Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 5: Khê Hà
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:45
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về thì là buổi chiều. Hai bước hẻm thì thấy tiếng từ phía Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu tưởng rằng khách đến mua đồ nhưng kỹ thì đúng, chỉ tiếng của Ly Nô và A Y, dường như họ đang cãi .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vã tới, quả nhiên là Ly Nô và A Y đang cãi gốc cây liễu cửa Phiêu Miểu các.
Trong mùa đông lạnh giá, lá cây liễu rụng hết chỉ còn cây trơ trụi.
Trên cây liễu, treo một dải lụa trắng.
Dưới gốc cây liễu, A Y bệt xuống đất nức nở, Ly Nô một bên tức giận ôm một chiếc ghế nhỏ.
A Y : "Ngươi trả ghế cho !"
Ly Nô vênh cổ : "Không trả, giỏi thì tự leo lên cây mà treo cổ!"
A Y : "Chân thương nên thể leo cây. Tại ngươi cản c.h.ế.t..."
Ly Nô : "Ngươi c.h.ế.t ở Phiêu Miểu các may mắn, sẽ ảnh hưởng đến việc buôn bán của Phiêu Miểu các."
A Y : "Ta ngoài treo cổ mà?"
"Cửa Phiêu Miểu các cũng ." Ly Nô dứt khoát , nó giơ chân chỉ ngoài hẻm: "Ngươi thể dọc hẻm ngoài, đến chợ Tây mà treo cổ. Ở chợ Tây nhiều cây hoè, cành chắc chắn hơn cây liễu... Chủ nhân, mọt sách, các ngươi về ."
Nguyên Diệu nhăn nhó : "Ly Nô lão xúi A Y cô nương treo cổ ?"
Ly Nô đặt ghế xuống, giải thích: "Không , là con rái cá suốt ngày đòi c.h.ế.t. Nó tỉnh giấc là lóc đòi treo cổ ở cây đào vườn, may mà phát hiện kịp ngăn cản nó. Nó thất thần một lúc chạy cây liễu ngoài đòi treo cổ, may mà phát hiện kịp giật lấy cái ghế của nó. Chủ nhân, con rái cá thể giữ , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t ở Phiêu Miểu các, nhất là đuổi nó ."
Bạch Cơ trừng mắt Ly Nô, Ly Nô lập tức im bặt.
Bạch Cơ bước tới, đỡ A Y dậy : "A Y ? Có chuyện gì xảy ?"
A Y : "Bạch Cơ, nhân gian quá khổ, sống cũng ý nghĩa gì nữa..."
Nguyên Diệu nhịn khuyên: "A Y cô nương, cuộc đời tuy khó khăn nhưng tuyệt đối thể tự tìm cái c.h.ế.t. Ngươi nỗi khổ gì thì cứ . Chúng duyên gặp là bạn bè, nếu thể giúp thì chúng chắc chắn sẽ cố hết sức."
A Y : "Các ngươi thực sự... thể giúp ?"
Bạch Cơ dịu dàng : "Trời lạnh gió rét, chúng trong chuyện ."
A Y lau nước mắt, gật đầu.
Bạch Cơ và A Y trong, quỳ bên bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu bếp pha một bình Tuyết Lưỡi Chim, bày một đĩa bánh Hàn Tố nhỏ và một đĩa ngọc Lộ Đoàn, đem lên.
Ly Nô và A Y cãi lâu quá, kịp chợ mua cá, nó lo sợ chợ hết cá bèn cầm giỏ rau, chạy ngoài nhanh như chớp mua cá.
Nguyên Diệu đặt và bánh lên bàn ngọc xanh quỳ xuống bên cạnh.
Bạch Cơ : "A Y, tai ngươi đỏ hết . Nào, uống một ngụm nóng cho ấm. Ngươi nỗi khổ gì thì cứ , lòng sẽ nhẹ nhõm hơn."
A Y cầm cốc sứ uống một ngụm Tuyết Lưỡi Chim, vị ấm áp ngọt ngào, tâm trạng bình tĩnh hơn, mây mù trong lòng cũng dần tan .
