Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 9: Lựa chọn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:49
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh trăng lạnh lẽo, lá cây xơ xác, gió núi rít gào như tiếng của quỷ.

Sau khi Quỷ Vương và Bạch Cơ đạt thỏa thuận, Quỷ Vương mang theo Dạ Xoa rời . Hắn tham gia nhân quả của Bạch Cơ cũng quan tâm đến oán hận và niềm vui của và phi nhân.

Bạch Cơ với A Y: "Ngươi bây giờ hai lựa chọn, một là sống một là c.h.ế.t."

A Y Bạch Cơ, ánh mắt mơ màng.

Bạch Cơ : "Nếu sống, vì quả Yêu Huyết Chu, ngươi chỉ sống tối đa nửa năm. Trong nửa năm , ngươi thể tiếp tục sử dụng sức mạnh của Quỷ Vương, tùy ý g.i.ế.c , xả giận trong lòng. Lựa chọn khác là c.h.ế.t, cần một linh hồn đầy oán hận, đính kèm ký ức của nó phấn hoa Hoàng Tuyền. Ta rải phấn hoa Hoàng Tuyền lên tất cả da rái cá ở sơn trang Tam Đông. Chỉ cần con mặc da rái cá, chạm phấn hoa Hoàng Tuyền, họ sẽ thấy ký ức của oán hồn thì thấy cảnh c.h.ế.t t.h.ả.m của rái cá, cảm nhận nỗi đau và tuyệt vọng của rái cá khi c.h.ế.t. Con tuy ngắn ngủi và ngu nhưng nhiều trong lòng vẫn phần thiện lương, họ thờ ơ với đau khổ mà họ thấy nhưng một khi thấy họ sẽ lương tri đau khổ và hại khác nữa. Đây là lý do ngươi chờ đợi và hái phấn hoa Hoàng Tuyền. Chỉ như , mới bảo đồng loại của ngươi, để chúng thoát khỏi phận tàn nhẫn bắt giữ, còn con da áo nữa."

Nguyên Diệu nhớ cảnh đây trong sơn trang Tam Đông, khi họ rời khỏi viện bên , Bạch Cơ lấy phấn hoa Hoàng Tuyền , thổi lên từng miếng da rái cá treo trong viện. Hóa , mục đích của nàng là như .

A Y run rẩy, do dự giữa sự sống và cái c.h.ế.t, trong mắt đầy sự lưỡng lự.

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Dù biến cố tối nay, cũng sẽ đưa cho ngươi lựa chọn . Đừng quên, điều kiện trao đổi của ngươi với sợ c.h.ế.t, dâng hiến mạng sống."

Nguyên Diệu khỏi ngạc nhiên.

Hóa Bạch Cơ đùa, cũng áo da tham gia yến tiệc mà mất lý trí. Mà nàng thực sự cần cái c.h.ế.t của A Y. Chiều nay trong Phiêu Miểu Các, khi A Y chọn cứu đồng loại định sẵn là hy sinh bản .

Trong lòng Nguyên Diệu chợt tràn ngập nỗi buồn.

A Y ngẩng đầu thẳng mắt Bạch Cơ, sắc mặt bình tĩnh.

"Chỉ cần thể cứu đồng loại của , nguyện dâng hiến mạng sống."

"Không..."

Bóng ma lưng Ngu phu nhân bắt đầu lo lắng.

A Kình đột nhiên trở nên cuồng loạn, đôi mắt dần đỏ như máu, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

"Không, A Y thể c.h.ế.t..."

A Y về phía Ngu phu nhân, đau buồn.

"A Kình, ca ca của , từ khi ăn quả Yêu Huyết Chu thì còn như nữa, từ khi làng Khê Hà con phá hủy, lửa thiêu rụi ngôi nhà của chúng , khó tránh khỏi cái c.h.ế.t. Bây giờ còn sợ c.h.ế.t nữa, ở Hoàng Tuyền thể gặp ca ca, gặp phụ mẫu và đồng tộc con g.i.ế.c hại..."

A Kình cuồng loạn và đau buồn, : "A Y thể c.h.ế.t, cứu , liều mạng để cứu , sống..."

A Kình và bóng ma yên, Ngu phu nhân cũng ảnh hưởng, bà cuồng loạn cào cấu mặt đất, mười móng tay lật lên, m.á.u chảy đầm đìa.

Ngu phu nhân đột nhiên quỳ xuống chân Bạch Cơ, A Kình với Bạch Cơ: "Cầu xin ngươi tha cho A Y, ngươi cần linh hồn đầy oán hận thì chúng thể. Chúng thể thế A Y, trở thành oán hồn ngươi cần, oán hận của chúng đủ để khiến run rẩy."

Bạch Cơ đầy thú vị.

"Điều thể. Phấn hoa Hoàng Tuyền cần gắn kết sức mạnh của oán hận để khiến con sợ hãi, oán hận đến từ các ngươi A Y đều khác biệt."

A Kình thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Cơ : "Tuy nhiên, dù các ngươi sẵn sàng thế A Y trở thành oán hồn và gắn oán hận phấn hoa Hoàng Tuyền, A Y cũng vẫn khó tránh khỏi cái c.h.ế.t. Nàng ăn quả Yêu Huyết Chu của Quỷ Vương, để mượn sức mạnh của Quỷ Vương báo thù, nàng tiêu hao hết sinh mạng thời hạn, tối đa chỉ còn sống nửa năm nữa."

