Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 2: Nấm
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:07
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu các, bên trong.
Bạch Cơ uống Tuyết Liêm uống say mê sách.
Vi Ngạn vòng qua bình phong, Bạch Cơ ngẩng đầu lên .
"Vi công tử, hôm nay thời gian đến Phiêu Miểu các thế? Ngồi xuống uống chén ."
Vi Ngạn xuống đối diện Bạch Cơ, tự rót một chén Tuyết Liêm uống : "Bạch Cơ, gần đây bảo vật gì thú vị mới đến ?"
Bạch Cơ : "Ta mua một cái trống da từ các thương nhân Tây Vực, họ từ một bộ tộc thần bí nào đó trộm... , thu mua . Da trống là da của thiếu nữ, đêm trăng tròn gõ trống, trong tiếng trống sẽ xen lẫn tiếng hát u oán của thiếu nữ."
Vi Ngạn hứng thú lắm, : "Không ngươi tặng một cái dù da ? Đối với những món đồ bằng da , hứng thú lắm."
Bạch Cơ : "Ta còn mua một cái chuông gọi hồn từ các thương nhân Nam Cương, từ trong mộ tiền ngũ đế, tiếng chuông thể thu hút hồn ma. Vi công t.ử treo chuông gọi hồn ở Lầu Nhiên Tê, chỉ cần gió sẽ ngươi hồn dã quỷ đến tìm ngươi uống rượu tâm sự."
Vi Ngạn : "Không cần, gặp đủ yêu quỷ ! Ta chỉ vài món đồ chơi kinh dị, thú vị thôi, gặp ma."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Vi công tử, khẩu vị của ngươi ngày càng tầm thường, yêu cầu cũng ngày càng cao. Ta gần đây còn mua một kén bướm từ thương nhân ngoại quốc. Những kén bướm sẽ nở loài bướm gọi là Quỷ Mỹ Nhân. như tên gọi, Quỷ Mỹ Nhân đáng sợ, hoa văn cánh trái là mỹ nhân, hoa văn cánh là bộ xương, màu sắc rực rỡ và cả âm dương. Ta vốn định chờ khi chúng nở sẽ đặt ở sân Phiêu Miểu các để thưởng thức, nếu Vi công t.ử sẽ chịu đau lòng bán cho ngươi."
Vi Ngạn : "Cái thú vị đấy. Đáng tiếc bây giờ vẫn là kén, đợi nàng ấp chúng thành bướm sẽ quyết định mua ."
Bạch Cơ : "Được."
Vi Ngạn suy nghĩ một lúc hỏi: "Bạch Cơ, trong Phiêu Miểu các bảo vật nào thể giúp thấy thần tiên và hóa thành tiên ?"
Bạch Cơ : "Cái ... thật sự . Thần tiên ít khi xuống nhân gian, để gặp họ cần vận may còn phàm nhân hóa thành tiên là chuyện cần cơ duyên. Cơ duyên huyền diệu, trong cõi u minh, tự tạo hóa, dựa bảo vật nào mà ."
Vi Ngạn : "Thật sự ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . Nhân gian gặp ma thì dễ, gặp tiên khó lắm."
Vi Ngạn tỏ vẻ thất vọng.
Bạch Cơ Vi Ngạn, lòng tò mò hỏi: "Vi công tử, đột nhiên hứng thú với thần tiên thế?"
Vi Ngạn uống một ngụm Tuyết Liêm, : "Gần đây, chú trở về Trường An. Chú năm Hiển Khánh rời nhà xa, du hành khắp nơi, tìm kiếm thuật thành tiên. Ông hai mươi năm, tin tức, gia đình đều cho rằng ông bao giờ trở về nữa. Ai ngờ mấy ngày , ông bỗng nhiên trở về còn mang theo một món bảo vật quý hiếm."
Nguyên Diệu bước , thấy lời của Vi Ngạn, nhịn : "Đan Dương, theo , Vi bá phụ chỉ tỷ , , ngươi lấy chú thế?"
Vi Ngạn trả lời: "Không là chú ruột, mà là chú cùng tộc cùng họ. Vị chú tên là Đức Đoan là con của ca ca ông nội , là biểu của cha ."
Nguyên Diệu : "Thì là ."
Bạch Cơ hỏi: "Vi công tử, chú của ngươi mang về bảo vật gì thế?"
Vi Ngạn : "Gối Mộng Tiên."
Nguyên Diệu tò mò bèn xuống bên cạnh Vi Ngạn hỏi: "Đan Dương, gối Mộng Tiên là gì?"
Vi Ngạn : "Gối Mộng Tiên là một bảo vật của tiên gia, gối đầu nó thể gặp thần tiên trong giấc mơ, nếu trong mơ thần tiên chỉ dẫn thì thể phi thăng thành tiên."
