Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 3: Sông Lạc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:41
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu đồng cảm với Nhược Thảo, quyết định cùng Hồ A Cẩm cứu nàng.

Hồ A Cẩm thấy Nguyên Diệu là bụng, chính nghĩa, cảm thấy hợp ý bèn đặt quyển kinh Phật xuống, cũng đại sảnh giúp lau sàn nhà.

Hồ A Cẩm và Nguyên Diệu lau sàn bàn cách đối phó với Ma Tôn Ba Tuần để giúp Nhược Thảo.

Hồ Thập Tam Lang lau sàn khuyên Hồ A Cẩm và Nguyên Diệu nên suy nghĩ kỹ khi hành động, đừng liều lĩnh mà gặp nguy hiểm.

Ly Nô thấy lo lắng, thấy trời muộn bèn ủ rũ chuẩn bữa tối.

Khi tiếng trống phố sắp vang lên, Bạch Cơ một trở về.

Bạch Cơ thấy Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm đến thăm vui mừng, nhiệt tình trò chuyện với hai con hồ ly trong phòng.

Khi Bạch Cơ mục đích của Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm, con rồng yêu xảo quyệt thoái thác rằng: "Ta chỉ là một nữ nhi yếu đuối, trói gà chặt, mặc dù thông cảm cho Nhược Thảo cô nương nhưng cũng bất lực, giúp gì."

"Ta chỉ là một con rồng yêu yếu đuối, đối phó với Quỷ Vương là cố gắng lắm . Ma Tôn Ba Tuần ác độc đáng sợ, thật sự dám chọc , chỉ cần đến tên tránh xa để giữ mạng sống. Năm xưa vì sợ dọn Phiêu Miểu các khỏi chợ Quỷ trong đêm, từ đó dám , giờ càng dám chọc giận . Các ngươi thể cầu xin Quang Tạng Quốc Sư, ông pháp lực cao cường, pháp lực thông thiên căm ghét yêu quái, còn thù cũ với Ba Tuần, chắc chắn sẽ giúp các ngươi."

"Hả, cái gì? Hiên Chi cũng c.h.ế.t ! Chuyện đúng là rắc rối, trong Phiêu Miểu các sẽ ai việc, cũng chẳng còn ai để trêu chọc. Ma Tôn Ba Tuần cưới thê t.ử là quy định của chợ Quỷ U Đô từ lâu , năm nay các ngươi đột nhiên chịu quy định cũ thế..."

Ánh mắt rực rỡ của Hồ A Cẩm bỗng chốc trở nên u ám, nàng buồn bã : "Nhược Thảo là bạn của , thể nàng chỗ c.h.ế.t. Bạch Cơ đại nhân, chẳng lẽ thực sự cách nào ?"

Nguyên Diệu cũng đau buồn : "Bạch Cơ, chỉ riêng Nhược Thảo, các tân nương của Ma Tôn Ba Tuần thật quá đáng thương. Trước đây tiểu sinh thì thôi, nhưng về việc bất công thì chắc chắn ngăn chặn."

Bạch Cơ ôm đầu, : "Hiên Chi, thế giới quá nhiều việc bất công, nhiều như cá qua sông, chúng thể ngăn chặn hết . Ngay cả thần Phật cũng thể tiêu diệt hết cái "ác" thế gian nên Ma Tôn Ba Tuần mới xuất hiện ở chợ Quỷ U Đô."

Nguyên Diệu : "Dù chúng thể ngăn chặn hết bất công thế gian nhưng chúng thể ngăn chặn bất công ngay mắt. Khổng T.ử dạy, đừng vì điều thiện nhỏ mà . Ngăn chặn bất công bắt đầu từ việc giúp đỡ Nhược Thảo cô nương. Bạch Cơ, chống bất công, giúp niềm vui chứ..."

Bạch Cơ lo lắng : "Hiên Chi, giúp niềm vui dùng theo cách ... đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần thật sự là một việc vui vẻ gì ..."

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, : "Bạch Cơ, A Cẩm từ nhỏ đầy tinh thần chính nghĩa, vì niềm tin chính nghĩa mà sợ nguy hiểm, e rằng chắc chắn sẽ đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần. Nếu ngươi thể giữ mạng sống của A Cẩm, phụ chắc chắn sẽ trọng thưởng cho ngươi. Mỗ cũng sẵn lòng đưa bộ tiền tích lũy của cho ngươi."

Bạch Cơ định trả lời thì Ly Nô ở cửa sổ kêu lớn: "Chủ nhân, mọt sách, hai con hồ ly thối, cơm tối xong đến ăn cơm ."

