Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 4: Thi thể

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:09
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăng lên cao, mây bay lơ lửng.

Phường Trường Thọ, Vi phủ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngoài cửa lớn của Vi phủ.

Đang là đêm khuya, Vi phủ đóng cửa, tắt đèn, chủ và tớ đều nghỉ ngơi.

Nguyên Diệu mặt mày nhăn nhó : "Bạch Cơ tiểu sinh trèo tường mở cửa cho ngươi ?"

Bạch Cơ quan sát tường vây của Vi phủ một lượt, lấy tay áo che mặt, : "Làm phiền Nguyên Diệu ."

Nguyên Diệu còn cách nào, đành về phía tường vây, bắt đầu leo trèo. May mà, bức tường vây của Vi phủ sửa vẫn là kiểu cũ từ vài chục năm , khá thấp nên leo lên khó lắm.

Nguyên Diệu leo quanh một lượt thì thấy ai mới nhẹ nhàng mở cổng lớn.

Bạch Cơ ung dung bước .

Vi phủ khá tiết kiệm, như những gia đình giàu khác, dù đêm khuya vẫn treo đèn lồng thắp sáng nơi mái hiên.

Mặt trăng khi thì treo lơ lửng giữa trời, khi thì trượt mây đen, lúc mặt trăng mây đen che phủ, Vi phủ chìm bóng tối đen kịt.

Bạch Cơ thể thấy trong đêm nên thấy bất tiện.

Nguyên Diệu dò dẫm thì thầm: "Biết lúc ngoài tiểu sinh nên mang theo vài cây nến, giờ thì như ."

Nghe , Bạch Cơ khẽ quanh bước đến cạnh một hồ nước.

Bạch Cơ hái một cành nến nước (loại cỏ bấc) bên hồ, chỉ trong chốc lát, tay nàng xuất hiện một cây nến phát ánh sáng xanh lục.

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Ô, cỏ bấc thể biến thành nến ?"

Bạch Cơ đưa cây nến cho Nguyên Diệu, : "Loại nến nước còn gọi là nến ma, khi trăm yêu ngàn quỷ đêm mà quên mang theo đèn thì dùng nó để chiếu sáng. Người thường thể thấy ánh sáng xanh lục cây nến ma."

Nguyên Diệu nhận cây nến ma, : "Trăm yêu ngàn quỷ đêm cần đèn chiếu sáng ?"

Bạch Cơ đáp: "Tất nhiên là cần , những yêu quỷ ngốc nghếch như Hiên Chi, đèn thì cũng như mù thôi."

Nguyên Diệu nghi ngờ rằng Bạch Cơ đang ngầm mắng ngốc nghếch như mù nhưng bằng chứng, đành âm thầm tức giận.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua hoa sảnh, rẽ hành lang, đến sân .

"Bạch Cơ, chúng thế?"

Nguyên Diệu khẽ hỏi.

Bạch Cơ đang suy nghĩ, đột nhiên cuối hành lang xuất hiện một ánh sáng đỏ.

Bạch Cơ vội kéo Nguyên Diệu ẩn bóng tối giữa cột hành lang và những chiếc lá chuối.

Nguyên Diệu qua kẽ lá chuối thì thấy ánh sáng đỏ dần dần tiến đến.

Hóa là một cầm đèn lồng.

Người đó cầm đèn lồng ngang qua mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu, sắc mặt ưu tư, bước vội vã.

Nguyên Diệu kỹ, hóa là Vi phu nhân.

Vi phu nhân phát hiện Bạch Cơ và Nguyên Diệu, tiếp tục xa dần với chiếc đèn lồng.

Bạch Cơ chỉ Vi phu nhân lặng lẽ theo.

Nguyên Diệu cũng vội vàng theo sát.

Vi phu nhân men theo hành lang quanh co, đến một tiểu viện yên tĩnh. Nguyên Diệu là nơi phòng luyện đan mà ban ngày tới.

