Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 5: Hóa Trùng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:23
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu nhanh mắt lẹ tay, bất chấp tôn ti lễ nghĩa, vội vàng nhảy lên ôm chặt Lý Đán, khuyên: "Thái t.ử điện hạ, ngài kích động..." Bị Nguyên Diệu giữ , Lý Đán như mất hết sức lực, cũng mất dũng khí nhảy lửa, ngã quỵ xuống đất, trong im lặng mưa.
Lý Dĩnh, Lý Quang Thuận, Lý Thủ Nghĩa thấy đại thế mất, thất bại tránh khỏi, ba cúi đầu thất vọng, im lặng .
Trên bàn thờ bát quái, phượng hoàng bất t.ử ăn đủ hương liệu, dang đôi cánh màu vàng đỏ, phát tiếng kêu dài vang vọng.
Ngọn lửa đỏ bùng lên cao nhưng mưa xanh dập tắt như viên ngọc lam giam giữ một chút đỏ rực.
Sau khi lửa ở Đông Cung tắt, mưa xanh từ chim Thương Dương chỉ rơi trong phạm vi Thượng Thanh quán.
Bạch Cơ bước trong mưa xanh tiến về phía bàn thờ bát quái, dừng chân bên cạnh ngọn lửa.
Phượng hoàng bất t.ử qua nước và lửa, đối diện với Bạch Cơ.
Trong mắt vàng kim như hổ phách của phượng hoàng bất t.ử phản chiếu bóng một con rồng trắng.
"Bây giờ ngươi chủ nhân, ngươi là của ."
Bạch Cơ .
Phượng hoàng bất t.ử vẫy đuôi, bùng lên ngọn lửa rực rỡ như một con phượng hoàng tái sinh trong lửa.
Phượng hoàng bất t.ử cháy trong ngọn lửa, thiêu thành tro từng chút một.
Mưa lớn tắt dần, ngọn lửa dần tắt, thể phượng hoàng bất t.ử hóa thành tro bụi.
Sau khi lửa tắt, mưa xanh trời cũng dừng .
Trên bàn thờ bát quái, khung cảnh hỗn loạn, tàn tích hương liệu đầy đất.
Bạch Cơ bước lên, cúi đầu tìm kiếm trong đống tro. Không lâu , ngươi tìm thấy thứ . ... Trong đống tro, một con sâu màu vàng đỏ.
Bạch Cơ đưa tay , con sâu màu vàng đỏ từ đống tro bò lên lòng bàn tay nàng.
Bạch Cơ mỉm , thổi một lòng bàn tay với con sâu.
Con sâu cuộn thành một cục, từ từ hóa thành một cái kén sâu.
Cái kén sâu dần cứng , chuyển thành màu xám trắng, trông giống như một viên đá nhỏ.
"Ngươi cứ ngủ yên ." Bạch Cơ .
Phượng hoàng bất t.ử hóa thành sâu, lửa trong hoàng cung tắt ngấm, con chim Thương Dương bầu trời cũng ngừng mưa, nó dần nhỏ , bay trở về mặt đất, đậu vai Bạch Cơ.
Bạch Cơ cất cái kén sâu , rời khỏi bát quái đài, lục giác đình, con chim Thương Dương vai ngươi bèn bay trở bức tranh cây thông.
Bạch Cơ : "Cao công công, sự việc giải quyết, Thần Đô từ nay sẽ xảy lửa yêu nữa."
Cao công công sớm lệnh cho cấm vệ quân canh giữ Lý Đán, Lý Dĩnh, Lý Quang Thuận và Lý Thủ Nghĩa, lúc ông mừng lo, trông càng sầu muộn.
Cao công công mừng vì sự việc giải quyết suôn sẻ, ông thể báo cáo kết quả. Lo là vì sự việc liên quan đến thái tử, khi báo cáo sẽ phiền phức, Võ Tắc Thiên tính tình thất thượng, nếu sai hoặc may mắn, ông cũng thể trừng phạt.
