Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 9: Vương đạo
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:54
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng lên đến đỉnh trời, rừng núi âm u.
Gió đêm thổi qua những tán lá, phát tiếng xào xạc chậm rãi mà vang dội. Giữa biển rừng, làn sương đỏ như m.á.u trôi nổi, ẩn hiện tiếng thê lương đầy tuyệt vọng.
Một đoàn đại giá xa hoa âm thầm di chuyển trong núi Ly. Năm cỗ xe ngựa , hộ tống theo , xe nối tiếp , cờ phướn phấp phới.
Võ Tắc Thiên trong chiếc xe ngọc bích che bằng lọng hoa. Bà mặc trang phục trang trọng, khoác một bộ long bào màu vàng sáng, đeo mười hai hạt trân châu rủ xuống. Đối ứng với chuỗi ngọc, áo thêu các họa tiết mặt trời, mặt trăng, rồng và hổ.
Đoàn nghi lễ của hoàng đế âm thầm qua núi Ly trong đêm, vô cùng kỳ lạ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cỗ xe dẫn đầu của các đại thần, dẫn đoàn xe từ từ tiến lên.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, đến thăm núi Ly ban đêm, Võ Hoàng tại long trọng đến ?"
Bạch Cơ đáp: "Có lẽ là để tỏ lòng kính trọng với vị hoàng đế ở núi Ly, thất lễ."
Ly Nô bĩu môi : "Võ Hoàng thật phiền phức, bày cái trò . Lát nữa nếu gặp bọn tượng binh lính điên rồ , xem bà thế nào với đoàn nghi lễ ?"
Bạch Cơ ngáp một cái : "Không , ban ngày Quang Tạng quốc sư đến dọn dẹp, tất cả binh lính điên loạn nhốt địa cung ."
Không lâu , đoàn đại giá đến thung lũng.
Trong thung lũng, tám ngàn binh lính bằng đất sét lặng lẽ thành hàng, bộ binh và kỵ binh tạo thành đội hình chữ nhật, cung tên sẵn sàng, quân dung nghiêm chỉnh, khiến như trở về chiến trường cổ xưa hàng ngàn năm .
Khi xe ngọc của Võ Tắc Thiên tới, tám ngàn tượng binh lính một tiếng động chia hai bên, một cỗ xe kéo bằng sáu con tuấn mã từ từ tiến . Những con ngựa là ngựa sông Khúc, béo , đeo dây cương bằng vàng bạc sang trọng. Trên mái xe vẽ hình rồng quý phái cuốn quanh mây, xe ngựa trang trí bằng hoa văn mạ vàng, bên trong lót da hổ và da báo.
Một tượng binh lính đội vương miện cắt mây, mang kiếm dài bước , đến xe ngọc của Võ Tắc Thiên và hiệu mời bà lên xe vàng.
Võ Tắc Thiên về phía Bạch Cơ.
Bạch Cơ bước xuống xe ngọc và tiến về phía xe vàng.
Một tượng binh lính quỳ gối xuống, Bạch Cơ đạp lên chân nó và leo lên xe vàng.
Võ Tắc Thiên bước xuống xe ngọc, đến bên cạnh xe vàng và cũng leo lên.
Nguyên Diệu định bước xuống xe đuổi theo Bạch Cơ, nhưng Ly Nô kéo . "Đó là xe của đế vương, ngươi gì? Chúng ở đây đợi."
Nguyên Diệu sững yên.
Ở phía bên , Quang Tạng và Thượng Quan Uyển Nhi cũng do dự một chút nhưng cũng theo.
Sáu con tuấn mã kéo chiếc xe vàng bay lên trung, phóng thẳng lên núi.
Nguyên Diệu Bạch Cơ xe vàng bay lên núi, đuổi theo nhưng cách nào.
Ở phía bên , Quang Tạng tung một đạo bùa kiếm, mặt xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ từ hư .
Quang Tạng và Thượng Quan Uyển Nhi cưỡi lên thanh kiếm khổng lồ đó.
Thanh kiếm bay lên mây, đưa Quang Tạng và Thượng Quan Uyển Nhi bay về phía đỉnh núi.
