Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Hồi 3: Thỏ mặt người - Chương 1: Tết Đoan Ngọ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:57
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa mùa hè, trời nóng nực.
Mùa hè năm nay ở Trường An đến sớm hơn bình thường và cũng nóng hơn mới giữa tháng năm, gần đến tết Đoan Ngọ mà nắng nóng khắc nghiệt.
Trong sân Phiêu Miểu các, cây cỏ xanh tươi, tiếng ve râm ran.
Buổi trưa, Bạch Cơ nhàn nhã mái hiên, nàng mặc một chiếc váy dài lụa băng trắng hoa văn sóng nước, khoác một chiếc khăn voan mỏng giống như khói trắng. Toàn nàng như bao phủ trong một làn khói trắng.
Nguyên Diệu cũng đang bên cạnh sắp xếp bát đĩa bàn gỗ lê hoa.
Trên bàn gỗ lê hoa một đĩa vàng chạm trổ, trong đĩa một chuỗi bánh ú gói bằng tơ mới ngũ sắc. Ngoài bánh ú còn một đĩa nho tím như mã não, một đĩa dưa hấu đỏ, và một bình rượu hoa mật.
Bạch Cơ thỉnh thoảng quạt chiếc quạt lụa hoa mẫu đơn trong tay, nhàn nhã Hồ Thập Tam Lang xa.
Bên giếng cổ, gốc cây đào, một con hồ ly nhỏ màu đỏ đang nướng ngỗng con bên bếp lửa.
Sáng nay, Hồ Thập Tam Lang đến thăm theo lệnh của lão hồ vương, mang bánh ú tết Đoan Ngọ đến cho Bạch Cơ còn mang theo một phần ngỗng cho mùa .
Tiểu hồ ly cho rằng Ly Nô nướng ngỗng đúng cách nên ở tự tay nấu ăn.
Ly Nô thấy Hồ Thập Tam Lang bếp thì giận nhưng Hồ Thập Tam Lang đến tặng quà, Ly Nô dám bộc phát, mắt thấy tâm phiền, là mua cá đội nắng ngoài.
Cách nướng ngỗng cầu kỳ. Ngỗng con chọn loại trăm ngày tuổi, nấu thịt ngỗng béo mềm đến nửa chín cắt thành sợi. Khi ăn mới nướng, thường ăn kèm với tương đậu, dưa muối, gừng sợi, tỏi băm, vỏ quýt, hoa tiêu và các gia vị khác bọc lòng đỏ trứng, nướng lửa lớn cho thơm nức.
Tiểu hồ ly chăm chỉ nướng, mùi thơm của ngỗng nướng lan tỏa khắp gian khiến thèm thuồng.
Nguyên Diệu ngửi mùi thơm của ngỗng nướng, bụng đói nhưng lo lắng về Ly Nô.
"Bạch Cơ, Ly Nô lão mua cá lâu thế mà về?"
Bạch Cơ : "Có lẽ nó về. Không , Ly Nô lanh lợi, lạc ."
"Đã gần đến giờ ăn trưa , Ly Nô lão về ăn cơm ?"
Bạch Cơ : "Ly Nô vốn thích ăn bánh ú, cũng thích ăn những món là cá, ngoài nhiều quán ăn, nó sẽ ăn ở ngoài, đói ."
Hồ Thập Tam Lang nướng xong một đĩa ngỗng nướng mang đến.
"Bạch Cơ, Nguyên công tử, ngỗng nướng xong , mời hai vị thưởng thức."
Bạch Cơ : "Cảm ơn Thập Tam Lang, ngươi cũng đến ăn cùng ."
Hồ Thập Tam Lang : "Xem , con mèo đen đó sẽ về ăn trưa . Mỗ cũng nướng một đĩa ngỗng để trong bếp, đợi nó về ăn. Cũng để nó nếm thử tay nghề của mỗ, cho nó tự hổ vì cảm thấy bằng."
Bạch Cơ : "Không vội, ăn xong cơm trưa nướng cũng muộn."
