Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 4: Dạ du
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:35
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi linh cẩu đầu , Nguyên Diệu mới nhận đó là một con linh cẩu, mà là một yêu quái trông giống linh cẩu.
Tất Xá Già Bạch Cơ và Nguyên Diệu, khẽ ngửi ngửi khí bằng mũi nhe răng: "Tưởng là loài , hóa là hai con rồng..."
Ly Nô dậy, : "Chủ nhân, mọt sách lên ! Ly Nô chọn một chỗ ngắm cảnh nhất và bày sẵn đồ ăn thức uống . Hai leo núi mệt ? Mau đến đây nghỉ ngơi chút ."
Leo núi suốt đoạn đường dài, Bạch Cơ và Nguyên Diệu quả thật mệt mỏi, cả hai bước đến tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư và xuống.
Ly Nô tiện tay hái hai bông hoa lục giác từ bãi cỏ bên cạnh. Nó lật ngược hai bông hoa, chúng bèn biến thành hai chiếc ly lục giác.
Ly Nô mở túi nước và rót hai ly để giải nhiệt cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Ly Nô lắc lắc túi nước, hỏi Tất Xá Già đang gặm bánh hồ: "Ngươi uống ?"
Tất Xá Già lắc đầu: "Ta thích uống hoa cỏ."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô gặp con yêu quái linh cẩu ở đỉnh núi. Nó đang tìm chủ nhân của nó. Nó nó đói bụng nên Ly Nô mủi lòng mời nó ăn một cái bánh hồ."
Tất Xá Già : "Mèo đen, nữa, là yêu quái linh cẩu, là một con Tất Xá Già."
Nguyên Diệu kiềm mà hỏi: "Tất Xá Già là loại yêu quái gì?"
Tất Xá Già gặm bánh hồ trả lời: "Là ngạ quỷ."
Bạch Cơ cầm một chiếc bánh hồ ăn : "Đó là ngạ quỷ ghi chép trong kinh Phật, chuyên ăn xác c.h.ế.t."
Nghe , Nguyên Diệu âm thầm dịch xa Tất Xá Già thêm một chút.
Tất Xá Già hỏi: "Khi hai lên núi thấy chủ nhân nhà đường ?"
Nguyên Diệu trả lời: "Chúng suốt đoạn đường nhưng gặp ai cả... À, cũng gặp loài phi nhân nào."
Tất Xá Già : "Chà, lẽ chủ nhân chạy qua ngọn núi khác chơi , hoặc thể về nhà . Trẻ con thể yên , suốt ngày chỉ thích chạy nhảy lung tung."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Chủ nhân nhà ngươi bao nhiêu tuổi ?"
Tất Xá Già định trả lời thì bất ngờ xuất hiện một bóng từ phía một tảng đá.
Đó là một thiếu niên loài mặc áo tròn màu cỏ non.
Thiếu niên đôi mươi, trắng trẻo và khôi ngô, đôi mắt sáng ngời và trong trẻo, ánh mắt lấp lánh vẻ ngây thơ của trẻ nhỏ. Trên tay thiếu niên cầm một quả cầu gốm khắc hoa tú cầu phát tiếng reng reng.
Tất Xá Già thấy thiếu niên, vui mừng : "Chủ nhân, cuối cùng cũng tìm ngươi ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên. Đây là chủ nhân mà Tất Xá Già đang tìm ?! Hắn tưởng rằng chủ nhân mà Tất Xá Già đến cũng là một Tất Xá Già nhưng ngờ là một thiếu niên loài . Hơn nữa, thiếu niên cầm quả cầu gốm giống như đồ chơi của trẻ con, hề phù hợp với độ tuổi của .
Thiếu niên chống một tay lên hông, tay còn chỉ Tất Xá Già, tức giận : "A Đạt, ngươi ở đây chơi với mà gọi !"
Thiếu niên hành xử như một đứa trẻ trưởng thành.
Tất Xá Già vội lên, đến bên thiếu niên, : "Chủ nhân, ngươi đúng là nhọc lòng . Ta chơi, tìm ngươi khắp nơi, ngươi đừng chạy lung tung nữa, hãy về nhà khi cha ngươi về mà."