Ly Nô thấy, bèn biến thành một con mèo yêu chín đuôi to bằng một con hổ, : "Mọt sách, mau lên đây. Đã họ , chúng cũng . Hoàng đế ở núi Ly tượng binh lính, Võ Hoàng đạo sĩ và đám tùy tùng chẳng nam chẳng nữ, nhưng chủ nhân của chỉ một , chúng theo , thể để chủ nhân chịu thiệt thòi."
"Được!" Nguyên Diệu vội vàng rạp xuống lưng mèo yêu chín đuôi.
Mèo yêu chín đuôi cõng Nguyên Diệu bay , phóng về phía đỉnh núi.
Trên đỉnh núi Ly, ánh trăng như tuyết, một cây tùng nghênh khách, ba chiếc bàn nhỏ bày theo thế tam giác. Trên bàn bày hoa quả và mỹ tửu. Bình rượu là một chiếc bình vuông đáy, tròn, chạm khắc hoa văn điểu văn, còn ly rượu là những chiếc ly ngọc chân cao chạm khắc mây.
Ba chiếc bàn nhỏ đều một tượng nữ hầu quỳ gối bên cạnh, chúng đang rót rượu từ bình điểu văn ly ngọc chân cao.
Bạch Cơ, Võ Tắc Thiên, và một hoàng đế mặc áo choàng màu đen, đội mũ thông thiên, mỗi quỳ một chiếc bàn nhỏ, uống rượu đàm đạo.
Quang Tạng và Thượng Quan Uyển Nhi lưng Võ Tắc Thiên.
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu và Ly Nô, mỉm : "Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi cũng lên đây ? Qua đây ."
Nguyên Diệu và Ly Nô , liền bước đến bên cạnh Bạch Cơ.
Ly Nô biến thành hình dáng chú mèo đen nhỏ.
Võ Tắc Thiên : "Đã lâu danh Tần Thủy Hoàng tài ba vô song, xưa nay từng ai, vô cùng khâm phục. Hôm nay hỏi ngài một chút về vương đạo."
Tần Thủy Hoàng đáp: "Quả nhân vương đạo, chỉ bá đạo."
Võ Tắc Thiên hỏi: "Bá đạo là gì?"
Tần Thủy Hoàng đáp: "Trời sinh vạn vật, vạn vật vì trời mà sinh. Đất vững, vì đất mà bình. Quả nhân là trời, quả nhân cũng là đất, chăn dắt thiên hạ, trị vì thiên hạ."
Võ Tắc Thiên suy nghĩ : "Ý ngài là thiên hạ gì quý hơn bản , bản chính là thiên hạ, thiên hạ chính là bản , tất cả lấy bản trọng, thuận theo thì hưng, nghịch thì diệt?"
Tần Thủy Hoàng gật đầu : "Trời đất hợp nhất, chỉ là tối cao. Thiên hạ phục thì dùng roi dài mà quất cho phục, nam chinh Bách Việt, bắc đ.á.n.h Hung Nô; sáu nước phục thì đốt sách, g.i.ế.c bọn hào kiệt, thống nhất đường lối, văn tự. Đó chính là vương đạo của quả nhân."
Võ Tắc Thiên : "Bá đạo thể nên trong thời loạn thế nhưng trong thời thịnh thế dễ mất lòng dân..."
Tần Thủy Hoàng đáp: "Thế của thiên hạ, thịnh thì suy. Lòng dân ngu , áp chế thì loạn."
Võ Tắc Thiên trầm ngâm hồi lâu, hỏi Bạch Cơ: "Vương đạo của ngươi là gì?"
Bạch Cơ đang nâng ly ngọc chân cao, thưởng thức ly mỹ tửu ngâm trong ánh trăng suốt tám trăm năm, Võ Tắc Thiên hỏi, nàng mỉm : "Vương đạo? Ta bao giờ nghĩ về nó, chi bằng hỏi đồng sự của . Ly Nô ."
Ly Nô đang mải suy nghĩ về việc buổi tiệc sẽ hái mầm hương xuân, chút lơ đãng, thấy Bạch Cơ hỏi, nó nhăn mặt đáp: "Chủ nhân, Ly Nô chỉ là một con mèo, đang rụng lông, gì cả."
Bạch Cơ mỉm : " ."
Võ Tắc Thiên và Tần Thủy Hoàng chút bối rối, khỏi .
Bạch Cơ : "Đạo khả đạo, phi thường đạo, . Vương đạo của , Ly Nô ."
