Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 6: Thành Giác
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:29
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì là ban ngày sẽ hương khách đến lễ Phật nên cổng son của chùa Phù Đồ mở một nửa và đóng một nửa. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Hồ Thập Tam Lang cùng chùa Phù Đồ.
Bước chùa Phù Đồ, mắt họ là một sân ba tòa tháp Phật bằng đá, trong sân trồng vài cây phong, và bên trong là Đại Hùng Bảo Điện. Một tiểu sa di đang quét lá rụng Đại Hùng Bảo Điện.
Tiểu sa di thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và một con tiểu hồ ly bước , tưởng là hương khách đến lễ Phật bèn dừng việc quét dọn. Tiểu sa di chắp tay ngực, lễ phép : "A Di Đà Phật! Ba vị thí chủ thắp hương thì xin về phía bên trái."
Bạch Cơ mỉm : "Tiểu sư phụ, trụ trì của chùa ở đây ?"
Tiểu sa di định trả lời thì từ trong Đại Hùng Bảo điện một vị hòa thượng mặc áo vải bước .
Vị hòa thượng áo vải chừng ba mươi tuổi, diện mạo bình thường hình tròn trịa, trông đỗi bình dị. Hòa thượng áo vải chắp tay : "Bần tăng Thành Giác là trụ trì của chùa Phù Đồ ." Nguyên Diệu quan sát Thành Giác, dù từ góc độ nào, ông cũng chỉ là một bình thường nhưng ông một luồng ánh sáng vàng nhạt thoáng qua. Nhìn kỹ hơn, trong luồng ánh sáng vàng đó còn xen lẫn một chút khí đen đục.
Bạch Cơ : "Thành Giác thiền sư, xin hỏi vị phu nhân Tâm Nguyệt Hồ từng đến chùa Phù Đồ ?"
Thành Giác ngước mắt Bạch Cơ một cái : "Không ."
Bạch Cơ mỉm hỏi: "Xin hỏi, trong quý tự tổ chức tiệc Cực Lạc ?"
Thành Giác nhíu mày, : "Nữ thí chủ, bần tăng hiểu ngươi đang gì." Bạch Cơ đưa tay, phẩy nhẹ bên tai của Thành Giác.
"Ôi chao, mùa thu mà vẫn còn muỗi..."
Nguyên Diệu rõ Bạch Cơ bắt lấy một luồng khí đen từ Thành Giác.
"Vo vo vo..."
Một con muỗi từ tay Bạch Cơ bay .
Thành Giác lùi một bước, chắp tay ngực.
"Nữ thí chủ, chùa Phù Đồ phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, cũng tổ chức tiệc Cực Lạc nào, lẽ ngươi tìm nhầm nơi." Hồ Thập Tam Lang lo lắng, dường như tin lời của Thành Giác nhưng vì bản đang ở hình dạng tiểu hồ ly, nếu tùy tiện mở miệng sẽ sợ hoảng sợ và gây rắc rối.
Bạch Cơ mỉm : "Nếu , xin thắp một nén hương trong quý tự. Ta từng nguyện rằng, khi gặp chùa chiền, chắc chắn sẽ lễ bái Phật tổ..." Thành Giác thể từ chối.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang bèn chùa Phù Đồ lễ Phật Bồ Tát. Vi Ngạn vì từ sáng sớm bắt đầu đường, từ chợ Quỷ đến làng Phù Đồ mệt mỏi nên hứng thú lễ bái, chỉ nghỉ ghế đá gốc cây phong.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang bắt đầu từ Đại Hùng Bảo Điện lễ Phật dạo qua bộ chùa Phù Đồ. Chùa Phù Đồ lớn, ba lớp sân, bên ngoài là Đại Hùng Bảo Điện, phía là hai điện nhỏ, một tòa Tàng Kinh Các, và gần núi phía là một dãy tăng xá. Trong chùa cũng nhiều hòa thượng, chỉ bảy tám đang quét dọn, trồng rau, tụng kinh.
Nhân lúc ai, Nguyên Diệu nhỏ giọng hỏi: "Bạch Cơ, lúc nãy ngươi bắt gì bên tai của trụ trì Thành Giác thế?" Bạch Cơ mỉm , đưa tay .