Bạch Cơ : "A Y, giọng ngươi dường như là Trường An, ngươi từ tới ?"
A Y đáp: "Ta đến từ Khê Hà, và đồng tộc của đời đời sống ở vùng đầm lầy Khê Hà, nơi đó đất nước màu mỡ đầy cá tôm, là một nơi ."
Nguyên Diệu hỏi: "Khê Hà ở ?"
A Y : "Khê Hà ở hạ lưu sông Vị, cách Trường An xa, xe ngựa nửa tháng. Ta và đồng tộc của nhốt trong lồng xóc nảy đưa đến Trường An, nhớ trải qua mười bảy mặt trời mọc và lặn."
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Bị nhốt trong... lồng?"
A Y cúi đầu: " . Con xâm nhập làng của chúng , phá hủy nhà cửa của chúng , bắt giữ chúng , bán chúng cho thương nhân đồ da. Thương nhân nhốt chúng lồng đưa đến Trường An, bán cho Tam Đông Các. Những thợ trong Tam Đông Các lột da chúng đó biến chúng thành áo lông."
Nguyên Diệu cảm thấy buồn, vô cùng thương cảm cho A Y.
Bạch Cơ hỏi: "Đã bán Tam Đông Các, tại ngươi thể một tìm cái c.h.ế.t ở rừng núi ngoại thành?"
A Y đột nhiên buồn bã: "Là ca ca cứu , liều mạng cứu mới thể thoát , một sống tạm bợ..."
*
Trong xưởng lột da, chất đầy lồng sắt lớn nhỏ.
Khắp nơi là xác của những con rái cá, những con rái cá lột da còn sống, chúng chỉ còn gân thịt co ro thành một đống, đang đau đớn co giật, mùi m.á.u tanh nồng nặc trong khí, ngột ngạt đến nghẹt thở.
A Y và ca ca A Kình nhốt trong cùng một chiếc lồng sắt, và những cùng lồng với họ dần dần thợ thủ công bắt để chế biến.
A Kình và A Y yếu ớt và sợ hãi co quắp trong lồng, tai liên tục thấy tiếng gào thét đau đớn của các đồng tộc.
A Y run rẩy và rơi nước mắt.
A Kình yên, ánh mắt đầy thù hận.
Một thợ thủ công đầy cơ bắp tới, mở lồng sắt đang nhốt A Kình và A Y để bắt một trong họ để chế biến.
A Kình thấy cơ hội bèn c.ắ.n tay của thợ thủ công.
"Á á á..."
Thợ thủ công đau đớn vội rút tay .
"Chạy !"
A Kình gọi A Y nhanh chóng nhảy khỏi lồng sắt.
Nhân cơ hội cánh lồng mở rộng, A Y cũng vội vã theo .
A Kình và A Y nhanh chóng chạy khỏi lồng, trốn khỏi sự truy đuổi của thợ thủ công đang đau đớn.
Thợ thủ công thấy rái cá chạy mất, chịu đựng cơn đau đuổi theo, hối hả : "Hai con rái cá chạy mất, mau bắt chúng ." Các thợ thủ công bên ngoài thấy thì lập tức chạy chặn .
A Kình và A Y giẫm lên xác của các đồng loại trong vũng máu, linh hoạt tránh né sự chặn bắt của thợ thủ công, chạy từ kho hàng trong phòng ngoài xưởng xuyên qua xưởng, khỏi cổng lớn.
Khi khỏi cổng bước sân, A Y sốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-5-khe-ha.html.]
Trong sân cỏ dại mọc um tùm, mặt đất đầy xác rái cá còn da, dây treo giữa trung treo đầy các lớp da rái cá đẫm máu.
Khi A Y sững sờ, bất ngờ cảm thấy cổ siết chặt, đó một kéo lên.
Hóa là một thợ thủ công đuổi kịp và bắt nó.
A Y vật lộn dữ dội, đau đớn thể thở . Nó cực kỳ sợ hãi và tuyệt vọng.
