Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 2: Vu Y
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:33
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phường Đại Đồng, phố hai.
Sau khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Phường Đại Đồng, họ hỏi thăm hàng xóm và lập tức tìm đến nhà họ Ngô bán đậu hũ.
Gia đình của Vô Lộc hai , một là ca ca, và một là . Ca ca của Vô Lộc cùng với tẩu tẩu và nương già điều hành quán đậu hũ để kiếm sống. Đệ của nàng là Ngô Du mới hai mươi tuổi, việc gì đàng hoàng, chỉ lang thang các đường phố ở Lạc Dương. Hắn và bạn bè chơi Núi Mang và mất tích, khi trở về thì mắc chứng bệnh kỳ lạ.
Ngô Đại Nương khi thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu là đạo sĩ mà con gái mời đến bèn vội vàng chào đón và đưa họ trong viện.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo Ngô Đại Nương về phía nam viện.
Khi họ bước viện, bước chân của Ngô Đại Nương nhẹ nhàng hơn nhiều.
"Aaaaaaaaa..."
Đột nhiên, từ trong phòng vang lên tiếng hét đầy sợ hãi của một nam nhân.
Bạch Cơ bịt tai .
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Đại nương, chuyện gì ?"
Ngô đại nương lóc: "Là con trai ... chắc chắn nó thấy tiếng bước chân của các vị, mỗi khi tiếng bước chân thì nó hét lên như thể thứ gì đó cho khiếp sợ. Từ khi nó trở về, chúng dám nặng chân trong sân vì sợ nó tái phát bệnh."
Vừa , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ngô đại nương đến cửa phòng bên.
Ngô đại nương đẩy cửa bước , Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo .
Phòng bên trong lộn xộn, chân đèn, lư hương, bàn ghế, bát đĩa vứt bừa bộn đất. Trên sàn còn sót tro tàn của các nghi lễ trừ tà và giấy bùa cháy, cửa sổ còn nửa bát muối thô và một ít đậu. Một thanh niên gầy yếu, run rẩy co ro trong góc phòng một tấm t.h.ả.m lông, chắc hẳn là Ngô Du.
Khuôn mặt Ngô Du vàng vọt, môi cũng còn chút sắc máu, đôi mắt đầy sợ hãi, thỉnh thoảng rơi trạng thái đờ đẫn mất trí.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ngô đại nương bước , Ngô Du la lên "Đừng đây, cứu với! Cứu với!" cố gắng lùi góc phòng như thể chỉ chui rúc góc phòng, mới thể trốn tránh nỗi kinh hoàng.
Nhìn một thanh niên tuổi trẻ đầy sức sống mà giờ biến thành như , Nguyên Diệu khỏi cảm thấy buồn bã.
Ngô đại nương hỏi: "Hai vị cao nhân định trừ tà thế nào? Cần những thứ gì? Đàn hương, giấy bùa, chu sa vẫn còn một ít từ lễ trừ tà của đạo sĩ hôm ..."
Bạch Cơ liếc Ngô Du, : "Chúng cần những thứ đó. Ngô đại nương, con trai của ngươi tà nhập, chỉ kinh hoàng tột độ, tâm trí giam cầm trong tấm ma thôi... Ngươi thấy , đầu óc của bao phủ bởi bóng tối của những dây leo, những dây leo là nguồn gốc của ác mộng, sự sợ hãi đối với chúng che mờ tâm trí ..."
Ngô đại nương lau nước mắt con trai , ngờ vực hỏi: "Dây leo gì? Ta thấy..."
Nguyên Diệu kỹ Ngô Du, chỉ thấy đỉnh đầu một đám khí đen dơ bẩn, dây leo gì cả. Tuy nhiên, nếu Bạch Cơ dây leo thì chắc chắn là dây leo, nàng thể thấy những thứ con thể thấy.
Bạch Cơ quan sát xung quanh, : "Ngô đại nương, thể cho một cốc ?"
Ngô đại nương , tưởng rằng Bạch Cơ uống thì cảm thấy áy náy: "Ta chỉ lo cho bệnh tình của con trai mà quên mất chuyện pha tiếp đãi hai vị cao nhân, đúng là thất lễ, mong hai vị thứ ..."
Ngô đại nương vội vàng ngoài pha .
