Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 6: Kiến Mộc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Y từ từ kể với nét mặt buồn.

"Thê t.ử , A La là Tiên tộc. Tiên tộc là một bộ tộc sống ẩn dật trong núi sâu ở Nam Cương, họ thờ phụng và tôn thờ cỏ tiên như một vật tổ. Họ sống biệt lập, giao thiệp với ngoài. Người Tiên tộc khả năng thông linh với quỷ thần, vô cùng thần bí. Rất lâu đây, khi du ngoạn đến Nam Cương, vô tình lạc nơi cư trú của Tiên tộc. Ta và A La gặp yêu ngay từ cái đầu tiên. Chúng yêu nhưng Tiên tộc kết hôn với ngoài, và trong tộc A La phản đối chúng ở bên . Chúng chia lìa nên bỏ trốn. Tiên tộc kết hôn với ngoài, cũng thể rời khỏi nơi cư trú của họ, nếu sẽ chịu lời nguyền định mệnh. Tuy nhiên khi bỏ trốn, chúng nhận lời nguyền định mệnh đó đáng sợ đến mức nào. Thậm chí, A La cũng , khi rời khỏi tộc, nàng sẽ chịu đựng phận kinh khủng như thế nào. Nhiều khi, con vì vô tri thể hiểu những lời cảnh báo của định mệnh. Chỉ đến khi trải qua thứ, họ mới hiểu lời cảnh báo của định mệnh là gì. Hóa , Tiên tộc là con , họ là hậu duệ của cỏ tiên..."

Nguyên Diệu đến đây hoang mang, kìm mà cắt ngang lời Vu Y hỏi: "Hậu duệ của cỏ tiên là gì? Tiên tộc đều là yêu quái cỏ tiên ?"

Vu Y lắc đầu đáp: "Không yêu quái, họ là con , chỉ là họ là tồn tại nửa nửa cỏ tiên..."

Nguyên Diệu vẫn mơ hồ, ánh mắt đầy m.ô.n.g lung. Nửa nửa cỏ tiên nhưng yêu quái, loại tồn tại thật khó hiểu.

Ly Nô thấy Nguyên Diệu vẻ m.ô.n.g lung bèn : "Mọt sách ngốc, chuyện dễ hiểu thôi, Tiên tộc đều là thực vật."

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , thực vật là gì?"

Ly Nô đáp: "Là là thực vật thôi."

Nguyên Diệu vẫn hiểu hỏi thêm.

Bạch Cơ bèn : "Được , Hiên Chi, Ly Nô, hai ngươi đừng bàn luận về thực vật nữa. Vu Y, ngươi kể tiếp ."

Vu Y chìm ký ức với vẻ mặt đau khổ.

"Sau khi và A La bỏ trốn mới rằng Tiên tộc là hậu duệ của cỏ tiên là những tồn tại nửa nửa cỏ tiên. Tiên tộc khả năng thông linh với quỷ thần nhưng họ sống quần cư mới thể tồn tại bình thường. Người Tiên tộc thể rời xa đồng loại, sống riêng lẻ. Một khi rời khỏi tộc, sức sống của họ sẽ lập tức cạn kiệt. Đó là lời nguyền của phận dành cho Tiên tộc. Sau khi rời khỏi Nam Cương, sức sống của A La dần dần mất , nàng ngày càng trở nên yếu đuối. Sau đó vì m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở, sức lực tiêu hao quá nhiều, càng cho nàng suy yếu lập tức. Sau khi sinh Vũ Nhi, nàng liệt giường. Ta hành nghề y nhiều năm, thông hiểu y lý, cũng đôi chút về quỷ thần. Ta dùng cách của để tạm thời trì hoãn sự tiêu hao sinh mệnh của nàng. Tuy nhiên, đó..."

Vu Y tiếp, tuy ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng thốt lên: "Khi Vũ Nhi năm tuổi thì nương nó... mất. Nàng qua đời khi chỉ mới hai mươi ba tuổi. Trong cơ thể Vũ Nhi cũng mang dòng m.á.u của Tiên tộc, giống như nương nó, lời nguyền của dòng m.á.u Tiên tộc đeo bám. Rời xa nơi cư ngụ của Tiên tộc, nó sẽ thể sống lâu. Vũ Nhi năm nay mười chín tuổi, nó sống đến bây giờ lẽ vì nó mang trong một nửa dòng m.á.u con . những năm gần đây, nó cũng bắt đầu yếu dần. Những dấu hiệu và triệu chứng suy kiệt mà nương nó từng gặp cũng bắt đầu xuất hiện cơ thể Vũ Nhi. Ta cảm thấy Vũ Nhi cũng sẽ sống bao lâu nữa, nó cũng sẽ lập tức suy kiệt và rời xa . Đối với một cha, điều thể chịu đựng nổi nhất là đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Ta thể để Vũ Nhi c.h.ế.t. Ta chắc chắn giúp Vũ Nhi sống sót, thoát khỏi lời nguyền của dòng m.á.u Tiên tộc, sống như một con bình thường."

