Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 5: Thánh Thọ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:50
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa sân, bốn lò hương khói bay nghi ngút, như mộng như ảo. Người học trò trẻ tuổi xếp bằng, đối diện với tượng đất.
Lão thuật sĩ giữa học trò và tượng đất, thần sắc nghiêm túc, lẩm bẩm niệm chú.
Bạch Cơ chăm chú quan sát, vẻ mặt đầy hứng thú.
Dù trận thế của lão thuật sĩ giống như lúc nãy khi giả thần giả quỷ, nhưng bầu khí sân khác biệt. Từ bốn lò hương ở đông, tây, nam, bắc, hàn khí vây quanh, gió âm lạnh lẽo rít lên từng hồi.
Người học trò trẻ tuổi sắc mặt đau đớn, run rẩy.
Trong khoảnh khắc nào đó, đồng t.ử của học trò đột nhiên giãn to, đó cả cứng đờ ngã xuống.
Nguyên Diệu chỉ kịp thấy một luồng hồng quang bay trong tượng đất.
Bạch Cơ khẩy : " là gan to tày trời..."
Mọi rời mắt chằm chằm, bỗng nhiên tượng đất cử động. Nó chắp tay thi lễ với , tư thế y hệt như học trò trẻ tuổi.
Tượng đất mở miệng : "Thoát t.h.a.i hoán cốt, hóa thành tượng đất, từ mắt tượng đất thế giới rộng lớn , như lạc xứ sở của khổng lồ."
Mọi kinh ngạc đến c.h.ế.t lặng.
Lão thuật sĩ , lấy từ trong tay nải một bông mẫu đơn và một chiếc quạt tre, ném cho tượng đất.
"Đồ nhi, hãy múa một đoạn vũ điệu quạt hoa cho xem ."
Tượng đất nhận lấy bông mẫu đơn và chiếc quạt tre, : "Dạ!"
Lão thuật sĩ cầm một chiếc trống da dê, quỳ xuống đất. "Tùng... tùng tùng tùng..."
Lão thuật sĩ bắt đầu gõ trống, tượng đất nhảy múa theo nhịp trống. Lúc thì xòe quạt, lúc thì múa hoa, tư thế điêu luyện mắt vô cùng.
Mọi kinh ngạc, vỗ tay rào rào. Vũ điệu quạt hoa đang thịnh hành ở Lạc Phường Trường An, mà thầy trò thuật sĩ từ Nam Cương xa xôi đến đây cũng học , còn học giống. Có thể thấy họ bỏ ít công sức để biểu diễn kiếm sống.
Bạch Cơ tượng đất múa vũ điệu quạt hoa mà học trò trẻ tuổi đang bất động đất, miệng nàng nhếch lên một nụ tinh quái.
Đột nhiên, ngón tay học trò khẽ động.
Lão thuật sĩ gõ trống, tượng đất nhảy múa. Phía họ, học trò trẻ tuổi đang bất động đột nhiên lên từ trong làn khói, cũng bắt đầu nhảy múa theo nhịp trống.
Đám đông xung quanh ngạc nhiên vô cùng, tiếng hò reo vang trời dậy đất. Lão thuật sĩ và tượng đất sét cảm thấy hoang mang, hiểu vì bất ngờ như . Tượng đất múa một điệu , thấy chính cũng đang múa, nó thét lên sợ hãi và ngã nhào xuống đất, may mà vỡ.
Lão thuật sĩ cảm thấy điều , đầu và thấy vị thuật sĩ trẻ tuổi vốn dĩ bất động mặt đất giờ động đậy. Ông cũng sợ hãi đến nỗi vứt chiếc trống cầm tay xuống đất. Thuật sĩ trẻ giữa sân với dáng vẻ cứng nhắc, thực hiện một điệu múa quạt méo mó. Lão thuật sĩ và tượng đất sét bao giờ gặp cảnh tượng , một lúc cả hai đều kinh hãi vô cùng.
Tượng đất sét run rẩy : "Sư phụ, con tự nhiên động đậy thế ? Chưa bao giờ gặp chuyện kỳ quái như cả..."