Trên lòng bàn tay của Bạch Cơ, một con sâu màu đen đang .
Nguyên Diệu đó là gì.
Hồ Thập Tam Lang nhỏ giọng : "Yêu thực trùng?"
Bạch Cơ đáp: " ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Thập Tam Lang, yêu thực trùng là gì?"
Bạch Cơ giải thích: "Yêu thực trùng là loài côn trùng ăn khí tức của yêu ma. Nếu tâm của một con yêu ma xâm nhập, họ sẽ lưu khí tức của yêu ma, và những khí tức sẽ thu hút, yêu thực trùng vốn mặt khắp nơi." Nguyên Diệu dường như hiểu.
"Bạch Cơ, ý ngươi là trụ trì Thành Giác yêu ma chiếm hữu?"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không, nghiêm trọng đến mức chiếm hữu. Nếu một con yêu ma chiếm hữu, họ sẽ mất ý thức của còn thiền sư Thành Giác vẫn tư duy và ý thức của , chỉ là ông yêu ma mê hoặc."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ?"
Bạch Cơ thổi nhẹ lòng bàn tay, yêu thực trùng bèn biến mất như tro bụi.
Bạch Cơ : "Trước tiên rõ xem yêu ma nào mê hoặc thiền sư Thành Giác."
Hồ Thập Tam Lang nhỏ giọng : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, yêu ma mê hoặc thiền sư Thành Giác thể là cô cô ? Vừa mỗ dùng yêu lực để cảm nhận, dù yếu nhưng trong chùa Phù Đồ vẫn còn lưu khí tức của cô cô, bà chắc chắn từng đến đây."
Bạch Cơ lắc đầu : "Có lẽ . Dựa mê cung ngàn cửa giam giữ chúng tối qua, yêu ma trong chùa Phù Đồ mạnh hơn phu nhân Tâm Nguyệt Hồ nhiều... Chúng hãy điều tra thêm về chùa Phù Đồ ."
Nguyên Diệu gật đầu.
Hồ Thập Tam Lang cũng nghiêng đầu gật đầu.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang lấy cớ ngắm cảnh núi chùa, tiếp tục dạo chơi trong chùa Phù Đồ. Chẳng mấy chốc, họ đến Tàng Kinh Các. Tàng Kinh Các xây dựng bằng gỗ, mái vòm cong, hai tầng. Trước Tàng Kinh Các là một đất trống, đất trống chín tòa tháp đá, bên trong thờ xá lợi của các hòa thượng.
Bạch Cơ dừng bước chằm chằm Tàng Kinh Các.
Cửa lớn của Tàng Kinh Các đóng chặt, hai bên cửa treo một cặp câu đối: "Thiền môn cư thử địa, thương sinh như mộng trung" (Cửa thiền cư trú nơi , chúng sinh như trong mộng).
Trước cửa Tàng Kinh Các còn một vị hòa thượng gác.
Bạch Cơ bước đến gần Tàng Kinh Các, mỉm : "Tiểu sư phụ, thể xem kinh điển mà quý tự lưu giữ ?"
Vị hòa thượng gác cửa chắp tay : "A Di Đà Phật! Nữ thí chủ xin , Tàng Kinh Các của chùa mở cửa cho hương khách." Bạch Cơ tiếc nuối rời .
Bạch Cơ ngắm những tháp Phật gần Tàng Kinh Các vòng phía bên hông Tàng Kinh Các. Khóe miệng Bạch Cơ nở một nụ quái gở. Thấy xung quanh hòa thượng nào, bèn lấy một giấy và đặt nó xuống đất.
Người giấy rung nhẹ một cái mặt đất bắt đầu sống dậy. Nó lập tức chạy về phía cửa chính của Tàng Kinh Các, và khi thấy vị hòa thượng gác cửa để ý, nó nghiêng và cố gắng chui qua khe hở của cánh cửa để bên trong.
"Xong ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ cho giấy Tàng Kinh Các gì thế?"
Bạch Cơ đáp: "Để nó thăm dò Tàng Kinh Các cho ."
