Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Hồi 2: Sen Quỷ Thủ - Chương 1: Hạ Viễn
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:11
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường An, phường Bình Khang.
Phường Bình Khang còn gọi là "Bình Khang Lý" ở phía đông bắc phồn hoa huyên náo nhất của Trường An là nơi tập trung hầu hết các ca kỹ và vũ nữ thời đó, các tửu lâu, quán cờ, nhà hát, thanh lâu và sòng bạc.
Giữa mùa hè nóng bức, Nguyên Diệu cái nắng gay gắt đến phường Bình Khang đưa hương Hòa La cho bà chủ Hoa.
Di Hoa ăn trưa xong, đang mái hiên rìa đường xỉa răng. Bà kỹ tính thì thấy Nguyên Diệu mang hương đến, xỉa răng kiểm tra chất lượng hương Hòa La.
Di Hoa mở hộp hương, dùng cây tăm bạc chọc một chút hương Hòa La, đưa lên mũi ngửi, lập tức nhíu mày, : "Hương bằng . Ngươi xem, là hàng vụn vặt. Với chất lượng như , chỉ trả ba lạng bạc, thể trả năm lạng."
Nguyên Diệu mệt khát, chỉ nhanh chóng thành công việc để uống đá ở quán nước ven đường. Thấy Di Hoa cố ý kiếm cớ ép giá, khỏi tức giận, : "Tiểu sinh chỉ phụ trách giao hàng, quyết định giá cả. Nếu Di Hoa ưng ý thì tiểu sinh mang hương Hòa La về ."
Di Hoa thấy Nguyên Diệu , mắt đảo một vòng, : "Thôi , trời nóng như thế ngươi vất vả giao hàng, sẽ trả ngươi năm lạng bạc. ngươi về với Bạch Cơ, đều là khách quen, giá cả cũng nên rẻ hơn một chút."
Nguyên Diệu : "Được, tiểu sinh sẽ ."
Di Hoa nhận hương Hòa La, gọi nha lấy bạc.
Nguyên Diệu chờ, Di Hoa vẫn tiếp tục xỉa răng.
Di Hoa liếc Nguyên Diệu, : "Trời nóng như , Nguyên công t.ử vội về? Hay là 'Trường Tương Tư' của một chút, tìm một cô nương xinh uống một chén rượu tương tư hãy ."
Nguyên Diệu vội vàng xua tay, : "Không, , tiểu sinh còn việc, tiện phiền."
Di Hoa thấy Nguyên Diệu cứng nhắc, khỏi lườm một cái.
Nha mang bạc đến giao cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu cất bạc tay áo, định rời thì thấy bên "Ôn Nhu Hương" đối diện "Trường Tương Tư" chợt náo loạn.
Một thư sinh trẻ tuổi đuổi ngoài, bà chủ Vân Thường của "Ôn Nhu Hương" mặt đầy giận dữ, hai bảo vệ bộ đ.á.n.h .
Hai bên đường hoa, vài cô nương trang điểm lộng lẫy và vài tiểu tỳ đều thò đầu khỏi lan can tầng hai hóng chuyện.
Vân Thường gằn : "Hạ công tử, ngươi hãy trả nợ ba mươi xâu tiền mới 'Ôn Nhu Hương' của thưởng thức phong nguyệt."
Thư sinh họ Hạ mặt mày cợt : "Vân Thường tỷ, nay là cuối tháng, tránh khỏi túi rỗng. Đợi đầu tháng , khi gia đình gửi tiền đến, chắc chắn trả cho tỷ."
Vân Thường : "Vậy tháng hãy đến."
Hạ Sinh : "Tỷ tỷ ơi, tỷ chẳng , mỹ nhân bên cạnh, thể sách, thơ phú . Hãy để 'Ôn Nhu Hương' ."
Vân Thường lạnh lùng : "Không trả hết nợ thì đừng mơ bước 'Ôn Nhu Hương' nửa bước."
Hạ Sinh còn gì đó nhưng Vân Thường xoay trong, chỉ để hai bảo vệ lực lưỡng ở cửa.
Hạ Sinh hai bảo vệ chỉ đành lặng lẽ lưng, về phía "Trường Tương Tư."
Di Hoa vốn đang xỉa răng, xem trò đối diện thì thấy Hạ Sinh về phía bèn vội vã xoay lẩn trong.