Hồ Thập Tam Lang : "Cũng ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang cùng xuống, bắt đầu ăn bánh ú và ngỗng nướng.
Hồ Thập Tam Lang mang đến những chiếc bánh ú bát bảo, thơm ngon mềm mịn.
Nguyên Diệu ăn một mạch ba cái, thêm năm miếng thịt ngỗng nướng giòn rụm.
Bạch Cơ thích ăn đồ nếp lắm nhưng cũng ăn một cái bánh ú và khen ngợi thịt ngỗng nướng ngớt lời.
Hồ Thập Tam Lang vui mừng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Hồ Thập Tam Lang ăn trưa vui vẻ.
Ăn uống no nê , ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi, Bạch Cơ phòng trong trường kỷ nghỉ trưa.
Hồ Thập Tam Lang dọn dẹp bàn ăn bắt đầu nướng thịt ngỗng cho Ly Nô.
Nguyên Diệu thấy Hồ Thập Tam Lang là khách mà bận rộn như , cảm thấy áy náy giúp đỡ nhưng Hồ Thập Tam Lang từ chối ý của , bảo nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu bèn ở sảnh, xem xét sổ sách.
Mùa hè dễ buồn ngủ, Nguyên Diệu xem một lúc ngủ gục quầy.
"Ê... ê ê..."
Nguyên Diệu một âm thanh thức giấc, cảm giác như ai đó đang gõ đầu .
Nguyên Diệu mở mắt thì thấy quầy một con chim khách.
Con chim khách bộ lông trắng phủ xanh, đầu một đốm đỏ. Nó trông tinh , cao ngạo, đang dùng mỏ mổ đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu nhận con chim khách , nó tên là Cát.
Cát là chim đưa tin vui cho các yêu quái trong thành Trường An, vì suốt năm cũng nhiều chuyện vui nên nó kiêm luôn việc mai mối để kiếm sống.
Nguyên Diệu thấy Cát, trong lòng khỏi lo lắng. Lần nó đến Phiêu Miểu các là vụ việc "mèo Ngọc Diện", mang đến một đống bát tự để cầu hôn với Bạch Cơ, suýt chút nữa khiến Quỷ Vương kết hôn với Bạch Cơ. Không việc thì lên điện Tam Bảo, nó đến chẳng lẽ mai cho Bạch Cơ?
"Là Cát . Ngươi đến Phiêu Miểu các chuyện gì ?" Nguyên Diệu căng thẳng hỏi.
Cát : "Ngươi đừng căng thẳng, đến để mai cho Bạch Cơ. Ta chỉ tiện đường đến báo cho các ngươi một tin thôi."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tin gì ?"
Cát : "Con mèo đen nhà ngươi gặp chuyện ..."
"?!"
Nguyên Diệu giật .
"Chuyện là thế . Con mèo đen nhà ngươi ở ngoài cổng Kim Quang cãi với một con thỏ, chúng cãi nắng gắt suốt một canh giờ, ai nhường ai, cuối cùng đều say nắng ngất xỉu. Ly Nô và con thỏ đó hiện đang bụng chăm sóc trong quán của Lão Hoè. Các ngươi mau đến mà đưa nó về ."
"À?! Cảm ơn Cát báo tin! Ta sẽ tìm Bạch Cơ cùng đưa Ly Nô về!" Nguyên Diệu cảm ơn chim khách vội vàng trong tìm Bạch Cơ.
"Không chi! Mau . Đi trễ, cẩn thận con mèo đen yêu quái xa bắt ăn thịt đấy..." chim khách xong bèn vỗ cánh bay .
Nguyên Diệu gọi Bạch Cơ dậy, kể lời chim khách.
Bạch Cơ ngái ngủ : "Cãi đến say nắng ? Ly Nô đúng là kiên trì thật! cổng Kim Quang cũng xa, thông thường cũng yêu quái nào dám gây hại cho Ly Nô. Ngươi và Thập Tam Lang một chuyến ." Nói xong, Bạch Cơ xuống ngủ tiếp.
