Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 3: Tam Đông

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:43
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ bay lên lầu hai ngủ.

Nguyên Diệu và Ly Nô tranh cãi một hồi về việc sắp xếp chỗ cho A Y.

Ly Nô cho rằng nên để A Y trong bếp, Nguyên Diệu cho rằng nên để A Y ngủ trong phòng trong còn Ly Nô thì phòng ngoài ngủ với . Ly Nô kiên quyết đồng ý.

Hai tranh luận hơn nửa canh giờ,cuối cùng quyết định để A Y ngủ chiếc ghế dài trong phòng trong còn Ly Nô vẫn ngủ trong phòng trong.

Nguyên Diệu và Ly Nô cùng chuyển A Y lên ghế dài, Nguyên Diệu còn tìm một tấm chăn lông dài Ba Tư đắp cho A Y.

A Y mơ thấy gì, nét mặt buồn, khóe mắt rơi nước mắt.

Một đêm gì xảy .

Sáng hôm , Nguyên Diệu đ.á.n.h thức bởi những âm thanh lộn xộn trong phòng trong.

Nguyên Diệu dụi mắt dậy, căng tai , hóa là Ly Nô và A Y đang cãi trong phòng trong.

Nguyên Diệu vội mặc áo, xem chuyện gì xảy .

Thì A Y sáng sớm tỉnh dậy, phát hiện và Ly Nô cùng ngủ trong phòng trong, cảm thấy một nam một nữ chung phòng tổn hại đến danh dự của bèn lóc trách mắng Ly Nô lễ nghĩa.

Ly Nô phục.

Ly Nô vốn thích ngủ một thích sạch sẽ, nó cho rằng cho A Y đầu tóc bù xù cùng ngủ trong phòng ấm áp, đẩy nàng bếp lạnh giá lòng từ bi chịu thiệt thòi lớn . Một con mèo, một con rái cá, tuy cùng một phòng nhưng mỗi ngủ một chỗ thì gì là lễ nghĩa?

A Y : "Sao khổ thế , thấy t.h.ả.m sát, khó khăn lắm mới thoát một mạng đủ sức trả thù. Muốn c.h.ế.t cũng , giờ chịu sự lạnh nhạt của một con mèo..."

Ly Nô tức giận : "Là tự ngươi gây chuyện thôi! Ta luôn lễ nghĩa, lễ nghĩa?!"

A Y tức giận, rấm rứt.

Nguyên Diệu hòa giải: "A Y đừng giận, Ly Nô tính tình ngây thơ, đối xử với khác thẳng thắn nên nam nữ khác biệt..."

Ly Nô ngắt lời Nguyên Diệu, : "Mọt sách, nam nữ khác biệt?! Ta là nam, chủ nhân là nữ, ngươi là nam, con rái cá là nữ, ai là nam, ai là nữ, phân biệt rõ ràng..."

A Y ngạc nhiên.

Nguyên Diệu cũng nghẹn lời, chỉ : "A Y cô nương, mặt Ly Nô xin , ngươi còn thương nên đừng giận nữa. Thế , tối nay ngươi ngủ ở sảnh chính, trong sảnh đốt than cũng khá ấm áp. Ta sẽ ngủ ở bếp."

A Y Nguyên Diệu thì ngại ngùng, : "Cảm ơn nhiều, để ngủ ở bếp . Làm phiền các ngươi thế yên lòng, chỗ nương dưỡng thương thì ơn ."

Nguyên Diệu : "Ngươi là khách thương nên cần khách sáo."

Hôm nay trời hiếm khi nắng, bầu trời xanh như nước hồ, nắng ấm mùa đông chiếu khu sân cằn cỗi như bàn tay dịu dàng xua tan cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông mang đến sự ấm áp cho vật.

Lúc ăn sáng, Bạch Cơ hỏi: "A Y, vết thương của ngươi đỡ ?"

A Y đáp: "Đỡ nhiều ."

Bạch Cơ mỉm : "Ngươi hãy dưỡng thương cho , cần gì thì cứ bảo Ly Nô , cần khách sáo."

