Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 6: Tha thứ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:11
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vi phu nhân và Vi Phong kinh hãi và sợ hãi, trong chốc lát, nên lời.
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?"
Bạch Cơ vuốt ve gối Mộng Tiên, liếc Vi phu nhân đang bệt đất, : "Tất cả những hiện tượng kỳ lạ , hỏi Vi phu nhân."
Vi phu nhân ngơ ngác : "Hỏi... ?"
Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Vi phu nhân, mà gối Mộng Tiên, : "Trên thế gian , con và phi nhân cùng tồn tại, mỗi bên con đường riêng, thỉnh thoảng giao thoa nhưng phần lớn thời gian liên quan đến . Nhiều hiện tượng kỳ lạ lưu truyền trong miệng con thực liên quan đến phi nhân, đều là do con điều ác đổ lên đầu phi nhân. Ví dụ như mấy ngày thấy thương nhân từ Sư T.ử Quốc chiếm đoạt ngọc Thanh Nê nhưng ngọc Thanh Nê Long Vương biển cướp mất. gối Mộng Tiên chỉ là một miếng ngọc Long Vương , thể giúp thành tiên. Ta hiểu tại con gán cho nó truyền thuyết thành tiên. Dù thì khắc hai chữ Mộng Tiên lên miếng gối ngọc cũng thể tìm thấy . Tuy nhiên, miếng gối ngọc qua bao nhiêu năm tháng, trải qua nhiều , tích tụ đủ loại d.ụ.c vọng khác , dường như một năng lực đặt biệt."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, gối Mộng Tiên năng lực đặt biệt gì thế?"
Bạch Cơ chỉ Vi phu nhân chỉ Vi Đức Đoan, : "Nó thể cụ thể hóa nỗi sợ hãi và mong đợi trong lòng con , vị Vi lão là xuất phát từ lòng Vi phu nhân."
Nguyên Diệu hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi kỹ Vi lão và Vi phu nhân ."
Nguyên Diệu Vi Đức Đoan và Vi phu nhân, chỉ thấy Vi phu nhân bệt đất, thần hồn nát thần tính, Vi Đức Đoan tức giận ở cửa phòng khách, thấy gì khác lạ.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, tiểu sinh thấy gì..."
Bạch Cơ : "Ta suýt quên, Hiên Chi dù khả năng thấy phi nhân nhưng những thứ sâu hơn thì ngươi thấy ." Bạch Cơ giơ tay, vuốt qua mắt Nguyên Diệu.
Trước mắt Nguyên Diệu lóe lên một tia sáng vàng nhàt.
"Hiên Chi xem."
Nguyên Diệu Vi phu nhân và Vi Đức Đoan, khỏi ngạc nhiên, đỉnh đầu Vi Đức Đoan một sợi dây màu đỏ mờ nhàt, sợi dây kéo dài đến n.g.ự.c Vi phu nhân.
Nguyên Diệu dụi mắt nữa nhưng thấy gì nữa.
"Bạch Cơ, đây là chuyện gì ?"
Bạch Cơ : "Ta , gối Mộng Tiên thể cụ thể hóa nỗi sợ hãi và mong đợi trong lòng con . Sau khi Vi lão thứ hai tìm tiên, Vi phu nhân đối diện với gối Mộng Tiên sinh tâm trạng phức tạp, hóa thành Vi lão trở về hôm nay. Bà sâu thẳm trong lòng mong đợi Vi lão trở về, để thể rửa sạch nghi ngờ Vi hiệu úy g.i.ế.c cha, bảo vệ đứa con mà bà yêu nhất."
Vi phu nhân lập tức suy sụp, : "Ta ... ... ông là là ma?"
Bạch Cơ : "Hiện tại, Vi lão là , cũng là ma, ông chỉ là... ác mộng trong lòng bà."
