Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 3: Nhược Tư
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:03
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Khúc, Trúc Sinh Quán.
Thanh lâu đối diện đại lộ, cửa cao đóng kín. Trúc Sinh Quán ở nơi sầm uất nhất của phường Bình Khang, Nam Khúc, chỉ cách Trường Tương Tư và Ôn Nhu hương một con phố. Nhìn từ bên ngoài, Trúc Sinh Quán khác gì các thanh lâu hát quán bên cạnh, đều là cửa cao lầu trọng, cửa sổ xanh rêu, ánh sáng rực rỡ phản chiếu từ ngói lưu ly màu sắc.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước tới Trúc Sinh Quán.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Trúc Sinh Quán yêu khí ?"
Bạch Cơ liếc Trúc Sinh Quán, phì , : "Hiên Chi, trong ba khúc của phường Bình Khang ít thanh lâu kỹ quán nào yêu khí."
Nguyên Diệu nghĩ ngợi một lúc, : "Cũng yêu của Dạ Xoa là yêu tinh nhện, nàng ở Trúc Sinh Quán, chắc chắn trong đó yêu khí." Vừa , Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa Trúc Sinh Quán.
Hiện tại là buổi chiều, đến giờ các thanh lâu treo đèn đón khách, Trúc Sinh Quán yên tĩnh, bên ngoài gia nhân, bên trong cũng tiếng đàn sáo, tiếng .
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc trong, mà sang phía bên đường. Nguyên Diệu vội vàng theo.
Bạch Cơ chờ một lát thấy một bán hàng rong gánh hàng qua phố bèn ngăn .
"Huynh , chờ một chút."
Nguyên Diệu gánh hàng của bán, phát hiện hàng hóa đều là một son phấn, dầu gội đầu và mày. Người bán hàng thấy hai công t.ử gọi , tưởng là mua son phấn cho yêu bèn đặt gánh hàng xuống, : "Hai vị mua gì? Ở đây dầu gội hoa quế thượng hạng còn son hoa hồng mới tinh..."
Bạch Cơ : "Son phấn và dầu gội đều lấy một ít, chúng cầm tặng yêu." Nguyên Diệu toát mồ hôi.
"Được !"
Người bán hàng vui vẻ bắt đầu gói hai phần dầu gội hoa quế và son hoa hồng. Trong lúc bán hàng đang gói, Bạch Cơ hỏi: "Trúc Sinh Quán trông tao nhã, trong đó nhất là ai?"
Người bán hàng : "Đầu bảng của Trúc Sinh Quán tên là Cô Dạ Tuyết, như tiên nữ, nàng luôn mặc một bộ váy trắng, còn gọi nàng là Tuyết Quần Tiên Tử."
Bạch Cơ : "Trước đây Trúc Sinh Quán một tiên nữ như ..."
Người bán hàng : "Vị Tuyết Quần Tiên T.ử mới tới mới đến nửa năm. Từ khi nàng tới, Trúc Sinh Quán mới bắt đầu ăn nhưng bà chủ Yêu Tam Nương là một phúc bắt đầu ăn khấm khá, kiếm tiền như nước, bà mắc một trận bệnh nặng liệt giường. Cô Dạ Tuyết và Yêu Tam Nương tình như mẫu tử, Yêu Tam Nương bệnh nặng, may nhờ nàng mà Trúc Sinh Quán mới vững."
Bạch Cơ : "Trong Trúc Sinh Quán chuyện kỳ lạ gì ? Ví dụ như chuyện kỳ quái, thần bí gì đó?"
Người bán hàng lắc đầu, : "Chưa từng . Nói đến chuyện kỳ quái, phía làng 'Trường Tương Tư' mới là nơi huyên náo nhất, náo loạn Hoàng Đại Tiên thì là náo loạn ma đầu, gần đây ma treo cổ. Trong Trúc Sinh Quán, thật sự thấy những chuyện như ."
Bạch Cơ nhẹ, hỏi thêm nữa.