Bạch Cơ thở dài, : "Vậy nên, để cứu con trai , ngươi ẩn trong núi Mang, pha chế d.ư.ợ.c thảo và lấy con thí nghiệm khiến họ phân tách như loài dây leo? Đây đúng là một ý nghĩ điên rồ và một hành động điên rồ hơn."

Nguyên Diệu kìm : "Vu Y, mặc dù ý định ban đầu của ngươi là do tình cảm gia đình. những ngươi dùng thí nghiệm, chẳng họ cũng quá oan uổng, quá đáng thương ?"

Vu Y cúi đầu, đau khổ : "Ta còn cách nào khác, để Vũ Nhi thể sống sót, chỉ thể như . Có lẽ quá ích kỷ nhưng là một cha, chỉ con thoát khỏi lời nguyền của phận, sống sót mà thôi."

Nguyên Diệu tức giận buồn bã : "Những mà ngươi dùng thí nghiệm như Ngô Du, cũng phụ mẫu. Họ cũng hy vọng con thể sống sót, chứ ngươi bắt thí nghiệm và c.h.ế.t trong núi Mang."

Vu Y cúi đầu, im lặng gì.

Bạch Cơ Vu Y và hỏi: "Ngươi bao nhiêu về Tiên tộc?"

Vu Y ngước lên, ánh mắt đầy mơ hồ.

"Cho đến nay, vẫn rõ Tiên tộc là một tồn tại như thế nào, họ những bí mật gì. Thậm chí cả A La cũng ít về tộc của . Nếu ban đầu nàng phận của phận của con như thể thì nàng sẽ bỏ trốn cùng ."

Ly Nô kìm : "Nghe như thê t.ử và con ngươi c.h.ế.t sớm là do rời xa Tiên tộc, nếu họ rời xa ngươi và trở Tiên tộc, chẳng họ sẽ sống ? Ngươi cũng cần những việc trái lương tâm như bắt thí nghiệm nữa."

Vu Y ánh mắt bi thương : "Không còn cách nào trở về. Khi sức sống của A La bắt đầu suy kiệt, nàng nhận rằng cuộc sống của đang dần trôi là do rời xa tộc. Vậy nên, chúng cùng trở về thung lũng nơi Tiên tộc từng ẩn cư mà chúng trốn chạy khỏi. khi đến nơi, thung lũng trống rỗng, còn một ai trong Tiên tộc. Họ di cư nơi khác. Theo những gì A La nhớ , Tiên tộc mặc dù sẽ ẩn cư ở một nơi nào đó trong thời gian dài nhưng mãi mãi định cư ở một chỗ cố định. Phụ mẫu nàng từng rằng khi nàng sinh , Tiên tộc mới di cư đến thung lũng nơi chúng gặp . Lý do họ di cư, dựa điều gì mà di cư, khi nào sẽ di cư và sẽ di cư , đó là những bí mật chỉ đại pháp sư và tộc trưởng mới , các thành viên trong tộc chỉ tuân theo lệnh mà hành động. A La cũng tộc của di cư , thể vẫn ở một nơi nào đó trong dãy núi Nam Cương, hoặc thể xa đến tận chân trời, góc biển, thể tìm . Chúng tìm kiếm lâu ở Nam Cương nhưng tin tức gì về Tiên tộc, thậm chí nhiều còn bao giờ về Tiên tộc, rằng Tiên tộc tồn tại. Chúng đành từ bỏ việc tìm kiếm. Tiên tộc mang trong quá nhiều bí mật, đó là những câu đố mà cả và A La đều . Những năm qua, thu thập tư liệu về Tiên tộc pha chế các loại d.ư.ợ.c thảo để Vũ Nhi thể sống sót. nghiên cứu nhiều năm, vẫn hiểu Tiên tộc thực sự là sự tồn tại như thế nào."

Bạch Cơ : "Ta Tiên tộc là sự tồn tại như thế nào, cũng tại họ di cư. Khi Tất Xá Già chủ nhân của nó là Tiên tộc, mơ hồ đoán chuyện."

Vu Y ngẩng đầu Bạch Cơ, trong mắt lóe lên một tia hy vọng: "Tiên tộc tại di cư? Họ ? Có thể tìm thấy họ ? Nếu thể tìm thấy họ, chỉ cần sống cùng họ, lẽ Vũ Nhi vẫn thể sống sót..."

Bạch Cơ mỉm : "Ta cho ngươi bí mật của Tiên tộc, ngươi sẽ trao đổi với điều gì?"

Vu Y : "Ngươi gì? Chỉ cần thể giúp Y u sống sót, sẽ cho ngươi thứ."

Bạch Cơ một sợi dây leo màu xanh thò từ khe tường của phòng mộ, khóe miệng khẽ nở một nụ bí ẩn.

"Vu Y, ngươi từng về Kiến Mộc ?"

Vu Y sững sờ, ánh mắt trở nên mơ hồ, hiểu Bạch Cơ đột nhiên nhắc đến Kiến Mộc.

Nguyên Diệu cũng hiểu tại Bạch Cơ chuyển sang chủ đề .

