, chôn sâu đất, miệng gọi Ninh Lang. Ninh Lang chắc hẳn là tình của bà khi xưa. Nghe , Ninh Lang phụ bạc phu nhân Tâm Nguyệt Hồ khiến bà hận mà g.i.ế.c c.h.ế.t . Vậy tại bây giờ bà ôm Thành Giác gọi Ninh Lang?!
Phiêu Miểu Các, hậu viện.
Trời thu cao trong, nắng ấm chan hòa, khắp sân cỏ thu vàng úa, nhưng cây Bồ Đề xanh biếc như một chiếc ô khổng lồ xanh vàng, hồ sen Thất Bảo lấp lánh sóng biếc, hoa sen nở rộ, sáng rực rỡ.
Sau bữa sáng, Ly Nô ngoài mua cá.
Bạch Cơ thấy trời nắng bèn trải một tấm t.h.ả.m len Ba Tư lên t.h.ả.m cỏ, đặt lên vài chiếc đệm mềm, đó lấy một chai rượu Lưu Hà từ Tây Vực, thưởng thức rượu nho tựa lên đệm phơi nắng.
Nguyên Diệu bận rộn suốt trong cửa tiệm, dọn dẹp sảnh chính một lượt, đó tính toán sổ sách gần đây, đóng gói hàng hóa cần giao trong các hộp, định bụng sẽ giao bữa trưa.
Từ cửa sổ trong phòng, Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ ngoài sân lúc thì phơi nắng, lúc thì bò phơi, nghiêng phơi nắng, vẻ như chán chường, khỏi : "Bạch Cơ từ sáng đến giờ chỉ phơi nắng thôi. Nếu thấy chán quá thì ngươi thể giao hàng, phơi nắng, ngắm cảnh sắc sông Lạc và phong cảnh Thần Đô, chắc chắn thú vị hơn đây phơi nắng nhiều."
Bạch Cơ mở mắt, cầm ly thủy tinh lên, uống một ngụm rượu đỏ Lưu Hà, : "Hiên Chi tự giao hàng . Ta đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, luyện khí nội công, thể động đậy ."
Tinh hoa nhật nguyệt, luyện khí nội công gì chứ, từng yêu quái nào uống rượu nho phơi nắng để tu luyện. Con yêu rồng rõ ràng chỉ là lười biếng, chẳng động đậy.
Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.
Đột nhiên, Nguyên Diệu nhớ điều gì đó, : "À đúng , Bạch Cơ, hôm qua khi giao hàng, gặp Đan Dương, tiện chuyện một chút. Ngày là sinh nhật của Trọng Hoa, nhờ Đan Dương mời chúng , đặc biệt là ngươi đến lầu Mẫu Đơn tham gia tiệc sinh nhật của ."
Bạch Cơ xong, bèn : "Sinh nhật của Bùi tướng quân ? Nếu thì mang quà, còn bày tỏ nỗi lòng... Nghĩ đến thôi thấy phiền , sẽ . Hiên Chi ?"
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Trọng Hoa với , mời thì ..."
Bạch Cơ : "Vậy Hiên Chi nhé. Ngươi cứ là mấy hôm nay Trường An thu nợ, mặt ở Thần Đô."
"Được." Nguyên Diệu trả lời.
Nguyên Diệu tiếp tục bận rộn, Bạch Cơ tiếp tục uống rượu và phơi nắng.
Lúc , một con tiểu hồ ly ngậm giỏ trúc Phiêu Miểu Các. Trong giỏ trúc chứa đầy các loại dâu rừng mùa thu, quả mâm xôi đỏ, quả dây leo xanh.
"Có ai ở đây ? Bạch Cơ, Nguyên công tử, các ngươi ở đây ?"
Hồ Thập Tam Lang đặt giỏ trúc xuống sảnh chính, lễ phép hỏi.
Nguyên Diệu bước từ phòng trong, : "Thập Tam Lang, ngươi đến đây? Mau ."
Tiểu hồ ly lịch sự đáp: "Nguyên công tử, mỗ đến để cáo từ. Ngày mai, mỗ sẽ trở về núi Thúy Hoa. Đây là một ít quả dại trong rừng gần chợ Quỷ, thể mua ở chợ. Thấy chúng ngon lành, mỗ hái một ít mang đến cho thử."
