Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Hồi 2: Sen Vọng Thư - Chương 1: Giao nhân
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:50
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà Hán, năm Trung Bình nguyên niên.
Vườn Tây, Cung Vị Ương.
Hán Linh Đế bán quan mua chức, xa hoa dâm loạn, ông vơ vét của cải dân chúng, xây dựng một chỗ "bơi lội khỏa " ở Vườn Tây.
Trong hơn một ngàn căn phòng, những con kênh chảy qua các cửa, nước chảy quanh co. Các cung nhân hái rêu xanh và cỏ nước phủ lên bậc thềm.
Trong kênh nước trồng đầy sen cho Vườn Tây như một giấc mơ, giống như tiên cảnh.
Giữa đám sen trồng một loại sen do nước Nam dâng lên.
Loại sen gọi là sen Vọng Thư*, cao hơn một trượng, hoa lớn như cái ô, lá sen liên tiếp phủ kín. Sen Vọng Thư hiếm , ban ngày hoa lá đều cuộn , chỉ khi ánh trăng ban đêm thì hoa lá mới nở .
* Hoa sen Vọng Thư: Tương truyền một loại hoa sen nở khi trăng mọc. "Tập Dị Ký·Hậu Hán": "(Linh Đế Vườn Tây) Sông trồng sen lớn như cái ô, dài một trượng, do nước Nam tiến cống, lá nở ban đêm, gập ban ngày, một cuống bốn bông sen mọc cùng, gọi là hoa sen Vọng Thư. Cũng gọi là sen nở khi trăng mọc nên gọi là hoa sen Vọng Thư."
Vào mùa hè nóng bức, Hán Linh Đế chọn những cung nữ làn da trắng như ngọc, hình nhẹ nhàng, xinh , bắt họ mặc quần áo, chèo thuyền trong kênh nước, vui đùa và hát ca.
Năm đó, dân Đản* ở miền Nam dâng lên Hán Linh Đế một vật quý hiếm.
* Dân Đản: Còn gọi là dân sống thuyền, tài liệu sớm gọi họ là con thuyền du thuyền, bạch thủy lang, dân sống bờ biển phía Nam. Họ suốt đời phiêu bạt nước, lấy thuyền nhà, nhiều phong tục nhất là một dân tộc tương đối độc lập.
Đó là một giao nhân.
Ngoài biển Nam Hải giao nhân, họ đuôi cá và sống nước như cá.
Giao nhân vận chuyển hàng ngàn dặm đến Trường An, khi đến Cung Vị Ương thì nó thoi thóp.
Hán Linh Đế đặt giao nhân Vườn Tây vật trang trí.
Trong Vườn Tây, giao nhân dần dần hồi phục sức sống. Nó mái tóc dài màu xanh đen như rong biển, da trắng như ngọc, đôi mắt sáng như ngọc trai tỏa sáng trong đêm, đuôi cá như chiếc quạt lộng lẫy, độ cong mềm mại và đẽ. Nó nhưng dường như thể hiểu ngôn ngữ của con , sợ hãi, buồn bã và cũng vui vẻ.
Gió hè dịu mát, trăng tròn mọc phía đông.
Dưới ánh trăng, hoa sen lớn như cái ô nở rộ trong vườn Tây, ánh sáng lung linh như trong mộng.
Hán Linh Đế thấy hoa sen Vọng Thư nở tổ chức yến tiệc trong cung Vô Ưu.
Những chiếc thuyền hoa nửa chìm nước, cung nữ trần truồng đội lá sen xanh, miệng ngậm hoa sen kiều diễm, nô đùa giữa ánh nước lung linh.
Có cung nữ gảy đàn, uyển chuyển múa cất giọng hát dịu dàng hát lên khúc nhạc chiêu lương.
"Gió mát nổi lên, mặt trời soi rọi, sen xanh ban ngày rũ lá đêm đến nở rộ.
Mặc dù ngày đủ nhưng niềm vui vẫn còn thừa, tiếng sáo trong trẻo, hát vang lên bài ca ngọc phượng mà ngàn năm vạn tuổi khó lòng vượt qua."
Nơi tĩnh mịch của cung Vô Ưu, tiếng tơ trúc lắng xuống, một bóng dáng nửa nửa cá đang tựa bậc thềm phủ đầy rêu xanh, ngẩng đầu ngắm trăng sáng.