Thiếu niên về phía Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô, khúc khích : "A Đạt, ngươi thể dẫn ba về nhà ? Ta chơi trò chơi với họ."
Tất Xá Già giật , : "Không ! Ba vị là long thần và mèo yêu chín đuôi đến du ngoạn núi Mang..."
"Ngươi dối!" Thiếu niên chỉ Nguyên Diệu, nham hiểm: "Người rõ ràng là loài ."
Nguyên Diệu cảm thấy lo lắng.
Tất Xá Già Nguyên Diệu một lúc, chỉ thấy long khí bao quanh , linh lực tràn đầy.
"Chủ nhân! Đừng nhảm nữa! Đi! Chúng về nhà, nếu cha ngươi sẽ mắng mất."
Tất Xá Già nắm lấy tay của thiếu niên, tay chỉ đầu và với Bạch Cơ, Nguyên Diệu, cùng Ly Nô: "Thiếu lang quân nhà lúc năm tuổi gặp một tai nạn, đầu óc tổn thương. Tâm trí của vẫn luôn dừng ở năm tuổi. Hắn năng lảm nhảm gì thì mong các vị đừng để ý. Ta đưa thiếu lang quân về , xin cáo từ. À, cảm ơn các vị vì bánh hồ nhé!"
"Đi cẩn thận, tiễn !" Ly Nô .
"Đầu óc ngươi mới vấn đề." Thiếu niên hài lòng .
"Đi thôi, về nhà nào!"
Tất Xá Già kéo thiếu niên, rời khỏi đỉnh núi. Đi vài bước, nó đầu thì thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô đang bèn vẫy tay chào.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cũng vội vàng vẫy tay chào tiễn biệt Tất Xá Già và thiếu niên, họ dần dần biến mất trong bóng hoàng hôn.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, chẳng ngươi " sống núi Mang" ? Thiếu niên là ?"
Bạch Cơ và Ly Nô , Bạch Cơ : "Hiên Chi đang linh tinh gì , thiếu niên là con ."
"Mọt sách đến cả và phi nhân cũng phân biệt ?"
Nguyên Diệu ngẩn , : "Rõ ràng là con mà. Ta vẫn thể phân biệt rõ ràng giữa và phi nhân."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Thực Hiên Chi cũng sai. Thiếu niên một nửa là con . Trong núi Mang đủ chuyện kỳ lạ. Những kẻ qua đường như thế liên quan gì đến chúng ."
Nguyên Diệu gãi đầu : "Ta cứ cảm thấy Tất Xá Già và thiếu niên điều gì đó kỳ quái."
Sau khi Tất Xá Già và thiếu niên rời , trời tối.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư uống hương nhu ăn thịt cừu nướng và bánh hồ ngắm kinh thành Thần Đô từ xa.
Bóng đêm dần buông xuống, núi non chìm trong bóng tối. Trong tòa thành Thần Đô, ánh sáng từ những ngôi nhà dần dần thắp sáng, tạo thành một biển lấp lánh mặt đất.
"Đẹp quá!" Nguyên Diệu thể kìm lòng mà khen ngợi.
Bạch Cơ : "Mỗi ánh đèn đều là một d.ụ.c vọng. Biển lửa rực rỡ hình thành từ những d.ụ.c vọng của con , quả đúng là tuyệt ."
Ly Nô chỉ cảm thấy gió đêm đỉnh núi lạnh buốt, nó lấy chiếc chăn nhỏ của và quấn chặt quanh .
Mèo đen : "Thịt cừu nướng khi lạnh mùi tanh khó ăn quá. Càng càng thấy biển đèn bên giống như một chậu lửa đang cháy rực, thể dùng để nướng cá. Một chậu lửa lớn như thể nướng cùng lúc mấy con cá béo mềm mọng nước..."
Ly Nô nuốt nước miếng tưởng tượng, trong đầu nghĩ đến cảnh nướng những con cá béo thật biển đèn rực rỡ ở Thần Đô.
Mặc dù cảnh đêm từ núi Mang nhưng ngắm một lúc cũng cảm thấy chán.
Một cơn gió đêm thổi qua, Nguyên Diệu rùng vì lạnh.
"Bạch Cơ, đỉnh núi lạnh quá, chúng xuống việc chính thôi. Xong việc còn về Phiêu Miểu các ngủ."