A Kình đau buồn.

A Y bình thản.

Nguyên Diệu buồn bã, : "Bạch Cơ, chẳng lẽ thật sự cách nào để A Y cô nương sống sót ?"

Bạch Cơ nghĩ một chút, : "Chỉ một cách là loại bỏ quả Yêu Huyết Chu khỏi cơ thể A Y thì A Y mới thể sống sót. ... Nói cách khác, cần một yêu linh pháp lực cao thâm dùng môi giới, dẫn quả Yêu Huyết Chu khỏi cơ thể A Y. Điều nguy hiểm, nếu may mắn thể dùng long hỏa đốt cháy quả Yêu Huyết Chu thành tro ngay khi nó rời khỏi cơ thể A Y. Nếu may, yêu linh đó sẽ nuốt quả Yêu Huyết Chu, mất lý trí và kiệt sức mà c.h.ế.t."

A Y thấy Bạch Cơ thể sống, trong mắt lóe lên một chút hy vọng nhưng khi đến cuối cùng, hy vọng đó tắt ngấm. Nàng quen yêu linh pháp lực cao thâm nào, yêu linh pháp lực cao thâm nào sẽ mạo hiểm cứu nàng.

A Kình buồn, nó chỉ là một oán hồn hình thể, dù hy sinh bản , cũng khả năng cứu A Y.

Nguyên Diệu lo lắng, : "Sớm , nên giữ Quỷ Vương , đừng để vội. Biết cũng lòng trắc ẩn, sẵn lòng từ bi cứu A Y một mạng."

Ly Nô vui, : "Mọt sách ngốc, ngươi ngốc . Quỷ Vương là thứ , lòng từ bi thì mặt trời mọc đằng tây. Trông cậy cứu con rái cá , bằng trông cậy gia."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, lúc mới nhớ dù Ly Nô chỉ là một con mèo đen nhưng cũng tu luyện ngàn năm, cũng coi là một yêu linh pháp lực cao thâm.

Ly Nô : "Chủ nhân, để Ly Nô vất vả cứu mạng con rái cá một ."

Sắc mặt Bạch Cơ nghiêm túc, : "Ly Nô suy nghĩ kỹ . Dùng long hỏa đốt cháy thành tro trong khoảnh khắc quả Yêu Huyết Chu rời khỏi cơ thể A Y là chuyện may rủi, cũng dám chắc."

Ly Nô thở dài, : "Chủ nhân, Ly Nô thể thấy c.h.ế.t mà cứu. Hơn nữa, Ly Nô từng đẩy con rái cá xuống vách núi ngay tại đây, dù của Ly Nô nhưng nó gãy chân. Nếu Ly Nô thật sự may xảy chuyện, coi như bù đắp việc đẩy nó xuống vách núi."

A Y Ly Nô, ánh mắt phức tạp.

"Mèo đại ca, chuyện gãy chân trách ngươi, ngươi cần mạo hiểm ..."

Ly Nô ngắt lời A Y, : "Đừng nữa. Ta từ tới nay nợ ai ân tình, chịu trách nhiệm về chân của ngươi. Nếu ngươi c.h.ế.t, cả đời yên lòng."

Nguyên Diệu lo lắng cho an nguy của Ly Nô đành lòng để A Y c.h.ế.t khuyên Ly Nô suy nghĩ cẩn thận nhưng gì.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu lo lắng và khó xử, : "Hiên Chi, vì đây là quyết định của Ly Nô, chúng nên tôn trọng ." Nguyên Diệu gật đầu.

A Y quỳ đất.

Ly Nô bước đến mặt A Y, quỳ một chân xuống.

Ly Nô sắc mặt nghiêm trọng, im lặng một lúc, lấy hết can đảm nhưng đầu với Bạch Cơ: "Chủ nhân tuyệt đối phân tâm, đúng thời điểm, để quả Yêu Huyết Chu cơ thể Ly Nô!"

Bạch Cơ : "Ta... sẽ cố hết sức."

Ly Nô một nữa lấy hết can đảm nhưng đầu : "Chủ nhân, nếu Ly Nô c.h.ế.t vì quả Yêu Huyết Chu, món nợ là do Quỷ Vương, ngài trả thù cho Ly Nô. Ngài nhét mười, , một trăm viên quả Yêu Huyết Chu mồm , Ly Nô mới c.h.ế.t nhắm mắt."

Bạch Cơ : "Không vấn đề gì."

Ly Nô lấy hết can đảm, nhắm mắt , trong khoảnh khắc đó, khi mở mắt , đồng t.ử của biến thành màu xanh lục bích.

Cùng lúc đó, Ly Nô mở miệng, một viên ngọc bích như mắt mèo từ từ xuất hiện từ miệng .

Đó là nội đan mà Ly Nô tu luyện ngàn năm.

Đối với yêu linh, nội đan quan trọng hơn cả mạng sống. Để lộ ngoài là nguy hiểm.

Thuật sĩ để luyện đan sẽ đoạt nội đan của yêu linh. Để tăng cường tu vi, yêu linh cũng sẽ cướp đoạt, nuốt chửng nội đan của .

