Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 5: Cơn bão
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:54
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không do uống nhiều băng ngàn năm , Nguyên Diệu mơ thấy một giấc mơ lạnh lẽo.
Trong giấc mơ, Nguyên Diệu ở nước, và trôi nổi như một con cá.
Nước màu xanh đậm, ánh trăng như tấm lụa trắng còn bóng hoa sen và lá sen.
Một con cá linh trắng như tuyết lượn lờ quanh Nguyên Diệu, khi xa khi gần, hư ảo và mờ mịt.
Nguyên Diệu thấy tiếng từ mặt nước.
Là một giọng quen thuộc.
A Thư đang chuyện.
"A Nguyệt, phương sĩ khuyên hoàng thượng rằng ăn tim của giao nhân thể trường sinh bất lão. Bệ hạ thể g.i.ế.c ngươi ."
Một giọng trống rỗng lóc: "Vậy ? Ta c.h.ế.t, về nhà, hu hu..."
A Thư bình tĩnh : "A Nguyệt đừng hoảng sợ. Hiện giờ đúng dịp sinh nhật của thái hậu, trong vòng ba tháng và g.i.ế.c chóc bừa bãi. Ngươi là sinh linh kỳ lạ, g.i.ế.c ngươi bây giờ sẽ tổn hại phúc báo của thái hậu, khiến thái hậu nổi giận nên tạm thời ngươi vẫn an ."
A Nguyệt buồn bã : "Đợi khi thái hậu mừng thọ xong thì sẽ c.h.ế.t ?"
"Chúng hãy trốn !" A Thư c.ắ.n răng . ngay lập tức, nàng bất lực : "Tường thành cao như , cửa cung canh giữ nghiêm ngặt, chúng trốn ? Chúng thể trốn ."
A Nguyệt khẽ: "Chúng tìm bà San Hô, bà lẽ sẽ cách. Còn nữa, tên Nguyệt, tên là Di Quang là công chúa của giao tộc."
A Thư nhẹ, : "Ta vẫn quen gọi ngươi là A Nguyệt. Bà San Hô là ai? Bà ở thế?"
"Ta sẽ dẫn ngươi gặp bà ."
Nguyên Diệu thấy A Thư và Di Quang chuyện phía , bơi lên mặt nước. Tuy nhiên, mặt nước đầu Nguyên Diệu như một tấm gương nước hư ảo, luôn giữ một cách chắc chắn với , dù cố gắng bơi lên thế nào cũng thể tiến gần.
Nguyên Diệu loanh quanh đáy nước, con cá linh trắng bơi lượn xung quanh.
Đáy nước xanh thẫm như lụa mềm, từ từ mở , mờ ảo và hư thực. Dáng hình uốn lượn của cá linh giống như...
Một dải băng trắng trôi theo dòng nước, tỏa những tia sáng mờ ảo. Không lâu , âm thanh vang lên từ mặt nước, là giọng của một bà lão. Nguyên Diệu nhận đó là giọng của bà lão San Hô đang chuyện.
"Trời xanh c.h.ế.t, trời vàng đang lên. Ngọn lửa vàng đang lan tỏa khắp núi sông, các ngươi chỉ cần chờ đợi, đợi khi cỏ cây khô héo, cổng cung điện sẽ ngọn lửa vàng thiêu đốt mà mở , lúc đó các ngươi thể lợi dụng cơ hội để trốn , đến một thế giới rộng lớn hơn..."
Di Quang : "Bà lão San Hô thể dự đoán những việc lớn của thiên hạ, chúng cứ chờ đợi thôi."
A Thư : "Mùa thu cũng xa nữa, sẽ âm thầm chuẩn sẵn sàng để trốn . A Nguyệt, khi thoát khỏi hoàng cung thì chúng sẽ ?"
Di Quang : "Ta... về nhà."
A Thư : "Vậy chúng về phía Nam. Ta sẽ đưa ngươi đến bờ biển, đúng lúc cũng từng thấy biển, thể ngắm biển cả."
Di Quang lưu luyến A Thư, : "A Thư, ngươi cùng đến đảo Phù Chức của giao nhân ."
A Thư ngạc nhiên: "Người phàm thể sống ở nơi của giao nhân ? Ta bơi cũng thể thở nước..."
