Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 6: Đi Trong Đêm
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:25
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều hôm , Ba La Mật đến Phiêu Miểu Các ăn cơm.
Ly Nô một bàn đầy món chay ba cái lồng hấp lớn món cuộn bát trân như ý, hai bát lớn món cơm điêu hủ La Hán.
Dù Ba La Mật ăn nhiều nhưng ăn trong sự lo lắng.
Bạch Cơ thấy hỏi: "Hôm nay thiền sư tâm sự gì ?"
Ly Nô cũng : "Nhị cữu, hôm nay lạ , ăn uống cũng vui vẻ như hôm qua."
Ba La Mật thở dài, đặt đũa xuống, : "Hôm qua về, sư phụ đến tháp Đại Nhạn, khi Huyền Trang lão hòa thượng mất tích, cuốn sách tà đó vẫn ở bàn của ngài . Sư phụ mang cuốn sách tà đó về. Sư phụ từ sáng đến tối cứ cuốn sách tà đó, cảm thấy bất an."
Nguyên Diệu hỏi: "Vì bất an?"
Ba La Mật vuốt râu nhỏ, : "Huyền Trang lão hòa thượng mất tích, thể liên quan đến cuốn sách tà , cuốn sách khí tức của yêu ma."
Bạch Cơ hỏi: "Thiền sư Huyền Trang về ?"
Ba La Mật lắc đầu, : "Chưa. Không , cảm giác rằng lão hòa thượng tám phần về nữa ."
Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi: "Không về nữa?"
Ba La Mật : "Dù là thánh tăng đạt đạo nhưng ngài cũng chỉ là một con , hơn nữa là một bộ xương già , mất tích ba ngày, chắc chắn lành ít dữ nhiều."
Nguyên Diệu khỏi lo lắng.
Ly Nô đảo mắt, : "Nhị cữu đừng lo, A Ly một kế."
Ba La Mật : "Nói mau."
Ly Nô : "Nhị cữu lo sư phụ ôm cuốn sách mà lo lắng ? Người nhân lúc sư phụ để ý, lén ném cuốn sách tà là . A Ly chịu nổi mọt sách suốt ngày ôm sách việc, thường lén ném sách của , mọt sách sách thì việc. Sư phụ cuốn sách cũng sẽ yên , cũng yên tâm."
Nguyên Diệu , giận dữ : "Cái gì? Ta đang sách ngon lành mất, còn nghi là chuột tha , hóa là ngươi ném ?!"
Ly Nô lè lưỡi.
Ba La Mật nghĩ một lát, : "Cách ... cũng thể thử."
Bạch Cơ ăn ngon lành, Ba La Mật ăn ngon lành, Nguyên Diệu giận ăn .
Ly Nô thấy , gắp một cuộn bát trân như ý đặt bát Nguyên Diệu, : "Mọt sách, ăn một cuộn như ý . Gia cũng ném nhiều sách của ngươi lắm, bồi thường cho ngươi."
Nguyên Diệu : "Còn thêm một bộ văn phòng tứ bảo nữa."
Ly Nô sững , nghiến răng : "Mọt sách c.h.ế.t tiệt, gia bồi thường sách cho ngươi là còn dám mặc cả?"
Ba La Mật : "A Ly như thế là đúng . Làm mèo thể quá kiêu ngạo, thì sẽ bạn bè."
"Nhị cữu, dạy A Ly mèo kiêu ngạo một chút, thì sẽ bắt nạt ?"
Ba La Mật : "A Ly, đạo mèo, với kẻ thù kiêu ngạo, với bạn bè hiền hòa, mới thể giữ vững tình bạn. Tiểu thư sinh là bạn của ngươi, ngươi ném sách của , vốn sai, mua cho một bộ văn phòng tứ bảo cũng là điều nên ."
"Vậy thôi. Mọt sách, đợi đến lúc nhận tiền tháng, gia sẽ mua văn phòng tứ bảo cho ngươi."
Nguyên Diệu điều dừng , lớn chuyện.
"Vậy cảm ơn Ly Nô lão ."
Bạch Cơ vẻ cảm động, dừng ăn, : "Ừm, cũng tặng Hiên Chi một bộ văn phòng tứ bảo."
Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi cũng tặng văn phòng tứ bảo?"