Thế là tạm dừng cuộc chuyện về Ma Tôn Ba Tuần và sân ăn tối.

Phiêu Miểu các, sân .

Dưới mái hiên, một chiếc bàn gỗ hoa lê, bàn bày các món ăn do Ly Nô nấu.

Một con cá lớn nướng với sả, nướng đủ cho thịt cá vàng óng, giòn bên ngoài, mềm bên trong, mùi thơm của cá lan tỏa khắp khí, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của sả khiến thèm thuồng.

Vì trong rau dại Hồ Thập Tam Lang mang đến rau hẹ mùa xuân, Ly Nô bèn phối hợp thêm hành lá, tỏi xanh, ngò, cải dầu thành món Ngũ Hành. Ngũ Hành còn gọi là Xuân Bàn, mang ý nghĩa thưởng thức hương vị mới của mùa xuân, thể trừ bỏ các khí hư trong ngũ tạng lục phủ, khai vị sinh tân.

Hồ Thập Tam Lang còn mang theo một ít măng mùa xuân, vì nếm thử măng xuân mới cảm nhận hương vị của mùa xuân. Ly Nô bèn băm nhỏ măng xuân, cho chõ hấp cùng với gạo nếp thành món cơm Điều Hồ.

Vì Hồ A Cẩm là con gái, Ly Nô nghĩ rằng phần lớn các cô nương nhỏ đều thích ăn đồ ngọt. lúc Hồ Thập Tam Lang mang đến những quả dâu rừng và đào hoang hái, nó bèn nghiền nát cả hai loại quả , thêm đường mạch nha, nấu thành kẹo keo ngọt món tráng miệng bữa ăn.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm cùng ăn tối ở sân . Mặc dù món ăn của Ly Nô ngon nhưng vì Hồ A Cẩm, Hồ Thập Tam Lang và Nguyên Diệu đều đang tâm trạng lo lắng nên ăn mà chẳng cảm nhận mùi vị gì.

Hồ A Cẩm lo lắng về sự an nguy của Nhược Thảo, buồn phiền nghĩ cách để cứu Nhược Thảo khỏi cái c.h.ế.t. Hồ Thập Tam Lang lo cho Hồ A Cẩm lo cho Nhược Thảo. Nguyên Diệu ngăn cản hành vi bất công của Ma Tôn Ba Tuần nhưng .

Chỉ Bạch Cơ và Ly Nô là bỏ qua phiền muộn, tập trung ăn uống và thưởng thức món ăn một cách ngon lành.

Bạch Cơ : "Ly Nô, thêm măng xuân món cơm Điều Hồ thật sự món ăn tươi ngon hơn nhiều."

"Hehe, chủ nhân thích ăn thì Ly Nô sẽ cơm Điều Hồ với măng xuân hàng ngày!"

Bạch Cơ đáp: "Ly Nô, món Ngũ Hành cũng hợp để ăn mùa xuân, cảm giác ngũ tạng lục phủ đều sảng khoái hơn hẳn."

Ly Nô : "Món Ngũ Hành , mọt sách nên ăn nhiều hơn một chút, để loại bỏ khí hư trong bụng ."

Nguyên Diệu vội : "Tiểu sinh thể ăn nhiều đồ cay nồng nhưng cảm ơn ý của Ly Nô. Hơn nữa, tiểu sinh khí hư trong bụng chứ!"

Hồ A Cẩm vốn khẩu vị nên bỏ qua món chính và thử một miếng kẹo keo đào dâu rừng, ngay lập tức cảm thấy miệng mát lành, tươi mới.

"Bạch Cơ đại nhân, Ly Nô đại nhân, thể... thể mang một ít kẹo keo đào dâu rừng về lầu Tâm Nguyệt ? Nhược Thảo luôn thích đồ ngọt, kẹo keo thật ngon, mang về cho nàng thưởng thức."

Bạch Cơ : "Tất nhiên là ."

Ly Nô : "Không vấn đề gì. Lát nữa sẽ đưa hết chỗ kẹo keo còn cho ngươi mang về. Con hồ ly cái đó cũng thật đáng thương, vận may đến, rút trúng thăm tân nương, chắc cũng chẳng sống bao lâu nữa , nên để nó ăn cho no mà c.h.ế.t."

Nghe lời của Ly Nô, sắc mặt Hồ A Cẩm u ám hẳn.

Nguyên Diệu vội : "Ly Nô lão bậy bạ gì thế! Nhược Thảo cô nương chắc c.h.ế.t ."