Nguyên Diệu cảm thấy thần kỳ.
Bạch Cơ , : "Vô căn cứ."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, chẳng lẽ ngươi cho rằng gối Mộng Tiên là giả ?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, chú của ngươi thành tiên ?"
Vi Ngạn sửng sốt, trả lời: "Chưa."
Bạch Cơ : "Nếu gối Mộng Tiên thể giúp phàm thành tiên thì chú của ngươi sớm thành tiên còn mang gối Mộng Tiên trở về Trường An gì?"
Vi Ngạn : "Câu hỏi cũng từng hỏi chú . Chú rằng ông duyên thành tiên nên dù gối Mộng Tiên cũng thành tiên , ông sẵn sàng bán gối Mộng Tiên cho tiên duyên."
Bạch Cơ hỏi: "Gối Mộng Tiên bán ?"
Vi Ngạn : "Chưa. Đã mấy mua, giá của gối Mộng Tiên hiện tại lên đến ba trăm lượng vàng. Chú tạm thời quyết định bán cho ai, lẽ ông còn đang chờ giá cao hơn."
Bạch Cơ : "Chuyện thật thú vị. Vi công tử, thấy chú của ngươi thích hợp thương nhân hơn thần tiên đấy."
Vi Ngạn : "Chú những năm như , coi tiền tài như phân một lòng theo đuổi con đường thành tiên hư ảo. Nghe ông từng vì luyện tiên đan mà bán hết ruộng đất tan nát gia tài còn nợ nhiều tiền. May nhờ thím hiền lành lấy của hồi môn để trả nợ ông. Sau đó ông bỏ thê t.ử con, ngoài tìm tiên, suốt hai mươi năm, cũng là thím một gánh vác cửa nhà, cực khổ nuôi dưỡng biểu ca là Vi Phong trưởng thành."
Nguyên Diệu nhíu mày, : "Đan Dương, chú của ngươi thật quá vô trách nhiệm."
Vi Ngạn : " , nhắc đến chú đều lời gì . Tuy nhiên, thím khen ngợi và kính trọng, ai cũng ca ngợi bà hiền thục, điều, dịu dàng kiên cường, đều cưới thê t.ử nên cưới như bà ."
Nguyên Diệu cảm thán : "Chồng thường năm về, một nữ nhân một gánh vác cửa nhà, nuôi dưỡng con thơ trưởng thành, quả thật đáng khâm phục."
Bạch Cơ cũng : "Nghe vẻ vị Vi phu nhân thực sự dễ dàng gì. Giờ chồng trở về, gia đình đoàn tụ, bà chắc hẳn vui mừng? Cha trở về cùng tận hưởng niềm vui gia đình, biểu ca ngươi cũng nên vui mừng chứ?"
Vi Ngạn vẻ mặt lạ lùng, nghĩ một lúc : "Hình như vui lắm. Nghe , khi chú trở về, thím bỗng nhiên đổ bệnh, hình như là phong hàn, gì mà hồn ma đòi mạng. Biểu ca cũng thần trí yên, mỗi uống rượu cùng , luôn cảm thấy điều lo lắng. Có lẽ là do chú trở về quá đột ngột, họ kịp thích nghi, dù chú bỏ rơi thê t.ử con, biền biệt nhiều năm, ai cũng nghĩ ông c.h.ế.t ."
Bạch Cơ : "Phản ứng của Vi phu nhân thật thú vị."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, ngươi như ?"
Bạch Cơ : "Chồng trở về, bà vui mừng quá đỗi, tình cảm phu thê thắm thiết là bình thường oán hận tức giận, đối xử lạnh nhàt cũng là bình thường duy chỉ kinh hãi đến đổ bệnh phong hàn là bất thường."
Vi Ngạn suy nghĩ một lúc, : "Bạch Cơ, đến bất thường, chú cũng bất thường. Theo cha , khi chú trở về như thể trở thành khác, quên nhiều chuyện, thậm chí nhớ cái tên hiệu 'Quả Lang' mà khi còn nhỏ các họ trong tộc đặt cho. Chú giải thích rằng, khi du ngoạn sơn hà chú vô tình rơi xuống vách núi, thương ở đầu, mất trí nhớ. Sau , dù hồi phục phần nào nhưng vẫn quên nhiều chuyện."
Bạch Cơ : "Đây quả là một gia đình thú vị."
Nguyên Diệu : "Cũng gì bất thường, lẽ chỉ vì gia đình xa cách quá lâu, khi đột ngột gặp , đều quen thuộc với ."