Võ Tắc Thiên hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ đáp: "Vương đạo của là vô vi nhi trị. Ta hành động mà dân tự cảm hóa. Ta yêu tĩnh lặng, dân tự chỉnh đốn. Ta can thiệp, dân tự phú quý. Ta ham , dân tự giản dị."
Tần Thủy Hoàng hừ lạnh, vẻ mấy coi trọng đạo vô vi.
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Con rồng yêu thì , nhưng vô vi nhi trị, rõ ràng là lười biếng!
Võ Tắc Thiên suy nghĩ một lát, : "Vô vi nhi trị, đạo pháp tự nhiên, cũng là một vương đạo."
Tần Thủy Hoàng : "Vô vi tức là bất tài! Không hành động thể mở rộng bờ cõi, thể thống nhất thiên hạ? Phải tiến tới bá đạo mà đạt đến vương đạo, mới xứng với kỳ vọng của thiên hạ."
Bạch Cơ mỉm .
Võ Tắc Thiên : "Nếu dùng bá đạo để trị quốc, chỉ tôn lên cao, tránh khỏi việc khiến đời phẫn nộ, hậu thế sẽ gọi là bạo chúa."
Tần Thủy Hoàng đáp: "Sống gì vinh quang, c.h.ế.t gì đau buồn. Quả nhân hành bá đạo, lấy bản trọng, sợ lời của kẻ hậu thế."
Võ Tắc Thiên vẻ hiểu , im lặng .
Bạch Cơ mỉm hỏi: "Hiên Chi, nếu ngươi là đế vương, vương đạo của ngươi là gì?"
Nguyên Diệu giật , vội vàng đáp: "Tiểu sinh chỉ là một thư sinh, mặt hai vị thánh nhân, dám bừa."
Võ Tắc Thiên : "Không , thư sinh cứ thử xem."
Tần Thủy Hoàng cũng đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu vô cùng căng thẳng, nuốt một ngụm nước bọt đáp: "Vương đạo của tiểu sinh là nhân từ. Bản tính con vốn thiện, ai cũng lòng trắc ẩn. Làm đế vương, chỉ cần
nhẫn tâm, hành chính sách nhẫn tâm, thì thể trị thiên hạ trong lòng bàn tay. Mạnh T.ử , hành nhân chính mà vua, gì thể ngăn cản."
Tần Thủy Hoàng tỏ vẻ khinh thường: "Chỉ kẻ yếu mới lấy lòng nhân như đàn bà."
Nguyên Diệu nhớ đến những tượng sống bi thảm, thương xót họ vì d.ụ.c vọng của đế vương mà vô cớ g.i.ế.c c.h.ế.t, cảm thương cho họ chịu cảnh chia ly với , và phẫn nộ vì họ nhốt trong địa cung, trở thành đồ tùy táng cho đế vương.
Nguyên Diệu kìm mà : "Bệ hạ, trị quốc lấy đức, đối xử khoan dung với dân chúng thì quốc gia mới lâu dài. Nếu dùng bá đạo trị quốc, theo ý , g.i.ế.c hại vô tội thì thể kéo dài , nước Tần diệt vong chỉ hai đời..."
"Khụ khụ khụ..." Bạch Cơ dường như sặc rượu, đột nhiên ho dữ dội.
Nguyên Diệu nhận quá trong lúc tức giận, nên nhắc đến chuyện nước Tần diệt vong mặt Tần Thủy Hoàng, bèn vội vàng im lặng.
Mặt Tần Thủy Hoàng tái xanh, cảm xúc phần d.a.o động, tay cầm ly ngọc chân cao khẽ run.
Võ Tắc Thiên liếc Tần Thủy Hoàng, cúi đầu thưởng thức ly rượu.
Nguyên Diệu thấy Tần Thủy Hoàng đổi sắc mặt, tưởng rằng ông sẽ nổi cơn thịnh nộ, trong lòng chút lo lắng.
Bạch Cơ ngẩng đầu, lên bầu trời đêm đầy , mỉm : "Đêm nay trăng cùng sáng, thật bao! Ngũ tinh thất chính, hai mươi tám chòm , muôn ngàn tinh tú như ba ngàn thế giới, vận mệnh của vạn vật và chúng sinh. Quốc gia hưng thịnh suy vong, chẳng qua cũng là theo trật tự của tinh tú mà thôi, do sức vương đạo thể đổi."