Nguyên Diệu quanh, : "Bạch Cơ, vẻ như nhà họ Ngô thực hiện nhiều lễ trừ tà nhưng dường như hiệu quả gì cả."
Bạch Cơ : "Không tà nhập thì trừ tà gì? Có trăm cũng là vô ích thôi."
Nguyên Diệu Ngô Du, lo lắng hỏi: "Bạch Cơ thể chữa khỏi cho ?"
Bạch Cơ đáp: "Mạnh như lực sĩ nhặt lên một cọng rơm."
Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Dễ như trở bàn tay."
Nguyên Diệu toát mồ hôi: "Bạch Cơ đang tự sáng tạo mấy câu thành ngữ linh tinh gì ?"
"Hi hi."
Vừa , Ngô đại nương bưng một khay gỗ sơn đỏ phòng, khay hai tách .
Ngô đại nương : "Ta thất lễ, mời hai vị cao nhân dùng ."
Nguyên Diệu vội vàng cầm lấy một tách, : "Cảm ơn Ngô đại nương."
Bạch Cơ cầm lấy tách , về phía Ngô Du đang co ro ở góc phòng, nàng đặt tách cách Ngô Du bảy bước chân.
Ngô Du sợ hãi, hiểu Bạch Cơ đang gì nhưng khi tiến gần , theo bản năng cảm thấy sợ hãi bỏ chạy.
Bạch Cơ : "Ngô đại nương, Hiên Chi, các qua đây giữ chặt , đừng để cử động."
Ngô đại nương lúc mới hiểu, Bạch Cơ xin để uống mà để "trừ tà". Bà vội vàng tiến đến bên cạnh con trai trấn an giữ chặt . Vì nhiều tổ chức lễ trừ tà để ngăn con trai bỏ chạy điên cuồng, nên bà quen với việc .
Nguyên Diệu đặt tách xuống, cũng tiến đến góc phòng giúp Ngô đại nương giữ chặt Ngô Du.
Bạch Cơ tiến về phía cửa sổ, nơi một bát muối thô và một vài hạt đậu rải rác.
Bạch Cơ nhặt một ít muối thô, chỗ tách thả muối trong .
Bạch Cơ lẩm bẩm vài câu chú, muối thô tan dần trong nước . Khi muối tan, một làn sương vàng nhẹ nhàng bay lên từ tách .
Những làn sương vàng bay về phía đầu Ngô Du, quấn quanh bóng tối dày đặc đầu .
Bóng tối dần dần tan biến trong cuộc đấu tranh với sương vàng.
Nỗi sợ hãi ám ảnh bởi tâm ma của Ngô Du xua tan, đầu óc của dần trở nên sáng tỏ, ánh mắt của cũng trở nên tỉnh táo hơn.
Tách biến thành một màu đen đục.
Ngô Du tỉnh táo quanh, khi thấy Ngô đại nương thì yếu ớt gọi: "Nương ơi." Ngô đại nương thấy con trai tỉnh táo trở thì mừng lo, xúc động đến mức nên lời.
Nguyên Diệu buông Ngô Du .
Bạch Cơ : "Xong . Ngô đại nương, con trai ngươi , sẽ còn ám ảnh bởi tâm ma nữa. Tuy nhiên, do cơ thể yếu vì sợ hãi nên cần dưỡng bệnh một thời gian."
Ngô đại nương vui mừng : " là quá! Cảm ơn hai vị cao nhân nhiều."
Bạch Cơ : "Vì chuyện xong nên chúng cũng xin cáo từ."
Ngô đại nương cảm ơn rối rít, bà đưa bạc cho Bạch Cơ nhưng nàng từ chối, rằng chỉ giúp bạn bè, nhận bạc, chỉ xin tách biến thành màu đen .
Ngô đại nương cảm thấy áy náy, bà cố chấp tặng cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu một túi đậu hũ lớn do nhà bà , họ từ chối nên đành nhận lấy.
Nguyên Diệu ôm túi đậu hũ lớn, Bạch Cơ cầm tách , cả hai cùng con đường trở chợ Nam.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, nhiều câu đang hỏi."
Bạch Cơ đáp: "Còn bốn phường nữa mới đến chợ Nam, Hiên Chi cứ từ từ hỏi."
Nguyên Diệu hỏi: "Tại ngươi cho muối trong ?"
