Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 7: Bí mật
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:47
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ thấy sơn trang Tam Đông hỗn loạn, : "Chuyện cũng xong, chúng mau thôi."
Ly Nô thấy Nguyên Diệu còn ngẩn ngơ bên cạnh lồng sắt, lớn tiếng gọi: "Đồ mọt sách, đừng ngốc nữa, chạy mau."
Nguyên Diệu như tỉnh mộng, kìm nén nghi ngờ trong lòng, vội vàng chạy .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, A Y chuẩn tranh thủ hỗn loạn để rời nhưng đám thợ thủ công chặn cửa cho họ .
"Các ngươi trộm rái cá, !"
"Không để bọn trộm chạy, nếu ăn thế nào với chủ."
Ly Nô vui, bĩu môi : "Bắt gian đôi, bắt trộm tang chứng, các ngươi chúng trộm rái cá, rái cá ? Trên chúng rái cá, tin thì cứ lục soát!"
Nguyên Diệu sợ bắt gặp quan, cũng đỡ: "Các đừng hiểu lầm, chúng kẻ trộm, chỉ là dạo ban đêm, tình cờ bước sơn trang của các vị..." Nguyên Diệu đến đây, cũng nhận lời dối hoang đường đến mức chính cũng tiếp bèn im lặng.
Một thợ thủ công : "Nửa đêm dạo trong hoang dã t.ử tế, lẽ là bọn cướp, đưa bọn chúng gặp quan!" Các thợ thủ công khác cũng đồng loạt phụ họa.
Bạch Cơ từ đầu vẫn im lặng, đang lắng gì đó.
Trong cơn gió đêm, sơn trang Tam Đông ồn ào huyên náo, chỉ trong chốc lát, phía sân vang lên một tiếng động lớn như gì đó đ.â.m gãy cột nhà, nhà sập xuống, xen lẫn tiếng than.
Các thợ thủ công kinh ngạc rằng tình thế phía còn tồi tệ hơn, họ chạy thoát nhưng để bọn trộm rái cá chạy mất.
Bạch Cơ : "Chạy mau, nếu chạy sẽ kịp nữa."
Các thợ thủ công bèn hoảng hốt.
"Các ngươi trộm rái cá còn chạy ?!"
"Không để bọn họ chạy thoát, bắt bọn họ !"
Bạch Cơ : "Không chúng chạy mà là nếu các ngươi chạy sẽ kịp nữa." Các thợ thủ công , đột nhiên một nam nhân trung niên đẫm m.á.u lóc chạy tới, phía là một con gấu nâu lớn.
Nam nhân trung niên là Ngu Ung, cánh tay trái của ông gấu nâu cào rách, một mảng da thịt rơi , đẫm máu.
Ngu Ung đêm nay vốn ngủ ngon, trong mơ tiếng ồn bên ngoài đ.á.n.h thức, là gấu lớn hại . Ông khoác áo dậy xem xét bèn thấy sân hỗn loạn, một con gấu lớn mắt đỏ ngầu đang tàn sát các thợ thủ công, chạy chậm gấu bắt , xé đôi.
Ngu Ung hoảng hốt vội vàng chạy trốn, con gấu lớn dường như linh tính, ông là chủ nhân của sơn trang. Khi phát hiện Ngu Ung nó bèn tấn công thợ thủ công nữa mà đuổi theo ông tha.
Ngu Ung sợ c.h.ế.t khiếp, ông lóc kêu cứu, thợ thủ công gan cầm rìu và đao đấu với con gấu, vài giao tranh, thì gấu c.ắ.n đứt đầu, thì xé nát.
Ngu Ung vội vàng trốn nhà, con gấu đập gãy cột nhà ép ông ngoài.
Khi Ngu Ung chạy khỏi nhà, va chạm với con gấu thì nó cào rách cánh tay trái. Ông chịu đựng cơn đau dữ dội, liều mạng chạy trốn, những thợ thủ công chạy mất dạng, thấy rõ con gấu chỉ đuổi theo Ngu Ung bèn chạy ngược hướng với ông .
Ngu Ung chịu đựng cơn đau dữ dội chạy thục mạng, ông nghĩ rằng chắc chắn thể chạy nhanh hơn con gấu, chỉ thể lẫn đám đông mới cơ hội sống sót. ông chạy suốt thấy ai, đang tuyệt vọng thì thấy một nhóm tụ tập ở sân bên trái.
Ngu Ung kịp nghĩ ngợi bèn lóc lao đám đông.
Con gấu lớn giận dữ gầm lên, đuổi sát theo .
Các thợ thủ công thấy con gấu giận dữ tới gần bèn hoảng sợ đến cứng đờ, Ngu Ung nhanh chóng chạy sân, các thợ thủ công cũng phản ứng kịp cùng chạy ông chạy sân.