Vi phu nhân vội vã đến cửa phòng luyện đan, lấy một chiếc chìa khóa, mở khóa rỉ sét, đẩy cửa bước .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ẩn những chiếc lá chuối bên tường viện cánh cửa phòng để hở và ánh sáng đỏ le lói từ trong cửa sổ.

Bóng dáng Vi phu nhân hiện lên trong phòng luyện đan qua cửa sổ.

Từ bóng dáng cửa sổ, Vi phu nhân trong phòng luyện đan, bận rộn như đang tìm kiếm thứ gì đó. một lúc lâu, bà dường như tìm thấy gì, từ bóng dáng thể thấy rõ nỗi lo lắng và sợ hãi trong lòng bà.

"Thi thể ? Thi thể ?!"

Vi phu nhân lẩm bẩm trong phòng luyện đan.

Nguyên Diệu thấy, trong lòng kinh ngạc.

Nhìn từ bên ngoài, phòng luyện đan lớn, Vi phu nhân lật tung cả căn phòng mà vẫn tìm thấy "thi thể" bà đang tìm. Sau một thời gian ngắn, Vi phu nhân lảo đảo bước .

Vi phu nhân đặt đèn lồng xuống đất, khóa cửa phòng. Do tâm trạng hoảng loạn, hành động khóa cửa của bà phần lúng túng.

Một cơn gió lạnh thổi qua, đèn lồng đất tắt ngúm.

Vi phu nhân giật quanh nhưng thấy gì.

Vi phu nhân vô cùng sợ hãi buồn bã, bà run giọng : "Phu quân, ngươi nên trở về, đây chỉ là của ngươi... ngươi hãy yên nghỉ, đừng quấy nhiễu nữa, đợi bán gối Mộng Tiên, để một khoản tiền cho Phong nhi, sẽ xuống theo ngươi..."

Sân vườn trống vắng, chỉ gió đêm thổi qua lá cây, xào xạc vang lên.

Vi phu nhân nức nở, nghẹn ngào : "Phu quân, ngươi đừng quấy nhiễu nữa, hãy ."

"Cộp cộp cộp..."

Một tiếng bước chân vang lên.

Nguyên Diệu kinh ngạc, chẳng lẽ Vi Đức Đoan Vi phu nhân gọi ?!

Nghe tiếng bước chân, Vi phu nhân cũng sợ tái mặt, bà cố lấy can đảm về phía tiếng bước chân.

Một nam nhân cầm đèn lồng bước viện.

Hóa là Vi Phong.

Vi Phong thấy Vi phu nhân trong sân, ngạc nhiên : "Mẫu , nghỉ ngơi? Sao đến đây?"

Vi phu nhân thấy đến là con trai, trong thoáng chốc ánh mắt phức tạp. Bà nâng tay áo, lau khô nước mắt, : "Là Phong Nhi . Nương đêm qua nhớ cha con, ngủ nên đến đây xem. Sao con cũng tới đây?"

Vi Phong ánh mắt lóe lên, đáp: "Ban ngày khách thấy cha trong phòng luyện đan, con cũng nhớ cha, đêm ngủ nên qua đây xem."

Ánh mắt của Vi phu nhân cũng lóe lên, : "Cha con đột ngột khiến lo lắng, ông luôn như , đều quen với kiểu lời từ biệt của ông . Con cần lo lắng, chuyện nương, nương sẽ bảo vệ con..."

"Nương, con..."

Vi Phong ánh mắt phức tạp thôi.

Vi phu nhân Vi Phong đầy thương yêu, : "Nương mệt , về phòng nghỉ . Con khi nhớ cha xong thì cũng nên về nghỉ sớm ."

Vi Phong gật đầu.

"Nương, để con đưa nương về phòng."

Vi phu nhân lắc đầu, : "Không cần , nương dạo một chút. Phong Nhi, con thắp sáng đèn lồng lên."

