Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 6: Phạm Khương
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:51
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn ăn trưa xong. Bạch Cơ thư phòng, quỳ đất.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn vội vàng theo , cũng quỳ xuống. Bạch Cơ hỏi Nguyên Diệu: "Hiên Chi thấy những tượng đất gì khác thường ?"
Nguyên Diệu kỹ, chỉ thấy hàng ngũ tượng đất ngay ngắn, mặt mũi, rằng, nhưng dường như một luồng oán khí âm u lan tỏa khắp nơi.
Nguyên Diệu : "Ngoài việc rợn thì chẳng gì khác thường. Dù thì mấy thứ hình thế , thường đều khiến thấy lạnh sống lưng, cứ như chúng thể cử động bất cứ lúc nào."
Bạch Cơ mỉm hỏi: "Vi công t.ử thấy những tượng đất gì lạ ?"
Vi Ngạn chăm chăm đám tượng đất một hồi lâu : "Chẳng gì lạ cả, chỉ là mấy bức tượng đất thô kệch thôi. Bạch Cơ, chúng thành tinh ?"
Bạch Cơ đáp: "Không, là chút tàn niệm của nào đó còn lưu trong những tượng đất thôi."
Bạch Cơ thổi một đám tượng đất, xung quanh lập tức trở nên tối đen, như thể ai đó đột nhiên phủ một tấm vải đen khổng lồ lên lầu Nhiên Tê.
Một tiếng thở dài vang lên từ đám tượng đất. Nguyên Diệu thấy một bóng hình mờ ảo dần hiện giữa trung.
Bóng hình như đốm lửa đom đóm, xanh lục kỳ dị.
Đó là hình ảnh tàn dư của một nam thanh niên, tóc buộc lệch, để râu mỏng, mặc áo chẽn tay hẹp, đôi giày vải, trông như một thợ thủ công.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn kinh ngạc, ngờ những tượng đất ma quỷ.
Bạch Cơ hỏi: "Tại ngươi xâm nhập giấc mộng của Vi công tử?"
Bóng hình về phía Bạch Cơ, dường như ngàn lời nhưng bối rối bắt đầu từ . "Ta... về quê..."
Hắn than thở một cách thê lương.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ngươi là ai? Quê của ngươi ở ?"
Nam nhân đáp: "Ta tên là Phạm Khương, là một thợ thủ công. Quê ở Lâm Truy, nước Tề."
Nguyên Diệu sửng sốt.
Vi Ngạn ngơ ngác hỏi: "Nước Tề? Lâm Truy? Có là quận Lang Nha ở Tề Châu bây giờ ? Con ma là từ thời cổ đại ?"
Nguyên Diệu : "Nghe cách của , vẻ là một hồn ma từ thời Tiên Tần."
Nam nhân khẽ : "Ta về quê... Thê t.ử vẫn đang đợi ở quê nhà..."
Bạch Cơ nhẹ nhàng thở dài: "Ngươi về nữa . Những của ngươi còn đời nữa. Ngươi đến nơi ngươi thuộc về, đừng vì chút chấp niệm mà lưu thế giới dành cho ."
Nam nhân ôm mặt : "Ta ngươi gì, về nhà!"
Bạch Cơ : "Ta ngươi từ đến. Trên ngươi mùi của hồn thuật phách. Đã tám trăm năm trôi qua, 'vật chứa' của ngươi hỏng, vỡ thành những tượng đất . Ngươi cũng nên rời thôi."
Giọng của Bạch Cơ vang vọng như gió thoảng.
Trong bóng tối, khí lạnh thấu xương, tuyệt vọng như vực sâu đáy.
Những tượng đất mặt đất từng cái một lặng lẽ tan rã, hóa thành tro bụi.
Nam nhân van nài: "Cầu xin ngươi, đưa về, về địa cung ...!"
Bạch Cơ đáp: "Đó là nơi chứa đầy ký ức đau khổ của ngươi, ngươi còn ?"
Nam nhân buồn bã : "Ta ... Ta chỉ thể về, đó là nơi xuất phát, cũng là đích đến của ."
Bạch Cơ : "Được , sẽ đưa ngươi về."
Ánh nắng một nữa chiếu rọi lầu Nhiên Tê, thư phòng trở nên sáng sủa và ấm áp, hơn trăm bức tượng đất vỡ nát mặt đất, tro tàn như sa mạc, chỉ còn một tượng đất nguyên vẹn. Bạch Cơ cầm bức tượng đất nguyên vẹn đó lên, đưa cho Nguyên Diệu.