Nguyên Diệu đành tìm Hồ Thập Tam Lang.
Hồ Thập Tam Lang xong, lập tức bỏ việc đang , cùng Nguyên Diệu tìm Ly Nô.
Cổng Kim Quang gần chợ Tây, về phía tây, qua phường Quần Hiền là đến.
Cổng Kim Quang là một trong chín cổng của thành Trường An là một cổng thành tương đối hẻo lánh. Dân thành Trường An ít khi thành qua cổng Kim Quang nên qua nhiều, chỉ một đoàn thương buôn vận chuyển hàng hoá đến chợ Tây qua.
Mùa hè nóng bức là lúc nóng nhất buổi chiều, lúc ngoài cổng Kim Quang đoàn thương buôn nào, đường cũng ít.
Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang qua cổng Kim Quang.
Không xa ngoài cổng Kim Quang vài quán , cũng khách.
Nguyên Diệu : "Những quán , Ly Nô ở quán nào đây?"
Hồ Thập Tam Lang : "Đây là quán của , quán của chúng ở đây. Công tử, theo ."
Hồ Thập Tam Lang dẫn Nguyên Diệu rẽ rừng ngoài cổng Kim Quang.
Trong rừng, một cây hoè lớn, cũng một quán , cách quán ngoài xa. Quán đông khách hơn quán của , một "" kỳ lạ đang uống , trò chuyện.
Hồ Thập Tam Lang dẫn Nguyên Diệu quán , những "" bèn chằm chằm Nguyên Diệu như thấy một món ăn ngon, kẻ còn chảy nước miếng.
"Khụ khụ."
Hồ Thập Tam Lang khẽ ho một tiếng, lẽ vì sợ uy lực của hồ ly chín đuôi, hoặc sợ uy lực của Hồ Thập Tam Lang, những "" bèn thu ánh mắt thèm thuồng, dám chằm chằm Nguyên Diệu nữa.
Nguyên Diệu quanh, quán dựng dựa cây hòe cổ thụ, diện tích lớn, thể thấy hết bên trong và bên ngoài nhưng thấy Ly Nô say nắng .
Chủ quán là một ông lão gù đầu tóc bạc trắng.
Hồ Thập Tam Lang hỏi: "Ông Hoè, ở đây con mèo đen và con thỏ say nắng đưa đến ?"
Ông Hoè đáp: "Có mới đây, một bụng đưa đến."
Nguyên Diệu vội hỏi: "Mèo đen ?"
Ông Hoè chậm rãi : "Các đến tìm mèo đen ? Các đến muộn , nó và con thỏ đều chủ nhân của con thỏ đưa ."
Nguyên Diệu ngờ vực hỏi: "Chủ nhân của con thỏ? Xin hỏi vị chủ nhân của con thỏ đó họ gì tên gì, ở thế?"
Ông Hoè lắc đầu : "Người qua quán đều là khách qua đường, ."
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt hỏi: "Ông Hoè, tại mèo đen cãi với con thỏ?"
Ông Hoè kịp trả lời, một con yêu lợn rừng xa đó : "Chuyện thấy. con mèo đen ôm một đống lá dong, vội vã thành, con thỏ là một hầu, cũng ôm một đống đồ mua từ trong thành . Thật trùng hợp, hai bên va , lá dong của mèo đen rơi vãi khắp nơi, đồ ăn và vật dụng của con thỏ cũng vỡ. Hai bên bèn cãi , con thỏ chịu đòi mèo đen bồi thường đồ vỡ, mèo đen cho rằng con thỏ đ.â.m cũng đòi bồi thường lá dong dẫm nát. Hai bên cãi dữ dội, vì trời nóng như thiêu, cãi một canh giờ thì cả hai đều say nắng ngất xỉu. Chúng thấy bèn đưa chúng đây."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Lá dong... chẳng lẽ Ly Nô gói bánh ú?"
Hồ Thập Tam Lang nghĩ một lúc hỏi: "Chủ nhân của con thỏ đó tìm đến như thế nào?"
