Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 6: Sen Vọng Thư
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:55
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc rồng trắng rơi ngục gió bão, Nguyên Diệu giật tỉnh dậy. Bên ngoài trời sáng rõ. Ánh nắng chiếu lên Nguyên Diệu, cảm thấy trong lòng vô cùng trống rỗng, chợt dâng lên một nỗi buồn. Nguyên Diệu dậy, lúc mới phát hiện gối còn vệt nước mắt khô. Không nước mắt rời vì A Thư và công chúa Di Quang rơi vì quá khứ của Bạch Cơ.
Lúc ăn sáng, hầu báo rằng Long Ẩn và Tuyền Nữ ở đây. Nguyên Diệu đoán rằng họ thể suốt đêm đến cảnh Chu Tước ở phương Nam, để lấy Nam Minh ly hỏa.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang yên tĩnh ăn cháo, quản sự bước hỏi lịch trình hôm nay của Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong trang viên, xem họ cần chuẩn gì .
Bạch Cơ im lặng một lúc trả lời: "Đi câu cá."
Quản sự đang định xuống chuẩn đồ cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu câu cá thì Bạch Cơ lên tiếng: "Vi công t.ử bây giờ đến ? Có tin tức gì của ?"
Quản sự trả lời: "Vẫn tin tức gì của thiếu chủ. Tuy nhiên, từ Tề Châu đến Trường An, mặc dù gần nhưng cũng xa lắm. Nếu ngày đêm nghỉ, qua các trạm dịch thông suốt của quan gia thì sáu bảy ngày cũng thể về đến nơi."
Bạch Cơ hỏi: "Tình hình của sen Vọng Thư như thế nào ?"
Quản sự lo lắng, : "Ta đích chăm sóc kỹ lưỡng nhưng tình hình ngày càng tồi tệ hơn, trông như sắp c.h.ế.t héo . Không giấu gì ngài, những thợ thủ công và binh lính theo công t.ử từ Tề Châu đến đây đều lo lắng, u ám. Có chịu nổi còn bỏ trốn nhưng ngăn . Dù nếu sen Vọng Thư c.h.ế.t, họ thành nhiệm vụ sẽ thể thoát khỏi trách nhiệm, cơn thịnh nộ của Võ Hoàng bệ hạ thì họ sẽ đường sống."
Bạch Cơ : "Một lát nữa sẽ sân xem sen Vọng Thư. Không thể để Vi công t.ử về mà nó c.h.ế.t."
Quản sự : "Thật là quá."
Ăn sáng xong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến khu vườn nơi đặt sen Vọng Thư. Quản sự chăm sóc cẩn thận, vì sợ sen Vọng Thư rét lạnh ban đêm ngoài núi nên dựng một cái khung lên xe ngựa, phủ lên một lớp lụa. dù quản sự chăm sóc kỹ lưỡng, tình hình của sen Vọng Thư vẫn tồi tệ hơn .
Sen Vọng Thư cô độc trong bồn nước, cành khô vàng úa, lá hoa đen đúa, trông chẳng còn chút sức sống nào.
Bạch Cơ quanh sen Vọng Thư, ngươi cúi đầu hoa sen héo úa, đang nghĩ gì. Nguyên Diệu yên lặng một bên. Nguyên Diệu Bạch Cơ thấy quá khứ của nàng trong mơ nên cả chuyện tối qua mơ thấy A Thư và công chúa Di Quang cũng với Bạch Cơ. Hắn cảm thấy, tình hình hiện tại tế nhị , nếu để Bạch Cơ nhớ chuyện Long Ẩn phản bội thể sẽ tăng thêm sự giận dữ của nàng gây tranh chấp với Long Ẩn. Thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, giải quyết xong chuyện của công chúa Di Quang, để Bạch Cơ và Long Ẩn thể yên chia tay, mỗi trở về vị trí của là nhất.
Cảm giác của Long Ẩn với Bạch Cơ dường như phức tạp, đó là thứ tình cảm mà Nguyên Diệu thể hiểu, như biển sâu thẳm đầy đau thương, khi cuồng nộ và tuyệt vọng còn thể hủy diệt và nuốt chửng thứ.
Nguyên Diệu nghĩ về cảm giác của đối với Bạch Cơ, cảm thấy và Bạch Cơ giống như chim và cá, một ở mặt nước, một ở đáy nước. Cá ngước lên thể thấy chim, chim cúi xuống cũng thể thấy cá. chim và cá sống trong hai thế giới khác , chỉ thể cùng qua một đoạn hành trình vui vẻ ngắn ngủi. Đến cuối hành trình, khi chia tay là lúc cuộc đời kết thúc. Chim chỉ là một chú chim nhỏ, đời sống ngắn ngủi còn cá thì vĩnh hằng trong biển.
Nguyên Diệu đang mải mê suy nghĩ, bỗng thấy Bạch Cơ gọi .
"Hiên Chi, mau đây, sen Vọng Thư xuất hiện ảo ảnh ."
Nguyên Diệu bừng tỉnh, chỉ thấy xe ngựa lụa mỏng bay phấp phới, Bạch Cơ bên sen Vọng Thư vẫy tay với . Trong lớp lụa mỏng tung bay, Nguyên Diệu lờ mờ thấy sen Vọng Thư một đốm sáng lấp lánh.
Nguyên Diệu vội bước tới cùng Bạch Cơ sen Vọng Thư. Trên sen Vọng Thư, nữ t.ử trong cung trang với đóa sen đỏ nở n.g.ự.c vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Khác với , ảo ảnh của nữ t.ử trong cung trang rõ ràng hơn nhiều và cành lá khô đen của hoa sen sắc vàng. Điều cho thấy, dường như sen Vọng Thư hồi sinh.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ giúp sen Vọng Thư hồi sinh ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . Ta định truyền một chút linh lực để kéo dài sự sống của nó nhưng kịp bắt đầu thì nó dấu hiệu hồi sinh ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Bạch Cơ nghĩ ngợi, : "Có thể Vi công t.ử mang theo trái tim và linh hồn của sen Vọng Thư về đường . Khi trái tim và linh hồn đến gần, sự sống của sen Vọng Thư cũng trở ."