Bạch Cơ ấp úng, : "Không vì , Hiên Chi nhận lấy là ."
"Ồ."
Nguyên Diệu ăn một lát, đột nhiên tỉnh ngộ, mặt dài , : "Bạch Cơ, ngươi cũng ném sách của ?"
Bạch Cơ vội : "Không, , ném sách của Hiên Chi. Ta chỉ vô tình đổ chén ướt bản thảo thơ của Hiên Chi, vì sợ Hiên Chi càu nhàu nên dùng pháp thuật xóa hết chữ nhòe , giả vờ như Hiên Chi từng ."
"Gì cơ?! Thảo nào luôn cảm thấy bài thơ dở thành nhưng bản thảo thì trống , cứ tự hỏi !"
Bạch Cơ gắp một cuộn bát trân cho bát của Nguyên Diệu, : "Hiên Chi, ăn một cuộn bát trân, hạ hỏa . Sau , chắc chắn nữa."
Nguyên Diệu tức giận, dù ăn cuộn bát trân nhưng thèm để ý đến Bạch Cơ.
Ba La Mật c.ắ.n một miếng bánh hồ tiêu, thở dài: "Cái Phiêu Miểu Các thật là nơi dành cho sách..."
Vì gấp rút về để vứt bỏ cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền của Sư phụ Xứ Tịch, Ba La Mật ăn tối vội vàng cáo từ.
Bạch Cơ ánh đèn trong phòng trong kinh Phật.
Nguyên Diệu vốn tò mò về việc Thiền sư Huyền Trang mất tích nhưng vì đang giận Bạch Cơ nên nhịn hỏi.
Bạch Cơ chuyện với Nguyên Diệu nhưng Nguyên Diệu để ý đến nàng, nàng chỉ đành kinh, mệt thì ngủ.
Nguyên Diệu giận dỗi suốt đêm.
Ngày hôm , dù Nguyên Diệu thèm để ý đến , Bạch Cơ vẫn với Nguyên Diệu.
Lúc ăn sáng, Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng giận nữa. Uống một chén cháo gạo tẻ ."
Bạch Cơ chợ mua về một ít hoa ngọc lan và mẫu đơn còn đọng sương, cắm bình : "Hiên Chi mau đến xem hoa ngọc lan cắm bình ?"
Bạch Cơ truyện dân gian trong phòng trong, gặp chữ hiểu, hỏi: "Hiên Chi, chữ là gì thế?"
Bạch Cơ sách mệt, ăn dưa mật gọi: "Hiên Chi, đến ăn một miếng dưa mật ."
...
Nguyên Diệu giận dỗi một hồi, cuối cùng cũng quyết định tha thứ cho Bạch Cơ. Hắn pha một bình bạc hà tỉnh thần, đem đến cho Bạch Cơ đang xem sổ sách bên quầy.
Ba La Mật đột nhiên đến.
Bạch Cơ ngạc nhiên : "Mới sáng sớm mà thiền sư đến ."
Nguyên Diệu cũng ngạc nhiên : "Ly Nô vẫn đang dọn dẹp trong bếp, kịp chợ. Nhị cữu phòng trong nghỉ một chút, bàn ngọc xanh dưa mật và điểm tâm."
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu mang bạc hà tỉnh thần đến, : "Cảm ơn Hiên Chi. Cuối cùng ngươi cũng giận nữa !"
Nguyên Diệu gãi đầu : "Bạch Cơ, ngươi tự tiện xóa thơ của nữa!"
Bạch Cơ : "Chắc chắn xóa nữa. Nào, Hiên Chi cũng uống một chén tỉnh thần ."
Nguyên Diệu : "Ngươi uống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-6-di-trong-dem.html.]
"Cùng uống nào."
Ba La Mật trông vẻ hoảng hốt, còn mất bình tĩnh. Ông thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang vui vẻ uống , khỏi : "Nhị cữu đang lửa cháy đến nơi , các ngươi còn thảnh thơi uống hả?"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu mới nhận Ba La Mật giống ngày thường, dường như đến để ăn cơm.
Nguyên Diệu hỏi: "Nhị cữu, chuyện gì ?"
Ba La Mật mặt mày ủ rũ : "Sư phụ mất tích ."
