Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 3: Kéo Dây
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:59
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang ăn xong bữa trưa, Hồ Thập Tam Lang định cáo từ nhưng trời quá nóng, nếu nắng sẽ dễ say nắng, nó định chờ đến chiều khi mặt trời lặn mới .
Hồ Thập Tam Lang ngủ trưa ở hành lang râm mát nhưng Ly Nô để nó ngủ, chắc chắn bắt nó dạy cách gói bánh ú. Không còn cách nào khác, Hồ Thập Tam Lang đành dạy Ly Nô cách gói bánh ú.
Buổi chiều mùa hè việc gì , Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh trong phòng trong một cuốn sách ngoài phố.
Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ lật giở cuốn "Luận Ngữ" đăm chiêu.
Bạch Cơ đang sách ngoài phố, đột nhiên như nhớ điều gì đó, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi gọi Ly Nô tới." Nguyên Diệu tỉnh , đặt cuốn "Luận Ngữ" xuống, sân gọi Ly Nô.
Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang đang dùng lá tre gói bánh ú trong sân , bánh ú của Ly Nô nhét đầy cá khô thơm phức.
Hồ Thập Tam Lang tỏ vẻ ghét bỏ thèm với Ly Nô.
Nguyên Diệu nghĩ thầm, bánh ú vị cá khô chắc chắn mùi vị lạ.
"Ly Nô lão , Bạch Cơ gọi ngươi." Nguyên Diệu .
"Ồ."
Ly Nô đặt bánh ú xuống, lau tay sạch sẽ vải gai, theo Nguyên Diệu phòng trong.
"Chủ nhân, chuyện gì ?" Ly Nô hỏi.
Bạch Cơ hỏi: "Vừa Hiên Chi , hôm qua các ngươi ở Thạch gia gặp chuyện kỳ lạ. Ly Nô, trong ba chỉ ngươi phòng ngủ của Thạch Sinh, ngươi thấy nữ nhân mặc đồ đỏ đó trông như thế nào?"
Ly Nô nghĩ ngợi một lúc, : "Không mặt... nữ nhân đó mặt, đúng, nghĩ kỹ thì họ Thạch đó cũng mặt..."
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ly Nô lão chẳng còn vẽ chân mày cho nữ nhân mặc đồ đỏ đó ? Làm mà mặt ?"
Ly Nô : "Ta rõ, mặt, mà là mắt, mũi, miệng... chân mày là vẽ."
Nguyên Diệu bối rối.
Bạch Cơ chỉ một trang của cuốn sách ngoài phố hỏi: "Người mặt trông như thế ?"
Nguyên Diệu đầu thì thấy trang sách mà Bạch Cơ chỉ vẽ một bức tranh về múa rối dây. Nguyên Diệu kỹ, nội dung của trang về một nghệ nhân Tây Tạng biểu diễn Tang Gia Lạc Lạc Dương Nguyên gần đây.
"丧家乐" (Tang Gia Lạc): Đây là một cách gọi của loại hình kịch rối. Kịch rối lịch sử lâu đời, khởi nguồn từ thời kỳ Tần-Hán và phát triển mạnh mẽ thời Đường. Theo ghi chép của Du Duy trong "Thông Điển": "Khắc La Tử, còn gọi là Khuê La Tử, là những con rối tạo để biểu diễn, giỏi hát múa, vốn thuộc về Tang Gia Lạc. Vào cuối triều Hán, chúng mới bắt đầu sử dụng trong các buổi lễ hội."
Ly Nô gật đầu, : "Có giống. Nghĩ kỹ thì đỉnh đầu của họ Thạch và nữ nhân mặc đồ đỏ đó một sợi dây trong suốt."
Bạch Cơ : "Thì các ngươi xâm nhập múa rối dây của ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Nếu đoán sai, Thạch Sinh nhớ nhung thê t.ử mất nên đêm khuya dùng cách múa rối dây để biểu đạt nỗi nhớ thương thê tử, nữ nhân mặc đồ đỏ mặt đó là của mà là một con rối là hình ảnh của thê t.ử trong ký ức của . Và cảnh vẽ chân mày đó chắc là việc hai phu thê thường khi thê t.ử còn sống."
