Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 4: Tấm lòng trung thành

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:53
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết nắng ráo, cây liễu đung đưa trong gió.

Trong hoa sảnh, quản sự chuẩn bữa sáng thịnh soạn để chiêu đãi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Long Ẩn và Tuyền Nữ. Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bàn gỗ lê thưởng thức cháo gạo tẻ và hạt sen thơm ngon.

Tối qua, Nguyên Diệu gặp ác mộng liên tiếp nên tinh thần , cũng chẳng khẩu vị, trông vẻ yếu ớt và mệt mỏi. Bạch Cơ ăn cháo hỏi: "Hiên Chi ? Tại trông ngươi mệt mỏi như thế?"

Nguyên Diệu ngáp dài, đáp: "Tối qua gặp ác mộng." Nguyên Diệu vô thức liếc Long Ẩn và Tuyền Nữ.

Long Ẩn lặng lẽ bên Bạch Cơ, khuôn mặt tuấn của biểu lộ cảm xúc, đôi mắt vàng lạnh lẽo như băng. Vì Long Ẩn nên Tuyền Nữ cũng dám , nàng cúi đầu mắt xuống.

Sắc mặt Tuyền Nữ bình thản, từ tốn và thanh nhã, khuôn mặt nàng biểu lộ sự buồn bã bất lực, càng thấy dấu hiệu đêm qua. Nguyên Diệu thầm nghĩ, tiếng và lời cầu cứu của Tuyền Nữ hóa chỉ là một giấc mơ! Đêm qua thực sự là một giấc mộng kỳ lạ và liên tục!

Bạch Cơ liếc Long Ẩn bên cạnh, sắc mặt vui : "Đây là Đảo Kình Lạc, ngươi cần phục vụ bên cạnh, xuống ."

Long Ẩn cúi đầu, : "Dù ở , Ẩn cũng dám ngang hàng với ngài." Bạch Cơ Long Ẩn, khóe miệng nhếch miệng.

"Ẩn mắt lòng trung thành của ngươi với ." Ánh sáng mặt trời chiếu hoa sảnh, khuôn mặt xinh của Bạch Cơ phản chiếu ánh sáng ban mai, mang vẻ uy nghiêm như thần thánh, toát lên sự oai phong của bậc vương giả. Dưới đôi lông mày xếch lên tóc mai, đôi mắt nàng sâu thẳm và sắc bén khiến khó thấu và dám đối diện.

Long Ẩn thẳng mắt Bạch Cơ, đôi mắt vàng của như biến đổi, quá khứ như mây khói, biển cả hóa nương dâu.

Bạch Cơ nhếch miệng đối diện với Long Ẩn, chờ đợi thề trung thành.

Trong mắt Long Ẩn hiện lên cảm xúc mãnh liệt thể kiềm chế. Hắn thể thề trung thành vì ham tụ hội Bạch Cơ là lòng trung thành.

"Thưa ngài, giữa trời đất , dù là thần Phật thì ngoài , ai thể hại ngài. Đây là lòng trung thành của với ngài." Bạch Cơ khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Long Ẩn, mỉm .

"Long Ẩn, lòng trung thành của ngươi thật là cảm động. Có vẻ như, nên ngươi bằng con mắt khác ."

"Lòng trung thành của Ẩn đối với ngài nhật nguyệt chứng giám." Mái tóc bạc của Long Ẩn phát ánh sáng nhè nhẹ ánh sáng ban mai. Hắn Bạch Cơ với ánh mắt rực lửa.

Nguyên Diệu cảm thấy lời của Long Ẩn là chân thành, ánh mắt cũng thật thà, lẽ Cầu Tuân hiểu lầm, lòng phản bội vẫn trung thành với Bạch Cơ.

Bạch Cơ nheo mắt, : "Trời đất xa xôi, nhật nguyệt mờ mịt, nếu ngươi trung thành với thì hãy một việc cho ."

Long Ẩn cúi đầu, : "Xin ngài chỉ bảo, Ẩn sẽ tiếc ." Bạch Cơ vui vẻ.