Bạch Cơ vẫy vẫy ống tay áo ướt sũng, : "Việc thật phiền phức, ướt đẫm, nhớp nháp khó chịu. Cao công công, thể tìm nơi nào cho và Hiên Chi tắm rửa đồ ?"
Cao công công : "Lão nô sẽ lệnh cho cung nữ đưa các ngươi đến Cửu Châu Trì."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Cửu Châu Trì ở thế?"
Cao công công : "Ở hậu cung đại nội."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Hậu cung? Ta là nam tử, hậu cung nơi phi tần cư ngụ, lắm."
Cao công công : "Ôi dào, thời nay khác xưa, hiện nay nữ đế đang trị vì, hậu cung phi tần. Ngoại trừ một vài thái phi già đang ăn chay niệm phật, các điện trong hậu cung hầu như đều trống, gì tránh né..." Nguyên Diệu đổ mồ hôi.
Cao công công lệnh cho cung nữ chuẩn kiệu đưa Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến điện suối nước nóng bên Cửu Châu Trì ở Tây đại nội tắm rửa đồ để cấm vệ quân giam lỏng Lý Đán và những ở Đông cung kiểm tra tình trạng thiệt hại của Đông cung và Thượng Thanh quán. Cũng may, dù xảy hỏa hoạn nhưng dập tắt kịp thời, cung nhân thương vong, Đông cung cháy một điện nhỏ, Thượng Thanh quán cháy cửa lớn, đều là những thiệt hại nhỏ.
Cao công công báo cáo tình hình với Võ Tắc Thiên.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kiệu tới phía Tây đại nội.
Bạch Cơ vì ướt đẫm thêm áo trắng tro lửa bẩn nên nghiêng kiệu, chuyện.
Bạch Cơ ngẩng đầu thì thấy mặt Nguyên Diệu một vệt đen, nhịn lấy tay áo lau.
"Hiên Chi, mặt ngươi tro. Ta lau giúp ngươi nhé."
Tay áo của Bạch Cơ cũng dính tro, lau một cái, vệt đen mặt Nguyên Diệu càng lan rộng.
"Đa tạ Bạch Cơ."
Nguyên Diệu thấy mặt , tưởng rằng Bạch Cơ lau sạch tro giúp , vô cùng cảm kích.
"Hiên Chi cần khách sáo."
Bạch Cơ cảm thấy .
"Bạch Cơ, sự việc thực sự giải quyết ?"
Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ : "Đối với , giải quyết xong. Đối với Hoàng thượng, sự việc mới chỉ bắt đầu, những việc tiếp theo là chuyện của bà cần giải quyết."
"Bạch Cơ, phượng hoàng bất t.ử tự cháy hóa thành sâu, chuyện là ?"
Bạch Cơ : "Đó là vòng luân hồi sinh t.ử của phượng hoàng bất tử. Sâu sinh chim, chim sinh sâu, khi đến thời điểm thích hợp, con sâu sẽ hóa thành phượng hoàng bất tử."
"Bạch Cơ định đặt cái kén sâu của phượng hoàng bất t.ử ở Phiêu Miểu các ?"
"Tất nhiên . Là bắt nó mà."
"Có nguy hiểm ? Lỡ nó đột nhiên biến thành chim bốc cháy thì ..."
"Không , Hiên Chi đừng lo, sẽ đặt nó ở thời gian hoang dã, an ." Bạch Cơ mỉm .
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, Thái t.ử điện hạ thật đáng thương."
Bạch Cơ : "Thế gian rộng lớn, chúng sinh vô , ai mà đáng thương? Ta cũng đáng thương lắm, Hiên Chi xem ướt đẫm, váy trắng cũng biến thành đen ."
"Ta cũng ướt hết cả ..."
Chẳng bao lâu , kiệu tiến phía Tây đại nội, đến điện suối nước nóng bên Cửu Châu Trì. Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống kiệu, cung nữ dẫn tắm rửa riêng.
Trong điện suối nước nóng các phòng tắm lớn nhỏ khác , hồ sang trọng nhất là hồ rồng của hoàng đế, các hồ khác như hồ mẫu đơn, hồ thược dược, hồ đan khê là của hoàng hậu và phi tần.