Con gấu lớn gầm lên, dậy ở cửa sân, mắt đỏ ngầu, nanh vuốt đẫm máu.
Con gấu chặn cửa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu cùng và cả Ngu Ung cùng các thợ thủ công đều mắc kẹt trong sân.
A Y thấy Ngu Ung, mắt lóe lên một tia tối tăm.
Ngu Ung thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, khỏi ngạc nhiên.
"Sao các ngươi ở đây..."
Thợ thủ công bên cạnh : "Chủ nhân, bọn họ là bọn trộm rái cá! Hàng trăm con rái cá đều họ thả chạy mất !"
Ly Nô mắng: "Ta nhổ! Ngươi đừng bậy! Con mắt nào của ngươi thấy chúng thả rái cá chứ!"
Bạch Cơ để ý đến Ngu Ung, dường như cảm nhận điều gì đó, đầu A Y.
A Y im lặng dường như gì khác thường.
Ly Nô thì thầm với Bạch Cơ: "Chủ nhân, con gấu rõ ràng là tìm bọn họ để trả thù, liên quan gì đến chúng , chúng leo tường chạy ?" Bạch Cơ vẫn nghiêng đầu A Y, gì.
Ly Nô theo ánh mắt của Bạch Cơ, tò mò : "Chủ nhân con rái cá đó gì?" Bạch Cơ khẽ mỉm .
"Thú vị thật."
Ly Nô vẫn còn ngơ ngác, con gấu lớn chằm chằm Ngu Ung, gầm lên một tiếng, lao tới.
Các thợ thủ công hoảng sợ chạy tán loạn, tranh thủ thoát khỏi sân.
Ngu Ung sợ c.h.ế.t khiếp thấy Nguyên Diệu gần nhất bèn kéo , trốn lưng .
Nguyên Diệu nhận con gấu điên cuồng là con gấu thả, trong lòng khỏi cay đắng. Không ngờ con gấu nâu chạy thoát mà chọn cách trả thù.
Con gấu lao tới, Nguyên Diệu cũng chạy nhưng Ngu Ung kéo , thể chạy nổi. Trong lòng đầy sợ hãi nghĩ rằng chắc chắn sẽ gấu xé xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-7-bi-mat.html.]
Con gấu thấy Nguyên Diệu nhận là bèn ngừng tấn công.
Con gấu bằng giọng : "Tiểu , ngươi tránh , oan đầu nợ chủ, chuyện liên quan đến ngươi."
Ngu Ung thấy con gấu tấn công Nguyên Diệu, lập tức thấy hy vọng sống, lóc cầu cứu: "Nguyên công tử, xin ngài cứu , còn nương già tám mươi tuổi, con nhỏ đang chờ b.ú sữa..."
Nguyên Diệu mềm lòng, dù rằng xưởng lột da tàn sát động vật, nay con gấu trả thù là quả báo nhưng Ngu Ung đang sống sờ sờ cầu cứu , thể nhẫn tâm một g.i.ế.c mắt .
"Gấu đại ca, xin nương tay!"
Nguyên Diệu cứng rắn .
Con gấu cúi đầu chằm chằm Nguyên Diệu.
"Ngươi cứu ? Hai của c.h.ế.t thảm, hận lắm, rửa hận, trả thù cho bọn họ!"
Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Gấu đại ca, tiểu sinh cứu , mà là giúp ngài. G.i.ế.c ông chủ Ngu, tắm m.á.u sơn trang thì của ngài cũng thể sống , còn ngài sẽ rơi đường cùng. Tắm m.á.u sơn trang, g.i.ế.c hại vô tội, quan phủ chắc chắn sẽ treo thưởng để săn lùng ngài. Ngài thể thoát khỏi sự săn lùng của thuật sĩ và thợ săn ? Ngài vì báo thù mà tự đẩy đường cùng, của ngài ở suối vàng cũng thể nhắm mắt!"
Gấu nâu thì động lòng.
Bạch Cơ cũng : "Oan oan tương báo đến khi nào mới kết thúc nên tha thì cứ tha cho một đường sống."
Khi Bạch Cơ , nàng về phía A Y, câu là cho ai .
Gấu nâu đêm nay cũng g.i.ế.c một thợ thủ công , đều là những nó nhớ tay tàn sát của nó, thật thù hận cũng giảm, đuổi theo Ngu Ung buông chỉ vì ông là chủ nhân của sơn trang.
Gấu nâu thuyết phục, : "Được, g.i.ế.c nữa nhưng một điều kiện."
Bạch Cơ hỏi: "Điều kiện gì?"
Gấu nâu rơi nước mắt, : "Ta hai bộ lông của để mang về quê an táng."