Bạch Cơ đảo mắt, : "Vi công tử, đột nhiên hứng thú với gối Mộng Tiên. Ngươi giúp hỏi chú của ngươi xem, thể đến xem gối Mộng Tiên , nếu gối Mộng Tiên hợp mắt , giá cả thể thương lượng."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ ngươi còn coi thường gối Mộng Tiên ?"
Bạch Cơ : "Vừa là , bây giờ là bây giờ. Biết tiên duyên, thể thành tiên thì ."
"Được. Ta sẽ hỏi giúp ngươi."
Vi Ngạn đồng ý.
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Bạch Cơ thành Phật ? Sao đột nhiên thành tiên?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, thành tiên và thành Phật mâu thuẫn, thể thành tiên thành Phật. Sống đời, nhiều mục tiêu là chuyện ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ : "Vi công t.ử hứng thú với việc thành tiên ? Sao ngươi tự mua gối Mộng Tiên?"
Vi Ngạn thở dài : "Bởi vì chú là một vô dụng như , Vi gia đặt quy định mới cho con cháu, ai đam mê thần tiên pháp thuật sẽ đ.á.n.h gãy chân. Ta dám mua gối Mộng Tiên, nếu mua , cha sẽ đ.á.n.h gãy chân ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu im lặng.
Vi Ngạn một lúc, đó xem các hàng hóa kệ trong đại sảnh, cuối cùng mua một hộp hương Cà Nã.
Sau khi Vi Ngạn rời , Bạch Cơ việc gì bèn lên tầng hai ngủ, nàng dặn Nguyên Diệu khi ăn tối hãy gọi nàng dậy.
Khi mặt trời ngả về phía tây, Ly Nô từ ngoại ô hái nấm trở về.
Ly Nô mang một giỏ tre, vui vẻ hát líu lo, trông vẻ tâm trạng , bước chân cũng nhẹ nhàng như gió.
Nguyên Diệu đang xem sổ sách bên quầy thì thấy Ly Nô trở về bèn : "Ly Nô lão trở về. Có hái nấm ?"
"He he, mọt sách, hái nhiều nấm."
Ly Nô đặt giỏ tre lên quầy, tự hào .
Nguyên Diệu liếc thì thấy giỏ tre đầy ắp những cây nấm đủ màu sắc, cây đỏ như máu, cây xanh biếc như ngọc, cây vàng rực như hoàng kim, cây tím như mây.
Nguyên Diệu : "Không ngờ Ly Nô lão còn là một tay hái nấm giỏi hái nhiều như . Những cây nấm đủ màu sắc, thật mắt."
Ly Nô : "Không chỉ mắt mà còn ngon nữa."
Nguyên Diệu một nữa những cây nấm rực rỡ, trong lòng nghi ngờ, : "Ly Nô lão , những cây nấm ngươi mua từ chợ rực rỡ như thế , liệu những cây nấm ngon ?"
Ly Nô : "Chỉ cần là nấm thì đều ngon. Nấm do tự hái thì càng ngon hơn. Không khoác lác nhưng khi chế biến, những cây nấm dù dùng để hầm với giày thối của ngươi thì giày thối cũng ngon."
Nguyên Diệu tức giận : "Ly Nô lão đừng bậy, giày của thối."
Ly Nô : "Dù cũng thơm."
Nói xong, Ly Nô bèn cầm giỏ tre bếp nấu ăn.
Đến chiều tối, Ly Nô chuẩn xong một bữa tiệc nấm, gồm một bát canh nấm nấu cá chép, một đĩa nấm nướng muối tiêu, một đĩa nấm viên đậu phụ hấp, thậm chí trong cơm điêu hồ cũng nấm thái nhỏ.
Nguyên Diệu thấy bữa tối xong bèn lên lầu gọi Bạch Cơ xuống ăn cơm.
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ở sân ăn tiệc nấm.
Những cây nấm mà Ly Nô hái vị ngon, tuyệt diệu thể tả. Bạch Cơ và Nguyên Diệu cầm đũa như bay, ăn khen nức nở, Ly Nô cũng ăn nhiều còn tuyên bố ngày mai sẽ tiếp tục hái nấm.
Sau bữa tối, Bạch Cơ thiền trong phòng, Nguyên Diệu thấy ánh hoàng hôn bèn ở hành lang ngắm hoàng hôn, Ly Nô ở trong bếp rửa bát chảo.
Nguyên Diệu ngắm hoàng hôn suy nghĩ về những câu thơ về hoàng hôn. Bất ngờ: "bộp" một tiếng, từ bếp vang lên tiếng đồ sứ vỡ, ngay đó, một con mèo đen nhỏ hoảng hốt chạy .