Nguyên Diệu hồ sen là nơi tắm của các cung tần.
Mặc dù hồ sen là phòng tắm bình thường nhất trong điện suối nước nóng nhưng trong mắt Nguyên Diệu, nó xa hoa tráng lệ. Hơn nữa ngờ rằng, một nam t.ử như tắm ở nơi dành cho phi tần trong hậu cung, luôn cảm thấy hành động hợp lễ giáo, trái với giáo lý thánh nhân nhưng vì hoàng đế cho phép nên cũng vi phạm gì.
Nguyên Diệu từ chối sự giúp đỡ của cung nữ, tự tắm rửa trong suối nước nóng.
Trong lúc Nguyên Diệu đang tắm, các cung nữ giặt sạch bộ y phục mà và sấy khô lò hương.
Nguyên Diệu tắm xong, đốt hương đồ. Khi ăn mặc chỉnh tề bước thì thấy Cao công công trong đại điện, cúi đầu buồn bã chờ và Bạch Cơ.
Bạch Cơ dường như vẫn tắm xong, trong điện Long Trì vẫn vang lên tiếng nước và tiếng của các cung nữ.
Bạch Cơ tắm trong hồ của hoàng đế? Con rồng yêu thật quá đáng!
Nguyên Diệu nghĩ thầm.
Đại điện của điện suối nước nóng thông thoáng ba mặt, hướng Cửu Châu Trì, lúc trời tối, đèn hoa mới lên, lờ mờ thấy trong điện Dao Quang đối diện đèn lấp lánh, bóng dáng qua , dường như đang một bữa tiệc đêm. Gió mát thổi qua Cửu Châu Trì, mang theo tiếng nhạc từ điện Dao Quang, như điệu nhạc vui tươi của Hồ ở Tây Vực.
"Ngươi tắm xong ?" Cao công công hỏi.
Nguyên Diệu bước tới, xuống.
"Dạ, phiền Cao công công đợi lâu."
Cao công công : "Không , đây là bổn phận của lão nô. À , trời tối , sợ đêm tiện, Hoàng thượng cho phép các ngươi nghỉ trong cung một đêm. Lát nữa ngươi điện Dao Quang dự tiệc tiếp đón sứ thần Tây Vực, là nghỉ ngơi trong cung?"
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ta cũng , hỏi Bạch Cơ."
Cao công công : "Vậy thì đợi thêm chút nữa."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Cao công công, Thái t.ử điện hạ chứ?"
Cao công công đáp: "Lý Dĩnh, Lý Quang Thuận, Lý Thủ Nghĩa ba áp giải đến Thiên Lao, bọn họ mang lòng mưu phản, thoát khỏi tội c.h.ế.t. Thái t.ử điện hạ vẫn giam lỏng trong Đông cung, Hoàng thượng đưa xử lý... Ủa, lão nô với ngươi mấy chuyện gì? Đây là chuyện ngươi nên lo!"
Nguyên Diệu trong lòng trăm tơ nghìn mối, buồn bã. Hắn nghĩ đến vẻ mặt đau khổ của Lý Đán, khỏi cầu nguyện cho bình an. Tranh đoạt quyền lực luôn tàn khốc vô tình, ở cổng Huyền Vũ , trong Thái Cực cung cha con, trong Đại Minh cung tỷ , trong Thái Sơ cung cũng nương con... Những ân oán tranh đấu của hoàng gia thể hiểu hết nhưng dường như cũng thể thấu hiểu, bất lực, chỉ mong trong tham vọng, đừng tạo thêm bi kịch khó cứu vãn nữa.
Cao công công thấy vẻ mặt buồn bã của Nguyên Diệu, trong lòng thích, : "Ngươi theo Bạch Cơ mấy việc tà môn ngoại đạo , đối đầu với quái lực loạn thần, những nguy hiểm mà còn tiền đồ... Tiền công cũng chẳng bao nhiêu đúng ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiền công thực sự nhiều, một tháng chỉ hai lượng tiền."