Ly Nô tin tưởng Bạch Cơ, sợ hãi khi đưa nội đan mặt nàng , cũng tin rằng nàng thể bảo vệ an .

Viên nội đan màu ngọc bích bay lên đỉnh đầu A Y lơ lửng đó. Cuối cùng, nó dừng ở giữa trán nàng.

Sắc mặt A Y đổi rõ rệt, trán toát mồ hôi, biểu cảm trở nên vặn vẹo vì đau đớn.

Một luồng yêu khí màu đỏ, sự dẫn dắt của nội đan, xoáy chuyển trong cơ thể A Y.

A Y đau đớn, như lửa đốt cháy khiến nàng rên rỉ.

Đột nhiên, luồng yêu khí đỏ từ trán A Y b.ắ.n , hóa thành một viên ngọc đỏ.

Do nội đan hấp dẫn, quả Yêu Huyết Chu lao nhanh về phía Ly Nô, sắp nhập trán của .

Ngay lúc đó, một ngọn lửa vàng xuất hiện, bao trùm lấy quả Yêu Huyết Chu.

Quả Yêu Huyết Chu bùng cháy trán của Ly Nô, ánh lửa rực sáng.

Trong mắt Ly Nô phản chiếu hai ngọn lửa vàng đỏ.

A Y ngã gục xuống đất.

Chỉ trong chớp mắt, long hỏa thiêu đốt quả Yêu Huyết Chu thành tro.

Viên nội đan từ từ trở cơ thể của Ly Nô.

Ly Nô khôi phục bình thường.

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Cơ : "Ổn . Không nữa."

Phía Ngu phu nhân, bóng ma oán hồn của rái cá nhúc nhích.

Bạch Cơ lấy một chiếc bình sứ tròn cao hai tấc. Nàng mở nắp bình, khẽ thổi miệng bình, một lớp bột màu vàng như làn khói bay .

Đây là phấn hoa Hoàng Tuyền.

Phấn hoa Hoàng Tuyền lơ lửng giữa trung, biến thành một đóa hoa sen lửa.

Bạch Cơ liếc A Y bóng ma rái cá nhúc nhích, : "Các ngươi, ai hiến dâng sức mạnh của oán hận khiến con run sợ?"

Bóng ma rái cá của A Kình A Y.

A Y cũng A Kình.

Chúng qua bờ vực sống c.h.ế.t.

Ngàn lời nhưng đều im lặng.

"Là ."

A Y hoa sen lửa, ánh mắt kiên quyết. Nàng vẫn tự điều . A Kình chọn báo thù và g.i.ế.c chóc, nàng chọn sự cứu rỗi. Vì đó là sự lựa chọn của nên tự gánh chịu hậu quả.

A Y bước tới hoa sen lửa nhưng vì chân thương, nàng chỉ thể bò từng bước một.

Ly Nô vỗ đùi : "Con rái cá ngốc , liều mạng cứu mạng nó, nó tìm c.h.ế.t?! Biết , cứu nó nữa." Ngu phu nhân co giật một cái, bà như một bông hoa tàn rũ ngay mặt đất.

Bóng ma rái cá rời khỏi Ngu phu nhân, bay về phía hoa sen lửa.

Bóng ma rái cá qua bên cạnh A Y đang bò, A Kình cúi đầu A Y, ánh mắt buồn bã.

"A Y, sống tiếp..."

A Y lắc đầu, nước mắt như mưa.

"Không, A Kình, sống một , ở cùng các ngươi..."

Bóng ma rái cá nhập hoa sen lửa, chúng biến dạng trong lửa, phấn hoa Hoàng Tuyền gợi ký ức khi c.h.ế.t, chúng phát tiếng kêu đau đớn.

"Đau quá, đừng lột da , đừng xé rách cơ thịt ..."

"Nóng quá, đừng đổ nước sôi , đầu đau quá..."

"Lạnh quá, còn da, trong gió lạnh quá, gió như d.a.o lột da, cắt từng miếng, thể đau quá..."

"..."

Gương mặt A Kình cũng lộ vẻ đau đớn, nó đưa tay về phía A Y trong ánh lửa.

A Y cũng đưa tay về phía A Kình.

"A Y, sống tiếp, trở về làng Khê Hà, xây dựng ngôi nhà của chúng ..." A Kình và bóng ma rái cá dần dần biến mất trong hoa sen lửa.

A Y thành tiếng, : "Được."

Chẳng bao lâu, bóng ma rái cá và hoa sen lửa biến mất, chỉ còn một đống da rái cá mặt đất.

Trong đống da rái cá đó, nổi bật nhất là một tấm da màu bạc trắng, đó ba vệt đỏ sáng chói trong đêm.

A Y tấm da rái cá bạc trắng, nước mắt ngừng rơi, thầm thì: "A Kình, yên tâm, sẽ trở về làng Khê Hà, xây dựng ngôi nhà của chúng ..." Dưới ánh trăng mờ, gió thổi u u bên vách núi như tiếng của vô oán linh c.h.ế.t thảm.

A Y đau lòng tuyệt vọng đống da rái cá mà rơi lệ.

Bạch Cơ, Ly Nô và Nguyên Diệu xem ông chủ Ngu và Ngu phu nhân thương nặng.

Trong trời lạnh giá, thể bỏ đôi phu thê ngất xỉu bên vách núi.