Người bán hàng như nhớ điều gì : " đồng nghiệp chuyện, Trúc Sinh Quán cũng điều kỳ lạ. Một cô nương trẻ biến mất. Theo Cô Dạ Tuyết , những cô nương trẻ đó nghề nữa, chuộc về quê. trong đồng nghiệp của là đồng hương với một trong những cô nương mất tích, trong thư từ với gia đình nàng trở về. Bây giờ bên ngoài yên , thể là gặp chuyện gì đường rời khỏi Trường An. Ai, ăn xa nhà đều dễ dàng, hy vọng là chuyện gì."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Còn mất tích nữa ..."
Người bán hàng gói xong hàng hóa, Nguyên Diệu nhận hai gói dầu gội hoa quế và son hoa hồng. Bạch Cơ trả tiền. Người bán hàng gánh hàng lên, vui vẻ rời .
Nguyên Diệu cầm hai gói son phấn và dầu gội đầu hỏi: "Bạch Cơ mua mấy thứ gì?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là để tặng yêu."
Mặt Nguyên Diệu méo xệch : "Chúng gì yêu nào?"
Bạch Cơ về phía Trúc Sinh Quán, : "Không thì bây giờ tìm một , cũng muộn."
Bên trong Trúc Sinh Quán vắng vẻ. Bây giờ còn đến giờ thắp đèn đón khách ở phía phố nên khách. Tuy nhiên, từ sảnh tiệc lầu hai tiếng đàn sáo, chắc vẫn khách đang tiệc tùng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong Trúc Sinh Quán, một nữ nhân quyến rũ mặc đồ đen từ màn châu bước , tiến về phía hai .
Nữ nhân mặc đồ đen đôi mắt long lanh, phong thái quyến rũ. Nàng búi tóc kiểu Đọa Mã, cài một đóa mẫu đơn tím, mặc một bộ váy dài đen thêu hoa văn mạng nhện, khoác một chiếc áo lụa tím.
Nguyên Diệu kỹ, phía nữ nhân mặc đồ đen hiện tám chân dài và một mạng nhện. Đây chẳng là yêu tinh nhện ?
Yêu tinh nhện mặc đồ đen Bạch Cơ và Nguyên Diệu một cái, tưởng là hai khách đến tìm vui bèn : "Hai vị công t.ử đến sớm thật, là uống rượu thơ? Hay là xem múa hát?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là xem múa hát."
Yêu tinh nhện mặc đồ đen : "Được thôi. Hai vị công t.ử lạ mặt quá, các vị vũ nữ quen thuộc ?"
Bạch Cơ : "Ngươi tên là gì?"
Yêu tinh nhện mặc đồ đen : "Nhược Tư."
Bạch Cơ : "Vũ nữ quen thuộc của chúng là ngươi . gặp Tuyết Quần Tiên T.ử của các ngươi, may mắn gặp mặt ?"
Nhược Tư giật , nàng Bạch Cơ và Nguyên Diệu một lúc mới : "Các ngươi đến đúng lúc, Cô Dạ tỷ hôm nay ngoài dự tiệc . Ta nhớ gặp các ngươi, chúng quen , các ngươi nhận nhầm ..."
Bạch Cơ : "Không nhầm . Ngươi và Dạ Xoa quen , chúng cũng quen Dạ Xoa, bỏ Dạ Xoa chẳng chúng cũng quen ?"
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, giao tình giữa với , thể tính như , thể bỏ Dạ Xoa ."
Bạch Cơ : "Không bỏ Dạ Xoa thì coi như mấy gói son hoa hồng và dầu gội hoa quế là Dạ Xoa. Nhược Tư cô nương, đây là quà nhỏ Dạ Xoa nhờ chúng tặng ngươi, mong ngươi chắc chắn nhận lấy. Ta và Hiên Chi uống vài ly rượu, vũ điệu của ngươi , nghiêng nước nghiêng thành, nếu ngươi thể múa một điệu Thác Chi* thì càng ."
*"Thác Chi Vũ" là một loại múa xuất phát từ Tây Vực Thạch Quốc. Sử chép: "Thạch (quốc), hoặc gọi là Thác Chi, Thác Chiết, Hách Thì, là miền bắc xa của Đại Uyển thời Hán." Theo nghiên cứu của ông Hướng Đạt, "Thác Chi Vũ" truyền từ Tây Vực Thạch Quốc Trung Nguyên.