Cao công công rũ mày : "Hai lượng tiền? Quá ít. Ngươi theo lão nô trong hoàng cung việc, một ngày cũng hai lượng tiền. Nói thật, lúc giúp đỡ đại quan hiển quý, tiền thưởng riêng cũng đến vạn quan. Hơn nữa, thái giám ít nhất cũng là quan, chức vụ, bổng lộc hàng tháng, cũng thể rạng rỡ môn..."
Nguyên Diệu đen mặt , kịp mở miệng từ chối thì thấy giọng của Bạch Cơ.
"Ồ, Cao công công, ngươi giúp ai mà tiền thưởng riêng lên đến vạn quan cơ? Mai hỏi Hoàng thượng xem..."
Nguyên Diệu thì thấy Bạch Cơ mặc một bộ cung trang lộng lẫy, tinh thần sảng khoái bước .
Bạch Cơ mặc một chiếc váy lựu đỏ cao eo thêu hoa văn hình chữ thập, khoác một chiếc khăn mỏng năm màu xanh lam, chân giày vàng đính ngọc. Nàng búi tóc theo kiểu thịnh hành trong cung, cài trâm ngọc bích tinh xảo còn đeo một bông mẫu đơn đỏ. Tai đeo khuyên minh nguyệt, cổ đeo vòng ngọc trai, cổ tay đeo vòng san hô bảy báu, trông lộng lẫy rực rỡ.
Mắt Bạch Cơ sáng như minh châu, môi đỏ như hoa sen, mặt dán hoa điền lộng lẫy, tươi tới chỗ Nguyên Diệu và Cao công công.
Nguyên Diệu đến ngẩn ngơ.
"Bạch Cơ, ngươi mặc cung trang? Đây là đầu tiên thấy ngươi mặc đồ màu trắng..."
Cao công công thì sợ hãi: "Bạch Cơ đại nhân, ngài lầm , lão nô trung thành, hết lòng vì Hoàng thượng, tiền thưởng vạn quan đó tất nhiên là Hoàng thượng ban..."
Bạch Cơ : "Áo trắng của lửa đốt thủng vài lỗ, mặc nên bộ mới, các cung nữ còn búi tóc theo kiểu trong cung, trang điểm theo mốt Thần Đô. Hiên Chi thấy ?"
"...Đẹp." Nguyên Diệu đỏ mặt, nhỏ.
Bạch Cơ : "Ta vẫn thích màu trắng hơn. Đối với phi nhân, mặc y phục cùng màu với bản thấy an hơn, thoải mái hơn."
"...Màu trắng cũng ." Nguyên Diệu đỏ mặt nhỏ.
Bạch Cơ : "Tắm xong, bụng đói quá, bây giờ về Phiêu Miểu các, Ly Nô lẽ chuẩn đồ ăn cho chúng . Cao công công, ngươi đưa và Hiên Chi ăn món ngon, chuyện tiền thưởng vạn quan sẽ giả vờ như thấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-5-hoa-trung.html.]
Cao công công : "Bạch Cơ đại nhân, Hoàng thượng giữ ngài trong cung nghỉ một đêm. Món ngon đó, ngài ăn ở tiệc đêm điện Dao Quang, ăn ở cung điện ngài nghỉ? Ngài định ở cung nào?"
Bạch Cơ quanh Cửu Châu Trì, ánh mắt dừng ở phía đông bắc.
Cao công công theo ánh mắt của Bạch Cơ, trong lòng thầm nghĩ .
Bạch Cơ chỉ tòa thiên đường ánh trăng, : "Đêm nay ở thiên đường. Cao công công, ngươi bảo mang đồ ăn lên, đừng quên rượu Kim Cốc trong cung."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi, : "Bạch Cơ, Hoàng thượng ban ơn lớn, cho chúng nghỉ trong cung một đêm, khách theo chủ, theo sắp xếp, ngươi tự chọn chỗ ở phù hợp lắm ?"
Cao công công thở dài, : "Chuyện đó , Bạch Cơ đại nhân vốn cầu kỳ, và cũng là khách bình thường. Hoàng thượng dặn dò, chiều theo ý nàng, chậm trễ... Chỉ là thiên đường quá cao, thiên đường là nơi Hoàng thượng niệm Phật và tĩnh tâm, ngay cả Hoàng thượng cũng ít khi lên, leo lên leo xuống như , đôi chân lão nô chịu nổi."