Bạch Cơ lấy một xấp giấy , thổi sáu mặc đồ trắng mặt. Bốn trắng nâng ông chủ Ngu và Ngu phu nhân lên. Hai còn , nhặt đống da rái cá đó lên.

Nguyên Diệu thể hỏi: "Bạch Cơ nhặt đống da rái cá để gì thế?"

Bạch Cơ : "Giữ kỷ niệm. A Y, nếu ngươi phiền, thể để đống da cho ?" A Y bừng tỉnh, gật đầu.

"Sinh mạng còn, bộ lông quan trọng. Bạch Cơ, nếu ngươi thì hãy giữ . A Kình và cùng dòng máu, nó sẽ mãi sống trong trái tim ."

Bạch Cơ : "Ngươi nghĩ , A Kình và đồng tộc của ngươi chắc chắn sẽ yên lòng."

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ định dùng những bộ lông để một chiếc áo lông rái cá và tham dự yến hội đón tuyết chứ?" Bạch Cơ mỉm đáp.

Bạch Cơ dự định đưa ông chủ Ngu và Ngu phu nhân đến sơn trang Tam Đông nhưng giữa đường gặp một nhóm cầm đuốc và vũ khí. Đó là một thợ thủ công trốn thoát khỏi sơn trang đó. Họ tìm viện trợ từ các làng lân cận, gọi thêm giúp đỡ và báo quan phủ. Quan phủ cũng cử đến điều tra vụ án m.á.u tại sơn trang.

Bạch Cơ để những giấy đặt ông chủ Ngu và Ngu phu nhân ở bên đường mà đám đông sẽ qua dẫn Nguyên Diệu, Ly Nô và A Y tránh xa đám đông, cưỡi ngựa trời trở về Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu mệt mỏi một đêm chạy khắp nơi. Sau khi về đến Phiêu Miểu các, lập tức trải nệm xuống và nghỉ ngơi.

Vừa xuống, Nguyên Diệu đột nhiên nhớ một việc.

Tối nay xảy quá nhiều biến cố, đó chỉ lo cho phu thê ông chủ Ngu, hình như quên mất quản sự. Hắn vẫn còn trần truồng cuộn bên cạnh chiếc xe ngựa lật, chờ Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến gọi khiêng !

"Ồ!"

Nguyên Diệu vội vàng tìm Ly Nô trong phòng bên trong.

Trong phòng, A Y thất thần bên bàn ngọc xanh, thấy Ly Nô .

A Y với Nguyên Diệu rằng tối nay Ly Nô ngủ trong bếp.

Nguyên Diệu vội chạy bếp để bàn chuyện quản sự với Ly Nô, xem nên Nam Giao .

Ly Nô định ngủ, kiên nhẫn : "Không cần nữa, xe ngựa to như lật bên đường lớn gần sơn trang như thế, trừ khi bọn cầm đuốc đều là mù, thì chắc chắn phát hiện quản sự . Nếu phát hiện, giờ trời sắp sáng, cùng lắm chịu đựng thêm một canh giờ, qua đường cũng sẽ thấy thôi. Không cần , c.h.ế.t ." Nghe , Nguyên Diệu cũng thôi.

" , Ly Nô lão , ngươi ngủ trong bếp?"

"......"

Ly Nô im lặng một lúc mắng: "Ta thích ngủ trong bếp, ? Ngủ dậy tiện cơm, ? Tên mọt sách nhà ngươi ngày nào cũng nhiều, cơm cho ngươi nữa!"

Diệu : "Ly Nô lão vẫn bụng. A Y gặp nhiều chuyện buồn, đêm nay chia lìa sinh t.ử nên cần quan tâm nàng nhiều hơn. Để phòng ấm cho nàng nghỉ ngơi, quấy rầy nàng là đúng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-9-lua-chon.html.]

Ly Nô thở dài : "Nhìn thấy cảnh của nó cũng thấy buồn. Dùng cách của các ngươi, gọi là vật thương kỳ loại. Con tàn nhẫn và tham lam, vì tư lợi thể đủ thứ điên cuồng khiến sinh linh khác chịu t.h.ả.m họa diệt vong. Dù là rái cá mèo, chúng những sinh linh nhỏ bé tổn thương, phần lớn là bất lực. Dù mượn sức mạnh tà ác để trả thù cũng chỉ khiến trở thành con rối của ác ma, rơi địa ngục sâu hơn, vạn kiếp thoát."

Nguyên Diệu thấy lòng nặng trĩu, rơi nước mắt.

"Ly Nô lão , đừng buồn, nếu ngươi tổn thương, sẽ bảo vệ ngươi."

"Hả?! Mọt sách ngược ? mèo tuy yếu nhưng là đại yêu quái! Dù con đáng sợ thì ngươi cũng chẳng ích gì."

Nguyên Diệu gãi đầu : "Dù , sẽ để Ly Nô lão thương. Dù yếu đuối, sẽ bảo vệ Bạch Cơ và ngươi, cũng bảo vệ tất cả phi nhân tổn thương thế giới ."

Ly Nô ngáp một cái : "Tùy ngươi, phản bác ngươi nữa, dù ngươi cũng luôn ngốc, quen . Buồn ngủ quá, ngủ thôi."

Nguyên Diệu cũng ngáp, chúc Ly Nô ngủ ngon ngủ.