Bạch Cơ xong, lấy một thỏi vàng đưa cho Nhược Tư.
Nhược Tư đến Dạ Xoa, sắc mặt bèn đổi, dường như sợ hãi. Trong nỗi kinh sợ, Nhược Tư cũng quan tâm đến vàng nữa, từ chối : "Không, , thật xin , ... hôm qua cẩn thận trẹo eo, hôm nay thể múa Thác Chi . hai vị công t.ử cứ yên tâm tiệc tùng, sẽ sắp xếp vũ nữ khác biểu diễn cho các vị."
Bạch Cơ cất vàng , : "Bị trẹo eo ? Không thể xem ngươi múa, thật là đáng tiếc."
Nhược Tư : "Vũ điệu Thác Chi là điệu múa thịnh hành nhất trong phường thời gian gần đây, vũ nữ khác cũng múa, hơn nữa múa . A Hoa, ngươi dẫn hai vị công t.ử đến phòng Xuân Thủy , sắp xếp yến tiệc."
Một tỳ nữ bước tới, định dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến phòng Xuân Thủy. Nhược Tư hoảng loạn, .
Bạch Cơ đưa tay , nắm lấy ống tay áo của Nhược Tư. "Nhược Tư cô nương, đừng ."
Nhược Tư cố gắng mỉm : "Công tử, ngài gì ?"
Bạch Cơ : "Cảm giác như nếu để ngươi , sẽ bao giờ gặp ngươi nữa. Vì hãy để hỏi ngươi vài câu."
Nhược Tư giật , hỏi ngược : "Các ngươi rốt cuộc là ai? Đến Trúc Sinh Quán gì?"
Bạch Cơ : "Chúng là quen Dạ Xoa, ngươi ở phường Bình Khang, chẳng lẽ chúng là của ai ?"
Sắc mặt của Nhược Tư lập tức tái nhợt, giọng run rẩy: "Các ngươi... là do Quỷ Vương phái đến?!"
Bạch Cơ , trả lời câu hỏi , chỉ : "Dạ Xoa mù quáng sắc của ngươi mê hoặc nhưng Quỷ Vương bệ hạ thì mắt sáng như đuốc, luôn tỉnh táo."
Nhược Tư đến Quỷ Vương, sắc mặt trở nên vô cùng sợ hãi, run rẩy. Quỷ Vương tàn bạo và đáng sợ, đối với những yêu quái lời, hàng trăm cách xử lý kinh khủng, ném hồ ngạ quỷ, ngạ quỷ ăn sống nuốt tươi. Có bỏ vạc nước sôi, nấu chín, xương cốt phân tách, và Quỷ Vương ăn thịt trong tiệc.
Bạch Cơ thấy sự sợ hãi của Nhược Tư, lấy chiếc tiêu dẫn hồn hỏi: "Nhược Tư, chiếc tiêu dẫn hồn ngươi lấy từ ?"
Nhược Tư thấy chiếc tiêu dẫn hồn tặng cho Dạ Xoa trong tay Bạch Cơ, lập tức tin rằng Bạch Cơ và Nguyên Diệu là do Quỷ Vương phái đến. Nàng cảm thấy sợ hãi vì bí mật của sắp bại lộ nhưng cam lòng liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược.
"Đây là... nhặt ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi nhặt ở thế?"
Nhược Tư cố gắng giữ bình tĩnh, : "Ở bên cạnh Cầu Nhân Duyên phía bắc phường Bình Khang. Ta với Dạ Xoa quen , nhặt cái ở Cầu Nhân Duyên bèn tặng cho , mong một mối nhân duyên ."
Nhược Tư rõ ràng đang dối.
Bạch Cơ khẽ liếc mắt, vạch trần nàng hỏi: "Chiếc tiêu dẫn hồn thực sự là ngươi nhặt ?"
Nhược Tư gật đầu mạnh mẽ, : " ."