Khi giấy Tàng Kinh Các, Bạch Cơ bèn rời , Hồ Thập Tam Lang cũng theo. Nguyên Diệu tại chỗ, ngước Tàng Kinh Các ẩn hiện những tán lá phong đỏ.
Từ cửa sổ tầng hai đang mở hé, hiện khuôn mặt của một lão tăng. Lão tăng trong Tàng Kinh Các Nguyên Diệu qua cửa sổ. Lông mày của ông bạc như tuyết, khuôn mặt đầy dấu vết thời gian, và ánh mắt giống như một cái giếng khô cạn.
Nguyên Diệu lão tăng, chỉ cảm thấy ánh mắt của lão tăng tuy tĩnh lặng như mặt nước nhưng đáy sâu ẩn chứa một con rồng ma đáng sợ.
Bạch Cơ đầu , : "Hiên Chi còn ngẩn đó gì?"
Nguyên Diệu Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, Tàng Kinh Các một lão tăng."
Bạch Cơ về phía Tàng Kinh Các, thắc mắc hỏi: "Ở lão tăng?"
Nguyên Diệu đáp: "Ngay bên cửa sổ tầng hai."
Bạch Cơ cau mày.
Nguyên Diệu nữa nhưng cửa sổ tầng hai của Tàng Kinh Các đóng chặt, lão tăng nào cả.
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Lạ thật, chẳng lẽ lầm?" Một cơn gió thu thổi qua, những chiếc lá phong bay lả tả như những con bướm lửa.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang trở Đại Hùng Bảo Điện.
Vi Ngạn đang ghế đá gốc cây phong, mặt là một chiếc khăn tay trải bàn đá, bên trong các món đồ như cốc, nhẫn và bầu rượu. Vi Ngạn chờ Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang đến mức buồn chán nên đang vui vẻ nghịch ngợm những món đồ mua ở chợ Quỷ tối qua ánh nắng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang bước tới.
Bạch Cơ : "Ồ, Vi công tử, tối qua ngươi mua ít đồ nhỉ."
Vi Ngạn đáp: "Hì hì! Tối qua mua vui quá, tiêu hết sạch bạc mang theo ."
Nguyên Diệu : "Vi công tử, ngươi đem những món đồ mua từ chợ Quỷ ngắm nghía trong chùa vẻ như tôn kính Phật tổ lắm."
Vi Ngạn đáp: "Hiên Chi, Phật tổ từ bi đại lượng sẽ trách . Ta chợt nhớ rằng lời đồn đại rằng mua đồ từ chợ Quỷ, đến sáng hôm xem thì đồ biến mất. Ta lo mấy món bảo vật của biến mất nên nhịn mà lấy xem."
Bạch Cơ : "Ở chợ Quỷ mua bán công bằng, lừa già trẻ, sẽ chuyện như ngươi . Những lời đồn đó thường là do con lập mưu để gạt đổ cho yêu ma quỷ quái. Thôi nào, chúng thôi."
Vi Ngạn thu dọn thứ, Bạch Cơ để tiền dầu hương cho vị tăng trông chùa Đại Hùng Bảo điện cùng Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Hồ Thập Tam Lang rời khỏi chùa Phù Đồ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Hồ Thập Tam Lang cùng xuống núi.
Bạch Cơ : "Ôi, mệt quá, bụng đói meo ."
Sau một đêm cuồng trong ảo cảnh ngàn cửa, Nguyên Diệu cũng cảm thấy mệt buồn ngủ đói.
Vi Ngạn : "Lúc nãy thấy ở làng chân núi một quán rượu, chúng thể đến đó ăn chút gì. Hình như ngôi làng nghề buôn bán sản phẩm từ núi, còn thấy vài chiếc xe ngựa đang chở hàng xuống kinh đô."
Hồ Thập Tam Lang nghiêng đầu : "Dù mệt nhưng mỗ vẫn lo lắng cho cô cô."
Vi Ngạn hỏi: "Tiểu hồ ly, cô cô của ngươi là ai?"
Hồ Thập Tam Lang đáp: "Cô cô của tên là Tâm Nguyệt Hồ."