Vi phu nhân lóc: "Bạch Cơ thể cho ông biến mất ? Ta thể thấy ông nữa, chịu nổi, sẽ phát điên mất..."
Vi Đức Đoan , tức giận : "Vân Nương, ngươi gì ? Ngươi hiền thục, đức hạnh, nên bỏ ngươi từ lâu ..."
Vi Đức Đoan hết, Vi Phong lao tới, đè ngã ông .
"Câm miệng! Ngươi sỉ nhục mẫu ... ngươi c.h.ế.t , ngươi mau c.h.ế.t ..."
Vi Phong bóp cổ Vi Đức Đoan, dùng hết sức, vẻ mặt điên cuồng.
Gân xanh Vi Đức Đoan nổi lên, mặt tím ngắt, sắp con trai bóp c.h.ế.t.
"Phong nhi, đừng... buông ông ..."
Vi phu nhân còn sức ngăn cản, bà vô lực kêu lên. Dù Vi Đức Đoan chỉ là ảo giác nhưng thấy cảnh tượng , bà thể chịu đựng nổi.
Bạch Cơ giơ tay vuốt qua gối Mộng Tiên, hoa văn ngôi đỏ gối phát ánh sáng mờ ảo.
Dưới Vi Phong, Vi Đức Đoan bóp cổ đột nhiên biến mất.
Vi Phong sững sờ, nâng hai tay lên, ngơ ngác .
Bạch Cơ : "Vi hiệu úy, ngươi còn g.i.ế.c cha nữa ?"
Vi Phong bình tĩnh trở , : "Bạch Cơ chỉ là ảo ảnh trong lòng mẫu . Ta g.i.ế.c một ảo ảnh, là g.i.ế.c cha?"
Bạch Cơ , : "Vi hiệu úy g.i.ế.c là ảo ảnh trong lòng mẫu ngươi. Nói thế , lúc đầu trở về, Vi lão là ảo ảnh trong lòng mẫu ngươi, mà là một xa nhà nhiều năm, nhớ thương nương t.ử con cái trở về."
Vi phu nhân run giọng : "Ý ngươi là gì? trở về rốt cuộc là ai?"
Vi Phong cũng sững sờ, : "Không... thể nào, thể là . Sau khi g.i.ế.c ông lập tức chôn xác đống củi. Ngày hôm mang xác ngoài phủ xử lý, khi đào lên nữa thì cái xác biến mất. Sau đó còn đào nhiều cạnh đống củi vẫn thấy xác."
Bạch Cơ : "Lúc đầu mang gối Mộng Tiên trở về Trường An là khát vọng trong lòng của Vi lão ... Thôi, để gọi ông để ông tự . Vì nhiều chuyện bên trong, cũng rõ."
Bạch Cơ gối Mộng Tiên, dường như đang tìm kiếm gì đó trong hoa văn đỏ, cuối cùng tìm .
Một tia sáng vàng từ đầu ngón tay Bạch Cơ truyền đến gối Mộng Tiên.
Một bóng mỏng manh dần hiện mắt .
Nguyên Diệu thấy, bóng là một nam nhân trung niên. Ông mặt mày gầy guộc, tóc búi cao, đội mũ Nam Hoa, mặc áo dài xanh lam, khá phong thái tiên nhân.
Là Vi Đức Đoan.
Vi Đức Đoan trông giống hệt Vi Đức Đoan nãy nhưng gì đó khác biệt. Ánh mắt ông càng thêm u sầu, biểu cảm phức tạp hơn còn nỗi buồn khó tả.
Vi Đức Đoan quanh thì thấy Vi phu nhân và Vi Phong bèn rưng rưng nước mắt, : "Vân Nương, Phong nhi..."
Vi phu nhân và Vi Phong sợ hãi, dám mặt Vi Đức Đoan, vô thức lùi vài bước.
Bạch Cơ hỏi Vi Đức Đoan: "Vi lão , ngươi nhiều năm , trải qua những gì ?"