*

Khi tuyết rơi, bông tuyết trắng xóa khiến Trường An phủ đầy tuyết, biến thành một thành phố bạc.

Sân Phiêu Miểu các.

Bên cạnh bếp lửa than đỏ rực, một bàn gỗ hoa lê.

Trên bàn gỗ hoa lê, đặt một bếp lò đỏ nhỏ và vài đĩa điểm tâm tinh tế.

Trên bếp lò đỏ, hâm nóng một bình rượu trong.

Bạch Cơ thả vài cánh hoa mai bình rượu, hương rượu thoảng mùi thanh khiết của hoa mai.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đang hâm rượu ngắm tuyết, A Y cũng bên cạnh tuyết rơi trắng xóa.

Vi Ngạn đến đưa bạc mua giấy , vì hôm nay cũng việc gì thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang hâm rượu ngắm tuyết nên cũng ở chơi.

Sau sự kiện đêm đó, A Y vốn định sáng hôm rời khỏi thành phố đầy đau buồn , trở về quê nhà Khê Hà. chân nàng thương nặng, thuận tiện, thể xa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu khuyên nàng ở , chữa lành chân hãy .

A Y ở , chẳng mấy chốc nửa tháng trôi qua.

Trong bếp vang lên tiếng ồn ào, là Ly Nô và một con gấu lớn đang chất hàng trăm cân than đỏ nhà kho.

Thực là con gấu lớn đang việc nặng, Ly Nô chỉ một bên chỉ đạo.

Sau sự kiện ở sơn trang Tam Đông, vì những nhân chứng đều thấy gấu lớn g.i.ế.c nên nó quan phủ truy nã, thợ săn và thuật sĩ đều săn lùng nó. Gấu lớn trốn tránh khắp nơi, vốn định rời khỏi Trường An nhưng nhớ tới bộ da gấu của . Sau sự kiện ở sơn trang Tam Đông, nơi đó quan phủ phong tỏa, ở, nó tìm Ngu phu nhân.

Gấu lớn thành tìm Bạch Cơ nhưng nó là yêu linh cấp thấp, do dự nhiều ở cổng thành, dám Trường An, nơi yêu ma tụ tập và quỷ quái hoạt động.

Gấu lớn khổ tâm, khi nó do dự ở cổng thành, tình cờ gặp Ly Nô từ trong thành . Ly Nô ngoài là để kiểm tra tiến độ đốt than đỏ của ở núi Chung Nam.

Ly Nô đưa con gấu nâu lớn thành.

Bạch Cơ để con gấu nâu lớn ở Phiêu Miểu các còn nàng và Nguyên Diệu đến Tam Đông Các thăm phu thê ông chủ Ngu thương và tiện thể hỏi ông chủ Ngu về việc lấy bộ da gấu.

Nguyên Diệu nghĩ rằng khi trải qua biến cố , ông chủ Ngu sẽ rút bài học, ít nhất bán lông thú nữa, đừng đến việc hại động vật. Tuy nhiên, ông chủ Ngu rút bài học nào cả, tâm trí ông chỉ lo lắng về việc khi nào quan phủ sẽ mở niêm phong sơn trang Tam Đông và khi nào sơn trang thể hoạt động trở . ông chủ Ngu vẫn nghĩ đến việc thúc đẩy thợ may nhanh chóng thành sản phẩm từ lông thú đặt hàng . Vì rái cá chạy hết, ông còn tính đến việc cử đến miền Nam thu mua thêm rái cá.

Quản sự may mắn sống sót cũng rút bài học, lẽo đẽo theo ông chủ Ngu, tuyển dụng thêm thợ mới. Hắn còn suy nghĩ cách tạo những mẫu lông thú mới để kiếm thêm tiền.

Ngu phu nhân thì đổi tâm tính biến cố , từ đó chỉ mặc áo bông, ăn chay niệm Phật. Bà còn khuyên ông chủ Ngu đóng cửa sơn trang Tam Đông, nên tiếp tục tạo nghiệp sát, chỉ bán lông thú từ thợ săn mang đến. Bà rằng việc bán lông thú để giữ ấm trong mùa lạnh là vấn đề nhưng nên vì tham vọng và hư vinh mà sát hại sinh linh vô tội.

Ông chủ Ngu chỉ một nửa, để an ủi phu nhân, ông bắt đầu bán áo bông tại Tam Đông Các.

Mặc dù ông chủ Ngu rút bài học nhưng vẫn giữ lời hứa, chủ yếu là sợ con gấu nâu lớn đến g.i.ế.c ông nên bà đồng ý trả hai tấm da gấu. Hai tấm da gấu bán, ông chủ Ngu mua với giá gấp ba và còn xin khách hàng.

Con gấu nâu lớn ở Phiêu Miểu các đợi da gấu, hôm qua mới nhận . Nó ôm hai tấm da gấu một hồi, hôm nay định từ biệt về quê nhưng gặp tuyết rơi dày, và than đỏ của Ly Nô giao nên nó giúp chất than.

Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi, phủ trắng cả trời đất, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

Bạch Cơ uống một ngụm rượu mai trong chiếc chén sứ trắng, : "Cảnh tuyết rơi quá."

Nguyên Diệu nâng chén rượu ấm trong tay, : "Mùa đông uống rượu ngắm tuyết, thật khiến tâm hồn yên tĩnh."

