Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 7: Ngọc Tỷ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:05
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Nguyên định kêu , nhưng Thái t.ử phi ngăn .
Thái t.ử phi cố gắng giữ bình tĩnh Tang Lạc với ánh mắt đau buồn.
"Tang Lạc, rốt cuộc xảy chuyện gì thế?"
Tang Lạc ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thái t.ử phi, ánh mắt từ sợ hãi dần trở nên bình tĩnh.
Tang Lạc buồn bã : "Trưởng Tôn tỷ tỷ, thể ở bên tỷ nữa. Ngày tháng , tỷ hãy bảo trọng, bệnh khó thở của tỷ là do gan khí uất ức mà thành, nhất định tĩnh tâm dưỡng sức, thể lao lực quá độ. Với tình hình hiện nay, tỷ sẽ sớm trở thành hoàng hậu một nước, khi hoàng hậu sẽ nhiều việc lao tâm khổ tứ hơn. Tỷ đừng lao lực quá, tổn hại bản , nhớ giữ gìn sức khỏe."
Thái t.ử phi run giọng: "Tang Lạc, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Tang Lạc bình tĩnh : "Tỷ tỷ, sẽ c.h.ế.t. Tần Vương g.i.ế.c sạch phản đảng của Thái tử, ông sẽ tha cho . Muội sợ c.h.ế.t, điều duy nhất bỏ xuống là thù hận. Điều duy nhất thể bỏ là tỷ."
Thái t.ử phi đến từ "phản đảng" và "thù hận," suy nghĩ một lúc về tình hình hiện nay, xác của Toàn An, thông minh như bà hiểu phần nào.
"Tang Lạc, thật hồ đồ!"
Tang Lạc rơi nước mắt: "Tỷ tỷ, tỉnh táo hơn ai hết, bao giờ quên thù hận. Tỷ luôn bảo quên nhưng quên , tỷ luôn bảo buông bỏ nhưng buông bỏ . Muội sắp c.h.ế.t , lẽ thù hận sẽ buông bỏ ."
Thái t.ử phi Tang Lạc, ánh mắt đầy thương cảm.
"A Nguyên, hình của ngươi và Toàn An sư thái tương đối giống , ngươi bộ y phục của Toàn An sư thái, che mặt khỏi phủ."
Tang Lạc kinh ngạc: "Tỷ tỷ, tỷ gì?"
Thái t.ử phi nghiến răng: "Cứu ."
Tang Lạc : "Tỷ tỷ, tỷ cần mạo hiểm vì . Muội cũng tỷ mạo hiểm vì ."
Thái t.ử phi thở dài: "Biết sai nhưng thể cứu . Chúng bên nhiều năm, là chăm sóc từ nhỏ, thực sự nỡ c.h.ế.t."
"Tỷ tỷ..." Tang Lạc nức nở thành tiếng.
Thái t.ử phi lệnh cho A Nguyên y phục của Toàn An, che mặt khỏi phủ, để trong phủ tưởng rằng Toàn An rời . Thái t.ử phi và Tang Lạc cùng giấu xác Toàn An, chờ thời cơ thích hợp để xử lý bí mật.
Trong phòng của Tang Lạc chỗ nào bí mật để giấu xác, chỉ một chiếc hòm gỗ lớn, trông vẻ thể chứa xác.
Tang Lạc mở chiếc hòm lớn, bên trong một túi rượu cũ và một đống bùa Phật "An Thái."
Thái t.ử phi thấy túi rượu và đống bùa, khỏi cảm động.
"Chiếc túi đựng sữa dê vẫn giữ ?"
"Vâng." Tang Lạc đáp. Chiếc túi rượu là sự cứu rỗi trong địa ngục thù hận của nàng, là sự ấm áp duy nhất trong cuộc đời nàng.
Thái t.ử phi vuốt ve từng tấm bùa An Thái, : "Tang Lạc, đến am Lăng Tiêu, để cầu con cái, mà là để cầu An Thái ?"