Nguyên Diệu : "Thập Tam Lang thật lòng. Bạch Cơ đang tắm nắng ở sân , để dẫn ngươi ."
Nguyên Diệu nhấc giỏ tre, dẫn tiểu hồ ly sân .
Tiểu hồ ly ý định đến với Bạch Cơ, Bạch Cơ bèn giữ nó ở Phiêu Miểu các ăn tối, coi như tiệc tiễn biệt.
Tiểu hồ ly vui vẻ đồng ý.
Bạch Cơ rót cho hồ ly một ly rượu Lưu Hà, cũng rót cho Nguyên Diệu một ly.
Tiểu hồ ly rửa sạch những quả dại trong giỏ tre, bên giếng nước bày chúng lên đĩa hổ phách.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Hồ Thập Tam Lang tấm t.h.ả.m Ba Tư phơi nắng ăn những quả dại chua ngọt trò chuyện.
Bạch Cơ hỏi: "Thập Tam Lang, sức khỏe của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ khá hơn ?"
Hồ Thập Tam Lang ăn một quả dâu tằm, chua đến mức nheo mắt .
"Cô cô khá hơn , giờ Lầu Tâm Nguyệt cũng bắt đầu kinh doanh trở . Hôm nay, khi ngoài, cô cô còn nhờ mời Bạch Cơ dịp thì đến Lầu Tâm Nguyệt chơi. À, mấy tỷ hồ ly cũng mong con mèo đen đáng ghét đó đến chơi, họ bao giờ ăn món mì hoành thánh ngon như . Giờ đầu bếp việc nhưng họ chê bai tay nghề của đầu bếp bằng."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. đúng là món mì hoành thánh do Ly Nô nấu ngon.
Bạch Cơ hỏi: "Trụ trì Thành Giác thế nào ?"
Hồ Thập Tam Lang lo lắng, : "Dưới sự chăm sóc tận tình của cô cô, trụ trì Thành Giác cũng tỉnh . Sau khi thể dậy, ông trở về chùa Phù Đồ. Trụ trì Thành Giác hối hận về những gì , hối hận vì vô tình gây hại cho nhiều , cảm thấy với Phật tổ. cảm thấy ông chẳng hề hối hận về việc đầu độc cô cô, nhưng cô cô cũng để tâm. Ta hiểu cũng gì, chỉ cảm thấy lo cho cô cô."
Bạch Cơ : "Tình cảm là thứ phức tạp, ngoài khó hiểu. Đây là lựa chọn của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, chúng cũng nên nhiều. Có lẽ đây cũng là nhân quả định sẵn từ ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi như ?"
Bạch Cơ nhấp một ngụm rượu vang, mắt nheo nhớ : "Năm xưa, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ tình lang phản bội, nàng mất nội đan, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, trong lòng tràn ngập hận thù. Nàng đến Phiêu Miểu các tìm thực hiện một giao dịch. Ta giúp nàng tái sinh, nàng sức mạnh báo thù. Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ trong cơn giận dữ g.i.ế.c cả gia đình của Ninh Lang, từ phụ mẫu, thê t.ử đến con cái của Ninh Lang đều hại, ai sống sót. nàng vẫn còn tình cảm với Ninh Lang, g.i.ế.c và mong tái hợp. Ninh Lang tràn đầy hận thù với nàng, khi c.h.ế.t, thề độc rằng kiếp kiếp đời đời sẽ yêu nàng, mà sẽ trừng phạt nàng tự sát. Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ cam lòng, liên tục tìm kiếm kiếp của Ninh Lang, mỗi kiếp đều kết duyên với , tái ngộ tình xưa. Lúc đó hiểu gì cả, hiểu tại phu nhân Tâm Nguyệt Hồ như . Ly Nô cũng cho rằng phu nhân Tâm Nguyệt Hồ phát điên. giờ nghĩ , đời đủ loại , tình cảm cũng phức tạp, đa dạng, tình yêu cũng chỉ một hình thức duy nhất. Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ và Ninh Lang qua kiếp kiếp đời đời vẫn dây dưa như , lẽ đó là kết quả của tình yêu."