Ly Nô bĩu môi : "Thường xuyên vẽ chân mày mà kỹ thuật còn kém như , thê t.ử lúc còn sống chắc chịu khổ nhiều."
Nguyên Diệu : "Thì là . Vậy Thạch Sinh thật sự dối, trong nhà nữ nhân. cũng đúng, nữ nhân mặc đồ trắng đó là ?"
Bạch Cơ : "Cái thì ."
Chiều tối, bữa ăn, Hồ Thập Tam Lang cáo từ. Bạch Cơ tặng nó một hũ rượu Lưu Hạ từ Tây Vực để nó mang về cho Hồ Vương già, coi như là quà đáp lễ.
Con hồ ly nhỏ vui vẻ cảm ơn.
Ly Nô tặng Hồ Thập Tam Lang một xâu bánh ú nhỏ cá khô mà chiều nay gói.
Con hồ ly nhỏ miễn cưỡng nhận lấy.
*
Thời gian thấm thoát thoi đưa, thoáng chốc ba ngày trôi qua.
Buổi trưa hôm đó, trời đổ một trận mưa lớn. Sau cơn mưa rào, trời quang đãng, cái nóng oi ả của mùa hè cũng tan biến.
Nguyên Diệu ở cửa lớn, hít thở khí trong lành, thơm mát mưa mùa hè về phía cây liễu xanh tươi cách đó xa, những giọt mưa lá liễu tròn trịa và trong suốt .
Bên ngoài ngõ cụt, một tới.
Đó là một nam nhân trung niên nho nhã, mặc áo dài màu xanh hồ.
Nguyên Diệu nhận ngay, đó là Thạch Sinh.
Thạch Sinh quanh, dường như đang tìm kiếm gì đó.
"Thạch Sinh đến ."
Nguyên Diệu vội vàng chào.
Thạch Sinh thấy tiếng Nguyên Diệu thấy Nguyên Diệu bước , dường như màn sương mù tan biến thì thấy Phiêu Miểu các ở cuối ngõ cụt.
"Thì Phiêu Miểu các ở đây."
Thạch Sinh lẩm bẩm.
Nguyên Diệu : "Phiêu Miểu các luôn ở đây. Thạch Sinh , xin mời ." Thạch Sinh gật đầu, tò mò bước Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ đang xếp bằng trong phòng trong, tĩnh tâm dưỡng thần.
"Bạch Cơ, Thạch Sinh đến thăm."
Nguyên Diệu dẫn Thạch Sinh phòng trong, Bạch Cơ bèn mở mắt.
Bạch Cơ thấy Thạch Sinh, khỏi sững sờ, ánh mắt ngờ vực nhưng một lát , dường như hiểu điều gì, ánh mắt dần trở nên trong sáng. Nàng Thạch Sinh với vẻ thích thú, một nụ kỳ quái hiện lên khóe miệng.
Bạch Cơ lên, : "Thì là Thạch . Từ lâu Hiên Chi nhắc đến ngươi, Ly Nô nghịch ngợm, phiền ngươi nhiều."
Thạch Sinh : "Không gì . Chuyện đó vốn là của A Phù nhà , liên quan đến tiểu Ly Nô."
Bạch Cơ : "Mời chuyện. Hiên Chi, gọi Ly Nô pha một ấm Băng Lộ giải nhiệt."
Nguyên Diệu bèn sân , gọi Ly Nô đang ngủ trưa hiên, bảo nó pha .
Con mèo đen lười biếng động, c.h.ử.i một câu bảo thư sinh tự pha cuộn tròn ngủ tiếp.
Nguyên Diệu còn cách nào khác, đành tự bếp pha .
Nguyên Diệu pha xong một ấm Băng Lộ cắt một đĩa dưa mật, bày lên khay gỗ hoàng lê, mang phòng trong.
Trong phòng trong, bên bàn ngọc xanh, Bạch Cơ và Thạch Sinh đang trò chuyện .
Bạch Cơ : "Vừa một trận mưa lớn, Thạch mang ô, cũng ướt, chắc là cùng hầu thành ?"