Yêu lợn rừng đáp: "Hắn ở gần đây đợi hầu mua đồ, lẽ tin từ qua đường mà đến."
Hồ Thập Tam Lang hỏi: "Chủ nhân đó là phi nhân?"
Yêu lợn rừng : "Tất nhiên là phi nhân. Hắn cũng là một con yêu thỏ, ít nhất năm trăm năm tu hành, trông... hơn nhiều. Tính tình cũng , nhã nhặn ôn hòa, gần giống như vị thư sinh ."
Hồ Thập Tam Lang quanh quán , lấy một thỏi bạc đưa cho ông Hoè, : "Cảm ơn chăm sóc con mèo đen ngốc nghếch ngất xỉu. Thời tiết nóng nực, để cảm ơn, xin mời uống một bát mát, ăn một ít điểm tâm giải nhiệt, xin đừng từ chối. Nếu ai manh mối về chủ nhân của con thỏ xin báo cho , sẽ cảm kích."
Các yêu quái trong quán nước miễn phí bèn bắt đầu gọi thêm và điểm tâm, khí trở nên sôi động.
Ông Hoè bận rộn hơn nhưng tươi như thấy mắt.
Một con sóc : "Ta gặp chủ nhân của con thỏ đó, ở ."
Hồ Thập Tam Lang hỏi: "Hắn ở thế?"
Con sóc đáp: "Hắn ở hạ lưu sông Kinh, phía bắc núi Trúc. Ra khỏi cổng Kim Quang, về phía tây bảy tám dặm, một ngọn núi trúc, nhà của ở phía bắc núi trúc. Các đến gần núi trúc hỏi thăm về nhà quả phụ sẽ ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Nhà quả phụ? Chủ nhân của con thỏ đó mất thê t.ử ?"
Con sóc đáp: " . Hắn mất thê t.ử nhiều năm, sống một , là một si tình."
"Ồ." Nguyên Diệu .
Hồ Thập Tam Lang lấy một thỏi bạc đưa cho con sóc, : "Cảm ơn. Đây là một chút quà nhỏ, xin hãy nhận để mua ít hoa quả ăn."
Con sóc từ chối một hồi, cuối cùng cũng nhận. Nó áy náy nhỏ với Hồ Thập Tam Lang và Nguyên Diệu: "Hai đến nhà quả phụ, cần cẩn thận một chút. Nhà đó gì đó kỳ lạ. Chủ nhân của con thỏ cũng kỳ quặc."
Nguyên Diệu giật hỏi: "Ý Sóc là ?"
Con sóc gãi đầu, đáp: "Không , mà cũng . Chỉ bạn ở gần núi Trúc nhà đó và chủ nhân gì đó đúng. Lời căn cứ, vốn nhiều nhưng nhận bạc của Hồ công tử, cũng nhắc nhở. Các cẩn thận một chút là ."
Hồ Thập Tam Lang gật đầu, : "Cảm ơn nhắc nhở. Nguyên công tử, chúng núi Trúc thôi."
Nguyên Diệu gật đầu, : "Được. Đi thôi."
*
Hạ lưu sông Vị, phía bắc núi Trúc.
Núi Trúc trồng đầy tre, những cây tre mạnh mẽ thẳng tắp, với vỏ tre bóng bẩy và lá tre xanh biếc, trải dài một màu xanh như ngọc bích. Rừng tre che phủ ánh nắng gay gắt, tạo bóng râm dễ chịu cho mặt đất.
Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang loanh quanh trong núi Trúc một hồi lâu, suýt chút nữa lạc, cũng thấy nhà cửa nào, cuối cùng hỏi thăm một con chuột tre mới tìm hướng đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/hoi-3-tho-mat-nguoi-chuong-1-tet-doan-ngo.html.]
Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang theo hướng con chuột tre chỉ, lâu thấy một ngôi nhà yên tĩnh và cổ kính.