Một cung nữ bên cạnh giao nhân bôi t.h.u.ố.c lên lưng nàng.
Trên giao nhân những vết đỏ sưng tấy như một loại phát ban nào đó.
Hán Linh Đế xa xỉ vô độ, để cung Vô Ưu thêm phần diễm lệ, ông phân phát hương quý hiếm từ Tây Vực cho cung nhân, lệnh họ nấu thành nước tắm để cơ thể tỏa hương. Cung nhân đổ nước tắm pha lẫn bột phấn sông, gọi là sông lưu hương.
Da giao nhân mỏng manh, hương liệu Tây Vực ngấm thì nổi ban đỏ, thậm chí vảy đuôi cũng bong tróc.
Giao nhân chỉ thể trốn nơi tĩnh mịch của dòng sông lưu hương ô nhiễm.
Cung nữ hơn hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú, da trắng như ngọc. Nàng cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho giao nhân buồn bã .
"Sau , ngài chờ sáng sớm và chiều tối khi xả nước, lúc đó hương liệu cuốn trôi, nước sẽ sạch hơn."
Giao nhân ngoảnh cung nữ, gật đầu.
Cung nữ giao nhân, ánh mắt buồn bã.
"Ta ở trong cung Vị Ương rộng lớn mười hai năm, chứng kiến quá nhiều mưa m.á.u gió tanh. Ta bạn bè cũng dám kết bạn với ai, thậm chí dám nhiều với khác một câu. Ta chứng kiến quá nhiều vì leo lên cao, vì thỏa mãn d.ụ.c vọng mà phản bội , tỷ trở mặt thành thù, cuối cùng chẳng ai đạt điều mong . Không tại , ngay đầu tiên thấy ngươi cảm thấy thiết, thể gần gũi ngươi hơn. Trong mười hai năm qua, chứng kiến quá nhiều c.h.ế.t t.h.ả.m vì chuyện, bao giờ dám nhiều với ai. Có thể chuyện với ngươi thế thật . Ta chỉ cần chịu đựng thêm hai năm nữa là sẽ hai mươi lăm tuổi, theo quy định thì thể rời khỏi hoàng cung, trở về quê nhà."
Giao nhân dịu dàng cung nữ, lặng lẽ lắng lời nàng.
"Quê nhà của ở một thị trấn nhỏ miền Giang Nam, nơi đó giống vườn Tây , cũng bốn bề là nước, mỗi mùa hè trong nước tràn ngập hoa sen, xih vô cùng. Tên là A Thư, nương , khi sinh , lá sen ngoài cửa sổ nở nên đặt tên cho như . Quê nhà của ngươi như thế nào?" giao nhân trăng, dường như nhớ về quê hương xa xôi và nhớ tới . Nàng rơi nước mắt, hóa thành từng hạt ngọc trai lăn xuống nước.
A Thư lo lắng, vội bảo giao nhân đừng nữa.
"Đừng... đừng nữa, đừng để khác thấy nước mắt của ngươi, nếu họ nước mắt ngươi biến thành ngọc trai thì họ sẽ đ.á.n.h đập, tra tấn ngươi, bắt ngươi ngừng."
Giao nhân nén đau thương, ngừng .
"Mọi , quê nhà ngươi ở biển miền Nam, ngươi sống đáy biển ? Thật khó tưởng tượng vì thậm chí còn từng thấy biển."
Giao nhân lắc đầu, ý bảo sống đáy biển, bắt đầu diễn tả một cảnh cho A Thư.
A Thư hiểu nhưng vui, giả vờ như hiểu.
"Chắc chắn đó là nơi ."
A Thư nhớ điều gì đó, lo lắng nhíu mày, : "Ta , tên phương sĩ đáng c.h.ế.t đang nhảm với hoàng đế rằng ăn tim giao nhân thể trường sinh bất lão. Không hoàng đế tin , lo cho ngươi."
Ánh mắt giao nhân dịu dàng, nàng đưa tay vuốt qua trán A Thư, dường như xoa dịu nỗi lo của nàng.
A Thư giãn mày, dường như quyết tâm gì đó, : "Nếu... nếu hoàng đế thật sự tin, sẽ đưa ngươi trốn thoát, chắc chắn sẽ đưa ngươi trốn thoát..."