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, thở dài : "Con mèo đen thối, nếu ngươi mà miệng thì hảo ."

Ly Nô ngơ ngác hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, : "Mèo đen, ngươi hóa hình cũng thể coi là một trai trẻ . Tính tình ngươi , đầu óc cũng thông minh, yêu lực cũng khá mạnh, tài nấu nướng... trong Thần Đô cũng xem là tệ. Nếu ngươi yên mà lời nào thì thế nào cũng là một bụng, ấm áp khiến khác gần. Tiếc là ngươi một cái miệng... Ngươi mở miệng là khiến tức giận."

Ly Nô bĩu môi, : "Xì, con hồ ly nhà quê nông cạn như ngươi thì gì. Ta một vạn ưu điểm nhưng tất cả đều là mây bay, miệng mới là linh hồn của ."

Nguyên Diệu xong, nhịn .

Bạch Cơ và Hồ A Cẩm cũng theo.

Không khí nặng nề lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, tạm thời bỏ qua chuyện Ma Tôn Ba Tuần, vui vẻ ăn uống.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Kỳ Minh về Phiêu Miểu các cùng ngươi thế? Các ngươi tìm tung tích của Phượng Xí ?"

Bạch Cơ : "Chưa tìm . Kỳ Minh lo rằng Phượng Xí sẽ trở khách điếm, sợ nếu Phượng Xí đến Phiêu Miểu các thì hai bên sẽ lỡ mất nên khách điếm ."

Khi đến tên Phượng Xí, Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm ngạc nhiên .

Bạch Cơ nhận điều hỏi: "Thập Tam Lang, A Cẩm, hai thế?"

Hồ Thập Tam Lang : " Phượng Xí Bạch Cơ , là một con phượng hoàng trắng ?"

Bạch Cơ đáp: " . Tuy nhiên, chính xác thì Phượng Xí là Phượng, Hoàng. với những quen với loài phượng hoàng khó phân biệt giữa Phượng và Hoàng. Thập Tam Lang, ngươi gặp Phượng Xí ?"

Hồ Thập Tam Lang vội gật đầu.

"Đã gặp ."

Mắt Bạch Cơ sáng lên hỏi: "Thập Tam Lang, ngươi gặp Phượng Xí ở thế?"

Hồ Thập Tam Lang : "Ở Lầu Tâm Nguyệt. Vài ngày , cùng A Cẩm và Nhược Thảo về Lầu Tâm Nguyệt, vì thương nên tạm thời ở đó để dưỡng thương. Hắn tình cảm đặc biệt đối với Nhược Thảo, đều cho rằng mất trí."

Hồ A Cẩm : "Thật , khá . Chỉ điều đầu óc... vấn đề."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tại Phượng Xí đến Lầu Tâm Nguyệt? Chuyện rốt cuộc là ?"

Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm liếc chậm rãi kể .

Sau khi rút thăm, Nhược Thảo tuân theo ý trời sẽ trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, hiến tế mạng sống của .

Khi một c.h.ế.t nhưng đối mặt với cái c.h.ế.t cận kề, tâm trạng của nàng chắc chắn sẽ đầy sợ hãi, tuyệt vọng, đau khổ và buồn bã. Nhược Thảo là một hiền lành và dịu dàng, để Hồ A Cẩm lo lắng, nàng đè nén cảm xúc đau buồn trong lòng, tự gặm nhấm nỗi đau mà bộc lộ ngoài.

Ngày hôm đó, ánh nắng xuân tươi sáng, hoa nở rộ như gấm. Nghe những bông hoa đào dọc theo hai bên sông Lạc ở Đồng Đà Mạc nở rộ, Nhược Thảo bèn mời Hồ A Cẩm, đang buồn bã, cùng dạo ngắm hoa, để giải tỏa nỗi buồn phiền.

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo cùng đến Đồng Đà Mạc, dạo chơi bên bờ sông Lạc và ngắm những bông hoa đào đang nở rộ.

Sông Lạc Hà chảy róc rách, chim én non bay lượn, hoa đào nắng xuân nở rộ như dải lụa màu hồng rực rỡ, những cánh hoa hồng phấn đôi khi cơn gió xuân thổi bay, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ màu hồng giữa trung.

Hồ A Cẩm bên bờ sông Lạc, ngắm những cánh hoa đào tháng ba bay lượn, lòng cảm thấy vô cùng đẽ, từ khi nào mà nàng cảnh sắc cho mê mẩn.