Lão thuật sĩ, dù chút hiểu về thuật pháp, vẫn tái mặt : "Hỏng ! Thân xác của con tà khí ám ..."
Tượng đất sét hoảng hốt hỏi: "Vậy bây giờ?"
Lão thuật sĩ run giọng: "Ta ... Lão phu chỉ sơ lược một chút về hồn thuật, chứ cách nào đối phó với tà khí... Nếu kịp thi pháp trong nửa nén hương, hồn phách của cô sẽ thể xác, vĩnh viễn giam cầm trong hình nhân đất sét ."
Tượng đất sét kinh hãi tức giận, nhảy lên đ.á.n.h lão thuật sĩ. "Lão già khốn kiếp, ngươi bao giờ rằng thể xảy chuyện ! Nếu , cùn một tên yêu thuật đến từ miền Nam như ngươi cái công việc nguy hiểm !"
"Đừng đ.á.n.h lão phu nữa, đây bao giờ xảy chuyện như mà..."
Tượng đất sét chỉ cao một tấc, thể đ.á.n.h trúng lão thuật sĩ, cả hai rượt đuổi sân. Đám đông xung quanh cho rằng đây là một phần của màn biểu diễn, thấy cảnh lão thuật sĩ và tượng đất sét chọc thì ầm lên.
Có trêu đùa: "Nhóc đất sét , ngươi đ.á.n.h lão già đó cũng vô ích thôi, một nén tiền mới chịu hồn cho ngươi."
Cũng bụng cảnh tượng đành lòng, lập tức ném vài đồng xu .
"Tiền đây, trả nguyên dạng cho , thế thấy ghê lắm."
Lão thuật sĩ than thở, gì. Ông chỉ học lỏm một chút về hồn thuật, mang biểu diễn kiếm sống, nhưng gặp sự cố thì cách đối phó. Nguyên Diệu lo lắng nhỏ: "Bạch Cơ, xảy chuyện ?"
Bạch Cơ nở nụ ranh mãnh, đáp: "Không , chỉ cho họ một bài học nhỏ thôi. hồn thuật từ Nam Cương vốn là thứ âm tà độc ác, thứ để mang biểu diễn."
Bạch Cơ tách đám đông, tiến đến sân khấu. Nàng bước đến gần vị thuật sĩ trẻ tuổi đang nhảy múa cứng ngắc, nhẹ nhàng vỗ vai , lập tức ngã xuống đất, trở bất động như xác c.h.ế.t. Bạch Cơ tươi bước đến chỗ tượng đất sét, cầm lấy nó. Tượng đất sét vùng vẫy.
Bạch Cơ : "Muốn sống thì im lặng chút ." Tượng đất sét thấy ánh mắt sắc bén của Bạch Cơ, cảm nhận một áp lực khiến nó sợ hãi dám phản kháng nữa.
Bạch Cơ đặt tượng đất sét lên n.g.ự.c của thuật sĩ trẻ, tay nàng chạm huyệt linh đài và lẩm bẩm chú ngữ. Một luồng kim quang lóe lên, tượng đất sét bỗng chốc vỡ vụn.
Vị thuật sĩ trẻ chậm rãi mở mắt, trông như già hai mươi tuổi, hốc mắt sâu hoắm, môi tái nhợt. Lão thuật sĩ thấy đồ tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Cơ mỉm với lão thuật sĩ: "Ta từng thấy dùng hồn thuật để lấy sinh mạng của hàng vạn , giam cầm hàng vạn linh hồn. Những phù thủy ở Nam Cương hồn thuật đều kẻ đó đưa cõi âm. Sau đó, hồn thuật trở thành cấm kỵ. Ta ngươi học hồn thuật từ ai, nhưng lấy nó nghề kiếm sống thì chỉ hại hại . Đệ t.ử của ngươi mỗi ngươi chuyển hồn đồ vật, sẽ hao tổn nhiều tinh khí. Dù còn trẻ khỏe, thấy rõ ngay, nhưng khi tinh khí cạn kiệt, sẽ ốm nặng và t.h.u.ố.c chữa. Ngươi cũng ." Lão thuật sĩ và thuật sĩ trẻ , cùng cúi đầu bái tạ Bạch Cơ.