Bạch Cơ : "Được. Giờ , cũng gần như đều tỉnh dậy ."
Ly Nô và Nguyên Diệu thu dọn tàn tích tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư, Bạch Cơ đến bên một tảng đá, hái một cây đèn lồng từ giữa bụi cỏ.
Chỉ trong chớp mắt, cây đèn lồng trong tay Bạch Cơ biến thành một chiếc đèn phát ánh sáng xanh lục như lửa quỷ.
Bạch Cơ đưa chiếc đèn quỷ cho Nguyên Diệu, : "Hiên Chi cầm lấy."
"Được." Nguyên Diệu nhận lấy chiếc đèn quỷ.
Ly Nô mang gói đồ đến một cây thông, nó treo gói đồ lên ngựa trời đang ăn cỏ cây.
"Chủ nhân, đêm nay cần triệu hồi con rắn Minh nữa ?" Bạch Cơ gật đầu.
"Hiếm khi đến núi Mang, hãy gặp bạn cũ một . Không còn ở núi Mang ..."
Ly Nô : "Vậy thì để Ngựa trời xuống núi ."
Ly Nô vỗ đầu ngựa, Ngựa trời dường như hiểu ý của mèo, nó ngẩng đầu hí vang, vỗ cánh bay xuống núi, tìm đồng bọn của .
Bạch Cơ bên vách núi, trong gió trời lộng lẫy, ngươi vươn tay .
Một luồng long khí từ lòng bàn tay Bạch Cơ bay vút lên trời, trong mây trời vang lên một tiếng sấm nổ.
"Ầm ầm..."
Không lâu , trong khu rừng của núi Mang vang lên tiếng "xào xạc..." giống như đáp tiếng sấm, một thứ khổng lồ đang xuyên qua bóng tối của khu rừng, chầm chậm tiến đến.
Nguyên Diệu đầu về phía phát tiếng xào xạc.
Dưới ánh trăng khuyết, một con mãng xà khổng lồ màu xanh trắng đang vượt núi băng rừng, chầm chậm tiến đến.
Thân hình mãng xà to lớn như bánh xe khổng lồ, chiều dài trăm trượng, thẳng lên như ngọn núi. Mắt của nó màu xanh biếc, đầu một chiếc sừng, thể phát ánh sáng lạnh màu xanh trắng.
Nguyên Diệu thấy, con mãng xà khổng lồ lớn hơn Xà Phu nhân ở Trường An đến ba , khỏi cảm thấy sợ hãi trong lòng.
"Bạch Cơ, lâu gặp." Mãng xà núi Mang vách đá, ngẩng đầu lên Bạch Cơ với đôi mắt sáng rực như đèn lồng xanh, .
Bạch Cơ : "Cũng lâu lắm, chỉ trăm năm thôi mà. Thanh Minh, tưởng ngươi về nước Ô Đồ , ngờ ngươi vẫn ở núi Mang."
Mãng xà : "Khó khăn lắm mới thoát khỏi nước Ô Đồ, về."
Bạch Cơ : "Thanh Minh, đêm nay trăng , dẫn chúng dạo quanh núi Mang một vòng nhé."
Mãng xà lướt qua Nguyên Diệu và Ly Nô, ánh mắt dừng Nguyên Diệu.
"Đây là long tộc? Không đúng, tuy khí tức của rồng nhưng khí tức của con còn nồng hơn."
Bạch Cơ : "Chỉ là một chút trò vặt vãnh, lừa đại yêu quái như ngươi. Hiên Chi là con là hầu mới mua của ở Trường An."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-4-da-du.html.]
Con mãng xà bỗng chốc áp sát Nguyên Diệu, dùng đôi mắt như gương đồng quan sát , : "Trông ngốc nghếch thế chắc là đầu óc cũng chẳng lanh lợi, mà diện mạo cũng bình thường... Bạch Cơ, ánh mắt chọn hầu của ngươi thật đáng lo ngại. Ta nhiều hầu đẽ lắm, cả nam lẫn nữ, ngươi tặng ngươi vài ?" Lưỡi của mãng xà phất phơ mặt Nguyên Diệu, lạnh buốt như nước đá vô cùng sợ hãi, vội vàng lùi ẩn nấp lưng Bạch Cơ.