"Bạch Cơ, đang về Cỏ Tiên ? Sao lôi Kiến Mộc ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi về Cỏ Tiên thì chắc chắn nhắc đến Kiến Mộc. Bí mật của Tiên tộc và lý do họ di cư đều liên quan đến Kiến Mộc."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Bạch Cơ : "Kiến Mộc là cây thánh thời thượng cổ, là cầu nối giữa trời, đất và con . Cỏ Tiên là một loài dây leo mọc Kiến Mộc, vì Kiến Mộc tồn tại ở nơi giao thoa giữa nhân gian và thiên giới, nơi giao thoa đó là 'cánh cửa' kết nối hai thế giới. Ở nơi 'cánh cửa' hiện diện, linh khí vô cùng dồi dào, đó là nguồn sống của Cỏ Tiên. Người Tiên tộc là hậu duệ của Cỏ Tiên, họ cùng tồn tại với Kiến Mộc, sống gần 'cánh cửa' để tồn tại. Thời thượng cổ, xảy một chuyện, các vị thần còn giao tiếp với loài nữa, Kiến Mộc các vị thần phá hủy, từ lâu biến mất khỏi thế gian. Cỏ Tiên vẫn sống nhờ linh khí từ 'cánh cửa', và hậu duệ của Cỏ Tiên vẫn tiếp tục canh giữ 'cánh cửa' nối giữa nhân gian và thiên giới, hy vọng một ngày nào đó Kiến Mộc sẽ xuất hiện . 'Cánh cửa' là một địa điểm cụ thể, nó di chuyển trong gian và thời gian, Tiên tộc sẽ di cư theo sự di chuyển của 'cánh cửa', chỉ linh khí dồi dào từ 'cánh cửa' mới giúp họ tồn tại. Rời khỏi 'cánh cửa', linh khí nuôi dưỡng, họ sẽ suy kiệt c.h.ế.t, giống như A La . A La cùng ngươi bỏ trốn, rời xa nơi cư ngụ của Tiên tộc gần 'cánh cửa', linh khí nuôi dưỡng nên sinh lực của nàng suy kiệt. Thời gian trôi qua nhanh, ngàn năm chỉ trong chớp mắt, trong suốt thời gian dài đó, phần lớn Tiên tộc lẽ quên tại họ di cư theo "cửa". Chỉ đại vu và tộc trưởng, thông qua những lời răn dạy truyền miệng từ đời sang đời khác mới thấy một chút bí mật cổ xưa, tuân theo những lời tiên tri xa xưa, dẫn dắt dân tộc sống ẩn dật và sống sót qua các thời kỳ."

Vu Y ngạc nhiên, : "Hóa việc Tiên tộc di cư là vì lý do . Năm đó và A La trở thung lũng, tìm thấy Tiên tộc là vì 'cửa' chuyển sang nơi khác, họ di chuyển theo 'cửa' ?"

Bạch Cơ gật đầu, : "Lối giữa thiên giới và trần gian sẽ đổi vị trí theo thời gian. Thật may, khi ngươi và A La bỏ trốn, 'cửa' đúng lúc đổi vị trí nên Tiên tộc di cư theo 'cửa'. Khi các ngươi thung lũng nơi Tiên tộc ẩn cư, tất nhiên là còn ai ở đó nữa."

Vu Y lo lắng hỏi: "Người Tiên tộc di cư ? Họ hiện đang sống ở thế? Ngươi bí mật của Tiên tộc, cũng về 'cửa', chắc chắn ngươi Tiên tộc hiện đang ở ! Cầu xin ngươi, hãy cho tìm Tiên tộc ở ..."

Bạch Cơ lắc đầu, : "Thật tiếc, hiện tại Tiên tộc đang ở . Ta bí mật của Tiên tộc. về vị trí của 'cửa' thì . Vị trí của 'cửa', trong ba giới lẽ chỉ Tiên tộc mới , họ mối liên hệ mật thiết với 'cửa', 'cửa' là nguồn sống của họ."

Vu Y thất vọng nhưng ánh mắt trở nên lạnh lùng và kiên định.

"Vậy thì đưa Vũ Nhi trở Tiên tộc, để nó sống cùng Tiên tộc nhằm bảo vệ mạng sống của nó là điều thể thực hiện. Bây giờ, cách duy nhất để Vũ Nhi sống sót là chia tách nó , biến nó thành một con thực sự."

Bạch Cơ .

"Vu Y, khuyên ngươi nên từ bỏ ý tưởng điên rồ và ngớ ngẩn . Dù Ngô Du sống sót khi chia tách thì con trai ngươi cũng chắc thể sống sót. Ngô Du là con còn con trai ngươi chỉ là một nửa con . Họ là hai sự tồn tại khác . Thuốc thành công Ngô Du chắc tác dụng với con trai ngươi, chừng nếu may con trai ngươi thể sẽ c.h.ế.t ngay lập tức khi chia tách..."

