Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 7: Phù Đồ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:30
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ xuống khu vực ngầm của chợ Quỷ, Ly Nô bếp nấu ăn, Nguyên Diệu một trong hoa sảnh, một lúc cảm thấy nên thăm phu nhân Tâm Nguyệt Hồ mới phép.
Nguyên Diệu bước khỏi hoa sảnh, chặn một nữ hầu hồ ly ở hậu hoa viên để hỏi về phòng của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ thăm bà.
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ đang giường La Hán, hôn mê tỉnh, thở yếu ớt.
Từ khi trở về Lầu Tâm Nguyệt buổi sáng, Hồ Thập Tam Lang vẫn luôn chăm sóc phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, nó lo lắng, uể oải, sợ rằng phu nhân Tâm Nguyệt Hồ sẽ thể tỉnh .
Con hồ ly nhỏ xoa mặt, buồn bã : "Quỷ y rằng, dù giảm bớt độc của chim trĩ nhưng cô cô rơi tâm ma, lẽ sẽ bao giờ tỉnh ."
Nguyên Diệu an ủi con hồ ly nhỏ, : "Thập Tam Lang đừng lo lắng quá, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ở hiền gặp lành, bà sẽ . Từ lúc trở về đến giờ ngươ hề nghỉ ngơi, hãy nghỉ ngơi một chút, đừng để bản mệt mỏi đến phát bệnh."
Con hồ ly nhỏ ngáp một cái, : "Mỗ sẽ canh cô cô thêm một lát nữa nghỉ."
Nguyên Diệu hỏi: "Thập Tam Lang, Bạch Cơ xuống khu vực ngầm của chợ Quỷ, đó gì ?"
Con hồ ly nhỏ xoa mặt, : "Dưới khu vực ngầm của chợ Quỷ một con sông ngầm, là một nhánh của sông Tam Đồ, bên bờ sông ngầm một tòa thành, gọi là U Đô chợ Quỷ. Trong U Đô tập trung những yêu quái thể lên mặt đất, giờ đây còn một vu sư ngoại quốc chạy trốn Đại Đường sống ở đó... U Đô chợ Quỷ là một vương quốc ngầm tách biệt với thế giới, yêu quái trong U Đô tàn nhẫn, khát máu, g.i.ế.c gớm tay, những phi nhân bình thường chúng nếu chuyện gì thì nên xuống . U Đô chợ Quỷ, càng sâu càng nguy hiểm."
Nguyên Diệu lo lắng, : "Không Bạch Cơ gặp nguy hiểm ..."
Con hồ ly nhỏ : "Nguyên công t.ử cần lo lắng. Chợ Quỷ U Đô chẳng khác nào là sân của Phiêu Miểu các với Bạch Cơ cả. Dù ở Đông Đô Tây Kinh, mặt đất lòng đất, Bạch Cơ vẫn là sự tồn tại khiến kính sợ và khiếp đảm nhất, nàng an ."
Nguyên Diệu vẫn còn lo lắng.
"Sao mọt sách đến đây?"
Con mèo đen chạy , ngắt lời con hồ ly nhỏ.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , tiểu sinh đến thăm phu nhân Tâm Nguyệt Hồ."
Con mèo đen phu nhân Tâm Nguyệt Hồ từ xa, : "Bà vẫn còn hôn mê. Trong bếp của lũ hồ ly chẳng gì ăn, chỉ ít gạo và bột. Ngoài vườn rau phía bếp vài con gà. Giữa đêm khuya, gia lười đun nước g.i.ế.c gà nên một nồi canh mì hoành thánh trứng. Mọt sách, gia múc cho ngươi một bát, đặt ở hoa sảnh . Ngươi nhanh đến ăn khi còn nóng ."
Nguyên Diệu , : "Đa tạ Ly Nô lão ."
Con hồ ly nhỏ áy náy, : "Nguyên công tử, dạo gần đây Lầu Tâm Nguyệt đóng cửa, đầu bếp và một gia nhân đều nghỉ về nhà. Hôm nay xảy chuyện với cô cô, việc đều rối loạn, tiếp đón chu đáo, xin ngài thứ ."
Nguyên Diệu vội : "Không . Là chúng phiền."
Con mèo đen với con hồ ly nhỏ: "Hồ ly thối, ngươi ăn một bát canh mì hoành thánh ?"