Vi Phong đưa đèn lồng của cho Vi phu nhân, cúi xuống nhặt chiếc đèn lồng tắt đất lên, lấy que diêm trong áo, thắp sáng đèn.

Vi phu nhân cầm đèn lồng, tự rời . Khi bà rời , đầu Vi Phong đang tiễn , ánh mắt phức tạp và buồn bã.

Sau khi Vi phu nhân rời , Vi Phong chờ một lúc ngoài sân xem xét vài , xác nhận phu nhân thật sự xa, mới .

Vi Phong phòng luyện đan xung quanh, ý định mở khóa . Hắn nhíu mày, trong lòng tràn đầy lo âu. Hắn đặt đèn lồng xuống đất, bước tới đống củi lộn xộn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong lòng tò mò, lặng lẽ quan sát Vi Phong đang gì.

Vi Phong xắn tay áo, dọn đống củi , để lộ một mảnh đất. Hắn bước tới chỗ ẩn nấp nhà, lấy một chiếc xẻng, bắt đầu đào đất.

Dưới ánh trăng đen, gió mạnh, Vi Phong trong sân tịch mịch đổ mồ hôi như mưa khi đào đất, cảnh tượng thật kỳ dị.

Đào một lúc, Vi Phong đột nhiên ném xẻng, sợ hãi sụp xuống đất.

"...Không thấy... Thi thể ?!"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu , một hoang mang, một kinh ngạc.

Vi Phong đất, nét mặt đầy sợ hãi.

"Rõ ràng chôn ông ở đây... Thi thể ? Thi thể mà biến mất ? Chẳng lẽ, ông thật sự thành tiên?!"

Vi Phong thất thần một lúc, cam lòng, tiếp tục đào một lúc nữa nhưng vẫn tìm thấy thứ tìm.

Một nén nhang , Vi Phong từ bỏ tìm kiếm, lấp đất, xếp đống củi như cũ, giấu xẻng trở nhà.

Sau khi xong thứ, Vi Phong hồn bay phách lạc.

"Chẳng lẽ, ông thật sự thành tiên?! Không đúng, ông là cha , chỉ là một kẻ lừa đảo, thể nào thành tiên... Cha càng thể thành tiên, cha nương g.i.ế.c từ lâu mà..."

Vi Phong trong sân một lúc, khi bóng trăng xế về phía tây, cầm đèn lồng, hồn bay phách lạc rời .

Một cơn gió lạnh thổi qua, trong sân, lá chuối xoay chuyển, để lộ bóng dáng của Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Gió đêm lạnh lẽo nhưng Nguyên Diệu thấy lạnh, vì trong lòng rối bời mà mồ hôi đổ lưng.

"Bạch Cơ, chúng dường như thấy một bí mật kinh khủng, đây là một vụ án mạng, nên báo quan ?"

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Hiên Chi, đừng vội, chuyện kỳ lạ."

Nguyên Diệu : "Có gì kỳ lạ? Bạch Cơ, chúng rõ ràng thấy và thấy rõ ràng, Vi phu nhân và Vi hiệu úy đều đang tìm t.h.i t.h.ể của Vi lão , chắc chắn là án mạng."

Bạch Cơ : "Kỳ lạ là ở chỗ t.h.i t.h.ể ? Hơn nữa, hai nương con thật sự quá kỳ quái."

Nguyên Diệu : "Thi thể chắc chắn là trong sân . Bạch Cơ khả năng cố ý, ngươi xem t.h.i t.h.ể của Vi lão ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi dùng yêu lực cảm nhận, trong sân , , trong bộ Vi phủ mùi của t.h.i t.h.ể . Trong bếp thì gà vịt mới c.h.ế.t, trong kho thì chuột mới c.h.ế.t."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Không thi thể?"

Bạch Cơ gật đầu chắc chắn, : "Không thi thể."

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc hỏi: "Bạch Cơ, hồn ma của Vi lão thấy ban ngày..."

Bạch Cơ nghiêm túc : "Hiên Chi, trong Vi phủ hồn ma mới c.h.ế.t."