Thạch Sinh : " , cùng A Phù đ.á.n.h xe ngựa đến. A Phù dừng xe ngựa ở chợ phía Tây, đang đợi trong xe ngựa."
Bạch Cơ : "A Phù cũng đến ? Sao mời uống chén ?"
Thạch Sinh : "A Phù trông xe ngựa, chịu cùng đến Phiêu Miểu các."
Bạch Cơ : "Ồ, thì thôi. Xin hỏi tên họ đầy đủ của Thạch là gì? Quê quán ở thế?"
Thạch Sinh : "Ta họ Thạch, tên Sinh, quê ở núi Lam Điền ngoại ô Trường An."
Bạch Cơ : "Thạch bao nhiêu tuổi ?"
Thạch Sinh nghĩ ngợi một lúc, : "Ta tu luyện ở núi Lam Điền năm trăm năm."
Bạch Cơ hỏi: "Thạch nghề gì?"
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, đây Bạch Cơ bao giờ chủ động hỏi chi tiết về khách, đều là khách vì đạt nguyện vọng mà tự kể. Hôm nay đối xử với Thạch Sinh khác hẳn, giống như nàng Thạch Sinh nhớ tên họ, quê quán và tuổi của chính .
Thật kỳ quái.
Nguyên Diệu nghĩ thầm.
Nguyên Diệu đặt Băng Lộ và hoa quả xuống, bên bàn ngọc xanh. Hắn rót Băng Lộ ba chén hình lá sen, đặt mặt Thạch Sinh, Bạch Cơ và .
Thạch Sinh nghĩ ngợi hồi lâu, : "Ta từng khắp các phố phường, biểu diễn múa rối dây để kiếm sống. Ta tự một con rối biểu diễn còn tự kịch bản đến chợ Đông, Lạc Dương Nguyên, vườn Phù Dung biểu diễn. đó là chuyện khi còn trẻ, khi thê t.ử qua đời, nữa, ở nhà vài mẫu ruộng, hồi còn tiền tiết kiệm, cũng đủ sống qua ngày."
Bạch Cơ cầm chén lá sen, uống một ngụm Băng Lộ, : "Có thể kể chuyện của ngươi và thê t.ử ngươi ?"
Mặt Thạch Sinh lộ vẻ buồn bã, : "Thê t.ử cũng họ Bạch, tên T.ử Quân. Nàng sống ở huyện Vạn Niên, thành Trường An, cha nàng tức là nhạc phụ của là một thầy dạy tư thục. Ta khi đó khắp các phố phường biểu diễn múa rối dây, gặp T.ử Quân. Chúng gặp yêu, tình cảm sâu đậm. Ta là yêu quái thỏ, nàng là con , tình cảm của chúng gia đình nàng phản đối nhưng chúng vẫn thường xuyên hẹn hò bí mật. Khi đó thật sự hạnh phúc, tràn đầy tình yêu thương, T.ử Quân thường trốn khỏi nhà, chúng cùng ngắm hoa, chơi đùa ở Vườn Phù Dung, thậm chí còn cùng trốn đến Lạc Dương để xem hội hoa mẫu đơn."
Bạch Cơ : "Thì những chuyện nam nữ hẹn hò ban đêm trong sách ngoài phố là thật."
Nguyên Diệu : "Những chuyện như là đúng, trái với lời mai mối tổn thương phong tục, hơn nữa còn trái với lời dạy của Thánh nhân, hành vi của quân tử. À, Thạch Sinh , ngươi, ngươi và phu nhân kết hôn, là trái với lời dạy của Thánh nhân."
Thạch Sinh : "Tình cảm nam nữ khó lòng kiềm chế, dù là trái với lời dạy của Thánh nhân nhưng cũng khó kiểm soát tình cảm của . Ta và T.ử Quân tình cảm bền chặt, cùng đối mặt với trở ngại, cuối cùng cũng nhạc phụ chấp nhận, trở thành phu thê."
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Xin mạn phép hỏi, Thạch Sinh , tại nhạc phụ của ngươi phản đối hôn sự của các ngươi?"
