Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 8: Ngọc bích
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:06
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Trinh Quán thứ tư, Phiêu Miểu các.
Bên trong, bên cạnh bàn ngọc xanh, Bạch Cơ và Dương Chiêu Phi quỳ đối diện .
Trong lò hương Bác Sơn, khói hương nghi ngút, Dương Chiêu Phi ngẩng đầu lên, thể thấy rõ khuôn mặt của nữ chủ nhân đối diện, chỉ thấy một đôi môi đỏ như máu, như .
"Nghe , trong Phiêu Miểu các thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào?"
"Ngươi nguyện vọng gì?"
Dương Chiêu Phi nghiến răng : "Ta cố gắng buông bỏ hận thù nhưng thể, thật sự thể. Ta thể quên ngọn lửa lớn năm đó ở cung Đan Dương Giang Đô, thể quên lời từ biệt đau đớn của mẫu phi, càng thể quên cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của phụ vương và ca ca! Họ Lý diệt nhà Dương , thù đội trời chung, họ Lý đền nợ máu, trả giang sơn cho ."
Bạch Cơ như điều suy nghĩ : "Trả giang sơn cho ngươi? Ngươi ... nổi loạn?"
Dương Chiêu Phi lắc đầu, : "Ta khả năng nổi loạn, chỉ là một nữ nhân, hiện đang sống tạm bợ bên kẻ thù, cố gắng sống sót. Ta mưu sĩ, binh tướng, càng tài thao lược và trị quốc an bang."
Bạch Cơ : "Vậy, đền nợ m.á.u cho ngươi... ngươi g.i.ế.c phu quân ? G.i.ế.c hết tất cả họ Lý?"
Dương Chiêu Phi lắc đầu, : "G.i.ế.c thì Trưởng Tôn tỷ tỷ sẽ buồn, thấy tỷ buồn. Ta cũng thể g.i.ế.c hết tất cả họ Lý, vì con của Trưởng Tôn tỷ tỷ và con của đều mang họ Lý."
Bạch Cơ : "Vậy ngươi gì?"
Dương Chiêu Phi hít một sâu, : "Ta hy vọng thể đoạn tuyệt khí của nhà Đường. Bạch Cơ, ngươi bình thường, nhất định cách giúp thực hiện. Ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào."
Bạch Cơ sững sờ : "Đây thật là một giao dịch lớn. Đoạn tuyệt vận của một quốc gia, việc nghịch thiên điều liên quan đến sinh mệnh của vô sinh linh. Phu nhân, thứ thẳng, với mệnh của ngươi thì thể trả nổi cái giá ."
Dương Chiêu Phi c.ắ.n chặt môi, lòng đầy thù hận khiến nàng c.ắ.n m.á.u mà đau.
"Chẳng lẽ cách nào báo thù ?! Ta hận quá, mỗi đêm đều mơ thấy khuôn mặt của phụ vương khi c.h.ế.t, thể quên thù hận, thể giải thoát. Bạch Cơ, xin hãy cho một con đường báo thù. Ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào."
Bạch Cơ nghĩ ngợi một lúc, : "Để đoạn tuyệt khí nhà Đường thì ngươi thể. để lung lay khí của nhà Đường, thì ngươi là thể."
Dương Chiêu Phi xong, quỳ xuống khấu đầu, rằng: "Xin hãy chỉ cho con đường sáng."
Bạch Cơ nở nụ với đôi môi đỏ tươi: "Nếu ngươi sẵn lòng giao linh hồn cho , sẽ cho ngươi ."
Dương Chiêu Phi Bạch Cơ, chỉ thấy trong làn khói mờ mịt, nụ của nữ chủ quán thần bí như một vực thẳm địa ngục mở . Một khi đồng ý, nàng sẽ rơi vực sâu đáy , còn đường trở .
Dương Chiêu Phi c.ắ.n răng : "Được! Ta sẽ giao linh hồn cho ngươi!"
Bạch Cơ : "Đưa tay ."
Dương Chiêu Phi đưa tay .
Đầu ngón tay của Bạch Cơ bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam lạnh lẽo, ngọn lửa hóa thành một chuỗi chú ngữ bay lòng bàn tay của Dương Chiêu Phi.
Lòng bàn tay của Dương Chiêu Phi đau đớn dữ dội, nàng tưởng rằng lòng bàn tay ngọn lửa thiêu đốt, cúi đầu nhưng lòng bàn tay vẫn nguyên vẹn.
Bạch Cơ : "Dùng chú ngữ dấu, khi ngươi c.h.ế.t, sẽ đến lấy linh hồn của ngươi."
Dương Chiêu Phi : "Bây giờ, ngươi thể cho cách lay động khí Đại Đường ?"