Nguyên Diệu : "Tốt quá. Hy vọng Đan Dương thể sớm trở về."
Bạch Cơ : "Nhanh nhất cũng ba đến năm ngày nữa. Thật tội nghiệp Vi công tử, chắc suốt đêm, mấy đêm ngủ ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ thể để Long Ẩn đón Đan Dương như Đan Dương sẽ đỡ vất vả hơn mấy ngày."
Bạch Cơ bật : "Người đường của , yêu đường của yêu, Long Ẩn sẽ Vi công t.ử sợ hãi, để tự cố gắng thì hơn. Đây là bài học cuộc đời của Vi công tử, để tự trải qua. Nếu bây giờ dùng ngoại lực mở đường tắt cho thì cái giá đó thể trả nổi, còn thể khiến cuộc đời của thêm gập ghềnh."
Nguyên Diệu như hiểu như gật đầu. Hắn ảo ảnh sen Vọng Thư, nghĩ ngợi một lúc kể giấc mơ về A Thư và công chúa Di Quang tối qua cho Bạch Cơ. Nghe xong, Bạch Cơ thở dài một tiếng.
"Hóa , công chúa Di Quang và A Thư trải qua những chuyện như . Không họ thế nào ..."
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh cũng tò mò về phận của họ , tối nay mơ thấy . những chuyện xảy đó chắc chắn buồn, họ thể thoát khỏi cung. Dù A Thư hiện đang ngủ trong sen Vọng Thư còn mất cả trái tim."
Bạch Cơ : " , thật tiếc vì họ thoát ..."
Nguyên Diệu kể cho Bạch Cơ về giấc mơ đảo Kình Lạc nhưng cuối cùng .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu câu cá cả ngày. Buổi chiều khi hai trở về trang viên, Long Ẩn và mang theo Nam Minh ly hỏa. Nguyên Diệu lén Bạch Cơ thì thấy mặt nàng biến sắc trong chốc lát. Điều nghĩa là Long Ẩn mạnh hơn ngươi tưởng nhiều, điều khiến nàng lo lắng và rối rắm.
Long Ẩn và Tuyền Nữ đều nấu ăn của con , quản sự xung phong giỏi nướng cá bèn nhận lấy giỏ cá của Bạch Cơ và Nguyên Diệu, tự bếp nướng cá.
Hoàng hôn, trong hoa sảnh. Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bàn gỗ lê, bàn bày đầy các món ăn ngon còn một đĩa cá nướng. Long Ẩn và Tuyền Nữ hầu bên cạnh Bạch Cơ.
Bề ngoài thấy Long Ẩn thương. Hắn vẫn phong thái ngời ngời, mắt lạnh tựa băng, khí chất hiên ngang, ánh mắt lạnh lùng như băng.
Nguyên Diệu ăn một miếng cá nướng, mặc dù phân biệt Nam Minh ly hỏa nướng cá khác với lửa thường thế nào nhưng tài nghệ của quản sự khá, cá nướng giòn và thơm ngon hấp dẫn.
Bạch Cơ liếc Long Ẩn, : "Nghe ngươi thương?"
Long Ẩn cúi đầu : "Chỉ là vết thương nhỏ, gì đáng ngại."
Bạch Cơ : "Không gì đáng ngại thì . Dù thì sắp tới còn vài việc ngươi ."
Long Ẩn bình tĩnh : "Xin chủ nhân chỉ thị, Ẩn chắc chắn sẽ xong."
Bạch Cơ cảm xúc của Long Ẩn từ biểu cảm và giọng điệu của , nàng cau mày. Càng yên tĩnh sóng ngầm càng mạnh mẽ, nếu thuyền qua vùng biển chắc chắn sẽ cuốn dòng chảy ngầm và tan vỡ.
Tuyền Nữ cạnh Long Ẩn run rẩy, khác lẽ nhận nhưng nàng hiểu sự tức giận và điên cuồng trong lòng , nàng cũng hiểu rằng vì nhan sắc của , nàng sẽ rơi cảnh thể thoát .
Trong hoa sảnh, Bạch Cơ, Long Ẩn và Tuyền Nữ mỗi đều tâm tư riêng, khí căng thẳng, sóng ngầm nguy hiểm. Chỉ tiểu thư sinh ngây thơ nhận , đang vui vẻ ăn cá nướng.
Những ngày tiếp theo, Bạch Cơ lúc thì thời tiết quá nóng dùng tơ thiên tằm một chiếc áo choàng, bảo Long Ẩn tìm Cửu Mệnh ma tằm ở Nam Cương. Lúc thì tâm trạng yên, ban đêm ngủ ngon, cần uống mật ong Bích Lạc để an thần, bảo Long Ẩn lấy mật ong Bích Lạc từ cốc Bích Lạc...
Long Ẩn nhiều, cũng để lộ cảm xúc, đều theo từng việc. Sau vài chạy chạy , rõ ràng mệt mỏi hơn nhiều.
Bạch Cơ cố ý khó dễ, Nguyên Diệu cũng nhận , thấy lo lắng. Hắn Bạch Cơ đang nghĩ gì, dù tính tình đến mấy nhưng nếu cố ý khó cũng chịu nổi mà bùng nổ. tin Bạch Cơ như chắc chắn lý do, chỉ là khiến lo lắng.
Từ khi mơ thấy quá khứ của Bạch Cơ lòng Nguyên Diệu bất ngờ buồn bã, mơ thấy quá khứ của Bạch Cơ nữa. Có lẽ vì thấy giấc mơ, mấy đêm nay mơ nữa, cả giấc mơ về A Thư và công chúa Di Quang cũng .