Nguyên Diệu từ xa thấy bóng dáng Hạ Sinh, cảm thấy quen mắt, bây giờ rõ mặt, khỏi kêu lên: "Tiến Hiền ?! Ngươi cũng đến Trường An ?"
Di Hoa thấy Nguyên Diệu và Hạ Sinh quen , mắt đảo một vòng yên.
Vị thư sinh họ Hạ tên Hạ Viễn, tự Tiến Hiền, Tương Châu, từng là đồng môn với Nguyên Diệu. Hạ Sinh quản ngại đường xá xa xôi đến Trường An là để du học chuẩn thi cử.
Hạ Viễn nhà giàu là phú hộ địa phương, tính tình , chỉ một đam mê, đó là thích mỹ nhân. Một khi thấy , thì tinh thần sẽ phấn chấn, sách văn ngừng. Nếu thấy mỹ nhân thì sẽ uể oải, chẳng chút hứng thú.
Hạ Viễn thấy Nguyên Diệu, gặp cố nhân nơi đất khách, vui mừng khôn xiết, : "Hiên Chi! Mấy năm gặp, hôm nay gặp ở đây! Ngươi đến Trường An cũng để chuẩn thi cử ? Ngươi đến lâu ?"
Nguyên Diệu ngại ngùng, : "Cái thật khó hết."
Di Hoa : "Hai vị công t.ử gặp nơi đất khách, chắc chắn nhiều chuyện , là 'Trường Tương Tư' của một chút, uống rượu chuyện."
Hạ Viễn gãi đầu, : " còn nợ Di Hoa mười quan tiền, e rằng bà cũng như bên , cho ."
Di Hoa : "Ta giống bọn bên , chỉ qua tiền bạc. Hạ công t.ử là khách quen, tạm thời túng thiếu gì quan trọng? Có Nguyên công t.ử ở đây, lẽ nào ăn uống ? Vào , sẽ kêu Dạ Lai chuẩn hương và rượu ngon cho các ngươi."
Hạ Viễn : "Mấy ngày gặp, thật nhớ Dạ Lai cô nương. Hiên Chi, chúng trong chuyện ."
Nguyên Diệu mơ màng Hạ Viễn kéo "Trường Tương Tư."
Trường Tương Tư, nhã gian.
Nguyên Diệu và Hạ Viễn đất, uống rượu trò chuyện.
Dạ Lai mặc váy lá sen màu xanh, búi tóc kiểu Oa Đọa, lười biếng dựa cửa sổ điều chế hương thơm.
Nguyên Diệu hỏi: "Tiến Hiền, ngươi đến Trường An bao lâu ?"
Hạ Viễn : "Ta đến Trường An cũng nửa năm, thuê một căn nhà của xa ở phường Tuyên Dương tạm trú. Bình thường ở phường Tuyên Dương ôn bài, chờ kỳ thi. Thi thoảng rảnh rỗi, mới đến phường Bình Khang uống một chén, giải tỏa nỗi cô đơn nơi đất khách."
"Phì!" Dạ Lai bên cạnh Hạ Viễn bằng đôi mắt lấp lánh nước, : "Hạ công tử, ngươi ngược . Ngươi rõ ràng là bình thường ở phường Bình Khang, tiền mới đuổi về phường Tuyên Dương."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Hạ Viễn lớn, phủ nhận, : "Haiz, ai bảo phường Bình Khang đầy mỹ nhân, ai ai cũng là tuyệt sắc giai nhân. Nhất là Dạ Lai cô nương xinh nhất, chỉ ở bên ngươi, mới sách thánh hiền."
Dạ Lai che miệng , liếc mắt đưa tình với Hạ Viễn, dậy : "Hạ công tử, miệng ngươi đúng là ngọt nhất. Ta sẽ chuẩn văn phòng tứ bảo, một tác phẩm truyền thế thì ngươi ."
Hạ Viễn : "Haha, sẽ ! Hiên Chi, ngươi đến Trường An từ lâu, tham gia kỳ thi ? Bây giờ ngươi sống ở thế?"
Nguyên Diệu đành trả lời mập mờ: "Vì bệnh nên tiểu sinh bỏ lỡ kỳ thi, tham gia. Hiện nay, kế toán ở một cửa hàng tạp hóa tên là 'Phiêu Miểu các' ở chợ Tây để kiếm sống. Hôm nay, đến 'Trường Tương Tư' giao hương liệu."