Bạch Cơ kịp gì, Ly Nô lên tiếng mắng: "Người hầu của ngươi là rắn, chủ nhân với rắn hợp , đừng màđưa tới Phiêu Miểu các. Đưa tới là nấu ngay thành một nồi súp rắn hành tỏi cho ngươi đó."
Bạch Cơ : "Thanh Minh, cảm ơn ý của ngươi. Ly Nô thích rắn, nên thể gì khác ."
Mãng xà vòng qua bên cạnh chú mèo đen nhỏ, há miệng lớn như nuốt chửng nó.
Chú mèo đen đảo mắt, thèm để ý mà đầu chỗ khác.
Mãng xà chỉ dọa chơi, dám thực sự nuốt chú mèo đen, thấy chú mèo quan tâm đến , nó bèn từ bỏ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô lưng mãng xà, nó chở dạo trong núi Mang.
Dưới ánh trăng trong núi Mang, cây cối um tùm, giữa rừng ẩn hiện những ngôi mộ cổ. Yêu quái trong núi, hồn ma lượn lờ bên ngoài mộ, thỉnh thoảng còn thấy một vài thứ hình thù kỳ dị hơn.
Bạch Cơ lưng mãng xà xung quanh.
Cô : "Hơn trăm năm đến, cây cối ở núi Mang càng trở nên rậm rạp, trông cũng u ám hơn."
Ly Nô quấn chặt chiếc chăn nhỏ, : "Âm khí cũng nặng hơn. Lạnh c.h.ế.t ."
Nguyên Diệu rùng dám lên tiếng, càng dám kỹ những bóng ma ẩn hiện trong rừng rậm.
Mãng xà : "Bạch Cơ vốn ít khi khỏi Phiêu Miểu các, đêm nay đến núi Mang là chuyện gì thế?"
Bạch Cơ : "Cũng chuyện lớn gì. Bởi vì Võ đế phong cho núi Mang Mang Sơn Hầu nên đến để tuần tra lãnh địa của ."
Mãng xà : "Mang Sơn Hầu? À, nhớ , mùa xuân năm nay dán một tấm cáo thị hoàng bảng trong núi Mang. Bạch Cơ, dù là bạn bè cũng rõ , dù ngươi là Mang Sơn Hầu nhưng vực sâu U Minh thuộc quyền cai quản của ngươi. Ta sẽ chia sẻ với ngươi bảo vật và sức mạnh hắc ám trong vực sâu."
Bạch Cơ : "A, mà, các đại yêu quái các ngươi đều như ... Thanh Minh, ngươi yên tâm, định cướp đồ của ngươi. Ta những thứ khác cơ."
Mãng xà uốn , : "Vậy thì quá! Bạch Cơ, vài ngày nữa sẽ tổ chức một buổi tiệc yêu quái tại núi Mang, mời tất cả yêu quái và ma quỷ trong núi Mang tham dự, để chúc mừng ngươi trở thành Mang Sơn Hầu và lễ đăng quang cho ngươi..."
Ly Nô bĩu môi : "Ngươi đúng là con rắn độc một bụng mưu mô, ngươi tổ chức tiệc yêu quái ở núi Mang là hại chủ nhân ?"
Nguyên Diệu nghĩ thầm, nếu các đại yêu quái trong núi Mang đều giống như Thanh Minh, từ bỏ lãnh địa của , mất bảo vật thì buổi tiệc đăng quang sẽ biến thành buổi tiệc đấu đá, sẽ chiến đấu với Bạch Cơ, khéo còn khiến núi Mang nhuốm máu.
Bạch Cơ : "Thanh Minh, tiệc yêu quái ở núi Mang chắc chắn sẽ diễn nhưng bây giờ. Hiện tại, cần đến những thứ trong núi Mang. , đêm nay đến núi Mang còn một việc nữa."
Mãng xà hỏi: "Chuyện gì ?"
Bạch Cơ : "Có một con đến núi Mang, gặp chuyện gì mà kinh hãi. Hình như còn trúng độc, từ tay chân bắt đầu phân tách, trở nên dị dạng. Ta nguyên nhân là gì, liên quan đến yêu quái nào trong núi Mang ."
Mãng xà nghĩ một lát, mơ hồ.