Bạch Cơ : "Được. Ta tin ngươi. Dù , đạo hạnh của ngươi quá thấp, so với chủ nhân của chiếc tiêu dẫn hồn chênh lệch quá lớn, thể nào cướp ..."
Nhược Tư thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Cơ : "Nhược Tư cô nương, Quỷ Vương phản đối ngươi qua với Dạ Xoa nhưng đồ của thuật sĩ xuất hiện Dạ Xoa, Quỷ Vương vui, ngươi chú ý một chút, đừng tặng bậy bạ. Chuyện coi như xong. Ta sẽ về báo cáo với Quỷ Vương, ngươi vô tình, đây là một sự hiểu lầm."
Nhược Tư như trút gánh nặng, vội : "Sau chắc chắn sẽ chú ý."
Bạch Cơ định cáo từ.
Nhược Tư nghĩ rằng qua mặt bèn giữ Bạch Cơ và Nguyên Diệu , : "Thời gian còn sớm, hai vị công t.ử hiếm khi đến Trúc Sinh Quán, chi bằng ở uống rượu, nhạc, xem múa hát một chút hãy về báo cáo?"
Bạch Cơ từ chối: "Không vẫn là nên về để báo cáo. Lần thời gian sẽ giải trí."
Bạch Cơ rời khỏi Trúc Sinh Quán.
Nguyên Diệu đưa hai gói son phấn và dầu gội đầu cho Nhược Tư, là Dạ Xoa gửi tặng rời .
Bạch Cơ khỏi Trúc Sinh Quán, về phía Hoàng Kim Đài, Nguyên Diệu theo .
Bạch Cơ lặng lẽ bước , thỉnh thoảng liếc về phía .
Nguyên Diệu cũng gì, chỉ theo Bạch Cơ.
Đi một đoạn, sắp đến Hoàng Kim Đài, Bạch Cơ mới thở phào nhẹ nhõm, : "Cuối cùng thì cái đuôi cũng rời . Hiên Chi, con nhện tinh thật cẩn thận, phái một theo dõi chúng ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Hả? Có theo dõi chúng ?"
Bạch Cơ : "Đã theo dõi từ nãy giờ . Hiên Chi thật là chậm chạp."
Nguyên Diệu : "Ta chậm chạp, chỉ là chú ý. Bạch Cơ, tại Nhược Tư cô nương phái theo dõi chúng ?"
Bạch Cơ : "Có lẽ nàng xác định chúng thật đang việc cho Quỷ Vương . Thấy chúng đến Hoàng Kim Đài, cái đuôi mới bỏ ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ cố ý về phía Hoàng Kim Đài ? Tại ngươi giả của Quỷ Vương?"
Bạch Cơ : "Vì tham gia cuộc đấu tranh giữa những ác yêu. để tìm Mạnh Thanh, buộc tham gia nên giả của Quỷ Vương."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chuyện rốt cuộc là ? Ta cảm thấy Nhược Tư cô nương đang dối, ngươi tin lời nàng? Chiếc tiêu dẫn hồn chắc chắn là nhặt , liệu Mạnh Thanh nhện tinh bắt ?"
Bạch Cơ , : "Ngay cả chậm chạp như Hiên Chi mà cũng nàng đang dối, thể tin lời nàng ? Ta gọi là lấy gậy ông đập lưng ông, dẫn rắn khỏi hang."
Nguyên Diệu ngẩn , : "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Nhược Tư chỉ là một yêu tinh nhện tu vi thấp, thể nào đ.á.n.h bại chủ nhân của chiếc tiêu dẫn hồn, nàng càng dám tính toán Quỷ Vương, chống Quỷ Vương. Phía nàng chắc chắn một đại yêu quái, lệnh cho nàng những việc . Mục đích của đại yêu quái đó thể là tiêu diệt Quỷ Vương. Để cho thuật sĩ ở Thanh Thành Sơn đấu với Quỷ Vương, ngư ông đắc lợi. Nhược Tư chỉ là một con , giả vờ tin nàng để cho đại yêu quái phía đề phòng. Nếu , Nhược Tư thể sẽ đại yêu quái g.i.ế.c c.h.ế.t để bịt miệng, trở thành con thí."
