Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 3: Thái Sơ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:21
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phiêu Miểu các, bên trong.

Mùa hạ tuy nóng bức nhưng thỉnh thoảng cũng làn gió nhẹ thổi qua, rèm trúc lay động, hương sen ngào ngạt khắp phòng.

Nguyên Diệu một bên cạnh bàn đá xanh, chống cằm thẫn thờ. Từ cửa sổ sân , thể thấy Ly Nô đang bên giếng cổ, thả một quả dưa hấu to màu xanh thùng nước, đó ngâm thùng nước dòng nước lạnh của giếng.

Dưới gốc cây Bồ Đề, Bạch Cơ đang thiền, nhắm mắt tĩnh tâm.

Đã ba ngày trôi qua kể từ vụ cháy ở phường Thượng Lâm. Trong ba ngày , thứ yên bình, Thần Đô xảy chuyện gì. Về tung tích của phượng hoàng bất tử, Bạch Cơ manh mối gì nhưng cũng vội vàng, chỉ quan sát và chờ đợi. Trong ba ngày , Bạch Cơ vài bức thư, giấy đưa ngoài là gửi cho Thượng Quan Uyển Nhi còn hạc giấy thì rõ gửi cho ai, chỉ thấy nó bay về hướng tây nam. Người giấy mang về thư trả lời của Thượng Quan Uyển Nhi còn hạc giấy đến giờ vẫn trở về.

Trong ba ngày , Nguyên Diệu cũng dần quen với tòa Phiêu Miểu các ở Lạc Dương. Đôi khi việc gì, ngoài dạo quanh khu chợ Nam để quen với môi trường nơi .

Nguyên Diệu đang thẫn thờ thì bỗng thấy bầu trời sân một điểm sáng vàng.

Bạch Cơ đang thiền gốc cây Bồ Đề bất chợt mở mắt .

Ánh sáng vàng bay Phiêu Miểu các thì là một con hạc giấy.

Hạc giấy bay một vòng quanh sân bay về phía Bạch Cơ.

Bạch Cơ đưa tay , hạc giấy bèn đậu lên tay nàng.

Hạc giấy ngậm một ống thư bằng tre, thả ống thư xuống lòng bàn tay của Bạch Cơ.

Hoàn thành nhiệm vụ, hạc giấy bèn rũ xuống, trở thành một đống giấy cũ gió mưa tàn phá, trở nên vàng úa.

Bạch Cơ lấy một bức thư .

Bạch Cơ mở thư, xong thì phì .

Bạch Cơ dậy, từ bên ao sen thất bảo, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, chúng ngoài dạo nhé."

Nguyên Diệu hỏi: "Trời nóng thế , ?"

Bạch Cơ : "Hoàng cung."

Nguyên Diệu tò mò về hoàng cung Lạc Dương trông như thế nào bèn đồng ý: "Được thôi."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngoài, dọc theo sông Lạc Hà. Mùa hè, bờ sông Lạc Hà rợp bóng liễu, nước xanh mướt, thỉnh thoảng làn gió mát thổi qua xua tan cái nóng, chỉ cảm thấy mát mẻ, dễ chịu.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chúng đến hoàng cung gì thế?"

Bạch Cơ : "Đi một việc."

"Làm gì cơ?"

"Đến hoàng cung Hiên Chi sẽ ."

"Bạch Cơ, nãy hạc giấy mang đến thư của ai ?"

Bạch Cơ : "Quang Tạng Quốc Sư."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Quang Tạng Quốc Sư gì?"

Bạch Cơ : "Quang Tạng Quốc Sư đồng ý cho mượn Thượng Thanh quán của ông ."

"Thượng Thanh quán ở thế? Ngươi dùng Thượng Thanh quán để gì?"

Bạch Cơ tươi : "Thượng Thanh quán ở góc đông bắc của hoàng cung. Ta bố trí một cái bẫy ở Thượng Thanh quán để bắt chim."

Nguyên Diệu hỏi: "Bắt phượng hoàng bất t.ử ư?"