Không còn mơ nhưng nhớ đến phận của A Thư và công chúa Di Quang, Nguyên Diệu thỉnh thoảng đến sân sen Vọng Thư.
Sen Vọng Thư dần hồi phục sự sống, lá sen và cành hoa thấy màu xanh.
Lúc hoàng hôn, trang viên yên tĩnh, Bạch Cơ trong lầu đài thác nước nghỉ ngơi, Long Ẩn đang tĩnh tọa trong phòng khách, Tuyền Nữ giàn hoa t.ử đằng, may chiếc áo choàng tơ thiên tằm.
Nguyên Diệu nhàn rỗi dạo trong trang viên đến sân sen Vọng Thư.
Sóng nước lấp lánh, lụa trắng bay phấp phới, sen Vọng Thư trong ánh sáng hoàng hôn, hồi phục sức sống. Một cây sen lớn thẳng trong nước, lá sen xanh biếc như ngọc từng lớp như đĩa. Hoa sen trắng nở, cánh hoa cuộn , tinh khiết trong suốt như sắp nở.
Dưới ánh sáng dịu dàng của hoàng hôn, trong lớp lụa trắng phấp phới, cây sen Vọng Thư như một bức tranh thủy mặc thành.
Nguyên Diệu chớp mắt.
Trong lúc tâm trí mơ màng, Nguyên Diệu thấy tiếng từ sen Vọng Thư. Đó là giọng của bà lão San Hô và A Thư.
A Thư : "Bà San Hô, cầu xin bà hãy cứu A Nguyệt, nàng sẽ thuật sĩ g.i.ế.c c.h.ế.t mât..."
Bà lão San Hô thở dài một tiếng, : "Lão cũng cách nào. Công chúa bảo vệ ngươi, đây là lựa chọn của nàng ."
A Thư lớn.
Trong lúc giằng co, nàng g.i.ế.c c.h.ế.t t.ử của thuật sĩ, khi nàng và Di Quang đang bối rối thì trong cung tuần tra phát hiện.
Người trong cung chỉ thấy một xác c.h.ế.t và một giao nhân đầy m.á.u cùng một cung nữ. Có đoán rằng cung nữ g.i.ế.c , đoán rằng giao nhân phát cuồng g.i.ế.c .
Di Quang vì bảo vệ A Thư, hiện bộ mặt cuồng loạn , tấn công A Thư và trong cung.
Điều kinh động đến vệ binh và thuật sĩ trong hoàng cung.
Đối với giao nhân, chỉ khi trưởng thành mới thể sở hữu Thủy Chức chi linh, mỗi dựa tài năng của , dần dần từ Thủy Chức Chi Linh của mà sức mạnh của biển.
Di Quang mới trưởng thành, mặc dù Thủy Chức Chi Linh nhưng sức mạnh vẫn thức tỉnh. Ngươi sức mạnh để tự bảo vệ, nếu sức mạnh thì ngươi cũng ngư dân bắt và dâng lên Hán Linh Đế, trở thành một món đồ chơi quý trong hoàng cung nhà Hán.
Di Quang thuật sĩ khuất phục, tình hình trở nên tồi tệ. Thuật sĩ vốn âm mưu đoạt lấy trái tim của giao nhân, họ lấy trường sinh bất t.ử mồi, lừa vua đồng ý g.i.ế.c c.h.ế.t giao nhân. Vua cũng đồng ý nhưng vì sinh nhật của Thái hậu thể g.i.ế.c bừa bãi nên tạm thời tay. Bây giờ g.i.ế.c c.h.ế.t giao nhân phát cuồng thương trong phạm vi g.i.ế.c bừa bãi.
A Thư đau khổ tột cùng.
Vốn dĩ chỉ cần chịu đựng đến mùa cỏ cây khô héo, nàng và A Nguyệt thể thoát khỏi hoàng cung, trời cao biển rộng, từ đây tự do. Nàng thậm chí còn thể đến một cảnh như tiên, từ đó sống một cuộc sống hạnh phúc. Tuy nhiên, tất cả hy vọng đột ngột tan vỡ.
"Xin bà, bà San Hô. A Nguyệt bà thần thông quảng đại, bà chắc chắn sẽ cách cứu nàng !"
"Ôi! Lão chỉ là một cây san hô trồng ở chỗ cao nhất của Long Thủ Nguyên, mượn linh khí của địa thế, tầm rộng hơn chút thấy xa hơn chút. Lão khả năng thông thiên, thể cứu công chúa của giao nhân..."
"Ta đây? Hu hu..."
A Thư thương tâm.
"Con , con tìm lý do khỏi cung, đến chín chợ ở Trường An một chuyến, trong chín chợ một nơi gọi là Phiêu Miểu các. Chủ nhân của Phiêu Miểu các là một con rồng trắng, nàng từng là vua của biển, chuyện của giao nhân nàng sẽ bỏ qua. Chỉ cần con tìm Phiêu Miểu các, công chúa sẽ còn cơ hội cứu, dù rằng con thể trả giá..."
* Trường An Cửu Thị(chợ Cửu ở Trường An): Thời Tây Hán, Trường An chín chợ, tức là cửu chợ phía Đông và Tây. Sáu chợ ở phía Tây, ba chợ ở phía Đông, các chợ trong chín chợ hoạt động độc lập với , tập trung một chỗ. Đến thời nhà Đường, thành Trường An chỉ hai chợ Đông và Tây, quy mô lớn hơn so với thời Hán. Trong "Tam Phụ Hoàng Đồ" đề cập rằng: "(Hán) Trường An chợ chín, mỗi phương rộng hai trăm sáu mươi sáu bước. Sáu chợ ở phía Tây đường, ba chợ ở phía Đông đường. Mỗi chợ rộng bốn dặm. Đưa chín châu đến các cửa đột. Kẹp ngang cầu đường lớn, lầu chợ đều là nhà tầng."