Bạch Cơ : "Cao công công, nhiều sẽ sống lâu hơn."
Cao công công thở dài, : "Bạch Cơ đại nhân, ngài đừng lừa lão nô nữa, đời cái gì sống lâu nhất?"
Bạch Cơ đang suy nghĩ.
Cao công công trả lời: "Rùa. Rùa sống lâu, vì nó thích tĩnh, thích động, từ đến giờ hề vận động nhiều."
Cao công công xong bèn dậy dẫn đường.
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ vẫn đó ngây , : "Bạch Cơ còn ngẩn gì? Đi thôi."
Bạch Cơ tỉnh , : "Không đúng, tính toán, sống lâu hơn Huyền Vũ... , sống lâu hơn rùa, rồng mới là loài sống lâu nhất."
Nguyên Diệu toát mồ hôi.
Tiếc là Cao công công ngoài điện suối nước nóng, đang bảo các tiểu thái giám thắp đèn lồng, thấy lời Bạch Cơ .
*
Trăng sáng, thưa.
Thiên đường còn gọi là Thiên Chi Thánh Đường, là ngôi chùa lễ Phật do Võ Tắc Thiên xây dựng, nó là một tháp Thích Ca cao vút tận mây, hùng vĩ và trang nghiêm.
Thiên đường cao ngàn thước là công trình cao nhất trong thành Lạc Dương, cao hơn nhiều so với Vạn Tượng Thần Cung gần đó. Thiên đường chỉ một tòa tháp độc lập, quần thể tháp nên nổi bật, duy nhất và oai phong. Nghe , khi xây dựng thiên đường, mỗi ngày mười ngàn công nhân việc, vận chuyển đá gỗ từ khắp nơi về, chi phí lên đến hàng ngàn tỷ, kho bạc đều cạn kiệt vì nó.
Thiên đường chia năm tầng, đến tầng ba thể bao quát Vạn Tượng Thần Cung, đến tầng năm thể thu cảnh Lạc Dương tầm mắt. Trong thiên đường một tượng Phật vàng cao chín trăm thước sừng sững, mũi tượng Phật to như thuyền ngàn hộc, thể chứa mười cùng lúc. Bốn bức tường của thiên đường đều là tranh màu, trang nghiêm và rực rỡ.
Tầng cao nhất của thiên đường là tĩnh thất để lễ Phật và tĩnh tâm.
Trong tĩnh thất, bốn mặt thông thoáng, ở phía tây đặt một tượng Phật ngọc, nền trải t.h.ả.m len Ba Tư mềm mại, đệm , lư hương, bàn gỗ, kệ sách cạnh tường chất đầy kinh sách, bên cạnh kệ sách còn một chiếc giường quý phi, trông tao nhã.
Cao công công cho mang đồ ăn tinh tế lên, Bạch Cơ ăn vui vẻ nhưng Nguyên Diệu thì kích động đến mức ăn nổi.
Sau bữa tối, Bạch Cơ uống rượu Kim Cốc lật xem kinh Phật bên kệ sách.
Nguyên Diệu bước ngoài, bên lan can, gió đêm thổi tung tóc , giơ tay , chỉ cảm thấy gió trời mạnh mẽ, tay thể hái .
Nguyên Diệu xuống , Vạn Tượng Thần Cung ngay chân, ánh trăng chiếu lên mái ngói lưu ly, tạo nên một vùng ánh sáng vàng lấp lánh. Không xa là Cửu Châu Trì, tiệc đêm ở điện Dao Quang vẫn tiếp tục, đèn đuốc lấp lánh như một rừng đèn hoa lay động.
Bạch Cơ cầm bình rượu Kim Cốc uống bước đến lan can.
Nguyên Diệu kích động, múa tay : "Bạch Cơ, từng thấy tháp Phật cao như , cũng từng thấy cảnh tượng hùng vĩ như ..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, cảnh sắc của Bạch Ngọc Kinh còn hùng vĩ và hơn nơi nhiều, ngươi thấy kích động như ..."