Bạch Cơ : "Để lay động khí Đại Đường, cần Ngọc tỷ truyền quốc. Ngọc bích Hòa Thị là linh vật thông thiên triệt địa, khi đúc thành Ngọc tỷ truyền quốc, linh lực vẫn còn. Ngọc tỷ truyền quốc sức mạnh trấn quốc, phúc lành của quốc gia đều trong đó. Nếu ngươi dùng oán hận và m.á.u của để nguyền rủa khiến Ngọc tỷ truyền quốc ô nhiễm thì khí Đại Đường sẽ lay động. Tuy nhiên, với sức lực của ngươi, nếu chống thiên mệnh, chống vận , thể lay động khí Đại Đường đến mức nào thì ai . Tình huống nhất là khí Đại Đường lay động, vài chục năm sẽ đổi triều. Tình huống nhất là ngươi tất cả nhưng vô ích, thể lay động ."
Dương Chiêu Phi c.ắ.n răng : "Cảm ơn Bạch Cơ chỉ dạy, dù mệnh của như con kiến, cũng sẽ dùng chút sức mọn để lay động gốc rễ của cây đại thụ Lý Đường!"
Bạch Cơ gian: "Hì hì, chúc phu nhân toại nguyện."
*
Đêm đông, Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu xong câu chuyện của Bạch Cơ, kinh ngạc đến mức há hốc miệng, hạt dẻ đang bóc cũng rơi xuống bàn ngọc xanh.
"Bạch Cơ nghĩ những kế sách ?! Ngươi bảo công chúa Tang Lạc nguyền rủa khí Đại Đường, chẳng là hại thiên hạ ?"
Bạch Cơ nhặt hạt dẻ rơi bàn ngọc xanh bỏ miệng, buồn bã : "Lúc đó chỉ thêm một vụ buôn bán, nghĩ nhiều đến thế. Nếu oán khí của vị đế nữ nặng nề như , nếu rằng bây giờ đến Vân Mộng Trạch vì cái ngọc tỷ đáng c.h.ế.t còn đ.á.n.h cược với Quang Tạng, còn giải thích với Võ Hậu, vụ buôn bán đó ."
Nguyên Diệu càng thêm mơ hồ, : "Sao liên quan đến quốc sư Quang Tạng và Võ Hậu nữa?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-8-ngoc-bich.html.]
Bạch Cơ đưa một hạt dẻ cho Nguyên Diệu bóc.
Nguyên Diệu nhận lấy hạt dẻ, bóc .
Bạch Cơ thở dài: "Năm đó, khi Dương Chiêu Phi lời , đó mới việc Tiêu Hậu mang Ngọc tỷ truyền quốc từ Đông Đột Quyết về Trường An. Sau khi Dương Chiêu Phi c.h.ế.t, thực hiện lời hứa, thu lấy linh hồn của nàng, hóa thành cây dâu. Thoắt cái nhiều năm trôi qua. Ngươi cũng , Võ Hậu định cải triều xưng đế, trong lễ đông tế năm nay Võ Hậu cầm Ngọc tỷ truyền quốc cầu phúc, khi đang chơi với ngọc tỷ, phát hiện Ngọc tỷ truyền quốc là giả."
"Gì cơ?!" Nguyên Diệu kinh ngạc đến mức trượt tay rơi hạt dẻ bóc.
"Không vội, rõ ." Bạch Cơ nhặt hạt dẻ bóc của Nguyên Diệu, bỏ miệng, : "Võ Hậu phát hiện Ngọc tỷ truyền quốc là giả, vô cùng tức giận, bà tin rằng vận mệnh quốc gia phụ thuộc sự bảo hộ của Ngọc tỷ truyền quốc bèn lệnh cho và quốc sư Quang Tạng tìm kiếm ngọc tỷ thật. Ban đầu từ chối việc nhưng chịu nổi lời khích bác của Quang Tạng, giận dữ đ.á.n.h cược với , xem ai tìm . Nếu thắng thì trong vòng một năm, lúc nào Quang Tạng cũng mặc nữ trang và trang điểm. Nếu Quang Tạng thắng, cạo đầu và lông mày. Võ Hậu hứa rằng ai tìm Ngọc tỷ truyền quốc sẽ thưởng mười ngàn lượng vàng. Võ Hậu lo rằng tận tâm tìm Ngọc tỷ truyền quốc còn tặng cho than Tuyết Tùng của Tây Lương để tỏ lòng thu phục."
"Thì , than Tuyết Tùng là từ đó mà ?!" Nguyên Diệu, dù đang ở trong sự ấm áp, đột nhiên cảm thấy ngọn lửa của than Tuyết Tùng như trở nên lạnh , kinh ngạc : "Vậy ngươi tìm ngọc tỷ thật ? Ngọc tỷ thật ở thế?"
Bạch Cơ uống một ngụm rượu Đồ Tô, : "Khi đ.á.n.h cược với Quang Tạng, ý tưởng về nơi của ngọc tỷ thật. Ai ngờ, phát hiện dù ý tưởng nhưng cách."
"Ý gì?"