Nguyên Diệu : "Thì một câu chuyện như đằng , tình cảm trong đó thật phức tạp..."
Hồ Thập Tam Lang vò đầu bứt tóc điên cuồng.
"Ta hiểu, chỉ cảm thấy cô cô điên rồ..."
Bạch Cơ : "Đây lẽ là tình yêu. Khi yêu và hận đạt đến cực điểm, đều trở nên điên cuồng."
Ly Nô mua đồ về, nó xách theo một con cá trắm lớn còn mang theo một chiếc giỏ tre, bên trong chứa những con cá trúc nhỏ.
Ly Nô thấy Hồ Thập Tam Lang đang trong sân uống rượu bèn gây sự nhưng vì Bạch Cơ ở đó, nó dám bừa.
Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , hôm nay ngươi mua nhiều cá thế? Cả cá trắm lẫn cá trúc?"
Mèo đen chỉ giỏ tre, : "Ta ngày nào cũng mua cá, ông lão bán cá quen mặt . Giỏ cá trúc là ông tặng. Trưa nay nấu cơm , sẽ nướng cá trúc cho ăn."
Nói xong, Ly Nô bèn bếp chuẩn .
Chẳng bao lâu, Ly Nô mang một chiếc lò nướng bằng đất đỏ, xiên những con cá trúc ướp gia vị bằng que tre đặt lên lò nướng, từ từ nướng lửa.
Hồ Thập Tam Lang cũng qua giúp, cầm quạt nan bắt đầu quạt lửa.
Một con mèo và một con hồ ly cùng nướng cá trúc, hương thơm của cá nướng lan tỏa trong khí.
Một cơn gió thổi qua, cỏ khô rạp xuống, bức tranh cuộn treo cây bồ đề lay động phát những tiếng kêu lách tách.
Kể từ khi Bạch Cơ lấy cuộn tranh Cực Lạc, nàng treo nó cây bồ đề, và mỗi khi rảnh rỗi, nàng thiền cuộn tranh, nàng đang suy ngẫm điều gì.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, luôn hỏi, tại ngươi treo cuộn tranh Cực Lạc cây bồ đề thế?"
Bạch Cơ nhấp một ngụm rượu vang, : "Hiên Chi, luôn suy nghĩ về mối quan hệ giữa lòng , tín ngưỡng và tôn giáo. Diệt Uế tin Phật giáo, tin sức mạnh vô biên của Phật pháp, cả đời ông đều dùng lý tưởng Phật giáo để cứu rỗi chúng sinh. Ông một chấp niệm là đưa chúng sinh cõi Cực Lạc. Nếu như tình yêu là thứ đẩy phu nhân Tâm Nguyệt Hồ sự điên rồ thì tín ngưỡng là thứ khiến Diệt Uế rơi sự điên rồ."
Nguyên Diệu thở dài : "Luôn cảm thấy Diệt Uế thiền sư thật đáng thương, cả đời , thứ ông chỉ là cơm ăn áo mặc, đối mặt với chiến tranh và cái c.h.ế.t."
Bạch Cơ : " , trong thời đại mà ông sống, vì chiến tranh liên miên, thế gian ngập tràn thối nát và cái c.h.ế.t. Chúng sinh chìm trong khổ đau, thế giới đầy bụi trần khiến ông sa chấp niệm. Ngày nay, thiên hạ thái bình, sống trong cảnh yên vui, con sống an nhàn, yên , chúng sinh sống trong thế giới Cực Lạc mà từng mong đợi. Đáng tiếc, chấp niệm mờ mắt, thấy thế giới thực mà mang đến sự mục nát và cái c.h.ế.t cho chúng sinh, gây hại cho ít vô tội."
Nguyên Diệu cảm thấy buồn, thở dài đầy thương cảm.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, đừng nhắc đến Diệt Uế nữa. Gần đây, ngày nào cũng đối diện với sách Cực Lạc suy nghĩ, và khi suy nghĩ, rút một điều."
Nguyên Diệu dựng tai lên hỏi: "Là điều gì?"