Giao nhân A Thư, ánh mắt đầy sự lo lắng.
Giao nhân và A Thư bên bờ sông, cùng ngắm trăng trời, hoa sen bên cạnh họ nở rộ tạo nên một cảnh sắc kỳ ảo.
Một cơn gió thổi qua, tiếng tơ trúc và tiếng đùa từ cung điện vọng , tràn đầy d.ụ.c vọng và sa đọa cho nhân tính khô cằn kiệt quệ.
*
Trường An, Phiêu Miểu các.
Mùa hạ, thời tiết dần nóng, lúc nai rụng sừng, ve bắt đầu kêu, cây bán hạ mọc.
Vì việc gì, Ly Nô uể oải dựa quầy ăn cá khô trong đĩa sứ thanh hoa trông coi tiệm.
Trong sân , Nguyên Diệu mái hiên sách, ngẩng đầu đám mây trôi trời dường như đang suy nghĩ về một vấn đề khó giải.
Bạch Cơ bãi cỏ chơi một cây cổ cầm. Nàng đang thử một khúc nhạc mới, ngón tay mảnh mai gảy nhẹ dây đàn như chuồn chuồn lướt nước, phát âm thanh rời rạc từ mười ba dây.
Thấy Bạch Cơ ngừng gảy đàn, Nguyên Diệu kìm mà : "Bạch Cơ, tiểu sinh mơ hồ về bốn mùa."
Bạch Cơ đáp: "Xuân hạ thu đông, bốn mùa theo thứ tự, Hiên Chi gì hiểu?"
"Hạ tương ứng với quẻ Càn, sáu hào đều là dương, tại hạ chí gọi là thời điểm nửa âm nửa dương, âm dương tranh đấu sinh t.ử chứ?"
Bạch Cơ : "Chí, nghĩa là cực. Vạn vật đều thịnh cực tất suy, âm dương cũng . Đến ngày hạ chí, dương khí đạt đến đỉnh điểm thì âm khí sẽ sinh sôi, thế giới sẽ dần chuyển từ dương sang âm. Khí âm dương thì huyền diệu nhưng là vô hình, vạn vật đều thể cảm nhận sự biến hóa của âm dương."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Làm để cảm nhận?"
Bạch Cơ đáp: "Ban ngày ngắn và đêm dài , một cây ưa bóng bắt đầu xuất hiện còn những sinh vật dương tính thì bắt đầu suy yếu. Đó là sự đổi rõ ràng của khí âm dương."
Nguyên Diệu vỡ lẽ: "Thì là . Bạch Cơ, mùa hạ, một gạc nai hươu thực sự sẽ rụng ?"
Bạch Cơ : "Sẽ rụng. Nếu gạc nai rụng thì chiến tranh ngừng, nếu gạc nai rụng thì là điềm lành."
Nguyên Diệu u sầu, : "Năm nay gạc nai lẽ rụng, Từ Kính Nghiệp ở Dương Châu mười vạn binh khơi lên với ý đồ phản, Võ Hoàng đế phái binh dẹp loạn."
Bạch Cơ : "Những việc , chẳng liên quan gì đến Phiêu Miểu các, Hiên Chi cần lo lắng quá nhiều, chi bằng gảy đàn sách nhàn. Nói về cổ cầm, Hiên Chi cổ cầm chỉ là nhạc cụ, mà còn là một loại binh khí ?"
"Hả?"
Bạch Cơ dựng cổ cầm lên, : "Cổ cầm ngang là nhạc, dựng thành binh khí. Ban đầu, cổ cầm dùng để đ.á.n.h địch chiến trường, khi dựng lên và vung lên, lực sát thương nhỏ. Sau , mới thêm dây đàn , biến thành nhạc cụ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Thật sự mở mang kiến thức. để vung cổ cầm như vũ khí, cần sức mạnh cánh tay ."
Bạch Cơ , : "Mặc dù gảy khúc nhạc thuận lợi, thể gảy khúc nhạc nhưng sức mạnh cánh tay để múa cổ cầm thì , sẽ múa cổ cầm binh khí cho Hiên Chi xem."
Nói xong, Bạch Cơ bèn cổ cầm múa một điệu mạnh mẽ.