Vu Y hiểu rõ rằng lời Bạch Cơ lý. Hắn hành nghề y nhiều năm, am hiểu tác dụng của t.h.u.ố.c phụ thuộc từng . Dù Ngô Du sống sót khi chia tách và uống cùng loại t.h.u.ố.c thì con trai cũng chắc thể sống sót. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Bạch Cơ và nhóm của nàng, nhất là khi Bạch Cơ tiết lộ bí mật của Tiên tộc, sáng tỏ những nghi ngờ mà mang trong lòng suốt nhiều năm. Nguyện vọng của cũng một chút ánh sáng, còn chìm trong bóng tối tuyệt vọng, còn manh mối và hy vọng như .

"Xin hãy chỉ cho một con đường sáng."

Vu Y quỳ xuống đất, van xin Bạch Cơ.

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc .

"Hiên Chi, Ly Nô, chúng đến đây để gì?"

Nguyên Diệu đáp: "Bạch Cơ, chúng đến để cứu Ngô Du."

Ly Nô : "Chủ nhân, chúng đến đây để ăn khuya. Haiz, mãi lo chuyện, kể chuyện vợ con , thịt nướng cháy khét hết , chẳng còn gì để ăn nữa."

Bạch Cơ : "Ngô Du cần cứu nhưng chúng cũng ăn khuya. Ta đói bụng . Vu Y, ngươi bảo Tất Xá Già chuẩn một ít đồ ăn cho chúng . Phải , chúng ăn thịt nữa, dù chân tay nướng, Hiên Chi ăn cũng sẽ nôn , chúng chỉ cần ăn chút thức ăn chay đơn giản là ."

Vu Y còn kịp gì thì Nguyên Diệu lên tiếng: "Bạch Cơ, lúc mà ngươi còn ăn ? Vẫn là cứu Ngô Du quan trọng hơn."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, đừng vội mà. Có thực mới vực đạo, ăn no mới sức mà cứu . Hơn nữa, dạo một vòng, xem chỗ thích hợp để trồng Kiến Mộc ..."

Nguyên Diệu nghi ngờ hỏi: "Bạch Cơ, trồng Kiến Mộc gì chứ?"

Bạch Cơ mỉm bí ẩn, : "Bí mật, cho Hiên Chi ."

Nguyên Diệu hiểu Bạch Cơ đang gì nhưng cũng rằng nếu Bạch Cơ thì giờ hỏi cũng nên dứt khoát hỏi nữa.

Vu Y còn cách nào khác, đành bảo Tất Xá Già chuẩn đồ ăn.

Tất Xá Già dậy, bắt đầu việc.

Vì Bạch Cơ ăn chay, Tất Xá Già quyết định đơn giản nướng vài cây nấm hái từ chiều để đối phó.

Bạch Cơ rời khỏi mộ thất, gì.

Vu Y cúi đầu bên tường, đang nghĩ gì.

Nguyên Diệu cạnh Vu Y, trong lòng đầy rẫy sự bối rối, gì, chỉ thể Tất Xá Già bận rộn ở bên bàn thờ xa.

Dây leo thấy khí căng thẳng trong mộ thất tan biến, dường như chuyện gì nữa bèn lặng lẽ chui , lượn lờ quanh Tất Xá Già, đung đưa xung quanh .

Ly Nô đùa tiến đến gần, định giúp Tất Xá Già và học nấu ăn.

"Linh cẩu, nướng nấm thì dùng loại gia vị gì ngon?"

Tất Xá Già vì Ly Nô đ.á.n.h nên giận, thèm để ý đến .

"Linh cẩu, ngươi giận ? lúc là ngươi động thủ nên gia mới đ.á.n.h ngươi."

Tất Xá Già , tiện tay ngắt mấy lá của dây leo đang đung đưa, ném cối đá. Tất Xá Già thêm một ít muối cối, cúi đầu dùng chày nghiền gia vị, thèm đếm xỉa đến Ly Nô.

"Linh cẩu, nước chấm nướng nấm thêm một ít đường mới ngon."

Ly Nô nghiêm túc đề nghị.

"Đã bao nhiêu ! Ta linh cẩu, là Tất Xá Già. Nhìn cách ngươi ăn cũng ngươi là tay mơ, nấm vốn ngon , cần gì thêm đường cho ngon? Nướng nấm chỉ cần thêm chút muối là đủ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm nướng nấm của , nghiền thêm chút nước cỏ tiên rắc lên nấm sẽ càng ngon hơn."

Tất Xá Già nhắc đến cỏ Tiên, dường như nhớ về chủ nhân khuất của . Hắn dây leo đang đung đưa với ánh mắt dịu dàng và đầy đau buồn.

"Con mèo đen, các ngươi thể cứu thiếu gia nhà ? Chỉ cần ngươi thể cứu , nguyện dạy hết tất cả kỹ nghệ nấu nướng của cho ngươi, giữ chút gì."

Ly Nô ngửi hương vị của nước sốt trong cối đá : "Ờm, linh cẩu, ngươi yên tâm . Chủ nhân để ăn khuya thì thiếu gia nhà ngươi chắc chắn sẽ cứu. Nếu chủ nhân định quan tâm đến chuyện thì đầu rời từ lâu . nếu bữa khuya của ngươi nấu quá dở khiến chủ nhân hài lòng thì thể nàng sẽ đổi ý, cứu thiếu gia nhà ngươi nữa."