Vi Ngạn mắt sáng lên, : "Có là phu nhân Tâm Nguyệt Hồ bán vé tiệc Cực Lạc ? Ngươi thể bán cho một tấm vé ?"
Hồ Thập Tam Lang đáp: "Mỗ ngươi đang về cái gì..."
Bạch Cơ một lòng nghĩ đến món ăn ở quán rượu trong làng Phù Đồ bèn vội vàng nhanh về phía .
Hồ Thập Tam Lang và Vi Ngạn trò chuyện.
Nguyên Diệu uể oải bước theo .
Hai bên đường núi hương Phong trồng đầy cây phong, cây phong là những tảng đá kỳ dị, mặt đất lá rụng đầy.
Trong một khoảnh khắc, Nguyên Diệu thấy một thứ gì đó màu trắng lấp ló một tảng đá bên đường. Thứ màu trắng đó lá phong rơi che khuất, kỹ thì thấy rõ.
Nguyên Diệu kỹ hơn, đó là một bàn tay.
Một bàn tay ngọc ngà của một nữ nhân.
Nguyên Diệu giật , lớn tiếng gọi: "Bạch Cơ, một bàn tay ở đó!"
Bạch Cơ xa, Nguyên Diệu hô lớn thì đành .
Hồ Thập Tam Lang và Vi Ngạn dừng chân, đầu tới.
Hồ Thập Tam Lang cử động mũi, dường như ngửi thấy gì đó, mặt nó biến sắc, lập tức chạy về phía tảng đá.
Phía tảng đá, lá phong che phủ một nữ nhân mặc áo đỏ.
Nữ nhân áo đỏ vô cùng xinh , làn da trắng như ngọc, mái tóc đen mượt mà như thác nước nhưng thất khiếu của nàng chảy máu, môi tím ngắt, rõ sống c.h.ế.t .
Tiểu hồ ly thấy nữ nhân áo đỏ đang trong đống lá phong, m.á.u chảy từ bảy khiếu, hoảng hốt đến mức đầu nghiêng thẳng . Nó : "Cô cô ... cô cô ?"
Nữ nhân áo đỏ là phu nhân Tâm Nguyệt Hồ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Vi Ngạn đều vây quanh.
Bạch Cơ thấy phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, vội cúi xuống, đưa tay kiểm tra thở của bà, : "May quá vẫn còn một chút thở." Bạch Cơ đặt tay lên trán phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, thầm niệm chú, một luồng ánh sáng xanh băng như dòng nước thấm cơ thể của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ.
Ánh sáng xanh băng ngừng tuôn chảy từ Bạch Cơ phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, mồ hôi bắt đầu rịn trán Bạch Cơ.
Sau một chén , màu đen tím môi phu nhân Tâm Nguyệt Hồ dần nhạt , bắt đầu chút sắc đỏ bình thường trở .
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ từ từ mở mắt, thở một dài. Bà thấy Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang, dường như hổ điều gì đó. mở miệng, bà ho một ngụm máu.
Trên tay áo của Bạch Cơ, xuất hiện một vết m.á.u đỏ như hoa mai.
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ cố gắng dậy gì đó với Bạch Cơ nhưng vì quá yếu, bà ngã xuống đất.
Bạch Cơ thở dài khẽ, : "Ngươi đừng vội, ngươi thoát c.h.ế.t nhưng giờ vẫn yếu. Bây giờ nếu cảm xúc d.a.o động mạnh, cẩn thận độc khí tấn công tim, hãy nghỉ ngơi một lúc ." Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ yếu ớt gật đầu. Bà xuống đất bỗng nhiên biến thành một con hồ ly màu vàng đỏ.
*
Vì gặp phu nhân Tâm Nguyệt Hồ trọng thương, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và những khác còn tâm trạng ăn ở quán rượu làng Phù Đồ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-6-thanh-giac.html.]
Hồ Thập Tam Lang vội vã đưa phu nhân Tâm Nguyệt Hồ trở về Lầu Tâm Nguyệt, Bạch Cơ và Nguyên Diệu quyết định cùng Hồ Thập Tam Lang trở về chợ Quỷ.