Nguyên Diệu giật , nghĩ rằng lẽ A Thư từng đến Phiêu Miểu các? Sao Bạch Cơ đến.
Nguyên Diệu đang nghi hoặc, bên tai vang lên tiếng .
A Thư đau đớn : "Bà San Hô, tìm thấy Phiêu Miểu các! Ta khắp chín chợ ở Trường An, từng cửa hàng, hỏi từng , chân rớm m.á.u vẫn tìm thấy Phiêu Miểu các..."
"Ôi..." bà lão San Hô thở dài một tiếng dài, : "Xem , duyên của các với Phiêu Miểu các còn đến."
A Thư tuyệt vọng bật .
Một lúc , bà lão San Hô lên tiếng.
"Con , để cứu công chúa, con sẵn lòng trả giá ?"
A Thư ngừng , : "Chỉ cần cứu A Nguyệt, giá nào cũng sẵn lòng trả."
"Giá , bao gồm cả mạng sống của con ?"
A Thư sững sờ c.ắ.n răng : "Bao gồm... Ta sẵn lòng dùng mạng sống của đổi lấy mạng sống của A Nguyệt."
Bà lão San Hô chậm rãi : "Vậy công chúa sẽ còn cơ hội cứu."
Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc chuyện gì xảy đó. , còn thấy tiếng ảo nữa. Vì trong trang viên bắt đầu trở nên huyên náo, nhộn nhịp.
Bên ngoài trang viên một đội kỵ binh lao tới, vó ngựa cuốn lên bụi đất.
Vi Ngạn dẫn theo kỵ binh từ Tề Châu trở về.
Trong trang viên, quản sự và thợ thủ công, binh lính vui mừng khôn xiết, vội mở rộng cửa đón đoàn của Vi Ngạn trở về.
*
Vi Ngạn mấy ngày liền chạy đôn đáo lo liệu công việc, trông gầy ít, khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi, sắc mặt vàng vọt như đất.
Vừa xuống ngựa, từ miệng quản gia, Vi Ngạn rằng sen Vọng Thư sống , lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Khi Bạch Cơ vẫn đang ở sơn trang, kịp uống một ngụm để nghỉ ngơi, lập tức sai quản gia mời Bạch Cơ đến, để hỏi nàng về con cá trắng.
Vi Ngạn mang một con cá trắng kỳ lạ về.
Trong hồ Đại Minh, sen Vọng Thư nở rộ, đều chỉ thấy cảnh kỳ diệu của loài sen lạ nở ai để ý đến một con linh ngư đang bơi lượn trong nước, ngừng bơi quanh sen Vọng Thư.
Sau khi Vi Ngạn mang sen Vọng Thư , con cá trắng cô độc ở trong hồ Đại Minh, ngày qua ngày, nó càng lúc càng mất sức sống, màu sắc của nó ngày càng nhạt dần, gần như trong suốt.
Vi Ngạn hồ Đại Minh, tìm kiếm con cá trắng khắp nơi. Họ tìm suốt cả ngày trời, cuối cùng mới tìm thấy con cá trắng bất động đám cỏ đáy hồ, và nó gần như trong suốt.
Vi Ngạn đặt con linh ngư một cái bể cá bằng thủy tinh mang về Trường An.
Trên đường , khi đoàn của Vi Ngạn càng gần đến Trường An, con linh ngư bắt đầu sự đổi.
Ban đầu con linh ngư sự sống, gần như trong suốt, giống như tấm lụa của tiên cá. Trong những ngày tiếp theo, linh ngư dần dần khôi phục màu trắng và sự sống.
Vi Ngạn quan sát kỹ con linh ngư, phát hiện nó là thực thể, mà là bóng mờ ảo. Hắn cảm thấy con linh ngư vô cùng kỳ lạ, chỉ lập tức mang nó trở về Trường An, đó tìm Bạch Cơ để hỏi rõ ràng sự việc.
Bạch Cơ và Vi Ngạn mang con linh ngư đến bên cạnh cây sen Vọng Thư, cảm nhận linh khí của con cá trắng, Long Ẩn và Tuyền Nữ cũng theo đến.
Khi Bạch Cơ và Vi Ngạn đến sân , Nguyên Diệu đang ngơ ngác cây sen Vọng Thư.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, tìm khắp nơi thấy ngươi, hóa ngươi chạy đến đây."
Nguyên Diệu đáp: "Ta rảnh rỗi việc gì , từ lúc nào đến đây. Đan Dương trở về ? Vừa thấy bên ngoài tiếng động, đoán rằng lẽ là ngươi trở về."
Vi Ngạn : "Ôi! Hiên Chi, đường vất vả lắm, gần như kiệt sức . Để kể cho ngươi ... À, cây sen Vọng Thư sống ! Tuyệt quá! Có thể báo cáo , giữ mạng !" Vi Ngạn chạy đến cây sen Vọng Thư, xoay quanh chậu nước , vui mừng khôn xiết.
Sự chú ý của Nguyên Diệu dồn chậu cá thủy tinh mà Bạch Cơ đang cầm.
Bạch Cơ mặc một bộ váy dài màu trắng như ngọc, khoác một chiếc áo choàng nửa trong suốt. Tóc nàng búi đơn giản, đeo trang sức bằng vàng ngọc, chỉ cài một đóa mẫu đơn đỏ búi tóc. Dưới đóa mẫu đơn, cài một cây trâm san hô màu đỏ.
Bạch Cơ nâng chậu cá, bên trong chậu một con linh ngư màu trắng bơi qua bơi .
Sự chú ý của Long Ẩn và Tuyền Nữ cũng dồn con linh ngư trong chậu.
Long Ẩn lẩm bẩm: "Công chúa giao nhân trở thành thế , thể phục hồi ..." Tuyền Nữ cũng lo lắng con linh ngư trong nước.