Nghe , Tất Xá Già vội vã hái thêm vài lá từ dây leo, ném cối đá và giã mạnh hơn.

Dây leo thấy đau, tức giận : "A Đạt, ngươi nhẹ tay chút , đừng giật lá của mạnh như !"

Ly Nô thấy , lẩm bẩm: "Có thực vật bếp thì tiện thật... Tiếc là mọt sách thực vật..."

Nguyên Diệu thấy lời lẩm bẩm của Ly Nô, vì đang suy nghĩ về bệnh tình của Ngô Du, lo lắng cho an nguy của y.

"Vu Y, Ngô Du mà ngươi dùng để thử t.h.u.ố.c còn cứu ?" Nguyên Diệu hỏi.

Vu Y , tỉnh từ cơn mơ màng.

"Loại t.h.u.ố.c khiến chia tách thực là một loại độc tố tiềm ẩn. Khi bào chế loại độc tố , chuẩn sẵn t.h.u.ố.c giải. t.h.u.ố.c men, nhất là những loại đang thử nghiệm, khi miệng thì triệu chứng và phản ứng khó kiểm soát, t.h.u.ố.c giải chắc hiệu quả. Ngô Du uống t.h.u.ố.c giải , thể cứu , thể ."

Nguyên Diệu tức giận buồn bã, : "Vu Y, ngươi những việc trái với lương tâm như thấy áy náy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-6-kien-moc.html.]

Vu Y mắt tối sầm, buồn bã.

"Ta lương tâm."

Nguyên Diệu định thêm gì đó nhưng giọng Bạch Cơ vang lên.

"Người thực sự lương tâm sẽ như . Họ nhận thức gì về hai chữ lương tâm."

Vu Y đau khổ cúi đầu.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ : "Ta thăm dò và cảm nhận, linh lực của địa mạch núi Mang vẫn phong phú, thể chịu đựng sự tái sinh của Kiến Mộc."

Nguyên Diệu bối rối hỏi: "Bạch Cơ, sự tái sinh của Kiến Mộc là gì?"

Bạch Cơ chống nạnh, : "Hiên Chi, với tư cách là Hầu tước mới của núi Mang, một kế hoạch vô cùng vĩ đại."

Nguyên Diệu hỏi: "Kế hoạch vô cùng vĩ đại gì?"

Bạch Cơ chống nạnh : "Ta định tái sinh Kiến Mộc lãnh địa của , tái thiết cây cầu liên kết giữa thiên giới và nhân gian, giữa thần và ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, khó hiểu : "Kiến Mộc chẳng thần linh phá hủy từ lâu ? Ngươi lấy Kiến Mộc để tái sinh nó ở núi Mang?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi quên ? Ta hạt giống của Kiến Mộc mà."

Nguyên Diệu nhớ sự kiện "giường Phù Thế"*, trong đó, Bạch Cơ nhận hạt giống Kiến Mộc từ tay Hoàng như một phần trao đổi để cho ông giấc mơ. Sau đó, Bạch Cơ cất giữ hạt giống Kiến Mộc trong kho của Phiêu Miểu các, nếu Bạch Cơ nhắc đến, Nguyên Diệu gần như quên mất sự tồn tại của nó.

*cái quyển em dịch sót do cái raw tải về thấy, nó ở quyển thiên chỉ á, nào em bổ sung nhớ, hèn gì thấy lạ quá, lật app mí thấy nó ngoại truyện hiuhiu

"Bạch Cơ định trồng hạt giống Kiến Mộc ở núi Mang ư? ... liệu thể trồng Kiến Mộc ? Dù Kiến Mộc cũng là thần vật trong truyền thuyết còn núi Mang là đất trần gian, chúng kỹ năng trồng cây, cứ cảm thấy thể trồng ."

"Hiên Chi, chúng trồng, mà là họ trồng." Bạch Cơ chỉ về phía dây leo đang đung đưa bên cạnh Tất Xá Già và Ly Nô, : "Cụ thể hơn là nó trồng. Chỉ nó với huyết mạch của cỏ Tiên mới khả năng tái sinh Kiến Mộc."

Nguyên Diệu vẫn hiểu.

Vu Y cũng bối rối, : "Vũ Nhi trồng Kiến Mộc ngươi? Tại ?"

Bạch Cơ đáp: "Để sống sót. Nó trồng Kiến Mộc, và trồng Kiến Mộc mới thể sống sót."

Vu Y vẫn hiểu, Nguyên Diệu cũng hiểu lời Bạch Cơ .

Bạch Cơ hỏi : "Vu Y, ngươi nghĩ Tiên tộc thể sống một ?"

Vu Y do dự một chút : "Người Tiên tộc sống cộng cư, thể sống một , đó là cách họ tồn tại."