Thạch Sinh thở dài, : "Nhạc phụ cho rằng, và yêu khác biệt, thể ở bên . Ta và T.ử Quân tuổi thọ khác , thể sống lâu, T.ử Quân chỉ thể sống trăm năm, con sẽ lập tức già , ba mươi, bốn mươi năm , vẫn trẻ trung, T.ử Quân tóc bạc phơ, đầy nếp nhăn. Nhạc phụ cho rằng, chúng là đôi lứa thể bên trọn đời, sẽ bỏ rơi T.ử Quân khi nàng già yếu. Dù cuối cùng nhờ sự kiên quyết của T.ử Quân, ông miễn cưỡng đồng ý hôn sự nhưng cũng thật lòng chúc phúc cho chúng . thực tế, tạo hóa trêu ngươi, lo lắng của nhạc phụ là thừa, T.ử Quân chỉ còn một trong những năm tháng cô đơn, nỗi buồn nhấn chìm."
Bạch Cơ hỏi: "Phu nhân của ngươi qua đời vì lý do gì?"
Thạch Sinh rơi nước mắt, : "Khó sinh. Nàng đỡ cố gắng hết sức nhưng cả nương lẫn con đều qua khỏi."
Bạch Cơ : "Xin chia buồn cùng ngươi."
Thạch Sinh lấy tay áo lau nước mắt, : "Nỗi đau thấu xương qua nhiều năm, mỗi nghĩ đến, đau đớn như trời đất sụp đổ, bây giờ bình thản hơn nhưng vẫn buồn. Ta từng nghĩ, T.ử Quân sẽ , chỉ để trong dòng thời gian dài đằng đẵng, chịu đựng nỗi cô đơn và tịch mịch. ngờ, nàng lúc tình cảm nồng nhiệt nhất. Sau khi T.ử Quân , phong ấn tất cả thời gian còn của , chìm đắm trong nỗi buồn, nhớ nhung nàng, hoài niệm về nàng."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Chuyện thật hiếm gặp..."
Thạch Sinh ngơ ngác.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ , nhận lỡ lời, lảng: "Ý là, và yêu quái yêu hiếm gặp. , Thạch đến Phiêu Miểu các là việc gì thế?"
Thạch Sinh : "Ta... bắt đầu mọc một khuôn mặt ."
Bạch Cơ : "Ý ngươi là gì?"
Thạch Sinh : "Gần đây gương, phát hiện bản thể của dần mọc một khuôn mặt ."
Bạch Cơ chằm chằm Thạch Sinh, : "Bản thể của ngươi... mọc khuôn mặt ?"
Thạch Sinh lo lắng : " . Ban đầu là đôi mắt , đó mũi, miệng là khuôn mặt hiện tại hóa thành . Khuôn mặt mọc bản thể của . Đầu thỏ mọc khuôn mặt , thật là chuyện kỳ lạ. Bạch Cơ, chuyện là ?"
Bạch Cơ im lặng một lúc, : "Thạch , ngươi để ý việc mọc khuôn mặt ?"
Thạch Sinh : "Tất nhiên là để ý. Chuyện quá kỳ lạ khiến lo lắng."
Bạch Cơ uống một ngụm Băng Lộ, : "Thạch , xin mạn phép hỏi, trong nhà ngươi hiện giờ những ai?"
Thạch Sinh : "Trong nhà chỉ , A Phù, và hai tiểu đồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-3-keo-day.html.]
Bạch Cơ : "Lại là A Phù. A Phù là ai ?" Thạch Sinh : "A Phù là quản sự của , luôn theo , lo liệu việc trong nhà."
Bạch Cơ : "Thạch , A Phù theo ngươi bao lâu ?"
Thạch Sinh đột nhiên cảm thấy đau đầu, lấy tay ôm trán, : "Rất nhiều năm , cụ thể bao lâu, nhớ . Cụ thể bao lâu thì nhớ nổi. Ta bỗng nhiên cảm thấy đau đầu, đau quá..."
Bạch Cơ : "Có vẻ như cần gặp A Phù ."
*
Thạch Sinh : "A Phù đang ở ngoài ngõ gốc cây hoè lớn, để gọi ."
Nguyên Diệu : "Để ."
Nguyên Diệu dậy, rời khỏi Phiêu Miểu các, ngoài ngõ tìm A Phù.