A Y cảm thán: "Ở làng Khê Hà, quanh năm mùa đông, thể thấy cảnh tuyết thế ."

Vi Ngạn uống một ngụm rượu ấm, lười biếng : "Ngắm tuyết thế chỉ thấy đầu óc trống rỗng, ngủ quá."

Nguyên Diệu hỏi Vi Ngạn: "Đan Dương, gần đây trong phố chuyện gì thú vị ?"

Vi Ngạn Nguyên Diệu hỏi chuyện làng xóm bèn tỉnh táo, hứng thú : "Gần đây trong làng rầm rộ bàn tán về chuyện Tam Đông Các. Các ngươi còn nhớ vụ án năm vị quý phụ g.i.ế.c ? Trong làng đồn rằng Ngu phu nhân là hung thủ! quan phủ và Bất Lương điều tra mãi mà chứng cứ xác thực, liệt án giải quyết, để đó động đến nữa. Nửa tháng , sơn trang ngoại thành của Tam Đông Các cũng xảy chuyện, một con gấu điên thoát khỏi lồng, tấn công thợ, gây c.h.ế.t và thương nhiều . Ngu phu nhân và ông chủ Ngu đều thương, suýt mất mạng."

Lời của Vi Ngạn gợi ký ức trong lòng Nguyên Diệu, cảm thấy buồn.

A Y cũng buồn, cúi đầu.

Bạch Cơ vẫn ngắm tuyết rơi, miệng nở nụ quái dị, dường như thấy lời của Vi Ngạn.

Vi Ngạn phấn khích : "Còn chuyện ly kỳ hơn! Một quý phụ khi mua áo lông của Tam Đông Các đều liên tục gặp ác mộng, họ rằng khi mặc áo lông, nhắm mắt sẽ thấy cảnh rái cá g.i.ế.c và lột da đầy đau đớn. Họ cảm thấy buồn bã, còn suy nhược đến bệnh. Các quý phụ dám mặc áo lông nữa. Một từ bi, thậm chí mặc lông thú khác, và còn ngăn cản gia đình mặc. Năm nay, mặc áo bông lẽ sẽ thành mốt mới. Ngươi xem hôm nay cũng mặc áo bông ."

Vi Ngạn hôm nay mặc một chiếc áo bông hoa văn rực rỡ mới tinh.

Khi thấy Vi Ngạn, Nguyên Diệu cảm thấy lạ. Vi Ngạn luôn thích mặc áo lông quý hiếm để khoe khoang gu thẩm mỹ và sự giàu , thỏa mãn sự hư vinh của . Trước đây, đầu đông Vi Ngạn vội khoác lên áo lông, hôm nay trời lạnh giá chỉ mặc áo bông mỏng.

Nguyên Diệu : "Mặc áo bông cũng . Ở trong thành hoạt động cũng đủ ấm ."

Vi Ngạn tiếp lời: " nhưng ngoài hoặc săn mùa đông vẫn cần mặc áo lông dày. Nếu sẽ đông lạnh c.h.ế.t."

Nguyên Diệu chợt nhớ gì đó, : "Bạch Cơ quên chuyện gì ? Hôm nay là ngày công chúa Thái Bình tổ chức yến hội đón tuyết ở vườn Phù Dung, ngươi quên ?"

Bạch Cơ từ trạng thái ngắm tuyết trở , : "Ta nhớ mà, hôm qua tìm cớ từ chối, ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tại ?"

Bạch Cơ uống một ngụm rượu mai ấm, : "Như Vi công t.ử , giờ đây mặc áo bông là mốt mới ở Trường An. Vườn Phù Dung ở ngoại thành gần Quế Giang, mùa đông vốn ẩm ướt lạnh lẽo, đài Phong Lâm bốn bề trống trải, gió lạnh kèm tuyết, mặc áo lông dày còn chắc ấm, mặc áo bông đó thì thật khổ. Ta mượn cảnh tuyết bay, dùng thuật ly thần một đài Phong Lâm thì thấy họ đều mặc áo bông, kiên cường trong gió tuyết. Theo quan sát của , năm nay họ hẳn là thi đua xem ai trong gió tuyết lâu nhất và duyên dáng nhất. Ta thấy lạnh đến đỏ tay, tóc tuyết phủ trắng, mặt tái nhưng vẫn cố , ai chịu thua ai."

Nguyên Diệu hiểu, than: "Quý phụ ý nghĩa gì? Mùa đông, lạnh như thể cảm lạnh. Họ thật khó hiểu..."

Vi Ngạn ngáp dài, : "Có lẽ do quá rảnh rỗi. No đủ cả ngày , lo miếng ăn nên tìm cái gì đó g.i.ế.c thời gian như đây..."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu thể phản bác.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Vi Ngạn ngắm tuyết uống rượu trò chuyện.

Vi Ngạn chỉ thích những thứ kỳ quái và những chuyện đồn thổi ly kỳ, còn việc ngắm tuyết yên tĩnh dễ buồn ngủ. Uống quá nhiều rượu mai, cảm thấy mệt mỏi, bèn phòng ấm áp nghỉ một chút.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và A Y tiếp tục ngắm tuyết và trò chuyện.

Ly Nô và con gấu nâu lớn khi bận rộn trong bếp, qua gió tuyết tiến gần.