"Hiên Chi, giữ kỹ nó."
"Vâng." Nguyên Diệu nhận lấy tượng đất, cẩn thận đặt tay áo. Bạch Cơ sang Vi Ngạn: "Vi công tử, từ nay trở , ngươi thể ngủ yên ."
Vi Ngạn hỏi: "Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, từ giấc mơ của ngươi mà xem, vị Phạm là một thợ thủ công, khi còn sống triệu xây lăng cho hoàng đế, việc trong địa cung, đó c.h.ế.t ở đó. Vì ông ấn chú hồn thuật, đoán rằng linh hồn ông phong ấn trong tượng đất. Sau đó, lẽ ông kẻ trộm mộ mang khỏi lăng, trải qua những gì, tượng hủy hoại và chế thành một bộ tượng đất nhỏ . Thông thường, khi tượng đất phong ấn linh hồn phá hủy, ông lẽ tan biến khỏi nhân gian, nhưng vì niềm khao khát về nhà gặp thê t.ử quá mãnh liệt nên vẫn còn một chút tàn niệm lưu bộ tượng đất . Vi công t.ử ngươi mua bộ tượng đất về, Phạm báo mộng cho ngươi."
"À, thì là !" Vi Ngạn hiểu .
Nguyên Diệu kìm mà cảm thấy buồn: "Phạm thật đáng thương, triệu việc, c.h.ế.t vì bệnh trong địa cung, thể trở về quê nhà, gặp yêu..." Khi Nguyên Diệu đến "c.h.ế.t vì bệnh." Bức tượng đất trong tay áo bỗng nhiên rung lên dữ dội, một luồng khí đen lan tỏa . Bạch Cơ thấy , vội đưa tay nắm lấy cổ tay Nguyên Diệu, phong tỏa tay áo.
Tượng đất trở yên tĩnh. Nguyên Diệu hiểu chuyện gì đang xảy , vô cùng kinh ngạc.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, Phạm c.h.ế.t vì bệnh."
Nguyên Diệu tò tự hỏi: "Vậy ông c.h.ế.t như thế nào?"
Bạch Cơ ngập ngừng : "Có lẽ, là một tai nạn."
Nguyên Diệu hỏi tiếp: "Tai nạn gì?"
Bạch Cơ trả lời ấp úng: "Xây lăng thì khai sơn phá động, nguy hiểm, đủ loại t.a.i n.ạ.n mà."
Nguyên Diệu thở dài: "Than ôi, Phạm thật đáng thương, ông nhớ nhung , hẳn cũng nhớ thương ông suốt cả đời."
Bạch Cơ đáp: "Nỗi nhớ, là một thứ kỳ diệu. Nỗi nhớ mãnh liệt thể vượt qua thời gian, kết nối sinh tử."
Nguyên Diệu thở dài, lòng cảm thấy đau thương.
Ngồi một lúc, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ rời khỏi lầu Nhiên Tê.
Khi họ về chợ Tây, bước đến ngõ cụt thì thấy Ly Nô đang qua gốc cây hòe lớn ở đầu ngõ.
Sắc mặt Ly Nô phần bồn chồn, dường như giận dữ, qua như thể đang lo lắng điều gì. Bạch Cơ và Nguyên Diệu , hiểu tại Ly Nô ở trong Phiêu Miểu các mà bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-6-pham-khuong.html.]
Ly Nô thấy Bạch Cơ, lập tức vội vàng chạy tới : "Chủ nhân, cuối cùng ngài trở về!"
Bạch Cơ hỏi: "Có chuyện gì xảy thế?" Ly Nô chỉ về phía Phiêu Miểu các, là vì sợ giận, mãi mà thốt nên lời. Bạch Cơ nheo mắt : "T.ử khí đông lai, vị hoàng đế nhân gian đến thăm ?"
Nguyên Diệu , liên tưởng đến chuyện tối qua và Ly Nô phá hủy địa cung núi Ly, thấy vẻ bối rối của Ly Nô, tưởng rằng Tần Thủy Hoàng đến đòi nợ. Nguyên Diệu kìm mà : "Ly Nô lão , tối qua phá địa cung là chúng sai. Nếu tìm tới cửa, thì cứ thành thật xin , cố gắng đền bù thôi."