Nhược Thảo bên cạnh Hồ A Cẩm, cùng ngươi thưởng thức vẻ của hoa đào trong ngày xuân.

Nhược Thảo vui vẻ : "Cảnh sắc hoa đào nở rộ bên bờ sông Lạc thật , dù mỗi năm đều đến đây ngắm nhưng mãi cũng thấy chán."

Hồ A Cẩm cũng mỉm đáp: "Cảnh thật sự . Nhược Thảo, đây bao giờ đến bờ sông Lạc ngắm hoa đào nhưng khung cảnh dường như từng thấy ở đó."

Nhược Thảo : "Cảnh như một giấc mơ sâu trong ký ức. A Cẩm, lẽ ngươi từng mơ thấy phong cảnh ."

Hồ A Cẩm gãi đầu, : "Có lẽ ."

Nhược Thảo : "A Cẩm, hiếm khi đến Đồng Đà, lát nữa chúng chợ Bắc mua một ít bánh hoa đem về Lầu Tâm Nguyệt cho ăn ."

Hồ A Cẩm đáp: "Nhược Thảo, ngươi thật quá hiền lành. Ngươi sắp hiến tế vật tế , chỉ lo giữ nghĩ đến việc cứu ngươi, mà ngươi vẫn còn nghĩ đến họ. Thậm chí ngoài chơi ngươi cũng quên mua bánh hoa cho họ."

Nhược Thảo thoáng buồn, : "Đó là mệnh quyết định bằng cách rút thăm, là ý trời, thể đổi nên thể trách ."

Hồ A Cẩm giận dữ : "Nếu trách thì chỉ thể trách Ma Tôn Ba Tuần ác độc, gây hại cho kẻ vô tội, đúng là một kẻ đại gian ác. Nhược Thảo yên tâm, chắc chắn sẽ đ.á.n.h bại Ma Tôn Ba Tuần để bảo vệ ngươi."

Nhược Thảo rưng rưng nước mắt, : "A Cẩm, thôi bỏ . Ngươi là bạn nhất của , nếu ngươi liên lụy mà thương tổn, ... c.h.ế.t cũng thể yên lòng..."

Đột nhiên, Nhược Thảo dường như phát hiện điều gì đó, đổi chủ đề, giọng căng thẳng: "A Cẩm, thấy một con cứ chằm chằm chúng , ánh mắt thật đáng sợ. Ngươi xem, đang về phía chúng ..."

Nghe , Hồ A Cẩm đầu theo hướng của Nhược Thảo thì thấy một trai trẻ mặc áo trắng như tuyết với vẻ ngoài tuấn tú. Chàng trai áo trắng dáng cao lớn, khí chất thanh tao, trông giống như một công t.ử quyền quý nhưng đôi mắt của mang theo một vẻ cuồng nhiệt đáng sợ. Đôi mắt đó như đang tìm kiếm thứ gì đó, một thứ tìm kiếm trong nhiều năm, và khi tìm thấy nó trở thành sự cố chấp khắc sâu tận cùng của sinh mệnh và linh hồn .

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo cảm thấy lạnh gáy.

Đôi mắt trai áo trắng đỏ hoe, ánh cuồng nhiệt, bước tới chỗ Hồ A Cẩm và Nhược Thảo trong trạng thái thất thần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-3-song-lac.html.]

Chàng trai áo trắng lẩm bẩm: "Tiểu Hồ... Tiểu Hồ, cuối cùng tìm ngươi ..."

Do cách khá xa, Hồ A Cẩm và Nhược Thảo trai áo trắng gì, chỉ thấy từ xa mắt đỏ ngầu, dáng vẻ cuồng nhiệt về phía họ. Cảnh tượng điên cuồng của trai áo trắng khiến trông giống bình thường thật sự sợ hãi.

Hồ A Cẩm run rẩy : "Chắc chắn đây là một tên lưu manh từ đến."

Nhược Thảo run rẩy đáp: "A Cẩm, trông thật đáng sợ..."

Hồ A Cẩm nhanh trí : "Nhược Thảo, đừng sợ, đợi đến gần sẽ đá bay chúng chạy..."

Nhược Thảo do dự : "Vô duyên vô cớ đá , e rằng ..."

Hồ A Cẩm : "Tên lưu manh trông chẳng ý , giống t.ử tế. Thà tay còn hơn để đến quấy rầy chúng ."

"... Cũng ." Nhược Thảo đáp.

khi trai áo trắng nhanh tới bên cạnh Hồ A Cẩm và Nhược Thảo, khi kịp mở lời, Hồ A Cẩm dùng hết sức tung một cú đá bay .