Bạch Cơ : "Muối là một thứ quan trọng, thể hóa giải tà khí, tâm ma cũng là một loại tà khí. Thêm muối gọi là "an dẫn thủy", kèm theo chú an thần, thể sạch đầu óc và trấn an tâm linh con ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ tò mò về những điều kỳ lạ mà Ngô Du gặp ở trong núi Mang ? Khi tỉnh , ngươi hỏi ?"
"Không hỏi gì , Ngô Du bây giờ nhớ gì về những gì xảy trong núi Mang nữa . Ký ức khiến sợ hãi đến mất trí theo tâm ma trong An Dẫn Thủy ."
Bạch Cơ lắc lắc tách trong tay, : "Này, Hiên Chi, ký ức kinh hoàng của Ngô Du về núi Mang trong đây ! Đợi về Phiêu Miểu các sẽ cách để tìm hiểu rõ ràng." Nguyên Diệu giờ mới hiểu.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu tản bộ trò chuyện.
"Bạch Cơ, tại ngươi nhận tiền bạc của Ngô đại nương? Điều giống ngươi chút nào."
Bạch Cơ đáp: "Bởi vì đây là giúp đỡ công chúa Ngọc Quỷ mà."
Nguyên Diệu hỏi: "Chẳng lẽ, ngươi định đòi tiền công chúa Ngọc Quỷ ?"
Bạch Cơ : "Công chúa Ngọc Quỷ dễ thương như , nỡ lòng nào đòi thù lao từ nàng ? Khoản sẽ ghi sổ nợ của Hiên Chi, sẽ trừ tiền công của ngươi..."
Nguyên Diệu mặt mày bí xị, : "Tại giúp công chúa Ngọc Quỷ mà trừ tiền công của ?"
"Vì Hiên Chi hỏi quá nhiều nên kìm trừ tiền công của ngươi..."
"Bạch Cơ, gói đậu hũ nặng quá. Tối nay chúng ăn cá nấu đậu hũ chứ?"
"Vấn đề hỏi Ly Nô. Hừm, cá nấu đậu hũ cũng đấy..."
"Bụp..."
Khi Bạch Cơ đầu chuyện với Nguyên Diệu, ngờ va một ngược chiều, chén An Dẫn thủy trong tay nàng rơi xuống đất, "choang" một tiếng, vỡ tan.
Nước đen ngấm đất, biến mất dấu vết.
Người đụng Bạch Cơ là một nam nhân tráng kiện.
Nam nhân mặc một chiếc áo dài màu xanh quạ cũ, áo thêu hoa văn màu trắng. Hắn đôi dép cói dính đầy bùn đất, chống một cây gậy tre, lưng đeo một hộp thuốc. Trên hộp t.h.u.ố.c một cây gậy gỗ treo một tấm vải cũ màu xanh xám, một mặt của tấm vải chữ "Y", mặt chữ "Vu". Có vẻ đây là một Vu Y chuyên khắp nơi chữa bệnh.
Vu Y đang ở tuổi trung niên, hình cao lớn, dung mạo đường hoàng nhưng khuôn mặt lộ rõ sự u sầu khó hóa giải, hai bên tóc mai cũng sớm nhuốm màu sương trắng hợp với tuổi.
"Thật xin ..."
Vì tách trong tay Bạch Cơ rơi vỡ, Vu Y vội vàng xin vì sự bất cẩn của .
Bạch Cơ cúi đầu An Dẫn thủy biến mất, tiếc nuối : "Thật đáng tiếc, sự tò mò của thỏa mãn ." Bạch Cơ ngẩng đầu Vu Y, ánh mắt đầy hứng thú.
"Không . Ta cũng , chỉ lo chuyện mà để ý đến đường ." Bạch Cơ .
Vu Y cúi đầu chào bước qua Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Bạch Cơ đầu , ánh mắt nóng bỏng chằm chằm bóng lưng của Vu Y.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ gì thế?"
Bạch Cơ đáp: "Người khí yêu nặng còn cả tàn ảnh của những oán niệm độc ác."
Nguyên Diệu dụi mắt về phía Vu Y, : "Hắn là một yêu quái ? rõ ràng thấy là một con mà!"