"Yên tâm, ngươi việc gì nguy hiểm. Ngươi c.h.ế.t , ai giúp quản sự hải vực thống lĩnh yêu tộc. Ta quyết định tạm thời về Phiêu Miểu các nữa mà sẽ ở sơn trang tránh nóng. Vừa nãy thấy các tỳ nữ đang hái dâu núi phía , ngươi một chuyến đến đỉnh Côn Lôn, lấy băng ngàn năm về cho . Nước từ băng ngàn năm đun thành nước mận chua là thứ giải nhiệt nhất. Nhớ lấy, là băng hoa tuyết sen mọc, nước tan từ băng càng tinh khiết, vị càng ngon." Nguyên Diệu kinh ngạc, Bạch Cơ định gì đây?

Long Ẩn sững , gật đầu.

"Tuân mệnh."

Bạch Cơ rạng rỡ.

"Ngươi ngay bây giờ. Dùng thuật hành rồng, chậm nhất là ngày mai mang băng về đây, chỉ tổn hao một ít yêu lực thôi. Nhắc nhở ngươi một điều, tránh xa núi Chương Vĩ, đừng gặp mặt Chúc Long, còn quên thù cũ với ngươi ."

"Cảm ơn ngài nhắc nhở. Ẩn lập tức Côn Lôn."

Long Ẩn cúi chào, lùi rời .

Tuyền Nữ cũng cúi chào theo Long Ẩn rời khỏi.

Bạch Cơ duỗi một cái, tiếp tục ăn cháo.

Nguyên Diệu đặt chén lá sen xuống hỏi: "Bạch Cơ đang ? Bình thường cũng thấy ngươi uống nước mận chua chắc chắn băng ngàn năm từ đỉnh Côn Lôn, chẳng là hành hạ khác ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, đang cho Long Ẩn thể hiện lòng trung thành, là hành hạ khác."

Nguyên Diệu : "Long Ẩn thể hiện lòng trung thành, cảm thấy lời của chân thành, ý đồ phản bội."

Bạch Cơ nhíu mày, : "Ngươi quên Long Ẩn ? Lòng trung thành của ... rùng ." Giữa trời đất, dù là thần Phật, ngoài , ai thể hại ngài. Đây là lòng trung thành của với ngài.

Nguyên Diệu suy nghĩ, : "Bạch Cơ, ý của Long Ẩn... bảo vệ ngươi ?"

"...Hiên Chi nhận ẩn ý trong lời của ?"

Nguyên Diệu lắc đầu.

"Chỉ ba chữ 'ngoài ' để lộ dã tâm của Long Ẩn. Sự khiêu khích của rõ ràng như mà Hiên Chi vẫn hiểu ?"

"A! Điều ..."

Nguyên Diệu cảm thấy lời giải thích của Bạch Cơ cũng lý, vì ánh mắt của Long Ẩn khi câu đó là trung thành mà chứa đựng những cảm xúc phức tạp hơn.

"Bạch Cơ, dù nữa, ngươi cũng nên khó Long Ẩn..."

"Hiên Chi, đang thể hiện uy quyền của hoàng đế. Hơn nữa, băng ngàn năm ở đỉnh Côn Lôn lẽ thích hợp để nấu nước mận chua."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

"Bạch Cơ, đây là thể hiện uy quyền của hoàng đế, đây rõ ràng là lạm dụng khác..."

"Hiên Chi, theo một cách nào đó, uy quyền của hoàng đế là việc sai khiến khác."

"...Được . Bạch Cơ, hôm nay chúng về Phiêu Miểu Các ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không về. Tối qua suy nghĩ, tạm thời thể về mà sẽ ở đây."

Nguyên Diệu thắc mắc hỏi: "Tại ?"

"Chuyện của công chúa giao nhân vẫn rõ ràng. Nếu về Phiêu Miểu Các, Long Ẩn chắc chắn sẽ theo. Cầu Tuân hiện đang dưỡng thương ở Phiêu Miểu Các, tất nhiên hai họ sẽ gặp . Long Ẩn tính cách đa nghi, sẽ nghi ngờ tại Cầu Tuân ở bên cạnh lúc , liệu để thông báo tin tức cho . Ta khiến tộc Tù Ngưu gặp rắc rối. Dù thì tạm thời thể trở về biển, đối với tộc Hải, quyền sinh sát đều trong tay Long Ẩn. Ta thể bảo vệ những trung thành với ."

Ánh mắt của Bạch Cơ thoáng qua một chút buồn bã và bất lực. Tuy nhiên, ngay lập tức, nàng khôi phục sự tự tin và thần thái.

Nguyên Diệu : "Vậy chúng sơn trang thêm vài ngày. Biệt viện của Đan Dương cũng , núi nước, phong cảnh tuyệt mỹ, đúng lúc thể tránh nóng."