"Aaaa..."

Chàng trai áo trắng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết "bịch" một tiếng rơi xuống sông Lạc.

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo nắm tay chạy .

Chàng trai áo trắng vùng vẫy dậy từ sông Lạc thì thấy Hồ A Cẩm và Nhược Thảo đang nắm tay chạy trốn, vội vàng bật dậy, bất chấp cơn đau ở chân và cả nước sông Lạc thấm ướt đuổi theo hai cô nương trẻ.

"Tiểu Hồ... Tiểu Hồ... đừng chạy, đợi , là Tiểu Phượng nè..."

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo đầu khi đang chạy thì thấy trai áo trắng ướt sũng càng đuổi theo hung hãn hơn, họ hoảng sợ, dám dừng mà càng chạy nhanh hơn.

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo chạy phía , trai áo trắng đuổi theo sát phía , vẻ mặt cuồng nhiệt đuổi theo : "Tiểu Hồ, đừng chạy, chẳng lẽ ngươi quên lời hứa kiếp của chúng ? Ta tìm ngươi lâu lắm , hôm nay cuối cùng cũng tìm thấy ngươi. Ta tuyệt đối sẽ để ngươi chạy thoát. Tiểu Hồ, , , thật sự nhớ ngươi..."

Gió xuân đưa những lời thì thầm của trai áo trắng gió thổi bay tới, Hồ A Cẩm và Nhược Thảo chỉ loáng thoáng vài câu như "đừng chạy", " ". "sẽ để ngươi thoát" khiến cả hai càng thêm hoảng sợ và bối rối.

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo đầu , dùng linh lực quan sát trai áo trắng đang đuổi theo, phát hiện linh đài của tỏa ánh kim quang, xung quanh thể tràn đầy linh lực, rõ ràng yêu lực của mạnh hơn họ.

Hồ A Cẩm và Nhược Thảo vô cùng sợ hãi thì thấy trai áo trắng đuổi theo ngừng, hai bỗng nhiên hóa thành hai tiểu hồ ly, lập tức chạy về phía chợ Quỷ, định trở về Lầu Tâm Nguyệt cầu cứu.

Chàng trai áo trắng nhảy lên, hóa thành một con phượng hoàng trắng muốt. Phượng trắng dang rộng đôi cánh, theo sát hai tiểu hồ ly rời, mãi cho đến chợ Quỷ.

Nguyên Diệu kìm : "Thì Phượng Xí biến mất ở Đồng Đà Mạc là vì đến chợ Quỷ."

Bạch Cơ ăn một miếng kẹo quả đào mềm, hứng thú hỏi: "Sau đó thì ? A Cẩm, đó xảy chuyện gì thế?"

Hồ A Cẩm kể: "Sau đó, và Nhược Thảo chạy về chợ Quỷ, trở Lầu Tâm Nguyệt, và Phượng Xí cũng theo đến. ...Lúc đó chúng vẫn tên là Phượng Xí. Sau khi và Nhược Thảo trở Lầu Tâm Nguyệt, vì nhiều tỷ ở đó, cô cô cũng ở đó, ca ca cũng ở đó, chúng đông hơn nên còn sợ tên lưu manh nữa bèn hỏi tại theo chúng . Hắn tên là Phượng Xí, là thiếu chủ của tộc phượng hoàng, đến nhân gian để tìm yêu từ kiếp một lời hứa hẹn. Hắn từ đá Tam Sinh củA Nguyệt Lão rằng, kiếp của là một chiếc gáo phương bằng ngọc xanh còn yêu của là một chậu hồ ly bằng ngọc trắng. Họ cảm nhận chiến loạn sắp đến, hai sẽ chia xa nên hứa rằng dù chia ly cũng sẽ tìm cho đến khi gặp . Kiếp , họ trải qua một chuyện, cuối cùng thể thực hiện lời hẹn gặp . Phượng Xí nhớ kí ức kiếp đá Tam Sinh bèn tìm kiếm yêu kiếp , để thực hiện lời hứa kịp thành. Phượng Xí đến nhân gian tìm kiếm yêu kiếp , cảm nhận Nhược Thảo là hóa của chậu ngọc trắng bên bờ sông Lạc, lập tức vui mừng và xúc động, vì thế mới thất thố đuổi theo chúng rời. Tuy nhiên, Nhược Thảo vô cùng ngạc nhiên, nàng nhớ gì về kiếp ."