Vi Ngạn còn việc ngày mai nên chia tay Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Hồ Thập Tam Lang để tự đến làng Phù Đồ, đón xe ngựa chở hàng về Lạc Dương.
Sau khi Vi Ngạn rời , Hồ Thập Tam Lang biến thành một con hồ yêu chín đuôi, cõng Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và phu nhân Tâm Nguyệt Hồ trở về chợ Quỷ.
Nguyên Diệu phát hiện, ban ngày chợ Quỷ chỉ là một vùng hoang dã đầy cỏ dại, chỉ một tấm bia đá vỡ trơ trọi đồng cỏ.
Hồ yêu chín đuôi vòng ba quanh bia đá của chợ Quỷ.
Khi hồ yêu chín đuôi vòng đến thứ ba, một kết giới nào đó như đột nhiên mở . Trên vùng hoang dã, hiện một con phố, một thị trấn, là chợ Quỷ.
Ban ngày chợ Quỷ nhộn nhịp như ban đêm, phố Bách Quỷ ai, các cửa hàng hai bên phần lớn đều đóng cửa yên tĩnh. Ngay cả cửa hàng quan tài mèo cũng chỉ mở một nửa cửa, vài con mèo hoặc các quan tài cửa, lim dim phơi nắng.
Khi trở về Lầu Tâm Nguyệt, những con hồ ly thấy phu nhân Tâm Nguyệt Hồ thương nặng đều hoảng hốt, lập tức lo liệu chỗ nghỉ ngơi cho bà vội vã đến chợ Quỷ lòng đất mời quỷ y.
Quỷ y mời đến khi kiểm tra phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, rằng bà nuốt chất độc, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc. May mắn , đó lão hồ vương cho Hồ Thập Tam Lang mang một linh đan diệu d.ư.ợ.c để thăm bệnh, quỷ y cho phu nhân Tâm Nguyệt Hồ uống một ít đan d.ư.ợ.c mới giữ mạng sống.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang mệt mỏi một đêm vất vả tại chùa Phù Đồ. Nhất là Bạch Cơ mất ít yêu lực để cứu mạng phu nhân Tâm Nguyệt Hồ.
Thấy phu nhân Tâm Nguyệt Hồ tạm thời , Bạch Cơ kêu đói và ăn.
Một đám hồ ly vội vã chuẩn bữa ăn tinh tế, chiêu đãi Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Sau khi ăn xong trong hoa sảnh, Bạch Cơ và Nguyên Diệu nghỉ ngơi nhắm mắt bên lò sưởi. Hồ Thập Tam Lang vì lo lắng cho phu nhân Tâm Nguyệt Hồ nên ở trong phòng bà để chăm sóc, ăn uống gì.
Bạch Cơ ăn no nghiêng ghế quý phi trong hoa sảnh mà ngủ .
Nguyên Diệu cũng cảm thấy mệt mỏi ngủ tấm t.h.ả.m nhung trong hoa sảnh.
Nguyên Diệu ngủ say, khi tỉnh dậy là lúc hoàng hôn.
Nguyên Diệu dụi mắt, dậy, phát hiện ghế quý phi trống rỗng, Bạch Cơ . Hoa sảnh tối, ai thắp đèn, xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Nguyên Diệu dậy, quanh tìm kiếm, phát hiện Lầu Tâm Nguyệt trống , một bóng .
Nguyên Diệu thấy kỳ lạ thì gọi lớn: "Bạch Cơ, Thập Tam Lang, các ngươi ở thế?"
Không ai trả lời Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu bước khỏi hoa sảnh, sân.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh sáng mờ ảo, trong sân đầy sương trắng bao quanh, chỉ thể thấy mờ mờ một cây cối, hoa cỏ, và những bóng dáng mờ nhạt của đình đài lầu các.
Nguyên Diệu vòng quanh sân một lúc, tìm thấy Bạch Cơ, lòng cảm thấy lo lắng.
"Bạch Cơ, Bạch Cơ ..."