Bạch Cơ : " . Ta định tìm một chỗ trống trong Thần Đô để đặt bẫy bắt phượng hoàng bất t.ử nhưng lửa của phượng hoàng bất t.ử mạnh, nếu kiểm soát sẽ gây hại cho dân vô tội. Võ đế yêu cầu để dân chúng thương vong, xem bản đồ, chỉ trong hoàng cung là dân chúng thôi, nên nghĩ chi bằng bắt chim ở trong hoàng cung, nếu cháy thì cháy hoàng cung thôi."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Bạch Cơ như ... vẻ lắm?! Nếu tìm một nơi , phía bắc thành ngoại, ở núi Mang phù hợp ?"

Bạch Cơ trầm ngâm, : "Từ tình hình cháy đó, nghĩ con phượng hoàng bất t.ử con kiểm soát thể bay khỏi Thần Đô, bay đến núi Mang khả năng, nó mắc kẹt, chỉ thể hoạt động trong thành."

"Hả?!"

Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Bạch Cơ tươi : "Quan trọng hơn, là Thiên Hộ Hầu của núi Mang. Nếu chọn giữa hoàng cung và núi Mang, vẫn chọn lấy hoàng cung thử nghiệm."

Nguyên Diệu gì thêm.

Bạch Cơ : "Tất nhiên để bắt phượng hoàng bất t.ử cần cả hoàng cung, chỉ cần một nơi phù hợp. Theo ngũ hành tương sinh tương khắc, Thượng Thanh quán ở vị trí lý tưởng để bắt chim. Dù Võ đế đồng ý, cũng cần thông báo với Quang Tạng Quốc Sư, tránh ông gì mà tức giận trong lòng. Nếu ông tức giận mọc tóc mày trách , tìm cơ hội gây khó dễ cho ."

Nguyên Diệu : "Hóa , hạc giấy bay đến Dương Châu để gửi thư cho Quang Tạng Quốc Sư. Ông đồng ý ?"

"Đồng ý . Thư ông dùng bùa bay trở về Thượng Thanh quán, truyền lệnh cho tử. Thượng Thanh quán thể sử dụng tùy ý, đạo sĩ trong Thượng Thanh quán thể sai bảo, và ngay cả nếu đốt cháy Thượng Thanh quán, cũng ."

Nguyên Diệu cảm thán : "Quang Tạng Quốc Sư đúng là hiểu rộng rãi."

Bạch Cơ : "Hiểu rộng rãi gì, rõ ràng là gian xảo."

Nguyên Diệu thắc mắc, : "Nói nghĩa là ?"

Bạch Cơ : "Quang Tạng Quốc Sư sớm rằng Thần Đô cháy là do phượng hoàng bất t.ử còn phượng hoàng bất t.ử tại liên tục gây cháy trong Thần Đô, ông lẽ cũng đoán . Vì ông ẩn ở Dương Châu trở về, giao việc khó khăn cho . Dù ông là con , sư phụ của ông từng là thần t.ử của Đại Đường, nhận ân huệ từ nhà Lý. Ông nhiều điều lo lắng và khó xử. Ông trung thành với Võ đế, chỉ thể chọn cách thỏa hiệp. Còn là phi nhân, quan hệ với con , quá khứ tương lai với con , bận tâm."

Nguyên Diệu hiểu, : "Tiểu sinh... hiểu..."

Bạch Cơ : "Sau Hiên Chi sẽ hiểu."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, bẫy bắt phượng hoàng bất t.ử là gì?"

Bạch Cơ : "Bẫy tất nhiên là dùng thức ăn hoặc sở thích của con mồi mồi nhử . Phượng hoàng bất t.ử ăn nhựa thơm, thích thu thập các loại hương liệu như quế, cam tùng, một dược. Ta định dùng bốn loại hương liệu để bố trí bẫy ở Thượng Thanh quán, dụ phượng hoàng bất t.ử xuất hiện."

Nguyên Diệu nghi ngờ hỏi: "Bẫy như hiệu quả ?"

Bạch Cơ : "Thử một sẽ ."

*

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện dạo, đến cầu Tân Trung.

Nguyên Diệu về phía bắc, khỏi ngẩn . Tuy còn cách hoàng cung một đoạn nhưng thể mơ hồ thấy những kiến trúc nối tiếp trong hoàng cung.