Bạch Cơ liếc Long Ẩn, mỉm : "Trong tay chuyện gì là thể. Ta thích những chuyện thể nhất."
Long Ẩn : "Vương, công chúa giao nhân hồn phi phách tán chỉ còn một chút tàn hồn, ngay cả thần tiên cũng thể phục hồi."
Bạch Cơ : "Long Ẩn, bao năm qua, ngươi cũng 'c.h.ế.t' vài nhưng vẫn tiến bộ, gặp chuyện thì tuyệt vọng ? Ngươi cần thông minh hơn, trí tưởng tượng hơn, tự tin hơn."
Long Ẩn đổi sắc mặt, : " mà..."
Bạch Cơ để ý đến Long Ẩn, tự cầm chậu cá thủy tinh về phía cây sen Vọng Thư.
Hoàng hôn tắt, ánh trăng như nước.
Cây sen Vọng Thư trong chậu nước, lá sen như tán che, hoa sen khép chặt.
Con linh ngư trắng khi đến gần cây sen Vọng Thư chợt nhảy từ chậu cá lên, bay về phía cây sen.
"Phụt!"
Con linh ngư trắng chìm nước.
Con linh ngư trắng bơi trong nước tạo những vòng sóng lăn tăn.
Trên cây sen Vọng Thư hiện những đường ánh sáng, hoa sen trắng như ngọc chậm rãi nở rộ từng cánh từng cánh ánh trăng.
Cây sen Vọng Thư nở rộ, tả xiết, hương thơm ngát của sen lan tỏa trong khí.
Bạch Cơ lấy Thủy Chức Chi Linh đặt hoa sen đang nở.
Một điều kỳ lạ xảy .
Trên nhụy hoa sen Vọng Thư hiện bóng dáng một cô nương trong trang phục cung đình.
Cô nương dung nhan thanh tú, tóc đen như lụa, da trắng như tuyết đang nhắm mắt ngủ, sắc mặt yên bình. Trên n.g.ự.c nàng một mảng đỏ chói mắt, từ xa như hoa văn thêu bằng m.á.u trang phục cung đình. Nhìn kỹ thì đó là những vết m.á.u loang lổ, n.g.ự.c ngươi một lỗ hổng như thể trái tim ai đó khoét .
Bạch Cơ đưa tay nước, nhẹ nhàng vẫy linh hồn của con cá trắng.
"Ngươi bảo vệ nàng suốt năm trăm năm, đáng ?"
Con cá trắng quấn quanh ngón tay Bạch Cơ như thể linh tính, gật gật đầu.
"Ngươi trở về biển ?"
Con cá trắng gật đầu lắc đầu.
Đôi mắt vàng của Bạch Cơ rực sáng, cúi con cá trắng trong nước.
"Ngươi ước nguyện gì ?"
Con cá trắng gật đầu.
Ngón tay Bạch Cơ tỏa một tia sáng vàng, một luồng linh lực mạnh mẽ nhập chậu nước, nhuộm nước hồ Đại Minh thành màu vàng.
Con cá trắng nhận luồng linh lực mạnh mẽ đột nhiên đổi hình dạng, hóa thành một giao nhân lớn bằng hoa sen. Giao nhân nổi lên từ nước vàng, hiện ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-6-sen-vong-thu.html.]
Tuyền Nữ vui mừng khôn xiết, : "Công chúa điện hạ, ngài vẫn còn sống..."
Di Quang Tuyền Nữ, ánh mắt dịu dàng. Có lẽ vì thấy đồng tộc nên tránh khỏi nhớ đến phụ mẫu và ở nơi xa, nàng buồn bã.
Di Quang đầu cung nữ đang ngủ trong cây sen Vọng Thư, ánh mắt đau khổ và tuyệt vọng.
"A Thư, A Thư thể sống ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không thể. Nếu mới c.h.ế.t, chỉ cần ngươi thể trả giá, thể nàng sống . nàng c.h.ế.t năm trăm năm , thể hóa thành tro bụi, cách nào nàng sống ."
Công chúa Di Quang buồn bã : "Ta canh giữ nàng lâu lâu , là mấy trăm năm, tưởng rằng nàng còn thể tỉnh , chuyện với . Gần đây, phát hiện linh hồn nàng ngày càng nhạt, ngày càng mờ ảo, thể giữ linh hồn của nàng ."
Bạch Cơ : "Sáu cõi luân hồi là quy luật tự nhiên. Sau khi con c.h.ế.t, linh hồn sẽ trở về với trời đất và luân hồi. Ngươi và bà lão San Hô chuyện nghịch thiên, giữ linh hồn nàng trong cây sen Vọng Thư, năm trăm năm là cực hạn ."
Công chúa Di Quang buồn bã hỏi: "Bà San Hô, bà ... bà cũng c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ trả lời, mà hỏi : "Công chúa Di Quang, năm xưa rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Công chúa Di Quang Bạch Cơ, ánh mắt buồn bã, từ từ kể .
Vì phát cuồng thương khác, công chúa Di Quang giam thủy ngục trong hoàng cung và tuyên án t.ử hình. Thuật sĩ của đạo Thái Bình định chọn ngày , mổ tim giao nhân để luyện đan.
Đêm ngày , Di Quang sợ hãi vô cùng, nàng kinh hoàng. Khi nàng đang một trong thủy ngục thì A Thư mặc một chiếc áo choàng mũ trùm đầu, đến thăm nàng trong ngục.
Người cai ngục mở thủy ngục rời .
Di Quang thấy A Thư như thấy một ngọn đèn trong bóng tối. Nàng vội vã rời khỏi nước, biến đôi chân chạy về phía A Thư.
A Thư và Di Quang , ôm .
A Thư tiên dừng , : "A Nguyệt, , chúng còn thể cứu ."
Di Quang hoang mang : "Chúng nên gì đây?"