Nguyên Diệu ngờ vực : "Không hồn ma, thì thứ thấy ban ngày là gì?"

"Không ."

Bạch Cơ lắc đầu.

Bạch Cơ dạo một vòng trong sân, lúc thì tới cửa phòng luyện đan, lúc quanh quẩn bên đống củi, đang tìm kiếm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-4-thi-the.html.]

Nguyên Diệu trong gió đêm, vô cùng bối rối.

Cuối cùng, Bạch Cơ lẩm bẩm: "Tất cả bí mật, nguồn gốc lẽ đều ở cái tiểu viện ."

Thấy trời khuya, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đành rời khỏi Vi phủ, Phiêu Miểu các.

Ngày hôm , Bạch Cơ ngủ đến chiều mới dậy, khi rửa mặt, ngươi bên bàn ngọc xanh uống ăn điểm tâm lật xem sách vở.

Nguyên Diệu ban đầu đang ghi sổ ở quầy thì thấy Bạch Cơ xuống bên bàn ngọc xanh bèn vội vàng . Từ khi trở về tối qua, luôn những điều thấy và thấy ở Vi phủ ám ảnh, trong lòng đầy ngờ vực. Vấn đề liên quan đến tính mạng, rõ câu trả lời mới yên tâm.

Bạch Cơ xem sách say mê.

Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, trong lòng tiểu sinh yên."

Bạch Cơ ngẩng đầu lên, : "Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu : "Chuyện xảy tối qua ở Vi phủ rốt cuộc là thế nào?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi vẫn còn nghĩ đến chuyện đó ?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chẳng lẽ ngươi nghĩ đến chuyện đó ?"

Bạch Cơ : "Ta ngủ một giấc quên ."

Nguyên Diệu : "Chuyện liên quan đến tính mạng ngươi thể ngủ một giấc là quên ? Vi lão g.i.ế.c mà!"

Bạch Cơ phì , : "Hiên Chi, , trong Vi phủ thi thể. Theo luật pháp của các ngươi, t.h.i t.h.ể thì tồn tại việc g.i.ế.c ."

Nguyên Diệu đang suy ngẫm kỹ lời của Bạch Cơ.

"Ly Nô, chủ nhân của ngươi ở đây ?" Tiếng của Vi Ngạn từ ngoài đại sảnh vọng .

"Vi công tử, chủ nhân ở bên trong, ngươi tự , tiếp đón ngươi ." Ly Nô nhai cá khô .

Vi Ngạn bèn vội vàng bước bên trong, vòng qua bình phong thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bèn : "Bạch Cơ, Hiên Chi, chuyện ."

Bạch Cơ : "Vi công tử, chuyện gì ?"

Nguyên Diệu : "Đan Dương, chuyện gì ?"

Vi Ngạn đối diện Bạch Cơ, : "Nhà của biểu ca chuyện ."

Bạch Cơ : "Nhà của Vi hiệu úy chuyện gì? Vi công t.ử đừng vội, từ từ ."

Vi Ngạn : "Các ngươi còn nhớ nha Đoàn Nhi mà hôm qua gặp ở nhà biểu ca ? Sáng nay nàng chạy đến quan phủ tố cáo, rằng chú tìm tiên mà là biểu ca g.i.ế.c c.h.ế.t, nàng rằng nàng tận mắt thấy biểu ca đào hố chôn t.h.i t.h.ể đêm khuya... Hiện tại, một đám Bất Lương đang đào đất tìm t.h.i t.h.ể ở nhà biểu ca ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Sao Đoàn Nhi cô nương đột nhiên tố cáo?"

Vi Ngạn : "Nghe , hôm qua khi chúng rời , thím ghét Đoàn Nhi nhiều, nàng giữ mồm giữ miệng, đáng để giữ , khi trách mắng một trận bèn đuổi nàng . Có lẽ vì hận trong lòng nên quan phủ tố cáo..."