Bạch Cơ ngớ : "Phá hủy địa cung gì? Đền bù cái gì?"
Nghe đến đây, Ly Nô gấp đến mức trơn tru hẳn: "Mọt sách đừng bậy! Trong Phiêu Miểu các là tân hoàng Võ Tắc Thiên và đạo sĩ họ Quang, liên quan gì đến địa cung núi Ly cả! Ta bực đến nghẹn lời là vì vị Võ hoàng đó ghét mèo, Phiêu Miểu các đuổi ngoài!"
"Ồ! Hóa là Võ hoàng bệ hạ..." Nguyên Diệu lỡ lời, lén sắc mặt Bạch Cơ.
Sắc mặt Bạch Cơ dần tối , : "Hiên Chi, Ly Nô, hai ngươi tối qua phá địa cung núi Ly?"
Nguyên Diệu im lặng. Ly Nô cũng câm nín.
Bạch Cơ ôm trán : "Được, các ngươi giỏi lắm. Chuyện địa cung để hãy . Võ hoàng bệ hạ từ đến nay từng tự đến Phiêu Miểu các, tới là vì chuyện gì?"
Bạch Cơ bước về phía Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu vội vàng theo, còn Ly Nô thì do dự tiến lên.
Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , ngươi cùng?"
Ly Nô gãi đầu, : "Vị Võ Hoàng khí thế ngạo mạn, cực kỳ bá đạo, mà đó chắc chắn sẽ đụng độ với bà , thôi ."
Bạch Cơ : "Ngươi cứ ở đây suy nghĩ kỹ về chuyện ở núi Ly, lát nữa sẽ hỏi ngươi."
"Vâng, chủ nhân." Ly Nô cúi đầu ủ rũ trả lời.
Tại Phiêu Miểu Các, trong phòng.
Bên cạnh bàn ngọc xanh, một nữ t.ử mặc trang phục của Hồ đang lặng lẽ trầm tư. Bà đôi mắt như rồng, cổ như phượng, trán vuông và cằm rộng. Do chăm sóc nên da dẻ vẫn trắng mịn, trông chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng hai bên tóc mai bắt đầu điểm bạc. Ánh mắt của bà vô cùng sắc sảo, toát lên khí chất uy nghiêm cần nổi giận mà vẫn khiến e sợ. Chính là Võ Tắc Thiên tự lập hoàng đế.
Võ Tắc Thiên vi hành rời khỏi Đại Minh Cung, chỉ dẫn theo hai , một là Quốc sư Quang Tạng, một là Thượng Quan Uyển Nhi. Cả hai đều hầu một bên.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước phòng.
Nguyên Diệu vô cùng căng thẳng, thấy Võ Tắc Thiên lập tức quỳ xuống hành lễ: "Tiểu sinh tham kiến Võ Hoàng bệ hạ."
Võ Tắc Thiên giật thoát khỏi suy nghĩ, phất tay : "Thư sinh, cần câu nệ lễ tiết."
Nguyên Diệu dậy.
Bạch Cơ cũng hành lễ, : "Không bệ hạ đến Phiêu Miểu Các là mua thứ 'dục vọng' gì?"
Võ Tắc Thiên : "Trẫm hiện là một quốc chủ, nắm cả thiên hạ trong tay, chẳng còn gì để khao khát nữa. Trẫm đến Phiêu Miểu Các là để tìm lời giải đáp."
Bạch Cơ : "Giải đáp vấn đề cần từ từ mà . Hiên Chi pha một ấm , bệ hạ thích uống Tiên Sơn Mao."
"Vâng." Nguyên Diệu đáp lời.
"Sao ngươi trẫm thích uống Tiên Sơn Mao?"
"Mỗi Đại Minh Cung, trong chén của bệ hạ luôn là Tiên Sơn Mao."
Nguyên Diệu nhà bếp pha . Vì Phiêu Miểu Các thường uống loại nên bày sẵn, lục lọi hồi lâu mới tìm thấy hộp mà Công chúa Thái Bình tặng đầu năm.
Nguyên Diệu còn chọn bộ cụ đắt nhất, dùng nước giếng cổ, cẩn thận pha .
Khi Nguyên Diệu mang phòng, Bạch Cơ và Võ Tắc Thiên đang quỳ cạnh bàn ngọc xanh trò chuyện.
