Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 7: Nhà Lao

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:17
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại thử đến, mùa hè nóng bức.

Sau khi thức dậy, Nguyên Diệu cùng Ly Nô ăn sáng, đợi cả buổi sáng Bạch Cơ vẫn trở về. Không còn cách nào khác, Nguyên Diệu ăn trưa xong, đành một đến phường Tuyên Dương.

*

Phường Tuyên Dương, Hạ gia.

Nguyên Diệu bước tới đầu phố, từ xa thấy bên ngoài Hạ gia vây kín .

Bên ngoài Hạ gia tụ tập một đám hàng xóm láng giềng, vài kẻ bất lương cửa lớn, Triệu Tuấn cũng ở trong đó. Trong tiếng ồn ào, kẻ bất lương đeo gông cùm Hạ Viễn, áp giải .

Láng giềng xung quanh xì xào bàn tán, chỉ trỏ, đều Hạ gia ma, Hạ Viễn g.i.ế.c .

Hạ Viễn thấy Nguyên Diệu trong đám đông, vẻ mặt đau khổ, Nguyên Diệu gì đó kẻ bất lương đẩy .

Nguyên Diệu xảy chuyện gì, dám đuổi theo.

A Vũ ngây dại cửa, mặt đầy hoảng sợ và đau buồn.

Nguyên Diệu vội vã tới hỏi: "A Vũ, xảy chuyện gì ?"

A Vũ tỉnh , giọng run rẩy : "Có báo rằng công t.ử g.i.ế.c ... Theo lời kẻ bất lương , hình như thấy những cô nương c.h.ế.t gần đây Hạ gia..."

Cô nương?! Nguyên Diệu đột nhiên nhớ đến Tiểu Tiểu, Hạ Viễn bắt còn Tiểu Tiểu thì ?

Nguyên Diệu : "A Vũ, thể dẫn tiểu sinh thư phòng của Tiến Hiền ?"

"Mời Nguyên công t.ử ."

A Vũ dẫn Nguyên Diệu thư phòng của Hạ Viễn.

Cửa sổ sáng sủa, ánh nắng ấm áp, thứ trong phòng đều gọn gàng ngăn nắp, bàn còn mở một quyển "Luận Ngữ".

Nguyên Diệu tìm kiếm khắp nơi, thậm chí qua bình phong vỏ sò, phòng ngủ bên trong, cũng thấy lồng chim trúc xanh, càng thấy Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu ?! Nguyên Diệu trong lòng thắc mắc.

A Vũ bối rối hỏi: "Nguyên công t.ử đang tìm gì ?"

Nguyên Diệu thể cho A Vũ về sự tồn tại của Tiểu Tiểu, đành : "Không, tìm gì cả."

A Vũ : "Chắc chắn đây là vu cáo, ở trong nhà suốt ngày, thấy cô nương nào nhà... Một khi nha môn, chắc chắn chuyện , công t.ử luôn yếu đuối, chịu nổi khổ hình. Không , tìm biểu cửu của công t.ử - Thẩm đại nhân, cứu công t.ử ."

A Vũ vội tìm cứu Hạ Viễn, Nguyên Diệu cũng tiện quấy rầy, cáo từ rời .

*

Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các, đợi một ngày, Bạch Cơ vẫn về.

Chiều tối, Nguyên Diệu nhận thư từ chim truyền của Bạch Cơ, rằng nàng đang ở Lạc Dương, xác định ngày về, bảo Nguyên Diệu và Ly Nô trông coi Phiêu Miểu Các. Trong thư, nàng nghiêm túc nhắc nhở Nguyên Diệu bán đồ với giá rẻ.

Thời gian trôi nhanh, vài ngày nữa trôi qua. Nguyên Diệu luôn lo lắng cho Hạ Viễn và Tiểu Tiểu, mỗi ngày đều đến Hạ gia ở phường Tuyên Dương một , Hạ gia luôn đóng cửa im lìm, ngay cả A Vũ cũng thấy .

Nguyên Diệu đến nha huyện Vạn Niên dò hỏi, mới sự tình.

Hóa , trong huyện Vạn Niên, mấy phường Tuyên Dương, Bình Khang, Người gần đây bảy tám cô nương trẻ c.h.ế.t. Những cô nương treo cổ, nhảy sông c.h.ế.t đuối, đập đầu mà c.h.ế.t. Sau khi khám nghiệm t.ử thi, trừ hai c.h.ế.t đuối , những khác đều xác nhận là tự tử. Điều tra kỹ, những cô nương trẻ trong cuộc sống đều gặp chuyện may nên tự tìm cái c.h.ế.t. Có vì gia đình chồng ngược đãi, nghĩ thông suốt, vì phụ mẫu vô tình áp bức, nghĩ thông suốt, tẩu ngược đãi, nghĩ thông suốt còn bán phường Bình Khang, rơi kiếp kỹ nữ, nghĩ thông suốt.