Đi một lúc, Nguyên Diệu thấy một cây đào, cây đầy hoa nở rộ như mây như sương. Một cơn gió thổi qua, những cánh hoa đào rơi rụng lả tả, bay lượn như tuyết.
"Khoảnh khắc nhất của hoa đào khi nở rộ, mà là khi rơi rụng..."
Một con hồ ly màu vàng đỏ cây đào, buồn bã .
Nguyên Diệu , đó chẳng là phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ?
Nguyên Diệu vội vàng cúi đầu, : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi, xin kính chào phu nhân Tâm Nguyệt Hồ. Xin hỏi phu nhân thấy Bạch Cơ ? Tiểu sinh tìm thấy nàng."
Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ Nguyên Diệu, : "Không tìm thấy nữa, tức là duyên hết . Người và phi nhân sớm muộn cũng chia tay..."
Nguyên Diệu xong, lo lắng : "Phu nhân đừng bậy, tiểu sinh và Bạch Cơ sẽ bao giờ chia tay."
Tâm Nguyệt Hồ lẩm bẩm: "Hỏi thế gian tình ái là gì, mà đôi lứa thề nguyền sống c.h.ế.t. Đôi lứa đời sớm muộn cũng đường ai nấy . Nam nhân thế gian, phần lớn đều bạc tình vô nghĩa, là những kẻ đáng tin cậy nhất..."
Nguyên Diệu vốn biện minh vài lời nhưng nhớ lời Ly Nô đó, rằng phu nhân Tâm Nguyệt Hồ là si tình nhưng một nam nhân loài phụ bạc, bà ghét những sách, thậm chí còn ăn thịt họ. Giờ đây, khi Bạch Cơ ở bên, cảm thấy sợ hãi nên định tranh cãi với phu nhân Tâm Nguyệt Hồ nữa.
Nguyên Diệu lặng lẽ phu nhân Tâm Nguyệt Hồ.
Tâm Nguyệt Hồ ngẩng đầu những cánh hoa đào bay lượn.
"Ta ."
Nguyên Diệu sửng sốt hỏi: "Người định ?"
Tâm Nguyệt Hồ buồn bã : "Đi địa ngục."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Đi... địa ngục?!"
Tâm Nguyệt Hồ : "Kể từ khi Ninh Lang c.h.ế.t, thế gian đối với như địa ngục. Ta mơ hồ tìm kiếm niềm vui trong địa ngục, tạo nên một giấc mộng hoa nước vô ích hại nhiều . Đáng tiếc, niềm vui trong giấc mộng hoa nước vẫn là địa ngục, hại c.h.ế.t chính ..."
Nguyên Diệu : "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, thể... kiên cường lên! Nếu gì bất trắc, Thập Tam Lang sẽ đau lòng, lão hồ vương cũng sẽ buồn rầu. Các tỷ hồ ly ở Lầu Tâm Nguyệt đều mong bình an vô sự!"
Tâm Nguyệt Hồ Nguyên Diệu, : "Ngươi, con thật thú vị, thể bước tâm mộng của còn khuyến khích sống tiếp..."
Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi: "Tâm mộng là gì?"
Tâm Nguyệt Hồ trả lời Nguyên Diệu, chỉ : "Trong mắt khác, như một kẻ si tình điên cuồng, thực chỉ mãi mãi bên yêu. Tình yêu là điều đẽ nhất đời, cùng yêu thưởng thức ngọt ngào của tình yêu, giống như đến cõi Cực Lạc. Dù ngọt ngào đó độc, cũng khiến cam lòng đón nhận. Ta quá tham lam ảo ảnh Cực Lạc nên khác lợi dụng, giờ đây rơi kết cục diệt khẩu..."
Nguyên Diệu , vội hỏi: "Ai lợi dụng ?"
Tâm Nguyệt Hồ nghiến răng : "Chùa Phù Đồ, Diệt Uế."
Nguyên Diệu hỏi: "Diệt Uế là ai?"
Tâm Nguyệt Hồ đột nhiên trở nên điên loạn, : "Không, Diệt Uế là sách Cực Lạc... là sách Cực Lạc..."
Dưới chân Tâm Nguyệt Hồ, đất đột nhiên cuộn lên, lộ một bộ xương trắng hãi hùng.