"Năm Trinh Quán thứ tư, Ngọc tỷ truyền quốc Tiêu Hậu dâng cho Thái Tông là giả, Ngọc tỷ truyền quốc thật rơi tay Dương Chiêu Phi, khi còn sống nàng luôn dùng oán hận và m.á.u của để nguyền rủa khí Đại Đường. Sau khi nàng c.h.ế.t, ai nàng giấu Ngọc tỷ truyền quốc ở . Ta lén lút đến ngoài lầu Nhiên Tê, hỏi nàng nhiều , nàng đều chịu ."
"Á?! Thì , ngươi từng đến lầu Nhiên Tê, gặp công chúa Tang Lạc?"
Bạch Cơ lạnh : "Nàng đột ngột quấy rối, e rằng là vì tìm nàng. Ta cứ tưởng nàng quên oán hận, giải tỏa khúc mắc, giờ xem . Oán hận của nàng, quả thật sâu sắc đến đáng sợ!"
Nguyên Diệu uống một ngụm rượu ấm, nén sự kinh ngạc trong lòng, : "Bạch Cơ, việc ngươi Vân Mộng Trạch tìm ngọc bích là như thế nào?"
Bạch Cơ do dự một chút : "Dương Chiêu Phi chịu nơi cất Ngọc tỷ truyền quốc, sợ Quang Tạng tin tức, tìm nên nghĩ cách khác. Ngọc tỷ truyền quốc khắc từ Ngọc bích Hòa Thị ? Ta nghĩ rằng bao năm, linh ngọc sinh ngọc bích Hòa Thị lẽ sinh một miếng ngọc bích mới. Cùng một linh ngọc thể sinh cùng một ngọc bích, đến Vân Mộng Trạch để xem liệu thể tìm một miếng ngọc bích Hòa Thị nữa từ cùng một linh ngọc .
Dù thì biến ngọc bích Hòa Thị thành ngọc tỷ truyền quốc đang ở Lạc Sơn, và những thợ thủ công cũng đều chôn cùng nên cùng lắm là cầm ngọc bích chạy đến Lạc Sơn, nhờ ông khắc thêm một cái ngọc tỷ truyền quốc nữa đem giao cho Võ Hậu."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Cái gì?! Ngươi cũng định giả ngọc tỷ truyền quốc ? Ngươi sợ trời phạt ?!"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không giả! Hiên Chi nghĩ thử xem, ngọc bích mà định tìm và ngọc bích Hòa Thị xuất phát từ cùng một linh thạch, cũng linh khí thông thiên triệt địa nên đây cũng là ngọc bích Hòa Thị chính hiệu đấy! Ngọc tỷ truyền quốc là Tần Thủy Hoàng tạo , cũng đưa ngọc bích đến Lạc Sơn để ông khắc thêm một cái ngọc tỷ truyền quốc nữa thì cũng gì giả dối cả. Ngọc bích Hòa Thị, Tần Thủy Hoàng, ngọc tỷ truyền quốc, hề sai lệch là giả ?"
"Cái ... cái ..." Nguyên Diệu lý luận của Bạch Cơ rối, trong chốc lát tìm điểm nào để phản bác, đành : " mà, ngươi Vân Mộng Trạch là tìm ngọc bích ?"
Bạch Cơ thất vọng : " , tìm . Ngọc bích Hòa Thị quả thật là một bảo vật hiếm , kiểm tra mới , linh thạch để sinh ngọc bích Hòa Thị kế tiếp mất đến mười ngàn năm nữa."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ lén đưa tay lấy hạt dẻ mà Nguyên Diệu bóc, tiểu thư sinh giận dữ hét lên: "Bạch Cơ, đừng mà ăn trộm hạt dẻ bóc mãi thế!"
"Chậc! Hiên Chi thật nhỏ nhen!" Bạch Cơ vui .
Bạch Cơ lấy một hạt dẻ, bóc lung tung, một hạt dẻ nguyên vẹn nàng vặn vẹo đến vụn nát, khỏi tức giận.
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ giận dữ với hạt dẻ vụn, thể nhịn mà đưa hạt dẻ bóc sẵn đến miệng nàng, : "Ăn ."
Bạch Cơ c.ắ.n một miếng, : "Cảm ơn Hiên Chi. Nếu Hiên Chi thể bóc nhanh hơn thì quá."
"Đừng mà đằng chân lân đằng đầu!" Tiểu thư sinh giận dữ hét lên.
"Hi hi."
"Bạch Cơ, chuyện của dâu Đế Nữ ngươi định xử lý thế nào?"
"Ta cũng , ngày mai đến Vi phủ xem ."
"Bạch Cơ, nếu quốc sư Quang Tạng tìm ngọc tỷ truyền quốc ngươi, ngươi sẽ cạo đầu và lông mày ?"
"Ừm, sẽ cạo đầu và lông mày của Hiên Chi ."
"Bạch Cơ, sẽ bóc hạt dẻ cho ngươi nữa!"
"Ôi, Hiên Chi giận ! Hiên Chi, tiếp tục bóc mà!"
"Không bóc nữa!"
"Chậc! Hiên Chi thật nhỏ nhen!"