Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Ngoại truyện "Bạn cũ"

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:48
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùa xuân, Trường An.

Nước trong sông Khúc như viên ngọc bích trong veo, phản chiếu ánh nắng ấm áp của mùa xuân, thỉnh thoảng một cơn gió xuân thổi qua mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Trên một chiếc thuyền lá nhỏ, Bạch Cơ ngắm hoa đỏ liễu xanh ven bờ sông Khúc nhàn nhã uống một chén Lê Hoa Bạch.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa lê, hoa mơ, hoa đào từ bờ rơi xuống như mưa, một vài cánh rơi chén sứ tay Bạch Cơ, nổi mặt rượu trong vắt.

Bạch Cơ , uống một hết ly rượu đầy cánh hoa.

Nguyên Diệu đang mồ hôi nhễ nhại chèo thuyền.

Nguyên Diệu chèo thuyền quan sát bờ xa, dường như đang tìm ai đó.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, may mà đường mua một bình Lê Hoa Bạch, mà thuyền chén , nếu thì uổng mất cảnh xuân tươi ."

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Bạch Cơ, chúng đến sông Khúc để du xuân, mà là để chờ . Đã quá giờ hẹn, tại Ma Cật vẫn đến?"

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi chắc chắn nhớ nhầm địa điểm hẹn chứ?"

Nguyên Diệu : "Không nhầm, chúng hẹn gặp trưa nay tại đình Phù Dung phía nam sông Khúc. Kìa, đình Phù Dung ở ngay đó, chèo thuyền nhưng thấy Ma Cật xuất hiện..."

Bạch Cơ uống một ngụm Lê Hoa Bạch, thoải mái nhắm mắt , : "Ừm, đợi thêm chút nữa ."

Bạch Cơ uống rượu phơi nắng xuân ấm áp, từ khi nào ngủ thuyền.

Nguyên Diệu chèo thuyền ngóng xung quanh, chờ đợi Vương Duy đến hẹn.

Chuyện là như thế .

Hôm qua, Nguyên Diệu đến Trường Tương Tư ở phường Bình Khang để giao hương liệu, khi qua một quán rượu Hồ Cơ, tình cờ gặp Vương Duy đang tiếp đón đồng nghiệp. Hai lâu gặp bèn cửa quán hàn huyên vài câu. Vương Duy dường như việc gì đó khó khăn nhưng lúc đó đang vội tiếp đãi đồng nghiệp, thể rõ bèn nhờ Nguyên Diệu hẹn gặp Bạch Cơ. Vương Duy , đến Phiêu Miểu các, vì một khi đó sẽ nhớ đến nghiên Hạt Đào, nhớ đến cuộc chia ly với Đào Uyên, trong lòng khỏi buồn bã, thể giải tỏa.

Vương Duy hẹn Nguyên Diệu trưa nay gặp tại đình Phù Dung phía nam sông Khúc, nếu Nguyên Diệu thể đưa Bạch Cơ đến cùng thì càng . Nếu gặp Bạch Cơ, sẽ với Nguyên Diệu về khó khăn của .

Nguyên Diệu đồng ý.

Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các, với Bạch Cơ chuyện , Bạch Cơ thấy thể ngắm xuân ở sông Khúc bèn đồng ý cùng .

Hôm nay, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến hẹn sớm, hai ở đình Phù Dung một lúc, ngắm hoa xuân rực rỡ Bạch Cơ tìm ngư dân thuê một chiếc thuyền lá, trôi mặt nước uống rượu.

Bạch Cơ ngủ một giấc, tỉnh dậy thấy Nguyên Diệu vẫn đang chèo thuyền, khỏi : "Hiên Chi, thuyền lá chèo cũng chìm, cứ để nó tự trôi theo dòng nước là ."

Nguyên Diệu : "Nếu để thuyền trôi theo dòng nước, từ lâu trôi xuống hạ lưu, thấy đình Phù Dung nữa. Ta lo thấy đình Phù Dung, lỡ mất Ma Cật nên mới chèo thuyền."

Bạch Cơ ngáp một cái về phía đình Phù Dung bờ, : "Đã chiều , Vương công t.ử vẫn đến ?"

Nguyên Diệu về phía đình Phù Dung, chỉ thấy trong đình vài du khách đang nghỉ chân, thấy bóng dáng Vương Duy.

"Chưa thấy. Ma Cật hiện đang việc cho Thái Bình công chúa, lẽ công việc bận rộn, trễ giờ."

Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Võ Hoàng chuẩn đổi triều xưng đế, Thái Bình công chúa đầu xuân dẫn một nhóm mưu sĩ Lạc Dương. Vương công t.ử giữ Trường An, chắc cũng việc gì gấp rơi tay , đến mức thời gian hẹn... Hiên Chi, chèo bờ uống nhiều quá, thuyền lắc lư chóng mặt..."

"Bạch Cơ tự uống hết một bình rượu chóng mặt cho ?"

Nguyên Diệu bèn gắng sức chèo thuyền bờ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trả thuyền, men theo đường nhỏ đầy hoa đến đình Phù Dung.

Trong đình Phù Dung, vài du khách đang nghỉ chân. Trong đó một hầu mặc áo ngắn màu xanh đợi từ lâu.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến đình Phù Dung, hầu họ vài , lên tiếng hỏi: "Xin hỏi là Bạch Cơ cô nương và Nguyên công t.ử ?"

Bạch Cơ ngà ngà say, chuyện.

Nguyên Diệu đáp: " . Xin hỏi ngươi là ai?"

Người hầu cúi chào, : "Tiểu nhân là do Vương đại nhân Vương Duy phái đến. Ngài bảo tiểu nhân đợi hai vị ở đình Phù Dung dẫn hai vị đến biệt viện Kính Hoa gặp ."

Nguyên Diệu : "Phiền ngươi dẫn đường."

Người hầu bèn dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến biệt viện Kính Hoa.

Kính Hoa biệt viện là biệt viện mà Thái Bình công chúa xây dựng bên sông Khúc. Năm ngoái, Bạch Cơ và Nguyên Diệu từng tham dự lễ hội thơ lưu thủy thượng thi tại đây nên xa lạ gì.

Nguyên Diệu trong lòng nghĩ, xem Vương Duy luôn ở tại biệt viện Kính Hoa, hẹn gặp tại đình Phù Dung bên sông Khúc, lẽ vì nơi gần biệt viện Kính Hoa. Vương Duy hẹn gặp trực tiếp tại biệt viện Kính Hoa, chắc là vì ở nhờ khác, nhiều tai mắt, tiện. lúc , tại đến đình Phù Dung mà sai hầu dẫn họ đến biệt viện Kính Hoa?

Bạch Cơ hỏi hầu: "Sao Vương đại nhân đến hẹn?"

Người hầu : "Vương đại nhân sáng nay thương."

Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi: "Ma Cật thương thế nào? Huynh ?"

Người hầu : "Cụ thể tiểu nhân cũng rõ. Gần đây Vương đại nhân thường xuyên thương, khi thì ngã gãy chân, khi thì rạch mặt, hoặc đập đầu..."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu hỏi thêm nhưng hầu chỉ là kẻ chạy việc bên ngoài, rõ tình hình cụ thể của Vương Duy, hỏi gì.

Kính Hoa biệt viện cách đình Phù Dung xa chuyện đến nơi.

Người hầu chào hỏi với gác cổng dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu biệt viện Kính Hoa qua cửa bên. Biệt viện Kính Hoa diện tích lớn, một dòng suối nhỏ dẫn từ sông Khúc , chảy quanh co qua biệt viện, hai bên bờ suối là nhiều tiểu viện lớn nhỏ khác .

Mùa xuân năm ngoái khi đến biệt viện Kính Hoa tham dự lễ hội thơ lưu thủy thượng thi, Nguyên Diệu từng các tiểu viện trong biệt viện đặt tên theo hai mươi bốn loài hoa, lúc đó cảm thấy tao nhã.

Người hầu dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua những dãy hoa, qua những đình đài lầu các, đến một tiểu viện thanh nhã và yên tĩnh.

Nguyên Diệu ngước thì thấy cổng viện ba chữ "Tân Di Ổ".

Viện của Vương Duy ở tên là Tân Di Ổ, đặt tên theo loài hoa mộc lan. Nguyên Diệu nghĩ rằng hoa mộc lan thanh tao nhã nhặn, hương thơm nhẹ nhàng hợp với khí chất của Vương Duy.

Tân Di Ổ xây dựng bên nước, tường trắng mái đen, mái hiên chạm trổ hoa văn, tường xây thành những đường cong lượn sóng. Trong sân trồng nhiều cây mộc lan nhưng tại chúng đều nở hoa. Những cành cây khô héo, mùa xuân dường như dừng trong Tân Di Ổ khiến cả viện trở nên u ám.