Bạch Cơ đặt chén xuống : "Thiền sư, ngài đừng vội, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Ba La Mật : "Tối qua khi về đến nơi thì sư phụ trong thiền phòng, thấy cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền tà ác đó đang để bồ đoàn bèn mang nó vứt. Sau khi vứt sách xong, thiền phòng, sư phụ vẫn về, tưởng đang giảng đạo với ai đó trong chùa nên để ý, về thiền phòng của ngủ. Sáng nay dậy, thiền phòng của sư phụ vẫn thấy , Ta hỏi khắp chùa, ai thấy sư phụ, tối qua cũng ai thấy giảng đạo với ai. Nhìn tình hình , vẻ như sư phụ mất tích từ hôm qua. Ngài ? Có thể xảy chuyện gì ?"
Nguyên Diệu : "Nhị cữu bình tĩnh chút. Có thể thiền sư chỉ ngoài việc, ví dụ như tình cờ gặp bạn cũ chuyện lâu, lỡ mất giờ giới nghiêm nên về . Không chừng, bây giờ ngài về ."
Bạch Cơ cũng : "Hiên Chi đúng, thiền sư Xứ Tịch chắc xảy chuyện."
Ba La Mật bán tín bán nghi : "Thật ? sư phụ ở Trường An cũng bạn cũ, bạn cũ của ông đều ở chùa Đại Từ Ân cùng lưu trú. Ta vẫn nên về chùa đợi tìm, sẽ báo với A Ly một tiếng, khi tìm sư phụ sẽ đến Phiêu Miểu Các ăn cơm. Sư phụ mất tích, chẳng còn chút tâm trạng nào, sáng nay cũng ăn nổi bữa sáng."
Ba La Mật chạy sân báo cho Ly Nô.
Báo xong, Ba La Mật vội vã về chùa.
Ly Nô lo lắng, : "Chủ nhân, sư phụ nhị cữu chứ?"
Bạch Cơ trầm ngâm : "Ta cũng . Có thể thiền sư Xứ Tịch chỉ thăm bạn, giờ về chùa. Cũng thể như thiền sư Huyền Trang, ."
Ngày hôm , Ba La Mật đến Phiêu Miểu Các ăn trưa, cũng đến ăn tối, lẽ sư phụ của ông vẫn tìm thấy.
Ngày thứ ba, Ba La Mật vẫn đến ăn. Ly Nô yên lòng, bữa tối, báo với Bạch Cơ một tiếng đến chùa Đại Từ Ân ánh trăng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhàn rỗi trong sân ngắm trăng hóng mát.
Bạch Cơ đang kể cho Nguyên Diệu một điển cố trong kinh Phật thì Ly Nô hớt hải chạy về.
Con mèo đen nhỏ chạy vòng quanh bãi cỏ, : "Chủ nhân, , chỉ sư phụ của nhị cữu về, mà cả nhị cữu cũng thấy . Ly Nô tìm khắp chùa Đại Từ Ân cũng thấy nhị cữu, hỏi thăm , từ hôm qua thấy nhị cữu . Hơn nữa, dường như Vi công t.ử cũng thấy , trong chùa Đại Từ Ân nhiều binh lính mặc giáp vàng, thứ đều rối tung cả lên."
Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Gì cơ?"
Con mèo đen bỗng biến thành một con mèo yêu chín đuôi khổng lồ, nó lấy chân đạp xuống đất, : "Chủ nhân, Ly Nô dẫn ngài chùa Đại Từ Ân xem . Ly Nô thấy yêu quái nào ở đó nhưng cảm thấy một luồng tà khí. Nhị cữu xảy chuyện gì . Người khác thì mặc kệ nhưng nhị cữu chắc chắn xảy chuyện!"
Bạch Cơ trầm ngâm .
Nguyên Diệu : "Ly Nô, nhị cữu tất nhiên xảy chuyện nhưng những khác cũng bình an vô sự. Bạch Cơ, chúng chùa Đại Từ Ân xem ?"
Bạch Cơ hồi thần , : "Vậy chúng cùng xem ."
Bạch Cơ cưỡi lên mèo yêu chín đuôi, Nguyên Diệu cũng vội lên.
Mèo yêu chín đuôi nhảy lên trung, ánh trăng chạy những mái nhà san sát, băng qua từng khu phố, hướng về phía Phường Tấn Xương.
Mèo yêu chín đuôi chạy phàn nàn: "Mọt sách ăn ít , ngươi nặng thêm !"
