Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 9: Cá cược

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:07
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời quang, mây tạnh.

Ly Nô sáng sớm thức dậy thì thấy Bạch Cơ về, vui mừng khôn xiết.

"Chủ nhân, ngài cuối cùng về! Ngài , mọt sách ngày ngày trốn việc, cả Phiêu Miểu các đều dựa Ly Nô bận rộn, mệt c.h.ế.t . Ly Nô ngày nào cũng bận từ sáng tới tối, chẳng nghỉ ngơi phút nào. Ngài xem, Ly Nô mệt đến phát ốm ."

Nguyên Diệu thấy, tức giận : "Ly Nô lão ... ngươi..."

Mèo đen nhe răng : "Ngươi gì ngươi, mọt sách mau việc ?"

Nguyên Diệu dám cãi , đành im lặng chịu đựng.

Để thể hiện cần cù chịu khó hoặc là vì dối mà thấy áy náy, Ly Nô kéo thể bệnh tật bếp nấu một nồi cháo bữa sáng cho ba .

Bạch Cơ ăn xong bữa sáng, định đến Vi phủ, Nguyên Diệu lo lắng, cũng cùng nàng. Hai đến phố Sùng Nhân, Nguyên Diệu thấy Vi phủ hiện dâu Đế Nữ.

Nguyên Diệu phát hiện dâu Đế Nữ dường như lớn hơn hôm qua, cây cổ thụ vươn cao trời, tán lá xòe rộng như che trời, gần như bao phủ bộ phố Sùng Nhân.

Bạch Cơ dừng chân , nàng cây cổ thụ yêu dị, trong mắt hiện ánh khác lạ.

"Chuyện ..."

Bạch Cơ vội bước về phía phố Sùng Nhân.

Nguyên Diệu vội theo .

Phố Sùng Nhân, Vi phủ.

Vi Ngạn vì chuyện dâu Đế Nữ mà lo lắng, mất ngủ cả đêm, đến sáng sớm mới ngủ, đang mơ màng thì Nam Phong gọi dậy.

"Công tử, tỉnh dậy, Bạch Cơ và Nguyên công t.ử đến !"

Vi Ngạn vốn đang đầy bụng lửa giận nhưng Nam Phong báo rằng Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến. Cơn giận bèn tan biến, vui mừng khôn xiết, chẳng kịp mang giày chạy chân trần xuống lầu Nhiên Tê, cửa lớn đón tiếp.

Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài hoa văn tuyết, khoác áo choàng màu ánh trăng thêu một đóa hồng mai, yên lặng cửa Vi phủ. Mái tóc đen như ngọc của nàng búi thành búi như ý, cài một cây trâm ngọc lục bảo, tua rủ xuống những sợi dây kim loại nhỏ và chuỗi hạt cườm bạc.

Bạch Cơ ngước dâu Đế Nữ che trời Vi phủ, đang nghĩ gì.

Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn mặc áo ngủ, chân trần chạy , khỏi há hốc mồm.

"Đan Dương lạnh ?"

Vi Ngạn để ý đến Nguyên Diệu, nắm lấy tay Bạch Cơ, chỉ dâu Đế Nữ phía , tức giận : "Bạch Cơ xem ngươi bán cho thứ quỷ quái gì, ngươi hại c.h.ế.t !"

Bạch Cơ tỉnh , : "Vi công tử, lời của ngươi kỳ quá. Ta hại ngươi, ngươi luôn thích những vật kỳ quái bình thường, bán thứ theo ý ngươi . Ngươi dâu Đế Nữ , khắp thành Trường An thứ gì kỳ quái hơn nó !"

Vi Ngạn : "Cái thì kỳ quái quá mức ! Nó cứ loạn thế , Vi phủ nhà ai cũng sẽ mất mạng. Bạch Cơ, mau giúp giải quyết chuyện !"

