Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 4: Tà Ác
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:44
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cỏ cây xác xơ lạnh thấu xương, một cây mai đỏ lẻ loi ở góc đông nam sân.
Dưới gốc cây mai một nữ nhân xinh đang .
Nữ nhân ngẩng đầu cành mai, vẻ mặt bình yên như mặt nước phẳng lặng. Trên cành mai đầy những nụ hoa đỏ như máu.
Trời lạnh nhưng nữ nhân chỉ mặc một chiếc áo mỏng, để lộ đôi tay trắng như tuyết, chỉ mặc một chiếc áo yếm và một chiếc váy dài màu đỏ rực. Mái tóc đen của nàng búi thành kiểu tóc Nhật Bản, cài trâm vàng nạm ngọc lục bảo, tóc mái lộn xộn, dường như mới thức dậy, kịp chải đầu.
Bạch Cơ bước sân , bèn thấy nữ nhân gốc cây mai, nàng nữ nhân, khóe miệng nở một nụ kỳ lạ.
Nguyên Diệu cũng thấy nữ nhân, trong lòng khỏi tò mò, đây là ai? Sao ở sân của Tam Đông Các, còn mặc đồ mỏng manh như , nàng lạnh ?
Quản sự thấy nữ nhân gốc cây mai thì khỏi sững sờ, vội vàng tiến tới : "Phu nhân, phu nhân đây?! Chủ nhân dặn phu nhân nghỉ dưỡng bệnh."
Ngu phu nhân đầu , liếc quản sự, ánh mắt lờ đờ mơ màng.
Quản sự xung quanh, lớn tiếng : "Các a ? Đi hết ? Trời lạnh thế phu nhân đây mà ai chăm sóc ?"
Lời dứt thì hai a búi tóc đôi vội vàng chạy tới.
Hai a vẻ mặt lo lắng bước vội vàng.
Một : "Phu nhân, nô tì tìm khắp nơi thấy, phu nhân đây?"
Người : "Phu nhân, bệnh của phu nhân khỏi, nghỉ ngơi..."
Vẻ mặt Ngu phu nhân mơ màng, ánh mắt đờ đẫn.
Quản sự thấy Ngu phu nhân mặc đồ mỏng manh thì vội vàng đưa cho a một chiếc áo lông rái cá.
A nhận lấy đắp lên cho Ngu phu nhân.
"Phu nhân, trời lạnh, phu nhân cẩn thận kẻo cảm lạnh."
Khi chiếc áo lông chạm Ngu phu nhân, Ngu phu nhân đột nhiên phát một tiếng hét thê lương như điện giật.
A giật , tay run lên, chiếc áo lông rơi xuống đất.
Ngu phu nhân trốn cây mai, co ro run rẩy.
Hai a vội vàng theo đưa tay đỡ nàng.
"Phu nhân, phu nhân ?"
"Phu nhân, phu nhân chứ?"
Tay chân Ngu phu nhân chạm đất, đầu cúi thấp như một con thú hoang xổm cây mai. Nàng nửa ngẩng đầu, đồng t.ử co , nhe răng với a trông kỳ lạ.
"Không xong , phu nhân phát bệnh ..."
Một a thấy tình trạng của Ngu phu nhân bèn .
Quản sự vội vàng : "Nhanh lấy bùa chú !"
Một a như bừng tỉnh, vội vàng thò tay tay áo lấy một tấm bùa vàng.
Trên bùa vẽ đầy hoa văn và chú ngữ bằng chu sa.
A thuần thục dán tấm bùa lên trán Ngu phu nhân.
Ngu phu nhân lập tức cứng đờ, cổ họng phát âm thanh kỳ lạ, sắc mặt dần dịu , đó ngất .
Quản sự lệnh cho hai a : "Mau đỡ phu nhân về nghỉ ngơi."
Hai a đáp , một trái một đỡ Ngu phu nhân rời .
