Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 7: Tái ngộ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:52
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Võ Tắc Thiên trầm ngâm một lát : "Trẫm gặp ."

Thượng Quan Uyển Nhi giật , Quang Tạng vội : "Bệ hạ, điều e rằng thích hợp. Người và quỷ khác biệt, âm dương cách trở. Người sống mà gặp âm hồn sẽ hao tổn dương khí của bệ hạ..."

Võ Tắc Thiên nhấp một ngụm : "Nếu thể hiểu rõ vương đạo mà trẫm , dù tổn thọ mười năm, trẫm cũng nguyện ý."

Bạch Cơ lúng túng đáp: "Bệ hạ, cho dù ngài sẵn lòng giảm thọ để gặp, vị bệ hạ cũng chắc gặp ngài..."

Võ Tắc Thiên : "Ngươi nhất định cách, ?"

Bạch Cơ đáp: "Tâm tư và tính khí của vị bệ hạ đó giống thường, thật sự cách..."

Võ Tắc Thiên : "Nếu việc thành, bất cứ phần thưởng nào cũng ."

Bạch Cơ ban đầu định từ chối, nhưng đến phần thưởng lập tức đổi ý: "Ta sẽ cố gắng thử. chỉ thể giúp ngài gặp , còn việc ngài tìm vương đạo , dám đảm bảo."

Võ Tắc Thiên : "Tháng trẫm sẽ Lạc Dương, lâu mới về Trường An. Trẫm hy vọng thể gặp trong vài ngày tới."

Bạch Cơ đáp: "Được. Tối nay sẽ đến núi Ly."

Sau khi nhận câu trả lời của Bạch Cơ, Võ Tắc Thiên cáo từ. Nguyên Diệu kính cẩn tiễn nữ đế và đoàn của bà khỏi t.ử lộ, cho đến khi xe ngựa của họ xa dần khỏi chợ Tây mới Phiêu Miểu Các.

Khi Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu Các, Ly Nô và đang chuyện với Bạch Cơ trong phòng trong.

Nguyên Diệu thấy chột , lặng lẽ đến gần nhưng dám bước .

Trong phòng trong, con mèo đen : "Chủ nhân, việc thể trách Ly Nô, tất cả là của mọt sách!"

Bạch Cơ hỏi: "Lỗi của Hiên Chi? Chẳng lẽ phá hủy địa cung núi Ly?"

Mèo đen đáp: "Không, mọt sách đủ năng lực để chuyện đó, chính Ly Nô phá hủy. Chủ nhân đừng vội giận, hãy Ly Nô . Tất cả là tại mọt sách ham mê sắc , dính dáng với nữ quỷ cùng nàng địa cung. Ai ngờ nữ quỷ ăn , la hét om sòm, Ly Nô thể cứu , đành địa cung để cứu. Sau khi cứu mọt sách xong, chúng lạc trong địa cung. Ngài , địa cung nhiều lối rẽ và ngõ cụt, y như mê cung, thể tìm lối ..."

Bạch Cơ nhíu mày hỏi: "Không tìm lối nên ngươi phá hủy địa cung? Ly Nô, đây đầu ngươi đến địa cung núi Ly, lẽ nào ngươi tìm quân tuần tra bằng tượng binh để hỏi đường ?"

Ly Nô đáp: "Chủ nhân, chính vì hỏi đường mà buộc phá địa cung để thoát . Ngài , các tượng binh trong địa cung đều phát điên , đầy sát khí, thấy chúng g.i.ế.c ngay, thật quái dị! Nếu phá địa cung để thoát, và mọt sách chắc còn sống trở về!"

Bạch Cơ giật : "Tượng binh điên ?"

Ly Nô đáp: " , chúng trông kỳ lạ, đầy sát khí như những ác quỷ mắc chứng tâm thần. Ta cảm giác rằng trong địa cung núi Ly xảy chuyện lớn."

Bạch Cơ trầm ngâm suy nghĩ.

Ly Nô tiếp tục : "Nói , tất cả đều là của mọt sách! Nếu cùng nữ quỷ địa cung thì chuyện gì. Nếu trừ tiền công, thì nên trừ của một sách chứ của !"

Nguyên Diệu nhịn nữa, bước phòng trong tranh luận: "Ly Nô lão , tự nguyện cùng nữ quỷ địa cung, mà nàng ép đó. Địa cung là do ngươi phá, , nếu trừ tiền công thì trừ đều, thể chỉ trừ của ."

Ly Nô xong thì tức giận: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt! Nếu vì cứu ngươi, gia chẳng thèm địa cung !"

Nguyên Diệu đáp: "Nếu vì ngươi nhất quyết kéo hái mầm hương xuân ở núi Ly giữa đêm khuya, gặp nữ quỷ!"