Nguyên Diệu đầu tiên thấy hai tòa nhà tròn cao ngất, khí thế hùng vĩ, sừng sững bầu trời như phượng sắt bay lên mây, rồng vàng ẩn trong sương mù.

Nguyên Diệu cảm thán: "Bạch Cơ, hoàng cung Lạc Dương còn tráng lệ hơn hoàng cung Trường An!"

Bạch Cơ : "T.ử Vi Cung ... , bây giờ Võ đế đổi tên thành Thái Sơ Cung, quy mô còn lớn và hoa lệ hơn Đại Minh Cung ở Trường An,. Hiên Chi thấy là Vạn Tượng Thần Cung và Thiên Đường. Vạn Tượng Thần Cung đây là điện Càn Nguyên, Võ đế tiếc nhân lực tài sản, dỡ bỏ nó để xây thành Vạn Tượng Thần Cung. Thiên Đường cao hơn Vạn Tượng Thần Cung là nơi cao nhất trong thành Lạc Dương nhưng phía Thiên Đường, đỉnh núi Mang ngọn núi Thúy Vân mới là nơi cao nhất Lạc Dương, cũng là nơi ngắm cảnh Thần Đô nhất."

Nguyên Diệu xúc động, chỉ gật đầu.

Bạch Cơ : "Cổng thành tráng lệ nhất Thái Sơ Cung là Ứng Thiên Môn, tòa nhà năm phượng, hai tầng quan, ba cửa là nơi tiếp đón các quốc gia đến chầu. Hôm nay, dẫn Hiên Chi xem, chúng sẽ đến Hàn Gia Thương* và Đông Cung, từ cửa Thừa Phúc sẽ tiện hơn."

*Hàn Gia Thương: Kho lương lớn nhất của nhà Tùy ở Lạc Dương, diện tích khai quật khảo cổ hơn 40 vạn mét vuông, hàng trăm hầm chứa. Hầm đường kính lớn nhất lên tới 18 mét, sâu nhất tới 12 mét. Thời Tùy và Đường, khi vùng Quan Trung gặp thiên tai, triều đình sẽ chuyển đến Lạc Dương vì nơi nguồn lương thực phong phú. Võ Tắc Thiên ở Lạc Dương và định đô Đại Chu ở Thần Đô cũng vì Lạc Dương Hàn Gia Thương, lương thực dồi dào.

Nguyên Diệu gật đầu.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa Thừa Phúc, trình thẻ vàng thông hành cho lính gác cổng. Thẻ vàng vẻ nặng hơn so với thẻ cung thông thường, một lính vội vàng báo cáo lên cấp .

Không lâu , một chiếc xe mái che dừng Cổng Thừa Phúc. Xe bốn nam nhân khỏe mạnh khiêng, bên cạnh một trưởng quân cấm vệ.

Nguyên Diệu rõ về cấm quân trong cung, nhận trưởng quân thuộc đơn vị nào trong mười sáu vệ của Nam Nha nhưng chắc chắn là Kim Ngô Vệ.

Trưởng quân cấm vệ : "Hai vị đại nhân, mời lên xe, Cao công công đang chờ ở cổng Hàn Gia."

Bạch Cơ nhướng mày, : "Cao công công? Thượng Quan đại nhân ? Sao nàng tự đến?"

Trưởng quân cấm vệ : "Chúng , chỉ theo lệnh."

Bạch Cơ lên xe, Nguyên Diệu do dự một lúc mới run rẩy bước lên.

Trong hoàng cung, xe là phương tiện cao cấp nhất, chỉ hoàng đế mới , hoàng hậu và thái hậu thì xe, phi tần chỉ kiệu.

Xe bốn khiêng trong thành Đông. Nơi xe qua, những rảnh rỗi đều cúi đầu tránh né.

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, Cao công công là ai?"

Bạch Cơ lộ một vẻ kỳ lạ, im lặng một lúc : "... là một kỳ lạ."

Nguyên Diệu tò mò, : "Ý ngươi là ?"

Bạch Cơ : "Cao công công tên là Cao Diên Phúc, là tổng quản đại nội của Thái Sơ Cung. Khi Võ đế còn là hoàng hậu, ông theo bà, luôn bà yêu mến."