Tần Thủy Hoàng , sắc mặt dịu một chút. Bạch Cơ sang Võ Tắc Thiên và hỏi: "Võ Hoàng bệ hạ, khi bàn luận lâu như , ngài ngộ vương đạo của ?"
Võ Tắc Thiên đặt ly ngọc chân cao xuống, đáp: "Tinh tú biến đổi ngừng, trần gian cũng đổi theo từng ngày. Hôm qua còn là Đại Đường, hôm nay là Đại Chu, ai rằng đế vương chỉ thể một vương đạo? Người trị thiên hạ nên lấy lòng thiên hạ lòng , lấy đạo của thiên hạ đạo của . Dù là bá đạo, nhân đạo, vô vi nhi trị, chỉ cần hợp thời, đều thể sử dụng."
Bạch Cơ mỉm .
"Haiz..." Tần Thủy Hoàng thở dài một tiếng. Bạch Cơ mỉm hỏi: "Bệ hạ, vì thở dài?"
Tần Thủy Hoàng thôi, im lặng một lúc, mới đáp: "Tinh tú biến đổi, nhân quả định, lẽ quả nhân nên sớm thuận theo thiên mệnh, nên cứ khăng khăng ngược trời."
Bạch Cơ : "Ngược thiên mệnh, thỏa hiệp với phận, đó chính là vương đạo của ngài."
Trăng lên đến đỉnh, trời lấp lánh, ba vị vương giả trong bữa tiệc cùng trình bày vương đạo của , rằng bữa tiệc dần kết thúc. Võ Tắc Thiên từ biệt Tần Thủy Hoàng, : "Nói chuyện với ngài, trẫm thu hoạch nhiều điều, hy vọng thể ngài chỉ giáo."
Tần Thủy Hoàng ngước bầu trời đầy , vẻ mặt bâng khuâng: "Nếu duyên, chúng sẽ gặp ."
Võ Tắc Thiên leo lên chiếc xe vàng sáu con tuấn mã kéo, tuấn mã tung vó, lao xuống núi.
Quang Tạng vội vàng cưỡi kiếm, cùng Thượng Quan Uyển Nhi theo .
Bạch Cơ, Tần Thủy Hoàng, Nguyên Diệu và Ly Nô đỉnh núi, xuống phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-9-vuong-dao.html.]
Trong thung lũng, những binh sĩ tượng xếp thành hàng như thể trở thời Tần. Quân đội Tần với trăm vạn hùng binh, hàng trăm cỗ chiến xa, những chiến binh trang vũ khí sắc bén, đang chờ đợi tiếng trống trận để chuẩn xung phong.
Một đoàn nghi trượng lớn lặng lẽ di chuyển giữa hàng ngũ trăm quân ngàn mã, đoàn nghiêm chỉnh, thanh thế vang dội, dần khuất xa trong ánh trăng.
Tần Thủy Hoàng theo đoàn nghi trượng của đế vương dần khuất xa, : "Nữ nhân thông minh hơn quả nhân, sẽ là một minh quân."
Bạch Cơ mỉm : "Thật hiếm khi thấy ngài khen một ."
Tần Thủy Hoàng đáp: "Thời đại khác, thế giới cũng đổi. Dù bây giờ dân Uyên Cừ trở , phục sinh quả nhân theo thỏa thuận, quả nhân cũng tự tin rằng thể giành thiên hạ từ tay nàng ."
Bạch Cơ : "Lời giống ngài chút nào."
Tần Thủy Hoàng đáp: "Thế giới đổi, quả nhân cũng đổi."
Trong lòng núi Ly, từ lăng mộ, văng vẳng tiếng than đau đớn và tuyệt vọng của những tượng binh sĩ.
Tần Thủy Hoàng lên bầu trời , : "Chúng cũng nên giải thoát . Quả nhân cũng nên rời ."
Bạch Cơ với đôi mắt vàng rực rỡ, giọng bay bổng như gió.
"Như ngài mong ."
Dưới ánh trăng, đỉnh núi, Bạch Cơ lẩm nhẩm chú ngữ, một luồng ánh sáng vàng bao phủ lấy núi Ly. Trong ánh sáng vàng, bánh xe luân hồi vòng, âm thanh phá băng vang lên từ hư , xen lẫn với tiếng rồng dài ngân nga.