"Trong núi Mang , yêu quái ẩn nấp thua kém gì những yêu quái ở Lạc Dương. Yêu quái trong núi Mang thường săn nên sống núi Mang. Ta luôn ẩn vực sâu U Minh, ít khi lên mặt đất, rõ những chuyện mặt đất. thể bảo thuộc hạ của hỏi thăm, ngươi cho vài ngày, sẽ tìm ."
Bạch Cơ đang cân nhắc.
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, tình trạng của Ngô Du nguy kịch, là ngàn cân treo sợi tóc cũng quá. E rằng thể đợi vài ngày ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng. Thanh Minh, chuyện liên quan đến sinh tử, chúng cứu gấp. Ngươi ai hiểu rõ tình hình núi Mang ?"
Mãng xà nghĩ một lát : "Có , sẽ đưa các ngươi tìm Chi Diệp. Nàng và tộc của mỗi ngày đều tìm kiếm thức ăn khắp nơi trong núi Mang nên thông thạo tin tức, ít chuyện mặt đất mà họ ."
Bạch Cơ ngờ vực hỏi: "Chi Diệp?"
Thanh Minh : "Tộc Chi Diệp là một bộ tộc mới di cư đến núi Mang khi ngươi rời Trường An."
Bạch Cơ chợt hiểu , : "Ồ thì là những kẻ mới đến."
Dưới ánh trăng, mãng xà chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô lặng lẽ di chuyển trong núi Mang. Chẳng mấy chốc, mãng xà đến một cây đại thụ cao chọc trời.
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, khi tiến gần cây , khí trở nên nóng bức hơn nhiều như giữa trưa mùa hè.
Ly Nô cũng cảm thấy nóng bèn để chiếc chăn nhỏ sang một bên.
Bạch Cơ : "Trong cây chứa Hỏa Sức Châu ? Nóng quá."
Mãng xà : "Tộc Chi Diệp di cư từ phương Nam đến nên họ sợ lạnh. Vì họ đặt Hỏa Sức Châu trong cây c.h.ế.t để giữ ấm cho tổ của ."
"Cây c.h.ế.t?" Nguyên Diệu cảm thấy lạ lùng, cái cây mặt rõ ràng là sum suê cành lá, đầy sức sống, là cây c.h.ế.t?
"Ôi, Thanh Minh, ngươi từ vực sâu U Minh lên đây ? là chuyện hiếm thấy..." Một giọng nhẹ nhàng nhưng đầy mê hoặc của nữ nhân vang lên.
Khi giọng của nữ nhân vang lên, lá cây cây bỗng gió mà lay, lắc lư trong màn đêm, và từ từ di chuyển.
Lá cây thể di chuyển ?!
Nguyên Diệu ngạc nhiên, kỹ mới phát hiện rằng cây thực là một cây c.h.ế.t, những cành cây khẳng khiu hề lá Nguyên Diệu khiến vô cùng ngạc nhiên, kỹ mới phát hiện cái cây thực chất là một cây c.h.ế.t, các cành cây trơ trụi hề lá. Những chiếc "lá cây" thật chỉ là một nhóm kiến đông nghịt cây, dùng tơ nhả để kết thành mạng, tụ thành một khối. Trong đó, con kiến cây phát âm thanh, hình khổng lồ, màu hổ phách, bao quanh bởi vô kiến khác.
Con rắn lớn : "Đêm nay bạn đến Núi Mang, tất nhiên lên đây tụ tập. Chi Diệp, hỏi ngươi một việc ?"
"Việc gì?" Chi Diệp hỏi.
Con rắn lớn : "Liên quan đến việc con Núi Mang."
Rồi con rắn kể bộ sự việc mà Bạch Cơ tìm hiểu.
Nghe xong, Chi Diệp bàn bạc với đám đồng loại một lúc : "Các ngươi hãy về phía bắc, sâu trong hẻm núi, tìm trong những ngôi mộ cổ, lẽ sẽ tìm câu trả lời mà các ngươi cần."
Bạch Cơ hỏi: "Trong ngôi mộ cổ ở hẻm núi gì?"
Chi Diệp đáp: "Ở đó một khu vực phủ đầy dây leo u ám còn cả kết giới chú thuật, chúng kiếm ăn cũng dám tới đó."