Nguyên Diệu vội vàng rót cho Ly Nô và con gấu nâu lớn mỗi một ly rượu ấm.

Ly Nô uống một ngụm rượu ấm, : "Cuối cùng cũng xếp xong ba trăm cân than đỏ, mệt c.h.ế.t ."

Con gấu nâu lớn cũng uống một ngụm rượu, : "Không chứ? Toàn là việc nặng còn con mèo đen chỉ một bên nhắm mắt dưỡng thần thì mà mệt ?"

Ly Nô vui, : "Con gấu ngốc nhiều quá. Ta dù gì nhiều nhưng vẫn luôn giám sát ngươi việc, cũng mệt lắm chứ."

Nguyên Diệu rót đầy rượu cho con gấu nâu lớn, : "Cảm ơn gấu đại ca vất vả. Huynh nhọc công, hãy uống thêm một ly rượu ấm ."

Con gấu nâu lớn : "Không , đáng mà. Các giúp nhiều, gì để đáp , việc nhỏ chỉ là chuyện nhỏ thôi."

A Y : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, mèo đại ca, cũng nên cảm ơn các . Các giúp cứu tất cả rái cá."

Bạch Cơ : "Ta và Hiên Chi Diệu gì nhiều, tất cả là do ngươi tự chọn, lòng và sự dũng cảm của ngươi cứu ngươi và đồng loại của ngươi. Tuy nhiên, Ly Nô mạo hiểm cứu ngươi. Nếu cảm ơn thì hãy cảm ơn Ly Nô ."

A Y Ly Nô một cách ngại ngùng, khuôn mặt đỏ lên.

"Mèo đại ca là một . Ta chắc chắn sẽ báo đáp ơn nghĩa của ngươi."

Ly Nô , : "Ngươi định báo đáp thế nào?"

A Y ngại ngùng : "Khi về Khê Hà xây dựng quê hương xong, ... sẽ trở Trường An... tìm ngươi..."

Giọng của A Y càng ngày càng nhỏ, câu cuối chỉ nàng thấy.

Ly Nô đến việc A Y về Khê Hà, mắt sáng lên.

"A Y, khi nào ngươi trở về Khê Hà?"

A Y : "Chân lành, định ngày mai sẽ khởi hành."

Bạch Cơ : "Ngày mai ? Đi sớm cũng , áo lông rái cá của Tam Đông Các bán , rái cá cũng tạm thời an . Ngươi về sớm thì thể sớm xây dựng Khê Hà, thành lời hứa với A Kình."

A Y kiên định gật đầu.

Con gấu nâu lớn : " , cũng nên tạm biệt các . Ta định hôm nay nhưng trời gió tuyết nên thể . Nhìn trời thế , ngày mai chắc sẽ quang đãng, sẽ cùng rái cá khỏi thành. Nàng về phía Nam, về phía Bắc, mỗi về quê nhà , thành công việc cần ."

Bạch Cơ : "Cũng . Ngày mai là một ngày nắng , thích hợp để khởi đầu con đường mới."

Ly Nô với A Y: "A Y, khi ngươi trở về Khê Hà thì ngươi sẽ nhớ chứ?"

A Y , khuôn mặt đỏ lên, ngại ngùng nhưng vẫn gật đầu.

"Sẽ nhớ."

"Khi ngươi nhớ , nhớ bắt cho vài con cá thơm béo nhờ mang đến Trường An cho . Ta Khê Hà nổi tiếng với cá thơm ngon, ở phía Bắc . Hehe, luôn mong ngươi sớm trở về, nên ngày nào cũng nấu ăn nấu t.h.u.ố.c cho ngươi, hy vọng chân ngươi sớm lành."

"Hóa ngươi chăm sóc tỉ mỉ như , chỉ vì sớm trở về bắt cá thơm cho ngươi... Ta tưởng ngươi đối với ..."

A Y thất vọng .

Ly Nô khúc khích: "Đừng chỉ bắt cá thơm, Khê Hà còn nhiều loại cá khác béo. Dù cá nhiều lo thiếu, ngươi cứ bắt nhiều gửi cho ."

"Được ."

A Y buồn bã .

Con gấu nâu lớn : "Mèo , thực phía Bắc cũng loại cá ngon, thích nhất là cá hồi Bắc."

Ly Nô tò mò hỏi: "Cá hồi Bắc là cá gì, ăn vị thế nào?"

Con gấu nâu lớn : "Cá hồi Bắc là loại cá béo và ngon, một con thể dài bằng nửa , chúng bơi ngược dòng từ sông biển. Mỗi khi đến mùa cá hồi ngược dòng, và hai thường chờ ở bờ sông, gặp may là thể ăn no. Nay còn hai nữa chỉ còn , cô đơn lắm."

Con gấu nâu lớn nghĩ đến chuyện buồn, nước mắt chợt tuôn rơi.

Nguyên Diệu an ủi con gấu nâu lớn vài câu rót đầy rượu mai cho nó.

Ly Nô tiếp tục hỏi con gấu nâu lớn về cá hồi Bắc, con gấu nâu lớn miêu tả và giải thích chi tiết còn hứa nếu bắt cá hồi Bắc sẽ nhờ gửi cho Ly Nô.

Một cơn gió lạnh thổi qua, kèm theo tuyết lạnh thấu xương.