"Chủ nhân, mọt sách, trong bếp đột nhiên xuất hiện một bầy ch.ó ác to lớn, chúng nhe răng gầm gừ ! Bếp thể ở !"
Nguyên Diệu kinh hãi, kịp suy nghĩ thêm về thơ bèn vội vàng về phía bếp.
"Ly Nô lão đừng hoảng, để xem."
Nguyên Diệu bước bếp thì thấy trong bếp, bếp lò và tủ, nồi niêu xoong chảo, thứ vẫn như bình thường chó. Tuy nhiên, cạnh bếp lò một chiếc bát sứ xanh vỡ.
Nguyên Diệu trong lòng thấy lạ, vội vàng ngoài tìm Ly Nô.
con mèo đen chạy bãi cỏ, đang đuổi theo cái đuôi của , ngừng tròn.
"Đồi Mồi, đừng chạy! Đồi Mồi, chờ , chờ !"
Nguyên Diệu kinh hãi hỏi: "Ly Nô lão đang gì ?!"
Mèo đen dường như thấy lời của Nguyên Diệu, mắt nó lờ đờ, vẻ mặt ngây dại gọi Đồi Mồi ngừng đuổi theo cái đuôi của .
Tình cảnh quá kỳ quái, Nguyên Diệu sợ hãi vội vàng tìm Bạch Cơ.
"Bạch Cơ, Ly Nô lão hình như bình thường, đột nhiên phát điên ?!"
Nguyên Diệu kịp chạy phòng, thấy tiếng hát của Bạch Cơ từ bên trong.
"Thức Lặc Xuyên, núi Âm Sơn. Trời như cái vòm, phủ khắp bốn bề. Trời xanh xanh, đồng rộng lớn. Gió thổi cỏ rạp thấy dê bò..."
Bạch Cơ đang hát bài "Thức Lặc Xuyên".
Nguyên Diệu tò mò, bước bèn kinh hãi tột độ.
Trong phòng tối, Bạch Cơ chân trần, tay áo bay phấp phới hát múa trong bóng tối, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm một .
"Trời xanh xanh, đồng rộng lớn. Gió thổi cỏ rạp thấy dê bò...Ôi, một cánh đồng cỏ lớn quá, vô biên vô tận, nhiều dê quá. Còn nhiều nhỏ nữa... Những nhỏ ơi, chúng cùng nhảy múa! Nhảy múa đến khi đói, chúng thể bắt dê nướng ăn... Hì hì hì..."
Bạch Cơ mắt lờ đờ, vẻ mặt ngây dại, nàng như thể đang cánh đồng cỏ tồn tại, cùng những nhỏ tồn tại nhảy múa và chằm chằm những con dê tồn tại.
Nguyên Diệu thấy cảnh tượng kỳ lạ như , sợ đến hồn bay phách lạc. Hắn gì, chỉ cảm thấy đầu óc chóng mặt, mắt mờ mờ, đột nhiên vỗ vai .
Nguyên Diệu đầu thì thấy một lão thần tiên râu tóc bạc phơ.
Lão thần tiên râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, mặc bộ trang phục ngũ sắc, một tay chống gậy trúc, tay cầm một cây linh chi, chân đạp mây ảo.
Nguyên Diệu lão thần tiên quen như thể từng thấy trong những câu chuyện về thần tiên từ khi còn nhỏ.
Lão thần tiên Nguyên Diệu, : "Chàng trai trẻ, ngươi thành tiên ?"
*
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Tiểu sinh thành tiên."
Lão thần tiên : "Phàm nhân ai là thành tiên, chắc chắn là ngươi từng thấy cảnh của tiên cung. Hậu sinh đây lão phu dẫn ngươi du tiên cung."
Nguyên Diệu đang định từ chối nhưng lão thần tiên nhiều bèn kéo lên mây, đưa đến một vùng đất phúc của thần tiên.
Nguyên Diệu thấy một dãy cung điện tuyệt , những cung điện rực rỡ sắc màu, hình dáng kỳ lạ, trông vẻ quen thuộc, giống như những cây nấm mà Ly Nô hái về.
Nguyên Diệu trong cơn mơ hồ, theo lão thần tiên dạo chơi trong những cung điện của thần tiên. Trong tiên cung đủ loại thần tiên, luyện đan lò, thiền cây tùng, uống rượu biển mây, đ.á.n.h cờ bên vách đá còn nhiều tiên nữ xinh mặc váy múa ao ngọc...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-2-nam.html.]
Nguyên Diệu cảnh tượng kỳ diệu thu hút, mê mẩn theo lão thần tiên du ngoạn tiên cung.