Bạch Cơ hỏi tiếp: "Nếu các ngươi bao giờ đến mộ cổ dây leo phủ kín thì nơi đó đáp án mà chúng cần?"
Chi Diệp : "Thời gian , chúng nhặt một bàn tay bên ngoài hẻm núi, bàn tay đó tách đôi."
Nghe , Bạch Cơ : "Cảm ơn. Vậy chúng sẽ xem trong hẻm núi."
Sau khi từ biệt tộc Chi Diệp, con rắn lớn chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đổi hướng, về phía bắc.
Dưới ánh trăng, trong Núi Mang, một hẻm núi ẩn giữa những ngọn núi.
Con rắn lớn dừng hẻm núi, : "Bạch Cơ, chỉ đưa các ngươi đến đây thôi. Trong hẻm núi nhiều lăng mộ, địa hình gập ghềnh, thích hợp để hình to lớn như di chuyển."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô bèn xuống đất.
Bạch Cơ : "Thanh Minh, cảm ơn ngươi đồng hành với chúng đêm nay. Nếu rảnh rỗi ngươi thể đến Phiêu Miểu các tìm uống rượu."
"Được thôi, thích uống rượu Kim Cốc nhất." Con rắn lớn vui vẻ vặn .
Bạch Cơ : "Không thành vấn đề, sẽ chuẩn sẵn vài hũ."
Sau khi con rắn lớn rời , Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô tiến những ngôi mộ cổ trong hẻm núi ánh trăng.
Trong rừng cây rậm rạp là những ngôi mộ u ám, gió đêm thổi qua ngừng vọng tiếng kêu thê lương của loài chim đêm.
Nguyên Diệu cầm đèn lồng quỷ xanh, trong rừng mà lòng đầy bất an. Không hiểu khi hẻm núi, ít thấy những hình bóng quái dị.
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Bước hẻm núi, dường như còn yêu khí nữa nhưng khí cứ kỳ lạ thế nào ..."
Ly Nô nhíu mũi , : "Chủ nhân, mọt sách, các ngươi ngửi thấy ? Thơm quá! Như thể ai đó đang nấu ăn ?"
Nguyên Diệu vội hít hít mũi, trong gió đêm, mùi thơm nhè nhẹ của thịt nướng.
Bạch Cơ hít hít mũi, : "Dường như còn cả mùi t.h.u.ố.c bắc, giống như ai đó đang sắc thuốc..."
"Chủ nhân, mọt sách, chúng theo mùi ." Ly Nô đề nghị.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu phản đối. Vì họ cũng nên theo đề nghị của Ly Nô, thử vận may một phen.
Ly Nô dẫn đầu đuổi theo mùi hương, Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo .
Sau thời gian một nén nhang, ba họ đến một ngôi mộ cổ đổ nát. Trước ngôi mộ một tấm bia cao gãy đôi, tấm bia phủ đầy dây leo, rõ khắc gì đó.
Từ cửa ngôi mộ, phát ánh sáng đỏ mờ mờ như thể đèn lửa.
Mùi thịt nướng là phát từ trong ngôi mộ.
Ly Nô nhíu mũi, : "Mùi đồ nướng hôi còn pha lẫn mùi mỡ và mật ong, tiêu, tía tô, sả... Chỉ cần ngửi thôi cũng nấu ăn giỏi! Không ngờ tìm mãi ở Lạc Dương chẳng thấy đầu bếp nào hồn, hóa đầu bếp giỏi đều ở trong mộ!"
Nguyên Diệu ngửi thấy mùi thơm, thì bụng đói cồn cào.
Bạch Cơ quanh.
Bỗng nhiên, một dây leo ẩn trong bóng tối giống như con rắn lặng lẽ rút khỏi tấm bia.
Bạch Cơ tình cờ thấy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, định đuổi theo dây leo đó.
từ cửa ngôi mộ, một con yêu tinh linh cẩu bước .
Hai bàn tay con linh cẩu vẫn còn dính dầu và bột gia vị, khi thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô, nó tỏ ngạc nhiên.
"Sao các ngươi đến đây?!"
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô kỹ , nhận đó là Tất Xá Già, kẻ cùng Ly Nô ngắm hoàng hôn đỉnh Thúy Vân lúc hoàng hôn.