Con gấu nâu lớn, A Y và Ly Nô đều bộ lông dày cảm thấy lạnh, nhưng Nguyên Diệu kìm mà rùng .

Nguyên Diệu tiến gần bếp than, lấy một ít ấm và uống một ngụm rượu mai ấm để xua cái lạnh. Hắn tuyết rơi, trong lòng trống rỗng.

"Nguyên công tử, luôn một thắc mắc."

Bạch Cơ : "Thắc mắc gì ?"

"Con rốt cuộc nên mặc áo lông để giữ ấm ? Không mặc áo lông thì con sẽ c.h.ế.t cóng. Mặc áo lông thì gây tổn hại đến sinh mạng vô tội."

Bạch Cơ nhẹ, : "Cỏ cây uống sương gió, trâu bò ăn cỏ, hổ báo ăn trâu bò, con săn hổ báo, hổ báo cũng tấn công con . Vạn vật trong thế gian, sinh sinh bất diệt, tuần liên kết, ăn mà sống, trả mạng. Sống c.h.ế.t là quy luật tự nhiên, săn bắt và săn bắt cũng là đạo lý của trời đất, chỉ cần quá độ, tham lam, g.i.ế.c chóc bừa bãi thì đó là thuận theo tự nhiên. Ông chủ Ngu sai khi bán áo lông cho con để giữ ấm, sai là ở chỗ vì tham lam mà gây hại sinh linh. Cùng là lấy lông, thợ săn b.ắ.n c.h.ế.t con mồi lấy lông, và lột da con mồi sống bằng cách tàn nhẫn để lấy lông là hai chuyện khác . Săn bắt và ăn thịt là cách con sống sót, đó là thuận theo đạo lý tự nhiên. Không g.i.ế.c chóc bừa bãi, lấy quá nhiều, phá hoại quá mức là tôn trọng trời đất vạn vật và cũng là sự nhân từ của con đối với chính ."

Nguyên Diệu : "Ta vẻ hiểu. Con để sống còn gây hại đến sinh mạng khác. chúng hiểu rằng là bất đắc dĩ và ơn những sinh mạng mất."

"Không chỉ con , các sinh vật khác cũng . Ví dụ như Ly Nô ăn cá, A Y ăn tôm cá, con gấu nâu lớn cũng ăn cá, tất cả đều sống trong quy luật tự nhiên, mượn mạng mà sống."

Ly Nô , vội : "Chủ nhân, Ly Nô tuy ăn cá nhưng bao giờ g.i.ế.c cá một cách tàn nhẫn, cũng g.i.ế.c chóc bừa bãi. Chỉ khi đói, Ly Nô mới nghĩ đến việc bắt cá. Hơn nữa Ly Nô ơn từng con cá, ăn hết lãng phí."

Nguyên Diệu : "Ta cũng ăn chay, cũng ăn thịt. Nghĩ như , cũng tổn thương sinh mạng khác."

Bạch Cơ : "Vạn vật trong thế gian đều mượn mạng mà sống, đó cũng là đạo lý tự nhiên. Hiên Chi cần quá lo lắng, lo lắng quá sẽ rơi vòng luẩn quẩn."

Nguyên Diệu : "Vậy sẽ mang lòng ơn nhiều việc thiện, để cho thế giới hơn, để đền đáp những sinh mạng mượn."

Bạch Cơ : "Hiên Chi suy nghĩ như . Chúng sinh ở cõi nhân gian, khởi tâm động niệm là tội. Ôi, cảnh tuyết bay khắp trời đất thật , như thể thế giới trở nên trắng xóa và tinh khiết."

Nguyên Diệu cảm thấy xúc động, lắc đầu ngâm nga: "Tuyết dày ngàn dặm trắng xóa, ba cõi lấp lánh mở . Một ly rượu mùa đông, tâm linh hiện rõ."

Bạch Cơ kịp gì, Ly Nô lên tiếng: "Mọt sách, ngươi thể con mèo trong thơ của ngươi ?"

Nguyên Diệu ngẩn , : "Ly Nô lão , tại con mèo ?"

Ly Nô : "Thơ của ngươi hiểu, ngươi gì. Ngươi con mèo thì sẽ thấy thiết hơn."

Nguyên Diệu , : "Được, sẽ một bài 'Ngày đông cùng Ly Nô lão ngắm tuyết phú' ."

Ly Nô : "Hay lắm."

Bạch Cơ : "Hiên Chi hãy cả rồng nữa, thấy cũng thiết hơn."

Nguyên Diệu : "Được."

A Y nhỏ giọng : "Nguyên công tử, thể cả ? Đây là đầu tiên thấy tuyết, còn ở cùng mèo đại ca và các , cũng thơ."

Nguyên Diệu : "Được chứ."

Con gấu nâu lớn : "Cũng thiếu một con gấu chứ? Huynh , cả ."

Nguyên Diệu : "...Được."

Thế là Nguyên Diệu trong tiếng cổ vũ của , bắt đầu nghĩ đến bài thơ về ngày đông cùng rồng, mèo, rái cá, và gấu ngắm tuyết.

Một cơn gió thổi qua, tuyết bay lả tả, trời đất trống trải.

Mùa đông đến.

(Da rái cá trắng kết thúc)

 

Hồi 2: Sen Vọng Thư

 

Loading...