Không từ lúc nào, Nguyên Diệu dạo chơi trong tiên cung lâu, ban đầu tinh thần cực kỳ hưng phấn, cảm thấy mệt mỏi nhưng bây giờ cảm thấy chân tay mềm nhũn, tinh lực như rút cạn. Tuy nhiên hiểu vì , thể dừng bước chân, dù cơ thể mệt mỏi, tinh thần mệt mỏi, vẫn thể ngừng theo lão thần tiên dạo quanh các cung điện tiên cảnh.
"Hiên Chi, Hiên Chi..."
Từ mây vọng một tiếng gọi xa xăm, mơ hồ mà thực tại.
Ai? Ai đang gọi .
Nguyên Diệu dừng chân, để lắng tiếng gọi từ mây nhưng cơ thể lời, đôi chân cứ bước .
Đột nhiên, bầu trời rách một lỗ như thể ai x.é to.ạc bầu trời. Một dòng nước lũ cuồn cuộn từ trời đổ xuống ướt đẫm Nguyên Diệu từ đầu đến chân.
Khi nước lũ đổ xuống, lão thần tiên bên cạnh Nguyên Diệu bỗng nhiên biến mất.
Nước lũ lạnh buốt như nước giếng mùa thu, Nguyên Diệu lạnh đến rùng , ngay lập tức tỉnh táo .
Nguyên Diệu mở mắt, tiên cung biến mất, đang cửa Phiêu Miểu các, ánh sáng xung quanh rực rỡ, là ban ngày .
Vi Ngạn ánh mặt trời, cầm một chậu đồng, vẻ mặt kinh ngạc lo lắng. Trong chậu đồng còn chút nước, phần còn đổ lên Nguyên Diệu.
"À là Đan Dương! Tiên cung quá, ngươi thấy ?"
Nguyên Diệu mềm nhũn, tinh thần hoảng hốt, đột nhiên ngã xuống.
Vi Ngạn bỏ chậu đồng vội vàng chạy đến đỡ Nguyên Diệu.
"Hiên Chi, Hiên Chi ?"
Nguyên Diệu nghỉ ngơi một lúc mới dần tỉnh táo, cố gắng dậy.
"Lạnh quá. Đan Dương, ngươi đến đây? Bây giờ là giờ nào ?"
Vi Ngạn hoảng sợ : "Bây giờ là buổi sáng, đến tìm Bạch Cơ, về chuyện gối Mộng Tiên. Khi đến thì thấy ngươi đang trong ngõ c.h.ế.t, vẻ mặt kỳ lạ. Ta gọi ngươi nhưng ngươi phản ứng. Ngươi lúc thì Phiêu Miểu các, lúc còn ngừng lẩm bẩm, gì đó như 'lão thần tiên chậm một chút'. Ta ngươi đang gì bèn hỏi Bạch Cơ. Khi trong thì thấy Bạch Cơ còn kỳ lạ hơn, nàng ôm bàn ngọc xanh, là đang ăn đùi cừu nướng. Ly Nô thì treo ngược cây đào ở sân bằng đuôi, là dơi. Phiêu Miểu các ? Các ngươi đều ma ám ? Thật đáng sợ!"
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ đang gặm bàn ngọc xanh, quên luôn cảm giác mệt mỏi, vội vã dậy.
Nguyên Diệu loạng choạng Phiêu Miểu các, tiến thẳng phòng trong.
Vi Ngạn vội vàng theo.
Trong phòng trong, Bạch Cơ quả nhiên đang đất gặm bàn ngọc xanh. Tất nhiên, nàng thể gặm nhưng vẻ mặt nàng kỳ lạ như thể đang ăn đùi cừu nướng ngon lành và ăn thỏa mãn.
"Đùi cừu các ngươi nướng ngon thật, ngoài giòn trong mềm, béo ngậy nhiều nước, ăn xong chúng tiếp tục nhảy múa... hì hì hì..."
Nguyên Diệu lo lắng, lớn tiếng gọi: "Bạch Cơ, Bạch Cơ ma ám ? Tỉnh !"
Vi Ngạn : "Hiên Chi, đừng gọi nữa, gọi nhưng tác dụng. Ta lấy chậu nước giếng, đổ lên đầu nàng lẽ sẽ tỉnh , ngươi cũng là nhờ nước giếng mà tỉnh."
Nguyên Diệu run rẩy : "Đan Dương, đừng. Nước giếng lạnh lắm, Bạch Cơ sẽ cảm lạnh. Chắc chắn là nàng bệnh phiền ngươi đến phường Quang Đức, mời Trương đại phu đến."
"Được."
Vi Ngạn đồng ý ngay, vội vàng mời Trương đại phu.