Di Quang : "Giao nhân chúng sống đáy biển, đảo Phù Chức là một quần đảo trải dài, núi cây, thác nước hồ nước, bốn mùa đều đầy hoa tươi và trái cây. Nước biển xung quanh đảo Phù Chức xanh biếc như bảo ngọc, xanh lục như ngọc bích, bãi cát vàng óng ánh, mềm mại như lụa. , trong cung điện của còn trồng nhiều hoa sen và hoa súng, mặc dù sen Vọng Thư nhưng cũng . Ngươi thấy chắc chắn sẽ thích, nếu ngươi thích sen Vọng Thư, sẽ bảo hầu trồng thêm, để ngươi ngày nào cũng thể ngắm ."
A Thư cảm thán: "Nghe như là tiên cảnh nhỉ. Phụ mẫu còn, quê hương chỉ còn một ca ca. Vì chia cách lâu ngày nên và ca ca còn liên lạc, tình cảm cũng sâu đậm. Ta về quê hương, điều gì ràng buộc. Ta thật sự thể đến đảo Phù Chức ?"
Di Quang gật đầu: "Có thể. Mặc dù từng phàm nào sống đảo Phù Chức, giao nhân cũng thành kiến với phàm nhưng là công chúa cao quý, ngươi là khách của và là bạn nhất của , cho phép ngươi sống đảo Phù Chức thì ai dám phản đối."
A Thư nhịn : "Công chúa cao quý, hiện giờ ngươi là tù nhân trong hoàng cung còn nguy cơ g.i.ế.c c.h.ế.t, đừng những lời tùy hứng nữa. Chúng hãy lên kế hoạch để trốn, chuẩn sẵn sàng vật dụng chạy trốn, khi thoát khỏi hoàng cung, đến Nam Hải quyết định ."
"A Thư, ngươi chắc chắn cùng đến đảo Phù Chức. Ta nỡ xa ngươi, sẽ nhớ ngươi!"
A Thư và gật đầu.
Nguyên Diệu trôi nổi trong nước, con cá trắng bơi lượn bên cạnh. Một lát , thấy tiếng động từ mặt nước, âm thanh ồn ào, hình như là đang tranh cãi.
Nguyên Diệu lắng tai , cố gắng phân biệt, ngoài A Thư và Di Quang còn giọng của một nam nhân.
A Thư run giọng : "Tháng sinh nhật của Thái hậu, trong cung g.i.ế.c chóc, ngươi định gì?"
Nam nhân âm hiểm: "Sư tôn thể chờ đợi nữa, Thái Bình Đạo của chúng cần trái tim của giao nhân! Vì hoàng đế chịu tay nên chúng tự hành động ."
Trên mặt nước ánh sáng lạnh lướt qua, là ánh sáng từ con d.a.o găm trong tay nam nhân.
Mặt nước lấp lánh sóng, bóng chập chờn, tiếng hét của Di Quang, tiếng của A Thư, lời độc ác của nam nhân và tiếng ba vật lộn với .
"A..."
Cuối cùng, nam nhân phát một tiếng kêu đau đớn ngắn ngủi còn âm thanh nữa.
Đồng thời, một dòng m.á.u tươi chảy nước, biến mặt nước thành màu đỏ như lửa.
A Thư thở hổn hển, hoảng sợ : "Ta g.i.ế.c ... g.i.ế.c ..."
Di Quang run giọng : "Chúng ... bây giờ?"
A Thư cố gắng bình tĩnh , : "Đừng hoảng... đừng hoảng... bình tĩnh, để nghĩ cách..."
A Thư và Di Quang đang hoảng loạn thì đột nhiên tiếng bước chân đến gần, dường như là cung nhân cầm đèn lồng tuần tra qua.
Sau một tiếng hét kinh hoàng, tiếng giọng của hoạn quan vang lên.
"Có kẻ g.i.ế.c , cung nữ g.i.ế.c ..."
"Là giao nhân phát cuồng, g.i.ế.c ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-5-con-bao.html.]
A Thư và Di Quang cả đầy máu, đối diện với ánh mắt kinh hãi của cung nhân, run rẩy ngừng.
Bóng dáng mặt nước dần tan biến, các âm thanh cũng dần dần biến mất chỉ còn một màu đỏ đậm thể tan.