Nguyên Diệu mở miệng định biện hộ vài câu nhưng gió đêm thổi mạnh miệng.
Chẳng bao lâu , mèo yêu chín đuôi chạy qua Đại lộ Chu Tước, từ xa chùa Đại Từ Ân hiện .
Nguyên Diệu từ xa thì thấy trong chùa Đại Từ Ân đèn đuốc sáng trưng, dọc theo tường viện của chùa đội Ngũ vệ gác năm bước một chốt, mười bước một trạm.
Bạch Cơ chỉ tháp Đại Nhạn cao vút trong chùa Đại Từ Ân, : "Ly Nô, dừng ở tháp Đại Nhạn."
"Vâng, chủ nhân."
Mèo yêu chín đuôi nhảy lên trung ánh trăng, rơi xuống đỉnh tháp Đại Nhạn một cách yên lặng. Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống đất, mèo yêu chín đuôi bỗng chốc biến thành một con mèo đen nhỏ.
Bạch Cơ mái hiên bay, nàng giơ tay, kết một ấn hoa sen, liên tục thử hướng về bốn phía, dường như đang cảm nhận điều gì đó.
Dưới ánh trăng, đỉnh tháp Đại Nhạn, một áo trắng bay lượn giữa trung, tựa như thần tiên giáng trần.
Nguyên Diệu vội vàng núp bóng râm đỉnh tháp.
Từ tháp Đại Nhạn xuống, cảnh chùa Đại Từ Ân thu tầm mắt.
Trong chùa Đại Từ Ân, đèn đuốc như biển, một mảnh huy hoàng, một mảnh mờ ảo. Nơi đèn sáng rực là đại hùng bảo điện, một nhóm tăng nhân đang tụ tập trong đại điện tụng kinh. Minh đường, Yến Đường, tàng kinh các, thậm chí tháp Đại Nhạn, đều đội Ngũ vệ tuần tra ban đêm.
Ly Nô khẽ : "Hình như là vì Huyền Trang, sư phụ của nhị cữu, nhị cữu và Vi công t.ử đều mất tích nên những đội Ngũ vệ mới đến. Những tăng nhân đó tụng kinh trong đại hùng bảo điện là để trừ yêu cầu phúc."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Tụng kinh trừ yêu tác dụng ?"
Ly Nô khinh bỉ : "Tác dụng cái quái gì, hai mà thấy bọn họ trừ ."
"..." Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ đột nhiên lên tiếng: "Hướng của Yến Đường... Nguyên Diệu, Ly Nô, chúng Yến Đường xem ."
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ : "Dưới là đội ngũ binh vệ, Yến Đường cũng vẻ canh phòng nghiêm ngặt, chúng ?"
Bạch Cơ Ly Nô một cái, mắt xoay chuyển, : "Hiên Chi đừng lo, chúng thể đường đường chính chính qua, sẽ ai cản chúng ."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "Bạch Cơ định dùng thuật ẩn ?"
Bạch Cơ mơ hồ : "Cũng gần giống như ."
Ngay đó, một luồng sáng trắng lóe lên, tháp Đại Nhạn xuất hiện ba con mèo.
Một con mèo trắng, một con mèo đen và một con mèo vằn.
Mèo vằn buồn rầu : "Bạch Cơ, đây là thuật ẩn ?"
Mèo trắng : "Hiên Chi, thuật ẩn tiêu hao yêu lực lắm, như cũng xem như ẩn ."
"Đây mà là ẩn ?"
"Đội Ngũ vệ cản chúng , tức là chúng ẩn thành công ."
Ba con mèo linh hoạt nhảy xuống từng tầng của tháp Đại Nhạn, nhẹ nhàng và gây tiếng động rơi xuống bãi cỏ.
Ba con mèo xác định phương hướng, về phía Yến Đường.
Một đội Ngũ vệ canh gác bên ngoài tháp Đại Nhạn nhận thấy động tĩnh, , chỉ thấy ba con mèo lượt qua chân .
Mèo trắng, mèo đen ngẩng cao đầu, bước uyển chuyển nhưng con mèo tam thể co ro, trông vẻ ngốc nghếch.
Kim Ngô Vệ về hướng ba con mèo rời , tự với : "Ngôi chùa nuôi nhiều mèo như ..."