Trong địa cung, thời gian ngừng trôi bỗng bắt đầu chảy trở , những bức bích họa tươi sáng dần phai màu, những dầm gỗ lầu dần mục nát, và những bộ xương trong phòng tuẫn táng bắt đầu hóa thành tro bụi. Những tượng binh lính vốn đang mất kiểm soát đột nhiên yên tĩnh , chúng dần mất thần sắc, từ trạng thái đau khổ chuyển thành an tĩnh, và cuối cùng trở thành những hình nhân đất sét trống rỗng.
Trong thung lũng, hàng ngàn quân mã trong lăng mộ, biến mất như sương sớm.
"À, quả nhân bỗng thấy nhẹ nhõm quá. Sống chắc đáng mừng, c.h.ế.t hẳn đáng buồn. Tám trăm năm , quả nhân cũng nên thôi."
Bóng dáng uy nghi của Tần Thủy Hoàng dần mờ nhạt trong cơn gió đêm, cuối cùng tan biến còn dấu vết.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đỉnh núi, lặng lẽ tiễn biệt Tần Thủy Hoàng, mỗi đều chìm suy nghĩ của riêng , tựa như ba tượng binh đất sét.
Một lát , Nguyên Diệu mới lên tiếng: "Từ giờ trở , núi Ly sẽ còn đế vương nào nữa ?"
Bạch Cơ thoáng ngẫm nghĩ : "Ông . Từ giờ, thế gian sẽ còn ông nữa."
Nguyên Diệu cảm thấy lòng nặng trĩu, nên gì.
Ly Nô cất lời: "Chủ nhân, mọt sách, bệnh ghẻ của Ly Nô vẫn khỏi. Trong núi Ly nhiều cây hương xuân. Đã đến đây , Ly Nô hái một ít. Các cứ ở đây đợi một lát, Ly Nô về ngay!"
Chú mèo đen nhỏ vội vàng chạy .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chỉ còn cách đỉnh núi đợi Ly Nô, cho đến khi trăng mờ dần mà vẫn thấy nó trở về.
Bạch Cơ ngáp liên tục, chờ thêm nữa, liền hóa thành một con bạch long, mang theo Nguyên Diệu buồn ngủ díu cả mắt trở về Trường An.
*
Phiêu Miểu Các, hậu viện
Vào buổi trưa, hương thơm của cỏ cây ngập tràn trong ánh nắng, lấp đầy gian trống rỗng giữa trời đất. Bạch Cơ hiên, uống tiên của núi Mão Sơn thong thả tắm nắng. Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, lên những đám mây trôi trời, đang suy nghĩ gì.
Dưới gốc cây đào, bên cạnh giếng cổ, một con mèo đen đang chăm chỉ dùng chày đá giã nước ép từ mầm cây hương xuân.
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu đang ngẩn ngơ, liền hỏi: "Hiên Chi đang nghĩ gì ?"
Nguyên Diệu hồn, đáp: "Tiểu sinh một bài thơ về Tần Thủy Hoàng, nhưng mãi thể suy nghĩ thông suốt."
Bạch Cơ : "Hiên Chi chẳng thường thương cảm cho những biến thành tượng sống, ưa gì Tần Thủy Hoàng ? Vậy tại thơ về ông ?"
Nguyên Diệu : "Mặc dù Tần Thủy Hoàng bệ hạ quá đáng trong việc tạo những tượng đất sống, nhưng ông thực sự là một đế vương vĩ đại, ai sánh bằng. Tiểu sinh vô cùng khâm phục tài năng và chí lớn của ông . Sau khi ông biến mất, trong lòng tiểu sinh cảm giác phức tạp, cứ thấy trống trải."
Bạch Cơ : "Vậy thì ngươi hãy một bài thơ tặng ông ."
Khi Nguyên Diệu đang trầm ngâm suy nghĩ, một nam t.ử mặc hoa phục bước hậu viện, chính là Vi Ngạn.
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, Hiên Chi, các ngươi thật nhàn nhã, trông cửa hàng mà ở vườn uống phơi nắng..."
Nguyên Diệu : "Đan Dương, ngươi tới đây? Mau xuống uống chén ."
Bạch Cơ : "Cũng mấy khách hàng nên lén lút hưởng chút thời gian rảnh rỗi thôi. Vi công t.ử tới thì chắc chắn chuyện ."