Ly Nô tức tối : "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt! Ngươi còn học đổ nữa ?!"

Nguyên Diệu bạo gan đáp: "Ta chỉ sự thật thôi!"

"Tức quá mất! Gia giận đến rụng hết cả lông đây !" Con mèo đen nhảy dựng lên, lông mèo tung bay khắp nơi.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chuyện đúng là và Ly Nô lão , nhưng những tượng lính trong địa cung cư xử thật quá đáng, cũng phần trách nhiệm. Ngươi xem, chuyện giải quyết thế nào đây?"

Bạch Cơ giật tỉnh , lẩm bẩm: "Tám trăm năm , hồn thuật chắc cũng hết hiệu lực."

Nguyên Diệu hỏi: "Hồn thuật gì cơ?"

Bạch Cơ mỉm : "Không gì. Đêm nay, đến núi Ly xem thử ."

"Được." Nguyên Diệu đáp.

*

Đêm khuya trăng tròn

Phiêu Miểu Các, sân .

Ly Nô hóa thành một con mèo yêu chín đuôi, nó ngửa mặt lên trời, hút lấy linh khí từ trăng tròn.

Bạch Cơ bãi cỏ, trông vẻ suy tư.

Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, hỏi: "Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, nhớ mang theo Phạm , chúng tiện thể đưa ông về địa cung."

Nguyên Diệu chạm tay áo, bức tượng đất vẫn còn đó.

"Ta mang ."

"Ly Nô, đừng tham lam hút linh khí của trăng nữa. Ngươi là đại yêu , hút linh khí trăng cũng chẳng còn tác dụng gì, để linh khí cho các tiểu yêu tu luyện ."

Bạch Cơ .

Ly Nô tiếp tục hút khí trăng : "Chủ nhân, Ly Nô rụng lông, hôm qua hôm nay bôi nước hương xuân, lẽ linh khí trăng sẽ giúp ích cho việc ngăn rụng lông."

Bạch Cơ : "Khí trăng lạnh, lạnh ngấm sẽ khiến rụng lông nhiều hơn."

"Hả?!?" Ly Nô lập tức dừng hút khí trăng, lo lắng : "Chủ nhân, ngài sớm, Ly Nô hút một ít , giờ ?"

Bạch Cơ dùng tay áo che miệng, : "Chạy nhanh lên, chạy cho nóng lên, toát mồ hôi thì khí lạnh từ linh khí trăng sẽ đẩy ngoài."

Nghe , mèo yêu chín đuôi nhanh chóng phủ phục xuống đất: "Chủ nhân, thư sinh, mau lên , chúng nhanh chóng đến núi Ly thôi."

Khi mèo yêu chín đuôi mang Bạch Cơ và Nguyên Diệu lao nhanh như gió trong đêm trăng sáng, Nguyên Diệu liếc thấy khóe miệng Bạch Cơ lộ một nụ gian xảo.

"Bạch Cơ đang đùa giỡn khác, hút linh khí trăng rụng lông..."

"Suỵt! Ta chỉ nhanh chóng đến núi Ly thôi mà..."

Mèo yêu chín đuôi vẫn điên cuồng chạy, mồ hôi tuôn như mưa, chẳng thấy những lời thì thầm lưng .

Trăng tròn như gương, núi Ly âm u.

Từ xa, Nguyên Diệu cảm thấy núi Ly điều , mang cảm giác bất an.

Dưới ánh trăng trắng toát, giữa rừng núi tràn ngập sương mù màu đỏ máu, tiếng gió hú vang lên như tiếng của quỷ, xen lẫn với những tiếng kêu than tuyệt vọng và đau đớn, khiến rùng sợ hãi.

Mèo yêu chín đuôi dừng bước một thung lũng, dám tiến tới.

"Chủ nhân, nơi thật kỳ dị, đến tết Trung Nguyên mà nhiều oan hồn và ác quỷ lang thang trong thung lũng ? Ngài xem, oán khí của chúng phong tỏa cả lối địa cung."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-7-tai-ngo.html.]

Trong thung lũng, sương mù đỏ như m.á.u bao phủ, bóng dáng lờ mờ của các binh tượng đang giữa thung lũng, chúng than bi ai, tràn đầy sát khí. Gió đêm lạnh như băng, khiến khiếp sợ.

Nguyên Diệu run lẩy bẩy hỏi: "Bạch Cơ, mấy binh tượng ?"

Bạch Cơ đáp: "Hiên Chi còn nhớ thuật luyện hồn của Nam Cương ban ngày ?"

Nguyên Diệu gật đầu, : "Nhớ chứ."