Bạch Cơ : "Vu Y, ngươi chỉ thấy bề ngoài mà thấy bản chất bề mặt. Bề ngoài đúng như ngươi , Tiên tộc thể rời xa đồng tộc mà sống một . Một khi rời xa đồng tộc thì Tiên tộc sẽ như cây cỏ thiếu ánh sáng và nước, sinh lực của họ sẽ dần cạn kiệt. Chính xác hơn, họ thể rời xa đồng tộc, mà là thể rời xa 'cửa'. Linh lực của 'cửa' là ánh sáng và nước mà Tiên tộc dựa để sinh tồn. Mà vị trí của 'cửa' sẽ đổi theo thời gian sẽ đổi địa điểm tồn tại, chỉ Đại Vu và tộc trưởng của Tiên tộc mới khả năng sự biến chuyển của 'cửa' dẫn dắt đồng tộc theo đuổi vị trí của 'cửa' mà di cư, vì Tiên tộc chỉ thể sống cộng cư, thể sống một . Thật , thể sống một là trọng điểm, trọng điểm là 'cửa' . Nếu bản thể sở hữu 'cửa', hấp thụ linh lực từ 'cửa' thì Tiên tộc cũng thể sống một . Ngươi cách nào tìm thấy Tiên tộc, cũng thể tìm thấy họ, Tiểu Vũ thể trở về Tiên tộc, cả đời còn chỉ thể sống một . Để Tiểu Vũ thể sống một , chúng để nó sở hữu 'cửa', chỉ cần nó sở hữu 'cửa', thể hấp thụ linh lực từ 'cửa', sinh lực của nó sẽ cạn kiệt, và nó sẽ thể sống sót."

Vu Y vẫn còn thắc mắc hỏi: "Vị trí của 'cửa' chỉ Đại Vu và tộc trưởng của Tiên tộc mới Tiểu Vũ thể sở hữu 'cửa' ?"

Bạch Cơ chống tay lên trán, : "Vu Y, ngươi suy nghĩ linh hoạt hơn, vượt qua giới hạn tư duy của loài mà nghĩ về vấn đề ."

Ly Nô kìm : "Chủ nhân, với cái đầu óc ngu ngốc của còn ngốc hơn cả thư sinh thì chỉ thể nghĩ mấy cách ngu ngốc như bắt thử t.h.u.ố.c và nghĩ đủ cách để chia tách con trai thôi."

Nguyên Diệu thì hiểu , : "Vu Y, ý của Bạch Cơ là Kiến Mộc là điểm giao giữa nhân gian và thiên giới, là nơi 'cửa' của nhân gian và thiên giới. Nếu lệnh lang trồng Kiến Mộc, điều đó nghĩa là tự sở hữu 'cửa', Tiên tộc sống nhờ 'cửa', lệnh lang thể hấp thụ linh lực từ 'cửa' mà sống sót. Bạch Cơ một hạt giống của Kiến Mộc, nàng định tặng lệnh lang hạt giống , để trồng Kiến Mộc ở núi Mang và sống sót an ."

Vu Y sửng sốt, : "Một tồn tại kỳ diệu như Kiến Mộc thực sự thể trồng ở núi Mang ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi chỉ đúng một nửa thôi. Ta định để Tiểu Vũ trồng Kiến Mộc ở núi Mang nhưng hạt giống Kiến Mộc là tặng cho , mà là cho mượn. Sau khi Kiến Mộc mọc lên, Kiến Mộc thuộc về . Cây cầu kết nối giữa thiên giới và nhân gian, cũng là của ."

Nguyên Diệu im lặng.

Vu Y Bạch Cơ hỏi: "Làm theo lời ngươi , Tiểu Vũ thực sự thể sống sót ?"

Bạch Cơ : "Có thể cũng thể . Tuy nhiên, thể đảm bảo rằng khả năng Tiểu Vũ sống sót nhờ trồng Kiến Mộc lớn hơn nhiều so với việc ngươi dùng độc d.ư.ợ.c chia tách để sống. Dù , độc d.ư.ợ.c của ngươi vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, uống sẽ biến thành thế nào, cũng sẽ hậu quả đáng sợ gì. Hạt giống Kiến Mộc của là đúng là thứ duy nhất trời đất . Từ xa xưa, cỏ Tiên sống nhờ Kiến Mộc, leo bám Kiến Mộc mà tồn tại. Nếu lệnh lang là hậu duệ của cỏ Tiên thì Kiến Mộc chắc chắn thể giúp sống sót. Dù bây giờ Kiến Mộc chỉ là một hạt giống, linh lực của nó thể đủ để duy trì sự sống của cả Tiên tộc nhưng chỉ cần nó lệnh lang trồng c.h.ế.t, thể bén rễ ở núi Mang thì linh lực của nó chỉ để giữ cho lệnh lang sống sót là vấn đề gì."

Vu Y thêm gì nữa.

Ở đằng xa, Tất Xá Già và Ly Nô nướng chín nấm.

Tất Xá Già lo lắng, trầm tư, thỉnh thoảng nghiêng đầu về phía Vu Y đang im lặng bày bát đĩa lên bàn thờ một cách thiếu tập trung.