Bạch Cơ rút tay khỏi tay Vi Ngạn, : "Ta đến đây là để giúp ngươi giải quyết chuyện . À, Vi công tử, chân ngươi đỏ lên vì lạnh , ngươi thấy lạnh ?"

Lúc Vi Ngạn mới cảm thấy chân lạnh buốt, Bạch Cơ rút tay, mất điểm tựa, chợt vững, Nguyên Diệu vội vàng tiến tới đỡ . lúc đó, Nam Phong mang áo choàng và giày đuổi theo ngoài thì thấy Vi Ngạn lạnh run cầm cập bèn vội giúp mặc giày và khoác áo choàng lên.

Bạch Cơ bước trong Vi phủ, Vi Ngạn, Nguyên Diệu và Nam Phong vội theo .

Mặt đất phủ đầy tuyết, trắng xóa một màu, cây dâu khổng lồ sừng sững lầu Nhiên Tê, màu xanh lục pha lẫn với những điểm đỏ rực trông thật chói mắt.

Bạch Cơ dừng đất trống, ngước dâu Đế Nữ.

Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Nam Phong cũng dừng bước khi thấy Bạch Cơ dừng .

Bạch Cơ với dâu Đế Nữ: "Phu nhân, đừng ngang bướng nữa, hãy về Phiêu Miểu các cùng ."

Dâu Đế Nữ lặng yên tiếng động.

Bạch Cơ : "Phu nhân nhất định về cùng ."

Dâu Đế Nữ vẫn lặng yên tiếng động.

Không gió nhưng mặt đất bỗng nổi lên một cơn lốc xoáy, tuyết còn sót bay tán loạn.

Bạch Cơ dâu Đế Nữ, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, tay áo của nàng tự động phất phơ trong gió, đầu ngón tay lóe lên một tia sáng.

Đột nhiên, cây dâu khổng lồ rung chuyển dữ dội, cành lá xanh biếc dường như sống , mọc dài và lan rộng. Từ giữa những cành lá xuất hiện vô xúc tu sắc bén như lưỡi dao, chúng vung vẩy trong gió, trông thật dữ tợn.

Cây dâu biến thành yêu quái, tiếng rùng rợn vang lên từ trong cây.

"Ha ha ha ha ha..."

Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Nam Phong chứng kiến cảnh tượng , chợt sững sờ.

Bạch Cơ thở dài : "Có vẻ như phu nhân quyết tâm, đầu ."

Từ trong cây dâu, vọng một giọng âm u.

"Ta thể . Nguyện vọng của sắp thành hiện thực !"

Bạch Cơ dâu Đế Nữ hóa yêu, : "Phàm sự đời đều là hư ảo, tất cả những pháp hữu vi đều như giấc mộng như bọt nước như bóng sương như ánh điện, nhận chúng như thế. Phu nhân, đời vốn dĩ là hư ảo, ngươi c.h.ế.t từ lâu, cớ còn chấp niệm mối hận thù lúc sinh thời?"

Dâu Đế Nữ : "Đối với , sống là hư ảo, c.h.ế.t cũng là hư ảo, từ khi sống đến lúc c.h.ế.t, thể quên hận thù, thể thoát khỏi nỗi đau đớn của hận thù. Ta hận lắm..."

Bạch Cơ : "Phu nhân, buông bỏ hận thù, đầu là bờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-9-ca-cuoc.html.]

"Ha ha ha ha..." Tiếng rùng rợn vang lên từ dâu Đế Nữ, hàng ngàn xúc tu giương lên , mang theo những giọt chất độc màu đỏ thẫm.

"Không xong ! Hiên Chi, mau chạy!" Bạch Cơ hét lớn.

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, hàng trăm xúc tu của cây dâu yêu đồng loạt quấn lấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Nam Phong, định cuốn họ đống tuyết mà g.i.ế.c c.h.ế.t.

Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Nam Phong vội vàng bỏ chạy nhưng ba cũng chạy xa thì thấy một đám núi giả gần đó, họ đành ôm trốn đám núi giả.