Vi Ngạn xuống bên cạnh Bạch Cơ, tự rót cho một chén , uống : "Bây giờ dám tùy tiện mua sắm gì nữa... Hôm nay chỉ đến một lúc, tiện thể từ biệt các ngươi."
Bạch Cơ ngạc nhiên : "Từ biệt? Vi công t.ử sắp xa ?"
Nguyên Diệu cũng : "Đan Dương định thế?"
Vi Ngạn buồn bã : "Ta núi Ly để sửa lăng Tần Thủy Hoàng, ngắn thì một hai tháng, dài thì nửa năm cũng về Trường An, sẽ gặp các ngươi."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tại ngươi núi Ly sửa hoàng lăng?"
Vi Ngạn than thở: "Đó là lệnh của Võ Hoàng bệ hạ. Võ Hoàng bệ hạ đột nhiên quyết định đến Thái Sơn tế trời nữa. Người rằng đạo trị quốc hỏi trời mà nên hỏi chính lòng . Mấy ngày , huyện Hàm Dương báo rằng hoàng lăng ở núi Ly sụp đổ, nên Võ Hoàng bệ hạ lệnh sửa . Công việc giám sát cổ mộ giao cho Phượng Các. Vì là việc vất vả nên bốc thăm để quyết định ai nhận nhiệm vụ, kết quả là trúng thăm. Không còn cách nào khác, ngày mai xuất phát Hàm Dương chuẩn ."
Đột nhiên, nàng quyết định Thái Sơn tế trời nữa, nàng rằng vì hỏi trời đường lối trị quốc, bằng hỏi chính lòng . Mấy ngày , huyện Hàm Dương báo tin lăng mộ núi Ly sụp đổ, Võ Hoàng lệnh sửa chữa . Công việc giám sát lăng mộ cổ giao cho Phượng Các, vì đây là một việc khổ cực nên rút thăm để quyết định ai đảm nhận, kết quả là trúng. Không còn cách nào khác, ngày mai lên đường đến Hàm Dương để chuẩn ."
Nguyên Diệu : "Khoan , Đan Dương, chẳng ngươi điều từ Phượng Các sang việc ở Lễ Bộ ? Tại công việc của Phượng Các vẫn liên quan đến ngươi?"
Vi Ngạn đáp: "Ta vẫn còn giữ một chức vụ ở Phượng Các! Lúc đó nghĩ rằng công việc ở Lễ Bộ bận rộn, nếu mệt mỏi quá nổi, thể trở về Phượng Các để tiếp tục giữ một chức nhàn hạ, sống qua ngày. Ai ngờ chẳng nhàn rỗi ở cả hai nơi."
Bạch Cơ phì : "Vi công t.ử quả thật là khả năng nên nhiều việc."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, đừng chế giễu nữa, thật khả năng , chỉ nhận lương mà việc..."
Bạch Cơ : "Nhận lương mà việc, đó là điều ai cũng mà."
Nguyên Diệu : "Đan Dương, suy nghĩ như là đúng. Ăn là điều đáng hổ của quan . Phục vụ cho đất nước nên lấy sự siêng năng và chăm chỉ niềm tự hào, những gì hổ thẹn với vua và dân, mới xứng đáng với bổng lộc của ."
Vi Ngạn đến đau cả đầu, thành hình chữ đại, : "Hiên Chi, ngươi giống cha quá , lải nhải ngừng? Nghe những lời là đau đầu, một lát ."
"Hi hi." Bạch Cơ .
Ánh nắng rực rỡ, bầu trời trong xanh như gột rửa, những đám mây khi cuộn khi giãn, biến đổi ngừng.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, đạo trị nước của Võ Hoàng là gì?"
Bạch Cơ suy nghĩ một chút đáp: "Đạo trị nước của một đế vương chỉ thể đ.á.n.h giá khi ông qua đời. Tần đế luôn tuân theo con đường bá đạo, nhờ đó mà thống nhất sáu nước. Võ đế chỉ mới bắt đầu con đường đế vương, ai bà sẽ theo đạo nào, thể là bá đạo, thể là nhân đạo, thể là đạo vô vi, hoặc là một đạo nào đó khác... Giống như những đám mây trời, tùy theo gió mà đổi, ai trong chốc lát sẽ trở thành hình dạng gì."
Nguyên Diệu : "Vậy thì chỉ thể chờ xem bà hành động như thế nào thôi."