Bạch Cơ theo bóng lưng hai a đỡ Ngu phu nhân xa, khóe miệng chợt nở một nụ kỳ lạ.
Quản sự nhặt chiếc áo lông rơi đất với Bạch Cơ: "Phu nhân gần đây thể yếu ớt, khiến Bạch Cơ cô nương hoảng sợ ."
Bạch Cơ : "Ngu phu nhân ? Trông giống bệnh thường, mà giống như trúng tà..."
Nghe thấy hai chữ "trúng tà", quản sự rùng , suýt nữa cầm nổi chiếc áo lông trong tay.
Mặt quản sự tái nhợt, run rẩy : "Phu nhân chỉ cảm lạnh thôi, trúng tà."
Bạch Cơ đầy ẩn ý.
"Không trúng tà thì . Chúng vẫn nên xem áo lông ."
Quản sự hồn, vội vàng đưa cho Bạch Cơ một chiếc áo lông màu xám trắng pha tím.
Bạch Cơ nhận lấy áo lông kỹ ánh mặt trời.
Đây là một chiếc áo lông chỉnh, bóng loáng, nhẹ nhàng mềm mại. Chiếc áo lông ghép từ sáu bảy chiếc da rái cá, đường kim mũi chỉ tinh tế, ghép nối hảo.
Bạch Cơ khẽ lay chiếc áo lông, một mùi hương hoa sen nước lan tỏa trong khí khiến cảm thấy dễ chịu.
Nguyên Diệu nhịn hỏi quản sự: "Tại áo lông mùi hoa sen?"
Quản sự bí ẩn, : "Đây là bí quyết độc quyền của thợ, thể tiết lộ."
Nguyên Diệu hỏi thêm nữa.
Bạch Cơ xoay khoác áo lông lên vai, nàng cứng đờ giống như sét đánh.
Đồng thời, màng nhĩ củA Nguyên Diệu đột nhiên đau nhói, khí vang lên vô âm thanh hỗn loạn, tiếng hét chói tai, tiếng kêu tuyệt vọng, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng thú kêu căm hận...
Nguyên Diệu choáng váng, cảm thấy khó chịu, dường như sắp thể chịu nổi mà ngã xuống đất.
"Đừng ồn nữa, mặc nữa."
Bạch Cơ với hư .
Bạch Cơ tháo chiếc áo lông ném cho quản sự.
Quản sự xảy chuyện gì, ông thấy gì cũng cảm thấy gì.
Quản sự tò mò hỏi: "Bạch Cơ cô nương đang chuyện với ai ?"
Bạch Cơ đáp: "Không gì, chỉ tự một thôi."
Quản sự : "Bạch Cơ cô nương thấy chiếc áo lông thế nào?"
Bạch Cơ đáp: "Rất . Nhẹ nhàng và ấm áp, hơn nữa còn thơm hơn áo lông cáo, mùi khó chịu."
Nghe Bạch Cơ khen ngợi áo lông, quản sự nghĩ rằng giao dịch thể thành công, lập tức nở nụ vui vẻ: "Vậy ngươi định đặt bao nhiêu chiếc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-4-ta-ac.html.]
Bạch Cơ đảo mắt, : "Ta chợt nhớ thầy bói năm nay một tai kiếp lớn, cần ăn chay niệm Phật, tránh xa việc g.i.ế.c chóc để hóa giải tai kiếp, bình an qua năm. Vì ăn với áo lông nữa."
Quản sự ngạc nhiên : "Đa... đa thầy bói đều là lừa , lời họ đáng tin."
Bạch Cơ rời khỏi sân ngoài.
Nguyên Diệu vội vàng theo.
Quản sự cam lòng, ôm áo lông đuổi theo Bạch Cơ khuyên nhủ: "Bạch Cơ cô nương, mùa đông áo lông chắc chắn sẽ thịnh hành ở Trường An, nguồn hàng của Tam Đông Các cũng đủ, giao dịch đảm bảo ngươi sẽ lãi lớn lỗ. Giá cả thể thương lượng, Tam Đông Các thể nhường thêm một chút lợi nhuận."