Một làn gió mang theo hương sen thoảng qua rèm.
Hạ Viễn và Nguyên Diệu cùng ôn những kỷ niệm thời còn đồng môn, chuyện về những quen và cảm nhận về những sách thánh hiền gần đây, cũng khá hòa hợp.
Dạ Lai mang văn phòng tứ bảo , mặt đầy vẻ sợ hãi.
Hạ Viễn thấy hỏi: "Dạ Lai ?"
Dạ Lai quỳ xuống, đặt văn phòng tứ bảo lên bàn gỗ, bí ẩn : "Vừa , ngoài lấy văn phòng tứ bảo, mất tay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/hoi-2-sen-quy-thu-chuong-1-ha-vien.html.]
Hạ Viễn xong, kinh hãi : "Chẳng lẽ phường Bình Khang thật sự ma?"
Nguyên Diệu mơ hồ hỏi: "Các ngươi đang gì ?"
Hạ Viễn : "Hiên Chi đấy thôi, gần đây ở phường Bình Khang, một cô nương và nhạc công mất tay."
Nguyên Diệu giật : "Ai tàn nhẫn c.h.ặ.t t.a.y khác như thế?! Có báo quan ?"
Dạ Lai : "Không chặt, mà là tay biến mất."
Nguyên Diệu ngớ , : "Tay biến mất là ?"
Dạ Lai run rẩy : "Là sáng dậy, còn tay nữa. Không vết thương, cũng đau, tay cứ thế biến mất. Có mất tay trái, mất tay . Trước phố 'Mẫu Đơn Lâu' là Ngọc Lộ, phố 'Bách Hoa Hiên' là nhạc công Tiểu Quân, và ở đối diện 'Ôn Nhu Hương' là chơi tì bà A Đạo, đều mất một tay như . Vừa , một bảo vệ ở 'Mẫu Đơn Lâu' sáng dậy cũng mất tay. Chắc chắn là do ma quỷ , thật là đáng sợ."
Hạ Viễn trêu chọc, nắm tay Dạ Lai : "Dạ Lai cẩn thận, kẻo đôi tay trắng nõn cũng biến mất đấy."
Dạ Lai sợ tái mặt, : "Hạ công t.ử đừng đùa như , thật là đáng sợ."
Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên. phường Bình Khang là địa bàn của ngạ quỷ, quỷ vương dẫn đầu một đám ác quỷ chiếm giữ nơi , thu hồn , ăn thịt . Hắn thường đồn đại rằng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở phường Bình Khang, mất tích ở đó nhưng từng ai mất tay ở phường Bình Khang.
Nguyên Diệu trong lòng tò mò, về hỏi Bạch Cơ, khi chuyện phiếm với Hạ Viễn vài câu bèn viện cớ việc, cáo từ về.
Hạ Viễn thấy Nguyên Diệu bèn kéo qua một bên, : "Hiên Chi, dạo túng thiếu, ngươi thể cho mượn vài lạng bạc ? Đợi đầu tháng , nhà gửi tiền đến sẽ trả ngươi."
Nguyên Diệu , vội lấy năm lạng bạc bán hương liệu đưa cho Hạ Viễn.
"Tiểu sinh ngoài vội vàng, mang theo tiền bạc, đây là năm lạng bạc bán hương liệu , Tiến Hiền cứ cầm tạm dùng ."
Hạ Viễn nhận bạc, : "Đa tạ Hiên Chi."
Nguyên Diệu cáo từ, trở về Phiêu Miểu các.
*
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Mùa hè ngày dài, rảnh rỗi việc gì, Ly Nô lười biếng dựa quầy ăn khô cá hương. Bạch Cơ đang ngủ trưa chiếc trường kỷ trong phòng, tỉnh dậy.
Nguyên Diệu bước cửa, Ly Nô ngửi thấy mùi rượu, : "Có mùi rượu... mọt sách, kêu ngươi phường Bình Khang giao hương liệu, ngươi uống hoa tửu ?"
Nguyên Diệu liên tục xua tay, : "Ly Nô lão , tiểu sinh chỉ uống một chén thanh tửu, uống hoa tửu."
Ly Nô dựng mày, lớn tiếng: "Cái gì? Ngươi thật sự uống rượu ?!"
Nguyên Diệu giải thích: "Tiểu sinh ở phường Bình Khang gặp một đồng môn cũ nhiều năm gặp, nơi đất khách gặp nên cùng ôn chuyện, uống một chén."