Bạch Cơ : " ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, đạo trị nước của ngươi thực sự là vô vi ?"
"Phì!" Bạch Cơ : "Ta chỉ thuận miệng thôi, bao giờ suy nghĩ về những điều phức tạp như đạo trị nước. Tuy nhiên, những năm qua, thực sự chú tâm việc thống trị của long tộc, chỉ tập trung việc tìm kiếm và thu thập sức mạnh trong trời đất, cũng thể coi là vô vi mà trị. Đêm đó tại yến tiệc Tam Vương, học hỏi nhiều điều, những ngày gần đây đang suy nghĩ nên học theo Tần đế thực hiện bá đạo, khi thực hiện bá đạo, cả ba giới sáu đạo đều sẽ trở thành lãnh thổ của long tộc..."
Nguyên Diệu nhăn mặt : "Bạch Cơ đừng nghĩ linh tinh nữa, ngươi vẫn nên giữ yên tĩnh và vô vi thôi. Nếu ngươi gây đại họa, khiến sinh linh đồ thán, thì hình phạt sẽ còn chỉ là thu thập nhân quả trong cõi nhân gian nữa ."
"Ồ" Bạch Cơ vui đáp .
"Khò..."
Vi Ngạn bên cạnh, ngủ mất.
Nguyên Diệu đột nhiên nhớ điều gì đó, dậy trong phòng.
Bạch Cơ uống lên trời suy tư.
Một lát , Nguyên Diệu trở . Hắn cầm theo một tấm t.h.ả.m lông cừu Ba Tư và một tờ giấy. Trên tờ giấy mực còn khô, đó là bài thơ mới .
Nguyên Diệu đắp tấm t.h.ả.m lông cừu Ba Tư lên Vi công t.ử đang ngủ, Vi công t.ử trở tiếp tục giấc ngủ. Bạch Cơ cầm lấy bài thơ của Nguyên Diệu, lên:
"Vương đồ bá nghiệp động Cửu Châu, công vượt Nghiêu Thuấn diệt chư hầu.
Mạ vàng chạm ngọc tiêu binh khí, xa văn thống nhất trị thiên thu.
Không sinh c.h.ế.t thành tro bụi, cốt nhục vong hồn úa tàn.
Bồng Lai mờ mịt xa trời đất, núi Ly hoang vắng trống gò xưa."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đ.á.n.h giá Tần Thủy Hoàng cũng cao đấy chứ."
Nguyên Diệu đáp: "Ông là một vị đế vương vĩ đại. Tiểu sinh mấy ngày nay luôn một bài thơ cho ông, chợt nghĩ . lúc thể nhờ Đan Dương mang đến núi Ly, đặt trong lăng mộ của hoàng đế, thể hiện chút kính ý và tưởng nhớ của tiểu sinh."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Núi Ly hoang vắng trống gò xưa... Câu thơ thật khiến đau lòng, thêm một cố nhân , trời đất mà trống trải, khiến lòng thêm phần bâng khuâng."
Nguyên Diệu : "Cố nhân cuối cùng cũng sẽ chia ly, Bạch Cơ đừng buồn nữa."
Bạch Cơ thở dài : "Hiên Chi, nghĩ rằng chuyện bá đạo thể suy xét. Dù thì lãnh thổ của long tộc hiện tại chỉ bốn biển, nếu thể thống nhất tam giới lục đạo, chắc hẳn sẽ thú vị."
Nguyên Diệu xong, hét lên: "Không thể suy xét, ngay cả trong mơ cũng thể suy xét! Bạch Cơ nên tu dưỡng tâm, giữ thanh tịnh vô vi!"
"Ồ!" Bạch Cơ vui đáp .
Một cơn gió thổi qua, những cánh hoa đào đỏ từ bên giếng cổ rơi xuống, rơi như mưa.
Dưới gốc cây đào, con mèo đen đang chăm chỉ giã nước ép từ mầm cây hương xuân. Khi thấy những cánh hoa rơi xuống như bướm bay, nó bỗng ngứa ngáy trong lòng, bèn bỏ chày đá xuống, nhảy tung tăng đuổi theo những cánh hoa.
Cỏ cây mọc um tùm, xanh biếc như ngọc bích, mùa hè đến.
(Kết thúc "Hoạt Nhân Dung").