Bạch Cơ : "Mùa hè dài dằng dặc, chẳng việc gì , ăn sáng xong chúng câu cá ở khúc sông thác nước ?"

Nguyên Diệu xua tay, : "Ừm, buổi sáng thì thôi , là buổi chiều câu cá. Sau khi ăn sáng ngủ thêm một giấc, tối qua mơ hai giấc mơ, cảm thấy mệt và đuối sức."

Bạch Cơ : "Hiên Chi mơ thấy gì thế?"

Nguyên Diệu ăn cháo : "Tối qua mơ thấy một nữ nhân."

"À? Mơ thấy nữ nhân mà cũng mệt. Ồ, theo tuổi của con , Hiên Chi cũng đến tuổi nên lập gia đình..."

Nguyên Diệu vội vàng ngắt lời Bạch Cơ, : "Không , , mơ thấy nữ nhân nhưng chuyện nam nữ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi mơ thấy nữ nhân nào?"

Nguyên Diệu : "Ta mơ thấy bốn nữ nhân, trong đó một bà lão tóc bạc trắng..."

"Ồ?! Hiên Chi mơ thấy khá nhiều, một mơ thấy bốn nữ nhân, vẻ hợp lý lắm nhỉ? Hơn nữa còn cả bà lão..."

Nguyên Diệu suýt sặc cháo, vội : "Không , , Bạch Cơ nghĩ ? Hãy ..."

Nguyên Diệu đặt bát cháo xuống, kể giấc mơ đêm qua cho Bạch Cơ .

Bạch Cơ lặng lẽ , sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.

"Hiên Chi, cung nữ trong mơ của ngươi trông giống ảo ảnh mà chúng thấy ở sen Vọng Thư... giao nhân thể trong mơ của ngươi là công chúa Di Quang ?"

"Có lẽ ." Bạch Cơ gật đầu, đó nhẹ nhàng thở dài, : "Hiên Chi thật đặt biệt, thể ngược dòng thời gian thấy giấc mơ của muôn ."

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ đ.á.n.h giá , tiếp tục hỏi: "Bạch Cơ còn bà lão san hô trong mơ là ? Bà là yêu tinh san hô ?"

Bạch Cơ : "Ta nhớ một chuyện xa xưa."

"Chuyện gì ?"

"Thời nhà Hán, quận Úc Lâm một chợ san hô, nơi hải khách buôn bán san hô. Nơi đó từng đến mà chỉ . Năm Nguyên Phong thứ hai, quận Úc Lâm dâng lên cho hoàng đế một cây san hô khổng lồ gọi là san hô phu nhân. Cây san hô nữ trồng đỉnh cao nhất của Long Thủ Nguyên tức là chính điện của cung Vị Ương, sống qua nhiều đời vua, trong cung Hán như một vị thần linh. Ta gặp bà vài , đó là một bà lão thông minh và thú vị. Đến thời Hán Linh Đế, thì bà đột nhiên khô héo mà dấu hiệu gì. Mọi đều , cái c.h.ế.t của san hô phu nhân biểu tượng cho sự suy vong của nhà Hán. Lúc đó đang bận một việc ở hoang dã lâu nên quan tâm đến nhân gian, khi tin san hô phu nhân qua đời, chỉ cảm thấy đột ngột, trong lòng tiếc nuối. Bà lão trong mơ của Hiên Chi hẳn là bà ."

Nguyên Diệu kinh ngạc : "Có chuyện như ? Vậy những lời san hô bà lão với ý nghĩa gì? Tại mượn trái tim của ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không rõ. Chắc chắn xảy chuyện gì đó, theo tuổi thọ của san hô phu nhân thì bà nên c.h.ế.t đột ngột, bà thể sống lâu nữa."

Nguyên Diệu : "Cảm giác như giấc mơ buồn."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, khá để ý đến giấc mơ thứ hai của ngươi."

"Ta cũng để ý đến giấc mơ thứ hai, tại Tuyền Nữ lóc cầu cứu? nàng gặp khó khăn gì ? Tuy nhiên thấy nàng gì bất thường, lẽ giấc mơ chỉ là giấc mơ, là sự thật."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, Tuyền Nữ là tế phẩm chọn, phận của tế phẩm gửi đến Đảo Kình Lạc... Hừm!"