Phượng Xí Hồ A Cẩm đá rơi xuống sông Lạc khiến chân thương, tuy nghiêm trọng nhưng cũng sưng đỏ và bầm tím. Vì Phượng Xí ở Lầu Tâm Nguyệt dưỡng thương theo sát Nhược Thảo, hy vọng nàng thể nhớ lời hẹn kiếp .

Lầu Tâm Nguyệt là một thanh lâu và nhạc phường, là nơi kinh doanh mở cửa đón khách, Phượng Xí là khách đến dưỡng thương, lý do để đuổi . Hơn nữa, Phượng Xí cư xử lễ độ, đối xử với lịch sự hào phóng, ngay cả phu nhân Hồ Tâm Nguyệt cũng chào đón .

Tuy nhiên, vì Phượng Xí luôn về lời hẹn kiếp của gáo và chậu rửa tay, còn Nhược Thảo nhớ gì về kiếp nên đều cho rằng đầu óc Phượng Xí vấn đề.

Ban đầu, Hồ A Cẩm cũng cho rằng những lời về kiếp kiếp của Phượng Xí chỉ là lời dối trá, chỉ là một tên lưu manh mê sắc của Nhược Thảo mà thôi. Hơn nữa, do gặp đầu tiên hiểu lầm, Hồ A Cẩm đá Phượng Xí rơi xuống sông Lạc khiến chân thương nên hai mâu thuẫn, gặp là cãi .

Hồ A Cẩm nghĩ rằng, nếu Phượng Xí Nhược Thảo sắp trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, đến chợ Quỷ U Đô chịu c.h.ế.t, sẽ tìm cách chạy thoát . Dù , ai vì mê sắc mà trả giá bằng mạng sống của . Ai ngờ, khi Phượng Xí phận bi t.h.ả.m của Nhược Thảo, chọn các yếu đuối h chạy trốn mà quyết định đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần để giúp Nhược Thảo.

Hồ A Cẩm tìm ai ở Lầu Tâm Nguyệt thể giúp Nhược Thảo thoát khỏi phận c.h.ế.t chóc, đều cho rằng Ma Tôn Ba Tuần là thể đ.á.n.h bại, mỗi mười năm hiến tế một tân nương cho Ma Tôn Ba Tuần là quy tắc thể trái ngược. Ngay cả Nhược Thảo cũng từ bỏ kháng cự, chọn cách đầu hàng. Thế mà Phượng Xí giống như nàng, chịu giúp đỡ Nhược Thảo, chịu đối đầu với nỗi kinh hoàng khổng lồ vì bảo vệ niềm tin của .

Hồ A Cẩm bắt đầu tên phượng trắng vấn đề về đầu óc bằng con mắt khác, hai mỗi cãi cũng sẽ thảo luận vài câu về cách cứu Nhược Thảo.

Phượng Xí và Hồ A Cẩm quyết định cùng đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần. Còn Hồ Thập Tam Lang lo lắng cho Hồ A Cẩm, cũng giúp Nhược Thảo, nó nghĩ rằng tìm đến Bạch Cơ ở Phiêu Miểu các để bàn bạc sẽ hơn. Vì khi ngày Ma Tôn Ba Tuần cưới tân nương đến, nó đưa Hồ A Cẩm đến Phiêu Miểu các nhờ cậy Bạch Cơ.

Bạch Cơ xong lời của Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm, đặt miếng kẹo quả đào mềm xuống, suy nghĩ một lúc : "Phượng Xí cuốn chuyện , tình hình bây giờ phức tạp hơn ."

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Thập Tam Lang, A Cẩm, đêm nay và Hiên Chi sẽ cùng các ngươi đến Lầu Tâm Nguyệt ở chợ Quỷ."

Hồ Thập Tam Lang vui mừng : "Tốt quá ! Bạch Cơ, chỉ cần ngươi chịu tay giúp đỡ, Ma Tôn Ba Tuần sẽ rút lui thôi."

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang, chỉ là một cô nương yếu đuối dám đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần? Đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần, chống một đám Thiên Ma, đó là việc mà tộc phượng hoàng mới dám . Dù , tộc phượng hoàng thuộc hàng thần tộc, nhất là Phượng Vương, minh thần võ, mạnh mẽ vô địch. Ta tin rằng sẽ sợ đối đầu với Ma Tôn Ba Tuần . Tóm , chúng cứ chợ Quỷ một chuyến , xem xem chuyện Phượng Xí là ."

Hồ Thập Tam Lang mỉm , : "Bạch Cơ, dù nữa, chỉ cần ngươi chịu đến Lầu Tâm Nguyệt, Nhược Thảo sẽ cứu. A Cẩm cũng thể giữ mạng sống."