Bạch Cơ : "Thú vị thật. Hiện tại Bất Lương đang đào đất tìm t.h.i t.h.ể ở Vi phủ ?"

Vi Ngạn : " . Chuyện chấn động cả Vi gia, dù chuyện g.i.ế.c cha cũng nghiêm trọng. Thật lo lắng cho biểu ca, tố cáo oan, đúng là tai bay vạ gió."

Nguyên Diệu : "Đan Dương yên tâm, Vi phủ tìm thấy t.h.i t.h.ể của chú ngươi ."

Vi Ngạn ngạc nhiên, : "Hiên Chi, ngươi trong Vi phủ thi thể?"

Nguyên Diệu vội vàng lảng: "Đan Dương là tố cáo oan, là tố cáo oan thì việc g.i.ế.c thật, chắc chắn tìm thấy thi thể."

Vi Ngạn gì đó nhưng thôi, cuối cùng vẫn : "Thực , Vi gia của chúng cũng nghi ngờ về sự biến mất của chú . Không chỉ , theo lời phụ , những năm Hiển Khánh, cũng những tin đồn kỳ lạ lan , hơn nữa thím còn đuổi một lão bộc trong nhà."

Bạch Cơ hứng thú hỏi: "Tin đồn gì?"

Vi Ngạn : "Lão bộc đuổi khi say rượu rằng, chú tìm tiên, mà là thím dùng d.a.o chẻ củi c.h.é.m c.h.ế.t."

Nguyên Diệu giật .

Bạch Cơ : "Các ngươi tin ?"

Vi Ngạn : "Chắc chắn là tin. Tuy nhiên lúc đó cũng nghi ngờ nhưng vì tin đồn vô căn cứ thi thể, hơn nữa thím tiếng trong gia tộc, giống kẻ ác g.i.ế.c chồng nên việc đó bỏ qua. Sự thật chứng minh, quả thật là tin đồn, chú vẫn sống trở về. Bây giờ xảy chuyện biểu ca g.i.ế.c cha còn ầm ĩ đến quan phủ. Chú cũng thật là, thành tiên mà nhà cửa bất an, đồng tộc yên, để ngoài nhào..."

Nguyên Diệu nhớ cảnh Vi phu nhân và Vi Phong tìm t.h.i t.h.ể ở phòng luyện đan tối qua, trong lòng đầy ngờ vực. Từ những điều thấy và thấy ở Vi phủ tối qua, thể suy đoán rằng Vi Đức Đoan g.i.ế.c nhưng ông ai g.i.ế.c thì vẫn là một bí ẩn. Từ hành động của Vi phu nhân và Vi Phong thể thấy, nương con họ hợp mưu g.i.ế.c mà giấu giếm lẫn . Vậy thì, vấn đề đặt là một thể g.i.ế.c hai ? Một sống thể c.h.ế.t hai ? Hơn nữa, kỳ lạ hơn là c.h.ế.t , t.h.i t.h.ể ?

Bạch Cơ quan tâm đến chuyện xảy những năm Hiển Khánh, : "Vi công tử, lão bộc Vi phu nhân đuổi tên là gì? Bây giờ ở thế?"

Vi Ngạn : "Ông tên là Hoàng Đại, c.h.ế.t lâu . Quá già , là bệnh mà c.h.ế.t."

Bạch Cơ : "Vi công tử, ngươi rõ tình hình của một lão bộc, chắc hẳn lão bộc đó khi Vi phu nhân đuổi , việc cho nhà ngươi."

Vi Ngạn : " . Hoàng Đại là nô bộc của Vi gia, từ đời tổ tiên theo Vi gia, phục vụ cho Vi gia. Năm đó phụ thấy ông đuổi, nơi nương tựa bèn thu nhận ông , cho ông quản sự trang viên ngoại ô của . Con trai của Hoàng Đại là Hoàng Thành, bây giờ là giữ sổ sách của nhà ."