Tay áo trắng của Bạch Cơ bay lên, một luồng lửa màu vàng đỏ bùng lên, hóa thành một tấm lưới khổng lồ chắn lấy các xúc tu đang tấn công.

Lưới lửa và xúc tu chạm , các xúc tu thiêu cháy thành than, tan thành tro bụi.

sinh mệnh của dâu Đế Nữ vô cùng mạnh mẽ, từ cành cây khổng lồ mọc xúc tu như hàng ngàn mũi tên nhọn, lao vút đến.

Bạch Cơ niệm chú, ngọn lửa trong tay nàng biến thành một thanh kiếm khổng lồ, c.h.é.m tới các xúc tu đang lao tới nàng.

Xúc tu c.h.é.m đứt, m.á.u đỏ b.ắ.n tung tóe.

"Aaaaa..." dâu Đế Nữ phát tiếng kêu đau đớn.

Giữa màn m.á.u đỏ, hàng ngàn xúc tu ngọ nguậy.

Bạch Cơ niệm chú, ngọn lửa trong tay nàng càng lớn, nàng nhảy lên, bay về phía dâu Đế Nữ.

Bạch Cơ như x.é to.ạc gian, dùng thanh kiếm lửa c.h.é.m đứt tất cả các xúc tu cản đường.

Bạch Cơ nhanh chóng tiến gần đến dâu Đế Nữ, nàng dùng lực, c.h.é.m đôi cây cổ thụ khổng lồ.

"Ầm ầm..." Tiếng nổ như sấm rền vang lên, dâu Đế Nữ đột nhiên bùng nổ.

Cây cổ thụ khổng lồ đột ngột nứt như một đóa hoa xanh nở rộ bầu trời phố Sùng Nhân.

Bạch Cơ dừng bước, kinh ngạc những gì đang diễn mắt.

Như một ảo ảnh, các xúc tu dữ tợn đều khô héo biến mất. Dần dần, dâu Đế Nữ cũng khô héo, màu xanh lá biến thành màu đen tro tàn từ từ biến mất khỏi trung của Vi phủ.

Phố Sùng Nhân còn bóng cây xanh mát, Vi phủ cũng còn bao trùm bởi nỗi kinh hoàng màu xanh, lầu Nhiên Tê nền tuyết trắng chỉ còn một cây dâu khô héo, chặt đứt.

Trên cây dâu khô héo, bay xuống một tờ bùa màu vàng đầy chú ngữ.

Lá bùa theo gió bay lượn, rơi xuống nền tuyết.

Cùng lúc đó, một con thú sư t.ử chở theo một đạo sĩ trung niên từ tường rào nhảy xuống, vài bước đỉnh núi giả.

Thú sư t.ử trông như một con sư t.ử đực, mạnh mẽ và uy nghi, bờm tóc bay phấp phới. Đạo sĩ mặc áo bào tím, đầu đội mũ ngọc trắng, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, râu ria lởm chởm nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, tự tại.

Nguyên Diệu đang trốn trong núi giả, thấy bên ngoài còn động tĩnh, thò đầu , đúng lúc chạm mắt với đôi mắt to như quả chuông đồng của thú sư tử.

"Trời ơi!" Nguyên Diệu suýt nữa hồn lìa khỏi xác.

Thú sư t.ử thấy Nguyên Diệu, : "Cô phụ, lâu gặp!"

Người đến là Quang Tạng và Sư Hỏa.

"Tiểu Hống, đừng gọi bậy!" Nguyên Diệu lúng túng .

Quang Tạng và Sư Hỏa đến, Nguyên Diệu đoán bên ngoài còn nguy hiểm bèn kéo Vi Ngạn và Nam Phong từ trong núi giả . Vi Ngạn và Nam Phong thấy cây dâu khổng lồ biến mất, khỏi vui mừng khôn xiết.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ đang ngẩn ngơ dâu Đế Nữ, vội vàng chạy tới.