Con hồ ly nhỏ xoa mặt, buồn bã : "Mỗ tâm trạng để uống."
Nguyên Diệu và Ly Nô bèn trở hoa sảnh.
Nguyên Diệu xuống bên bàn gỗ, bắt đầu ăn canh mì hoành thánh mà Ly Nô .
Ly Nô bếp, múc một bát canh mì hoành thánh, đặt lên khay mang đến cho Hồ Thập Tam Lang và kiên quyết bắt nó ăn.
Hồ Thập Tam Lang cãi với Ly Nô nên đành miễn cưỡng ăn.
Những con hồ ly khác ngửi thấy mùi thơm của canh mì hoành thánh bèn chạy đến bếp tìm Ly Nô xin uống. Ly Nô còn cách nào khác, đành bắt đầu nhào bột, cắt sợi mì, đ.á.n.h trứng thêm một nồi canh mì hoành thánh lớn để cho lũ hồ ly ăn.
"Nếu gia, cả đám hồ ly chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói hết..."
Con mèo đen vã mồ hôi bận rộn trong bếp .
Khi Nguyên Diệu và những con hồ ly đang ăn canh mì hoành thánh trong hoa sảnh, Bạch Cơ trở .
Bạch Cơ thấy đang ăn canh mì hoành thánh, : "Ôi, thơm thật đấy."
Nguyên Diệu và những con hồ ly chào hỏi Bạch Cơ tiếp tục ăn canh mì hoành thánh.
Bạch Cơ xuống đối diện Nguyên Diệu, : "Hiên Chi ăn nhanh , lát nữa chúng chùa Phù Đồ. Ly Nô ?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão đang ở trong bếp nấu canh mì hoành thánh cho . Bạch Cơ ăn một bát ?"
Bạch Cơ : "Ta ăn . Không tâm trạng."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ thế?"
Bạch Cơ chống cằm, : "Lúc nãy, xuống khu vực ngầm của chợ Quỷ để tìm Bốc Lão hỏi thăm vài chuyện."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bốc Lão là ai? nàng hỏi thăm chuyện gì?"
Bạch Cơ u sầu, : "Dưới khu vực ngầm của chợ Quỷ một tòa thành ngầm tên là U Đô, Bốc Lão sống ở U Đô. Bốc Lão là một cây cỏ xạ hương sống hàng ngàn năm, tinh thông thuật bói toán, thứ lưu thông trong chợ Quỷ, khi bói toán đều rõ quá khứ. Ta đến tìm Bốc Lão để hỏi về tung tích của sách Cực Lạc từng bán ở chợ Quỷ."
Nguyên Diệu hỏi: "Nàng hỏi ?"
Bạch Cơ gật đầu, : "Ta hỏi . Ta bán sách Cực Lạc thời Nam Bắc triều, lúc đó bán nó cho một thương nhân du hành ở chợ Quỷ, đó quên luôn chuyện . Sau khi Bốc Lão bói toán, phát hiện sách Cực Lạc mà bán qua tay thương nhân du hành và cuối cùng rơi tay một vị hòa thượng tên là Diệt Uế. Diệt Uế là trụ trì của chùa Phù Đồ lúc bấy giờ. Hiện nay, sách Cực Lạc vẫn còn ở chùa Phù Đồ."
Nguyên Diệu : "Vậy lời đồn về sách Cực Lạc trong tiệc Cực Lạc, quả đúng là sách Cực Lạc mà ngươi từng bán ?"
Bạch Cơ gật đầu lắc đầu, : "Phải nhưng cũng . Sách Cực Lạc mà bán là giả, thể khiến thấy thế giới Cực Lạc."
Nguyên Diệu ngừng uống canh mì hoành thánh, : "Bạch Cơ, lúc đó ngươi bán sách Cực Lạc giả?"