A Thư bình tĩnh : "Hôm nay lính canh thủy ngục là đồng hương của , dùng hết bộ tiền tích lũy và phần thưởng của trong những năm qua để mua chuộc . Tối nay, ai khỏi thủy ngục họ sẽ nhắm mắt ngơ. Ngươi mặc áo choàng của , ngay lập tức rời tìm bà San Hô. Việc tiếp theo, bà San Hô sẽ giúp chúng ."
Di Quang mỉm trong nước mắt, : "Tốt! Ta bà San Hô sẽ cách cứu chúng !" Di Quang mặc áo choàng của A Thư cởi , ngoài ngục.
A Thư vẫn yên.
Di Quang ngạc nhiên hỏi: "A Thư, ngươi ?"
A Thư mặt tái nhợt, cố gắng mỉm , : "Ngươi , còn vài lời với đồng hương. A Nguyệt mau , lát nữa sẽ đến tìm ngươi ở chỗ bà San Hô." Di Quang gật đầu, định rời .
A Thư buồn bã Di Quang, ánh mắt dịu dàng mà tuyệt vọng.
Khi Di Quang rời khỏi thủy ngục, A Thư kìm gọi nàng : "A Nguyệt, chờ ..."
Di Quang đầu , : "Sao ?"
A Thư Di Quang, tâm trạng phức tạp và đau buồn, nước mắt rơi như mưa.
"Không gì, chỉ ngươi một nữa."
Di Quang nghi hoặc nhưng chuyện gì xảy .
A Thư cúi đầu, thúc giục: "A Nguyệt, mau . Lát nữa sẽ đến tìm ngươi!"
"Được."
Di Quang gật đầu, đầu mà rời .
Sau khi Di Quang rời , A Thư đến cửa đóng cửa thủy ngục .
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ đá của thủy ngục, tạo thành một vầng sáng lạnh lẽo.
A Thư trong ánh trăng, nàng lấy một viên san hô đỏ. Nàng viên san hô đỏ, nước mắt lặng lẽ rơi, tay nàng run rẩy vì sợ hãi cái c.h.ế.t.
A Thư ngửa đầu, nuốt viên san hô đỏ miệng, nuốt xuống.
Chẳng mấy chốc, A Thư dần dần biến thành hình dáng tiên cá, dung nhan cũng dần biến thành giống Di Quang.
A Thư lặn xuống nước, đuôi nàng khua tạo những đợt sóng trong ánh trăng.
A Thư .
Nàng lẩm bẩm: "A Nguyệt, đảo Thủy Chức thật , khắp nơi đều là hoa tươi, màu nước biển xanh biếc như ngọc, xanh lục như ngọc thạch, bãi cát màu vàng đẽ như vàng mềm mại như lụa. A Nguyệt, chúng sẽ trồng đầy sen Vọng Thư trong cung điện của ngươi... A Nguyệt, ngươi sống sót trở về quê hương của ngươi, đó là nguyện vọng cuối cùng của ."
*
Dưới ánh trăng, trong cung Hán, Di Quang mặc áo choàng vội vã .
Trên đỉnh Long Thủ Nguyên, một bà lão tóc bạc phơ mặc áo đỏ chống gậy , dường như đang chờ đợi ai đó.
Khi bà San Hô thấy Di Quang vội vã đến, bà khỏi thở dài một tiếng, lẩm bẩm: "Con thực sự thể vì tình nghĩa mà liều . Hai đứa trẻ thật khiến đau lòng ..."
Di Quang thấy bà lão áo đỏ, vội vã chạy đến lo lắng : "Bà San Hô, A Thư bảo đến tìm bà. Tiếp theo chúng để thoát ?"
Bà San Hô Di Quang đầy sợ hãi và lo lắng, bà đưa tay vuốt qua trán Di Quang.
"Công chúa hãy ngủ một giấc, chuyện khác giao cho ."
Bà San Hô dịu dàng .
Di Quang mắt tối sầm , dần mất ý thức ngã lòng bà San Hô.
Khi Di Quang mở mắt, lúc tỉnh nàng phát hiện đang trong một ảo cảnh san hô. Xung quanh nàng là vô tận san hô đỏ, ngẩng đầu thấy trời, cúi đầu thấy đất khắp nơi thấy điểm tận cùng.
Di Quang hiểu rằng, nàng hiện đang ở trong cây san hô, là bà San Hô giấu nàng ở đây.
Bà San Hô dường như thể cảm nhận Di Quang, tiếng của bà vọng từ hư .
"Công chúa tỉnh ?"
"Ừ." Di Quang gật đầu.
Bà San Hô : "Công chúa ở đây trốn tạm một thời gian, đợi đến khi cây cỏ úa vàng, cửa cung sẽ ngọn lửa vàng mở . Ngươi thể nhân lúc hỗn loạn rời , đến Nam Hải, trở về đảo Thủy Chức."
Di Quang dậy quanh tìm kiếm nhưng thấy A Thư.
Di Quang hỏi: "Bà San Hô, A Thư ?"
Bà lão San Hô im lặng một lúc mới : "Ta chỉ thể giấu ngươi là cố hết sức . Ta khả năng giấu thêm một nữa."
Di Quang nghĩ một lúc, cảm thấy đúng.
"A Thư ?"
"Đứa trẻ đó... vẫn ở trong cung."
"Ta tìm nàng."
"Công chúa, đừng ..."
"Tại ? A Thư chuyện gì ?"
"..."
"Bà San Hô, chắc chắn xảy chuyện, đúng ?"
"..."
"Bà San Hô, xin bà hãy cho xảy chuyện gì? A Thư đang ở thế?"
Một lúc , giọng của bà lão San Hô vang lên từ hư .
"...Đứa trẻ đó c.h.ế.t . Vừa mới đây thôi, khi ngươi tỉnh dậy, nàng các thuật sĩ ở Thái Bình Quán trong cung m.ó.c t.i.m sống, c.h.ế.t ."
