Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 2: Dị Tượng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:51
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cỏ hạ xanh mướt, màu biếc xanh rờn.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Vi Ngạn mái hiên, tận hưởng làn gió mùa hè mang theo hương hoa cỏ, trò chuyện.
Vi Ngạn bắt đầu về nỗi phiền muộn của .
Chuyện là thế .
Gần đây mới hạ, ở Tề Châu đột nhiên xuất hiện dị tượng.
Trong hồ Đại Minh mọc lên một bông hoa sen khổng lồ. Bông sen cao hơn một trượng, hoa lớn như ô, cánh hoa dày tầng tầng lớp lớp, một cuống bốn bông sen mọc cùng . Lá và hoa của bông sen ban ngày cuộn , chỉ khi ánh trăng ban đêm mới nở rộ ánh trăng.
Như để hợp với bông sen kỳ lạ , chỉ trong một đêm tất cả hoa sen trong hồ Đại Minh đều nở rộ sớm hơn dự định.
Hồ Đại Minh với những chiếc lá sen xanh mướt, hoa sen đua khoe sắc trong làn nước bốc mờ mờ, còn cá trắng bơi lội giữa những bông sen, cảnh giống như tiên cảnh.
Đầu mùa hè là mùa sen nở, hiện tượng kỳ lạ của hồ Đại Minh lập tức thu hút sự chú ý và bàn tán của .
Quan chức địa phương cũng kinh động, họ đây là điềm , vội mời đến một vị cao nhân hiểu về thiên văn địa lý và những điều huyền bí để khảo sát xem chuyện là như thế nào. Nếu đây là điềm và gây tai họa thì để hóa giải.
Vị cao nhân khi thăm dò, rằng đây là điềm lành.
Bông sen tên là sen Vọng Thư là một báu vật hiếm . Theo cổ thư ghi , thời Hán, nước Nam từng dâng lên Hán Linh Đế bông sen , trồng trong cung Vị Ương, đó thì tuyệt tích.
Hiện nay, hồ Đại Minh xuất hiện bông sen hiếm là nhờ sự trị quốc phương pháp của Võ Hoàng Bệ Hạ, đức độ cảm động trời đất nên mới cảnh tượng lành , đây là điềm lành do trời ban xuống.
Quan địa phương thì vui mừng khôn xiết, lập tức tấu, cho trạm dịch phi ngựa ngày đêm đưa tới Trường An, báo cáo lên Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên xem tấu chương xong thì lòng vui mừng, tò mò về sen Vọng Thư. Bà suy nghĩ rằng nếu hoàng đế nhà Hán thể trồng sen Vọng Thư trong cung Vị Ương thì cũng thể trồng nó trong cung Đại Minh.
Võ Tắc Thiên lệnh đưa sen Vọng Thư tới Trường An.
Việc vận chuyển sen Vọng Thư giao cho Lễ Bộ, do Lễ Bộ Thượng Thư Vi Đức Huyền phụ trách.
Khi đó, Vi Ngạn phái tới Tề Châu công tác, thành xong công việc, chuẩn trở về Trường An thì xảy việc sen Vọng Thư nở rộ trong hồ Đại Minh.
Vi Đức Huyền thấy con trai Vi Ngạn đang ở Tề Châu sắp về bèn giao cho Vi Ngạn việc vận chuyển sen Vọng Thư.
Vi Ngạn dám lơ là, chọn vài thợ giỏi trồng sen tại địa phương để họ di chuyển sen Vọng Thư từ hồ Đại Minh, đặt một cái bể nước lớn. Bể nước đổ đầy bùn và nước hồ Đại Minh để giữ cho hoa sen c.h.ế.t đường vận chuyển.
Vi Ngạn dẫn theo một đội binh lính phụ trách vận chuyển, cùng vài thợ chăm sóc hoa sen, vượt núi băng sông, ngày đêm gấp rút từ Tề Châu tới Trường An.
Sau khi rời khỏi hồ Đại Minh thì sen Vọng Thư bắt đầu héo úa đường.
Vi Ngạn lo lắng, những thợ cũng lo lắng, để chăm sóc sen Vọng Thư, họ mang theo vài bể nước hồ Đại Minh, kịp thời nước sạch cho hoa. Quan địa phương còn cố ý một chiếc xe ngựa nửa kín thể mở nắp, hoa sen thích ánh sáng mặt trời, ban ngày trời trong thì mở nắp xe cho hoa tắm nắng, ban đêm thì đóng nắp . Những thợ còn đốt than khói trong xe ngựa suốt ngày đêm.. Vì đầu mùa hè, trời lạnh, hoa sen thích môi trường ấm áp, quá lạnh sẽ c.h.ế.t.