Bạch Cơ nhớ , : "Chuyện dài lắm. Lúc đó Nam Bắc chia cắt, mười sáu quốc gia chiến tranh liên miên, các nước thường xuyên đ.á.n.h , bách tính sống trong cảnh lầm than, tàn phá bởi chiến tranh, đói kém, bệnh tật. Vì chiến tranh, con ngày ngày đối mặt với cái c.h.ế.t, áo đủ mặc, cơm đủ ăn, cuộc sống tràn đầy đau khổ. Do đó, mong mỏi một thế giới Cực Lạc, một vùng đất thanh tịnh chiến tranh, đói kém, bệnh tật, đau khổ... Lúc đó ở Lạc Dương cũng một phong trào Cực Lạc nổi lên, các quý tộc đều dùng ngũ thạch tán để tê liệt bản , tìm kiếm niềm vui tột đỉnh. Vì lúc đó Cực Lạc thịnh hành, thứ liên quan đến Cực Lạc đều bán chạy nhưng thứ gì thể mang đến Cực Lạc nên thỉnh thoảng cũng bán vài món hàng giả."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, thương nhân cần lấy chữ tín đầu, như mới ăn phát đạt, nên lừa lọc khách hàng..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng. Bây giờ, bao giờ bán hàng giả nữa... Nói về sách Cực Lạc giả, lúc đó để cho sách Cực Lạc trông giống thật, thêm một ít yêu lực cuộn giấy trắng, và còn tẩm thêm phấn hoa Mạn Đà La gây ảo giác các kẽ vân của cuộn giấy. Người cầm cuộn giấy trắng ban đầu sẽ một trải nghiệm kỳ diệu, cụ thể là như thế nào thì tùy từng . nhiều nhất là mười năm, yêu lực và phấn hoa Mạn Đà La sẽ mất tác dụng, sách Cực Lạc sẽ trở về là một cuộn giấy trắng bình thường. Hiện giờ mấy trăm năm trôi qua kể từ thời Nam Bắc triều, theo lý mà , sách Cực Lạc mà bán chỉ còn là một cuộn giấy trắng bình thường thể khiến thấy thế giới Cực Lạc."
Nguyên Diệu ngờ vực, : "Vậy chuyện sách Cực Lạc là thế nào?"
Bạch Cơ : "Phải đến chùa Phù Đồ điều tra cho rõ. Ta cảm thấy bất an, luôn cảm giác rằng phong trào Cực Lạc gần đây ở Thần Đô, dù là Cực Lạc Tán yến tiệc đều liên quan đến sách Cực Lạc."
Nguyên Diệu và Ly Nô về phòng của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, định gọi Hồ Thập Tam Lang cùng đêm. Ai ngờ, khi uống canh mì hoành thánh, Hồ Thập Tam Lang ngủ . Đêm qua, nó vật lộn suốt đêm trong mê cung ngàn cửa, sáng nay trở về chăm sóc cho phu nhân Tâm Nguyệt Hồ nên thời gian nghỉ ngơi. Nguyên Diệu và Ly Nô thấy con hồ ly nhỏ cuộn tròn giường La Hán, ngủ say, nỡ đ.á.n.h thức nó.
Vì Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô rời khỏi Lầu Tâm Nguyệt, đến chùa Phù Đồ.
*
Núi Hương Phong, chùa Phù Đồ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bên ngoài chùa Phù Đồ.
Nguyên Diệu lo lắng, : "Bạch Cơ, liệu chúng mắc kẹt trong mê cung ngàn cửa như đêm qua ?"
Bạch Cơ , : "Không . Ta còn mượn của Bốc Lão một thứ."
Bạch Cơ lấy một chiếc gương đồng cổ nhỏ bằng bàn tay . Chiếc gương đồng những hoa văn xanh loang lổ, khắc chạm tinh xảo và những ký tự mà Nguyên Diệu hiểu.
"Đây là kính Chi Phản. Có chiếc kính Chi Phản , cho dù chúng lạc mê cung ngàn cửa, cũng thể ngay lập tức tìm thấy cánh cửa thực để trở về."
Nguyên Diệu xong thì an tâm hơn.
Ly Nô sớm kiên nhẫn nữa bèn trèo tường trong chùa Phù Đồ từ bên trong mở cổng lớn của chùa Phù Đồ.
"Chủ nhân, mọt sách, nhanh ."
Bạch Cơ cất kinh Chi Phản bước chùa Phù Đồ.
"Có vẻ như đêm nay ngoài chùa Phù Đồ thiết lập mê cung ngàn cửa..." Bạch Cơ lẩm bẩm.
Đêm khuya, trong chùa Phù Đồ một bóng , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô nhờ ánh trăng. Vì ban ngày thăm dò chùa Phù Đồ, quen thuộc với bố cục bên trong, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô dễ dàng qua các sân, tiến về phía tòa Tàng Kinh Các.