Bạch Cơ : "Ta ham tiền bạc, vàng bạc đều là vật ngoài , sống mang đến c.h.ế.t mang , quan trọng là bình an qua năm nay."
Nghe Bạch Cơ ham tiền, Nguyên Diệu nhịn lắc đầu.
Quản sự đuổi theo : "Ai bói cho ngươi ? Hay là ngươi tìm một thầy bói khác để bói ? Ta quen một thầy bói tên Phùng Bán Tiên, bày sạp ở Bát Kiều, bói chuẩn, để mời ông đến bói cho ngươi?"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu khỏi Tam Đông Các, quản sự cũng đuổi theo, ba con phố tấp nập qua .
Bạch Cơ : "Ta tự bói cho đấy."
Quản sự ngạc nhiên : "Ngươi cũng bói ?"
Bạch Cơ : "Không giấu gì ông, bói chuẩn nhất ở Trường An là . Ta cả ba giới, cả quá khứ lẫn tương lai, chuyện gì cũng bói chuẩn."
Quản sự tin, : "Bạch Cơ cô nương đừng lừa nữa."
Bạch Cơ về phía Tam Đông Các mà như : "Vừa thấy phu nhân nhà ông lông mày vàng, mắt lồi, thiên đình đen như bụi phủ, e rằng trong trăm ngày sẽ tai họa lao tù."
Quản sự : "Ngươi đừng bừa... phu nhân nhà ở trong nội viện, an phận thủ thường thì tai họa lao tù ?"
Bạch Cơ mà như , ghé sát tai quản sự khẽ : "Phu nhân nhà ông mang năm mạng , tránh khỏi tai họa lao tù ..."
"A a..." Quản sự thấy lời Bạch Cơ như kim châm tai, kinh hãi nhảy dựng lên.
"Cáo từ nhé."
Bạch Cơ mỉm , Nguyên Diệu vội vàng theo.
Quản sự ở cửa Tam Đông Các , là lo lắng sợ hãi, cuối cùng ông lệnh cho chuẩn xe vội vã đến trang viên ngoại ô.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đường về Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ ngươi Ngu phu nhân mang năm mạng , khó tránh khỏi tai họa lao tù là ý gì?"
Bạch Cơ : "Là nghĩa mà Hiên Chi thấy. Trước đó Vi công t.ử , gần đây Trường An xảy năm vụ án mạng kỳ lạ của năm quý phu nhân, lúc khoác chiếc áo lông lên, thấy tàn ảnh của họ khi c.h.ế.t. Là Ngu phu nhân g.i.ế.c họ. Không, chính xác mà là oán hồn rái cá nhập Ngu phu nhân g.i.ế.c những quý phu nhân mua áo lông."
Nguyên Diệu run rẩy, : "Chả trách Ngu phu nhân hành động Kình quặc như , hóa là yêu tà nhập . Oán hồn rái cá g.i.ế.c năm ?"
Bạch Cơ thở dài : " , oán niệm của họ quá sâu."
Nguyên Diệu vội vàng : "Ngu phu nhân... , oán hồn rái cá sẽ tiếp tục g.i.ế.c nữa ?"
Bạch Cơ do dự một chút : "Có lẽ là sẽ tiếp tục. Oán niệm của họ mạnh, giống như một xoáy dung nham ngừng mở rộng nuốt chửng tất cả sinh mạng."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chúng ngăn cản oán hồn rái cá tiếp tục g.i.ế.c ."
Bạch Cơ đầu về phía Tam Đông Các, : "Hiên Chi, lúc mặc áo lông thấy nhiều tàn ảnh, trong đó cảnh tượng rái cá lúc c.h.ế.t... những gì con với rái cá thực sự quá tàn nhẫn, đến nỗi khi c.h.ế.t oán hận của họ cũng thể tiêu tan. Ta nên ngăn cản , lẽ cái c.h.ế.t của con mới thể siêu độ cho rái cá."