Nguyên Diệu vô cùng tò mò phận của A Thư và Di Quang nhưng chờ một lúc nhưung mặt nước còn truyền đến âm thanh nào nữa.
Màu đỏ mặt nước dần lan , nuốt chửng màu xanh đậm xung quanh Nguyên Diệu.
Con cá trắng từ khi nào biến mất. Chỉ còn Nguyên Diệu một trôi nổi giữa màu xanh và màu đỏ, chìm nổi bấp bênh.
Màu đỏ và xanh liên tục hòa quyện tạo thành hình thái cực, hình thái cực ngừng biến đổi, cuối cùng hình thành một xoáy nước khổng lồ.
Đầu óc Nguyên Diệu trống rỗng, trôi dạt như đang trong chiếc nôi, tâm trí dần bình tĩnh , suy nghĩ dần xa rời.
Nguyên Diệu nhắm mắt , khi chuẩn chìm giấc ngủ, trong mắt bỗng hiện lên một cảnh tượng kỳ lạ.
Giữa đại dương bao la một hòn đảo khổng lồ hình thành từ một con cá voi khổng lồ. Con cá voi mang hòn đảo lưng, trôi dạt giữa biển cả mênh mông.
Trên đảo cá voi, sương mù trắng mịt mù, những dãy núi hùng vĩ, những hẻm núi với đá nhấp nhô kỳ dị và những cung điện lộng lẫy.
Trên đỉnh cung điện tráng lệ một đài quan sát , phía đài quan sát, nơi vốn là mặt biển pháp thuật mở một lỗ hổng, lỗ hổng đó là vực sâu vạn trượng.
Nguyên Diệu lơ lửng đảo cá voi, xuyên qua sương mù mịt mờ. Từ góc của , thể thấy đáy biển tối đen vực sâu. Trong bóng tối vô tận đó, nổi lên những cơn bão dữ dội và ẩn chứa những con quái thú đáng sợ, sẵn sàng ăn thịt .
Trên đài quan sát , một nhóm đó.
Nhìn rõ nhóm đó, Nguyên Diệu giật .
Bạch Cơ và Long Ẩn trong nhóm đó.
Hòn đảo khổng lồ là đảo Kình Lạc và nhóm đó đều là rồng.
Nhóm đó mặc trang phục của thị vệ, họ mặc áo giáp sáng lóa, cầm vũ khí. Những thị vệ bao quanh một nam nhân cao lớn, mạnh mẽ với mái tóc đỏ, nam nhân tóc đỏ mặc trang phục lộng lẫy và đội vương miện, trông như một vị hoàng đế.
Nam nhân tóc đỏ đang ở độ tuổi thịnh vượng, mũi cao, mắt sâu, khuôn mặt tuấn nhưng ánh mắt của dữ dằn, đầy hung ác và tàn bạo.
Long Ẩn bên cạnh nam nhân tóc đỏ, khuôn mặt tái nhợt, run rẩy vì sợ hãi.
Bạch Cơ xa, một nhóm thị vệ bao vây. Nàng để tóc dài xõa, áo trắng phần tả tơi, đầy máu, lưng nàng vết thương do xiềng xích, mặt cũng vết thương mới do pháp thuật thiêu đốt.
Trên mặt đất là xác của thị vệ la liệt.
Nam nhân tóc đỏ Bạch Cơ như một con thú mắc bẫy, : "Ngươi còn thể g.i.ế.c bao nhiêu nữa? Ngươi thể thoát khỏi đảo Kình Lạc ."
Bạch Cơ để ý đến nam nhân tóc đỏ, ngươi về phía Long Ẩn bên cạnh nam nhân, trong mắt hiện lên sự thất vọng sâu sắc.
"Long Ẩn, đây là thứ hai ngươi phản bội , đặt chỗ c.h.ế.t."
Long Ẩn cúi đầu dám mắt Bạch Cơ.
"Sư phụ, con... con cũng cách nào khác, chúng thể thoát khỏi thiên la địa võng của Long Vương. Nếu lừa ngươi đến đảo Kình Lạc thì con sẽ c.h.ế.t chỗ chôn..."
Không vì tức giận vì thương, Bạch Cơ phun một ngụm m.á.u tươi, giận dữ : "Đừng gọi là sư phụ nữa! Ta đồ như ngươi!"