Bạch Cơ thấy những cây mộc lan như cây c.h.ế.t, khỏi nở một nụ bí hiểm.

"Vương công t.ử hổ là biểu ca của Hiên Chi, cũng duyên với yêu quái đó nha."

Nguyên Diệu vội vàng gặp Vương Duy thương, gấp nên rõ lời Bạch Cơ.

"Bạch Cơ gì?"

Bạch Cơ : "Không gì, gì cả. Mau thôi, Hiên Chi."

Thư đồng của Vương Duy là Chu Mặc đang phơi sách trong sân thì thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến bèn vội vàng đón.

"Bạch Cơ cô nương, Nguyên thiếu lang quân, các vị đến. Lang quân nhà đang chờ bên trong."

Chu Mặc vài câu với hầu dẫn đường, đưa cho một xâu tiền, hầu bèn rời .

Chu Mặc dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu về phía thư phòng bên hồ.

Trong thư phòng thanh nhã hồ, Vương Duy đang giường la hán bên cửa sổ, cầm một bức thư đăm chiêu.

Nguyên Diệu nhận cánh tay của Vương Duy thương, đang băng bó bằng băng gạc, băng gạc còn mờ mờ vết m.á.u thấm . Đây lẽ là lý do Vương Duy kịp đình Phù Dung để gặp họ.

Vương Duy thấy tiếng động, đầu thì thấy Chu Mặc dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu bèn đặt thư xuống, lên.

"Bạch Cơ cô nương, Hiên Chi, các vị đến. Thật ngại quá, sáng nay thương tay, tiện ngoài gặp mặt nên bảo hầu mời các vị đến đây..."

Bạch Cơ : "Không , gặp ở cũng mà."

Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Ma Cật, tay của chứ? Có nghiêm trọng ? Có gọi đại phu đến khám ?"

Vương Duy : "Không , chỉ là vết thương nhỏ, Chu Mặc giúp băng bó , gì đáng ngại."

Vương Duy mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống sai Chu Mặc pha tiếp khách.

Bạch Cơ quanh thư phòng, ánh mắt dừng bàn việc bằng gỗ hoa lê. Trên bàn văn phòng tứ bảo, một chồng sách, vài bức thư và một xấp bản thảo.

Ánh mắt Bạch Cơ dừng những bức thư đó, khóe miệng nở một nụ khó nhận .

Nguyên Diệu hỏi: "Ma Cật, hôm qua gặp chuyện khó khăn là chuyện gì ?"

Vương Duy lộ vẻ buồn phiền, : "Gần đây gặp chuyện yêu ma quấy rối, dường như ai đó oán hận nguyền rủa, thường xuyên thương vô duyên vô cớ. Rõ ràng đang mặt đất bằng phẳng nhưng vô duyên vô cớ một hòn đá đột nhiên xuất hiện vấp ngã, thương chân. Khiến thể theo Thái Bình công chúa Lạc Dương, chỉ thể ở đây dưỡng thương. Vô duyên vô cớ một cơn gió thổi qua như là lưỡi dao, cắt mặt . Kết quả là bảo vệ trong biệt viện luyện tập b.ắ.n cung, mũi tên lệch hướng b.ắ.n trúng . Sáng nay, định ngoài gặp mặt thì nha cầm lò hương vô tình va bỏng tay . Những sự cố như , cứ cách ba bốn ngày xảy một khiến khỏi nghi ngờ là gặp chuyện yêu ma."

Nguyên Diệu : "Nghe vẻ thật sự là yêu quái quấy phá. Bạch Cơ nghĩ ?"

Bạch Cơ hỏi: "Vương công tử, ngoài những sự cố đó còn chuyện gì kỳ lạ nữa ?"

Vương Duy : "Có. Ta còn thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ."

Bạch Cơ hỏi: "Những giấc mơ thế nào?"

Vương Duy nhớ một chút, : "Những giấc mơ quái dị đó khi tỉnh dậy hầu như quên hết nhưng nhớ rõ trong mơ một cô nương mặc áo trắng, nàng , thực cũng rõ mặt nàng chỉ từ dáng vẻ và khí chất mà đoán thanh nhã."

Bạch Cơ : "Một cô nương mặc áo trắng và thanh nhã? Vậy cũng giống nhỉ..."