Nguyên Diệu mà kinh ngạc.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang múa cổ cầm, đầu hành lang bên vọng tiếng bước chân.
Ly Nô dẫn theo một nam t.ử áo xanh đến sân .
Nam t.ử hơn hai mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất văn nhã. gầy gò nhưng cao ráo, một bộ áo bào xanh cắt may vặn nổi bật phong thái tuấn tú của . Đôi mắt là màu xanh, khi toát lên vẻ cao quý bẩm sinh.
Nam t.ử thấy Bạch Cơ đang múa cổ cầm thì khỏi ngẩn . Trong mắt hiện lên một tia lo lắng, ánh mắt chằm chằm cây cổ cầm bay múa.
Ly Nô lớn tiếng : "Chủ nhân, hôm nay khách quý, đại công t.ử đến."
Bạch Cơ đầu liếc , trong lòng chợt run lên, lập tức phân tâm khiến tay định, cây cổ cầm lớn bèn rơi thẳng xuống sắp đập xuống đất.
Nam t.ử lập tức lao nhanh như tên b.ắ.n đến, màng nguy hiểm mà nhào tới cổ cầm.
Nam t.ử ôm lấy cổ cầm rơi xuống, thuận thế ngã ngửa bãi cỏ.
"Rắc..."
Cây cổ cầm lớn với lực nặng nề đập thẳng n.g.ự.c nam tử, trong khí vang lên tiếng xương sườn gãy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/hoi-2-sen-vong-thu-chuong-1-giao-nhan.html.]
Nguyên Diệu giật , vội chạy tới.
"Huynh đài, chứ? Có cần gọi đại phu ?"
Nam t.ử ôm cổ cầm dậy thì thấy cổ cầm còn nguyên vẹn, bèn nở nụ .
"May quá. Cây tứ tượng cầm do Mông Điềm* chế tạo hỏng, đây là cây cổ cầm đầu tiên thế gian đấy."
* Mông Điềm: Một danh tướng thời Tần. Tương truyền rằng đàn tranh là do Mông Điềm phát minh . Trong tác phẩm Phong Tục Thông Nghĩa của Ứng Thiệu thời Hán ghi: "Theo Lễ Nhạc Ký, đàn tranh năm dây, giống như cây trúc. Hiện nay, hình dạng của đàn tranh ở hai châu Tịnh và Lương giống như đàn sắt, ai cải tiến nó. Có rằng nó do Mông Điềm sáng chế ."
Bạch Cơ đưa tay lên trán, : "Cầu Tuân, dù tộc Tù Ngưu* của các ngươi đam mê âm luật, yêu thích nhạc cụ nhưng ngươi cũng cần dùng để đỡ cổ cầm đang múa. Nếu chẳng may trúng đầu thì dù c.h.ế.t cũng đập ngốc."
* Tù Ngưu: Thần thú trong truyền thuyết thần thoại cổ đại Trung Quốc, yêu thích âm nhạc. Trong Trị Thế Dư Văn : "Tù Ngưu, loài thuộc dòng dõi rồng, bản tính yêu thích âm nhạc." Truyền thuyết kể rằng, Tù Ngưu là một trong những đứa con của rồng, tính tình ôn hòa nhất, thích g.i.ế.c chóc, khoe mẽ sự hung dữ, chỉ đam mê âm nhạc. Tù Ngưu đầu rồng, rắn, thính giác nhạy bén, thể phân biệt âm thanh của vạn vật. Nó thường đầu đàn để thưởng thức âm nhạc từ các nhạc cụ gảy dây, vì mà đầu đàn thường khắc tượng của nó.
Ly Nô bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đại công t.ử vốn dĩ ngốc. Nghe thấy nhạc thì cứ như mất hồn. Chủ nhân, chín cháu của ngài chẳng ai bình thường cả."
Nguyên Diệu sững sờ nam t.ử ôm cổ cầm ngốc nghếch, hỏi Ly Nô: "Ly Nô lão , vị đài là cháu của Bạch Cơ ?"
Ly Nô đáp: " . Đây là đại công t.ử Cầu Tuân."