Bạch Cơ : "Hắn là con . Tuy nhiên, con ở lâu với yêu quái, ma quỷ, cũng sẽ nhiễm khí yêu. Ví dụ như Hiên Chi ở cùng và Ly Nô lâu ngày, cũng sẽ dính yêu khí."
"Bạch Cơ, ý ngươi là Vu Y sống chung với yêu quái?"
Bạch Cơ đáp: " . Vu giao tiếp với quỷ thần, Y chữa trị sinh tử, đối với một Vu Y, việc sống cùng với những thứ con cũng gì lạ. Tuy nhiên, Vu Y vẫn điều gì đó kỳ lạ thể ..."
*
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, trống phố vẫn vang lên.
Thường thì giờ , Ly Nô ở trong bếp bận rộn nấu bữa tối. hôm nay, Ly Nô lười biếng ngẩn ngơ chiếc bàn xanh trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-2-vu-y.html.]
"Chủ nhân, mọt sách về ."
Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước phòng, con mèo đen dậy .
Bạch Cơ duỗi , xuống bên cạnh chiếc bàn xanh.
"Về . Ly Nô, hôm nay ngươi nấu cơm tối nữa ?"
Ly Nô đáp: "Chủ nhân, cơm hấp trong nồi. Sắp chín ."
Nguyên Diệu đặt một gói lớn đậu hũ lên bàn xanh, cũng xuống duỗi một cái. Cả quãng đường về nhà còn ôm một gói đậu hũ lớn, thật sự mệt mỏi.
"Ly Nô lão , tối nay thể nấu canh cá đậu hũ."
Con mèo đen liếc đậu hũ, ngạc nhiên, : "... Ở đây đến mười cân. Chủ nhân, mọt sách mua nhiều đậu hũ thế gì?"
Bạch Cơ uống một ngụm nguội, : "Ồ, đây là đô khác tặng. Ly Nô, tối nay món canh cá đậu hũ ."
Con mèo đen gãi đầu, : "Chủ nhân, hôm nay thể món canh cá đậu hũ ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tại ? Chẳng lẽ con cá vàng lớn đó chạy mất ?"
Con mèo đen rùng , : "Con cá vàng lớn chạy. Là thế , khi các , Đồi Mồi đến. Đồi Mồi mang đến cho gia một hũ bát hòa tê*. Có bát hòa tê, tất nhiên ăn cá sống thái lát. Cá sống ăn ngay khi cắt mới tươi ngon nên đợi các ngươi về mới ."
*(八和齏) Bát hòa tê: Một loại gia vị, từ tỏi, gừng, vỏ cam, mận trắng, hạt kê chín, cơm gạo nếp, muối, và xì dầu. Xuất xứ từ sách "Tề Dân Yếu Thuật" của Giả Tư Hiệp.
Bạch Cơ : "Lâu ăn cá sống thái lát, cũng hấp dẫn đấy."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy đậu hũ bây giờ?"
Ly Nô đáp: "Cắt một miếng để trộn với bát hòa tê ăn, còn thì cho thùng gỗ đựng đá treo giếng từ từ ăn."
Hoàng hôn buông xuống, gió chiều nhẹ nhàng.
Trong sân , mái hiên, một chiếc bàn gỗ hoa lê.
Trên bàn gỗ bày một đĩa đậu hũ trộn bát hòa tê, ba đĩa bát hòa tê, ba bát cơm, ba chén rượu Kim Cốc.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bàn gỗ hoa lê chờ đợi, Ly Nô đang ở trong bếp cắt cá sống thái lát nhanh như bay.
Không lâu , Ly Nô bưng một đĩa lớn cá sống thái lát mỏng như cánh ve, mềm mại như tuyết.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bắt đầu ăn tối.
Nguyên Diệu gắp một miếng cá sống nhúng bát hòa tê cho miệng. Cá sống mềm mịn, dẻo dai và béo ngậy, bát hòa tê khéo át mùi tanh của cá, chỉ còn vị ngọt tươi và sự mềm mại của lát cá.
Nguyên Diệu kìm , gật gù : "Lễ ký : 'Món gỏi cá, xuân dùng gừng, thu dùng cải.' Đáng tiếc là bây giờ đang là mùa hè hạt cải chín. Nếu thêm một chút hạt cải giã bát hòa tê thì món cá sống sẽ càng thêm tuyệt hảo."