Nguyên Diệu : "Tiên cảnh hùng vĩ là điều đương nhiên nhưng cảnh sắc nhân gian kỳ diệu như thế khiến cảm thấy sức mạnh con vô tận, phàm cũng thể lên trời kích động hơn."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, thể hiểu suy nghĩ và cảm xúc của con .
"Hiên Chi, uống một ly rượu Kim Cốc ."
Nguyên Diệu : "Đây là chùa Phật, uống rượu."
Bạch Cơ tươi : "Không , Phật tổ chắc đang ngủ, ngài sẽ nhắm một mắt, mở một mắt thôi."
Nguyên Diệu : "Phải lòng thành kính, thể lừa dối Phật tổ, uống . , Bạch Cơ, xuống xem tượng Phật và tranh tường, lúc nãy lên đây quá vội, kịp rõ..."
Bạch Cơ : "Đi . Cao công công đang ở cầu thang, ngươi đến xin đèn nến. Tháp Phật cao bằng gỗ dễ cháy, nhất là nhờ trong cung cầm đèn, lỡ ngươi cầm nến chắc sẽ cháy thiên đường."
"Được." Nguyên Diệu gật mạnh đầu.
Nguyên Diệu phấn khích tìm Cao công công, dự định tham quan thiên đường ban đêm.
Sau khi Nguyên Diệu rời , Bạch Cơ lan can, vui vẻ tự rót rượu uống ngắm trăng . Nàng để chân lơ lửng, váy dài tung bay, khăn choàng và dây thắt lưng tạo nên những đường cong ánh trăng.
Lạch cạch.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Bạch Cơ : "Hiên Chi xem tượng Phật và tranh tường nhanh thế ?"
Người lưng trả lời.
Bạch Cơ nghiêng đầu thấy đến, khỏi mỉm .
Võ Tắc Thiên đầu đội vương miện, mặc thường phục màu đỏ vàng thêu hoa lớn, thắt lưng chín vòng, chân giày sáu cõi. Khuôn mặt bà đỏ, dường như uống khá nhiều rượu trong tiệc đêm nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời và sắc bén, mang theo vẻ uy nghiêm khắp thiên hạ.
Bạch Cơ cúi đầu điện Dao Quang, : "Tiệc đêm kết thúc, Hoàng thượng thời gian lên thiên đường ?"
"Tiệc đêm quá ồn, trẫm ngoài hít thở khí."
Võ Tắc Thiên bước đến cạnh lan can xuống phía . Bên ngàn thước, tối đen thấy đáy, Võ Tắc Thiên lùi một bước.
Bạch Cơ : "Ngài sợ ?"
Võ Tắc Thiên lạnh lùng , : "Trẫm thì sợ gì? Trên con đường đến ngôi vua, mỗi bước đều qua vô hài cốt của vực sâu đáy."
"Từng bước từng bước đến nơi cao thể tranh sáng với mặt trời và mặt trăng, quả là dễ dàng," Bạch Cơ .
"Từ xưa đến nay, đều là rồng bay trời, trẫm phượng hoàng cất tiếng giữa thế gian."
Bạch Cơ : "Vì đầy tham vọng mang đến loài chim bất t.ử giống phượng hoàng, tiếc đốt cháy Thần Đô, tàn hại dân chúng khiến ngài mất lòng dân."
"Cuối cùng vẫn là trẫm thắng."
"Ngài định xử lý những kẻ mưu phản thế nào?"
"Tất cả đều xử tử. Không thì thể an ủi những dân chúng c.h.ế.t trong ngọn lửa yêu ma."
"Vậy còn Thái t.ử điện hạ?"
"Giữ . Để nó suy ngẫm và hối cải. Cũng để nó thấy rằng trời đất và thần Phật đều về phía trẫm, thiên hạ là của trẫm. Thần phục là lựa chọn duy nhất của nó." Trong bầu trời lấp lánh, vị hoàng đế trần gian đầy khí phách.