Cầu Tuân ôm cổ cầm lên, dường như việc gãy một chiếc xương sườn chẳng là gì. Hắn nâng hai tay dâng cổ cầm cho Bạch Cơ, : "Cô cô, cây cổ cầm là báu vật hiếm thế gian, mong yêu quý nó."
Bạch Cơ nhận lấy cổ cầm, : "Biết ."
Cổ cầm rời tay, Cầu Tuân mới bắt đầu cảm giác, ôm n.g.ự.c đau đớn phịch xuống đất.
Bạch Cơ thấy bèn : "Hỏng , thật sự thương ."
Nguyên Diệu lo lắng: "Làm đây? Có cần phường Quang Đức mời Trương đại phu đến ?"
Bạch Cơ đáp: "Hiên Chi, Ly Nô, đưa trong phòng ."
Nguyên Diệu và Ly Nô cùng đưa Cầu Tuân trong phòng, đặt lên giường quý phi.
Bạch Cơ lên lầu hai tìm t.h.u.ố.c chữa thương.
Nguyên Diệu mang nước ấm, cho Cầu Tuân uống thuốc, Cầu Tuân yếu ớt giường quý phi.
Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh uống lạnh thở dài, : "Haiz, lãng phí một viên kết tục phục thương đan của . Biết , múa cổ cầm ."
Sau khi Cầu Tuân uống thuốc, điều tức một lúc thì mới hồi phục.
Nguyên Diệu thấy sắc mặt Cầu Tuân trở bình thường mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước đến đối diện Bạch Cơ, xuống.
Bạch Cơ với Cầu Tuân: "Bình thường các ngươi đều ít khi lên bờ, càng đến Phiêu Miểu các mà báo . Cầu Tuân, hôm nay ngươi đến đây là chuyện gì xảy ?"
Cầu Tuân Bạch Cơ, thôi, cuối cùng cũng mở miệng: "Cô cô long tộc trong bốn biển hiện đang xảy chuyện gì ?"
Bạch Cơ đáp: "Ta , lâu quan tâm đến những chuyện đó."
Cầu Tuân : "Người ?"
Bạch Cơ đáp: "Ta , thể trở về biển, cũng chẳng khác gì. Ai long vương thì thể đến tìm . Đánh bại , g.i.ế.c , sẽ là long vương."
Cầu Tuân : "Những năm qua, quả thực một con rồng tham vọng long vương đến tìm ."
Bạch Cơ uống một ngụm lạnh, : "Ta thấy một ai cả."
Cầu Tuân : "Chúng đều Long Ẩn g.i.ế.c c.h.ế.t . Mỗi con rồng đến thách đấu với đều Long Ẩn chặn g.i.ế.c trong biển, chúng thậm chí còn thể lên bờ."
Bạch Cơ : "Xem những năm qua, long tộc còn chiến binh giỏi, chỉ còn những kẻ vô dụng. Chúng còn đ.á.n.h nổi Long Ẩn mà đến thách đấu với ?"
Cầu Tuân : "Cô cô, nay khác xưa, Long Ẩn giờ mạnh mẽ đến mức đáng sợ. Hắn chỉ tái thiết Đảo Kình Lạc mà còn thống lĩnh rồng của bốn phương, thậm chỉ yêu tộc mười phương cũng dám chống . Phàm là yêu tộc tuân phục thì đều g.i.ế.c hại, biến mất trong biển cả."
Bạch Cơ nhướn mày : "Ta tin tứ rồng bốn phương sẽ tuân phục Long Ẩn, Long Ẩn cũng khả năng thống lĩnh yêu tộc mười phương."
Cầu Tuân : "Nghe trận đại chiến trời đất, Long Ẩn thương nặng lưu lạc đến đảo Phù Chức của giao nhân, ở đảo Phù Chức trải qua những gì, mà sức mạnh của của rồng tổ thượng cổ phong ấn trong lãnh địa giao nhân."
Bạch Cơ : "Thú vị thật."
Cầu Tuân tiếp tục: "Giờ đây, Long Ẩn gần gũi với tộc giao nhân, tộc giao nhân cũng vươn lên trở thành thủ lĩnh của yêu tộc mười phương."
Bạch Cơ : "Cầu Tuân, ngươi cố ý đến Phiêu Miểu các chỉ để với những chuyện tầm phào trong biển ?"