Nguyên Diệu cảm động, : "Thì Bạch Cơ lo lắng cho tính mạng của Nhược Tư cô nương mới giả vờ tin nàng. Ngươi thật là một bụng và nhân hậu."
Bạch Cơ xoa trán, : "Hiên Chi, nếu Nhược Tư c.h.ế.t, manh mối về chiếc tiêu dẫn hồn sẽ đứt, yêu quái lớn phía cũng sẽ biến mất, việc điều tra sẽ trở nên khó khăn. Ta là để giữ manh mối, thả câu dài để bắt cá lớn, chứ để cứu mạng Nhược Tư."
Nguyên Diệu : "Cũng tương tự thôi, dù Bạch Cơ cũng là một bụng."
Bạch Cơ : "Tiếp theo, chỉ cần chờ cá c.ắ.n câu thôi."
Nguyên Diệu bối rối hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Đói quá , thời gian cũng còn sớm nữa, chúng tìm chỗ ăn tối ."
Nguyên Diệu : "Nếu bây giờ rời khỏi phường Bình Khang, chắc chúng vẫn kịp về Phiêu Miểu các khi tiếng trống phố vang lên, để ăn bữa tối do Lý Nô chuẩn ."
Bạch Cơ : "Không cần về Phiêu Miểu các, chúng ăn ở phường Bình Khang , lát nữa còn Trúc Sinh Quán."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-3-nhuoc-tu.html.]
"Ơ còn Trúc Sinh Quán ?"
Bạch Cơ chớp chớp mắt, : " . Lần là lén."
*
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Hoàng Kim Đài, họ vòng quanh gần Hoàng Kim Đài nhưng quán ăn nào. Nếu đến Phong Nguyệt Lâu bên cạnh, cũng thể ăn nhưng thể tránh việc mở tiệc rượu và ca múa sẽ lỡ việc buổi tối.
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Ôi, đến đây , chi bằng Hoàng Kim Đài kiếm chút đồ ăn ."
Nguyên Diệu lắc đầu như trống bỏi, : "Bạch Cơ, đừng xảy hiểu lầm lớn như chúng dám Hoàng Kim Đài? Nếu Quỷ Vương trở về, thấy chắc chắn sẽ xé từng mảnh."
Bạch Cơ về phía Hoàng Kim Đài : "Ai bảo Hiên Chi văn thích dùng từ hoa mỹ rỗng tuếch dễ gây hiểu lầm. Viết văn quan trọng là truyền đạt ý, ngắn gọn rõ ràng, nếu thư chiến đấu, tối đa chỉ bảy chữ."
Nguyên Diệu tò mò, nghĩ rằng dù dùng từ ngắn gọn thế nào, thư chiến đấu cũng thể chỉ bảy chữ.
"Bạch Cơ, bảy chữ gì?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Long Thủ Nguyên, đ.á.n.h ! Thời gian?"
Nguyên Diệu lập tức nghẹn lời.
Bạch Cơ : "Thư chiến đấu chỉ cần rõ thời gian, địa điểm gì là , cần quá nhiều lời thừa. Vì kính trọng Quỷ Vương, để chọn thời gian nên bảy chữ là đủ."
Nguyên Diệu chợt gì. Loại thư chiến đấu , chắc chỉ Bạch Cơ mới .
Bạch Cơ bước Hoàng Kim Đài, Nguyên Diệu vì tò mò cách thư chiến đấu bảy chữ, mải Bạch Cơ mà vô thức theo . Khi nhận thì thấy đang trong sòng bạc.
Lúc gần hoàng hôn, ranh giới giữa ban ngày và ban đêm bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Bên trong Hoàng Kim Đài, các con bạc vẫn tấp nập, ồn ào. So với ban ngày, lượng khách phi nhân, với đầu thú đuôi rắn, mặt quỷ nanh nhọn càng nhiều hơn.
Xà nữ vốn đang tựa lan can mơ màng thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến bèn vội vàng chạy đến.
"Bạch Cơ đại nhân, ngài đến nữa ?"
Giọng Xà nữ căng thẳng.