Nguyên Diệu Bạch Cơ gặm bàn ngọc xanh thì vô cùng lo lắng. Hắn cố gắng sân , quả nhiên thấy Ly Nô đang treo ngược cây đào bằng đuôi, mắt tròn xoe, lẩm bẩm.
"Đã là ban ngày , dơi chúng ngủ thôi. Đồi Mồi ngủ ? Tại ngủ ?"
Rốt cuộc là chuyện gì đây?! Nguyên Diệu cảm thấy đau đầu, một cơn gió thu thổi qua, ướt sũng, khỏi rùng .
Nguyên Diệu cố gắng một bộ quần áo sạch sẽ, ép tỉnh táo, rửa mặt mũi, đốt lửa đun nước, pha một ấm Dương Hiên.
Không lâu , Vi Ngạn dẫn Trương đại phu vội vàng đến.
Trương đại phu chào Nguyên Diệu, đặt hộp t.h.u.ố.c xuống, bắt đầu hỏi bệnh.
Trương đại phu lượt bắt mạch cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô, khi hỏi Nguyên Diệu về những gì họ ăn hôm qua, trong lòng ông hiểu rõ.
"Nâm Chi sinh từ đất, đất khí hòa thì nấm Chi mọc, đất khí ô uế thì nấm độc hình thành. Các ngươi ba ăn nấm dại và ngộ độc! Tuy nhiên, các ngươi cũng khá may mắn, loại nấm ăn độc tính gây c.h.ế.t . Vì chỉ một lượng nhỏ độc tố thâm nhập cơ thể tê liệt ngũ cảm, gây ảo giác mà thôi."
Nguyên Diệu hỏi: "Trương đại phu, bây giờ ?"
Trương đại phu Nguyên Diệu, hỏi : "Hiện tại ngươi cảm thấy thế nào?"
Nguyên Diệu thật thà trả lời: "Có chóng mặt còn buồn nôn và sức lực..."
Trương đại phu : "Đó đều là bình thườngm lão phu sẽ kê cho các ngươi một thang t.h.u.ố.c kích thích nôn mửa. Sau khi sắc uống các ngươi sẽ nôn hết những tàn dư độc tố của nấm khỏi cơ thể, từ từ điều dưỡng thì sẽ khỏi thôi."
Nguyên Diệu cảm kích : "Đa tạ Trương đại phu."
Trương đại phu cầm bút kê đơn t.h.u.ố.c : "Sau các ngươi nhớ kỹ, ăn nấm độc bừa bãi."
Nguyên Diệu vội vàng gật đầu, : "Vâng, tiểu sinh chắc chắn nhớ kỹ."
Tiễn Trương đại phu xong, Nguyên Diệu cảm thấy chịu nổi, nhờ Vi Ngạn tiệm t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c còn thì xuống ghế quý phi.
Vi Ngạn còn cách nào khác đành cầm đơn t.h.u.ố.c đến tiệm t.h.u.ố.c gần nhất lấy thuốc. Lấy t.h.u.ố.c về xong bếp đun thuốc.
Thuốc kích nôn mửa sắc xong, Vi Ngạn rót ba chén, đưa một chén cho Nguyên Diệu. Nguyên Diệu uống ngay khi còn nóng bèn cảm thấy buồn nôn, chạy sân ói mửa. Sau khi nôn xong thì cảm thấy khá hơn nhiều.
Vi Ngạn cây đào, cho mèo đen uống t.h.u.ố.c nhưng mèo đen chịu uống. Vi Ngạn và Nguyên Diệu đành hợp lực bắt mèo đen đang treo ngược xuống, cưỡng ép cho nó uống thuốc.
Mèo đen uống t.h.u.ố.c xong nôn mửa mà mắt đảo ngược lên ngủ .
Thể lực của Bạch Cơ , khi gặm bàn ngọc xanh nữa, nàng bắt đầu nhảy múa với những tí hon thảo nguyên.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn tốn nhiều công sức cũng thể bắt Bạch Cơ đang múa.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn đang thì Bạch Cơ tự nhiên nhảy đến bên bàn ngọc xanh, cầm chén t.h.u.ố.c nguội ấm lên uống cạn.
"Đây là rượu ngon của Trường Sinh Thiên thảo nguyên mời ? Được, uống! Các ngươi hãy với Trường Sinh Thiên, đợi đến khi ngài đến biển cả, cũng sẽ mời ngài một chén rượu Kinh Mộng thơm ngon nhất trong bốn bể..."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ uống xong t.h.u.ố.c bèn yên lặng , ngã xuống đất nhắm mắt ngủ.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn bèn đỡ Bạch Cơ lên ghế quý phi, Nguyên Diệu lo trời lạnh, đắp cho Bạch Cơ một tấm chăn lông dê Ba Tư. Nguyên Diệu chạy sân , ôm mèo đen đang ngủ say t.h.ả.m cỏ đặt bên cạnh Bạch Cơ.