Nguyên Diệu vẫn hiểu, : "Tại ngươi ông là một kỳ lạ? kỳ lạ ở chỗ nào?"

Bạch Cơ : "Lát nữa gặp Hiên Chi sẽ ."

Xe gần đến cổng Hàn Gia, Nguyên Diệu từ xa thấy một thái giám gầy gò trong bộ y phục màu tím ủ rũ cổng thành. Sau lưng ông còn hai thái giám trẻ tuổi.

Thái giám mặc áo tím hơn năm mươi tuổi, mặc áo tròn cổ tím, đầu đội khăn, tay cầm phất trần. Ông gầy, đôi lông mày hình chữ bát, trông buồn rầu. Ánh mắt ông trống rỗng như mất hết hy vọng thế gian, chỉ miễn cưỡng sống.

Cao công công thấy xe dừng bèn bước tới.

"Bạch Cơ đại nhân, lâu gặp."

Bạch Cơ xuống xe, : "Cao công công, ông vẫn ủ rũ thế ."

Cao công công với đôi lông mày cụp xuống, : "Lão nô ngày nào cũng sống u uất thế , quen , chỉ chờ c.h.ế.t thôi. Hôm nay trời nóng, Võ đế còn giao việc cho lão nô, đúng là khiến cảm thấy càng u uất."

Bạch Cơ : "Cố gắng chịu đựng, mai là c.h.ế.t ."

Cao công công : "Nghe càng khiến u uất hơn."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Cao công công Nguyên Diệu, : "Bạch Cơ, thiếu niên là ai? Là mới ở Phiêu Miểu các là phu quân mới của ngươi?"

Bạch Cơ : "Là mới."

Nguyên Diệu vội cúi đầu, : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi. Chào Cao công công."

Cao công công liếc Nguyên Diệu, : "Trông cũng u uất, hợp với lão nô đấy."

"À, cảm ơn Cao công công."

Nguyên Diệu .

Cao công công : "Võ đế và Thượng Quan đại nhân hôm nay tiếp đón sứ giả ngoại bang ở Vạn Tượng Thần Cung, họ thể rời nên lão nô đến để hỗ trợ."

Bạch Cơ : "Cao công công, trong kho nội bao nhiêu nhựa thơm, quế, cam tùng và một d.ư.ợ.c ?"

Cao công công hỏi ngược : "Ngài cần bao nhiêu?"

Bạch Cơ : "Càng nhiều càng . Ông cho chuyển bộ nhựa thơm, quế, cam tùng và một d.ư.ợ.c trong kho đến Thượng Thanh quán."

Cao công công buồn rầu : "Thượng Thanh quán? Quang Tạng quốc sư ở đó, các t.ử của ông thường kiêu ngạo chỉ lời sư phụ. Lão nô đem hương liệu đến đó e rằng sẽ ném ngoài."

Bạch Cơ : "Không . Ta với Quang Tạng quốc sư , ông chỉ cần việc là ."

"Được thôi."

Cao công công vẫy tay, một tiểu thái giám bước tới.

Cao công công bèn truyền lệnh như Bạch Cơ .

Tiểu thái giám nhận lệnh rời .

Cao công công : "Trời nắng gắt quá, nóng đến mức chán nản. Bạch Cơ đại nhân, việc nặng nhọc cứ để cấm vệ quân , chúng đến Điện Phì Hương nghỉ ngơi, uống một chén đá nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-3-thai-so.html.]

"Được thôi."

Bạch Cơ tươi .

*

Điện Phì Hương ở phía tây Đông Cung, phía nam Hàn Gia Thương, gần Thượng Thanh quán.

Điện Phì Hương hành lang uốn lượn, mái hiên cao vút, tường cung leo đầy hoa hồng, trung tâm trang trí hoa tú cầu.

Điện Phì Hương bốn bề thông thoáng, tuy vẫn còn nóng nực nhưng mát mẻ hơn bên ngoài nhiều.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Cao công công trong Điện Phì Hương, tiểu thái giám mang lạnh và các món điểm tâm cung đình lên.

Nguyên Diệu uống một ngụm lạnh, cảm giác mát lạnh dịu khát nước và nóng nực như thoát khỏi lò lửa, sống .