Bạch Cơ : "Ta và Hiên Chi chọc giận một cô nương quen ở nhạc phòng, đuổi ngoài, vốn định về Phiêu Miểu các, ai ngờ thấy tiếng trống phố. Bây giờ chúng đói bụng, chỗ nào để , đành đến Hoàng Kim Đài tìm chút đồ ăn lấp bụng."
Xà nữ tinh nhỏ giọng : "Bạch Cơ đại nhân, ngài hãy mau rời . Quỷ Vương bệ hạ trở về, hiện đang ở nhã gian lầu hai nổi giận với Dạ Xoa. Nếu thấy các ngài, nhất là ngài chắc chắn sẽ thêm dầu lửa..."
"Quỷ Vương về nhanh ?" Bạch Cơ liếc mắt, : "Vậy và Hiên Chi nơi khác ăn tối ."
Nguyên Diệu cũng sợ hãi, thúc giục: "Bạch Cơ, chúng mau thôi."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu xoay , kịp rời khỏi Hoàng Kim Đài, từ một cơn gió lốc mạnh mẽ ập tới.
Cơn gió lốc quét qua, và phi nhân trong sảnh đều cuốn bay.
Cơn gió lốc thẳng tắp lao về phía Bạch Cơ.
Bạch Cơ động đậy như núi, thậm chí đầu , nàng vung tay áo, một luồng kim quang lóe lên, hóa giải sức mạnh của cơn gió lốc. Gió lốc dần dần nhỏ , đó biến thành một điểm kim quang, ngưng đọng ngón tay của nàng.
Nguyên Diệu đầu thì thấy một quỷ khổng lồ nổi bật ở lan can tầng hai.
Đó là một quỷ khổng lồ cao một trượng, cơ bắp cuồn cuộn. Hình dáng như núi, tóc đỏ nanh dài, dữ tợn hung ác, một khí thế uy nghiêm tự nhiên.
Là Quỷ Vương.
Quỷ Vương gầm lên một tiếng như sấm.
"Chọc giận bản tọa mà các ngươi còn dám đến Hoàng Kim Đài nữa ?!"
Quỷ Vương nổi giận đùng đùng, nhe nanh trợn mắt, Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi.
"Chát..."
Bạch Cơ đầu , mỉm , búng ngón tay.
Cơn gió lốc đột nhiên mang theo sức mạnh vạn quân, ngược về phía Quỷ Vương đang ở lan can tầng hai.
Một phi nhân dậy gió lốc cuốn bay, chúng kêu chạy trốn.
Gió lốc trực tiếp cuốn đổ lan can tầng hai, phá hủy một phần nhã gian.
Quỷ Vương vội vàng né tránh, nhảy từ tầng hai xuống, đồng thời mười ngón tay bùng nổ, bốc lên ngọn lửa xanh của quỷ. Dạ Xoa cũng vội vàng cầm lấy cây đinh ba, bày tư thế chiến đấu, theo Quỷ Vương.
Quỷ Vương và Dạ Xoa cùng lao tới tấn công, mắt Bạch Cơ trong khoảnh khắc biến thành màu vàng kim, nàng phát một luồng yêu khí, sắp sửa hóa thành một con rồng chiến.
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Quỷ Vương sắp đ.á.n.h lo lắng bèn thông minh ứng biến, lớn tiếng : "Quỷ Vương bệ hạ, xin dừng tay! Long Thủ Nguyên, đ.á.n.h ! Thời gian?" Quỷ Vương khỏi ngẩn , lập tức dừng .
"Ngươi là thư sinh, đang gì ?"
Dạ Xoa cũng cầm cây đinh ba, yên một chỗ, mặt đầy vẻ khó hiểu.
"Bạch Cơ đại nhân, vẻ như Nguyên công t.ử gửi chiến thư cho ngài?" Bạch Cơ nhịn khẽ, một khoảnh khắc cũng còn chiến ý.
"Hiên Chi cuối cùng cũng học cách gửi chiến thư đúng cách ."