Di Quang kinh hoàng, ngã sụp xuống đất, run rẩy, ánh mắt tuyệt vọng.
"Công chúa, đứa trẻ đó tự nguyện c.h.ế.t ngươi. Nàng đến cầu xin cứu ngươi, chỉ thể giúp nàng tạm thời biến thành ngươi và c.h.ế.t ngươi. Ta hứa với nàng rằng sẽ giấu ngươi đến khi cánh cửa cung mở , ngươi sẽ tự do. Khi nàng c.h.ế.t, nàng vẫn về phía đỉnh Long Thủ Nguyên mỉm ."
Di Quang đau đớn như xé nát, nỗi bi thương như trời đất sụp đổ, trong mắt nàng dần dần hiện lên sự thù hận và giận dữ. Vị trí trái tim nàng đột nhiên phát sáng, ánh sáng đó càng lúc càng rực rỡ...Đó là Thủy Chức Chi Linh của giao nhân.
Bà lão San Hô dường như cảm nhận điều gì đó, bà run giọng : "Công chúa, bây giờ ngươi thể thức tỉnh! Ta thể giấu ngươi..."
Như ngôi nổ tung trong vũ trụ, Thủy Chức Chi Linh của giao nhân bùng phát một luồng năng lượng. Cùng Lúc đó hình dáng của Di Quang cũng đổi, đôi mắt nàng đỏ như máu, miệng mọc những chiếc răng nanh sắc nhọn.
"Ta tìm A Thư! Ta g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả ..."
Ảo cảnh san hô nổ tung trong ánh sáng chói lòa, công chúa của giao nhân từ cây san hô đỉnh Long Thủ Nguyên lao , chạy về phía Thái Bình Quán mang theo cơn sóng dữ dội như biển cả.
Bà lão San Hô thể ngăn cản, bà hiện từ cây san hô, chống gậy theo công chúa giao nhân đang giận dữ rời nhíu mày.
"Công chúa thức tỉnh lúc ... Sức mạnh khủng khiếp của biển cả e rằng sẽ gây hại cho vô tội, mang đến tai họa cho thành Trường An, bây giờ?"
Bà lão San Hô về phía vườn tây thì thấy đóa sen Vọng Thư trong Nhà Tắm Sen, nhíu mày.
"May mắn linh vật như . Đứa trẻ đó màng đến tính mạng, xem cũng bỏ , đ.á.n.h đổi một mạng già . Sống bao nhiêu năm ngờ kiếp nạn của rơi hôm nay, nhưng thể lo cho hai đứa trẻ ..."
Bà lão San Hô cây san hô tươi tự : "Haiz! Từ Hải Thị đến đây, trồng đỉnh Long Thủ Nguyên mấy trăm năm thấy mấy đời đế vương, trong cung coi như thần linh cúng bái, khác cầu nguyện cây san hô. Thật cũng ước nguyện. Người già nhớ quê, lá rụng về cội, về Hải Thị. Ta gặp con rồng trắng để mua ước nguyện trở về quê hương. Đã nhiều năm gặp nàng. Bây giờ cũng bảo mạng sống, hy vọng duyên với nàng, sẽ kỳ tích xảy ..."
Bà lão San Hô lẩm bẩm chống gậy, chậm rãi về phía Thái Bình Quán.
Trong cung, xảy hỗn loạn.
Bầu trời đầy mây đen, gió mạnh thổi cuốn mây, tạo thành một cơn lốc. Từ trong cơn lốc, một cơn bão bất ngờ từ chân trời ập đến cung điện.
Người trong cung Hán chuyện gì xảy , hoảng sợ chạy tán loạn. Bức tường phía Bắc cũng sụp đổ, thái hậu và các phi tần hoảng loạn nghĩ rằng đó là hình phạt từ ông trời, vội vàng cầu nguyện trong cung của , gì. Hán Linh Đế vốn bệnh, đang uống t.h.u.ố.c ngoài điện, chỉ thấy sóng biển dữ dội ập đến, lập tức ngất xỉu, mặt tái xanh, thở yếu ớt.
Thái Bình Quán ở vườn tây cơn bão đ.á.n.h sập, ngay cả mặt đất của đạo quán cũng nứt một khe sâu. Trên quảng trường đạo quán,đặt một lò luyện đan, lò luyện đan lật ngã, lửa lò cũng tắt. Trên quảng trường đầy xác thuật sĩ, còn ai sống sót.
Di Quang ôm xác của A Thư lò luyện đan.
Bà lão San Hô bước qua xác các thuật sĩ ngổn ngang, đến chỗ Di Quang và A Thư.
Di Quang ngẩng đầu bà lão San Hô, ánh mắt trống rỗng như cái c.h.ế.t.
"Bà San Hô, tại A Thư lạnh như ?"
Bà lão San Hô thoáng qua cô nương mặc cung trang m.ó.c t.i.m c.h.ế.t trong tay Di Quang, : "Người c.h.ế.t sẽ trở nên lạnh lẽo."
Di Quang thấy lời bà lão San Hô, nàng nghĩ một lúc : "Giao nhân kỳ ngủ băng, mỗi khi sống đến một ngàn năm thì chúng sẽ lạnh lẽo, chìm giấc ngủ, khi tỉnh sẽ lột bỏ lớp vảy cũ. A Thư cũng ? nàng cũng đang ở kỳ ngủ băng ?"
Bà lão San Hô thở dài, : "Công chúa, đứa trẻ đó c.h.ế.t ."
Di Quang tức giận, nàng bắt đầu tỏa ánh sáng rực rỡ như ngôi nổ tung.
Bầu trời mây đen phủ kín như biển cả u ám, cơn bão trong lốc cuốn càng lúc càng gần cung điện.
Bà lão San Hô biến sắc, vội : "Công chúa thể hủy diệt cung điện , ngôi thành . Ở đây còn nhiều sinh mạng vô tội. Nếu gây thêm tội ác thì thật sự thể trở về đảo Thủy Chúc ."