Vương Duy : "Không, nàng gầy hơn ngươi nhiều, cũng thanh nhã hơn ngươi."

Bạch Cơ im lặng.

Nguyên Diệu nhịn .

Vương Duy tiếp tục : "Trong giấc mơ, cô nương mặc áo trắng luôn một cây hoa là hoa gì cũng rõ, đôi khi nàng hỏi khi nào sẽ trở gặp nàng theo lời hẹn, đôi khi chúng thể gặp nữa, đôi khi nàng đến thăm . Tóm , nội dung giấc mơ lộn xộn và kỳ lạ."

Bạch Cơ : "Điều chẳng rõ ràng ? Chắc chắn là Vương công t.ử gây chuyện tình ái nào đó, hứa hẹn điều gì với cô nương áo trắng thực hiện nên nàng đến tìm ngươi."

Vương Duy vội vàng xua tay, : "Không chuyện đó . Không giấu gì các ngươi, khi đến Trường An, ngoài việc hỏi đường, từng chuyện với một cô nương trẻ nào lạ mặt những chuyện phong lưu như . Sau khi đến Trường An, mặc dù thể tránh khỏi việc giao tiếp trong các buổi tiệc của công chúa và quý phụ, hoặc là lăn lộn trong các ca đài vũ xá của phường Bình Khang nhưng ít khi buông thả tình riêng, trong ký ức tuyệt đối cô nương áo trắng ."

Bạch Cơ hỏi: "Ngươi thật sự nhận nàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/ngoai-truyen-ban-cu.html.]

Vương Duy lắc đầu, : "Không ấn tượng gì cả. Tuy nhiên, trong mơ, nàng gọi là... bạn cũ... nhưng thật sự nhớ , ấn tượng nào..."

Bạch Cơ : "Chuyện thật kỳ lạ. , Vương công t.ử bắt đầu mơ những giấc mơ kỳ lạ từ khi nào? Và từ khi nào bắt đầu thương một cách kỳ quái?"

Vương Duy hồi tưởng một lúc, nhớ rõ.

Lúc Chu Mặc bưng ba chén xuân tới thì thấy Vương Duy trả lời câu hỏi của Bạch Cơ đặt xuống kìm : "Lang quân, chuyện kỳ lạ đều bắt đầu từ khi Bùi Địch công tử* gửi thư tới."

* Bùi Địch là nhà thơ nổi tiếng về thơ sơn thủy điền viên thời Thịnh Đường. Bạn của Vương Duy.

Vương Duy nhắc nhở, : " . Là từ khi Bùi gửi thư tới."

Bạch Cơ hỏi: "Vương công tử, mạn phép hỏi một câu, Bùi Địch là ai?"

Vương Duy dùng tay thương cầm chén , uống một ngụm, : "Bùi là bạn tri kỷ của , chúng từng cùng du sơn ngoạn thủy hợp . Hắn đang quan ở Thục Châu, đầu năm nay nhận thư của ."

Bạch Cơ hỏi: "Bức thư gửi gì đặc biệt ?"

Vương Duy dậy, đến bàn việc, tìm hai bức thư từ trong thư từ đó trở giường la hán và bức thư đang xem nãy, đưa cho Bạch Cơ.

"Không gì đặc biệt chỉ là một lời hỏi thăm thông thường, một cảm nghĩ hàng ngày và những bài thơ tay."

Bạch Cơ nhận ba bức thư qua một chút, ánh mắt dừng ở một bức thư.

Có lẽ do Vương Duy tính tình cẩn thận, hoặc là quý trọng tình bạn với Bùi Địch, ba bức thư của Bùi Địch gửi đến, thậm chí phong bì cũng giữ gìn .

Bạch Cơ cầm một bức thư lên, một bông hoa mộc lan khô từ trong phong bì rơi .

Bông hoa trắng khô vàng yên tĩnh trong lòng bàn tay của Bạch Cơ. Bông hoa khô trông như chứa đựng nhiều tình cảm nhưng dù ngàn lời vạn chữ, cũng thời gian khô héo.

Bạch Cơ bông hoa mộc lan khô, khỏi mỉm .

"Bùi công t.ử tại gửi hoa mộc lan cho ngươi?"

Vương Duy bông hoa mộc lan khô, cảm khái.

"Đây là bức thư đầu tiên Bùi gửi đến. Trong thư rằng cây mộc lan ở chùa Quan Âm chìm đáy nước, đây là bông hoa mà hái mùa hoa cuối cùng, khi phơi khô, gửi cho . Vì một lý do, bức thư trì hoãn nửa năm mới đến tay ."