Tháp Phật đen kịt, lá phong đỏ rực như lửa, mái hiên của Tàng Kinh Các treo một mảnh trăng lưỡi liềm, nhuộm đỏ bởi lá phong.
Từ bên ngoài , bên trong Tàng Kinh Các ánh đèn, dường như ít . Những bóng đó kẻ vặn vẹo, kẻ lơ lửng, kẻ cứng đờ, họ phát những âm thanh kỳ lạ, lúc đau đớn, lúc vui vẻ, rõ đang gì.
Một cơn gió đêm thổi qua, lá phong rơi từng chiếc, trong khí lan tỏa một mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Ly Nô chăm chú Tàng Kinh Các, nhỏ: "Chủ nhân, bên trong vẻ ..."
Bạch Cơ : "Vào xem thử."
Nguyên Diệu quanh, : "Bạch Cơ, chúng đây? Có cần lén trèo lên tầng hai lẻn từ cửa sổ ?"
"Hiên Chi, đêm qua trong mê cung ngàn cửa, nén một bụng tức. Hôm nay, bùa giấy của cũng phá hủy. Giờ còn kiên nhẫn gì với chùa Phù Đồ nữa."
Bạch Cơ giơ tay, một cơn gió cuốn lên từ mặt đất, quét thẳng cửa lớn của Tàng Kinh Các.
"Rào rào..."
Cửa lớn của Tàng Kinh Các lập tức vỡ vụn.
Bạch Cơ bước Tàng Kinh Các, : "Chúng thẳng khách mời ."
Nguyên Diệu và Ly Nô cũng theo .
Khoảnh khắc bước Tàng Kinh Các, Nguyên Diệu cảm thấy mơ hồ như bước cõi hư , thật chút nào.
Nguyên Diệu ngửi thấy một mùi hương.
Mùi hương thoang thoảng dễ chịu giống như hương phấn thoảng thoảng giống như hương thơm của cỏ cây như mùi hương khói nhang trong chùa, mang một cảm giác trang nghiêm và tôn kính.
Bên trong Tàng Kinh Các, gian rộng lớn, vì đêm khuya mà như kéo dài vô tận. Từng giá sách hình trụ trông như những ngọn tháp Phật, từng ngọn tháp Phật mọc lên từ mặt đất, vươn xa cõi hư đen tối. Trên giá sách chất đầy các loại kinh văn, trong hư mọc những dây leo xanh biếc, dây leo quấn quanh các cuốn kinh, nở những bông hoa Mạn Đà La yêu kiều.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô qua từng giá sách, tiến sâu bên trong.
Đi một lúc, Nguyên Diệu thấy những âm thanh kỳ lạ.
Khi Nguyên Diệu vòng qua một giá sách, mắt hiện một đất trống. Trên đất đó, nhiều đang , dường như họ đang tổ chức một bữa tiệc.
Những nam nữ, già trẻ, thì đệm, thì rạp đất, thì dài, thì quỳ gối, tỉnh táo, đang mơ màng... Biểu cảm của họ vô cùng hạnh phúc nhưng cũng mơ hồ như đang nửa say nửa tỉnh, nửa sống nửa c.h.ế.t, mỗi đều chìm trong giấc mộng riêng của .
Trước mặt những là những chén rượu và một gói giấy đỏ. Một gói giấy đỏ mở , bên trong là bột thuốc.
Nguyên Diệu ngửi thấy mùi của Cực Lạc Tán.
Giữa đám say sưa, điên loạn , một vị hòa thượng lông mày trắng đang . Phía vị hòa thượng lông mày trắng, Thành Giác đang cầm một cuộn tranh, im lặng quỳ gối.
Vị hòa thượng lông mày trắng yên tĩnh nhắm mắt, khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô xuất hiện trong bữa tiệc, ông bỗng mở mắt thẳng Bạch Cơ.
Bạch Cơ cũng chằm chằm vị hòa thượng lông mày trắng qua .
Ánh mắt của Bạch Cơ và vị hòa thượng lông mày trắng gặp , trong khoảnh khắc, gian xung quanh dường như vặn vẹo nhưng cuối cùng trở về bình thường.
Nguyên Diệu ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nồng nặc. Hắn quanh nhưng thấy xác c.h.ế.t vết m.á.u nào, cũng tìm nguồn gốc của mùi m.á.u tanh.