Nguyên Diệu vội vàng : " chúng thể thấy c.h.ế.t mà cứu."
Giọng Bạch Cơ mờ ảo như gió.
"Ta là , cũng thần Phật, nghĩa vụ cứu . Hơn nữa, ngay cả thần Phật cũng tha thứ cho những gì con với rái cá."
"Con gì với rái cá ?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Bạch Cơ đưa tay chạm trán Nguyên Diệu. khi tay nàng chạm trán Nguyên Diệu rụt về.
"Thôi, Hiên Chi đừng thấy tàn ảnh rái cá khi c.h.ế.t thì hơn."
"Bạch Cơ..."
"Chuyện cứu cứ để suy nghĩ ."
Bạch Cơ nhíu mày .
Nguyên Diệu bóng lưng mỏng manh dần xa của Bạch Cơ, tâm trạng nặng nề.
Từ khi đến Phiêu Miểu Các, từ lúc nào Bạch Cơ ảnh hưởng. Nếu thì nàng thể tùy ý hành động nhưng bây giờ nàng gánh vác lòng của . Nhiều lúc cái ác nhẹ như lông hồng, còn cái thiện nặng tựa ngàn cân.
Nguyên Diệu nhanh chóng đuổi kịp Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, nếu ngươi khó xử, thể cứu cũng ."
Bạch Cơ dừng đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu hạ quyết tâm, lời đúng với lòng: "Ta cũng thể thấy c.h.ế.t mà cứu! Ta cũng thể ác!"
Bạch Cơ Nguyên Diệu với vẻ bối rối.
Nguyên Diệu : "Ta ngươi khó xử, ngươi một gánh vác trọng trách. Vì ngươi, nguyện thấy c.h.ế.t mà cứu, nguyện ác, nguyện trái lời dạy của thánh nhân!"
Bạch Cơ ngạc nhiên Nguyên Diệu.
"Hiên Chi đang gì ? Ta... cảm thấy quá khó xử."
Nguyên Diệu : "Vừa chẳng ngươi đang băn khoăn về việc cứu ?"
Bạch Cơ gãi đầu: "Chuyện cứu , thực gì đáng khó xử cả. Những con rái cá tuy đáng thương nhưng các quý phụ g.i.ế.c cũng đáng c.h.ế.t, cứu một chút cũng thôi. Ta đang băn khoăn là nếu cứu thì thế nào để đòi thêm tiền từ ông chủ Ngu, dù thì tai họa là do gây ..."
"Thì ngươi băn khoăn là vì tiền bạc, vì lòng và chính nghĩa."
"Hiên Chi, lòng và chính nghĩa đáng giá."
"Bạch Cơ, quân t.ử lấy nhân thiện giữ tâm, lấy chính đạo lập . Ngươi cần nhiều sách thánh hiền, dùng giáo huấn của thánh hiền để rèn giũa nội tâm, chỉnh sửa lời và hành động của mới sa tà đạo, trở thành một quân tử."
"Hiên Chi, là Vua của Long Tộc, cần việc theo quy tắc của con ."
"Mạnh T.ử , quốc quân yêu thích nhân nghĩa, thiên hạ ai địch nổi. Bạch Cơ, với tư cách là Vua của Long Tộc, ngươi cũng nên giữ lòng và chính nghĩa, mới thể vững trong trời đất."
"..."
"Lòng thể mất, ác thể kéo dài, chắc chắn luôn quy tắc lời và hành động của ngươi, để ngươi lầm đường lạc lối..."
"Ôi, đau đầu quá."
Bạch Cơ ủ rũ bước , Nguyên Diệu theo ngừng trích dẫn kinh điển, truyền đạt giáo huấn của thánh hiền để sửa đổi lời và hành động của nàng, rèn giũa phẩm chất của nàng.