A Kình vốn chạy xa, nhưng thấy A Y thợ thủ công bắt bèn vội . Trong cơn tuyệt vọng, nó nhảy lên c.ắ.n cổ tay của thợ thủ công.
Thợ thủ công đau đớn, buông A Y nhưng bắt A Kình.
A Y ngã xuống đất, thấy A Kình thợ thủ công nắm chặt.
"Cộp cộp cộp..."
Tiếng bước chân vội vã vang lên, một vài thợ thủ công từ xưởng chạy .
"A Y, chạy ... nhanh lên..."
A Kình vật lộn trong tay thợ thủ công hô hoán.
A Y như tỉnh từ cơn mơ vội vàng chạy về phía tường viện.
Thợ thủ công đuổi theo A Y, A Y chạy nhanh, linh hoạt nhảy lên tường viện, tường thì thấy A Kình đang vật lộn trong tay thợ thủ công.
A Y đau đớn tột cùng, đang phân vân nên tiếp tục chạy một thì thấy giọng của A Kình.
"A Y, nhanh chạy , nhớ sống sót..."
A Y c.ắ.n chặt môi, nhảy xuống khỏi tường viện chạy trong rừng núi.
Sau khi A Y trốn thoát, nó sống ẩn dật trong rừng núi sống sót một .
Ngày qua ngày, A Y sống trong đau khổ, nước mắt tuôn rơi, . Nó trở cứu A Kình và các đồng tộc nhưng nó sức lực, thậm chí dám gần gũi với xưởng lột da như địa ngục đó.
A Y sống trong sự dày vò, mỗi ngày đều sợ hãi, mỗi đêm đều gặp ác mộng. Nó đơn độc và tuyệt vọng, bất lực thế giới tàn nhẫn, dần dần nảy sinh ý nghĩ tự sát. Rồi khi nó chuẩn nhảy xuống vực thì gặp Ly Nô.
Nguyên Diệu xong, cảm thấy buồn.
"A Y cô nương, ca ca A Kình của ngươi còn sống ? Chúng sẽ ngay đến Tam Đông Các, mua về và các ngươi sẽ đoàn tụ."
A Y c.ắ.n môi trắng bệch, nghẹn ngào : "A Kình c.h.ế.t. Ta nó c.h.ế.t , chúng thể cảm nhận sự tồn tại của , A Kình còn thế giới nữa."
Nguyên Diệu đau lòng, thế nào để an ủi A Y.
Bạch Cơ A Y hỏi: "A Y, nguyện vọng của ngươi là gì?"
A Y về phía Bạch Cơ.
Đôi mắt của Bạch Cơ trở thành màu vàng, ánh sáng vàng rực rỡ như ngọn lửa cho choáng váng, cho những ham nổi lên từ sâu thẳm tâm hồn khiến sa mê cung của d.ụ.c vọng, dâng hiến cả sinh mạng của .
A Y tràn đầy căm hận, nghiến răng : "Ta những con bắt và chế biến đồng tộc của , mặc da của đồng tộc , tất cả đều c.h.ế.t trong sự t.h.ả.m khốc. Ta những đó khi c.h.ế.t cũng chịu đựng đau đớn và tuyệt vọng giống như đồng tộc của khi lột da còn sống..."
Ngũ quan của A Y biến dạng, xí như quỷ dữ. Nó nhận rằng, căm hận là một con d.a.o hai lưỡi, đẩy kẻ khác vực thẳm kéo chính xuống vực sâu, thể cứu vãn.
Bạch Cơ thở dài nhẹ nhàng.
Nguyên Diệu vội vã : "A Y cô nương, so với việc trả thù, ngươi xác nhận xem A Kình còn sống ? Còn những đồng tộc của ngươi, cần cứu họ ? Tam Đông Các năm nay vẻ bán nhiều áo da rái cá, còn thu mua nhiều rái cá từ khắp nơi, cần cứu những con rái cá còn sống ?"
A Y như tỉnh mộng. Sắc thái của nó dần trở bình thường, ánh mắt cũng trở nên sáng rõ.