"Bạch Cơ thở dài gì?"

"Không ai hiểu phận của tế phẩm hơn ... Bởi vì từng chìm đắm trong việc chiếm đoạt sinh mạng của tế phẩm, thích m.á.u ấm của họ, khoảnh khắc họ c.h.ế.t như một bức tranh tuyệt , đó là vẻ vụng về tạo bởi con mà là vẻ tự nhiên phát khiến thở dài, khiến thể xúc động mà rơi nước mắt. Chiếm đoạt sinh mạng của họ khiến cảm thấy vui vẻ cho tâm hồn cằn cỗi của trở nên đầy đặn. Ta quá chìm đắm trong cảm giác , để lòng các bộ tộc lớn liên tục ngừng nghỉ gửi tế phẩm, phần lớn là con - họ cuộc sống ngắn ngủi mong manh cảm xúc phong phú tràn đầy, khoảnh khắc họ chiếm đoạt sinh mạng trông . Ta chìm đắm trong g.i.ế.c chóc, chìm đắm trong tiệc c.h.ế.t chóc, thời gian đó nước biển gần Đảo Kình Lạc của Cá Voi đều biến thành màu đỏ máu. Lúc đó lẽ là cơn ác mộng của chúng sinh."

"...Bạch Cơ đừng những chuyện kinh khủng nữa. Ta mà rùng cả ."

"Hiên Chi, bây giờ nhận lầm của . Trước đây tâm ma mê hoặc, lạc con đường sai lầm. Trong quá trình tu luyện ở nhân gian, mới hiểu của , mỗi , mỗi sinh mạng, đều quý giá. Tám mươi bốn ngàn pháp môn đều từ một tâm mà , trời đất bao la, cỏ cây vẫn xanh, dù sức mạnh lớn cũng nên chà đạp dù là sinh mạng nào."

Nguyên Diệu cảm thán: "Bạch Cơ, vẻ như Phật Tổ phạt ngươi biển, ở nhân gian thu thập nhân quả vẫn tác dụng. Người , buông bỏ đồ đao lập địa thành Phật, ngươi tâm hướng thiện và lòng từ bi, điều quý giá."

Bạch Cơ ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ, : "Ta hướng thiện, cũng từ bi nhưng thừa nhận, sám hối và sẽ sửa chữa đối với lầm của . Phá hủy và g.i.ế.c chóc thể mang sức mạnh cũng thể mang hạnh phúc thực sự. Không những chuyện nữa, nỗi khổ của Tuyền Nữ, dù là thật chỉ là giấc mơ của Hiên Chi, sẽ tìm thời gian hỏi nàng. Nếu nàng sẵn lòng tâm sự với thì sẽ giúp nàng. Dù thì giao nhân cũng là dân của ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Bạch Cơ, cảm thấy ngươi đột nhiên phong thái của Long Vương đó."

Bạch Cơ vui, : "Ta luôn phong thái và uy nghiêm của vua, chỉ là Hiên Chi ngốc nghếch nhận mà thôi."

"Không , Bạch Cơ luôn tỏ như một gian thương, lúc nào cũng nghĩ cách c.ắ.t c.ổ khách hàng và khấu trừ tiền công của và Ly Nô."

Nguyên Diệu thầm nghĩ.

"Hiên Chi, con rồng đen nuốt chửng ngươi mà ngươi thấy trong mơ... Thôi, ngươi cần bận tâm nữa, sẽ tìm việc gì đó cho , để tránh xa ngươi." Bạch Cơ thì thầm.

*

Sau khi ăn sáng xong, Nguyên Diệu về phòng ngủ bù.

Nguyên Diệu ngủ một giấc, mơ thấy gì. Trưa dậy thấy tinh thần sảng khoái bèn tìm Bạch Cơ.

Bạch Cơ đang thiền trong đình hóng mát, nàng cho quản sự chuẩn hai cần câu, giỏ cá và màn chống nắng, áo mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-4-tam-long-trung-thanh.html.]

Sau khi ăn trưa xong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng câu cá ở hạ lưu thác nước g.i.ế.c thời gian.

Hạ lưu thác nước là một con sông, cỏ cây xanh tươi yên tĩnh.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang câu cá thì một con hạc giấy bay tới.

Bạch Cơ giơ tay để hạc giấy đậu lên ngón tay.

Nguyên Diệu liếc hạc giấy thì thấy lưng hạc giấy dường như gì đó.