" , đây là để cầu An Thái cho tỷ. Sức khỏe của tỷ , bệnh khó thở thường xuyên tái phát, lo lắng."
Thái t.ử phi cảm động rơi nước mắt, : "Tang Lạc, Thái t.ử là quan trọng nhất trong đời tỷ, cũng là phu quân của , chúng là một gia đình. Dù trải qua bao đau khổ, lòng đầy oán hận nhưng non sông đổi, khuất trở . Muội càng chấp niệm, mất cũng sống , đắm chìm trong thù hận chỉ đau khổ. Tang Lạc, hãy buông bỏ thù hận, sống một cuộc đời mới . Tang Lạc, hãy vui vẻ lên, ?"
Tang Lạc nước mắt đầm đìa, mơ màng gật đầu. Buông bỏ thù hận, liệu nàng thật sự buông bỏ ? Lần vốn thể tránh khỏi kiếp nạn, may mắn tỷ tỷ thương xót, tay cứu giúp, nàng tái sinh một . Vì tỷ tỷ, liệu nàng nên cố gắng quên , buông bỏ thù hận, sống một cuộc đời mới ?
Tang Lạc xác Toàn An trong chiếc hòm lớn như thấy chính xác của . Nàng c.h.ế.t một , lẽ nên buông bỏ chấp niệm, cố gắng quên .
*
Một cơn gió đêm thổi qua, tiếng chuông gió kêu leng keng.
Nguyên Diệu bừng tỉnh, trong lòng trống trải như mất mát điều gì.
Giấc ngủ kéo dài mấy canh giờ, là nửa đêm, ngọn đèn bàn ngọc xanh chỉ còn leo lét, bóng dáng cô đơn bức bình phong "Thiên Sơn Phi Tuyết" tĩnh mịch.
Chú mèo đen ngủ say, Nguyên Diệu đến đắp chiếc chăn nó đá .
Cả ngày ăn gì, Nguyên Diệu đói bụng nhưng buổi chiều bận rộn mời đại phu cho Ly Nô, bốc thuốc, sắc thuốc, quên mua thức ăn.
Đi xem trong bếp còn chiếc bánh hồ nào .
Nguyên Diệu quấn chặt áo, bước sân .
Tuyết lớn ngừng, trời treo một vầng trăng cô đơn, ánh sáng lạnh lẽo như gương.
Nguyên Diệu kìm dừng mái hiên, ngước trăng tròn, tâm trí trôi dạt.
Xuân thu đến, năm tháng trôi nhanh, nhân gian đổi nhưng vầng trăng vẫn đổi, luôn lạnh lùng chứng kiến niềm vui nỗi buồn của thế gian. Không , vầng trăng thấy cảnh trong mộng của , chiếu sáng cho Giang Đô bão tố khi nhà Tùy sụp đổ, và cổng Huyền Vũ năm Vũ Đức thứ chín đẫm m.á.u đó? Nó thấy những giọt nước mắt và oán hận suốt đời của nàng công chúa vong quốc ?
Nguyên Diệu thở dài, lòng đầy bi thương. Lúc đây, Bạch Cơ đang ở thế? nàng đang ở đó trong vũng Lương Mộng, cô đơn ngắm vầng trăng như ? Hắn nhớ Bạch Cơ, những ngày nàng, luôn cảm thấy cô độc, mỗi ngày đều lẻ loi, ngay cả chợ Tây huyên náo cũng dường như lạnh lẽo vắng vẻ.
Nguyên Diệu lòng đầy thương cảm, kìm mà nước mắt tuôn rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-7-ngoc-ty.html.]
"À, Hiên Chi nửa đêm ngủ mà một ngắm trăng trong sân thế?"
Một giọng quen thuộc vang lên, một bóng trắng từ tường viện nhảy xuống, bước tuyết về phía Nguyên Diệu.
Nước mắt của Nguyên Diệu đông cứng trong mắt.