Nguyên Diệu vội vàng : "Quỷ Vương bệ hạ, gửi chiến thư cho ngài, mà là diễn đạt nội dung của bức thư . Bức thư là thư tình, mà là chiến thư. Bạch Cơ tình cảm với ngài. Đều là do diễn đạt rõ ràng, gây hiểu lầm cho ngài, thật vô cùng xin ."
Quỷ Vương : "Con yêu rồng gian trá tình cảm với bản tọa, bản tọa thật sự nhẹ nhõm, tạ ơn trời đất. Hai ngày nay bản tọa trồng đào suy nghĩ kỹ, nàng đầy mưu mô, kết hôn với nàng chắc chắn ngày lành, bản tọa những bảo vật quý hiếm ở Phiêu Miểu các, mà khi còn nàng vơ vét hết gia sản tích cóp nhiều năm ở phúc địa."
Bạch Cơ khúc khích, : "Quỷ Vương bệ hạ, ngài cứ yên tâm, phúc địa chẳng bảo vật gì đáng giá, cũng từng ý định nhắm đến phúc địa của ngài. Ta kết hôn với ngài, chỉ đ.á.n.h với ngài thôi."
Quỷ Vương nhướng mày : "Bây giờ đ.á.n.h luôn ?"
Bạch Cơ : "Nếu ngài sợ Hoàng Kim Đài phá hủy nữa thì bây giờ cũng ."
Quỷ Vương : "Thôi để ngày khác, bây giờ bản tọa mệt còn việc khác ."
Bạch Cơ : "Bây giờ đói, khi đói bụng thường kiềm chế sự tức giận của ..."
Quỷ Vương : "Xà nữ, đưa hai họ nhã gian, chuẩn đồ ăn cho họ."
Bạch Cơ : "Nếu ăn ngon, cũng dễ mất bình tĩnh."
Quỷ Vương khó chịu : "Chuẩn tiệc tùng cho họ, đừng phật ý."
Xà nữ tinh nhận lệnh, : "Vâng, Quỷ Vương bệ hạ."
Bạch Cơ : "Quỷ Vương bệ hạ, một việc hỏi ngài."
Quỷ Vương bực bội : "Chuyện gì?"
"Đêm tiệc ác yêu đó, rốt cuộc là ai bên tai ngài 'thêu hổ chạm rồng', 'hàng long phục hổ', và 'Diệp Công hảo long'? Khi nhắc đến Diệp Công hảo long, Bạch Cơ nghiến răng nghiến lợi, dường như vẫn còn bực bội, : "Lúc đó chú ý đến cuộc đấu tranh của ác yêu, chỉ thấy giọng từ phía ngài truyền tới, hình như là ngài và những xung quanh chuyện, để ý cụ thể là ai."
Quỷ Vương ngẩn , : "Hóa ngươi gửi chiến thư vì điều ? Yêu rồng, bản tọa kẻ lắm lời, bao giờ những lời nhảm nhí vô ích lưng khác. Mấy ác yêu kết giao với bản tọa cũng kẻ lắm mồm, càng ly gián ngươi và bản tọa. Có ngươi nhầm ?"
Bạch Cơ nhớ , đêm tiệc ác yêu đông lời nhiều, nàng đột nhiên cũng nhớ rõ những lời do Quỷ Vương và phe phái của nhưng nàng chắc chắn thấy "thêu hổ chạm rồng", "hàng long phục hổ", và "Diệp Công hảo long" còn ai thì nàng rõ, chỉ rằng giọng phát từ hướng của Quỷ Vương.
Bạch Cơ : "Quỷ Vương bệ hạ, vẻ như ly gián tình bạn sâu sắc giữa chúng !"
Quỷ Vương giận dữ : "Bản tọa với ngươi chẳng tình bạn sâu sắc gì! Chúng ăn gan hùm mật gấu, dám tính toán kỹ lưỡng như để hãm hại bản tọa, lúc thì xúi ngươi gửi chiến thư, lúc thì kích động thuật sĩ Thanh Thành Sơn kết thù với bản tọa, bản tọa mà tìm chúng, chắc chắn sẽ bóp nát đầu chúng!"