Vì quá xa nên Nguyên Diệu rõ.

Bạch Cơ chữ hạc giấy, : "Hiên Chi câu ?"

Nguyên Diệu giỏ cá chân, : "Câu một con."

Bạch Cơ : "Hãy mang đến cho Ly Nô."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ, ý ngươi là chúng bây giờ về Phiêu Miểu các đưa cá cho Ly Nô?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . Cầu Tuân còn ở Phiêu Miểu các, gãy xương sườn, tạm thời xuống giường , chúng chắc chắn thể về, ý là để con hạc giấy mang cá đến cho Ly Nô."

"Đây là hạc giấy bay từ đến thế?"

Bạch Cơ : "Sáng nay khi Hiên Chi ngủ, cho giấy về Phiêu Miểu các gửi lời cho Ly Nô và Cầu Tuân. Nói với Ly Nô, mấy ngày tới chúng về, bảo trông coi cửa tiệm. Nói với Cầu Tuân là gặp Long Ẩn, bảo khỏi bệnh rời . Con hạc giấy là Cầu Tuân gửi lời, đó còn chút linh lực dư thừa, phá hủy thì tiếc quá, vì chúng đang câu cá nên hãy để nó mang chút cá về cho Ly Nô."

"Thì . Vậy thì hãy gửi cho Ly Nô một ít cá câu ." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ đổ hai con cá câu giỏ cá của Nguyên Diệu dùng một sợi dây leo xanh buộc giỏ cá hạc giấy.

"Hãy đến Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ tươi với hạc giấy.

Hạc giấy lời thì vỗ cánh bay lên, giỏ cá nặng nên nó bay lên khó khăn.

Hạc giấy kéo giỏ cá bay , nó bay chật vật, loạng choạng, chao đảo.

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ khó hạc giấy quá , nó chỉ là một con hạc giấy thôi mà..." Bạch Cơ giơ tay che nắng hạc giấy bay xa, : "Hy vọng nó thể đến nơi an , giỏ cá đừng rơi giữa đường."

Trăng lên đầu cành liễu, gió đêm mát rượi.

Trong đình, ánh đèn hoa sen mạ vàng đầu phượng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang chơi cờ. Sau khi ăn tối xong thì hai bắt đầu chơi cờ.

Bạch Cơ giỏi chơi cờ, liên tiếp thua ba ván, nàng cau mày, tâm trạng tệ. Nàng lúc thì tiếng nước thác chảy quá ồn ảnh hưởng đến suy nghĩ của nàng. Lúc thì chê mùi hoa trong khí quá thơm nàng nhức đầu.

Nguyên Diệu quyết định ván sẽ để Bạch Cơ thắng. Nếu Bạch Cơ thắng một ván, tối nay đừng mong ngủ, cả đêm chơi cờ với nàng.

Bạch Cơ chăm chú bàn cờ, suy nghĩ cách để thắng.

Nguyên Diệu cũng bàn cờ, suy nghĩ để thua mà lộ.

Một bóng dáng mảnh mai yểu điệu từ từ bước lầu, là Tuyền Nữ.

Tuyền Nữ cầm một cái khay, đó đặt hai bát sứ xanh. Trong bát sứ xanh đựng canh mận chua đỏ tươi với những viên đá lạnh đang nổi lên.

"Mời bệ hạ dùng."

Tuyền Nữ hành lễ, đưa đôi tay ngọc ngà đặt bát sứ xanh lên bàn đá.

Bạch Cơ ngước mắt lên, ngạc nhiên, : "Các ngươi về nhanh ?"

Tuyền Nữ cúi đầu đáp: "Thưa bệ hạ, chúng thần về từ lúc chập tối. Đây là canh mận chua nấu từ băng nghìn năm đỉnh Côn Lôn, trong đó đá vụn cũng là băng nghìn năm. Xin bệ hạ thứ , thần thức ăn của con , đây là do tỳ nữ trong sơn trang ."

Nguyên Diệu nhịn thêm vài đá lạnh. Hắn cảm thấy băng nghìn năm trông cũng khác gì đá lạnh bình thường.

Bạch Cơ : "Long Ẩn ? Sao tự mang tới?"

Tuyền Nữ đáp: "Chủ nhân... thương, đang điều dưỡng trong phòng."

Bạch Cơ nhíu mày, : "Ồ? Hắn thương thế nào?"