"Chỉ mọt sách nhà ngươi mới nhiều chuyện như , gia một đồng môn nào..."
"Đó là vì Ly Nô lão từng thư viện học nên đồng môn."
"Hừ! Học hành thì gì ghê gớm! , năm lạng bạc bán hương liệu ?"
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Tiểu sinh cho đồng môn mượn . Hắn túng thiếu, ở nơi đất khách quê tiền bạc gian khổ."
Ly Nô đập bàn, : "Cái gì? Ngươi đưa hết năm lạng bạc cho ?! Năm lạng bạc thể mua nhiều cá! Giấy nợ ? Lãi suất ? Ngày trả ?"
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Có cần những thứ đó ? Tiểu sinh yêu cầu Tiến Hiền giấy nợ, cũng lãi suất, càng ngày trả..."
Ly Nô mắng: "Hỏng , hỏng , năm lạng bạc mất ! Đó là năm lạng bạc đấy! Mọt sách, ngươi uống hoa tửu đến lú lẫn ?!"
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , tiền bạc mất, đợi khi Tiến Hiền dư dả, sẽ trả tiểu sinh. Và tiểu sinh uống hoa tửu mà!"
Ly Nô mắng: "Hừ! Thời buổi giấy nợ thì ai mà trả tiền? Năm lạng bạc đó chắc chắn là mất ! Tất cả là tại mọt sách ngươi uống hoa tửu đến lú lẫn !"
Nguyên Diệu lớn tiếng: "Tiểu sinh chỉ uống một chén thanh tửu, uống hoa tửu!"
Ly Nô sững , chống hông mắng: "Mọt sách, ngươi phản ! Xem thật sự là rượu gan to, ngươi còn dám lớn tiếng với gia ?!"
Nguyên Diệu lập tức xuống giọng, giải thích: "Tiểu sinh lớn tiếng với ngươi, là ngươi vô lý."
Nguyên Diệu và Ly Nô cãi to Bạch Cơ đang ngủ trưa giật tỉnh giấc.
Bạch Cơ ngáp dài, mặt giận dữ từ trong phòng bước .
"Trời nóng, khó khăn lắm mới ngủ , các ngươi cãi thanh tửu, hoa tửu gì đấy? Xem các ngươi uống độc tửu ."
Nguyên Diệu và Ly Nô lập tức im lặng như gà con.
Bạch Cơ duỗi Nguyên Diệu và Ly Nô, : "Các ngươi cãi chuyện gì thế?"
Nguyên Diệu kịp mở miệng, Ly Nô vội vàng mách: "Chủ nhân, mọt sách phường Bình Khang uống hoa tửu, tiêu hết năm lạng bạc bán hương liệu."
Nguyên Diệu vội : "Bạch Cơ, đừng Ly Nô lão bậy! Tiểu sinh chỉ là ở phường Bình Khang gặp một đồng môn cũ, cùng uống một chén ôn chuyện. Vì túng thiếu, mượn tiền của tiểu sinh, tiểu sinh mới cho mượn năm lạng bạc để xoay sở."
Ly Nô : "Gia bậy chỗ nào? Chẳng ngươi uống một chén rượu, tiêu hết năm lạng bạc ?"
Nguyên Diệu : "Dù là một chén rượu, năm lạng bạc nhưng cách của Ly Nô lão và của tiểu sinh vẫn sự khác biệt lớn!"
Ly Nô còn cãi, Bạch Cơ ngắt lời: "Thôi, thôi. Ta tưởng chuyện gì lớn lắm, hóa chỉ là chuyện nhỏ nhặt , đừng cãi nữa."
Ly Nô : "Chủ nhân, đó là năm lạng bạc đấy!"
Bạch Cơ : "Đó là bạc của Hiên Chi tiêu thế nào thì tiêu."
Nguyên Diệu giật hỏi: "Ý ngươi là ?"
Bạch Cơ : "Số bạc năm lạng đó sẽ trừ từ tiền công của Hiên Chi còn tính cả lãi suất nữa. Nói cách khác, từ tháng trở , Hiên Chi sẽ nhận tiền công trong nửa năm."
Ly Nô hả hê. Nó hóa thành một con mèo đen nhỏ, nhảy lên quầy tiếp tục ăn khô cá hương.
Nguyên Diệu đờ , rõ tiếng tim tan nát.