Cầu Tuân nghiêm trọng : "Không , con đến là để báo cho , Long Ẩn đang định đến Phiêu Miểu các. Hắn lẽ kìm long vương ."
Nguyên Diệu từ nãy đến giờ chăm chú lắng , đến đây thì khỏi giật .
Bạch Cơ cũng sững , đó ánh mắt mất sự lười biếng thường ngày và trở nên sắc bén như lưỡi dao. Nàng nhếch môi : "Thú vị thật, xem chuẩn tiếp đãi bạn cũ ."
Cầu Tuân : "Cô cô, tộc Tù Ngưu chúng từ đến nay luôn hiền hòa, an nhàn, tranh đấu với đời, Long Ẩn trở khơi dậy vô tranh chấp trong bốn biển. So với Long Ẩn, phụ vương càng hy vọng long vương nên chúng nhận tin tức bèn lập tức đến báo cho . Hy vọng chuẩn sẵn sàng, tuyệt đối để Long Ẩn đ.á.n.h bại."
Bạch Cơ : "Chín cháu ở biến, chỉ ngươi đến báo cho chuyện , xem còn trung thành với nhiều nhỉ."
Cầu Tuân cúi đầu : "Tộc Tù Ngưu chúng sẽ mãi mãi trung thành với ."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Ta cần suy nghĩ kỹ một chút."
Vì thương, Cầu Tuân giường quý phi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bạch Cơ sân , hiên yên lặng ngắm mây trôi trời.
Nguyên Diệu cũng sân , thấy cổ cầm còn để bãi cỏ, lo lắng sương sớm cỏ sẽ hỏng dây đàn, bèn đến cúi xuống nhặt cổ cầm định mang trong phòng.
"Gạc nai rụng, chiến tranh sẽ khởi. Hiên Chi, xem năm nay gạc nai rụng ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu . Một giờ , và Bạch Cơ còn vô tư trò chuyện về bốn mùa, về gạc nai rụng, ve bắt đầu kêu, cây bán hạ mọc. Bây giờ, đột nhiên những chuyện lo lắng, gánh nặng sinh t.ử đè nặng lên tâm trí tâm trạng trở nên nặng nề và phiền muộn.
"Bạch Cơ, Long Ẩn đến thì đây? Hay là tìm chỗ nào trốn ?" Nguyên Diệu lo lắng .
Bạch Cơ phá lên, : "Không gặp Quỷ Vương, Quốc sư Quang Tạng, thậm chí Hoàng đế Võ Hoàng, Công chúa Thái Bình, đều thể tìm cớ trốn tránh nhưng Long Ẩn thì trốn . Hoặc là , nếu đến để long vương thế , trốn , chỉ thể đón tiếp."
Nguyên Diệu lo lắng : "Vậy đây? Theo lời Cừu , Long Ẩn nhận sức mạnh gì đó từ giao nhân, thể bây giờ mạnh hơn . Bạch Cơ, dù ngươi cũng trở về biển , chi bằng nhường ngôi long vương cho Long Ẩn ..."
"Không ."
Bạch Cơ ngắt lời Nguyên Diệu.
"Vì ? Chẳng lẽ ngươi long vương ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Từ trận đại chiến thiên địa, lưu đày đất liền thể biển, coi là long vương nữa. Long tộc cần một vị vua t.h.ả.m bại như ch.ó mất nhà. Trong suốt quãng thời gian dài , chìm nổi trong d.ụ.c vọng của con và phi nhân để hái lượm nhân quả. Những việc còn liên quan gì đến long tộc nữa. Ta cố chấp long vương chỉ là ấn tín của long vương khắc sâu sinh mệnh của nên thể giao nó cho dù là ai. Sự đời của long vương mới chắc chắn kèm với cái c.h.ế.t của long vương cũ. Đây là phận của long vương. Long vương đường lui, chỉ sống hoặc c.h.ế.t."
"À?!"
Nguyên Diệu trong lòng buồn bã, chân mày nhíu thành hai con sâu.
Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu, : "Hiên Chi đừng lo, ."
"Bạch Cơ, Long Ẩn là thế nào? Ngươi mối quan hệ gì với thế?"
Bạch Cơ lên những đám mây trôi trời, dường như nhớ một ký ức xa xôi.