Vi Ngạn và những thợ cẩn thận chăm sóc đường nhưng sen Vọng Thư vẫn héo úa từng ngày và sắp c.h.ế.t.
Vi Ngạn lo lắng đến ăn ngủ , hiểu rõ tính cách của Võ Tắc Thiên và tình hình hiện tại. Những báu vật khác nếu sự cố đường thì phụ trách vận chuyển cùng lắm giáng chức và phạt bổng lộc. sen Vọng Thư khác, nó mang ý nghĩa đặc biệt là điềm lành chứng tỏ sự trị quốc phương pháp của Võ Hoàng, đức độ cảm động trời đất. Võ Tắc Thiên luôn coi trọng ân huệ của trời, thêm nữa năm nay Từ Kính Nghiệp khởi binh mưu phản ở Dương Châu, bà càng cần những điềm lành để củng cố lòng dân. Nếu sen Vọng Thư c.h.ế.t đường, điềm lành biến thành điềm , Võ Tắc Thiên chắc chắn nổi giận, chỉ Vi Ngạn mất đầu mà cha cũng liên lụy, cả Vi gia thể lưu đày.
Vi Ngạn nghĩ nghĩ cũng cách nào khác, chỉ đành tăng tốc hành trình. ... Chỉ cần khi sen Vọng Thư c.h.ế.t hẳn, giao cho nhận, ít nhất cũng tránh tội c.h.ế.t.
Vi Ngạn tăng tốc hành trình để một lối thoát khác. Hắn báo cáo hành trình thực sự, thậm chí với cha Vi Đức Huyền, dẫn đội vận chuyển sen Vọng Thư về Trường An nhưng thành.
Vi Ngạn bố trí đội vận chuyển tại một trang viên hẻo lánh cách Trường An hai mươi dặm. Đội vận chuyển rõ tình trạng của sen Vọng Thư, nếu thể thành nhiệm vụ thì chắc chắn tránh khỏi tội, đường sống khác, chuyện chỉ theo sự sắp xếp của Vi Ngạn.
Vi Ngạn định ở ngoại thành lén thành, chạy đến Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu xong lời Vi Ngạn, đều ngạc nhiên.
Bạch Cơ : "Sen Vọng Thư nở trong hồ Đại Minh ư, thú vị thật."
Nguyên Diệu thương xót : "Đan Dương từ Tề Châu gấp rút trở về, chắc hẳn nhiều ngày ngủ , chẳng trách ngươi xanh xao và gầy nhiều."
Vi Ngạn lắc chiếc quạt xếp, than thở: "Ôi chao, ở Tề Châu công tác, ngày ngày yến tiệc ca múa, ăn uống no nê mập lên nhiều. Nhận việc vận chuyển sen Vọng Thư, lao tâm lao lực, ăn ngủ yên, chỉ trong hai mươi ngày giảm hai mươi cân. Nếu việc giải quyết thì cần Võ Hoàng chặt đầu, thể lo lắng mà c.h.ế.t ."
Nguyên Diệu an ủi Vi Ngạn: "Đan Dương đừng lo lắng quá, bảo trọng sức khỏe."
Bạch Cơ hỏi: "Vi công tử, sen Vọng Thư c.h.ế.t hẳn ?"
Vi Ngạn đáp: "Mấy ngày còn dấu hiệu sống nữa. Mọi đều sợ chịu trách nhiệm. Nên mới nghĩ cách tăng tốc hành trình lén về Trường An. Sau đó đến tìm ngươi hỏi cách giải quyết. Bạch Cơ chắc chắn giúp , chúng là bạn mà."
Bạch Cơ suy nghĩ một lát, : "Thế nhé. Việc thể chậm trễ, và Hiên Chi cùng ngươi đến trang viên xem tình trạng của sen Vọng Thư thế nào."
Vi Ngạn sững , : "Bạch Cơ quên gì ?"
Bạch Cơ ngạc nhiên, : "Ta quên gì ?"