Bạch Cơ : "Vậy Quỷ Vương trong lòng nghi ngờ ai ? Có thể gợi ý cho một chút ? Mấy năm nay để ý đến ác yêu tham gia yến hội là ai, giờ chẳng manh mối gì."
Quỷ Vương gằn : "Tại ngươi quan tâm đến chuyện như ? Có từ Thanh Thành Sơn đến Phiêu Miểu các tìm ngươi ? Ngươi tìm chủ nhân của tiêu dẫn hồn?"
Bạch Cơ , trả lời.
Quỷ Vương tức giận : "Ngươi tự tìm , bản tọa cho ngươi manh mối, tránh lợi cho ngươi. Tên cuồng đồ trời cao đất dày đầy dã tâm dám nhắm đến bản tọa, bản tọa sẽ tự tay bóp c.h.ế.t ."
Bạch Cơ : "Cũng , chúng cứ mỗi một việc. Ta đói quá , Hiên Chi, ăn thôi."
Xà nữ , vội vàng : "Bạch Cơ đại nhân, Nguyên công tử, xin mời bên ."
Bạch Cơ vài bước nhớ điều gì đó, đầu với Quỷ Vương: "Quỷ Vương bệ hạ, cây đào ở Long Thủ Nguyên sắp trồng xong ?"
Quỷ Vương , định nổi giận.
Bạch Cơ : "Quỷ Vương bệ hạ, ngài đừng nổi giận, dù mười dặm hoa đào trồng tám dặm cũng thể để công lao uổng phí. Ngài cứ cho trồng tiếp , sẽ mua ."
Quỷ Vương : "Mười dặm hoa đào, ngàn lượng vàng."
Bạch Cơ chớp mắt bèn đồng ý: "Được. Ngài trồng xong cây đào, ngày mai sẽ cho Ly Nô mang vàng đến."
Quỷ Vương ngạc nhiên nhưng nghĩ đến việc thể kiếm ngàn lượng vàng, thể từ chối vàng bèn đồng ý.
"Được. Bản vương sẽ cho tiếp tục trồng."
Bạch Cơ : "Làm phiền ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu lên nhã gian.
Nguyên Diệu thắc mắc hỏi: "Bạch Cơ bỏ ngàn lượng vàng mua mười dặm cây đào gì?"
Bạch Cơ Nguyên Diệu một cái, mắt sáng như , : "Không cho Hiên Chi, bí mật."
Nguyên Diệu đành hỏi nữa.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn xong bữa tối thịnh soạn trong nhã gian nghỉ ngơi một lúc.
Khi đêm đến, phường Bình Khang đèn đuốc sáng trưng, xuân ý tràn đầy, các nhà nhạc phòng ca múa nhộn nhịp, một nhạc phường đang múa hát, tơ tre ngừng, rõ ràng là một nơi phồn hoa đêm.
"Hiên Chi, thời gian còn sớm, chúng Trúc Sinh Quán xem một chút ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu đáp: "Được."
Nguyên Diệu dậy , Bạch Cơ : "Chờ một chút, Hiên Chi, thể như ."
Nguyên Diệu thắc mắc: "Vậy thì thế nào?"
Bạch Cơ : "Ẩn mà ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ dùng thuật hóa mèo ?"
"Không, thuật ẩn của hóa mèo chỉ hiệu quả với loài . Đối với yêu quái vẫn ăn viên hoa Ẩn Cốt."
Ẩn Cốt là một loại hoa kỳ lạ, cánh hoa gặp nước sẽ trở nên trong suốt, giống như ẩn . Viên hoa Ẩn Cốt thể khiến hoặc yêu quái ẩn ẩn khí nhưng hiệu lực chỉ một canh giờ. Hơn nữa, con thể ăn nhiều, nếu sẽ trở thành trong suốt vĩnh viễn, ai thể thấy .
Bạch Cơ lấy hai viên hoa Ẩn Cốt, một viên tự nuốt, một viên đưa cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu nhận lấy, cũng nuốt .
Chẳng bao lâu , Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở thành trong suốt, hai lướt qua những con bạc, khi khỏi Hoàng Kim Đài, Xà nữ và Hiệt nữ tuần tra đều thấy họ.