Võ Tắc Thiên : "Dùng cột trụ dựng thành đại lâu, dựa thuyền bè qua dòng sông lớn. Đây là đạo trị quốc trẫm từng . đó là thời Đại Đường, còn giờ trẫm là hoàng đế Đại Chu. Nếu Đại Chu thịnh vượng bền lâu, ngàn thu vạn đại, thì đơn giản như . Trẫm cần một vương đạo mới."
Bạch Cơ mà gì.
Nguyên Diệu vội vàng dâng hầu một bên.
Võ Tắc Thiên : "Trước đây, trẫm hề băn khoăn, chỉ một lòng theo đuổi quyền lực, trèo lên đỉnh cao nhất của vương quyền. Giờ đây, trẫm chính danh thiên hạ, đỉnh cao quyền lực nhưng mơ hồ, nên đưa Đại Chu theo con đường nào. Tự Nhân, ngươi là vua của Long tộc, vương đạo của ngươi là gì?"
Bạch Cơ nhấp một ngụm , : "Ta còn là Long vương từ lâu . Nói thật hổ thẹn, khi còn Long vương, bao giờ suy nghĩ sâu xa về vấn đề . Thứ nhất, Long Ẩn cùng các trưởng lão cai quản bốn phương, trừ khi yêu thú thời thượng cổ xâm phạm thần dân, hoặc yêu tộc quyền phản loạn, phát động chiến tranh, thì cần bận tâm. Thứ hai, Long tộc khác hẳn nhân loại, Long tộc sống lâu, ít tranh chấp như nhân gian. Ta quản, Long chúng tự khắc cũng lành. Ai Long vương, chỉ cần đến đảo Kình Lạc khiêu chiến , đ.á.n.h bại là . Vương đạo của Long tộc và vương đạo của con khác . Ngài hỏi về vương đạo của loài , thật sự , thể trả lời. Chi bằng ngài thử tế trời, cầu xin trời đất cho câu trả lời."
Võ Tắc Thiên trầm ngâm : "Trẫm hỏi trời, nhưng trời đáp. Tự Nhân, ngươi tuy là một con rồng, nhưng sống ở nhân gian nhiều năm, từng chứng kiến bao triều đại hưng thịnh suy vong. Lẽ nào ngươi cảm nhận gì về vương đạo của nhân gian ?"
Bạch Cơ suy nghĩ : "Bệ hạ, sử thể sáng suốt. Ngài thông minh như mà cũng tìm vương đạo từ sử sách. Ta chỉ là một con rồng lãng phí thời gian ở nhân gian, thể hiểu vương đạo của con ?"
Võ Tắc Thiên thở dài : "Chẳng lẽ thực sự ai thể chỉ đường cho trẫm về vương đạo ?"
Bạch Cơ bỗng nhớ điều gì, : "À! Có một , lẽ thể."
Võ Tắc Thiên hỏi: "Ai?"
Bạch Cơ ngập ngừng : "À... chợt lỡ lời. Người tuy vương đạo, nhưng chắc gặp ngài, cũng chắc sẽ giải đáp cho ngài."
Võ Tắc Thiên phần giận dữ.
Thượng Quan Uyển Nhi : "Gan to thật! Dưới trời đất còn ai dám gặp bệ hạ, cãi lệnh bệ hạ? Hắn sợ tội tru di cửu tộc ?"
Bạch Cơ : "Người c.h.ế.t từ lâu, cả chín tộc cũng đều c.h.ế.t."
Thượng Quan Uyển Nhi ngơ ngác hỏi: "Người ... là ma ?"
Bạch Cơ gật đầu, : " ."
Quang Tàng giận dữ: "Rồng yêu, ngươi thật to gan, dám xúi giục Bệ hạ gặp ma ?!"
Bạch Cơ thở dài : "Ta hề xúi giục Bệ hạ gặp ma, vì ma còn oai hơn cả Bệ hạ, ai gặp cũng thể gặp . Ta chỉ nhắc đến ông vì đột nhiên nghĩ đến con mèo của lẽ phá hủy lăng mộ của ông . Ta còn đang băn khoăn nên đến xin đợi ông tìm đến đòi tội đây."
Võ Tắc Thiên khẽ nhíu mày hỏi: "Ngươi đang về ai?"
Bạch Cơ chỉ về phía núi Ly, : "Tần Thủy Hoàng."