Bạch Cơ : "Vi công tử, ngươi còn nợ tiền mua hương U Minh tháng , thể để giữ sổ sách của nhà ngươi mang tiền đến Phiêu Miểu các thanh toán ?"

Vi Ngạn : "Bạch Cơ gặp Hoàng Thành mà lười đến nhà , cũng cần đòi nợ. Ta sẽ để Hoàng Thành đến một chuyến ngày mai."

Bạch Cơ : "Vi công tử, nợ vẫn cần thanh toán. Gần đây, thương nhân từ các nước mang theo hàng hóa đến chợ Tây, định mua một lô hàng mới, cũng thiếu tiền mặt."

Vi Ngạn quanh chuyển chủ đề, : "Bạch Cơ, tại ngươi quan tâm đến những lời đồn đại năm xưa thế?"

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Ta luôn cảm thấy rằng bí mật đều ở thời Hiển Khánh, chuyện đang xảy bây giờ chỉ là hệ quả của những gì xảy thời đó thôi."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ nghĩ rằng Vi lão c.h.ế.t từ thời Hiển Khánh ?"

Bạch Cơ đáp: "Cũng khả năng."

Nguyên Diệu giật : "Vậy thì, mang gối Mộng Tiên trở về... là hồn ma của Vi lão ?"

Bạch Cơ kịp thì Vi Ngạn lên tiếng: "Không thể nào. Chú là hồn ma, đều gặp ông , rõ ràng là một sống sờ sờ."

Bạch Cơ : "Ta một câu chuyện trong sách ở phố phường, khá thú vị."

Nguyên Diệu hỏi: "Câu chuyện gì ?"

Bạch Cơ : "Có một họ Lưu sống ngoài thành. Một ngày nọ, ông uống rượu đến khuya mới về nhà. Khi qua một ngôi miếu đổ nát, ông thấy tiếng nhạc và tiếng hát bên trong. Quá tò mò, ông dừng trong qua bức tường sụp đổ. Trong sân miếu, quả nhiên một nhóm ăn mặc sang trọng đang tổ chức tiệc. Giữa đám đang uống rượu và hát múa, ông thấy thê t.ử . Ông nghi ngờ nhầm, vì theo lẽ thường thê t.ử ông thể ở đây. Ông kỹ hơn thì thấy cử chỉ và nụ của thê t.ử giống hệt ở nhà, thể nhận nhầm. Vì thế, ông xông trách mắng thê t.ử vài câu kéo bà về nhà. Khi họ đến nhà, ông thả tay thê t.ử để mở cửa, thì thê t.ử biến mất. Lúc , thê t.ử ông mặc đồ ngủ, tóc xõa, ngáp dài bước từ trong nhà . Ông kinh ngạc hỏi thê t.ử nhà từ khi nào, đồ nhanh thế. Thê t.ử ông bảo rằng bà luôn ở nhà ngủ, thấy tiếng động mới ngoài xem. Ông nghĩ gặp ma, kể chuyện . Thê t.ử ông xong thì thẹn thùng rằng mơ thấy dự tiệc ở ngôi miếu, khi uống rượu thì chồng xông kéo về. Vì sợ về nhà chồng mắng nên bà tỉnh dậy, thấy tiếng động bên ngoài, xem thì gặp chồng."

Nguyên Diệu gãi đầu : "Câu chuyện rằng một mơ còn khác xông giấc mơ của họ nhưng giấc mơ lẫn với hiện thực."

Vi Ngạn : "Bạch Cơ rằng chú là họ Lưu trong câu chuyện , còn chúng đang ở trong giấc mơ của chú ? Nguyên Diệu, mau tát một cái thật mạnh xem đang mơ ? Đừng đ.á.n.h mũi."

Nguyên Diệu khổ sở : "Vi công tử, ý đó. Chuyện của chú ngươi đến quan phủ , thể cả quan phủ cũng đang mơ ."