Nhìn từ bên ngoài, ngôi nhà ba sân, tường trắng mái đen, cửa đỏ biển hiệu đen, tường trắng leo đầy dây leo xanh.
Nguyên Diệu ngẩng đầu biển hiệu cửa, lẽ vì lâu năm, chữ biển hiệu mờ, kỹ mới thấy chữ "Thạch" (Đá). Hai bên cột cửa khắc một đôi câu đối, chữ cũng mờ nhạt.
Nguyên Diệu tập trung kỹ, đoán mò là bút tích của Nhan Chân Khanh: "Yên Hà nhàn cốt cách, Tuyền Thạch dã sinh nhai"
*Khói mây hòa quyện cốt cách, suối đá ẩn trong cuộc sống hoang dã.
Nguyên Diệu cảm thấy, vị yêu thỏ chủ nhân quả phụ cũng khá phong nhã.
"Cốc cốc..."
Hồ Thập Tam Lang giơ tay gõ cửa.
Không lâu , một hầu thỏ mặc áo xám mở cửa. Người hầu thỏ thò đầu qua Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang, thắc mắc hỏi: "Các vị tìm ai?"
Hồ Thập Tam Lang : "Xin hỏi chủ nhân của ngươi hôm nay mang một con mèo đen say nắng ngất xỉu về ? Chúng là bạn của con mèo đen đó, đến tìm nó."
Người hầu thỏ : "Hai vị chờ một chút, để báo cho chủ nhân ."
Người hầu thỏ tức là chủ nhân yêu thỏ thực sự đưa Ly Nô về đây. Nghĩ đến việc Ly Nô đang ở trong nhà đá, chỉ cách một bức tường, Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.
Người hầu thỏ trong một lúc lập tức .
"Chủ nhân mời hai vị, xin theo ."
Người hầu thỏ lễ phép .
"Xin phiền dẫn đường." Nguyên Diệu .
Người hầu thỏ dẫn Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang nhà đá, bên trong những lối nhỏ nối liền, xen kẽ những tảng đá. Họ qua một hành lang uốn khúc, đến sân .
Sân thanh nhã và yên tĩnh, cỏ trồng đầy hoa cẩm tú cầu, phía nam một cây nhót điểm xuyết vài quả vàng óng. Phía bắc một hồ nước trong veo, trong hồ cá chép bơi lội.
Phía đông sân treo một rèm lụa. Trong rèm một bàn gỗ hoa lê, bàn chất đầy thư pháp của các danh nhân và bút mực giấy nghiên. Ống bút bằng trúc xanh cắm đầy các loại bút lông, trông như một rừng cây.
Có vẻ đây là thư phòng của chủ nhân yêu thỏ.
Nguyên Diệu xa xa thư phòng, qua rèm lụa lấp lánh, mờ ảo thấy một nam t.ử nhã nhặn mặc áo dài xanh lam và một con mèo đen.
Nam t.ử đang gì đó với con mèo đen, mèo đen ôm một cái bát sứ men xanh hai tai ăn quả nhót vàng trong bát với vẻ mặt ủ rũ.
Là Ly Nô.
Người hầu thỏ dẫn Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang đến ngoài thư phòng.
Qua rèm lụa, Nguyên Diệu thấy nam t.ử : "Dù là nụ tươi sáng rạng rỡ của thanh xuân những dấu vết thời gian chạm khắc khuôn mặt già nua, tình cảm của đổi theo năm tháng..."
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, hiểu nam t.ử đang gì với Ly Nô.
Người hầu thỏ : "Chủ nhân, hai vị khách đến."
"Xin mời." Nam t.ử .
Ly Nô thấy Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang qua màn lụa, vui vẻ : "Mọt sách, hồ ly thối, các đến đây?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ngươi say nắng ngất xỉu, chúng đến đưa ngươi về."
Ly Nô ăn nhót : "Ta ."
Nam t.ử Hồ Thập Tam Lang Nguyên Diệu, : "Hai vị là bạn của tiểu Ly Nô ?"
Nguyên Diệu vội vã cúi chào, : "Tại hạ họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi, đài xưng hô thế nào?"