Bạch Cơ nghiêm túc : "Niềm tin là nền tảng của tôn giáo, niềm tin tạo thần Phật, niềm tin bắt nguồn từ lòng là ảo ảnh chân thật nhất của chúng sinh. Đồng thời, niềm tin cũng thể nuôi dưỡng tâm hồn chúng sinh, mang sự cứu rỗi cho linh hồn của chúng sinh, và cũng thể mang cho chúng sinh sức mạnh vô tận..."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy nên Bạch Cơ, khi suy nghĩ, ngươi rút kết luận gì? Có là ngươi sẽ tôn thờ Phật tổ một cách thành kính hơn, mỗi ngày niệm kinh nhiều hơn và nhiều việc thiện hơn ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không , Hiên Chi. Sau khi suy nghĩ, rút kết luận rằng, cũng thể tạo một tôn giáo."
Nguyên Diệu rõ, hỏi : "Cái gì?!"
Bạch Cơ nghiêm túc : "Nếu lòng cần niềm tin, tôn giáo sinh từ niềm tin thì cũng thể mượn sức mạnh của lòng , tạo một tôn giáo. Nếu tôn giáo sâu lòng , nhiều tín đồ, lan rộng khắp thế giới thì chẳng mấy chốc sẽ thu thập đủ hàng vạn nhân quả. Ta sẽ cần mở Phiêu Miểu các nữa, cũng cần thu thập từng nhân quả một, cực khổ bao."
"Phụt..."
Nguyên Diệu phun một ngụm rượu nho ngoài. Con rồng yêu mỗi ngày gốc cây bồ đề suy nghĩ, rút kết luận là tạo một tôn giáo mới ?
"Bạch Cơ, việc tạo một tôn giáo mới là khó khăn..."
"Không khó khăn lắm. Ngươi xem, bức trạn Cực Lạc là tạo , nó cũng thu hút nhiều còn khiến kinh đô dấy lên một làn sóng ưa chuộng Cực Lạc nữa."
Làn sóng ưa chuộng Cực Lạc nổi lên là do chấp niệm của Diệt Uế và Cực Lạc Tán mê hoặc , chứ do bức tranh Cực Lạc giả mạo của ngươi .
Nguyên Diệu nghĩ thầm.
"Tạo tôn giáo gì đây nhỉ? Phải đông đảo tín đồ mới ."
Bạch Cơ suy nghĩ.
Ly Nô nướng cá thanh trúc : "Chủ nhân, dân dĩ thực vi thiên, ai ai cũng cần ăn cơm, ăn cơm là điều mà đều , ngươi thể tạo một giáo phái về ẩm thực."
Bạch Cơ khó khăn, : "Giáo phái về ẩm thực thể nhiều tín đồ. nấu ăn..."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô nấu. Người cần lo lắng. Người chỉ cần thần minh, Ly Nô sẽ giáo chủ, ngươi chiêu mộ tín đồ, thu thập nhân quả."
Hồ Thập Tam Lang để cá thanh trúc nướng đĩa lá sen mang tới cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu : "Mỗ cũng chút tài nghệ nấu nướng, thì mỗ sẽ hộ pháp của giáo phái ẩm thực."
Bạch Cơ cầm một xiên cá thanh trúc nướng lêm, c.ắ.n một miếng, : "Thơm ngon, mềm mại, đúng là ngon! Hiáo phái ẩm thực thể thành công!"
Nguyên Diệu vốn nhiều điều nhưng khi c.ắ.n một miếng cá nướng thì quên mất định gì.
Nguyên Diệu ăn cá thanh trúc nướng thơm ngon lắng Bạch Cơ, Ly Nô, và Hồ Thập Tam Lang bàn luận sôi nổi, xây dựng nên một bức tranh lớn về giáo phái ẩm thực, chợt cảm thấy buổi chiều mùa thu ấm áp thật đẽ.
Cực Lạc thế giới, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Một cơn gió thổi qua, gốc cây bồ đề, sách Cực Lạc bay phấp phới theo gió, hình ảnh Diệt Uế đó mỉm , biểu cảm hạnh phúc và vui vẻ, dường như bước thế giới Cực Lạc vĩnh hằng.
Cuối thu đến .
(Sách Cực Lạc hết)
Hồi 3: Mang Sơn Đằng