Cao công công uống một ngụm lạnh vẫn chán nản.

Bạch Cơ : "Cao công công, Võ đế đổi triều xưng đế, tránh khỏi cựu thần Lý Đường phản đối, ai phản đối mạnh nhất?"

Cao công công buồn rầu : "Bạch Cơ đại nhân, đây chuyện ngài nên lo lắng."

Bạch Cơ : "Ta cũng lo lắng, chỉ vì nhận nhiệm vụ diệt lửa yêu ở Thần Đô nên lo. Lửa yêu chỉ là bề ngoài, lòng mới là căn nguyên của tai họa, trị tận gốc mới ."

Cao công công xong, càng chán nản hơn.

"Hóa , lửa yêu là do họ gây ... Lần Võ đế nổi giận, chắc sẽ nhiều oan hồn nữa ở Liễn Tỉnh Môn* thêm nhiều hoàng t.ử họ Lý mất mạng."

* Liễn Tỉnh Môn: cổng thành ở Lạc Dương, nơi hành quyết tội phạm.

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Bạch Cơ : "Nếu tìm kẻ đầu sỏ, thể sẽ ít c.h.ế.t hơn."

Cao công công buồn rầu : "hết ít c.h.ế.t nhiều đều là c.h.ế.t, c.h.ế.t sớm muộn cũng là c.h.ế.t, cũng khác gì."

Nguyên Diệu nhịn : "Cao công công, điều ... vẫn sự khác biệt."

Cao công công buồn rầu : "Ngươi còn trẻ, khi ngươi đến tuổi lão nô, trải qua nhiều chuyện đời sẽ thế giới thể đổi. Nam nhân , nữ nhân cũng ..."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vậy ai ?"

Cao công công : "Thái giám chúng thái giám thế giới khác , siêu thoát khỏi vạn vật. Trong sự chán nản, miễn cưỡng một chút sinh cơ. Thế giới sớm muộn gì cũng là của thái giám chúng . Ngươi tịnh thái giám ? Lão nô đang thiếu một t.ử duyên kế thừa."

Bạch Cơ che mặt .

Nguyên Diệu sợ hãi, vội xua tay : "À, cảm ơn Cao công công để mắt, tiểu sinh tài hèn sức mọn, gánh nổi trọng trách ."

Cao công công chán nản, : "Ngươi phản ứng giống hệt trong tộc của lão nô. Các ngươi hiểu cái của việc thái giám."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Cao công công, trong tộc của ngài ?"

Cao công công buồn rầu : "Lão nô Võ đế ưu ái, trở thành tổng quản đại nội, mặc áo tím, hàng tam phẩm, cũng coi như rạng rỡ tổ tiên. Người trong tộc lão nô thấy , cũng vinh hoa phú quý tìm đến nhờ cậy. Lão nô thấy họ còn chí tiến thủ trong thế giới chán nản vui mừng bèn sắp xếp cho cháu chắt tịnh cung, mong họ thể rạng rỡ dòng họ, lưu danh sử sách. Kết quả cháu chắt đều trốn về quê ngay trong đêm, lão nô là bất hiếu tuyệt diệt dòng họ Cao còn xúi giục tộc trưởng loại bỏ lão nô khỏi gia phả. Lão nô vì tương lai của tộc mà lo lắng, họ những cảm kích còn báo oán, đúng là vô tâm chán nản."

Bạch Cơ : "Cao công công, là ông nhận t.ử nhé. Làm thái giám chắc thú vị lắm."

Nguyên Diệu phun một ngụm đá.

Cao công công khó xử, : "Bạch Cơ đại nhân, nữ nhân thể thái giám, tiền lệ."

Bạch Cơ : "Nữ nhân còn thể hoàng đế, tại thể thái giám? Chưa tiền lệ nghĩa là thể thực hiện."

Cao công công : "Vậy... lão nô sẽ suy nghĩ, tìm hiểu tài liệu lịch sử sẽ trả lời ngài ."

"Được thôi."

Bạch Cơ .

Nguyên Diệu gì đó nhưng thốt nên lời.

Bạch Cơ về phía đông, vị trí của Đông Cung, bầu trời xanh mây trắng, lộ một góc mái cung điện.