"Bạch Cơ chứ? Không thương chứ?"

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu thì mới hồn .

"Ta . Hiên Chi đừng lo lắng." Bạch Cơ đầu về phía Quang Tạng, : "Quang Tạng quốc sư, ngươi thật là âm hồn bất tán."

Quang Tạng ho khan một tiếng, : "Rồng yêu, ngươi càng ngày càng tiến bộ. Đối phó với một oán hồn nhập cây mà đ.á.n.h mãi xong, tốn bao nhiêu thời gian còn mau tìm Ngọc Tỷ truyền quốc. Ngươi đừng quên, nếu thua, ngươi cạo trọc đầu đấy!"

Bạch Cơ : "Nói đến chuyện đ.á.n.h cược, hỏi thêm một câu. Quốc sư, từ khi cược mặt Võ Hậu, ngươi luôn theo dõi , từ Trường An đến Vân Mộng Trạch theo về Trường An. Hôm nay đến Vi phủ để xử lý chút chuyện riêng, đấu pháp với yêu quái cây dâu ngươi cũng đến xen . Ngươi dùng bùa Thiên Lôi đ.á.n.h c.h.ế.t cây dâu , còn bồi thường cho Vi công t.ử một cây dâu nữa. Bây giờ ngươi xuất hiện, hỏi ngươi một câu, ngươi theo dõi mãi rốt cuộc là ý đồ gì?"

Quang Tạng lớn tiếng : "Ngươi nghĩ quốc sư theo dõi ngươi ? Theo dõi ngươi mệt đấy, ngươi đường, quốc sư cũng đường, ngươi ngủ, quốc sư dám nhắm mắt, sợ ngươi trốn mất. Ngươi về Phiêu Miểu các, quốc sư thấy Phiêu Miểu các, chằm chằm tám hướng của chợ Tây, mệt mỏi vô cùng, khổ thể tả."

Bạch Cơ : "Vậy ngươi hà tất theo dõi khó chính ?"

Quang Tạng nhíu đôi mày như ngọn lửa, : "Quốc sư dự cảm, chỉ theo dõi ngươi mới thể tìm Ngọc Tỷ truyền quốc thật sự."

Bạch Cơ chột , xoa mũi, : "Quốc sư đùa . Nếu Ngọc Tỷ truyền quốc ở sớm dâng lên cho Võ Hậu . Ngươi đấy, luôn yêu tiền, bao giờ bỏ qua một vạn lượng vàng. Trời đất rộng lớn, biên cương bao la, Ngọc Tỷ truyền quốc thể ở bất cứ nơi nào. Quốc sư vì lãng phí thời gian theo dõi , chi bằng bốn phương tám hướng để tìm Ngọc Tỷ ."

Quang Tạng đang trầm ngâm, Sư Hỏa mở miệng : "Quốc sư, thấy cô cô đúng, chúng ngày đêm theo dõi cô cô lâu như , cô cô cũng tìm thấy Ngọc Tỷ, lẽ thật sự . Chi bằng chúng tìm chỗ khác. Trời đất bốn biển, chừng Ngọc Tỷ ở biển, ngươi theo về Đông Hải tìm, một năm tìm thì tìm mười năm, mười năm thì tìm trăm năm. Dù Đông Hải là nhà , chúng thể ở mãi đó..."

"Câm miệng! Ai theo ngươi về Đông Hải chứ!" Quang Tạng cắt ngang lời Sư Hỏa, đầu Bạch Cơ, : "Ngươi thật sự Ngọc Tỷ truyền quốc ở ?"

Bạch Cơ liên tục xua tay, : "Không , ."

Quang Tạng tin Bạch Cơ, gằn : "Ngươi càng như , càng đáng nghi. Theo dõi ngươi, chắc chắn sai."

Bạch Cơ trong lòng khổ sở.

Nguyên Diệu mồ hôi như mưa.

 

Loading...