Tuyền Nữ đáp: "Thần cũng rõ, thần lên núi Côn Lôn, chỉ chờ chân núi. Khi chủ nhân xuống thương, gặp một con thú khai minh..."

Bạch Cơ đặt quân cờ lên bàn, mỉm : "Lâu lên Côn Lôn, quên mất hai con thú khai minh canh giữ lối Vương Mẫu chi cảnh."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi, cảm thấy Bạch Cơ căn bản quên, nàng chỉ Long Ẩn gặp thú khai minh đỉnh núi thôi.

Bạch Cơ đảo mắt : "Tuyền Nữ, ngươi với Long Ẩn, hôm nay câu cá thác nước, phát hiện cá ở đây béo, thích hợp để nướng. Lửa để nướng cá, là Nam Minh Ly Hỏa do Chu Tước canh giữ. Làm phiền đến nơi Chu Tước cư ngụ ở phương Nam, lấy Nam Minh Ly Hỏa cho . Nếu ngày mai ăn tối thể ăn cá nướng thì bằng."

Tuyền Nữ khẽ giật gật đầu : "Vâng thưa bệ hạ."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi như mưa, Bạch Cơ bắt đầu hành hạ Long Ẩn . Làm khó rõ ràng như đến cũng , Long Ẩn thể . Lỡ như Long Ẩn giận dữ, nhẫn nại nổi đ.á.n.h với Bạch Cơ, thì... thì hỏng bét. Khoan , Long Ẩn đang mệt mỏi thương, bây giờ đ.á.n.h , Bạch Cơ chắc thiệt. Chẳng lẽ ngay từ đầu Bạch Cơ tính dùng cách để hao tổn thể lực và sức chiến đấu của Long Ẩn?

Tuyền Nữ lui bước định rời .

Bạch Cơ gọi : "Tuyền Nữ."

Tuyền Nữ cúi đầu : "Bệ hạ, ngài còn điều gì dặn dò ?"

Bạch Cơ : "Ngươi... phiền muộn gì ?"

Tuyền Nữ ngạc nhiên, do dự một chút mới : "Thần phiền muộn."

Bạch Cơ : "Thật ? Nếu ngươi phiền muộn khó khăn gì thì thể với . Ta sẽ giúp ngươi."

Ánh mắt Tuyền Nữ do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu.

"Không . Bệ hạ, thần phiền muộn."

Bạch Cơ Tuyền Nữ, : "Ngươi cần vội trả lời , vẫn còn thời gian. Ngươi hãy suy nghĩ kỹ, bất cứ lúc nào cũng thể tìm ."

Tuyền Nữ gật đầu, nàng hành lễ xong vội vàng rời như trốn chạy.

Bạch Cơ theo bóng lưng Tuyền Nữ, khẽ thở dài một tiếng.

Nguyên Diệu cầm bát sứ xanh lên, uống một ngụm canh mận lạnh.

"Canh mận nấu từ băng nghìn năm, uống cũng khác gì canh mận bình thường. Bạch Cơ uống ?"

Bạch Cơ phất tay, : "Không tâm trạng, uống vô."

"Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ : "Ta tưởng họ ít nhất cũng đến ngày mai mới về, ai ngờ đến nửa ngày, Long Ẩn đ.á.n.h bại thú khai minh, lấy băng nghìn năm từ đỉnh Côn Lôn... Ta còn chắc , sức mạnh của sâu lường , thấy lo lắng."

"Hắn... cũng thương mà. Hơn nữa, ngươi sai phiền Chu Tước nữa ."

Bạch Cơ vẻ lo lắng, : "Ý của là thăm dò sức mạnh của , hao mòn thời gian và tinh lực của , kết quả thăm dò con hổ dữ bên cạnh, lúc nào cũng sẵn sàng nuốt chửng , càng lo lắng."

"Bạch Cơ ... Long Vương thật mệt mỏi."

"Ai chứ? Làm vua của Long tộc như cầu độc mộc ở vực thẳm ngàn trượng, một chút sơ suất, lỡ là một chút là sẽ rơi xuống vực thẳm, tan xương nát thịt. Ta bỗng hiểu, khi mới về biển tại Xích Long phái thiên la địa võng đến truy sát . Tâm trạng của bây giờ mới hiểu một chút."

"Xích Long là vua của Long tộc đây ? Tiểu sinh trong mộng ảo thấy ngươi đ.á.n.h bại con rồng đỏ đó ở hòn đảo Kình Lạc?"