Vi Đức Đoan : "Nói dài dòng, cả đời qua bao nhiêu núi non, từng bước chân qua ba ngọn núi lớn, khắp nơi tìm tiên. Ta trải qua nhiều gian khổ, từng rơi xuống vực sâu, mất trí nhớ... Trải nghiệm của , ba ngày ba đêm cũng kể hết."
Bạch Cơ : "Thôi nhiều thời gian , thẳng là ngươi c.h.ế.t thế nào?"
Vi Đức Đoan thở dài một , : "Ta mang gối Mộng Tiên qua núi Vương Ốc, sai lầm trong việc ước tính thời tiết, rơi một hang động trong cơn mưa lớn, cửa hang đất đá chắn . Núi Vương Ốc vốn hiếm , cửa hang đá lớn chắn, cách nào cầu cứu, lối thoát và c.h.ế.t ở đó."
Bạch Cơ : "Vậy ngươi mang gối Mộng Tiên trở về?"
Vi Đức Đoan xa xa về phía vợ con, vẻ mặt đau buồn.
"Ta còn luyến tiếc trần thế, thể đoạn tuyệt bảy tình sáu d.ụ.c nên dù cố gắng thế nào cũng thể đắc đạo thành tiên. Có lẽ là già nhớ quê, từ khi nào, bắt đầu nhớ đến vợ con ở Trường An. Một khi nỗi nhớ nảy mầm trong lòng, thể dừng . Ta cố nhịn nhưng thể khống chế, cuối cùng quyết định trở về Trường An. Trớ trêu , cũng thể là trời phạt vì lòng tìm tiên thành tâm, khi qua núi Vương Ốc, gặp mưa lớn rơi hang động. Trong hang, chịu đựng khát và đói, cũng chịu đựng nỗi nhớ, cuối cùng c.h.ế.t đói. Bây giờ, hài cốt vẫn còn ở trong hang núi Vương Ốc."
Vi phu nhân thấy chồng nhớ nhung còn trở về thì trong lòng chợt mềm . Nghe thấy chồng đường về rơi hang và c.h.ế.t đói, tất cả hận thù đều tan biến chỉ còn nỗi đau lòng và buồn bã.
"Phu quân ... trở về? Chẳng lẽ là hồn ma mà vẫn nhớ đến và Phong nhi..."
Vi Đức Đoan mơ màng, : "Vân Nương như một giấc mơ, mang gối Mộng Tiên trở về Trường An, gặp nàng và Phong nhi. Ta là hồn ma ..."
Bạch Cơ : "Vi lão , ngươi là hồn ma, cũng là , ngươi chỉ là khát vọng mạnh mẽ trong lòng ngươi khi c.h.ế.t, thông qua năng lực của gối Mộng Tiên mà cụ thể hóa."
Theo lời Bạch Cơ, gối Mộng Tiên hiện một cảnh tượng.
Trong núi Vương Ốc, trong một hang động, bên cạnh một bộ xương mặc áo dài xanh lam, Vi Đức Đoan đang ôm gối Mộng Tiên lớn tiếng kêu cứu. Không kêu bao lâu, cuối cùng, nhờ công lao phụ lòng , những dân sâu núi hái t.h.u.ố.c thấy tiếng gọi.
Người dân cùng di chuyển đá cứu Vi Đức Đoan ngoài.
Vi Đức Đoan và gối Mộng Tiên rời khỏi hang nhưng bộ xương mãi mãi ngủ yên trong núi Vương Ốc.
Vi Đức Đoan vô cùng mơ hồ, : "Ta trở về Trường An, trở về nhà cùng Vân Nương và Phong nhi đoàn tụ, từ bỏ ý định tìm tiên sống cuộc sống bình thường. Vân Nương sợ , Phong nhi g.i.ế.c , còn cũng trở nên nghi ngờ, bắt đầu chán ghét Vân Nương và Phong nhi, luôn cảm thấy đều hại ..."