"Cây mộc lan ở chùa Quan Âm là chuyện gì ?"

Bạch Cơ cúi bông hoa mộc lan trong tay, hỏi.

Vương Duy nghiêng đầu, chìm ký ức xa xăm : "Ba năm khi đến Trường An, đến Thục Châu và ở một thời gian với Bùi , chúng cùng du sơn ngoạn thủy thơ đối ẩm. Dưới quyền Bùi một ngôi làng tên là Tân Di, cảnh sắc như tranh, phong cảnh hữu tình, xa phủ châu, chúng ở đó một thời gian. Làng Tân Di một ngôi chùa Quan Âm, lúc đó chúng ở trong chùa . Trong chùa một cây mộc lan hai màu hiếm , cao hơn mười trượng, nở hoa trắng như ánh trăng và đỏ như máu. Lúc đó đúng mùa xuân, mộc lan nở rộ, hàng ngàn bông hoa, che phủ một góc chùa núi như một ngọn núi ngọc đỏ trắng xen lẫn. Bây giờ nhớ , cảnh mộc lan nở rộ đến mức khiến kinh ngạc, khó quên."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu lặng lẽ Vương Duy kể.

Vương Duy tiếp tục : "Vùng Thục gặp lũ lụt, để phòng chống lũ và lợi ích dân sinh, triều đình xây dựng đập chứa nước và điều chỉnh dòng chảy. Để xây dựng đập, một ngôi làng sẽ ngập. Thư của Bùi rằng ban đầu làng Tân Di sẽ ngập nhưng do thiên tai xảy ở Thục năm , núi gần làng Tân Di sụp, đập nước đổi hướng. Sau khi đập nước đổi hướng làng Tân Di đưa phạm vi ngập. Mùa xuân năm ngoái, khi làng Tân Di ngập, Bùi đến chùa Quan Âm, thấy mộc lan hai màu nở rộ trong sự cô đơn và lộng lẫy, nghĩ rằng đây là mùa xuân cuối cùng của nó thế giới, trong lòng khỏi buồn bã. Bùi hái một bông hoa mộc lan thành hoa khô để kỷ niệm. Bùi kể cho về chuyện trong thư và gửi cho một bông mộc lan khô trắng."

Nguyên Diệu xong, lòng tràn ngập buồn bã. Một cây mộc lan theo ngôi làng cổ chìm đáy nước, sinh mệnh và thời gian của nó đều chấm dứt, từ nay nó chỉ thể sống trong lòng những dân làng dời nhớ về quê hương, hoặc vì cảnh tuyệt vời của nó, sống trong ký ức của những từng gặp gỡ.

Bạch Cơ : "Vương công t.ử với cây mộc lan ngập hẹn ước gì ?"

Vương Duy ngạc nhiên, suy nghĩ một lúc mới : "Không... mà? Ta thể hẹn ước với một cái cây ?"

Bạch Cơ , : "Giọng của ngươi chắc chắn lắm ."

Vương Duy im lặng một lúc : "Khi Bùi trở về phủ châu lo công việc, một trong chùa Quan Âm, thường một say cây mộc lan , đôi khi coi nó như một bạn mới kết giao gặp , mời nó uống một chén rượu, chuyện với nó một lúc. Vì say, những lời say, nhiều lúc cũng gì..."

Bạch Cơ : "Vậy vấn đề trong những lời lúc say . Vương công t.ử những gì, để cây mộc lan tự kể cho ngươi nhé."

Vương Duy do dự : "Bạch Cơ, cây mộc lan chìm xuống đáy nước nó kể cho ?"

"Cây mộc lan tuy chìm xuống đáy nước nhưng niềm khát vọng của nó ngưng tụ trong bông hoa khô , đến tìm công t.ử để thực hiện lời hứa."

Bạch Cơ cúi đầu, thổi một lòng bàn tay.

Bông hoa mộc lan khô bỗng nhiên phát một tia sáng vàng, chỉ trong chốc lát, bông hoa khô bỗng nở rộ, chín lớp cánh hoa mở , trắng tinh như ngọc.

Bông hoa mộc lan gió mà bay, rời khỏi lòng bàn tay của Bạch Cơ, vẽ một đường cong tuyệt trong trung.