Bạch Cơ gật đầu.

"Hắn từng truy sát ngươi?"

Bạch Cơ gật đầu, : "Sau khi Băng Nghi c.h.ế.t, chán nản trở về biển, định ở Hải Thị để trải qua những ngày tháng bình yên. Thế nhưng Long Vương lúc đó là Xích Long phái thiên la địa võng đến bốn biển truy sát . Ta và quen cũng thù oán gì, lúc đó ngạc nhiên, mới ngay khi bước biển, một Hải Vu tiên đoán với Xích Long rằng thấy trong giấc mộng tiên tri, lâu , Xích Long sẽ c.h.ế.t, con rồng trắng sức mạnh của Bàn Cổ sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t , trở thành vua mới của biển cả. Ta màu trắng sức mạnh của Bàn Cổ, Xích Long nghĩ sẽ g.i.ế.c nên buông tha cho . Ta và Long Ẩn chạy trốn khắp nơi, những ngày đó thật t.h.ả.m thương."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Sau đó thì ?"

"Sau đó? Ta chịu nổi sự quấy rối, những ngày tháng bình yên, cũng nghĩ lẽ Long Vương sẽ thú vị hơn nên g.i.ế.c c.h.ế.t Xích Long, trở thành Long Vương."

Bạch Cơ .

Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Theo một cách nào đó, nếu Xích Long gây chuyện, truy sát ngươi thì lẽ bây giờ vẫn là Long Vương..."

"Chưa chắc . Nếu ở Hải Thị đủ lâu, cảm thấy Long Vương thú vị hơn cũng sẽ thách đấu . Trước đây hiểu lắm nhưng lúc nghĩ đến Long Ẩn, chợt thông cảm với Xích Long. Bây giờ thể hiểu tại lúc đó truy sát sợ hãi điều gì."

"Hắn sợ điều gì ?"

Bạch Cơ vầng trăng khuyết treo thác nước, : "Mất mát. Mất sinh mạng, mất sức mạnh, mất vinh quang, mất cảm giác trật tự, mất tất cả những thứ . Quan trọng nhất là lẽ Xích Long thể cảm nhận , mất thời gian thì thể bảo vệ những quan trọng nữa."

Bạch Cơ thu hồi ánh mắt từ vầng trăng khuyết về phía Nguyên Diệu, ánh mắt dịu dàng.

Nguyên Diệu Bạch Cơ, ánh mắt thuần khiết.

"Bạch Cơ, cảm thấy buồn. Mặc dù thể tuổi thọ dài như ngươi nhưng chỉ bảo vệ ngươi... và Ly Nô lão mãi mãi."

Bạch Cơ nhẹ, : "Đừng chuyện buồn nữa. Mặc dù hiểu tâm trạng của Xích Long lúc đó nhưng . Ta sẽ Long Ẩn đ.á.n.h bại, chỉ cần thấy Hiên Chi thì sẽ nguồn năng lượng vô tận, ai thể g.i.ế.c ."

Nguyên Diệu bối rối hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi thấy nguồn năng lượng vô tận ?"

Bạch Cơ sững , nghĩ ngợi, : "Không , chỉ thật cảm giác của . Kỳ lạ ghê, Hiên Chi cũng bảo vật tụ năng, tại cảm giác như nhỉ?"

"Thực khi thấy Bạch Cơ, cũng sẽ đột nhiên dũng khí, để những việc mà đây dám ."

"À? Ta cũng là bảo vật thể kích thích dũng khí của khác... thật là kỳ lạ, để hỏi Huyền Vũ ở bên bờ sông Khúc xem , nó sống lâu hơn , thể giải thích những hiện tượng kỳ lạ."

"Bạch Cơ, ngày mai ngươi còn câu cá ?"

Bạch Cơ tinh nghịch, : "Đi chứ, nếu may mắn tối mai thể ăn cá nướng bằng Nam Minh Ly Hỏa đó."

"... Bạch Cơ uống canh mơ chua ?"

"Không uống nữa, thấy phiền lòng, khẩu vị."

"Vậy uống ngươi nhé. Long Ẩn một chuyến đến Côn Lôn Sơn còn thương cũng cũng dễ dàng gì, đừng lãng phí băng ngàn năm..."

"Vậy thì, Hiên Chi uống nhiều thêm vài chén ."

 

Loading...