Bạch Cơ : "Gối Mộng Tiên ảnh hưởng bởi suy nghĩ của con và sẽ cụ thể hóa. Trong hang chỉ ngươi. Trong Vi phủ nhiều , Vi phu nhân và Vi hiệu úy cũng những mong mạnh mẽ, gối Mộng Tiên ảnh hưởng bởi Vi phu nhân và Vi hiệu úy, ngươi cũng ảnh hưởng, đổi ý định ban đầu trở về Trường An. Sau đó, ngươi và Vi hiệu úy xảy xung đột, g.i.ế.c c.h.ế.t. Hôm nay trở về là cụ thể hóa do sự sợ hãi và mong đợi mạnh mẽ của Vi phu nhân, còn là ngươi nữa."
Vi Phong mặt mày ủ rũ, run giọng : "Hóa thật sự g.i.ế.c cha..."
Bạch Cơ : "Nói một cách nghiêm khắc là , Vi lão sớm gặp nạn, c.h.ế.t đói ở núi Vương Ốc. mong cả nhà đoàn tụ, cùng sống yên bình của ông ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t."
Vi phu nhân cuối cùng mềm lòng hỏi: "Bạch Cơ, phu quân bây giờ thể cùng gia đình đoàn tụ, cùng sống yên bình ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Rất tiếc là thể . Hình tượng hóa của tâm nguyện lão gia ở núi Vương Ốc, khi trở về ảnh hưởng bởi tâm kết của ngươi, cũng sự oán hận của Vi hiệu úy phá vỡ. Những gì các ngươi thấy mắt là tàn niệm mà tìm thấy từ gối Mộng Tiên, nó thể duy trì lâu, nhiều nhất chỉ bằng thời gian uống một tách . Các ngươi thể từ biệt, đây là lòng nhân từ cuối cùng mà gối Mộng Tiên thể dành cho các ngươi."
Vi phu nhân lau nước mắt, dậy bước tới bên Vi Đắc Đoan: "Phu quân, oán hận ngươi, oán hận suốt đời."
Vi Đắc Đoan : "Vân Nương, xin ."
"Ta một tâm kết như cơn ác mộng đeo bám suốt đời. Cảnh cầm d.a.o chặt củi đ.â.m đang ngủ là ngươi, vô xuất hiện trong cơn ác mộng giữa đêm, m.á.u chảy như ngọn lửa địa ngục, thiêu đốt và dày vò ."
Vi Đắc Đoan : "Quên nó . Vân Nương, tha thứ cho nàng. Ta đáng lẽ nên sớm hơn, giải tỏa tâm kết của nàng, lẽ ba chúng tránh sự nghi ngờ lẫn , vẫn còn thể ở bên cạnh bù đắp cho các ngươi..."
Vi phu nhân nức nở.
Vi Đắc Đoan vẫy tay với Vi Phong, : "Phong nhi đây."
Vi Phong nhấc chân nhưng dừng , dám bước tới.
"Ta... nghĩ ngươi là kẻ lừa đảo nên mới... ... ..."
Vi Đắc Đoan : "Phong nhi, con cần giải thích. Ta tha thứ cho con. Tất cả đều là của , trách ai ."
"Cha... cha..." Vi Phong chạy tới Vi Đắc Đoan, nghẹn ngào: "Thật , bao năm qua, tuy con oán hận cha nhưng cũng nhớ cha."
"Phong nhi, tất cả đều là của cha..."
"Phu quân..."
"Cha..."
Ba Vi gia ôm , giãi bày nỗi lòng chia ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-6-tha-thu.html.]
Bạch Cơ thở dài, khẽ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, nếu lão gia trở về thẳng thắn rõ chuyện, ba họ sẽ ôm giữ những toan tính riêng, ảnh hưởng đến gối Mộng Tiên gây bi kịch. Hình tượng hóa của Vi giao gia lẽ còn thể ở bên họ một thời gian đoàn tụ."