Vi Ngạn bên bàn ngọc xanh nghỉ ngơi uống Dương Hiên nghỉ ngơi. Từ sáng đến Phiêu Miểu các, bận rộn đến giờ, chạy đông chạy tây, mời thầy thuốc, sắc thuốc, từng nghỉ ngơi, cảm thấy sắp mệt c.h.ế.t .
Nguyên Diệu đến bên Vi Ngạn xuống.
"Đan Dương, vất vả cho ngươi . Lần may nhờ ngươi, nếu ba chúng còn đang ngộ độc mộng du nữa."
Vi Ngạn : "Cũng gì vất vả, chỉ là việc nhỏ thôi. Hiên Chi, các ngươi đừng ăn bậy nữa, quá nguy hiểm cũng quá đáng sợ."
Nguyên Diệu sợ hãi : "Tiểu sinh dám ăn nấm nữa."
Vi Ngạn : " , đến Phiêu Miểu các là với Bạch Cơ, chú mời nàng đến phủ xem gối Mộng Tiên. Giờ tình hình , chắc chắn là thể . Ta sẽ về với chú, bảo là Bạch Cơ hôm nay việc, để hôm khác."
Nguyên Diệu : "Cũng . Chuyện gối Mộng Tiên cũng vội."
Vi Ngạn lo lắng.
Nguyên Diệu hỏi: "Đan Dương trông vẻ lo lắng, ?"
Vi Ngạn : "Ta thấy chú kỳ lạ."
Nguyên Diệu hỏi: "Chuyện là ?"
Vi Ngạn : "Hôm qua, theo lời Bạch Cơ nhờ, đến thăm chú . Chú trông tiều tụy nhiều, ngài nghi ngờ đủ thứ, trông như đang sợ hãi điều gì đó. Ta bèn hỏi chuyện gì, chú g.i.ế.c ngài. Ta tò mò hỏi ai g.i.ế.c ngài. Ban đầu chú ấp úng , bèn đưa chú đến phường Bình Khang uống rượu, ba tuần rượu, ngài mới là thím g.i.ế.c chú."
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Đan Dương, thím của ngươi hiền lành, khen ngợi, ý hại ? Chắc chắn là chú của ngươi nhầm lẫn ."
Vi Ngạn : "Ta cũng nghĩ . chú chắc chắn, rằng ngài thấy thím lén bỏ thứ gì đó chén của chú, khi thím , chú đổ xuống ao, kết quả những con cá chép gần đó đều c.h.ế.t. Đêm qua ngài vô tình tỉnh dậy thấy thím đang lén mài một con d.a.o thái, con d.a.o đó mài sáng bóng như nước. Hơn nữa, khi chú ở lan can tầng ba ngắm cảnh, đột nhiên đầu thì thấy thím lặng lẽ đến phía , dường như đẩy ngài xuống. Chú còn nhiều chuyện như . Những chuyện chú bối rối, ngày đêm lo sợ, hồn vía lên mây."
Nguyên Diệu : "Có thể sự hiểu lầm nào đó ? Thím của ngươi g.i.ế.c chú của ngươi, phu thê với , đến mức thù hận sâu sắc chứ."
Vi Ngạn : "Hiên Chi , càng thiết càng dễ xa cách là phu thê. Giữa phu thê, thù hận sâu sắc mới nhiều. Chú bỏ rơi thê tử, những năm qua thím chắc chắn tích tụ nhiều oán hận, chú trở về thím thể kiểm soát báo thù ."
Nguyên Diệu : "Đan Dương thể khuyên chú của ngươi bàn bạc với con trai một chút, cả nhà rõ chuyện, giải tỏa oán hận thì cũng còn vấn đề gì nữa."
Vi Ngạn do dự một lúc : "Biểu ca của còn oán hận chú hơn cả thím. Từ nhỏ luôn các cùng tộc chế giễu vì chú. Chú ai để cầu cứu, hiện giờ ở trong nhà mà như ngoài. Trông như là chủ nhà nhưng thực tế ai theo lời chú cả. Mọi việc bên ngoài là do biểu ca quyết định, trong nhà thì do thím quyết định. Chú , chú định bán gấp gối Mộng Tiên, lấy tiền xong thì dọn ngoài sống."
"Chuyện ..."
Nguyên Diệu rõ chuyện nhà khác, cũng gì.
Vi Ngạn : "Tóm , đợi khi Bạch Cơ hồi phục, sẽ dẫn nàng đến phủ của chú xem gối Mộng Tiên."