Tâm Nguyệt Hồ cúi đầu bộ xương trắng trong đất, ánh mắt bà đột nhiên trở nên dịu dàng và đầy cảm xúc. Tâm Nguyệt Hồ lẩm bẩm: "Ninh Lang đến ."
Bộ xương trắng dậy từ trong đất, giang đôi tay về phía Tâm Nguyệt Hồ.
Tâm Nguyệt Hồ lao lòng bộ xương trắng, sâu hốc mắt trống rỗng của nó đầy tình cảm.
"Ninh Lang, chúng sẽ bao giờ chia lìa..."
Bộ xương trắng ôm lấy con hồ ly màu vàng đỏ xuống, chìm trong đất. Bộ xương và hồ ly cùng chìm xuống lòng đất, dần dần đất che phủ.
Nguyên Diệu thấy cảnh tượng quái dị sợ hãi lo lắng, chỉ thể lao tới kéo Tâm Nguyệt Hồ khỏi lòng đất.
Nguyên Diệu chậm một bước, khi chạy đến gốc cây đào, bộ xương và hồ ly ôm chìm lòng đất.
Nguyên Diệu chỉ còn xuống dùng tay đào đất lo lắng : "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, mau !"
Bất ngờ, từ trong đất thò một bàn tay xương trắng, tóm chặt lấy tay Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu hoảng sợ, vội vàng vùng vẫy.
Bàn tay xương đó sức mạnh vô cùng lớn, Nguyên Diệu cảm thấy thể vững, sắp kéo lòng đất.
"Buông tiểu sinh , buông tiểu sinh ..."
Nguyên Diệu vùng vẫy hoảng loạn đ.á.n.h đập lung tung.
"Mọt sách tự nhiên đ.á.n.h đ.ấ.m loạn xạ cái gì ?!"
Tiếng của Ly Nô đột ngột vang lên.
Nguyên Diệu lập tức mở mắt, bật dậy, kinh hãi kịp hồn, thở hổn hển.
Nguyên Diệu quanh, phát hiện đang trong hoa sảnh của Lầu Tâm Nguyệt. Đã qua giờ thắp đèn, bên ngoài tối đen như mực, hoa sảnh sáng trưng, Bạch Cơ đang gần đó chống cằm . Ly Nô xổm bên cạnh, khó chịu .
Hóa chỉ là một cơn ác mộng.
Nguyên Diệu vui mừng : "Bạch Cơ, thật quá, ngươi vẫn ở đây. Ly Nô lão , ngươi đến đây?"
Ly Nô : "Gia thấy chủ nhân và ngươi lâu trở về Phiêu Miểu các, lo lắng hai xảy chuyện nên đến chợ Quỷ xem thử. Thư sinh, thịt khô của gia ?"
Nguyên Diệu vội vàng móc gói giấy , đưa cho Ly Nô, : "Ở đây."
Ly Nô cầm gói giấy lên xem xét trọng lượng, mấy hài lòng.
"Chỉ bấy nhiêu thôi ? Còn đủ để gia nhét kẽ răng nữa!"
Nguyên Diệu : "Chủ quánThái Cực gần đây thiếu nhân lực nhờ Ly Nô lão giúp khiêng quan tài, sẽ trả cho ngươi ba cân thịt khô chuột thù lao."
Ly Nô xong, : "Hừ! Có lẽ đầu mèo của Thái Cực kẹp ván quan tài , ba cân thịt khô chuột mà sai khiến gia? Để chút nữa gia đến cửa hàng quan tài chuyện với , ít nhất cũng mười cân."
Bạch Cơ ở bên cạnh : "Ly Nô để hôm khác đến cửa hàng quan tài, lát nữa còn đến chùa Phù Đồ nữa đấy."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ còn đến chùa Phù Đồ ?"
Bạch Cơ thở dài, : "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ vẫn nguy hiểm, bà vẫn hôn mê tỉnh, nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào. Lúc nãy khi Hiên Chi đang ngủ, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ suýt chút nữa . Không thể chờ phu nhân Tâm Nguyệt Hồ tỉnh để cho chúng xảy chuyện gì, chúng vẫn nên đến chùa Phù Đồ thêm nữa để điều tra."