Ly Nô mắng: "Chỉ đồ mọt sách như ngươi mới nhiều như , bát hòa tê là lắm còn hạt cải gì nữa?!"
Nguyên Diệu dám thêm, lặng lẽ ăn cá.
Bạch Cơ : "Ly Nô, tại hôm nay Đồi Mồi đến Phiêu Miểu các tặng ngươi bát hòa tê ?"
Ly Nô đặt đũa xuống, : "Vài ngày , chợ phía Bắc tìm một gia vị ngoại lai. Tại Đồng Đà Mạch*, gặp Đồi Mồi, lâu ngày gặp nên chúng trò chuyện vài câu. Trong lúc chuyện phiếm, về những phiền muộn gần đây, và hôm nay Đồi Mồi mang bát hòa tê đến."
*Đồng Đà Mạch là một phường ở Lạc Dương thời Tùy Đường. Nó giáp sông Lạc Hà ở phía Nam, giáp sông Triền ở phía Tây, và phía Bắc chỉ cách một phường là chợ Bắc, một trong ba chợ lớn trong thành Đông Đô. Đồng Đà Mạch là nơi sầm uất, phồn hoa nhất. Sau , từ "Đồng Đà Mạch" dùng để chỉ con đường sầm uất nhất.
Bạch Cơ đặt đũa xuống, quan tâm hỏi: "Ly Nô phiền muộn gì thế?"
Nguyên Diệu cũng lo lắng : "Ly Nô lão chuyện gì phiền lòng thì cứ . Bạch Cơ và đều sẵn lòng chia sẻ nỗi lo giúp ngươi."
Ly Nô thở dài một tiếng, : "Cũng chuyện lớn gì. Hơn nữa, việc phiền muộn chủ nhân và mọt sách các ngươi cũng giúp ."
Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , rốt cuộc xảy chuyện gì thế?"
Ly Nô gãi đầu, : "Chủ nhân, mọt sách nhận thấy gần đây đồ ăn nấu đều ngon ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không cảm thấy. Có thể là gần đây say mê uống rượu Kim Cốc nên chú ý đến đồ ăn."
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Ta yêu cầu gì đối với ba bữa ăn mỗi ngày, chỉ cần no bụng là . ngươi , dường như cá ngươi nấu gần đây thật sự thiếu chút gì đó so với đây."
Ly Nô ủ rũ : "Gần đây giảm sút vị giác, còn nhạy cảm với hương vị của các món ăn. Hơn nữa, cảm hứng nấu nướng, ý tưởng mới nên thiếu sự đam mê mãnh liệt và hương vị tuyệt vời. Ta đến chợ phía Bắc để tìm gia vị ngoại lai là để tìm kiếm một hương vị khác biệt. Hôm nay Đồi Mồi mang bát hòa tê đến để giúp lấy tinh thần."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Ly Nô, nấu ăn nên giúp ngươi trong việc . một ý kiến. Ngươi thể đến Thử lâu một thời gian, trao đổi kinh nghiệm với các đầu bếp chuột tài ba, lẽ ngươi sẽ lấy đam mê nấu nướng."
Nguyên Diệu gật đầu liên tục.
Ly Nô buồn bã : "Chủ nhân, đến Thử lâu từ lâu . Những con chuột đó chịu tiến bộ, lười biếng trong việc nghiên cứu món ăn mới, thực đơn của lầu Vạn Trân ở Lạc Dương vẫn giống hệt với thực đơn ở lầu Vạn Trân Trường An. Ta tìm thấy hương vị khác biệt nào ở Thử lâu cả."
Nguyên Diệu : "Trong Thần Đô , quán ăn tửu lầu nhiều, nếu tìm thấy ở lầu Vạn Trân ngươi thể đến thăm vài quán ăn khác, thể tìm bí quyết nấu nướng, xua tan nỗi phiền muộn."
Ly Nô càng buồn thêm.
"Ta vài nơi . Ta biến thành mèo đen ẩn xà nhà của bếp, thỉnh thoảng nhảy xuống ăn một miếng... hầu hết đều dở, tay nghề của các đầu bếp con còn bằng chuột. Ta đến vài nơi và thấy thất vọng vô cùng nên chẳng còn hứng thú tiếp tục đến các nhà bếp khác để quan sát nữa."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Ly Nô, Thập Tam Lang tay nghề nấu ăn giỏi, lẽ nó thể giúp ngươi."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , thể thư nhờ gửi đến Trường An, mời Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các..."