Nam t.ử bốn mươi tuổi, mặt mày như bôi phấn, môi như điểm son, để râu lá liễu, khóe mắt nếp nhăn, trông phong độ văn nhã.
Nam t.ử cũng cúi chào đáp lễ, : "Tiểu nhân họ Thạch, tên Sinh."
Nguyên Diệu : "Thì là Thạch Sinh ."
Hồ Thập Tam Lang : "Ta tên Hồ Thập Tam Lang."
Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang và Thạch Sinh chào hỏi xuống.
Người hầu thỏ lui , lâu mang đến hai cốc mát.
Thạch Sinh : "Quản sự của là A Phù già, tính khí cũng , tranh chấp với tiểu Ly Nô ở ngoài cổng Kim Quang xảy chuyện vui. Ta thấy tiểu Ly Nô cô đơn ngất xỉu, nỡ để nó ở quán đông đúc hỗn loạn đó nên đưa về cùng A Phù. Ly Nô mới tỉnh lâu, nghỉ ngơi thêm chút nữa là khỏe. A Phù già , hồi phục nhanh như trẻ, giờ vẫn còn đang trong phòng."
Nguyên Diệu : "Thì là . Cảm ơn Thạch Sinh . Ly Nô lão cãi với một ông lão, may mà chuyện gì."
Ly Nô ăn nhót : "Không cãi, mà là lão thỏ... , A Phù đ.â.m còn chịu buông tha, vốn bực nên nhịn ."
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt, : "Ngươi thật là nhỏ mọn, mỗ chỉ đến Phiêu Miểu các gửi bánh ú, tiện dùng bếp của ngươi một chút mà ngươi giận chạy ngoài. Hại mỗ và Nguyên công t.ử bảy tám dặm đường núi, đến đây tìm ngươi."
Ly Nô vui : "Ngươi gửi bánh ú đến Phiêu Miểu các là ý gì? Khinh thường ? Chẳng lẽ chỉ ngươi hồ ly mới gói bánh ú còn mèo thì ?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão quả thật giận vì chuyện bánh ú. Thập Tam Lang gửi bánh ú là vì tình cảm chứ ý gì khác."
Ly Nô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Luôn cảm thấy, nó cố ý đến để chế giễu gói bánh ú. Gói bánh ú gì khó, hái một đống lá tre, định về học..."
Tiếng của Ly Nô nhỏ, chỉ nó thấy.
Thạch Sinh : "Phiêu Miểu các? Thiên thượng Lang Hoàn địa, nhân gian Phiêu Miểu Hương, các đến từ Phiêu Miểu các trong truyền thuyết ?"
Nguyên Diệu : " . Chẳng lẽ Ly Nô lão với Thạch Sinh ?"
Thạch Sinh : "Vừa , chỉ hỏi tên tiểu Ly Nô, hỏi kỹ những chuyện khác. Thực , gần đây đang tìm Phiêu Miểu các nhưng mãi thấy, ngờ khắp nơi tìm , hôm nay gặp của Phiêu Miểu các ở đây."
Nguyên Diệu hỏi: "Thạch Sinh tìm Phiêu Miểu các gì?"
Thạch Sinh do dự một chút, : "Ta vài chuyện thắc mắc tìm Bạch Cơ của Phiêu Miểu các giải đáp, nàng là thứ, thể giải quyết khó khăn và phiền toái."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ là thứ nhưng nàng thực sự sẽ giúp giải quyết những khó khăn và phiền toái. Thạch Sinh chuyện gì thắc mắc ?"
Thạch Sinh im lặng, nên mở lời thế nào.
Con mèo đen vẫn đang ăn quả nhót, con hồ ly nhỏ những quả nhót vàng tròn trịa cũng ăn. Nó giơ móng lấy quả từ bát sứ men xanh hai tai nhưng con mèo đen đập một cái.
"Hồ ly thối ăn nhót thì tự hái." Con mèo đen .