Ly Nô vẻ mặt cảnh giác, đôi mắt xanh biếc như lưỡi d.a.o sắc bén.
Hòa thượng lông mày trắng lướt qua trong buổi tiệc : "A Di Đà Phật! Thành Giác , thời gian đến, đến lúc mở cửa Tây Phương Cực Lạc cho chúng sinh khổ nạn ."
Thành Giác đáp: "Vâng, sư tổ Diệt Uế."
Thành Giác quỳ ngay ngắn, từ từ mở cuốn sách Cực Lạc tay.
*
Khi cuốn sách Cực Lạc từ từ mở , những nam nữ đột nhiên trở nên điên loạn, bất an. Có trong cơn hoan lạc cực độ c.ắ.n đứt lưỡi , lao đầu bức tường gần đó, rút trâm cài tóc và đ.â.m cổ họng , lấy d.a.o găm và rạch bụng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-7-phu-do.html.]
Trong đại sảnh, bất chợt rơi cơn cuồng loạn, buổi yến tiệc biến thành một bữa tiệc xác c.h.ế.t đầy máu, mùi tanh ngọt tràn ngập gian, cực kỳ nồng nặc.
Nguyên Diệu ngăn tự hại nhưng hiểu , dường như một rào cản vô hình ngăn cản khiến thể tiến lên phía .
Trên đầu những nam nữ, từng sợi linh hồn màu vàng bay lên, những linh hồn dường như một sức mạnh vô hình kéo dẫn, lượt bay cuốn sách tay Thành Giác.
Những linh hồn bám cuốn sách, cuốn sách bèn hiện thêm nhiều bức họa.
Vì cách quá xa, Nguyên Diệu thể rõ những bức họa cuốn sách.
Nguyên Diệu đột nhiên cảm thấy sợ hãi, gần Bạch Cơ hơn. khi sang bên cạnh thì bên cạnh trống trơn.
Bạch Cơ biến mất từ lúc nào.
Nguyên Diệu xuống con mèo đen đất, run rẩy hỏi: "Ly Nô lão , Bạch Cơ ?"
Mèo đen đáp: "Mọt sách , từ khi chúng bước Tàng Kinh Các, chúng rơi ảo cảnh . Chủ nhân phát hiện và tìm 'lối '. Chúng cứ ở đây đợi thôi."
Nguyên Diệu gật đầu.
Những trong buổi tiệc lượt c.h.ế.t trong cơn hoan lạc mộng mị, điên đảo hỗn loạn, những đóa hoa Mạn Đà La đỏ rực trôi nổi trong bóng tối vô phong, an ủi những linh hồn xao động.
Chẳng bao lâu, Diệt Uế đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt trống rỗng chằm chằm Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu rùng .
Bất ngờ, đèn trong đại sảnh vụt tắt, xung quanh lập tức chìm bóng tối.
Âm thanh của biến mất, còn thấy cả tiếng gió, gian im ắng đến mức còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.
Nguyên Diệu bắt đầu sợ hãi.
"Ly Nô lão , xảy chuyện gì ? Tiểu sinh sợ..."
Mèo đen căng thẳng đáp: "Ta cũng xảy chuyện gì... Mọt sách đừng sợ, lát nữa cứ theo hiệu lệnh của ."
Nguyên Diệu cúi đầu quanh, buồn rầu : "Ly Nô lão , xung quanh tối đen thế , ngươi là mèo đen, tiểu sinh thể thấy hiệu lệnh của ngươi !"
"Vậy ngươi cứ theo hiệu lệnh của ."
"...Được thôi."
"Bá...meo...aaa..."
Đột nhiên, Ly Nô phát một tiếng thét t.h.ả.m thiết.
"Ly Nô lão ? Hiệu lệnh nghĩa là gì?!"
Nguyên Diệu run rẩy hỏi.
Xung quanh tối đen như mực, ai trả lời Nguyên Diệu.
Ly Nô dường như biến mất chỉ còn Nguyên Diệu một trong bóng tối vô tận.
Nguyên Diệu trong lòng đầy sợ hãi, hét lớn: "Ly Nô lão ở thế?"
Bóng đen như đêm đen, xung quanh im ắng đến đáng sợ chỉ còn tiếng gió rỗng .
Đứng yên tại chỗ khiến Nguyên Diệu cảm thấy lo lắng, nhấc chân lên, bước vài bước về phía .