Ly Nô lắc đầu liên tục như trống bỏi, : "Đừng! Đừng bao giờ ! Sẽ con hồ ly thối đó nhạo mất!"
Bạch Cơ an ủi Ly Nô: "Ly Nô đừng lo lắng nữa. Có lẽ cái nóng mùa hè ảnh hưởng đến tâm trạng, một thời gian nữa là sẽ thôi."
Nguyên Diệu cũng : " , Ly Nô lão , nếu ngươi tìm cảm hứng nấu ăn và hương vị khác biệt thì thể cùng ngươi đến quán ăn của Hồ xem thế nào."
Ly Nô cảm động : "Mọt sách, nên quát ngươi. Đến mùa thu, sẽ tự tay núi hái hạt cải cho ngươi để ngươi thể thưởng thức món cá sống thái lát với hạt cải."
Nguyên Diệu xúc động : "Cảm ơn Ly Nô lão ."
Tâm trạng của Ly Nô khá lên nhiều, ba tiếp tục ăn trò chuyện. Không lâu , họ dùng xong bữa tiệc cá sống trong ánh chiều tà đỏ rực.
Sau khi thắp đèn, ánh trăng mờ ảo, Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh suy tư cầm bút gì đó giấy.
Bạch Cơ dường như hài lòng với nội dung , mỗi chỉ vài câu là vo tròn giấy vứt . Dưới chân nàng mấy cục giấy bỏ .
Nguyên Diệu Bạch Cơ đang gì, cũng dám quấy rầy, chỉ tựa ghế quý phi gần đó một tập thơ mới.
Ly Nô cuộn tròn bên cạnh Nguyên Diệu, nhắm mắt dưỡng thần.
Khi Bạch Cơ một nữa vo tròn giấy , định vứt , Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ vứt giấy , : "Là Thiên Hộ Hầu của núi Mang, đang quy định cho dân chúng của núi Mang."
Nguyên Diệu giật , gấp tập thơ , dậy hỏi: "Quy định gì?!"
Bạch Cơ cúi đầu, : "Ôi! Viết mãi mà thấy phù hợp. Thôi nữa. Ở núi Mang đủ loại yêu quái và ma quỷ, thể định quy tắc thống nhất ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc ở núi Mang những gì thế?"
Bạch Cơ đáp: "Trong núi Mang nhiều lăng mộ, chôn cất các hoàng đế và tướng quân của các triều đại đây. Một qua đời ,chỉ còn những ngôi mộ trống, trong khi một khác vẫn còn nguyện vọng thành, hóa thành lệ quỷ lang thang ở núi Mang. Những ngôi mộ trống với phong thủy tuyệt vời đó tụ hội linh khí dồi dào của địa mạch, trở thành nơi tu luyện nhất, vì chúng biến thành tổ ấm thoải mái của các đại yêu quái, nơi trú ngụ của một yêu quái khó đối phó. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, cảm thấy việc gây rối với những yêu ma quỷ quái ở núi Mang vì một ít bạc, dẫn đến gây thù chuốc oán thật phiền phức. Ta quyết định lập quy tắc, thu thuế, chỉ một Mang Sơn Hầu danh nghĩa thôi."
Con mèo đen dựng hai tai lên, mở một mắt , : "Chủ nhân, Ly Nô một ý tưởng, thể kiếm bạc chọc giận yêu quái."
Bạch Cơ hỏi: "Ý tưởng gì?"
Con mèo đen dậy, duỗi một cái, : "Trộm mộ. Ba chúng tranh thủ ban đêm trộm mộ ở núi Mang, trộm vàng bạc châu báu thì chạy, nếu chẳng may bắt chúng sẽ đưa danh phận Mang Sơn Hầu của chủ nhân , rằng ngài đang tuần tra lãnh địa ban đêm..."
Nguyên Diệu nhăn nhó, : "Ly Nô lão nghĩ những ý tưởng tồi tệ như ? Tiểu sinh trộm mộ cùng các ngươi ."