Tuy rằng, cô nương trẻ tự t.ử là chuyện thường thấy trong phường. trong thời gian ngắn xảy nhiều vụ như , đều ở phường Tuyên Dương và xung quanh đó, bất lương cũng thấy đáng ngờ. Hơn nữa, hai cô nương c.h.ế.t đuối đó, rốt cuộc là tự t.ử nhảy sông đẩy xuống, khám nghiệm t.ử thi cũng thể kiểm tra từ thi thể, chỉ dựa điều tra, phán đoán là tự tử.

Lúc , ở phường Tuyên Dương tố giác rằng thấy những cô nương , bao gồm hai c.h.ế.t đuối Hạ gia. Người tố giác chỉ một , đều là hàng xóm của Hạ Viễn. Những oán thù gì với Hạ Viễn, họ chắc chắn như , đều là tận mắt thấy khiến bất lương thể điều tra.

, bất lương bắt Hạ Viễn.

Hạ Viễn bắt, kêu oan.

Triệu Tuấn dẫn bất lương đến lục soát Hạ gia, phát hiện giường La Hán của Hạ Viễn một đống tóc dài màu đen. Những sợi tóc rõ ràng của một như tảo biển từng lọn từng lọn trải đầy gầm giường. Những sợi tóc mềm mại, mịn màng như lụa giống tóc của nữ nhân.

Triệu Tuấn và mấy kẻ bất lương đều rùng , họ khẳng định rằng Hạ Viễn nghi vấn g.i.ế.c .

Nguyên Diệu tình hình , trong lòng lo lắng, tin Hạ Viễn sẽ g.i.ế.c , thăm gặp Hạ Viễn nhưng cửa.

Ngày hôm đó, Nguyên Diệu đến Hạ gia, tưởng rằng Hạ gia ai nhưng thấy A Vũ đang khóa cửa, vẻ như sắp ngoài.

Nguyên Diệu vội hỏi: "A Vũ, Tiến Hiền thế nào ?"

A Vũ , : "Là Nguyên công t.ử . Hôm nay công t.ử thể ngoài , đang đến nha môn để đón công tử."

Nguyên Diệu vội : "Tiểu sinh cùng ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-7-nha-lao.html.]

Trên đường , Nguyên Diệu chuyện phiếm với A Vũ, mới tình hình.

Sau khi Hạ Viễn bất lương bắt , A Vũ bèn cầu cứu biểu cửu của Hạ Viễn - Quang Lộc Đại Phu Thẩm Tự Đạo. Thẩm Tự Đạo niệm tình bèn phái quản gia hỏi thăm tại nha môn Vạn Niên, mấy ngày qua A Vũ đều cùng quản gia Thẩm gia chạy đôn chạy đáo vì việc của Hạ Viễn.

A Vũ tức giận : "Lần may nhờ cữu lão gia Thẩm đại nhân, công t.ử mới bình an vô sự. Những cô nương đó rõ ràng là tự sát và hề quen với chúng , liên quan gì đến công tử? Những hàng xóm đó chắc chắn là mắt mờ ."

Nguyên Diệu hỏi: "Chẳng bất lương tìm thấy một đống tóc giường La Hán của Tiến Hiền ?"

A Vũ : "Nếu vì tìm thấy tóc giường, công t.ử thả từ lâu ! Cũng thật kỳ lạ, tóc đó từ nhỉ? Đáng sợ thật. Theo là phong thủy của ngôi nhà vấn đề, mới xảy những chuyện rõ ràng như . Ôi, ngôi nhà thể ở nữa, đợi công t.ử về mau chóng tìm một chỗ ở mới."

Đang chuyện, Nguyên Diệu và A Vũ đến nha môn Vạn Niên.

Nguyên Diệu đợi ở bên ngoài, A Vũ trong chuyện, lâu dẫn Hạ Viễn ngoài.

Hạ Viễn trông tiều tụy nhưng thương tổn gì.

Hạ Viễn ngoài, kịp chào hỏi Nguyên Diệu, vội vàng : "Hiên Chi, Tiểu Tiểu ?"

Nguyên Diệu ngẩn , : "Tiểu Tiểu cô nương ư? Tiểu sinh ."

Hạ Viễn : "Hôm đó kẻ bất lương bắt , bảo ngươi đến đón Tiểu Tiểu, ngươi đón nàng ?"

Nguyên Diệu nhớ , mới nghĩ hôm đó khi Hạ Viễn bắt, trong đám đông gì đó với . , rõ.

Nguyên Diệu lau mồ hôi, : "Lúc đó nhiều quá, tiếng ồn ào, tiểu sinh... rõ..."

"C.h.ế.t ! C.h.ế.t !" Hạ Viễn vô cùng lo lắng, tăng tốc chạy về hướng phường Tuyên Dương.

Nguyên Diệu, A Vũ vội vàng chạy theo.

Phường Tuyên Dương, Hạ gia.

Hạ Viễn phá cửa , chạy thẳng đến gốc cây mộc tê ngoài thư phòng.