A Y : "Cảm ơn Bạch Cơ."

Bạch Cơ mỉm , : "Ngươi là khách của Phiêu Miểu các, cần khách sáo."

Ăn sáng xong, A Y hành lang phía đám cỏ úa trong sân mà ngẩn . Ánh nắng mùa đông ấm áp khiến cảm thấy lười biếng, từ khi nào mà nàng ngủ .

Bạch Cơ lo lắng về trang phục cho tiệc đón tuyết nên quyết định một chuyến đến Tam Đông Các ở chợ Đông. Nguyên Diệu cũng việc gì, thấy trời bèn cùng Bạch Cơ.

Chợ Đông, Tam Đông Các

Tam Đông Các là một cửa hàng lâu năm, cũng là cửa hàng bán da lông lớn nhất ở Trường An. Đã mùa đông, nhiều khách đến Tam Đông Các chọn mua áo lông chống rét.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước Tam Đông Các, một mùi hôi đặc trưng của lông thú tỏa . Nguyên Diệu quanh thì thấy đủ loại da lông, từ cừu, thỏ, ch.ó thông thường đến hồ ly, chồn, sói, hổ quý hiếm, các loại áo lông chống rét, cái gì cũng .

Bạch Cơ quanh một lượt, dường như cảm nhận gì đó, đôi mày nhíu , môi nở nụ quái gở.

Nguyên Diệu thấy xe ngựa tấp nập bên ngoài Tam Đông Các, cửa hàng nhiều khách, nhớ đến Phiêu Miểu các buôn bán ế ẩm thì khỏi cảm thấy ghen tỵ. khi thấy các loại lông thú, ngửi mùi tanh của máu, nghĩ đến nguồn gốc của những tấm da cảm thấy buồn.

Một tiểu nhị mặt mày tươi bước tới đón khách.

"Hai vị khách mua loại da nào? Mùa đông mới về nhiều áo lông rái cá, lông mượt mà mềm ấm."

Bạch Cơ để ý đến tiểu nhị, thẳng đến quầy nơi quản sự đang bấm bàn tính xem sổ sách. Nguyên Diệu vội vàng theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-3-tam-dong.html.]

Bạch Cơ : "Ông chủ Ngu đây ? Ta là Bạch Cơ của Phiêu Miểu các, hẹn với ông chủ Ngu để xem chất lượng áo lông rái cá."

Quản sự thì vội vàng dừng tay, : "Bạch Cơ cô nương đến sớm ! Thật may, chủ nhân sáng nay trang viên ở ngoại ô . chủ nhân dặn dò, khách của Phiêu Miểu các đến xem áo lông rái cá chắc chắn tiếp đón chu đáo, thất lễ. Mời ngươi trong uống ."

Quản sự nhiệt tình mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu phòng trong.

Bạch Cơ theo quản sự trong hỏi: "Ông chủ Ngu ngoại ô ?"

Quản sự thoáng biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh. "À, chủ nhân xem hàng mới từ các nơi chuyển về."

Bạch Cơ : "Ta kinh doanh da lông nên rõ chuyện bên trong. Hàng mới chuyển thẳng đến Tam Đông Các mà để ở trang viên ngoại ô?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống phòng trong.

Quản sự lệnh cho tiểu nhị pha : "Là như thế . Hàng hóa của Tam Đông Các đều thu mua từ các nơi, phần lớn là da lông qua xử lý hoặc da thuộc. Một da lông của động vật khá quý giá cần phương pháp cố ý để lột và xử lý mới chất lượng . Thợ săn thô vụng hỏng da lông khiến hàng hóa mất giá trị. Vì một động vật sẽ chuyển đến sống. Tam Đông Các xưởng may riêng là trang viên ngoại ô còn thuê thợ chế tác da chuyên nghiệp để xử lý những con vật đó mới chuyển áo lông đến Tam Đông Các."

Nguyên Diệu thì trong lòng khó chịu.