Bạch Cơ : "Cao công công, bây giờ ai đang sống ở Đông Cung?"

Cao công công : "Đông Cung, tất nhiên là Thái t.ử đang ở."

Bạch Cơ : "Ai là Thái tử?"

Cao công công : "Hoàng t.ử thứ tư, Đán."

Lý Đán là con trai thứ tư của Võ Tắc Thiên, khi Đường Cao Tông băng hà, ông lên ngôi hoàng đế nhưng quyền chính nương ông nắm giữ, thực quyền. Khi Võ Tắc Thiên xưng đế, Lý Đán giáng xuống hoàng tử, sống ở Đông Cung.

"Ồ."

Bạch Cơ như điều suy nghĩ.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Cao công công trò chuyện một lát, một vệ binh tới báo cáo rằng hương liệu chuyển xong.

Bạch Cơ dậy, : "Đi, chúng Thượng Thanh quán xem ."

Nguyên Diệu đặt chén xuống, dậy.

Cao công công buồn rầu : "Trời nóng quá, chẳng động đậy, đúng là chán nản."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Cao công công rời khỏi Điện Phì Hương, tới Thượng Thanh quán.

Từ Điện Phì Hương đến Thượng Thanh quán, nếu cổng chính thì xa hơn. Cao công công đề nghị đường tắt qua cổng phụ, tiết kiệm chút sức, Bạch Cơ và Nguyên Diệu phản đối. Đường tắt qua một ngõ hẻm, ngang qua cổng tây của Đông Cung.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Cao công công và hai tiểu thái giám cái nắng gay gắt, từ xa thấy ba bước từ cổng phụ Đông Cung.

Dưới cái nắng chói chang, ba đó vẫn mặc áo khoác đen, đội mũ trùm đầu, che kín .

Ba đó từ xa thấy Cao công công, vẻ hoảng hốt, vội vàng lẩn Đông Cung.

Cao công công dù chán nản nhưng mắt tai tinh tường nhận ba đó. Tuy nhiên, ông thấy họ tránh mặt bèn giả vờ thấy, dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua cổng tây Đông Cung tới Thượng Thanh quán.

Đi xa , Bạch Cơ mới hỏi: "Cao công công, ba khả nghi nãy là ai?"

Cao công công buồn rầu : "Một là Nam An quận vương Lý Dĩnh, hai là con của Chương Hoài Thái tử* Lý Hiền, một là An Lạc quận vương Lý Quang Thuận, là Vĩnh An quận vương Lý Thủ Nghĩa."

* Chương Hoài Thái tử: Lý Hiền, con trai thứ sáu của Đường Cao Tông Lý Trị và Võ Tắc Thiên (con trai đầu là Lý Hoằng). Sau khi thái t.ử Lý Hoằng c.h.ế.t, Lý Hiền lập thái tử, trong thời gian thái t.ử nhiều giám quốc, khen ngợi từ triều đình trong và ngoài. Lý Hiền từng triệu tập văn quan chú giải "Hậu bàn sách", gọi là "Chương Hoài Chú", giá trị sử học cao. Sau , Lý Hiền vì mưu phản phế, giáng xuống Ba Châu, Võ Tắc Thiên phái Khâu Thần Tích giám sát ông. Sau đó, Khâu Thần Tích g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Hiền, thực là do Võ Tắc Thiên chỉ thị, vì sợ Lý Hiền tranh giành quyền lực với .

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Cao công công, mắt ngài thật tinh tường, tiểu sinh chỉ thấy ba cái bóng đen lướt qua, kịp rõ mặt mà ngài nhận ?"

Cao công công buồn rầu : "Ngươi còn trẻ trong hoàng cung mắt tinh, tai thính, miệng lanh, phản ứng nhanh đều khó sống. Những kỹ năng sống còn , khi ngươi tịnh cung lão nô sẽ từ từ dạy ngươi..."

"Tiểu sinh thái giám!"

Nguyên Diệu thầm nghĩ.

Bạch Cơ hỏi: "Cao công công, ba vị quận vương Đông Cung, lén lút cổng phụ?"