"Mọi chúng sinh, tâm vốn khác, vì chấp mê mà thành, huyễn hóa thành địa ngục. Chúng sinh trong sáu cõi, nhận quả báo theo nghiệp, luân hồi xoay chuyển. Sa đọa ba đường, chìm đắm trong sáu dục, chịu khổ vô cùng..."
Bên tai Nguyên Diệu vang lên tiếng tụng kinh, vẻ là giọng của Diệt Uế.
Nguyên Diệu tiến về phía , trong bóng tối thấy những ảo cảnh hiện .
Chiến loạn khắp nơi, non sông nhuốm máu, một ngôi làng hoang tàn đổ nát, những ngôi mộ mới dựng lên khắp nơi.
Một nhóm dân làng cầm những thanh d.a.o còn sót chiến trường, đuổi theo một đôi mẫu t.ử rách rưới. Cả hai đều vàng vọt, gầy gò, quần áo rách rưới, da họ đầy những vết lở loét, mủ m.á.u chảy , trông như mắc một loại bệnh dịch nào đó.
Cậu bé và mẫu chân trần con đường đất vàng, họ trói chặt bằng dây thừng. Gương mặt mẫu đờ đẫn như c.h.ế.t, ánh mắt vô hồn, cả cuộc đời chìm trong vô tận đau khổ, trái tim bà nguội lạnh.
Vì đói khát và bệnh tật dày vò, lớp áo rách rưới của bé, gầy gò đến mức thể thấy xương sườn. Cậu bé lảo đảo bước , đôi mắt đầy đau đớn và sợ hãi.
Cha của bé c.h.ế.t vì bệnh tật năm ngoái, nương bé khó nhọc nuôi và . Để sinh tồn, nương góa con côi đành nhặt xác chiến trường cũ gần đó, gỡ lấy những mảnh giáp và những vật giá trị xác c.h.ế.t.
Mùa hè năm nay nóng bức, một loại dịch bệnh truyền nhiễm lan truyền từ những xác c.h.ế.t đang phân hủy, nhiều nhặt xác mắc dịch bệnh.
Dịch bệnh bùng phát, nhiều ở các tòa thành và làng mạc gần chiến trường cổ c.h.ế.t.
Vì mưu sinh bằng việc nhặt xác, của bé cũng nhiễm bệnh, tiền chữa trị nên c.h.ế.t. Đáng tiếc, trong quá trình chăm sóc , và mẫu cũng lây nhiễm.
Dân làng phát hiện họ bệnh, sợ lây nhiễm nên đuổi họ . họ là nương góa con côi, một xu dính túi bệnh tật hành hạ, nơi nào để , chỉ còn một căn nhà đổ nát trong làng thể che mưa chắn gió.
Bên ngoài loạn lạc khắp nơi, dân chúng đói khổ, họ mang trong dịch bệnh, dù cũng là con đường c.h.ế.t. Thà rằng ở trong ngôi nhà của chờ c.h.ế.t còn hơn là như ch.ó hoang chịu đựng gió mưa ngoài hoang dã cuối cùng c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bệnh, hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t khi tới gần tòa thành làng mạc.
Mẫu tâm hồn nguội lạnh, chỉ ở căn nhà đổ nát đó, giữ gìn phần mộ của chồng và đứa con nhỏ mà sống nốt những ngày còn . Vì khi đuổi , bà nhiều lén lút dẫn con trai lớn về.
Trong thời loạn lạc, mạng sống của con chẳng khác gì cỏ rác.
Dân làng thể đuổi mẫu t.ử họ , sợ lây nhiễm bệnh dịch nên quyết định g.i.ế.c họ.
Một nhóm dân làng trói chặt hai mẫu t.ử dẫn họ khỏi làng, đến vùng hoang dã, ép họ quỳ xuống.
Mẫu t.ử họ quỳ mặt đất.
Ánh mắt mẫu trống rỗng, vô hồn. Đôi môi nứt nẻ, chảy m.á.u của bà khẽ nhúc nhích, dường như đang thì thầm điều gì đó.
Cậu bé vô cùng sợ hãi, run rẩy. Hắn đầu nương, run run : "Nương ơi, con sợ quá..."
Mẫu đầu con trai, ánh mắt vô hồn.
"Thế gian như địa ngục, nhân gian đầy dày vò, chúng sinh đều khổ.." Bà thì thầm.