Ngu Ung gấu nâu g.i.ế.c nữa, thở phào nhẹ nhõm, thả Nguyên Diệu . Ông rảnh tay để che cánh tay trái đang chảy m.á.u của .
Ngu Ung gấu nâu lông của nó, đang nhớ hai tấm da gấu ở thì đột nhiên mắt ông tối sầm , chân rời khỏi mặt đất.
Ly Nô rõ, khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và gấu nâu đang chuyện, A Y như một bóng ma, nhanh chóng lao về phía Ngu Ung, trong chớp mắt bắt lấy Ngu Ung biến mất như làn khói nhẹ.
Nguyên Diệu và gấu nâu đều kinh ngạc, hiểu A Y bắt Ngu Ung .
Bạch Cơ về phía A Y biến mất, thở dài: "Ôi, bất cẩn , vẫn phòng ..."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Bạch Cơ, A Y cô nương là..."
Bạch Cơ : "A Y một bóng tối nặng nề trong , thở của bóng tối đó đáng sợ... Nó tràn đầy oán hận, thở đen tối giống như của Ngu phu nhân ở Tam Đông các..."
"Cẩn thận con rái cá đó!" Nguyên Diệu nhớ lời của con mèo đen trắng, run rẩy : "Bạch Cơ, chẳng lẽ A Y cô nương luôn lừa dối chúng ?"
Bạch Cơ : "Có lẽ nàng lừa chúng ."
Ly Nô , vội : "Chủ nhân, là , nhưng luôn cảm thấy con rái cá đó gì đó . Theo lời nó khi thoát khỏi sơn trang , nó ở nơi hoang dã nhưng khi gặp nó, nó chở nó đến Tam Đông các ở chợ Đông. Theo lý mà , nó từng đến Trường An, càng Tam Đông các. Theo , chân nó thương cũng là giả còn đổ cho , bắt chịu trách nhiệm, thật là hổ, phỉ nhổ!"
Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , những điều khác nhưng chân của A Y cô nương thương giả, ngươi đừng nhân cơ hội đổ trách nhiệm!"
"Đồ mọt sách, ngày nào cũng nấu cơm nuôi ngươi, ngươi luôn bênh ngoài..."
Bạch Cơ đang suy nghĩ.
Gấu nâu thấy Ngu Ung A Y bắt , cũng bối rối, nó : "Có thể con rái cá đó cũng trả thù, nó mang đầy tà khí, oán hận nặng nề!"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, A Y cô nương bắt ông chủ Ngu ? ông chủ Ngu gặp nguy hiểm ? Chúng nên đuổi theo ?"
Bạch Cơ : "Nếu A Y lấy mạng ông chủ Ngu thì chúng giờ đuổi theo cũng kịp. Nó trả thù, mặt chúng thể g.i.ế.c ông chủ Ngu, cần bắt . Nó bắt ông chủ Ngu chắc là mục đích gì. Đã mục đích thì ông chủ Ngu tạm thời sẽ c.h.ế.t, rõ tà khí trong A Y rốt cuộc là chuyện gì, nó bí mật gì ?"
"Ta ... bí mật của con rái cá đó."
Một giọng vang lên.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, và gấu nâu theo hướng giọng thì thấy một con mèo đen trắng.
Con mèo đen trắng khi nãy thấy sơn trang hỗn loạn, kịp chuyện với Nguyên Diệu nhảy lên mái nhà trốn, bây giờ thấy chuyện gì mới .
Nguyên Diệu : "Mèo , bí mật gì về A Y ?"
Mèo đen trắng : "Con rái cá đó c.h.ế.t từ lâu ."
Nguyên Diệu ngẩn , trong lòng hoang mang. Từ nhỏ đến lớn, luôn thể thấy yêu quái và ma quỷ, yêu là linh hồn của vạn vật là sự sống. Ma là c.h.ế.t là hồn ma sự sống. Hai điều đối với rõ ràng như trắng và đen, thể nhầm lẫn. A Y là một con rái cá sống, điều nghi ngờ gì. Tại mèo đen trắng A Y c.h.ế.t từ lâu ?
Bạch Cơ mèo đen trắng.
Mèo đen trắng chỉ lông màu đen trắng mà cả mắt cũng màu đen trắng. Một con ngươi của nó là màu đen, một con ngươi là màu trắng.
Bạch Cơ : "Mèo là linh vật giữa âm và dương, mèo mắt đen trắng, càng thể thấy sự sống và cái c.h.ế.t. Lời của ngươi thể sai nhưng A Y thực sự còn sống, chuyện là ?"
Mèo đen trắng ngáp một cái Nguyên Diệu, : "Ban đầu liên quan đến , vì dính chuyện rắc rối nhưng ca ca quan tâm cảm động. Ta sẽ cho các ngươi chuyện thấy về con rái cá đó."