Ly Nô lo lắng, : "Chủ nhân, Ma Tôn Ba Tuần là một tồn tại tà ác đến cả Phật Tổ cũng diệt . Nếu thật sự đ.á.n.h với , chúng hy vọng thắng..."

Bạch Cơ : "Vì để Phượng Vương đến nhân gian một chuyến. Dù , Phượng Vương luôn cho rằng, phượng hoàng là tồn tại mạnh mẽ hơn cả rồng mà. Ly Nô, lát nữa sẽ một lá thư, ngươi đưa đến khách điếm ở gần cổng Định Đỉnh trong giáo phường, giao cho Kỳ Minh ngay trong đêm. Bảo Kỳ Minh về Đảo Hỏa Diễm, đưa thư cho Phượng Vương."

Ly Nô đáp: "Vâng, thưa chủ nhân."

Dưới ánh hoàng hôn của ngày xuân, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang, và Hồ A Cẩm ăn xong bữa tối. Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, lặng lẽ nghiền mực, suy nghĩ một lúc cầm bút một bức thư gửi cho Phượng Vương.

Ly Nô dọn dẹp nồi niêu xoong chảo trong bếp, tiện tay đựng phần còn của một hũ nhỏ kẹo hồ đào dâu tằm và đào một cái bình gốm để Hồ A Cẩm mang về Lầu Tâm Nguyệt cho Nhược Thảo nếm thử.

Nguyên Diệu thoáng qua vòng hào quang của hoàng hôn, cảm giác rằng tối nay thể một cơn mưa xuân nên vội vàng thu dọn các bản sách vở và kinh Phật mà Bạch Cơ để lộn xộn bồ đoàn gốc cây bồ đề mang cả bồ đoàn bên trong để tránh ướt bởi mưa đêm.

Hồ Thập Tam Lang và Hồ A Cẩm bên ao sen bảy báu suy nghĩ ngắm những bông sen trong hồ.

Khi trăng lên ngọn liễu, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang, và Hồ A Cẩm cùng rời khỏi Phiêu Miểu các, về phía chợ Quỷ.

*

Chợ Quỷ, Lầu Tâm Nguyệt.

Lầu Tâm Nguyệt con phố Bách Quỷ trong chợ Quỷ, là một lầu xanh lộng lẫy và xa hoa.

Tối nay là ngày 3, 6, 9 nên chợ Quỷ mở cửa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang, và Hồ A Cẩm ánh trăng thì thấy phố Bách Quỷ vắng vẻ, ít qua nhưng khi đến đoạn phố Lầu Tâm Nguyệt thì huyên náo.

Nguyên Diệu tò mò kỹ mới phát hiện rằng đó là một nhóm mèo đang cãi với một nhóm hồ ly.

Dẫn đầu nhóm mèo là chủ quán tiệm quan tài mèo...Thái Cực.

Thái Cực đang dẫn một nhóm mèo khiêng quan tài và một nhóm hồ ly cái trang điểm lộng lẫy, lời qua tiếng với còn dẫn đầu nhóm hồ ly cái là Hồ phu nhân của Lầu Tâm Nguyệt.

Tiệm quan tài mèo và Lầu Tâm Nguyệt đều phố Bách Quỷ trong chợ Quỷ, hai cửa tiệm đối diện , cách gần. Tuy nhiên, chủ tiệm Thái Cực và Hồ phu nhân của Lầu Tâm Nguyệt vốn dĩ hòa thuận, thường xuyên chê bai công việc của là xui xẻo và nhơ nhuốc, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của , dẫn đến mâu thuẫn thường xuyên xảy .

Hôm nay, mâu thuẫn diễn như .

Việc hiến tế tân nương cho Ma Tôn Ba Tuần mười năm một ở chợ Quỷ đến lượt Lầu Tâm Nguyệt, và họ chọn Nhược Thảo. Chủ tiệm Thái Cực cảm thấy Nhược Thảo thật đáng thương nên quyết định tặng miễn phí một cỗ quan tài cho nàng. hành động tặng quan tài khiến Hồ phu nhân của Lầu Tâm Nguyệt nổi giận, bà cho rằng Thái Cực đang x.úc p.hạ.m và chế nhạo Lầu Tâm Nguyệt.

giữa mèo và hồ ly xảy xung đột, cãi vã nảy lửa phố Bách Quỷ. Trong khi cãi , những hận thù cũ nhắc khiến cuộc cãi vã càng thêm kịch liệt. Dù thì hôm nay chợ Quỷ mở cửa, việc gì nên đám mèo và những con hồ ly cái cãi từ buổi chiều đến giờ mà vẫn dừng.