Dây leo thấy thể ăn nấm nướng bèn lập tức rút lui khỏi các khe tường với vẻ thích thú. Chẳng bao lâu , một thiếu niên cầm quả cầu sứ bước mộ thất với vẻ nhí nhảnh.

Thiếu niên tiến đến bên Vu Y, xuống.

"Ấy, cha trông vẻ buồn bã ?"

Vu Y cố gượng , : "Vũ nhi, cha vui, bệnh của con cách chữa , con thể sống sót."

: "A cha, con bệnh mà."

Vu Y dịu dàng. Nhìn con trai, ông nhớ đến thê t.ử khuất, trong mắt ông hiện lên một nỗi buồn sâu đậm thể xóa nhòa.

Ly Nô bên bàn thờ lớn tiếng gọi: "Chủ nhân, mọt sách, nấm nướng chín , thơm lừng, mau tới ăn khuya thôi."

Bạch Cơ vươn vai, : "Trước khi ăn khuya, giải quyết một việc quan trọng . Nếu Hiên Chi sẽ thể ăn ngon miệng ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Việc quan trọng gì?"

Bạch Cơ Vu Y, : "Vu Y, sẽ cứu con trai ngươi, đổi , ngươi bằng lòng trao sinh mạng cho ?"

"Bốp..."

Nghe , Tất Xá Già lỡ tay vỡ một cái đĩa lấy từ phòng chôn đồ tế lễ bên cạnh.

Vũ Nhi Bạch Cơ với vẻ đầy mơ hồ.

Vu Y nghiến răng, : "Được. Chỉ cần Vũ nhi thể sống sót, nguyện trao sinh mạng cho ngươi."

Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Bạch Cơ cần sinh mạng của Vu Y để gì?"

Bạch Cơ : "Để tặng cho Hiên Chi. Nếu Hiên Chi sinh mạng của Vu Y thì thể yên tâm ăn khuya ."

Nguyên Diệu càng thêm bối rối.

Bạch Cơ nghiêm túc : "Võ đế phong Mang Sơn Hầu, là chủ nhân của núi Mang . Các cư dân trong núi Mang đều là con dân của , do cai quản. Những việc họ , đúng sai thưởng phạt, đều do quyết định. Sự sống c.h.ế.t của họ cũng do quản sự. Hiên Chi, bây giờ giao sinh mạng của Vu Y cho ngươi, ngươi hãy quyết định sống c.h.ế.t ."

Nguyên Diệu ngỡ ngàng.

Vu Y vì con trai sống sót dùng vô tội để thử t.h.u.ố.c trong núi Mang, hại c.h.ế.t ít . Những may mắn như Ngô Du thì giờ đây đang nguy kịch, sống c.h.ế.t rõ. Những kém may mắn như bạn của Ngô Du thì mất mạng từ lâu, trở thành những linh hồn oan uổng trong núi Mang.

Nợ m.á.u trả bằng máu, Vu Y đáng c.h.ế.t để chuộc tội. Vu Y thực sự , so với Lôi Toàn trong sự kiện "Đoạn Chỉ Giới", kẻ vì lòng tham và chiếm đoạt danh lợi tài phú mà hại c.h.ế.t bốn mươi chín thiếu nữ, Vu Y thử t.h.u.ố.c khác chỉ vì tình phụ t.ử sâu nặng, chỉ vì con trai thể sống sót.

Vu Y và Lôi Toàn giống .

những Vu Y bắt để thử t.h.u.ố.c cũng phụ mẫu và phụ mẫu họ cũng sẽ chìm trong nỗi đau khôn nguôi vì mất con, thể thoát khỏi nỗi buồn suốt đời.

Trong lòng Nguyên Diệu mâu thuẫn, nên gì.

Vị Vu Y thở dài, : "Ta tự tội nghiệt của nặng nề, gây những sai lầm thể tha thứ. Ta nguyện lấy cái c.h.ế.t để tạ tội. xin cho chữa trị cho Ngô Du , giữ mạng sống cho sẽ dùng mạng sống của để đền bù nợ máu. Ta là một Vu Y, từ nhỏ sư phụ dạy rằng sứ mệnh của Vu Y là cứu giúp thế gian, trị bệnh cứu . Ta bao giờ quên nhiệm vụ của . Sau khi thành tài, khắp bốn phương, nơi nào gặp bệnh nhân, dù là giàu nghèo khó, đều cố hết sức chữa trị, dám lơ là một chút nào, chỉ mong thể giúp thế gian bớt những bệnh tật hành hạ, bệnh tước đoạt mạng sống. ... nhưng gặp A La, khi Vũ Nhi đời, A La qua đời, và Vũ Nhi cũng còn sống lâu... Ta tâm ma quấy nhiễu, lòng ích kỷ che mờ, quên mất sứ mệnh của , quên mất rằng Vu Y luôn cứu , hại . Ta những việc thể tha thứ..."

Nói đến đây, giọng của Vu Y dần nghẹn .