Vi Ngạn : "Lấy tiền khách hàng. Bình thường khi việc cần nhờ ngươi giúp, ngươi chắc chắn sẽ lườm một cái, vắt kiệt một hồi mới từ từ giúp đỡ. Sao hôm nay đồng ý ngay thế? Còn nhắc đến chuyện bạc? Trên đường tới đây, chuẩn tâm lý tiêu hết tiền tích lũy nhiều năm ."
Bạch Cơ chợt hiểu, : "Lúc nãy chút việc phiền lòng, quên mất chuyện kiếm tiền. Vốn dĩ nghĩ... thể... Phiêu Miểu các thể đóng cửa, công t.ử là khách quen và bạn , giao dịch cuối cùng coi như là tặng tình cảm. nếu công t.ử chắc chắn trả bạc, cũng thể từ chối, để nghĩ xem giá cả..."
"Đừng, đừng..." Vi Ngạn vội vàng ngắt lời Bạch Cơ, : "Ta hề chắc chắn trả bạc, tình nghĩa vô giá, Bạch Cơ, chúng là bạn , đừng nhắc đến bạc nữa, hãy dùng tình cảm đáp tình cảm ."
"Hì hì, cũng ." Bạch Cơ .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu thu xếp một chút, chuẩn cùng Vi Ngạn đến trang viên ngoài thành.
Bạch Cơ trong vài câu với Cầu Tuân, dặn dò Ly Nô chăm sóc cho y cùng Nguyên Diệu và Vi Ngạn rời khỏi Phiêu Miểu các, lên chiếc xe ngựa của Vi Ngạn đậu tại chợ Tây.
Phu xe lái xe ngựa qua phố Chu Tước nhanh về phía ngoài thành.
Vì Vi Ngạn lén về Trường An, sợ đường gặp quen gây phiền toái nên đóng chặt cửa sổ, rèm xe cũng kéo kín.
Trời hè nóng bức, trong xe ngột ngạt, Nguyên Diệu trong xe mà mồ hôi ướt đẫm, cảm thấy khó thở. May mà lâu xe ngựa khỏi Trường An, quan đạo ngoại thành.
Vi Ngạn mở cửa sổ, cuộn rèm lên.
Bóng cây xanh mướt, gió mát hiu hiu.
Nguyên Diệu hít thở khí trong lành của ngoại thành mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Bạch Cơ trong xe suy nghĩ gì đó, động đậy, dường như cảm thấy nóng bức.
Vi Ngạn luôn lo lắng, khỏi Trường An mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bồn chồn, lúc thì kết già, lúc nghiêng dựa xe bất an.
Vi Ngạn thấy Bạch Cơ im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó, kìm hỏi: "Bạch Cơ Phiêu Miểu các thể đóng cửa là ?"
Bạch Cơ hồi thần, : "Mọi việc đời, bắt đầu ắt kết thúc. Phiêu Miểu các mở cửa tất nhiên sẽ ngày đóng cửa. Nếu Phiêu Miểu các đóng cửa thì sẽ một xa. Vi công t.ử nhớ chăm sóc nhiều cho Hiên Chi nhé."
Vi Ngạn lập tức đồng ý: "Chuyện cần ngươi , Hiên Chi là biểu ca của , tất nhiên sẽ chăm sóc y."
Nguyên Diệu thì trong lòng khỏi buồn bã.
"Bạch Cơ, dù chân trời góc bể, dù trời cao đất sâu, đều sẽ theo ngươi. Nếu ngươi... xa, cũng sẽ theo ngươi."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng ngốc nữa. Chuyện liên quan đến ngươi, sẽ trả khế ước bán cho ngươi. Sau khi xa thì ngươi sẽ tự do. Còn Ly Nô, nó cũng sẽ tự do. khế ước bán của nó khó tìm, quên mất để , thời hạn đó cộng trừ cũng rõ ràng, đo là một món nợ mơ hồ."
Nguyên Diệu thầy buồn bà, gì đó nhưng Vi Ngạn lên tiếng: "Hiên Chi, Bạch Cơ cần ngươi thì ngươi hãy từ bỏ . Bạch Cơ đóng cửa Phiêu Miểu các là định thế? Có về quê lấy chồng ? Đến Lúc đó nhớ gửi một thiệp mời, chắc chắn sẽ nhờ gửi lễ mừng cho ngươi."