Trong hư , dần dần xuất hiện một cô nương mặc áo trắng xinh và thanh nhã.

Cô nương áo trắng áo dài tay rộng, eo thon như bó , mặt như hoa sen thanh khiết, mắt sáng răng trắng, khí chất cao quý và thanh nhã, tỏa hương thơm của hoa lan.

Vương Duy thì thầm: "Đây... là cô nương áo trắng mà gặp trong mơ..."

Cô nương áo trắng Vương Duy, khóe mắt dần đỏ lên, nước mắt rơi xuống.

"Vương công tử, tại ngươi đến gặp theo lời hẹn? Đến khi nước nhấn chìm đáy nước, ngươi vẫn đến, luôn chờ đợi ngươi. Chẳng lẽ ngươi quên Tân Di ?"

Vương Duy mơ hồ, : "Tân Di?! Xin hỏi cô nương, chúng từng hẹn ước gì ?"

Tân Di : "Làng Tân Di, trong chùa Quan Âm. Thì ngươi quên hết . Vương công tử, khi ngươi mới gặp , rằng gặp như gặp bạn cũ, là màu sắc trong linh hồn của ngươi, chúng như những bạn lâu ngày gặp ? Ngươi thường uống rượu bên cạnh còn rót cho một chén, kể cho về những tâm sự và hoài bão của ngươi, ... sớm coi ngươi là bạn . Khi ngươi rời khỏi chùa Quan Âm, rằng mùa xuân năm sẽ gặp nhưng ngươi thất hứa. Mùa xuân năm , cố gắng nở những bông hoa nhất, từ đầu xuân đến cuối xuân nhưng ngươi vẫn đến. Mùa xuân năm thứ ba, vẫn chờ ngươi, đến khi nhấn chìm xuống đáy nước, chìm lo rằng ngươi đến sẽ tìm thấy . Vương công t.ử quên ?"

Lòng Vương Duy thắt , kéo theo vô ký ức sâu thẳm trong tâm trí.

Vương Duy nhớ , trải qua một mùa xuân tuyệt tại chùa Quan Âm, khi rời , thực sự sẽ trở mùa xuân năm để gặp cây mộc lan hai màu trong ngôi chùa núi. văn nhân thường hứa hẹn với một cái cây chỉ là một câu đùa thanh nhã phù hợp với cảnh vật, trong lòng thực sự tin tưởng. Năm , Vương Duy đến Trường An để cầu danh vọng, những công việc bận rộn trong cuộc sống thường ngày thời gian Thục Châu và lời hứa đùa quên lãng.

Vương Duy cảm thấy áy náy, : "Ta nhớ . Ngươi là bạn cũ của , bạn gặp . Ta thực hiện lời hứa, gặp ngươi theo hẹn, xin ."

Tân Di .

"Không ai coi lời hứa với một cái cây là thật cả, chỉ coi là thật. Vương công t.ử còn nhớ là bạn cũ của ngươi, ."

"Xin , đến đúng hẹn... thảo nào ngươi ghét như ..."

Vương Duy chợt cảm thấy buồn bã.

Tân Di : "Khi sắp nhấn chìm xuống đáy nước, thực sự ghét ngươi, ghét ngươi vi phạm lời hứa, đến gặp , trong lòng cảm thấy tiếc nuối vì chúng thể gặp . Xin Vương công tử, nỗi oán hận của ngươi thương..."

Vương Duy hiểu rằng, nếu Tân Di thực sự ác ý với thì sẽ chỉ những vết thương nhỏ như đá vấp ngã, mũi tên bay đến cắt mặt, lư hương bỏng tay. Những đau đớn là cái giá cho lời hứa đùa bỡn mà quên. Những vết thương , so với nỗi đau khổng lồ của cây mộc lan chìm xuống đáy nước, so với nỗi đau của bạn cũ vì đến hẹn mà thất vọng đáng là gì.

Vương Duy buồn bã : "Nếu rằng đập nước đổi hướng, chùa Quan Âm sẽ nhấn chìm, dù bận đến cũng sẽ dành thời gian đến Thục Châu, đến làng Tân Di để gặp ngươi. Đáng tiếc thư của Bùi trì hoãn nửa năm, đầu năm nay mới đến tay thì ngươi nhấn chìm ..."

Tân Di Vương Duy, ánh mắt buồn bã.

"May mắn , Bùi công t.ử đến thăm khi làng Tân Di nhấn chìm, hái một bông hoa. Nguyện vọng và niềm nhớ mong của mới thể gửi đến bên ngươi cùng với hoa và thư."