Bạch Cơ khoác áo choàng lông hạc trắng, một đầy phong trần, tóc mai còn vương sương tuyết. Nàng Nguyên Diệu, mỉm , mắt sáng lấp lánh như .
"Bạch Cơ, cuối cùng ngươi cũng về !"
Nhận đây mơ, Bạch Cơ thật sự trở về, Nguyên Diệu vui mừng rơi nước mắt.
Bạch Cơ cởi áo choàng, rũ tuyết , : "Hóa Hiên Chi trăng giữa đêm là vì nhớ ."
Nguyên Diệu lau nước mắt, : "Ta nhớ ngươi! ngươi về , thật sự vui."
Bạch Cơ ném cho Nguyên Diệu một gói đồ bọc trong lá sen khô, : "Trên đường gấp trở về, lỡ mất bữa tối, gặp mấy con thỏ ngoài thành nướng hạt dẻ tuyết, mùi thơm nên xin một ít. Ôi, đói quá, ngươi gọi Ly Nô dậy nấu cho chút đồ ăn."
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ : "Ly Nô lão e là dậy , nó ốm nặng, uống t.h.u.ố.c xong ngủ ."
"Bệnh gì?"
"Say nắng cảm lạnh."
"......"
Trong phòng bên của Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu trong bếp tìm thấy thức ăn bèn lấy một vò rượu Đồ Tô, đổ ấm rượu Thanh Hoa, hâm bếp t.h.u.ố.c ở góc tường. Hắn mở lá sen khô, hạt dẻ nướng vẫn còn ấm, tỏa mùi thơm ngào ngạt. Trên đĩa men ba chân bàn ngọc xanh còn vài miếng bánh hoa mai ăn dở, đủ ăn cùng hạt dẻ nướng để uống rượu.
Lúc đêm khuya, bụng đói thức ăn, chỉ thể lấy thứ no bụng.
Bạch Cơ một bộ váy dài màu trắng, vấn tóc lòa xòa, nhẹ nhàng xuống lầu.
Ly Nô ngủ say, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đ.á.n.h thức nó, đèn uống rượu, trò chuyện.
Nguyên Diệu rót một chén rượu ấm, đưa cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ nhận lấy Nguyên Diệu, : "Cảm giác như ba mươi năm gặp Hiên Chi ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Bạch Cơ chỉ ngoài hơn mười ngày, cảm giác đó?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Một ngày gặp như cách ba thu. Hơn mười ngày gặp, chẳng như ba mươi năm ?"
Nguyên Diệu sững sờ, đó đỏ mặt, : "Đừng bừa, câu về nỗi nhớ giữa tình nhân, thể tùy tiện dùng, phù hợp với lời dạy của Thánh nhân."
Bạch Cơ gãi đầu, : "Ồ. thật sự nhớ Hiên Chi nên đến Vân Mộng Trạch, thể tìm thấy ngọc bích, dừng một khắc nào, lập tức trở về ngay."
"Ngươi tìm ngọc bích để gì? Tại tìm ngọc bích?"
Bạch Cơ thở dài, : "Nói thì dài lắm."
Nguyên Diệu rối rắm về ngọc bích, chuyện quan trọng hơn để .
Chàng thư sinh bóc hạt dẻ : "Bạch Cơ, bên ngoài lầu Nhiên Tê dâu Đế Nữ tác quái cho dân Trường An hoảng loạn, Đan Dương là ngươi bán cây dâu cho , ngươi giải quyết việc ."
Bạch Cơ hạt dẻ bóc sạch của Nguyên Diệu, bốc một cái bỏ miệng.
"Trên đường trở về, thấy, quả thực là oán khí ngút trời."
Nguyên Diệu tức giận chỉ còn cách lấy thêm một hạt dẻ khác để bóc.
"Bạch Cơ, dâu Đế Nữ là chuyện gì thế? Ta đến Vi phủ thấy cây dâu Đế Nữ , gần đây còn liên tục những giấc mơ kỳ lạ..."