"Đa tạ cao nhân chỉ điểm."
"Đa tạ cao nhân cứu mạng."
"Nếu quý trọng mạng sống, đừng biểu diễn hồn thuật nữa." Bạch Cơ phẩy tay, xoay bước . Nguyên Diệu vội vàng chạy theo.
Đám đông xung quanh giờ mới nhận là màn biểu diễn, vị thuật sĩ trẻ suýt nữa mất mạng, ai nấy đều kinh ngạc thôi.
Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi giúp hai thuật sĩ Nam Cương ?"
Bạch Cơ : "Cũng hẳn là giúp đỡ gì. Hôm qua vô tình xem họ biểu diễn, khiến nhớ một chuyện liên quan đến hồn thuật. Hôm nay dẫn Hiên Chi đến xem nhưng quên mang tiền, nên coi như nhắc nhở họ để bảo mạng sống, xem như là tiền thưởng cho màn biểu diễn ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ thực sự là một bụng."
"Hiên Chi, chỉ là một phi nhân."
"Không phân biệt phi nhân, chỉ cần lòng thì đó chính là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-5-thanh-tho.html.]
"Ta là kẻ ác mà!"
"Bạch Cơ, kẻ ác nào tự nhận là 'kẻ ác' ."
"Ồ."
"Bạch Cơ ngươi nhớ vài chuyện liên quan đến hồn thuật, là chuyện gì ?"
"Ờm, vài chuyện đáng sợ. Hiên Chi, đừng nhắc đến hồn thuật nữa. Trời trưa , đói quá, chúng ăn trưa đây?"
"Bạch Cơ, tiểu sinh mang tiền, ngươi cũng tiền, là về Phiêu Miểu các ăn ."
"Ừm, từ chợ Đông về chợ Tây mất cả một canh giờ."
" mà chúng mang tiền...."
Bạch Cơ nghĩ một chút , "Có ! Có một chỗ gần chợ Đông thể ăn chực bữa trưa."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Chỗ nào ?"
"Lầu Nhiên Tê."
Nguyên Diệu sáng mắt lên: " ! Đã đến chợ Đông , tiện đường ghé qua phường Sùng Nhân thăm Đan Dương, hôm nay việc tìm ngươi."
Thế là Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng đến phường Sùng Nhân.
Phường Sùng Nhân, Vi phủ.
Nguyên Diệu là khách quen của Vi phủ, Bạch Cơ cũng thỉnh thoảng đến, gác cổng thấy bạn của công t.ử đến thăm lập tức vội vàng báo.
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Lầu Nhiên Tê và thư phòng gặp Vi Ngạn, đang bò đất, đang gì.
Nguyên Diệu thấy đất bày đầy những tượng đất nhỏ bằng ngón tay, hơn trăm cái, xếp thành mười sáu hàng. Mỗi tượng đất đều đội mũ vàng, mặc áo năm màu, nhưng vì quá nhỏ nên đầu thô, ngũ quan.
Vi Ngạn đang sắp xếp những tượng đất mặt , dường như đang bày một loại trận pháp nào đó.
Vi Ngạn ngẩng đầu lên, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, : "Ta định chiều nay Phiêu Miểu các, ngờ hai tới."
Bạch Cơ đáp: "Nghe Vi công t.ử thường xuyên gặp ác mộng, lo lắng nên mới đến thăm."
Nói dối! Ngươi rõ ràng đến đây để ăn chực! Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.
Vi Ngạn : "Đa tạ Bạch Cơ quan tâm."
Bạch Cơ đáp: "Không gì, gì, bạn bè cũ mà, thôi."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Đan Dương đang bày trò gì ?"
Vi Ngạn dậy, thần bí: "Các ngươi thử đoán xem?"
Nguyên Diệu : "Trông như đang bày binh bố trận, đây là loại cờ trận từ Tây Vực truyền đến ?"