Di Quang tuyệt vọng : "Ta biến nơi thành đại dương cùng A Thư chìm giấc ngủ đáy biển. Khi kỳ ngủ băng qua , chúng sẽ cùng tỉnh ."
Bà lão San Hô lo lắng, : "Công chúa đứa trẻ đó sống ?" Ánh mắt trống rỗng của Di Quang bỗng trở nên rõ ràng.
"Bà San Hô, gì đây?"
Bà lão San Hô thoáng qua cơn sóng biển từ chân trời cuồn cuộn đến, : "Linh hồn mới là cội nguồn của con . Ngươi ôm xác nàng đang ngủ cũng ích gì. Ta dùng linh lực giấu linh hồn nàng, để nàng địa phủ luân hồi, ngươi bảo vệ nàng, lẽ một ngày nào đó nàng sẽ tỉnh ."
Di Quang gật đầu, : "Ta sẽ mãi mãi bảo vệ linh hồn của nàng." Bà lão San Hô thở dài một tiếng.
"Ngươi ôm nàng theo ."
Bà lão San Hô chống gậy về phía nhà tắm Sen.
Di Quang ôm A Thư, theo.
Nhà tắm Sen và Thái Bình Quán đều ở Tây Uyển, cách xa. Không lâu , bà lão San Hô và Di Quang đến nơi.
Biến cố kỳ lạ xảy , các phi tần và cung nữ sợ hãi ở trong cung điện dám ngoài, nhà tắm Sen một bóng .
Trên kênh nước, một đám sen đang lặng lẽ nở rộ, chúng nhiều dáng vẻ khác , vững vàng. Đóa sen Vọng Thư ở vị trí nổi bật nhất, lá sen xanh biếc như cái đĩa, hoa sen trắng sạch như ngọc chỉ là nở rộ.
Bà lão San Hô bước nước đến bên cạnh sen Vọng Thư.
Di Quang cũng ôm A Thư theo.
Bà lão San Hô đưa tay vuốt ve sen Vọng Thư, : "Tốt lắm, hổ là vật kỳ diệu, linh khí của nước đầy đủ." Không ánh trăng sen Vọng Thư cũng chầm chậm nở rộ trong ban ngày.
Bà lão San Hô đưa bàn tay đầy nếp nhăn chạm linh đài của A Thư c.h.ế.t.
Di Quang thấy một ảo ảnh từ t.h.i t.h.ể của A Thư bay lên.
Một cô nương mặc cung trang yên lặng chìm ngủ, đó là linh hồn của A Thư.
Bà lão San Hô chuyển linh hồn của A Thư trong sen Vọng Thư.
A Thư ngủ trong sen Vọng Thư.
Sen Vọng Thư chầm chậm khép .
Bà lão San Hô giơ cao cây gậy, chầm chậm rút một thanh kiếm cá chép sắc bén.
Ánh kiếm lạnh lẽo như dòng nước chảy.
Di Quang đang thắc mắc, bà lão San Hô đột nhiên đ.â.m thanh kiếm cá chép bụng nàng.
"A..."
Di Quang hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, nàng cảm thấy bụng đau, sức mạnh đột ngột thức tỉnh cũng vì thương mà dần dần tan biến. Ánh sáng của Thủy Chức Chi Linh trong trái tim giao nhân cũng dần dần mờ .
Trên bầu trời, mây đen dần tan, cơn sóng biển từ chân trời cuồn cuộn đến cung điện cũng như ảo ảnh mà biến mất.
Bà lão San Hô rút thanh kiếm cá chép , vẻ mặt đau buồn.
Di Quang ôm bụng, đau khổ : "Bà San Hô, đây là..."
Bà lão San Hô : "Công chúa, xin ngươi, ngươi thức tỉnh đúng lúc, sức mạnh biển cả ban cho ngươi quá lớn sẽ mang đến sự hủy diệt cho ngôi thành . Ta quan sát ngôi thành đỉnh Long Thủ Nguyên mấy trăm năm, dần dần tình cảm với nó với những sinh linh sống trong thành . Những sinh mạng nhỏ bé, tuy ngắn ngủi và mong manh nhưng cũng vui buồn giận hờn, sinh ly t.ử biệt. Ta nỡ họ c.h.ế.t vì sự giận dữ của ngươi nên xin ngươi."
Di Quang tức giận, đang định gì đó thì bà lão San Hô đột nhiên xoay thanh kiếm cá chép, đ.â.m tim .
Máu đỏ tươi chói mắt từ n.g.ự.c bà lão San Hô phun .
Di Quang kinh ngạc, : "Bà San Hô, bà...?"
Máu của bà lão San Hô và m.á.u của giao nhân hòa trong nước.
Bà lão San Hô dần dần hòa sen Vọng Thư.
Trên sen Vọng Thư phát ánh sáng kỳ lạ.
Bà lão San Hô mỉm , : "Ta khả năng gì, chỉ thể dùng hết những năm tu luyện, hòa sen Vọng Thư. Trong thời gian dài , sẽ hóa thành sen Vọng Thư, dùng hết linh lực của để bảo vệ hai đứa trẻ ngốc ." Bà lão San Hô xong thì biến mất.
Đồng thời, cây san hô đỉnh Long Thủ Nguyên mới đây còn tươi , trong nháy mắt héo rũ c.h.ế.t .
Di Quang ngẩn một lúc mới tỉnh . Nàng cúi đầu sen Vọng Thư đang rung rinh trong nước, cái xác lạnh của A Thư, lòng nàng trở nên trống rỗng chỉ còn một nguyện vọng duy nhất.
"A Thư, sẽ luôn bảo vệ ngươi."
Di Quang lặn nước.
Một linh hồn giao nhân màu trắng nhảy lên từ trong nước, bơi quanh sen Vọng Thư.