Ngoài ngõ, gốc cây hoè lớn, xe ngựa và A Phù.
Nguyên Diệu quanh một vòng cũng thấy xe ngựa và A Phù.
Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu các, với Bạch Cơ và Thạch Sinh là thấy A Phù.
Nguyên Diệu : "Có lẽ A Phù mua đồ , lát nữa sẽ về."
Thạch Sinh nghi ngờ, : "Hôm nay gì cần mua sắm, chúng đến chợ Tây là để tìm Phiêu Miểu các. A Phù ban đầu đến là kiên quyết đến."
Bạch Cơ hỏi: "Thạch , A Phù đồng ý ngươi đến Phiêu Miểu các ?"
Thạch Sinh : "A Phù luôn đồng ý. Hắn cho rằng nghĩ nhiều, mọc mặt gì quan trọng, cần để tâm, càng cần tìm giải thích."
Bạch Cơ suy nghĩ, : "Ồ."
Thạch Sinh ở Phiêu Miểu các khá lâu, Nguyên Diệu cứ cách một thời gian ngoài ngõ, gốc cây hoè lớn xem nhưng A Phù vẫn trở .
Nhìn thấy mặt trời ngả về phía Tây, Bạch Cơ quyết định: "Không chờ A Phù nữa, chúng đến Thạch gia xem thử. Chuyện thực đơn giản dễ giải quyết." Thạch Sinh đồng ý.
"Vậy, chúng ngay bây giờ?"
Bạch Cơ Thạch Sinh, : "Trước khi , cần xác nhận một việc."
Thạch Sinh : "Việc gì?"
Bạch Cơ : "Thạch , ngươi thực sự tại mọc mặt ? Có lẽ nếu , giấc mộng sẽ kéo dài hơn, ngươi sẽ hạnh phúc hơn."
Thạch Sinh suy nghĩ, kiên định : "Ta tại mọc mặt , vì điều khiến ăn ngon ngủ yên. Ta chắc chắn nguyên nhân."
Bạch Cơ thở dài, : "Cũng . Dù , từ lúc ngươi mọc mặt , giấc mộng vết nứt, thể kéo dài thêm nữa."
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ giấc mộng gì thế?"
Bạch Cơ : "Một giấc mộng kỷ niệm tình yêu mất."
Nguyên Diệu vô cùng bối rối.
Bạch Cơ từ trong phòng lớn triệu hồi ba con ngựa từ bức tranh "Bách Mã Đồ" cùng Nguyên Diệu và Thạch Sinh rời .
Ly Nô ở Phiêu Miểu các trông coi cửa hàng.
Mặt trời ngả về phía Tây, hoàng hôn buông xuống, những ngọn núi ở ngoại ô nhuộm bởi ánh hoàng hôn vàng đỏ, phủ lên một lớp mờ ảo thật thật ảo ảo.
Trên sông Vị, một vầng trăng vàng mọc lên, vài ngôi phát ánh sáng mờ nhạt. Trăng trong nước và trăng trời phản chiếu lẫn mờ ranh giới giữa thực và ảo.
Núi Trúc, nhà Thạch Sinh.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thạch Sinh đến nhà Thạch Sinh, mặt trời biến mất.
Trong Trúc Sơn, thời điểm hoàng hôn giao giữa âm và dương, hiện ba màu sắc lốm đốm, một màu xanh biếc như ngọc bích, một màu vàng đỏ như hoàng hôn, một màu xám đen tối tăm.
Nguyên Diệu buộc ba con ngựa từ bức tranh trong rừng trúc để chúng ăn cỏ.
Bạch Cơ ngoài nhà Thạch Sinh, : "Khí gặp gió sẽ tan, gặp nước thì ngừng. Được nước là nhất, giữ gió là thứ hai. Phong thuỷ nơi đây thích hợp mộ." Thạch Sinh bối rối.
Nguyên Diệu giật , : "Bạch Cơ bậy bạ gì , thật thất lễ." Bạch Cơ : "Ý là phu nhân của Thạch an táng gốc cây nhót ở nhà Thạch Sinh là , nơi đây là một phong thuỷ.bảo địa" Thạch Sinh buồn bã, gì, gõ cửa.