Vi Ngạn lắc đầu: "Không ."
Bạch Cơ liếc một cái, : "Trông như đang nhảy trận vũ?"
Vi Ngạn : " ! Đây là 'Thánh Thọ Vũ' mà bệ hạ Võ Hoàng khi còn là hoàng hậu sáng tác. Điệu múa mười sáu biến, mỗi biến xếp thành một chữ. 'Thánh Thọ Vũ' mang ý nghĩa 'Thánh vượt nghìn thu, đạo trị trăm vua, hoàng đế vạn năm, bảo tọa trường tồn'. Bệ hạ dự định năm nay trong lễ tế trời ở Thái Sơn sẽ trình diễn điệu múa trời đất, nhưng Thái Sơn chỗ đủ rộng để nhảy một điệu múa hoành tráng như , nên cần đơn giản hóa . Lễ bộ phụ trách nghi thức giao nhiệm vụ đơn giản hóa điệu múa cho ."
Nguyên Diệu bừng tỉnh hiểu .
Vi Ngạn đang dùng tượng đất để thế thật, nghiên cứu cách cắt giảm mà vẫn phá vỡ thế trận.
Vi Ngạn vươn vai, : "Nằm bò cả buổi sáng , mệt quá."
Bạch Cơ : " , cũng trưa, đến giờ ăn trưa ."
Vi Ngạn hỏi: "Hai ăn trưa ? Có ăn cùng ?"
Bạch Cơ : "Vì lo lắng cho Vi công tử, và Hiên Chi vội vàng đến đây, kịp ăn. Vậy chúng khách sáo nữa."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Vi Ngạn sai Nam Phong chuẩn tiệc trưa, các gia nhân nhanh chóng bày một bữa tiệc thịnh soạn ở bên ngoài. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn quỳ bên cửa sổ, thưởng thức cảnh của hoa viên phủ Vi Ngạn, dùng bữa.
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, gần đây liên tục mơ thấy ác mộng, mơ c.h.ế.t t.h.ả.m trong hành lang ngầm của địa cung, chuyện là ?"
Bạch Cơ ăn món ức vịt sốt đào, đáp: "Hôm qua Hiên Chi . Vi công t.ử bắt đầu gặp ác mộng từ khi nào thế?"
Vi Ngạn nghĩ một lúc đáp: "Hình như là từ mười ngày , khi nhận nhiệm vụ đơn giản hóa điệu múa Thánh Thọ thì bắt đầu gặp ác mộng."
Bạch Cơ ăn một miếng mì nguội lá hoè* : "Khi đó, chẳng Vi công t.ử mua gì đó mang về lầu Nhiên Tê ?"
"Mì nguội lá hoè" (槐叶冷淘): là loại mì từ bột lá hoè. Mì nấu chín ngâm trong nước lạnh hoặc nước giếng, ăn kèm với rau củ và chấm nước tương.
Vi Ngạn suy nghĩ một lát đáp: "Ta thường xuyên mua đồ, thật nhớ mua gì... , mua một bộ tượng đất! Chính là những tượng mà các ngươi thấy. Lúc đó, đang dạo chơi ở chợ Đông, thấy bộ tượng trong một cửa hàng tạp hóa. Có tất cả một trăm hai mươi tượng, bỗng nghĩ đến điệu múa Thánh Thọ và nghĩ rằng thể sẽ dùng đến, thế là mua về."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, ác mộng ở Đan Dương chẳng lẽ liên quan đến bộ tượng ?"
Vi Ngạn lo lắng hỏi: "Bạch Cơ, bộ tượng điều gì ?"
Bạch Cơ về phía thư phòng, nơi hơn một trăm tượng đất đang tỏa từng luồng khí đen u ám. Nàng ăn thêm một miếng "thịt cừu hồng"*, mỉm : "Không vội, ăn no tính."
*"Thịt cừu hồng" (绯羊): món thịt nấu với hồng khúc, cuộn chặt bằng đá, đó ngâm sâu trong rượu cho thấm đều, cuối cùng thái lát mỏng như giấy để ăn.