Cây mộc tê cao lớn, cành lá tươi như ô dù, bóng râm mát mẻ. Hạ Viễn hai tay ôm lấy cây như con khỉ nhanh nhẹn leo lên.

Chẳng mấy chốc, Hạ Viễn leo lên độ cao của mái nhà, xoay , dẫm lên cành cây leo tiếp, đến một chỗ cành lá rậm rạp thì dừng một lát, đó leo xuống theo nhánh cây.

Khi Hạ Viễn xuống, tay cầm theo một cái lồng chim bằng trúc xanh.

Trong lồng chim, Tiểu Tiểu đang nửa ở chỗ giao giữa ánh sáng và bóng tối, da trắng như tuyết, mặt mũi xinh , nụ rạng rỡ.

"Thật quá, may mà nàng ." Hạ Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Nguyên Diệu : "Hóa , Tiến Hiền sớm giấu Tiểu Tiểu cô nương ."

Hôm đó, khi bất lương gõ cửa, chuyện với A Vũ ở ngoài cửa lớn, Hạ Viễn đúng lúc mệt mỏi vì sách, trong sân hít thở. Mặc dù hiểu chuyện gì xảy nhưng Hạ Viễn trong lòng lo lắng, vội vàng chạy về thư phòng, giấu Tiểu Tiểu cây mộc tê ngoài cửa sổ. Sau đó, thấy Nguyên Diệu trong đám đông, vì lo lắng khi ai chăm sóc Tiểu Tiểu nên bảo Nguyên Diệu rằng Tiểu Tiểu ở cây mộc tê. Đáng tiếc, Nguyên Diệu rõ.

A Vũ đầu tiên thấy Tiểu Tiểu, khỏi há hốc miệng, kinh hoàng.

"Công tử, đây... đây là gì?"

Hạ Viễn nghiêm giọng : "Không hỏi nhiều, nhiều."

A Vũ nén sợ hãi, run giọng : "Vâng."

Hạ Viễn cầm lồng chim trúc xanh thư phòng, đặt lên bàn.

Hạ Viễn yêu chiều dùng một cọng cỏ để cho Tiểu Tiểu uống nước, Tiểu Tiểu uống nước qua đầu cọng cỏ.

Hạ Viễn thương xót với Tiểu Tiểu: "Ban ngày cây nóng nực, ban đêm gió lạnh, mấy ngày , nàng chịu khổ ."

Tiểu Tiểu hiểu lời Hạ Viễn , nàng uống nước xong, nhảy múa trong ánh nắng, bụi bay như hoa.

Nguyên Diệu hỏi: "Tiến Hiền, tóc giường La Hán là thế nào ?"

Hạ Viễn lắc đầu, : "Ta . Ta thực sự . Còn chuyện hàng xóm tố cáo, cũng . Ta hề quen những cô nương đó, thậm chí họ là ai, họ nhà gì?"

Nguyên Diệu thoáng qua Tiểu Tiểu đang nhảy múa ánh mặt trời, do dự một chút, : "Tiến Hiền, tiểu sinh nghĩ rằng ngươi, A Vũ, Vương bá gặp ác mộng, Lưu tẩu và hàng xóm láng giềng chứng kiến, cũng như tóc giường La Hán, tất cả những chuyện kỳ quái lẽ đều liên quan đến Tiểu Tiểu cô nương. Ngươi mới từ trong ngục trở về, cũng nên nghỉ ngơi dưỡng sức, chi bằng giao Tiểu Tiểu cô nương cho tiểu sinh. Tiểu sinh sẽ đưa nàng về Phiêu Miểu Các, đợi Bạch Cơ xem thử, xác định nàng là yêu vật may, thể ở bên cạnh ngươi, tiểu sinh sẽ đưa nàng trở ."

Hạ Viễn đột nhiên nổi giận, : "Yêu vật may? Tiểu Tiểu là yêu vật may! Nàng là... Nàng là... quan trọng nhất của !"

Nguyên Diệu ánh mắt cuồng nhiệt của Hạ Viễn, cẩn thận khuyên nhủ: "Tiến Hiền, Tiểu Tiểu cô nương... Nàng . Các dấu hiệu cho thấy nàng mang đến là sự an lành, vì lợi ích của ngươi, nhất tạm thời giao nàng cho tiểu sinh."

Hạ Viễn tức giận : "Hiên Chi cần nhiều, sẽ giao Tiểu Tiểu cho bất kỳ ai! nàng mang điều may, nàng đẽ như , dịu dàng như , nàng mang cho niềm vui và hạnh phúc."

" nàng cũng mang đến cho ngươi tai họa lao ngục." Câu , tiểu thư sinh . Bởi vì, từ giọng kiên quyết của Hạ Viễn và ánh mắt cuồng nhiệt mê đắm khi Tiểu Tiểu, thể thuyết phục Hạ Viễn.

Ôi! Tiểu thư sinh thầm thở dài một tiếng thể thấy cáo từ.

 

Loading...