Cộc cộc ... Cộc cộc cộc ...
Thạch Sinh gõ cửa lâu nhưng ai mở cửa.
Thạch Sinh nghi ngờ, : "A Cát và A Tường ? Sao lâu thế mà vẫn mở cửa? Hay là đang ăn cơm trong bếp..."
Bạch Cơ : "Để gõ cửa."
Bạch Cơ đến cửa nhà Thạch Sinh, ngươi giơ tay lên định gõ cửa.
Két...
Cánh cửa đỏ từ từ mở .
Bên trong cửa, ai.
Cửa tự mở.
Bạch Cơ : "Thạch , xem cửa nhà ngài đóng chặt."
Thạch Sinh vô cùng nghi ngờ, lẩm bẩm: "Không đúng cửa rõ ràng là đóng chặt mà."
Bạch Cơ về phía ngôi nhà trong hoàng hôn cánh cửa đỏ, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.
Bạch Cơ một nữa với Thạch Sinh: "Thạch , ngài chắc chắn tại mọc mặt ? Một khi bước qua cánh cửa , tất cả sẽ thể ." Thạch Sinh bên trong cánh cửa đỏ, kiên định gật đầu.
"Ta sự thật."
Bạch Cơ : "Vậy thì như ngài mong ."
Bạch Cơ bước bên trong nhà Thạch Sinh, Thạch Sinh cũng bước theo.
Nguyên Diệu cũng nhấc chân bước nhà Thạch Sinh.
Khi bước qua cánh cửa đỏ, Nguyên Diệu dường như thấy tiếng của một cô nương vang lên trong làn gió đêm. Hắn đầu về phía ba con ngựa trong rừng trúc nhưng phát hiện bốn cái bóng. Một con thỏ màu nâu bên cạnh ba con ngựa, đôi mắt đỏ ngầu về phía ngôi nhà.
Nguyên Diệu kinh ngạc, dụi mắt kỹ , con thỏ màu nâu biến mất chỉ còn ba con ngựa đang nhàn nhã ăn cỏ trong rừng trúc.
Bên trong nhà Thạch Sinh, ai. Thạch Sinh dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua hành lang, đến sân . Thạch Sinh bảo Bạch Cơ và Nguyên Diệu đợi ở sân , bếp xem A Cát và A Tường ở đó .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở sân , mắt là một biển hoa tú cầu màu đỏ rực.
Không xa, một cây nhót cô độc bức tường sân, cành lá xum xuê, quả vàng trĩu nặng.
Nguyên Diệu kỳ lạ, : "Ơ, những bông hoa tú cầu là màu xanh, giờ thành màu đỏ?"
Bạch Cơ : "Những bông hoa tú cầu vốn dĩ là màu đỏ."
Nguyên Diệu : "Không đúng là màu xanh mà. Ta nhớ rõ."
Bạch Cơ : "Đó là vì ngươi ảo giác che mắt. Hoa tú cầu màu xanh là ảo ảnh trong mộng, những bông hoa tú cầu màu đỏ mới là thực sự tồn tại."
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Ta mơ mà, những bông hoa tú cầu cũng là màu xanh."
Bạch Cơ : "Ngôi nhà vốn dĩ là một giấc mộng, ngươi tỉnh ngủ đều là đang mơ." Nguyên Diệu vô cùng bối rối, đang định hỏi kỹ thì Thạch Sinh tới.
Thạch Sinh cũng một mặt bối rối, : "Kỳ lạ, A Cát và A Tường trong bếp, họ ? Ta còn xem qua các phòng, A Phù cũng về."
Bạch Cơ : "Thạch , đường núi lâu như , trong sân chắc mệt , thể thư phòng của ngài nghỉ một chút ?"
Thạch Sinh : "Tất nhiên là . Thật thất lễ, nhà hầu, chỉ một chút loạn cả lên. Mời theo ."
Thạch Sinh dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến thư phòng.
Vì trời tối, Thạch Sinh tự tay thắp đèn hoa sen bốn lá đầu thú mạ vàng, thư phòng ngay lập tức trở nên sáng sủa. Thạch Sinh tiện tay mở nắp lư hương men xanh lam hình sư tử, định đốt hương.