Cuộc cãi vã giữa tiệm quan tài và lầu xanh thu hút đám đông yêu quái trong chợ Quỷ tụ tập để xem. Một yêu quái còn từ Địa phủ ngoi lên để xem cuộc tranh cãi, vì cửa Lầu Tâm Nguyệt tập trung một đám đông phi nhân, tạo nên cảnh huyên náo vô cùng.

Hồ Thập Tam Lang thấy ngươi đang cãi với chủ tiệm mèo bèn vội vàng chạy tới can ngăn.

Hồ A Cẩm quanh, thấy Nhược Thảo và Phượng Xí trong đám yêu quái bèn với Bạch Cơ: "Bạch Cơ đại nhân, họ thường xuyên cãi như , cần để ý đến họ . Ta sẽ dẫn ngài từ cửa bên để gặp Nhược Thảo và Phượng Xí."

Bạch Cơ gật đầu.

Hồ A Cẩm dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu Lầu Tâm Nguyệt từ cửa bên, qua những khu vườn yên tĩnh và tinh tế, quanh co uốn lượn, cuối cùng đến một gian phòng đơn giản và thanh nhã.

Chưa kịp bước sân của gian phòng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Hồ A Cẩm thấy tiếng đàn hầu vang vọng, trầm lắng và xa xăm. Bài nhạc đang chơi là "Tương Phi Trúc", giai điệu đẽ, âm thanh du dương, dịu dàng như đêm trăng hồ sen xanh biếc, trong trẻo như tiếng suối núi tuyết.

Hồ A Cẩm thấy tiếng đàn hầu bèn mỉm .

"Đó là Nhược Thảo đang chơi đàn hầu. Nàng chơi , vẫn luôn học cách chơi đàn từ nàng ."

Chưa dứt lời, mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu hiện một khung cửa sổ, bên cửa sổ một cô nương mặc áo xanh nhã nhặn, đang và khéo léo gảy cây hầu đầu phượng.

Dưới gốc cây ngô đồng ngoài cửa sổ, một trai trẻ mặc áo trắng như tuyết đang , chăm chú lắng tiếng đàn.

Nhược Thảo nghiêng đầu thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Hồ A Cẩm bèn dừng chơi đàn.

Nhược Thảo mỉm : "A Cẩm, cả ngày hôm nay thấy ngươi , ngươi ?"

Hồ A Cẩm đáp: "Ta và ca ca đến Thần Đô mời Bạch Cơ đại nhân của Phiêu Miểu các đến. À, Nhược Thảo, con phượng ngốc quấy rầy ngươi, ép ngươi thừa nhận là một cái chậu rửa tay nữa ?"

Nhược Thảo khỏi khổ.

Khi tiếng đàn hầu ngừng , Phượng Xí mới hồn. Nghe thấy Hồ A Cẩm gọi là phượng ngốc, khỏi tức giận bèn phản bác: "Ta là phượng hoàng thông minh nhất trong tộc, phượng ngốc. Hơn nữa, là Phượng, Hoàng. À, Bạch Cơ, lâu gặp, ngài đến Lầu Tâm Nguyệt thế?"

Bạch Cơ mỉm : "Phượng Xí, gọi là "Bạch Cơ đại nhân". Tính cũng là trưởng bối của ngươi. Khi ngươi đời, còn gửi quà mừng đến Hỏa Diệm Đảo nữa mà."

Phượng Xí đáp: "Bạch Cơ từng học lễ nghi và nữ công với nương , tính là học trò của nương , là ngang hàng với , cần gọi ngài là "đại nhân"."

Bạch Cơ mỉm : "Phượng Xí, dù cũng sống lâu hơn ngươi..."

Phượng Xí : "Tộc phượng hoàng của chúng là thần tộc, tuổi thọ dài, sớm muộn gì cũng sẽ sống lâu hơn ngài thôi."

Bạch Cơ thở dài: "Giới trẻ ngày nay chẳng kính trọng lớn tuổi chút nào."

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, giọng điệu của ngươi giống như nhị cửu ."

Bạch Cơ xua tay : "Thôi , so đo chuyện nữa. Phượng Xí, Kỳ Minh đợi ngươi mấy ngày ở quán trọ, nghĩ rằng lạc mất ngươi, đến phát điên . Ngươi thảnh thơi đây đàn hầu."

 

Loading...