Nguyên Diệu thở dài, cảm thấy buồn.
Một tách , Vi Đắc Đoan biến mất chỉ còn Vi phu nhân và Vi Phong mặt .
*
Mây nhạt gió nhẹ, nắng thu cao vời.
Ở chợ Tây, trong Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu bên quầy ghi chép sổ sách, con mèo đen bên cạnh ăn khô cá thơm.
Nguyên Diệu cầm bút, ba chữ "Gối Mộng Tiên" lên danh sách mua sắm tháng , giá là đồng,
Trước đó, ở Vi phủ, khi Vi Đắc Đoan biến mất, Bạch Cơ yêu cầu lấy gối Mộng Tiên giá cho việc giúp ba Vi gia giải tỏa tâm kết. Lý do của Bạch Cơ là gối Mộng Tiên sẽ cảm nhận những khát vọng mạnh mẽ trong lòng , tạo hình tượng hóa và hình tượng hóa định đầy biến . Gối Mộng Tiên ở Vi phủ sẽ gây rắc rối cần thiết cho nương con Vi gia.
Vi phu nhân và Vi Phong đồng ý.
Con mèo đen Nguyên Diệu ghi chép, : "Mọt sách, lúc ngươi đến, và chủ nhân bao giờ ghi chép, nhiều thứ mua và bán mập mờ..."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Người kinh doanh, ghi chép lỗ lãi? Làm hàng hóa ?"
Con mèo đen : "Ta nhớ giỏi, những thứ quý trọng vẫn nhớ . Chủ nhân chủ yếu ghi 'nhân quả', một cuốn sổ dày, thỉnh thoảng lấy ghi chép. Còn lỗ lãi thì , dù chủ nhân luôn kêu nghèo, chịu trả lương đúng hạn..."
Nguyên Diệu lật qua sổ sách, : "Nhìn từ sổ mua bán thì thực sự lãi, Bạch Cơ thích mua đủ loại thứ để trong cửa hàng. Phiêu Miểu các vốn ít khách, những thứ khó bán. Ví dụ như gối Mộng Tiên , tuy tốn bạc nhưng nếu bán thì cũng lãi."
Con mèo đen : "Mọt sách, ý ngươi là ngươi và chủ nhân công chuyến ?"
"Ừ, thể như ." Nguyên Diệu .
Con mèo đen ăn khô cá : "Chuyện , ngay từ đầu là ma quỷ , cuối cùng cũng đúng mà? Mọt sách, giấu ngươi, từ khi ăn nấm độc, thực sự mở mắt trí tuệ, tinh thần sáng suốt..."
Nguyên Diệu : "Thực Vi lão tính là ma quỷ, chỉ là hình tượng hóa từ tâm tưởng của con . Nghĩ kỹ thì gối Mộng Tiên và nấm độc cũng tương tự, chỉ khác là nấm độc chỉ cho trúng độc thấy hình tượng trong lòng , xung quanh thấy, còn gối Mộng Tiên đều thấy hình tượng trong lòng một ."
Ly Nô đột nhiên ngẩng đầu, : "Mọt sách, cảm giác chủ nhân trúng độc ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Ly Nô nhỏ: "Ngươi sân xem sẽ ."
"Ly Nô cho Bạch Cơ ăn nấm độc ?!"
Nguyên Diệu bỏ sổ sách, vội vã chạy sân .
Con mèo đen theo bóng dáng lo lắng của tiểu thư sinh nhai khô cá : "Ý là, chủ nhân ở sân thấy hình tượng qua gối Mộng Tiên. Gối Mộng Tiên tương tự như nấm độc, chủ nhân là trúng độc ..."
Cây cỏ ngả vàng, theo gió đung đưa.