Bạch Cơ thở dài : "Xưa một vị hoàng đế, ông sợ cái c.h.ế.t, sợ điều , nên một việc điên rồ. Ông tìm đến Nam Cương, , lúc đó gọi là đất Bách Việt, nơi các pháp sư thuật luyện hồn, để tạo hàng nghìn tượng binh lính lớn bằng thật. Ông lệnh cho các pháp sư tách linh hồn của binh lính khỏi cơ thể họ một cách tàn nhẫn và giam cầm chúng trong những bức tượng đất rỗng. Những tượng binh đó đưa lăng mộ vật chôn cùng, theo ông xuống Hoàng Tuyền."

Nguyên Diệu giật kinh hãi hỏi: "Vị hoàng đế đó, chẳng là Tần...?"

Bạch Cơ gật đầu: " ."

Nguyên Diệu : "Chuyện ... thật quá tàn ác..."

Bạch Cơ : "Linh hồn giam cầm mãi mãi, đến một ngày nào đó, pháp thuật sẽ mất hiệu lực, oán khí sẽ phản ngược . Hiện tại, pháp thuật luyện hồn mất hiệu lực, các tượng binh mất kiểm soát, chúng c.h.ế.t trong bi t.h.ả.m và giam cầm suốt 800 năm, tràn đầy oán khí thể giải tỏa. Những oan hồn đầy rẫy núi biến núi Ly thành địa ngục trần gian."

Ly Nô nuốt khan, hỏi: "Chủ nhân, oan đầu, nợ chủ, những binh tượng tìm kẻ bắt họ chôn cùng để trả thù?"

Các tượng binh mã đang lang thang trong thung lũng, mắt chúng đỏ rực, biểu cảm dữ tợn. Bị giam cầm quá lâu, thời gian xóa nhòa ký ức của chúng, chúng chỉ nhớ nỗi sợ hãi và đau đớn khi c.h.ế.t, mà quên hết thứ khi còn sống.

Chúng đầy rẫy oán hận, nhưng oán hận điều gì. Chúng trốn thoát khỏi địa cung, tàn phá trong núi Ly, nuốt chửng sinh vật sống, biến nhân gian thành địa ngục.

Giọng của Bạch Cơ mờ ảo như gió.

"Đã tám trăm năm , thời gian quá dài, dài đến mức chúng quên thứ, chúng chỉ nhớ đến hận thù và đầy khí oán."

Nguyên Diệu trong lòng buồn bã, rơi lệ : "Thật đáng thương quá..."

"Đi thôi, chúng địa cung." Bạch Cơ tiến về phía những tượng binh mã đầy oán khí.

Thung lũng tối tăm, ánh trăng trắng bệch, trông như phế tích của chiến trường. Vô tượng binh mã sống động, cầm giáo và kích, lang thang trong đó, thần sắc chúng méo mó, mắt đỏ rực, loạng choạng di chuyển, tỏa luồng khí đen đầy oán hận.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô xuyên qua đám tượng binh mã, chúng bản năng tấn công những sinh vật sống, nhưng hiểu , khi đến gần Bạch Cơ, chúng như lửa thiêu đốt, lập tức rút lui ba bước.

Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, đám tượng binh mã đa dạng quanh , nghĩ rằng chúng đều từng là những con c.h.ế.t thảm, lòng vô cùng xót xa.

Trong đám tượng binh mã, một bóng dáng mảnh mai màu xanh khiến Nguyên Diệu chú ý.

Đó là một nữ t.ử áo xanh.

Nữ t.ử áo xanh nhan sắc rực rỡ, dáng dấp uyển chuyển, đôi mắt đen như ngọc thạch. Nàng mặc một bộ áo liền màu xanh, cổ cao tay hẹp, búi tóc theo kiểu cổ đại, đeo kim quan hoa sen, chân mang giày xanh thêu chỉ vàng.

Chẳng đây là nữ quỷ áo xanh từng ăn thịt ?!

Nguyên Diệu tò mò ngoái đầu nữ quỷ áo xanh đang gì.

Nữ quỷ áo xanh xuyên qua đám tượng binh mã, dường như đang tìm kiếm ai đó, nàng tìm từng một, mỗi đều thất vọng. Trên mặt nàng đầy bi thương, khóe mắt còn đọng lệ.

Nguyên Diệu cảm thấy nữ quỷ áo xanh đáng thương, bỗng nhiên cảm thấy trong tay áo rung động.

Một cơn gió lạnh thổi qua, bên cạnh Nguyên Diệu xuất hiện một bóng ma.

Đó là một thanh niên, búi tóc lệch, để râu nhỏ, mặc áo ngắn tay chéo, trông như một thợ thủ công.

Chính là Phạm Khương.

Khi Phạm Khương xuất hiện, nữ quỷ áo xanh dường như cảm nhận điều gì, nàng về phía Nguyên Diệu.