Hồ Thập Tam Lang tức giận.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , Thập Tam Lang vì tìm ngươi, quản gian khó, bảy tám dặm đường núi. Nó lo lắng cho sự an nguy của ngươi còn tốn hai thỏi bạc để hỏi thăm tung tích của ngươi. Ngươi cho nó ăn vài quả nhót, gì là to tát?"
Ly Nô , đưa bát sứ men xanh hai tai cho Hồ Thập Tam Lang.
"Đây, ăn ."
Hồ Thập Tam Lang đầu sang một bên, tức giận : "Mỗ ăn. Ai thèm ăn nhót của ngươi?"
Ly Nô : "Ăn một quả ."
Hồ Thập Tam Lang : "Không ăn."
Ly Nô chỉ Thạch Sinh đang im lặng, : "Quả nhót là do tro cốt thê t.ử ông nuôi dưỡng, chua ngọt đậm đà, nước nhiều, ngon lắm."
Hồ Thập Tam Lang sững sờ.
Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Ly Nô lão bậy bạ gì ? Thật là thất lễ!"
Ly Nô : "Ta bậy, ông mới mà. Trước khi các đến, ông kể cho chuyện xưa về ông và thê tử. Ta mới tỉnh cơn say nắng, đầu còn choáng váng rõ lắm. ông khi thê t.ử c.h.ế.t, ông chôn bà trong sân còn trồng một cây nhót, rõ ràng. Đó là cây nhót . Những quả nhót hái từ cây nhót đó, là do tro cốt thê t.ử ông nuôi dưỡng ?"
Nguyên Diệu theo hướng Ly Nô chỉ, ở phía nam sân quả thật một cây nhót cành lá xum xuê, đúng mùa nhót chín, lá xanh chen chúc quả vàng.
Thạch Sinh : "Ly Nô tiểu sai, cây nhót là tự tay trồng năm thê t.ử qua đời, thê t.ử cũng chôn gốc cây nhót . Vừa Ly Nô tiểu tức n.g.ự.c và choáng váng ăn nhót, bèn bảo hái cho nó vài quả. Nhìn thấy quả nhót, bèn nhớ đến thê tử, kìm mà kể vài chuyện xưa."
Nguyên Diệu vội : "Thạch Sinh , xin bớt đau buồn. Ly Nô lão tính tình hồn nhiên ngây thơ, hiểu chuyện, lời lẽ vô lễ, mong lượng thứ."
Thạch Sinh : "Không , ."
Trước đó, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang lạc trong rừng trúc, mất một thời gian, lúc gần hoàng hôn. Bây giờ đưa Ly Nô , họ kịp trở về Trường An khi trống đêm đánh. Hơn nữa Ly Nô vẫn hồi phục, vì Thạch Sinh mời ba ở qua đêm.
Nguyên Diệu, Ly Nô, và Hồ Thập Tam Lang đồng ý.
Nguyên Diệu lo lắng và Ly Nô về nhà, Bạch Cơ sẽ lo lắng bèn nhờ Thạch Sinh bảo hầu thỏ một chuyến, gửi tin tức đến Phiêu Miểu các. Thạch Sinh đồng ý, hầu thỏ nhận lệnh nhưng tìm thấy Phiêu Miểu các thì còn tùy duyên .
Thạch Sinh tiếp đãi Nguyên Diệu, Ly Nô, và Hồ Thập Tam Lang bữa tối đơn giản chuẩn phòng khách cho ba . Thạch Sinh tiếp đãi khách lịch sự và chu đáo, Nguyên Diệu cảm tình và ơn.
Sau bữa tối, Nguyên Diệu đến thăm quản sự A Phù, xung đột với Ly Nô.
A Phù qua tuổi sáu mươi, tóc bạc trắng vẫn nghỉ trong phòng. A Phù đối xử với Nguyên Diệu khách khí nhưng nhắc đến Ly Nô thì vẫn tức giận.
Nguyên Diệu mặt Ly Nô xin , khuyên A Phù dưỡng sức, bảo trọng sức khỏe.