Trưởng lão lệnh, một dân làng to khỏe giơ thanh d.a.o lên. Hắn ngay phía bé, định g.i.ế.c . Với , g.i.ế.c ai cũng , dù chỉ là chuyện của một cái chớp mắt, hai nhát d.a.o là xong.
Một tia sáng lóe lên, thanh d.a.o c.h.é.m xuống.
Cậu bé thấy nhát d.a.o lưng, chỉ cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, vô cùng thê lương.
Mẫu thấy d.a.o c.h.é.m xuống, trong khoảnh khắc , ánh mắt vô hồn của bà lóe lên một chút sắc mặt, tình yêu nương bản năng khiến linh hồn đè nặng bởi khổ đau bỗng tỉnh táo trong chốc lát.
Mẫu lao về phía bé, che chắn cho khỏi nhát dao.
"Rắc!"
Thanh d.a.o c.h.é.m đôi đầu của mẫu .
Máu tươi ấm nóng văng như cơn mưa đỏ thẫm.
Cậu bé thấy đầu nương c.h.é.m đôi, bà kêu lên: "Chạy mau..."
Cậu bé đầu óc trống rỗng, vô thức dậy, mang theo m.á.u me mặt và cơ thể, chạy thục mạng.
Người dân làng g.i.ế.c mẫu bé ngẩn , đến khi chạy xa , mới bừng tỉnh.
Những dân làng t.h.i t.h.ể mẫu trong vũng máu, lưỡng lự nên đuổi theo g.i.ế.c bé .
Trưởng lão thở dài một tiếng, : "Thôi bỏ . Nó chạy thoát . là tạo nghiệt! Chôn nàng . Chôn núi, cách xa đất làng một chút, nàng bệnh dịch, đừng để lây nhiễm cho trong làng."
Cậu bé lang thang trong vùng hoang vu như một con ch.ó hoang, bệnh tật và đói khát, chẳng còn sống bao lâu.
Ở những nơi tụ tập như tòa thành và làng mạc, bé dám đến, vì đến đó sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t. Hắn nên , thể nên đến chiến trường cổ nơi từng nhặt xác.
Cậu bé giữa đống xác c.h.ế.t, ngước bầu trời đầy rộng lớn.
Hắn nhớ lời mẫu khi c.h.ế.t, rằng thế gian như địa ngục, chúng sinh đều khổ. Hắn còn quá nhỏ, hiểu hết ý nghĩa của câu đó nhưng hiểu khổ đau, vì trong ký ức của , cuộc sống chỉ là khó khăn. Nghèo đói, vất vả, đói khát, lạnh lẽo, bệnh tật, chiến loạn, cái c.h.ế.t, buồn đau, đau khổ, sợ hãi, đó là tất cả những gì trong cuộc đời ngắn ngủi của , bao giờ đến niềm vui, từng một phút giây nào vui vẻ.
Cậu bé trong đống xác c.h.ế.t lên bầu trời , những cơn đau thể, cái đói cồn cào trong bụng và nỗi trống rỗng trong lòng hòa quyện khiến chìm trong đau đớn và tuyệt vọng, thấy những con ch.ó hoang c.h.ế.t một cách thê t.h.ả.m trong cơn đói và bệnh tật bên lề đường, và cảm thấy lúc chẳng khác gì những con ch.ó hoang đó.
Một giọt nước mắt lăn qua khóe mắt , giống như một ngôi băng.
Cậu bé tự an ủi , lẽ chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa là thể bay lên trời và cảm nhận niềm vui.
"A Di Đà Phật! Chiến loạn khắp nơi, dịch bệnh hoành hành, nhân gian như một lò luyện, chúng sinh đều khổ..."
Một giọng khàn khàn vang lên.
Cậu bé thấy bốn chữ "chúng sinh đều khổ", nghĩ đến mẫu mở mắt, dậy từ đống xác c.h.ế.t.
"A! Sư phụ, ở đây còn một sống, là một đứa trẻ."
Một giọng trẻ trung khác cất lên.
Cạu bé về phía phát âm thanh, vì quá đói và suy nhược thêm thể đau nhức, thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt. Hắn thấy chiến trường cổ, một nhóm Phật t.ử sáng chói đang hạ xuống cõi trần gian đầy khổ nạn .
Cậu bé ngất .