Khi nữ quỷ áo xanh thấy bóng dáng mờ ảo của Phạm Khương, ánh mắt nàng bỗng sáng rực, nàng xúc động đến mức run rẩy, nước mắt trào vì nhớ nhung.

Nữ quỷ áo xanh vượt qua ngàn quân vạn mã, chạy đến phía Phạm Khương. Phạm Khương nữ quỷ áo xanh, mắt rưng rưng lệ, lẩm bẩm: "Nương tử... Nương tử... Ta đang mơ chứ."

"Phạm lang, cuối cùng... cuối cùng cũng tìm ..."

Nữ quỷ áo xanh chạy về phía Phạm Khương, vui mừng đau buồn.

"Nương tử...."

Phạm Khương vô cùng xúc động, chạy về phía nữ quỷ áo xanh.

Phạm Khương và nữ quỷ áo xanh nắm tay thì một bức tường vô hình ngăn . Đó là luồng long khí của Bạch Cơ, thể bảo vệ nàng, Nguyên Diệu, Ly Nô khi họ xuyên qua đám tượng binh mã mà thương.

Luồng long khí ngăn cách họ, giống như ranh giới sinh t.ử tám trăm năm .

"Buồn , buồn , sinh ly t.ử biệt."

Phạm Khương là một thợ thủ công, triệu đến núi Ly để xây lăng cho hoàng đế. Khi núi Ly, ông ở đó mười năm, thể trở về quê hương.

Phạm Khương nhớ quê nhà, nhớ thê tử, tâm trạng vô cùng u uất. Một , khi ông say rượu, lúc mang tượng binh mã đến điện phụ, ông mạo phạm pháp sư Bách Việt. Lúc đó, các pháp sư trong địa cung địa vị cao nhất, họ quyền sinh sát, ai dám chống họ.

Phạm Khương x.úc p.hạ.m các pháp sư, họ biến thành tượng binh mã sống, hồn phách của ông phong một tượng binh mã.

Tin tức về cái c.h.ế.t của Phạm Khương kịp truyền về quê nhà, thê t.ử ông vì nhớ chồng mà trải qua bao gian khổ, băng qua ngàn dặm, đến núi Ly.

Thê t.ử ông rằng Phạm Khương c.h.ế.t, nàng bán lao công, tìm kiếm ông trong núi Ly. Hành động lén đến núi Ly tìm chồng của nàng vi phạm pháp luật Đại Tần, nên nàng chỉ thể âm thầm dò hỏi.

Công trình lăng mộ quá lớn, chia thành nhiều khu vực, thê t.ử Phạm Khương chỉ lao công ở khu vận chuyển đá bên ngoài, thể dò la tin tức từ bên trong.

Nàng ngày đêm mơ ước gặp Phạm Khương, ban ngày việc cực nhọc, ban đêm đau khổ thể ngủ, dần dần sức khỏe yếu . Trong một vận chuyển đá trong thung lũng, nàng gặp mưa xuân và bệnh. Bệnh tình ngày càng nặng, chữa trị, chẳng bao lâu ngọn đèn dầu của nàng cạn kiệt.

Trước khi c.h.ế.t, thê t.ử Phạm Khương vẫn mang nỗi niềm mạnh mẽ tìm chồng. Vì nỗi nhớ quá lớn, linh hồn nàng bay địa cung, nhập một bức tranh tường đang khép hờ.

Tám trăm năm qua, chút tàn niệm của vợ dựa linh lực của 'cánh cửa' mà tồn tại, nàng tìm kiếm chồng trong địa cung, nhưng mãi tìm thấy. Buồn nào bằng buồn chia ly khi còn sống. Khổ nào bằng khổ tương tư mãi ngừng.

Phạm Khương và nữ quỷ áo xanh qua lớp long khí vô hình, tình yêu của họ vượt qua sinh tử, vượt qua thời gian và gian, để hai yêu một nữa gặp .

Bạch Cơ đưa tay , : "Hiên Chi, đưa tượng đất của Phạm ."

Nguyên Diệu vội lấy từ trong tay áo tượng đất, đưa cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ đặt tượng đất xuống đất, : "Đưa đến đây là . Hiên Chi, Ly Nô, chúng thôi."

Bạch Cơ lưng rời , Nguyên Diệu và Ly Nô vội vàng theo.

Bạch Cơ rời , bức màn ngăn cách giữa Phạm Khương và nữ quỷ áo xanh lập tức biến mất.

Nguyên Diệu , chỉ thấy Phạm Khương và nữ quỷ áo xanh đang ôm trong khung cảnh vạn quân ngàn ngựa.

Nguyên Diệu cảm thấy đau buồn những tượng đất sống , nhưng cũng cảm thấy an ủi cho đôi tình nhân gặp thời gian dài chia cách.

 

Loading...