"Bạch Cơ, so với việc trả thù thì cứu đồng tộc của hơn. Ta A Kình cũng chắc chắn nghĩ như . Ta hy vọng còn rái cá nào con g.i.ế.c hại nữa, hy vọng đồng tộc của thể trở về quê hương, trở cuộc sống yên bình đây."
Bạch Cơ liếc mắt và : "Nếu đây là mong của ngươi thì sẽ giúp ngươi thực hiện. Tuy nhiên, dù là mong nào đều cái giá trả. Ngươi định dùng gì để trao đổi với ?"
A Y suy nghĩ một lúc và : "Ta sẵn sàng đổi bằng mạng sống của ."
Môi đỏ của Bạch Cơ nhếch lên, nở một nụ ma mị.
"Có những lúc mạng sống của một quý giá như họ tưởng, đủ để đổi lấy ước của họ. Mạng sống của ngươi đối với quan trọng, nó vô dụng. Gần đây cần tham dự một bữa tiệc ngắm tuyết và cần một chiếc áo lông quý giá. Nếu ngươi sẵn sàng chịu đựng nỗi đau lột da sống mà đồng tộc của ngươi trải qua, biến thành một chiếc áo lông cho mặc tham dự tiệc thì sẽ thỏa mãn ước nguyện của ngươi."
A Y sững sờ, trong mắt hiện lên nỗi đau và do dự. Nó nhớ cảnh tượng kinh hoàng như địa ngục trong xưởng lột da thì khỏi rùng . Nó thể bình thản chấp nhận cái c.h.ế.t nhưng nỗi đau đớn còn tệ hơn cái c.h.ế.t vẫn khiến nó run sợ.
Nguyên Diệu cũng sốc. Sao Bạch Cơ như , rõ ràng rằng rái cá cần chịu đựng sự tra tấn tàn nhẫn như thế nào nhưng vẫn biến A Y thành áo lông. Chẳng lẽ vì nàng trang phục để tham dự tiệc mà trở nên điên loạn ?!
Nguyên Diệu định mở miệng nhưng Bạch Cơ dùng ánh mắt ngăn .
A Y c.ắ.n chặt môi, kiên định : "Được! Chỉ cần thể cứu đồng tộc của , sẵn sàng trả dù là giá nào, chịu đựng đau đớn."
Bạch Cơ mỉm hài lòng.
"Được."
A Y vội vàng : "Bạch Cơ, chúng ngoại thành cứu đồng tộc của ngay bây giờ chứ?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc và : "Nếu ngươi chỉ cứu những con rái cá giam trong xưởng lột da thì chúng thể ngay bây giờ. nếu ngươi còn ai ở Trường An mua áo lông rái cá trong mùa đông và ai ở các nơi khác săn bắt rái cá nữa thì cần chuẩn một thứ, chúng sẽ khi trời tối."
A Y : "Vậy ngài hãy chuẩn , chúng sẽ khi trời tối."
Bạch Cơ : "A Y, một câu hỏi, hy vọng ngươi thể trả lời."
A Y : "Biết gì sẽ ."
"Gần đây, năm ở Trường An c.h.ế.t thảm, đó là do oán hồn rái cá biến thành yêu quái gây . Chúng nhập xác Ngu phu nhân ở Tam Đông Các và thể sẽ tiếp tục g.i.ế.c . Hôm nay chạm mặt với một trong chúng, con rái cá oán hận con nhất trong đó, mặt trái của nó một vết sẹo hình trăng lưỡi liềm. Ngươi nhận nó ?"
A Y run rẩy cả , nước mắt tuôn trào, và : "Đó là A Kình... Đó là A Kình... Trên mặt trái của A Kình một vết sẹo hình trăng lưỡi liềm..."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc dậy.
"Ta chuẩn một thứ cần dùng. A Y cứ nghỉ ngơi một chút, tối nay cùng xưởng nhé."
Bạch Cơ bay lên lầu hai.
A Y nghĩ về A Kình, càng nghĩ càng buồn, bèn lên.
Nguyên Diệu an ủi A Y nhưng mở miệng thế nào, đành rót đầy nóng chiếc tách sứ vơi một nửa của nó.