Cao công công buồn rầu : "Ai chứ? Võ đế luôn kiêng kỵ con cháu nhà Lý và cựu thần tụ tập... Nam An quận vương quan hệ với Từ Kính Nghiệp, từng nổi dậy ở Dương Châu, ông luôn phản đối Võ đế xưng đế, Võ đế kiêng kỵ đám cựu thần lưng ông , xử tội ông , khi Đại Chu thành lập còn phong thưởng. Thật ngờ, ông lén lút qua với Thái t.ử còn đưa con của Chương Hoài Thái t.ử tới, chẳng lẽ dùng kết cục của Chương Hoài Thái t.ử để đe dọa Thái tử... Ài, nóng quá, chán nản quá, chuyện nữa."

Bạch Cơ : "Các triều đại , Thái t.ử lên ngôi Hoàng đế là chuyện thường. Hoàng đế thoái vị Thái tử, đây là đầu tiên thấy. Chắc hẳn, đối diện với triều đại Đại Chu, tâm trạng của Thái t.ử cũng phức tạp."

Cao công công thở dài: "Tình huống thực sự nhiều, nữ chủ xưng đế cũng là đầu tiên nên lửa yêu ở Thần Đô mới khiến lòng dân hoang mang, lời đồn nổi lên. Một lời đồn đến tai cung điện, rằng gà mái gáy sáng, nghịch thiên đạo nên trời giáng yêu phượng trừng phạt Thần Đô bằng hỏa diệm. Võ đế giận dữ, treo giải thưởng lớn để giải quyết việc ."

Bạch Cơ : "Rõ ràng là con loạn là do trời đất thần quỷ."

Cao công công : "Ai bảo dân chúng đều tin điều ."

Đang chuyện, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Cao công công đến Thượng Thanh quán.

Thượng Thanh quán ở góc đông bắc hoàng cung là nơi Võ Tắc Thiên ban cho Quang Tạng quốc sư. Vì Võ Tắc Thiên dựa "Kinh Đại Vân" nhận mệnh trời, trở thành đế vương của Diêm Phù Đề* nên Đại Chu trọng Phật, Thượng Thanh quán lộng lẫy tráng lệ như chùa Bạch Mã phía tây hoàng cung nhưng cũng một vẻ tiên cảnh thanh tịnh, yên tĩnh.

* Diêm Phù Đề: Một trong bốn châu lớn của thế giới theo Phật giáo còn gọi là Nam Diêm Phù Đề. Diêm Phù là cây, Đề là tên châu. Gọi là Diêm Phù Đề vì cây . Trong kinh Phật, Diêm Phù Đề thường ám chỉ thế giới loài , tức là thế giới mà chúng đang sống.

Trong Thượng Thanh quán ba gian đại điện, bốn gác lầu, trồng cây tùng bách xanh quanh năm và một cây quế đỏ còn cả hạc tiên và nai xung quanh. Trước chính điện của Thượng Thanh quán một đất trống rộng lớn, ở giữa là một bàn thờ Đạo gia, đó khắc hình bát quái của Phục Hy. Những hương liệu như nhũ hương, một dược, can tùng mà cấm vệ quân mang đến chất thành đống đất trống .

Bên ngoài Thượng Thanh quán, một hàng đạo sĩ đang chờ cái nắng gay gắt. Đứng đầu là một đạo sĩ trẻ tuổi mặc áo bát quái, đầu đội mũ T.ử Dương, tròn trĩnh, mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn. Là đại t.ử của Quang Tạng, tên là Huyền Thanh.

Huyền Thanh thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Cao công công bèn bước tới chào đón.

"Bạch Cơ đại nhân, sư phụ gửi thư nhờ chim, bảo chúng theo sự phân phó của ngài."

Cao công công thấy Huyền Thanh dường như thấy , cũng chào bèn buồn bã lùi sang một bên.

Bạch Cơ : "Các ngươi vẽ trận phá tà, niệm chú phá tà ?"

Huyền Thanh gật đầu : "Biết."

Bạch Cơ : "Vậy thì bớt việc ."

Bạch Cơ bước Thượng Thanh quán, cửa nơi chất đầy hương liệu, quan sát xung quanh một lượt bước tới bàn thờ bát quái ở giữa đất trống.

Bạch Cơ suy nghĩ một hồi, : "Bàn thờ kích thước vặn, các ngươi lấy chu sa vẽ trận phá tà lên đó."