Nguyên Diệu xong, lòng cảm thấy buồn và mâu thuẫn. Đối với một thực sự hối cải, cái c.h.ế.t là cách nhất để chuộc tội.

Nguyên Diệu suy nghĩ một hồi, gì, nên đầu về phía Bạch Cơ, mong nàng thể cho một lời khuyên.

Ai ngờ, Bạch Cơ rời từ lúc nào, ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn, nàng chạy đến bên đống lửa để ăn nấm nướng của Ly Nô.

Nguyên Diệu khỏi tức giận, con rồng yêu để cho quyết định việc khó khăn như thế, còn thì chạy ăn đêm.

Nguyên Diệu hỏi Vu Y: "Ngươi thử t.h.u.ố.c bao nhiêu ?"

Vu Y đáp: "Có tổng cộng chín . Ngô Du là thứ mười."

Nguyên Diệu dừng một chút, hỏi: "Cả chín đó đều c.h.ế.t ?"

" . Họ đều c.h.ế.t vì chịu nổi độc tính của thuốc, cơ thể tan vỡ dần trong quá trình hủy hoại." Vu Y đau đớn đáp, giọng tràn đầy hối hận: "Nghĩ , nên như , điều đó là quá tàn nhẫn đối với họ. Nếu sớm gặp các vị, bí mật của lời nguyền Tiên tộc và tìm cách cứu Vũ Nhi, tuyệt đối sẽ những việc tàn nhẫn như thế... Nếu sớm gặp các vị, lẽ A La... A La cũng còn sống..."

Đáng tiếc, đời "nếu như". Những cuộc gặp gỡ giữa con với , những mối nhân duyên giữa và sự việc đều phận sắp xếp từ . Không thể đến sớm cũng thể trì hoãn, sự ngẫu nhiên, chỉ tất yếu của phận.

Nguyên Diệu thở dài, : "Vu Y, Bạch Cơ giao việc sống c.h.ế.t của ngươi cho , nhưng chỉ là một con nhỏ bé, thể quyết định mạng sống của ngươi."

Vu Y , đầy hoang mang.

Nguyên Diệu hít sâu một , : "Sống c.h.ế.t của ngươi sẽ do Ngô Du quyết định. Nếu Ngô Du c.h.ế.t ngươi sẽ trả mạng cho . Nếu ngươi cứu Ngô Du thì ngươi thể sống tiếp. Tuy nhiên, một điều kiện, trong phần đời còn , mỗi năm ngươi chữa trị miễn phí cho chín bệnh. Đó coi như là cách ngươi chuộc những sai lầm . Cũng để ngươi nhớ rằng ngươi là một Vu Y, sứ mệnh của ngươi là cứu , vì tư lợi mà hại vô tội."

Vu Y xong, cúi đầu chạm đất, : "Ta nhất định sẽ theo. Ta sẽ cố hết sức cứu Ngô Du, để cứu mạng mà bởi vì khi Vũ Nhi cứu, hại khác nữa. Ta thực sự cứu . Hắn trở nên như bây giờ là vì sai lầm của , nhất định chữa trị cho . Nếu phần đời còn của thể sống sót, sẽ nhiều việc thiện, chữa bệnh cứu , tuyệt đối hại nữa."

Nguyên Diệu gật đầu, trong lòng buồn bã, nhưng cảm thấy nếu phần đời còn của Vu Y thể cứu nhiều hơn, mang hạnh phúc cho nhiều , và cho thế giới trở nên hơn thì việc cũng là điều . Đối với những kẻ thực sự xa, cái c.h.ế.t là hình phạt, cũng là sự từ bi đối với chúng sinh. với những lòng hối cải và quyết tâm chuộc tội, cái c.h.ế.t ý nghĩa, để họ sống mà chuộc tội mới là sự từ bi thật sự đối với thế giới.

Bạch Cơ từ lúc nào , ăn nấm nướng : "Người thánh hiền, ai mà phạm sai lầm. Buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật. Có lẽ là như đấy. Hiên Chi, việc xong, thể ăn đêm ."

Nguyên Diệu buồn bã : "Bạch Cơ, thật sự tâm trạng ăn đêm. Mặc dù chuyện trông vẻ giải quyết, nhưng thực vẫn còn nhiều thứ đang treo lơ lửng. Ta lo lắng cho Ngô Du liệu tỉnh , và cũng lo lắng cây Kiến Mộc thực sự mọc lên từ dãy núi Mang ."

Bạch Cơ cầm một xiên nấm nướng nhét miệng Nguyên Diệu, mỉm : "Hiên Chi thật là lo nghĩ nhiều, hết cứ ăn nấm nướng ."

Nguyên Diệu ăn một miếng nấm nướng, cảm thấy mềm ngon, mọng nước, mang theo mùi thơm đặc trưng của loại thảo mộc ướp gia vị, thực sự ngon.

Sau khi ăn một chiếc nấm nướng, tiểu thư sinh thấy khẩu vị tăng lên, bèn cùng Bạch Cơ bên đống lửa ăn đêm, tạm thời gác chuyện về Ngô Du và cây Kiến Mộc.

 

Loading...