Nguyên Diệu gật đầu.
Vi Ngạn nghỉ ngơi một lúc cáo từ về.
Bạch Cơ mơ màng tỉnh dậy thì là buổi chiều.
Bạch Cơ như trải qua một giấc mơ dài, nàng duỗi lưng dậy, ngáp một cái.
Nguyên Diệu bên bàn ngọc xanh ngẩn ngơ thì thấy Bạch Cơ tỉnh dậy, : "Bạch Cơ cuối cùng ngươi cũng tỉnh. Ngươi đói ? Khát ?"
Bạch Cơ quanh hỏi: "Hiên Chi thấy một nhóm tí hon ?"
Nghe thấy tí hon, Nguyên Diệu bèn thấy đau đầu.
"Bạch Cơ, tí hon nào cả, ngươi ngộ độcgây ảo giác thôi. Trương đại phu kê t.h.u.ố.c kích thích nôn mửa, đang sắc bếp, ngươi nhất nên uống thêm một chén."
"Bị ngộ độc gì cơ?"
Bạch Cơ thắc mắc hỏi.
Bạch Cơ dậy, vô tình đá mèo đen chân, mèo đen vững, rơi xuống ghế quý phi, tỉnh dậy.
"Ối chà, ngã c.h.ế.t gia !" Mèo đen mở mắt quanh, bối rối.
"Đồi Mồi ? Chủ nhân, mọt sách, Đồi Mồi ?"
Nguyên Diệu bắt đầu đau đầu, : "Ly Nô lão , Đồi Mồi cô nương từng tới đây, đó là ảo giác của ngươi thôi. Ngươi cũng ngộ độc, Trương đại phu kê t.h.u.ố.c kích thích nôn mửa đang sắc bếp, ngươi nhất cũng nên uống thêm một chén."
"Ta ngộ độc gì?" Ly Nô cũng thắc mắc.
Nguyên Diệu đành kể chuyện từ tối qua đến hôm nay : "Ly Nô lão , nấm độc thể ăn bậy, may là nấm ngươi hái độc tố gây c.h.ế.t , chỉ ảo giác, nếu hậu quả khó lường."
Ly Nô toát mồ hôi, : "Hóa , nấm thể ăn bậy !"
Bạch Cơ nghĩ , cũng sợ hãi.
"Là vua của long tộc, c.h.ế.t trận là phận, long vương kế nhiệm mạnh hơn g.i.ế.c cũng là vinh quang. Long vương ăn nhầm nấm dại ngộ độc c.h.ế.t, như chuyện . Cách c.h.ế.t thật mất mặt."
Ly Nô vội : "Chủ nhân, Ly Nô thà tự c.h.ế.t, cũng mất thể diện của ngài. Chuyện nấm độc , Ly Nô thiệt thòi vì học hành, nhiều. mọt sách, ngươi đầy bụng kinh luân, chẳng lẽ nấm độc ?"
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh những thứ ? Trong sách thánh hiền cũng nấm độc."
Bạch Cơ thở dài, : "Không c.h.ế.t là may mắn . Ly Nô, ngươi hái nấm dại lung tung nữa."
"Vâng, chủ nhân." Ly Nô đáp.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mỗi uống thêm một chén t.h.u.ố.c kích thích nôn mửa, nôn hết tàn dư độc tố trong cơ thể ngoài.
Ly Nô vứt hết nấm trong bếp, bắt đầu nấu một nồi cháo trắng thanh đạm dưỡng dày.
Nguyên Diệu kể lời của Vi Ngạn cho Bạch Cơ nhưng Bạch Cơ t.h.u.ố.c kích thích nôn mửa cho mệt mỏi, đang điều dưỡng sức khỏe, chỉ mà gì.
Chiều tối, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ba uống cháo trong sân . Cháo trắng thanh đạm mùi vị, ba ăn gượng ép nhưng cũng khẩu vị ăn thứ khác.
Ly Nô tiếc nuối, : "Bây giờ nghĩ , ảo giác thật . Không ăn nấm độc thì gặp Đồi Mồi cãi với ."
Bạch Cơ cũng hoài niệm, chép miệng : "Đùi cừu nướng trong ảo giác thật là ngon, rượu của Trường Sinh Thiên* cũng thật thơm ngon..."
* Trường Sinh Thiên: Vị thần tối cao của các bộ tộc du mục thảo nguyên là thần vĩnh cửu trong tín ngưỡng của họ, quyền lực tối cao.
Nguyên Diệu nhớ ảo giác cùng lão thần tiên du ngoạn tiên cung, cũng đột nhiên thấy hoài niệm.
"Sớm , tiểu sinh trả lời thành tiên , sẽ trải nghiệm khác ."