Bạch Cơ : "Không về quê cũng lấy chồng, xa là đến Tây Phương Cực Lạc. cũng chắc chắn là xa, vẫn thể tiếp tục mở Phiêu Miểu các."
"Ồ." Vi Ngạn gật đầu, : "Dù xảy chuyện gì nhưng vẫn mong ngươi thể ở , nếu Phiêu Miểu các còn thì cảm giác Trường An sẽ thiếu điều gì đó, cũng sẽ thấy cô đơn."
Bạch Cơ thì thầm: "Ta cũng mong thể ở ... , chắc chắn ở ."
Trời xanh vạn dặm, mây trắng lửng lờ.
Xe ngựa tiếp tục đường ngoại thành, băng qua những cánh đồng ruộng mênh mông, về phía ngọn núi hẻo lánh. Trong rừng núi cây cối rậm rạp, tiếng ve kêu râm ran tán lá.
Không lâu , xe ngựa dừng một trang viên. Trang viên dựa lưng núi, diện tích rộng lớn, xa cách làng mạc và ruộng đồng yên tĩnh.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn xuống xe, gia đinh chờ sẵn ngoài trang viên để đưa ba trong.
Vi Ngạn đưa Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến một sân vườn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-2-di-tuong.html.]
Một chiếc xe ngựa đậu giữa sân, mái xe mở lộ một bể nước lớn.
Trong bể nước một cây khô héo khổng lồ, lờ mờ nhận hình dạng của một bông sen. Lá sen khô vàng cuộn , hoa sen chuyển thành màu xám đen, cây sen Vọng Thư sắp c.h.ế.t giữa làn nước gợn sóng trông cô đơn và lạc lõng.
Nguyên Diệu bể nước, thầm nghĩ cây sen Vọng Thư rõ ràng c.h.ế.t khô, lẽ thể sống .
Từ lúc bước sân vườn, ánh mắt Bạch Cơ cây sen Vọng Thư thu hút, nàng luôn chăm chú cây sen khô héo, đang suy nghĩ gì.
Vi Ngạn gấp gáp hỏi: "Bạch Cơ, tại cây sen Vọng Thư khô héo thế? Nó còn thể sống ?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, lúc các ngươi di chuyển và trồng cây sen Vọng Thư, bỏ sót gì ?"
Vi Ngạn hồi tưởng một lúc, : "Không , cố ý chọn những thợ giỏi trồng sen, tận mắt họ di chuyển cây sen Vọng Thư bể nước. Họ cẩn thận nhẹ nhàng, hỏng một chiếc lá sen, cũng rơi một cánh hoa nào."
Bạch Cơ : "Cây sen Vọng Thư hề hư hại nhưng các ngươi mất trái tim và linh hồn của nó."
Vi Ngạn sững sờ, : "Gì cơ? Một cây sen cũng trái tim và linh hồn ?!"
Bạch Cơ gật đầu, : "Có chứ."
Vi Ngạn suy nghĩ một lúc, sợ hãi, : "Có giống như cây sen Quỷ Thủ ? Nó cũng một hồn hoa kỳ quái, cuối cùng xuất hiện một hồn hoa nhỏ bằng ngón tay?"
Bạch Cơ : "Tình huống của sen Vọng Thư khác với sen Quỷ Thủ. Vi công t.ử yên tâm, sẽ xuất hiện hồn hoa cướp . Bản sen Vọng Thư linh hồn nhưng thấy nó một ảo ảnh con đang ngủ say. Ảo ảnh thể ngủ trong cây sen Vọng Thư nhờ một luồng linh khí của tộc nước. Linh khí quen thuộc, đó là linh khí của giao nhân."
Vi Ngạn : "Giao nhân? Thứ nửa nửa cá trong cổ thư ghi chép đó chứ?"
Nguyên Diệu kìm : "Giao nhân là thứ mà là một loài sinh vật sống nước. Trong "Sưu Thần Ký" ghi chép: Ngoài biển Nam Hải giao nhân, sống nước như cá, bỏ nghề dệt. Nước mắt của họ thể tạo ngọc trai."
Vi Ngạn : " thấy giao nhân ở hồ Đại Minh."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Không thể , vì linh khí của giao nhân mới là trái tim và linh hồn của cây sen Vọng Thư ... Vi công tử, các ngươi thấy gì khác thường xung quanh cây sen Vọng Thư ở hồ Đại Minh ?"