Vương Duy trong lòng đau khổ, hỏi Bạch Cơ: "Bạch Cơ, cách nào thể cho cây ngọc lan chìm nước trở về nhân gian ? Ngươi là rồng, chắc chắn cách. Bất cứ giá nào đều sẵn sàng trả!"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Vương công t.ử bình tĩnh một chút. Cây ngọc lan của Quan Âm Tự khi chìm xuống đáy nước c.h.ế.t , thể nào trở về nhân gian nữa. Ngươi trả bất cứ giá nào, cũng thể cây c.h.ế.t đáy nước sống ."

Vương Duy buồn bã : "Vậy để bù đắp lầm của ? Ta nên quên lời hứa của ."

Bạch Cơ thở dài, : "Vương công tử, bông hoa mắt ngươi là hoa héo là tàn niệm của cây ngọc lan, nó thực sự tồn tại, cây ngọc lan cũng thể sống . Điều mà các ngươi thể chỉ là từ biệt. Có thể vượt qua thời gian để từ biệt là duyên phận nhỏ ."

Vương Duy rơi nước mắt.

Tân Di : "Vương công t.ử cần bù đắp cho điều gì. Vừa , khi ngươi gọi là bạn cũ, tất cả oán hận và tức giận trong lòng đều tan biến trong khoảnh khắc đó. Bây giờ lòng bình yên vui vẻ, vốn kỳ vọng gì, thể từ biệt ngươi ."

Vương Duy Tân Di, nhớ cây ngọc lan rực rỡ mà cô đơn trong ngôi chùa núi Thục Châu, lòng đau đớn nên lời.

Tân Di đưa tay , : "Vương công tử, theo ."

Vương Duy đưa tay , cùng Tân Di bước khỏi thư phòng, đến sân vườn.

Trong sân vườn trồng nhiều cây ngọc lan, đều nở hoa. Những cành cây khô héo sừng sững, mùa xuân như dừng cho cả khu vườn trở nên u ám.

Tân Di : "Xin , Vương công tử, oán niệm của ngăn cản mùa xuân của Tân Di Ổ. Ta trả mùa xuân cho ngươi và ngươi thấy của năm ngoái."

Trong lòng Vương Duy ngờ vực.

Tân Di mỉm , buông tay Vương Duy .

Một cơn gió xuân thổi qua, bóng dáng Tân Di dần dần biến mất.

Trong sân vườn, cây ngọc lan lượt đ.â.m chồi nở hoa, những bông hoa nở trong gió hoặc trắng tinh hoặc đỏ tía, từng bông từng bông gắn cành như chạm khắc từ ngọc, thanh nhã và đẽ.

Giữa những cây ngọc lan, hiện lên một ảo ảnh như lâu đài biển.

Một cây ngọc lan hai màu cao mười trượng nở rộ , nó nở những bông hoa trắng như ánh trăng và đỏ rực, ngàn hoa vạn nhụy, trong sáng và xinh . Đó là một vẻ khiến lòng rung động là sự rực rỡ và hoang sơ của núi sâu nhưng vô cùng thanh tao, hoa rụng bay khắp nơi.

Vương Duy, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều kinh ngạc .

"Vương công t.ử từng , năm sẽ đến Quan Âm Tự gặp còn sẽ thơ cho ... Ta luôn mong ngươi thơ cho ..." Trong hư , vang lên giọng yếu ớt của Tân Di.

Vương Duy nhớ cây hoa rực rỡ trong ngôi chùa cổ núi, suy tư một chút ngâm:

"Cuối cành hoa phù dung,

Trong núi nở cánh đỏ.

Suối khe lặng ,

Đua nở rụng*."

* Bài thơ là bài "Tân Di Ổ" do Vương Duy , Tân Di là hoa mộc lan.

"Hi hi..."

Trong hư , vang lên tiếng vui vẻ của Tân Di.

"Cảm ơn ngươi vì bài thơ, bạn cũ."

Vương Duy ngọc lan trong sân vườn, buồn bã , : "Cảm ơn ngươi ngại đường xa, vượt qua thời gian đến từ biệt , bạn cũ." Một cơn gió thổi qua, trong Tân Di Ổ, hoa ngọc lan rụng như mưa.

Giữa xuân, đến .

("Bạn cũ" hết)

 

Loading...