Bạch Cơ cũng : "Không . Trộm mộ phù hợp với phận Mang Sơn Hầu của . Thôi, kỳ vọng việc kiếm tiền từ núi Mang để bù đắp thâm hụt kinh doanh của Phiêu Miểu các nữa. Dù , yêu cầu Võ đế ban cho núi Mang là vì mục đích quan trọng hơn."
Nguyên Diệu : "Như là đúng ."
Bạch Cơ : "Tuy nhiên, cảnh sắc của núi Mang . Từ đỉnh Thúy Vân xuống thành Lạc Dương thể thu cả sông Y, sông Lạc Hà, núi non, tòa thành tầm mắt, phong cảnh thật hùng vĩ. Một ngày nào đó khi thời tiết , sẽ dẫn Hiên Chi tham quan núi Mang."
"Được thôi." Nguyên Diệu vui vẻ .
Vì từ bỏ ý định kiếm tiền từ núi Mang, Bạch Cơ còn đau đầu suy nghĩ về việc quy tắc nữa, nàng ôm một hũ rượu Kim Cốc sân , ngắm trăng và uống rượu thoải mái.
Nguyên Diệu tiếp tục tập thơ mới của phố phường, lâu thì buồn ngủ, về phòng và ngủ.
*
Ngày hôm , giữa mùa hè, thời tiết nóng bức khó chịu.
Bạch Cơ ngủ lầu hai, gần đến trưa vẫn dậy.
Ly Nô hôm nay định đậu hũ, nó lấy đậu hũ lạnh đáy giếng , cắt một miếng.
Ly Nô đậu hũ trắng ngọc ngà như ngọc bích, suy tư một lúc lâu mà vẫn cảm hứng nấu nướng, nghĩ món ăn gì để . Chán chường quá, nó bèn mái hiên sân , dùng d.a.o nhỏ khắc đậu hũ thành một đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ.
Nguyên Diệu thấy Ly Nô đang chăm chú khắc đậu hũ thì vô cùng ngạc nhiên. cũng thời gian để ý đến, vì Phiêu Miểu các hôm nay buôn bán đắt khách, những đến đều là khách hàng duyên, chỉ trong một buổi sáng thành năm giao dịch.
Nguyên Diệu cạnh quầy, tâm trạng . Đợi Bạch Cơ dậy, sẽ kể cho nàng về tình hình buôn bán hôm nay, chắc chắn nàng sẽ vui.
Nguyên Diệu đang vui vẻ thì đột nhiên một bóng vội vã bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu ngẩng đầu , bước là một bà lão tóc bạc. Bà lão tóc bạc sợ hãi và lo lắng, mắt thâm quầng, trong mắt còn đầy tơ máu, dường như cả đêm ngủ.
Nguyên Diệu nhận bà lão tóc bạc là Ngô đại nương mà gặp hôm qua ở Phường Đại Đồng.
Ngô đại nương vô cùng hoảng sợ, còn để ý đến lễ nghi, bước thấy Nguyên Diệu bèn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , : "Cao nhân, xin ngài hãy cứu con trai nữa..."
Nguyên Diệu hiểu gì, xảy chuyện gì.
"Ngô đại nương, bà đến Phiêu Miểu các? Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Ngô đại nương run rẩy : "Nguyên công tử, đêm qua con trai xảy chuyện kỳ quái, cả nhà đều sợ hãi mất hồn. Ta nhớ mơ hồ rằng hai vị là đến từ Phiêu Miểu các ở chợ Nam, hôm nay tìm đến đây. Xin cao nhân cứu con trai một nữa..."
Nguyên Diệu hỏi: "Ngô đại nương, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Ngô đại nương sợ hãi : "Con trai ... nó tách ..."
Nguyên Diệu hoang mang hỏi: "Tách là ?"
Ngô đại nương nhớ điều gì, giọng sợ hãi đến run rẩy, năng lắp bắp.
"Là... tách , biến thành hai nửa... bộ cơ thể tách từ giữa, biến thành hai nửa..."
Nguyên Diệu : "Vu Y sống chung với với yêu quái cũng liên quan gì đến chúng . Bạch Cơ, trời tối, chúng mau về Phiêu Miểu các thôi. Nếu nhanh còn kịp kêu Ly Nô món cá nấu đậu hũ."
Nghe thấy món cá nấu đậu hũ, Bạch Cơ bèn đầu bước , : "Ừ, Hiên Chi, mau thôi."