Bạch Cơ : "Vi công tử, chỉ kể một câu chuyện thôi. Đôi khi con khó phân biệt khác thật . Ví dụ như họ Lưu, ông dẫn thê t.ử trong mơ về nhà mà phát hiện điều gì sai. Các ngươi phân biệt mang gối Mộng Tiên trở về là '' ?"

Vi Ngạn bỗng thấy lạnh sống lưng : "Bạch Cơ càng càng huyền hoặc. Thôi , mai sẽ gọi Hoàng Thành đến Phiêu Miểu các, nàng thể hỏi ông những gì nàng ."

Bạch Cơ : "Được."

Sau khi Vi Ngạn rời , Nguyên Diệu đầy thắc mắc hỏi Bạch Cơ nhưng Bạch Cơ về chuyện , chỉ bảo đợi ngày mai Hoàng Thành đến mới thể phán đoán .

Ly Nô thấy Nguyên Diệu đầy bối rối, nhịn : "Mọt sách, ngươi hỏi gia về chuyện ?"

Nguyên Diệu đành hỏi: "Ly Nô lão nghĩ gì về chuyện ?"

Ly Nô đáp: "Vi lão mà ngươi chắc chắn là ma !"

Nguyên Diệu hỏi: "Tại ?"

Ly Nô đáp: "Trực giác thôi. Từ khi ăn nấm độc, gia như khai sáng tâm trí, trực giác mạnh mẽ đối với chuyện đời."

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão nên tìm thầy t.h.u.ố.c xin t.h.u.ố.c bổ não . Ta cảm thấy đầu óc ngươi nấm độc hỏng ."

Nghe , mèo đen tức giận nhảy lên cào tiểu thư sinh.

"Mọt sách ngốc, đầu ngươi mới hỏng!"

Tiểu thư sinh ôm đầu chạy trốn.

Ngày hôm , khi mặt trời lên cao, một nam nhân trung niên đến Phiêu Miểu các. Trông ông nho nhã, trong ánh mắt hiện lên vẻ khôn ngoan sành đời.

Nam nhân tự xưng là quản sự của Vi phủ, họ Hoàng, tên Thành, theo lệnh công t.ử đến Phiêu Miểu các để thanh toán sổ sách.

Nguyên Diệu thấy , vội mời Hoàng Thành trong uống lên lầu gọi Bạch Cơ dậy.

Bạch Cơ Nguyên Diệu gọi dậy, mắt còn mơ màng, dậy : "Hiên Chi tiếp khách uống , sẽ xuống ngay."

"Được."

Nguyên Diệu đáp.

Trong phòng, bên bàn ngọc xanh, Hoàng Thành uống , dè dặt. Nguyên Diệu cạnh chuyện thời tiết với ông.

Không lâu , Bạch Cơ xuống lầu.

Bạch Cơ mặc một chiếc váy bạch liên hoa thường ngày, khoác thêm chiếc khăn lụa mỏng họa tiết sóng nước, tóc búi kiểu Vọng Đà cài trâm phượng hoàng đuôi xòe.

Bạch Cơ xuống bên bàn ngọc xanh, mỉm : "Ta kinh và thiền định, là ngủ nướng khiến ngươi chờ lâu."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, thầm nghĩ, thật sự là giấu đầu hở đuôi.

May mà, Hoàng Thành để ý việc Bạch Cơ đang ngủ nướng kinh, : "Công t.ử bảo đến Phiêu Miểu các để kết toán sổ sách còn các ngươi hỏi về một chuyện cũ của cha ?"

Bạch Cơ : " . Xin hỏi tại năm xưa lệnh tôn phu nhân cũ đuổi ?"

Hoàng Thành liếc Bạch Cơ Nguyên Diệu, tỏ vẻ do dự thôi.

Nguyên Diệu nhận rằng Hoàng Thành điều bí mật trong lòng nhưng đủ tin tưởng Bạch Cơ, sợ nhiều mà rước họa nên dám . Dù ông gì cũng thể là sự thật.