Thực , bé thấy là một nhóm hòa thượng.
Nhóm hòa thượng đến từ chùa Phù Đồ, đầu là lão sư pháp danh Khô Đăng, trụ trì của chùa Phù Đồ. Cứ mỗi ba năm, Khô Đăng dẫn t.ử ngoài hành hương, truyền bá Phật pháp, cứu độ chúng sinh trong thời loạn lạc. Đêm đó, họ tình cờ qua chiến trường cổ, định niệm kinh siêu độ cho các linh hồn c.h.ế.t trận, thì gặp bé.
Có lẽ nhờ ánh sáng Phật soi rọi, hoặc thể do trẻ nhỏ chỉ cần đói, cơ thể sẽ tự nhiên khỏe , bệnh dịch của bé kỳ diệu khỏi hẳn nhờ sự chăm sóc của Khô Đăng và các tử.
Cậu bé sống sót và trở thành t.ử của Khô Đăng, thuộc phái "Diệt" trong hệ thống tên gọi của chùa. Vì khi gặp , đầy vết thương, m.á.u mủ dơ bẩn nên Khô Đăng đặt pháp danh cho là Diệt Uế.
Từ đó, Diệt Uế luôn theo chân Khô Đăng tu hành. Phần lớn thời gian, họ ở chùa Phù Đồ, nghiên cứu kinh sách, thỉnh thoảng ngoài hành hương, truyền bá Phật pháp.
Sau khi thông hiểu Phật pháp và thấy đủ loại khổ nạn của nhân gian trong những hành hương, Diệt Uế sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lòng và khổ đau. Sự giác ngộ về Phật lý của Diệt Uế cũng vượt trội hơn nhiều so với các sư , Khô Đăng thường khen ngợi rằng Diệt Uế tâm hồn trong sáng và căn duyên .
Trong lòng Diệt Uế vẫn luôn một nghi vấn: Hắn thể quên lời nương khi c.h.ế.t: "Chúng sinh đều khổ." Hắn cứu nương, thể mang niềm vui cho nương, điều đó khiến buồn nên phát nguyện cứu độ chúng sinh, đưa họ đến cõi Niết bàn.
Năm đó, khi Bắc Ngụy tấn công Nam Tống, Khô Đăng dẫn t.ử đến thành Diễn, nghỉ ở chùa Viên Thông.
Lúc , Diệt Uế đến tuổi trung niên còn Khô Đăng thì già yếu. Đây là cuối cùng Khô Đăng dẫn t.ử ngoài hành hương. Sau chuyến trở về chùa Phù Đồ, Khô Đăng dự định sẽ truyền chức trụ trì cho Diệt Uế còn sẽ đóng cửa tĩnh tu, ngoài nữa.
Thành Diễn là một thành nhỏ, chùa Viên Thông là ngôi chùa lớn nhất trong thành.
Quân Bắc Ngụy bao vây thành Diễn, chủ thành và tướng quân chịu mở cửa đầu hàng, hy vọng đợi quân Tống đến cứu, hai bên cứ giằng co như . Khô Đăng, Diệt Uế và các t.ử cũng mắc kẹt trong chùa Viên Thông.
Từ đầu mùa thu đến giữa mùa đông, sự giằng co kéo dài suốt ba tháng, quân Tống kẹt ở sông Vị, thể tới cứu. trong thành Diễn điều đó nên vẫn cố thủ kiên quyết chờ đợi.
Lương thực trong thành Diễn cạn kiệt từ lâu, nhà đều còn một hạt gạo, gia súc như bò, ngựa, ch.ó cũng g.i.ế.c sạch và ăn hết từ đợt tuyết đầu tiên. Mùa đông khắc nghiệt, ngay cả lá cây và cỏ dại cũng còn gì ăn . Từ binh sĩ đến dân chúng, tất cả đều đói khát đến cùng cực, ăn đất để cầm cự.
Có thể suy yếu, vì ăn đất mà bụng trương phình c.h.ế.t. Những xác c.h.ế.t đặt chùa Viên Thông, sáng hôm chỉ còn là những bộ xương trắng đẫm máu.
Đó là đầu tiên Diệt Uế chứng kiến cảnh chia xác và ăn thịt .
Diệt Uế gần như sụp đổ.
Tuy nhiên, điều khiến Diệt Uế sụp đổ là những gì xảy đó.