Bạch Cơ cỏ, gối Mộng Tiên chân cô, cỏ thu che lấp một nửa.
Trước mặt Bạch Cơ, một nam nhân tóc bạc, đầu sừng rồng, mặc áo trắng.
Nguyên Diệu nam nhân tóc bạc sừng rồng, tưởng là Long Ẩn thì khỏi kinh ngạc. kỹ .
Nam nhân dáng vóc cao ráo, dung mạo tuấn tú, mang một khí chất thanh lãnh, cả như vầng trăng sáng trời thể chạm tới, như băng tuyết đỉnh núi thánh sắp tan chảy.
Nam nhân tóc bạc như một bức tượng sinh mệnh, yên lặng cỏ.
Bạch Cơ ngẩng đầu khuôn mặt nam nhân tóc bạc.
Ánh mắt của Bạch Cơ vô cùng đau buồn.
Nguyên Diệu trong hành lang Bạch Cơ và nam nhân cỏ.
Bạch Cơ , : "Sao Hiên Chi đến đây?"
Nguyên Diệu đáp: "Ly Nô rằng ngươi trúng độc nên đến xem. Bạch Cơ, đây là ai?"
Bạch Cơ : "Băng Di."
Nguyên Diệu bước đến gần Băng Di hỏi: "Hắn là hình ảnh trong tâm tưởng của ngươi ?"
Bạch Cơ đáp: " . Vừa chơi với gối Mộng Tiên, nghĩ về một chuyện cũ, tại , Băng Di xuất hiện. Có vẻ như gối Mộng Tiên dễ dàng mê hoặc lòng , thể để lộ, dán phong ấn cất đáy giếng."
Nguyên Diệu kỹ khuôn mặt của Băng Di. Long tộc đều dung mạo đẽ phi thường, Băng Di cũng ngoại lệ, nét mặt thanh lãnh và tuấn nhưng ánh mắt vô cùng ấm áp, trong trẻo như làn gió xuân êm dịu, cũng như bầu trời xanh tì vết.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao với Băng Di, Nguyên Diệu cảm giác như điện giật, dường như gặp Băng Di ở đó, quá quen thuộc, linh hồn của họ như thể đáp qua ánh mắt.
Nguyên Diệu tự chủ đưa tay chạm mắt của Băng Di. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc tay Nguyên Diệu chạm Băng Di, thì Băng Di từng chút một biến mất giống như bụi khói gió thổi tan.
Bạch Cơ đưa tay , vô vọng cố gắng nắm lấy hạt bụi bay trong gió.
Nguyên Diệu cũng vội vàng chụp lấy nhưng cũng thể nắm giữ hình ảnh hư ảo.
"Bạch Cơ, xin , nên chạm ..."
"Không liên quan đến Hiên Chi. Khi xuất hiện, đặt pháp thuật lên để gió thu thổi tan gió tới."
"Tại ? Bạch Cơ thấy Băng Di ? Không chuyện với ?"
Bạch Cơ cúi xuống nhặt gối Mộng Tiên trong cỏ, : "Biết rằng chỉ là hình ảnh trong tâm tưởng của , sợ mở miệng, cảm thấy mở miệng là sẽ đòi nợ. Dù thì g.i.ế.c ."
Nguyên Diệu : "Không . Bạch Cơ, Băng Di oán ngươi, chỉ là ngươi chịu tha thứ cho chính ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi như thể ngươi hiểu tâm tình của Băng Di ."
Nguyên Diệu đáp: "Ta nghĩ thể hiểu tâm tình của ."
Bạch Cơ Nguyên Diệu một cách dịu dàng, : "Cảm ơn Hiên Chi an ủi ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ thực sự phong ấn gối Mộng Tiên, cất kho đáy giếng ?"
Bạch Cơ gật đầu, rời khỏi cỏ xuống hành lang.