"Ta và Long Ẩn mối quan hệ từ lâu . Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t Băng Di, và Chúc Long trở mặt thành thù, ở đất liền nên trở về biển. Ta ẩn cư ở Hải Thị thì gặp Long Ẩn. Lúc đó vẫn là một thiếu niên mang mối thù sâu sắc và đang kẻ thù truy sát sống lẩn trốn khắp nơi. Ta thấy cô độc yếu ớt, thể tự bảo vệ nên động lòng trắc ẩn nhận đồ và nuôi dưỡng . Sau nghĩ , thật sự hối hận , hối hận nuôi dưỡng lớn lên. Long Ẩn theo nhiều năm, bản tính tàn ác đầy tham vọng, và từ thủ đoạn để đạt mục đích. Ta vài suýt hại c.h.ế.t. Khi long vương, cơ hội g.i.ế.c nhưng cuối cùng vẫn tay còn giữ bên , giúp quản sự bốn phương biển cả. Bây giờ nghĩ , thật sự hối hận vì g.i.ế.c từ đầu."
"Bạch Cơ bản tính lương thiện, nỡ hại đồ mà nuôi dưỡng đó cũng là lẽ thường tình của con ."
"Ta g.i.ế.c vì tình nghĩa thầy trò, từ đầu tiên hãm hại chúng đoạn tuyệt tình nghĩa thầy trò . Càng vì lương thiện, giữ là vì kiêu ngạo và tham lam, coi như công cụ thể sử dụng, dùng sức mạnh của giúp quản lý sinh linh biển cả, tự kiêu rằng thể kiểm soát , phản bội. Bây giờ thì đó là một bước cờ sai lầm. Mọi việc đời đều trong nhân quả, tiếc rằng thể thấu nguyên nhân quá khứ và kết quả tương lai."
Nguyên Diệu về phía Bạch Cơ, chỉ thấy trong mắt nàng sự buồn bã hiếm thấy, nhịn : "Bạch Cơ, đừng lo. Dù sống c.h.ế.t, tiểu sinh sẽ luôn bên cạnh ngươi."
Bạch Cơ nghiêng đầu Nguyên Diệu, sự buồn bã trong mắt cũng vơi bớt phần nào.
"Thật lạ lùng, vì , ngươi cảm thấy như một sức mạnh vô tận trào dâng. Không chỉ Long Ẩn, lẽ ngay cả Phật Tổ, cũng thể đ.á.n.h bại ."
Nguyên Diệu lạnh sống lưng, : "Đừng linh tinh nữa. Bạch Cơ, là ngươi cầu nguyện Phật Tổ, kinh văn, cầu xin Phật Tổ phù hộ ngươi Long Ẩn đ.á.n.h bại ."
Bạch Cơ : "Cũng . Niệm kinh bái Phật cũng mất gì."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu đang trò chuyện thì một công t.ử trẻ tuổi mặc hoa phục dọc theo hành lang sân .
Là Vi Ngạn.
Vi Ngạn là khách quen của Phiêu Miểu các, Ly Nô cũng lười tiếp đón, chỉ cho chủ nhân ở sân tiếp tục cúi đầu ăn cá khô.
Vi Ngạn quen đường sân , đúng lúc câu "niệm kinh bái Phật cũng mất gì" của Bạch Cơ, bèn rung chiếc quạt xếp bằng ngọc khảm vàng, tiếp: "Niệm kinh bái Phật tuy mất gì nhưng chẳng tác dụng gì!"
Bạch Cơ , : "Vi công t.ử hôm nay rảnh rỗi đến Phiêu Miểu các thế? Chắc là nhận bổng lộc nhỉ."
Nguyên Diệu : "Đan Dương đến ."
Vi Ngạn phe phẩy chiếc quạt xếp bằng ngọc khảm vàng, buồn bã : "Bạch Cơ, là cố ý đến tìm ngươi. Đừng nhắc đến bổng lộc nữa, nếu việc giải quyết thì cả đời đừng hòng bổng lộc."
Vi Ngạn mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết, đều chạy đến Phiêu Miểu các tìm Bạch Cơ.
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Đan Dương gặp chuyện gì ?"
Bạch Cơ : "Vi công t.ử đừng vội, xuống từ từ ."
Vi Ngạn bèn xuống, kể khổ với Bạch Cơ và Nguyên Diệu.