"Vâng."

Huyền Thanh đáp lời.

Cách bàn thờ bát quái xa một lục giác đình, nhờ tùng bách và quế đỏ xung quanh mà trong đình mát mẻ. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Cao công công bèn trong lục giác đình Huyền Thanh và các đạo sĩ bận rộn bàn thờ, dùng chu sa vẽ trận phá tà.

Một tiểu đạo sĩ mang đến ba chén và một đĩa hạt tùng, một đĩa nho, một đĩa dưa mật mời khách.

Bạch Cơ uống bàn thờ, đang nghĩ gì.

Nguyên Diệu uống một ngụm của đạo gia, chỉ cảm thấy đắng bèn bắt đầu ăn hạt tùng.

Một con hạc tiên bay tới, mổ những quả nho trong đĩa, Cao công công thấy bèn lấy cái phất trần đuổi hạc tiên , con hạc tiên mổ tay Cao công công một cái bay mất.

Cao công công hạc tiên mổ một cái, lông mày càng rủ xuống, sắc mặt càng buồn bã hơn.

Một con nai chạy tới quanh quẩn bên Nguyên Diệu, Nguyên Diệu bèn xoa đầu con nai cho nó ăn dưa mật.

Chẳng mấy chốc, Huyền Thanh và những khác vẽ xong trận phá tà, Bạch Cơ bèn đặt chén xuống, bước tới.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ vài câu gì đó với Huyền Thanh, Huyền Thanh vội vàng cổng gọi một đội cấm vệ quân, những cấm vệ quân bắt đầu công việc nặng nhọc, mỗi mang một trăm cân nhũ hương, một dược, can tùng và quế đặt ở bốn góc bàn thờ.

Bạch Cơ cầm chu sa, vẽ vẽ trận phá tà, dường như thêm một lớp trận pháp nữa.

Nguyên Diệu hiểu, định hỏi Cao công công nhưng thấy Cao công công việc gì quá nhàm chán nên gà gật ngủ mất .

Khi Bạch Cơ vẽ xong nét cuối cùng bàn thờ, bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú, Nguyên Diệu ngửi thấy một mùi hương đậm đặc và hỗn tạp.

Nguyên Diệu thấy chỗ hương liệu chất ở bốn phía bàn thờ bỗng nhiên phát ánh sáng đỏ, hương liệu bắt đầu biến đổi, nhũ hương ở phía đông từng chút một tan chảy thành dạng thủy tinh bán trong suốt, một d.ư.ợ.c ở phía tây tán thành bột màu vàng từng chút một, quế ở phía bắc chậm rãi biến thành màu đen tím, tùng khô màu nâu đậm ở phía nam thì từ từ bốc cháy. Bốn loại hương liệu tỏa mùi hương đậm đặc, hòa quyện thành một mùi vị kỳ lạ, từ từ lan tỏa lên trung Thượng Thanh quán, lan bộ hoàng cung, thậm chí theo gió bay khắp Thần Đô.

"Trong cung cháy ? Cái gì cháy mà mùi lạ thế ?!"

Cao công công giật tỉnh giấc, hoảng hốt . Khi rõ chuyện gì đang xảy bàn thờ, lông mày ông rủ xuống, mặt càng buồn bã hơn.

"Bạch Cơ đại nhân, ngài đang ?"

Cao công công lớn tiếng hỏi.

Bạch Cơ thành việc về phía lục giác đình.

"Cao công công, đang giúp Thần Đô diệt lửa yêu đây!"

"Ối! Theo lão nô thấy, ngài rõ ràng đang phóng hỏa... Ngài đốt mấy hương liệu gì thế?"

Bạch Cơ : "Đốt hương liệu, tất nhiên là tác dụng . Một trăm cân hương liệu, cũng chỉ đủ một canh giờ, cấm vệ quân sẽ liên tục thêm và bổ sung hương liệu trận pháp. Không khi nào phượng hoàng bất t.ử mới xuất hiện nên lượng hương liệu tiêu tốn là lớn. Hy vọng khi hương liệu trong cung đốt hết, phượng hoàng bất t.ử sẽ xuất hiện."

 

Loading...