"Gối Mộng Tiên thể mê hoặc lòng , tạo nhiều hình ảnh. Phần lớn lòng thiện lành nên hình ảnh gối Mộng Tiên tạo là điềm lành sẽ dẫn đến bi kịch và tai họa. Phải phong ấn nó , cất đáy giếng, chờ đợi duyên đến."
Nguyên Diệu đến bên cạnh Bạch Cơ, cũng xuống.
"Cũng . Bạch Cơ, hôm qua phường Bình Khang giao hương liệu Tây Vực gặp Đan Dương. Trong cuộc trò chuyện, Vi hiệu úy xin phép xa."
Bạch Cơ hỏi: "Vi hiệu úy ?"
Nguyên Diệu đáp: "Nghe là núi Vương Ốc. Đan Dương cũng chính xác gì."
Bạch Cơ : "Núi Vương Ốc , Vi hiệu úy gì ."
Nguyên Diệu : "Ta cũng mơ hồ đoán . Vi hiệu úy tìm hài cốt của Vi lão , định mang về Trường An để an táng. Dù , trong lòng Vi phu nhân vẫn mong cả gia đình đoàn tụ."
Bạch Cơ đáp: "Chắc là ."
Nguyên Diệu : "Chuyện thật buồn."
Bạch Cơ : "Mỗi trong lòng đều khát vọng là tiên tri của phận. Kết quả là do sự lựa chọn từ lòng họ."
Nguyên Diệu thở dài: "Có lẽ ."
Bạch Cơ : "Thật phi nhân cũng , mỗi phận phi nhân cũng là sự lựa chọn từ khát vọng sâu thẳm trong lòng."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ví dụ như?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Ví dụ như . Trước đây khao khát sức mạnh lớn nên khi gặp biến cố ở Long Uyên, chọn g.i.ế.c Băng Di ma hóa, nuốt sức mạnh của Bàn Cổ. Sau đó, sự thúc đẩy của khát vọng, tìm kiếm sức mạnh, mạnh bản . Cuối cùng, tay phận trở thành Long Vương. Mà lời nguyền của vương tộc Long là ngừng sức mạnh, đảm bảo là kẻ mạnh nhất, nếu sẽ g.i.ế.c. Đây lẽ là phận tạo nên bởi khát vọng."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "Bạch Cơ, nếu lúc đó khát vọng sâu thẳm trong lòng ngươi là sức mạnh mà là thứ khác, ví dụ như Băng Di thì bây giờ sẽ ?"
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Ừ thì đáy Long Uyên sẽ ba bộ xương rồng, một là Băng Di, một là Chúc Long, một là . Sau đó sẽ hoặc phi nhân đến Long Uyên tìm kiếm sức mạnh giẫm lên xương rồng nhạo chúng là ba con rồng ngu ngốc."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Số phận , vẻ t.h.ả.m quá."
" , và điều đáng tiếc nhất là sẽ gặp Hiên Chi và sẽ mất nhiều niềm vui."
Nguyên Diệu xong, lòng vui vẻ và ấm áp.
"Bạch Cơ, nếu gặp ngươi sẽ mất niềm vui gì?"
Bạch Cơ : "Rất nhiều niềm vui, ví dụ như sai khiến Hiên Chi, nô dịch Hiên Chi, bóc lột Hiên Chi, trêu chọc Hiên Chi, Hiên Chi tức giận..."
Nguyên Diệu giận dữ: "Bạch Cơ, xin đừng tự ý xây dựng niềm vui nỗi đau của !"
"Hì hì!" Bạch Cơ vui vẻ.
Nguyên Diệu nụ của Bạch Cơ, trong lòng còn giận dữ nữa.
"Có lẽ đây là phận do khát vọng sâu thẳm trong lòng mỗi quyết định." Nguyên Diệu lẩm bẩm.
Một cơn gió thổi qua, cỏ thu nghiêng ngả như sóng biển. Đã cuối thu .
(Gối Mộng Tiên - hết)