Khi trăng lên rừng trúc, Nguyên Diệu từ phòng A Phù trở về phòng khách, qua sân thì thấy Thạch Sinh đang bên hồ nước, ngâm thơ cây nhót.
"Như cánh chim bay, đôi chim chợt lẻ loi. Như cá bơi trong dòng sông, đôi mắt chia cách."
Thạch Sinh đang ngâm bài thơ điếu thê t.ử của Phan An.
Giọng Thạch Sinh đầy cảm xúc và đau thương, Nguyên Diệu như cảm nhận sự bơ vơ của chim lẻ bạn, nỗi buồn của cá mất đôi mắt. Tình cảm khiến xúc động, chia cách bởi sinh tử, thật đau thương và thê lương.
Nguyên Diệu phiền Thạch Sinh nhớ nhung thê tử, lặng lẽ rời .
Nguyên Diệu trở về phòng khách, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang vẫn ngủ, đang trò chuyện ánh đèn dầu.
Hồ Thập Tam Lang nhỏ giọng : "Ngôi nhà và chủ nhân của nó gì đó kỳ lạ."
Ly Nô : "Hừm, nhà của yêu quái, kỳ lạ mới là lạ!"
Hồ Thập Tam Lang : "Mỗ loại kỳ lạ đó, mà là đúng."
Nguyên Diệu bèn hỏi: "Thập Tam Lang, cái gì đúng?"
Hồ Thập Tam Lang nghĩ một chút, : "Nguyên công tử, chủ nhân của ngôi nhà họ Thạch, yêu quái thỏ hiếm khi mang họ Thạch."
Nguyên Diệu trải giường chiếu : "Yêu quái cũng quy tắc về họ ?"
Hồ Thập Tam Lang : "Có chứ. Yêu quái khi tu luyện thành hình , thường lấy họ liên quan đến bản thể của khi sống chung với con . Ví dụ như loài hồ ly, phần lớn đều mang họ Hồ, nếu chia nhỏ hơn còn họ Tô, Đồ Sơn. Ví dụ như Bạch Cơ mang họ Long vì nàng là rồng trắng nên cũng mang họ Bạch. Ví dụ như Tôn Thượng Thiên, loài linh hầu là hầu tinh nên mang họ Tôn. Còn nhiều nữa, Nguyên công t.ử thể tự nghĩ, đa đều theo quy luật . Yêu quái thỏ thường mang họ Đồ nhưng cũng thỏ trắng tự nhận họ Ngọc, họ Nguyệt, họ Tuyết, họ Bạch, từng thấy họ Thạch. Thạch và thỏ liên quan gì cả."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tại yêu quái sống giữa con lấy họ liên quan đến bản thể của ?"
Hồ Thập Tam Lang : "Điều , mỗ cũng . Quy tắc ghi chép thành văn trong giới yêu quái nhưng truyền miệng rằng như thể giả dạng giống con hơn, con phát hiện phận thật, tránh tai ương."
Nguyên Diệu gật gù như hiểu mà cũng hiểu lắm.
Ly Nô : "Thôi . Ta từng gặp con mèo nào mang họ Miêu. Bọn mèo chúng theo quy tắc vớ vẩn , thích gọi gì thì gọi."
Hồ Thập Tam Lang : "Bọn mèo các ngươi sống chung với con mái nhà thì cần gì giả dạng?"
Ly Nô phản bác , chỉ nhỏ giọng : "Chó cũng . Chỉ các ngươi, những con thú hoang trong rừng núi mới nhiều quy tắc, luôn cảm thấy các ngươi lấy họ đồng âm như sợ con các ngươi là thứ gì ..."
Nguyên Diệu : "Yêu quái thỏ mang họ Thạch, theo thấy cũng gì bất thường. Thập Tam Lang, ngươi lo nghĩ quá nhiều ?"
Hồ Thập Tam Lang dụi mặt, : "Có lẽ . Thôi, nghỉ sớm , mai dậy sớm rời khỏi đây."
"Ừ." Nguyên Diệu .