Bạch Cơ , nàng uống một ngụm rượu Kim Cốc đưa bình ngọc cho Võ Tắc Thiên.
"Kính ngài thiên hạ."
Võ Tắc Thiên nhận lấy bình ngọc, ngửa đầu uống một ngụm rượu Kim Cốc.
"Thông thường, trong trong chùa Phật trẫm uống rượu nhưng rượu ngươi kính, ngoại lệ."
"Vô cùng vinh hạnh."
Bạch Cơ lan can, Võ Tắc Thiên cạnh lan can, hai ngoài biển mây, trời sáng mãi.
Bạch Cơ : "Các vì chi phối quỹ đạo của trần gian, chỉ ở nơi cao mới thể giải mã những lời tiên tri trong đó."
Võ Tắc Thiên : "Chỗ trẫm và ngươi là vị trí cao nhất của đế quốc." Bạch Cơ một thoáng đỉnh núi Mang, mà gì.
Võ Tắc Thiên : "Tự nhân, ngươi Thiên Hộ Hầu của núi Mang? Trẫm tò mò, trong núi Mang chẳng gì, hoang vu đến mức thể phong địa, ngươi cần nó để gì? Nếu ngươi phong địa, phía nam Lạc Dương ruộng ngàn dặm, thành trì vô , trẫm thể ban cho ngươi."
Bạch Cơ uống một ngụm rượu Kim Cốc, : "Ta thường núi Mang, trong núi Mang một kẻ chướng mắt, chúng tự xưng là chủ nhân núi Mang, mỗi đến đều giao tranh với chúng đau đầu..."
"Ồ, ngươi g.i.ế.c chúng ?"
"...Không cần thiết."
"Ngươi đuổi chúng khỏi núi Mang?"
"Không cần thiết."
"Ngươi chủ chúng, áp bức chúng?"
"Khá gần đúng ."
"Được. Mấy ngày nữa, trẫm sẽ phái dán chiếu cáo khắp núi Mang."
"Dán nhiều một chút, nhất là dán đến trăm tờ, cả những chỗ trong rừng sâu cũng dán, nếu chúng sẽ giả vờ thấy..."
"Trẫm sẽ cho cứ cách mười dặm dán một tờ."
"Cảm ơn Võ đế Bệ hạ."
"Tự Nhân, ngươi thể tặng trẫm con chim bất t.ử mà hôm nay bắt ?"
"...Không thể."
"Vậy thì chiếu cáo chỉ dán một tờ thôi."
"Việc ... Ta thể tặng ngài thánh nhân chi trị, đợi đến cuối năm khi ngài tế trời ở sông Lạc Hà sẽ cho Bạch Trạch* xuất hiện, dâng sách cho ngài."
* Bạch Trạch: Trong thần thoại Trung Quốc cổ đại là thần thú mang đến may mắn, giúp con hóa giải tai ương. Bạch Trạch tiếng , hiểu rõ thiên văn địa lý, quá khứ và tương lai. Khi thánh nhân trị vì thiên hạ, Bạch Trạch sẽ mang sách đến.
"Kỳ lân xuất hiện trong mây, Bạch Trạch rống trong gió, chỉ Bạch Trạch, Kỳ Lân cũng xuất hiện trong mây mới song thú tường hòa."
"...Được thôi."
"Đêm nay tiệc đêm ở điện Dao Quang sẽ diễn suốt đêm, trong tiệc đoàn ca múa của sứ giả nước ngoài mang đến, một nhóm mỹ nam của Không Hạc Giám, khuya còn pháo hoa rực rỡ. Ngồi mây đúng là chán, mang theo tiểu thư sinh của ngươi, cùng tiệc đêm vui chơi ..."
"Được thôi. Vậy cùng nhé." Bạch Cơ uống cạn một ngụm rượu Kim Cốc, .
Một cơn gió đêm thổi qua, thiên đường chạm mây, trời rực rỡ, đêm hè phồn hoa của Thần Đô như mộng ảo.
(Phượng Hoàng Bất T.ử - Hết)
Hồi 2: Sách Cực Lạc