Vi Ngạn nghĩ một lúc, : "Có một con cá trắng... con cá trắng đó lúc ấn lúc hiện, mơ hồ như ảo ảnh, nó luôn quanh quẩn bên cây sen Vọng Thư. Khi chúng di chuyển cây sen Vọng Thư bể nước thì con cá trắng đó luôn ở gần chúng , dường như cùng bể nước với cây sen Vọng Thư nhưng thợ thuyền xua đuổi."
Bạch Cơ : "À, con cá trắng đó là trái tim và linh hồn của cây sen Vọng Thư. Nếu cây sen Vọng Thư sống , Vi công t.ử e rằng vất vả một chuyến, về hồ Đại Minh ở Tề Châu mang con cá trắng đó đến đây."
Vi Ngạn bèn ngã xuống đất.
"Ta ngày đêm vượt qua Tề Châu đến Trường An, một giấc ngủ yên, một bữa ăn ngon, giờ lên đường trở về ?"
Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn quá vất vả, đưa ý kiến: "Đan Dương, ngươi phái tin cậy trở về hồ Đại Minh việc , ngươi cứ ở trang viên nghỉ ngơi vài ngày..."
"Đây là việc lớn liên quan đến mạng sống, tin ai cả, tự thì hơn." Vi Ngạn yếu ớt .
Bạch Cơ : "Vi công tử, cây sen Vọng Thư linh khí của giao nhân bảo vệ thì nhiều nhất chỉ sống bảy ngày, ngươi tranh thủ thời gian."
Vi Ngạn dậy, : "Việc thể chậm trễ, ngay!"
Để tiết kiệm thời gian, Vi Ngạn chỉ chọn mười binh sĩ khỏe mạnh, trang nhẹ nhàng, cưỡi ngựa chạy nhanh về hồ Đại Minh. Đội quân và những thợ, cùng cây sen Vọng Thư đều để trang viên, do quản sự trang viên chăm sóc.
Vì trời muộn, trang viên cách thành Trường An hơn hai mươi dặm, kịp thành giờ giới nghiêm, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở trang viên, dự định ngày mai sẽ trở về Phiêu Miểu các.
Quản sự dám lơ là khách quý của Vi Ngạn, chuẩn hai căn phòng hạng nhất cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu, chuẩn sơn hào hải vị để tiếp đãi nhiệt tình.
Trang viên đình đài lầu các, phong cảnh như tranh nhưng Bạch Cơ tâm trạng thưởng thức, cũng hứng thú thưởng thức các món ăn ngon bày đầy bàn.
Nguyên Diệu cũng .
Núi cao trăng nhỏ, nước rơi quanh đình.
Bạch Cơ ngủ , ngẩn ngơ trong đình hóng mát thác nước từ lưng chừng núi chảy xuống.
Nguyên Diệu vốn đang sách đèn dầu, vô tình ngoài cửa sổ thì thấy bóng dáng áo trắng lẻ loi cô độc đình xa.
Nguyên Diệu đặt sách xuống, ngây về phía đình.
Nguyên Diệu , từ khi Cầu Tuân những lời đó, Bạch Cơ lo lắng. Y đến bên Bạch Cơ để cùng nàng hóng mát, giải tỏa tâm trạng cho nàng nhưng sợ phiền suy nghĩ của nàng.
Nguyên Diệu đăm đăm bóng dáng áo trắng trong đình, y cảm thấy cứ nàng như , ở bên nàng cho đến cuối đời, đến tận cùng của thời gian là một việc hạnh phúc và ý nghĩa. Trước đây y nghĩ rằng cuộc sống bình thường nhưng quý giá sẽ là mãi mãi nhưng thế sự vô thường, bây giờ khoảnh khắc đó sắp mất .
Nguyên Diệu đang ngẩn thì bỗng một tia sáng bạc lóe lên, một bóng xuất hiện mặt y.
Là một nam t.ử tóc bạc.
Nam t.ử mày kiếm mắt , dung mạo tuấn tú, khí chất của y cao vời vợi như ngọn núi độc lập, hùng vĩ như núi ngọc. Tóc bạc phấp phới, mắt vàng lạnh lẽo như băng đầy khí chất bá đạo và tà mị, làn da của y ẩn hiện ánh sáng.