Long Ẩn run rẩy : "Bệ hạ hứa với con, ngài sẽ g.i.ế.c sư phụ, ngài sẽ cho sư phụ một con đường sống. Bệ hạ, xin ngài hãy tha cho sư phụ của con. Lời tiên tri của Hải Vu hư vô mờ mịt, căn cứ. Sư phụ chỉ sống một cuộc sống bình yên ở Hải Thị, tranh đoạt ngôi vị Long Vương với ngài..."
Xích Long liếc Bạch Cơ, .
"Long Tự Nhân, ngươi lòng . Vì sẽ cho ngươi hai lựa chọn. Một là trở thành hoàng hậu của , trở thành nữ chủ nhân của bốn biển. Khi ngươi sinh con của , chúng sẽ quan hệ huyết thống, ngươi sẽ còn là mối đe dọa với nữa. Lựa chọn thứ hai là nhảy xuống vực sâu . Dưới đó chỉ một bầy Kình Lân Sừng Độc điên cuồng vì lời nguyền, chúng sẽ ngửi thấy m.á.u và xé nát ngươi mà còn tổ của Hỗn Độn. Ngươi thể thoát khỏi Kình Lân Sừng Độc nhưng thể thoát khỏi Hỗn Độn*..."
Bạch Cơ thèm Xích Long hết về phía vách đá.
Những thị vệ rồng vội vàng tản nhường đường cho nàng. Họ nàng với ánh mắt là kính phục sợ hãi.
Xích Long phần bực bội, hét lên: "Ngươi sợ c.h.ế.t ? Chưa từng ai sống sót trở về từ vực sâu."
Bạch Cơ dừng bước, trong mắt cũng hiện lên một tia sợ hãi. Tuy nhiên nàng vẫn đầu , bước về phía vách đá, : "So với việc hoàng hậu của ngươi, hàng ngày thấy gương mặt ghê tởm của ngươi thì thà vực sâu."
Xích Long giận dữ, gầm lên: "Ngươi sợ c.h.ế.t ?!"
Bạch Cơ , ánh mắt lạnh lùng.
"Xích Long, ngươi nhất cầu nguyện cho c.h.ế.t. Nếu sống sót trở về từ vực sâu thì ngày đó sẽ là ngày c.h.ế.t của ngươi."
Nói xong, Bạch Cơ nhảy từ vách đá xuống.
Gió trời lồng lộng, mây bay lãng đãng, Bạch Cơ hóa thành một con rồng trắng, bay về phía vực sâu.
Xích Long giận dữ đến cực độ, tức c.h.ế.t.
"Không..."
Bên cạnh Xích Long, Long Ẩn phát tiếng rên rỉ đau đớn. bay lên vách đá, màng đến bản , đuổi theo Bạch Cơ nhảy xuống.
Một con rồng đen đuổi theo con rồng trắng, hai con rồng phát tiếng rống dài, cùng rơi vực sâu nơi những con quái thú hung dữ đang chờ đợi.
Chú thích:
*Hỗn Độn: Một trong bốn con quái thú trong thần thoại Trung Quốc cổ đại. Theo ghi chép trong "Tả Truyện", bốn con quái thú gồm: "Hỗn Độn", "Thao Thiết", "Cùng Kỳ" và "Đào Ngột".
Trong "Trang Tử" câu chuyện "Thất khiếu xuất nhi Hỗn Độn tử", rằng "Nam Hải chi đế vi Thúc, Bắc Hải chi đế vi Hốt, Trung ương chi đế vi Hỗn Độn" nên một cho rằng Hỗn Độn xuất từ biển, vì tổ của nó đặt trong vực sâu giữa biển.
Vua của biển Nam gọi là "Thúc", vua của biển Bắc gọi là "Hốt", vua của Trung ương gọi là "Hỗn Độn". Thúc và Hốt gặp ở đất Hỗn Độn, Hỗn Độn đối xử với họ. Thúc và Hốt báo đáp ân đức của Hỗn Độn thì thấy đều mắt, tai, miệng, mũi để , , ăn, thở, chỉ Hỗn Độn là bảy khiếu nên khoan cho ông . Mỗi ngày khoan một khiếu, bảy ngày thì Hỗn Độn c.h.ế.t.