"Chờ ." Bạch Cơ ngăn Thạch Sinh , : "Không cần đốt hương ảo mộng nữa."
Thạch Sinh ngơ ngác : "Hương ảo mộng là gì? Đây chỉ là hương cam tùng bình thường vị đắng mà cay, thể tĩnh tâm. Hương cam tùng thích hợp dùng mùa hè, cũng hợp với tâm trạng của , nhiều năm qua luôn dùng nó."
Bạch Cơ .
Thạch Sinh cũng đậy lư hương men xanh lam hình sư tử, đốt hương nữa.
Bạch Cơ đầu quan sát thư phòng thấy chiếc bình phong vân mẫu trang trí hoa văn xà cừ bốn tấm đặt giữa thư phòng và phòng ngủ.
Trên bình phong vân mẫu vẽ bốn bức tranh bốn mùa là xuân, hạ, thu, đông, cuộc sống hàng ngày của Thạch Sinh và thê tử. Mùa xuân hai cùng cưỡi ngựa ngoại ô, dạo chơi ngắm hoa. Mùa hè hai cùng tránh nóng, ngắm trời, bắt đom đóm. Mùa thu, hai lên cao ngắm cảnh, thưởng thức lá đỏ. Mùa đông, hai bên lò sưởi trong sân, ngắm tuyết.
Bạch Cơ kỹ bốn bức tranh bình phong, khóe miệng nở một nụ kỳ lạ.
Bạch Cơ : "Thạch , thể xem phía bình phong ?"
Thạch Sinh : "Được chứ. Phía bình phong là phòng ngủ của , cũng gì, chỉ vài con rối gỗ mà khắc khi biểu diễn múa rối dây năm xưa."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo Thạch Sinh qua bình phong vân mẫu, đến phòng ngủ.
Phòng ngủ trang nhã, ánh sáng mờ ảo, chỉ một chiếc giường La Hán gỗ đàn hương khắc hình Phúc Lộc Thọ, một chiếc gương đồng trang trí hoa văn nho chân hạc.
Thạch Sinh thắp đèn đồng tám cánh cây quế trong phòng ngủ.
Ánh sáng trở nên sáng hơn, Nguyên Diệu mới thấy bức tường đối diện giường La Hán gỗ đàn hương đặt một tủ đa bảo, trong tủ đa bảo bày nhiều con rối gỗ.
Những con rối gỗ đó cao một mét, đầu và khớp treo bằng dây trong suốt. Chúng đều mặt, từ trang phục thì thể thấy nam nữ, già trẻ, buôn bán, vua chúa quan . Những con rối gỗ đủ hình dạng đều phủ đầy bụi và mạng nhện. Trong đó chỉ vài con là mới hơn, một con là Thạch Sinh mặc áo lam hồ thủy, một con là nữ nhân mặc y phục đỏ, mặt nữ nhân mặc y phục đỏ hai hàng lông mày chỉnh tề. Một con là lão bộc tóc bạc mặc áo ngắn màu nâu và hai tiểu đồng.
Nguyên Diệu con rối nữ mặc áo đỏ, trong lòng đầy ngờ vực. Hắn cảm thấy dường như từng gặp nữ nhân ở đó, hình như trong một giấc mơ.
Bạch Cơ những con rối tủ đa bảo phủ bụi nở một nụ kỳ lạ: "Những con rối dây thật độc đáo." Bạch Cơ khen ngợi.
Thạch Sinh : "Những thứ đều dùng để biểu diễn dạo phố đây, đều là công cụ mưu sinh."
Bạch Cơ : "Thạch , những con rối gỗ đều do ngài tự khắc ?"
Thạch Sinh đáp: " ."
Bạch Cơ : "Đột nhiên một vở kịch tang gia, Thạch thể biểu diễn cho chúng một đoạn ?"
Nguyên Diệu sững sờ, cảm thấy Bạch Cơ thất lễ. cảm thấy Bạch Cơ chắc chắn lý do.
Thạch Sinh ngẩn , một lúc mới : "Được thôi."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, chúng thể xem kịch rối dây ."
Nguyên Diệu gật đầu.