Nguyên Diệu giật , sợ hãi như rơi hầm băng. Trong sự kiện sen Quỷ Thủ, Bạch Cơ mất một tai, Nguyên Diệu tìm tai cho Bạch Cơ, trong mơ vượt qua núi biển, đến hòn đảo Kình Lạc và thấy nam t.ử .
Là Long Ẩn.
Long Ẩn đến đây?!
Nguyên Diệu chằm chằm Long Ẩn, tâm tư chuyển động lập tức. Long Ẩn đột nhiên đưa tay bóp chặt cổ Nguyên Diệu. Sức mạnh của Long Ẩn lớn, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí. Nguyên Diệu bóp cổ, chỉ cảm thấy đầu óc cuồng thể thở nổi.
Đột nhiên một tia sáng vàng lóe lên. Một mũi tên vàng từ bên ngoài cửa sổ xuyên qua trung, đuôi tên mang theo ngọn lửa đỏ. Mũi tên nhắm thẳng giữa trán của Long Ẩn, mang theo sức mạnh ngàn cân, dường như sắp xuyên thủng .
Long Ẩn buộc thả Nguyên Diệu để né tránh. Mũi tên trượt qua, hóa thành ảo ảnh biến mất. Nguyên Diệu thở hổn hển, cuối cùng cũng phục hồi . Sợ rằng Long Ẩn sẽ tấn công nên vội vã lảo đảo trốn giá sách. Long Ẩn tấn công thêm mà đầu về phía cửa, quỳ một gối xuống hành lễ.
"Ẩn, tham kiến Vương."
Cửa phòng mở , Bạch Cơ chậm rãi bước , mắt cúi xuống Long Ẩn, sắc mặt giận dữ.
"Ta tưởng ngươi quên ai là chủ nhân của bốn biển, ai là vua của long tộc ."
Long Ẩn cúi đầu, : "Ẩn dám."
Nguyên Diệu vội chạy đến bên Bạch Cơ, thấy vết bầm cổ Nguyên Diệu, trong mắt Bạch Cơ hiện lên sự đau lòng. Một cơn gió mạnh cuốn về phía Long Ẩn. Long Ẩn tránh né, cơn gió đ.á.n.h trúng khiến cơ thể run rẩy, khóe miệng trào một dòng máu.
Bạch Cơ cúi mắt Long Ẩn, : "Tại ngươi hại Hiên Chi?"
Long Ẩn : "Ta thấy luôn lén ngài, tưởng rằng ý đồ với ngài..."
Nguyên Diệu , vội : "Ta Bạch Cơ là vì quấy rầy nàng... ý đồ ."
Bạch Cơ gằn, : "Là Long Ẩn ngươi ý đồ với đúng ?"
Ánh mắt Long Ẩn lóe lên, : "Ẩn dám."
Bạch Cơ : "Ngươi dậy chuyện ."
"Vâng, thưa Vương."
Long Ẩn dậy. Hắn Bạch Cơ, trong mắt vàng lạnh lẽo như băng một ngọn lửa.
"Vương, mấy ngàn năm gặp, sức mạnh của ngài mạnh lên nhiều."
"Ta rèn luyện ở nhân gian là để tu hành, tất nhiên tìm kiếm và thu sức mạnh."
Bạch Cơ cũng Long Ẩn, dùng khí mạch của long tộc cảm nhận linh lực xung quanh . Nàng khỏi kinh ngạc, sức mạnh của Long Ẩn tăng lên nhiều nhưng nàng cảm nhận sức mạnh khác thường từ . Chẳng lẽ, những gì Cầu Tuân là giả? Hay là Long Ẩn cố tình che giấu khí tức sức mạnh của ?
Long Ẩn : "Vương lãng phí tài năng đó là phúc của chúng sinh biển cả, mười phương yêu tộc, ba mươi sáu cựu bộ đều đang chờ ngài trở về."
Bạch Cơ thể thấu Long Ẩn thật giả, nàng chuyển đề tài.
"Ẩn, ngươi lên bờ gì?"
Long Ẩn : "Ta lên bờ là do tộc giao nhân ủy thác, một việc cần . Dự định xong việc sẽ đến Phiêu Miểu các thăm ngài, ngờ gặp ngài ở đây đêm nay."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi tại xuất hiện ở đây?"
Long Ẩn : "Là Tuyền Nữ dẫn đến."
Bạch Cơ nhướng mày, : "Tuyền Nữ là ai?"
Long Ẩn hướng về , : "Tuyền Nữ, ngươi ."