Bạch Cơ mỉm : "Hoàng , hãy mắt ."

Hoàng Thành mắt Bạch Cơ, đôi mắt Bạch Cơ ngay lập tức chuyển sang màu vàng như một bầu trời đầy , với vô vàn tinh tú trong đó như một vòng xoáy mê hồn khiến chìm đắm, một mê cung khiến tinh thần mất phương hướng.

Nguyên Diệu mắt Bạch Cơ một cái vội vàng , rằng đây là một loại thuật mê hoặc. Bạch Cơ dùng thuật mê hoặc để phá vỡ sự đề phòng của Hoàng Thành khiến ông bí mật trong lòng.

Nguyên Diệu cảm thấy cách của Bạch Cơ nhưng rốt cuộc thời Hiển Khánh xảy chuyện gì, cũng còn cách nào khác.

Đôi mắt Hoàng Thành dần dần tối , ánh mắt mất tiêu điểm hư vô. sắc mặt của ông thả lỏng như thể trong ảo giác tìm thấy sự bình yên và an tĩnh.

Bạch Cơ hỏi: "Năm xưa, tại lệnh tôn Vi phu nhân đuổi ?"

Hoàng Thành đáp: "Không đuổi mà là cha tự rời . Vi phu nhân luôn hiền hậu và nhân từ, đối đãi t.ử tế với hạ nhân, cũng ân tình với cha nên cha chỉ thể mang theo bí mật mà rời ."

Nguyên Diệu sững sờ.

Bạch Cơ truy hỏi: "Cha ngươi bí mật gì?"

Hoàng Thành đáp: "Ông quá nhiều bí mật, đến lúc lâm chung cũng thể giải thoát. Vi phu nhân g.i.ế.c c.h.ế.t Vi lão , bà là một nữ nhân yếu đuối, thể xử lý xác c.h.ế.t nên tìm cha giúp đỡ. Vi phu nhân cứu mạng nương , ân tình lớn với gia đình nên cha đồng ý giúp bà xử lý xác c.h.ế.t. Cha cùng Vi phu nhân đưa xác Vi lão lên xe chở củi, định tranh thủ sáng sớm khi , đẩy ngoại ô chôn. Trời tờ mờ sáng, cổng thành mở, cha đẩy xe củi lặng lẽ từ cửa của Vi phủ ngoài. Tuy nhiên khi khỏi thành và tìm nơi vắng vẻ để chôn xác, Vi lão tỉnh dậy. Vi phu nhân dù cũng là một nữ nhân yếu đuối, bà dùng d.a.o chẻ củi g.i.ế.c nhưng trúng chỗ hiểm, vì Vi lão đẫm m.á.u và động đậy, bà tưởng ông c.h.ế.t. Cha hoảng hốt, , Vi lão : 'Không ngờ bà hận đến ... Thôi , các ngươi cứ coi như c.h.ế.t ,' xong, ông dậy mất. Cha bình tĩnh về báo cáo với Vi phu nhân rằng xác chôn cất. Cha vì sợ gây thêm rắc rối cho Vi phu nhân. Cha giữ bí mật suốt đời nhưng ông thích uống rượu, một say rượu lỡ miệng chuyện Vi phu nhân dùng d.a.o chẻ củi g.i.ế.c Vi lão . Vi phu nhân trách tội cha nhưng cha tự thấy hổ thẹn nên rời Vi phủ, từ đó cai rượ, đụng đến một giọt. Sau vì kế sinh nhai, cha theo chủ nhân hiện tại là Vi Thượng thư quản sự ở trang viên ngoại ô. Cho đến khi c.h.ế.t ông cũng tiết lộ bí mật cho ai khác ngoài ."

Nguyên Diệu thấy kinh ngạc.

Bạch Cơ hỏi: "Tại cha ngươi tiết lộ bí mật quan trọng cho ngươi? Nếu thật sự là bí mật quan trọng, đáng lẽ mang theo xuống mồ chứ."

 

Loading...