Nguyên Diệu nhận thấy, bàn gỗ mặt Bạch Cơ một mảnh giấy rách và nửa đóa hoa Mạn Đà La. Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu mảnh giấy, giải thích: "Đây là giấy mà sáng nay Tàng Kinh Các ở chùa Phù Đồ, nó trở về và mang theo một đóa hoa Mạn Đà La. Vì giấy phá hỏng, thể tình hình cụ thể trong Tàng Kinh Các. Chúng vẫn nên đến chùa Phù Đồ thêm một , đích Tàng Kinh Các để xem xét."
Nguyên Diệu kể giấc mơ kỳ lạ nãy của cho Bạch Cơ . Bạch Cơ xong, chìm suy nghĩ.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ gọi một bộ xương trắng là "Ninh Lang", Ninh Lang là ai?"
Bạch Cơ kịp trả lời, Ly Nô lên tiếng tán gẫu: "Nam nhân bỏ rơi phu nhân Tâm Nguyệt Hồ họ Ninh. Nghe , cuối cùng phu nhân Tâm Nguyệt Hồ g.i.ế.c c.h.ế.t. Mọt sách, giấc mơ của ngươi thật kỳ lạ. Theo lý mà , ngươi thể tình của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ họ gì ."
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Tiểu sinh cũng thấy giấc mơ thật kỳ lạ! Trong mơ, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ rằng tiểu sinh bước tâm mộng của bà , và trong tâm mộng đó, bà dường như đang lời tạm biệt với thế giới ..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, trong giấc mơ của ngươi, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ bà Diệt Uế ở chùa Phù Đồ lợi dụng ?"
Nguyên Diệu gật đầu, : " . Bà còn nhắc đến sách Cực Lạc."
"Diệt Uế... sách Cực Lạc... sách Cực Lạc... Diệt Uế..." Bạch Cơ lẩm bẩm bất chợt dậy, : "Hiên Chi, Ly Nô, xuống khu vực ngầm của chợ Quỷ, các ngươi ở đây chờ ." Nói xong, Bạch Cơ bèn vội vã rời .
Nguyên Diệu bối rối.
"Ly Nô lão , Bạch Cơ xuống khu vực ngầm của chợ Quỷ gì?"
Con mèo đen lắc đầu, : "Không ."
Ngồi một lúc, Nguyên Diệu tỉnh táo hơn thì thấy trong Lầu Tâm Nguyệt đều ở đó bèn hỏi: "Ly Nô lão , trong Lầu Tâm Nguyệt ?"
Ly Nô l.i.ế.m móng vuốt : "Mấy con hồ ly đó ? Xảy chuyện lớn thế , phu nhân Tâm Nguyệt Hồ sống c.h.ế.t rõ, họ đang chăm sóc phu nhân, thì đang buồn rầu trong phòng còn thì đang cầu nguyện ánh trăng ở hoa viên ..."
Nguyên Diệu hỏi: "Hồ Thập Tam Lang ?"
Ly Nô : "Con hồ ly thối đó đang chăm sóc cô cô của nó."
"Ục ục..."
Bụng Nguyên Diệu đói đến kêu rộn lên.
Ly Nô thấy, vui vẻ : "Mọt sách đói ?"
Nguyên Diệu ngượng ngùng, : "Cũng đến nỗi."
Ly Nô : "Những con hồ ly đó đang loạn cả lên, lóc ỉ ôi, chẳng ai thời gian nấu ăn cho ngươi ." Nguyên Diệu Ly Nô.
Ly Nô bất đắc dĩ : "Thôi , gia sẽ bếp nấu cho ngươi. Gia mà, gia, ngươi và chủ nhân của ngươi đều thể sống nổi, chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói hết."
Nguyên Diệu : "Đa tạ Ly Nô lão ..."
"Không trong bếp của mấy con hồ ly đó gì, gia sẽ nấu đại ." Ly Nô nhảy xuống bàn gỗ, chạy khỏi hoa sảnh, tiến về phía nhà bếp.