Nguyên Diệu kể giấc mơ của cho Bạch Cơ, đến nỗi bi ai và đau khổ của công chúa Tang Lạc, lòng cũng khỏi đau buồn.
Bạch Cơ Nguyên Diệu bóc hạt dẻ.
Nghe xong, Bạch Cơ lẩm bẩm: "Sự chấp niệm của vị đế nữ quá sâu, c.h.ế.t bao năm mà vẫn thể giải thoát."
"Đã c.h.ế.t nhiều năm ?" Dù công chúa Tang Lạc là từ lâu về , chắc chắn còn sống nhưng khi Bạch Cơ nàng c.h.ế.t, lòng Nguyên Diệu vẫn chút đau buồn, : "Công chúa Tang Lạc c.h.ế.t như thế nào? Sao nàng biến thành một cây dâu Đế Nữ và ngươi bán cho Đan Dương?"
Bạch Cơ uống một ngụm rượu Đồ Tô, nhớ : "Đó là chuyện xa xưa . Năm xảy biến cố ở cổng Huyền Vũ, Thái Tổ nhường ngôi, Thái Tông đăng cơ, đổi niên hiệu thành Trinh Quán. Nói về dâu Đế Nữ, nhắc đến một vật khác, Hiên Chi từng về ngọc bích Hòa Thị và ngọc tỷ truyền quốc ?"
Nguyên Diệu ngẩn , gật đầu : "Ta qua. Thời Xuân Thu, nước Sở tên Biện Hòa tìm ngọc bích trong núi Sở. Vì lòng trung thành, ông dâng ngọc bích cho vua Sở Lệ Vương. Vua Sở Lệ Vương tin đó là ngọc quý, chặt đứt chân trái của Biện Hòa. Sau đó, thời Sở Văn Vương, Biện Hòa dâng ngọc bích nhưng vẫn tin tưởng, chặt đứt chân . Đến thời Sở Văn Vương, Biện Hòa dâng ngọc bích, Văn Vương lệnh cho thợ chạm khắc mở ngọc , phát hiện bên trong ngọc quý hiếm. Đây là ngọc bích Hòa Thị. Thời Chiến Quốc, ngọc bích Hòa Thị nước Tần chiếm đoạt, khi thống nhất sáu nước, Tần Thủy Hoàng khắc ngọc bích Hòa Thị thành ngọc tỷ truyền quốc. Nghe , ngọc tỷ truyền quốc là bảo vật quốc gia, ai ngọc tỷ truyền quốc thì nhận mệnh trời, mất thì khí tận, các đời vua đều coi trọng."
Bạch Cơ uống thêm một ngụm rượu, : " , các đời vua đều coi trọng ngọc tỷ truyền quốc. Hoàng đế ngọc tỷ truyền quốc mà lên ngôi thì dân chúng sẽ cho rằng vị hoàng đế trời ban mệnh, trời che chở, sẽ lén lút chê là 'hoàng đế trắng tay'. Sau khi nhà Tùy diệt vong, ngọc tỷ truyền quốc vẫn ở trong tay hậu duệ nhà Tùy, Thái Tông khổ tâm vì ngọc tỷ truyền quốc. Hiên Chi nhà Đường khi nào mới ngọc tỷ truyền quốc ?"
Nguyên Diệu nghĩ một lát, : "Năm Trinh Quán thứ tư, Tiêu Hậu Hậu của Tùy Dạng Đế cùng cháu trai Dương Chính Đạo mang ngọc tỷ truyền quốc trở về Trường An."
Bạch Cơ : " , chính năm đó, sự kiện ngọc tỷ truyền quốc trở về chấn động Trường An, ai , ai . Cũng trong năm đó, công chúa Tang Lạc, , Dương Chiêu Phi bước Phiêu Miểu các, cầu xin đoạn tuyệt khí của nhà Đường..."