Con mặc áo lông để chống rét, tuyết gió c.h.ế.t. Áo lông là da lông động vật da lông g.i.ế.c động vật. Con mặc áo lông để bảo mạng sống nhưng gây hại cho sinh mạng khác, chợt gì.

Bạch Cơ hỏi: "Hàng mới của các ngươi là gì?"

Quản sự đáp: "Rái cá."

Bạch Cơ nhướng mày hỏi: "Có bao nhiêu?"

Quản sự đáp: "Mới về một trăm hai mươi con. Bạch Cơ cô nương cần lo thiếu hàng, nếu bán chạy thì sẽ thêm hàng mới về. Áo lông rái cá nhẹ và mềm mại, mùi hôi ít, qua tay thợ thêm hương liệu bí truyền còn tỏa hương sen nước, chắc chắn mùa đông sẽ bán chạy. Ngươi đặt năm mươi chiếc để bán ở chợ Tây, chắc chắn kiếm ít bạc."

Bạch Cơ hỏi: "Tam Đông Các sẵn hàng ?"

Quản sự : "Chỉ còn mười mấy chiếc. Để lấy vài chiếc lên cho ngươi xem?"

Bạch Cơ đáp: "Được."

Quản sự lo tiểu nhị chọn, mang áo lông kém chất lượng, Bạch Cơ hài lòng sẽ mất một mối ăn lớn. Ông xin phép rời , tự đến kho chọn những chiếc áo lông rái cá nhất.

Quản sự , Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong phòng uống .

Bạch Cơ xung quanh, dường như cảm nhận gì đó, nhíu mày dậy khắp phòng kiểm tra.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ đáp: "Ta ngửi thấy mùi hận thù, một luồng sát khí và hận thù mạnh..."

"Gì cơ?!" Nguyên Diệu kinh ngạc.

Bạch Cơ : "Trong Tam Đông Các oán linh. Hiên Chi, chúng xem sân ."

Nguyên Diệu cảm thấy tự ý sân nhà khác, chủ nhân cho phép, vẻ đúng lễ.

Bạch Cơ khỏi phòng tiến về sân .

Nguyên Diệu đành theo .

Bạch Cơ kịp đến sân , thấy quản sự ôm vài chiếc áo lông rái cá từ hành lang bên tới. Quản sự từ kho trở về, kho ở sân .

Ồ! Giờ giải thích thế nào đây?! Bạch Cơ và tự ý sân nhà , quản sự nghĩ họ ý đồ đến trộm cắp ?! Nguyên Diệu thầm kinh hãi.

Bạch Cơ đảo mắt lập tức ngã mềm xuống đất.

Nguyên Diệu giật , vội vàng đỡ Bạch Cơ.

Quản sự thấy ở đầu hành lang bên , Nguyên Diệu đỡ Bạch Cơ ngã mềm, cảm thấy dường như chuyện gì xảy bèn vội vã tiến gần.

Bạch Cơ thấy quản sự bước tới, mặt mày tái nhợt yếu ớt : "Ta... từ nhỏ yếu đuối, bệnh về hô hấp. Không khí trong Tam Đông Các nặng nề, mùi hôi khó chịu, trong phòng lâu chỉ cảm thấy n.g.ự.c ngột ngạt, khó thở, e rằng sắp ..."

Nguyên Diệu toát mồ hôi.

Quản sự hoảng hốt : "Bạch Cơ cô nương chứ? Có cần gọi đại phu ?"

"Không, cần." Bạch Cơ vội vàng xua tay, thở dài, yếu ớt : "Bệnh cũ, cần đại phu, để Hiên Chi đỡ sân hít thở, nghỉ ngơi một chút chút là ."

Bạch Cơ hiệu cho Nguyên Diệu đỡ ngươi sân , Nguyên Diệu toát mồ hôi đỡ Bạch Cơ sân ,.

Quản sự ôm áo lông theo bên cạnh áy náy, : "Bạch Cơ cô nương chậm thôi, cẩn thận té ngã. Chỗ bán da lông mùi hôi dễ chịu, nhiều mới đến cũng thấy ngột ngạt, quen dần mới ."

 

Loading...