Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 4: Nhập mộng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:02
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phường Trường An, Vi phủ.

Xe ngựa Phường Trường An, Nguyên Diệu thấy phía Vi phủ một cây dâu lớn như cái ô xanh khổng lồ. Cây dâu xum xuê cành lá, cao chọc trời, gần như che khuất nửa bầu trời, tỏa từng đợt yêu khí rùng rợn.

Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc, trong lòng sợ hãi.

Xe ngựa Vi phủ, từ khi Vi Đức Huyền Võ phủ để tránh họa, hầu trong Vi phủ cũng vì sợ mà tìm cớ rời khiến nơi trở nên vắng vẻ.

Trước lầu Nhiên Tê, cây dâu Đế Nữ cao chọc trời, cây to như nhà. Trong tuyết trắng, lá dâu xanh ngắt và dâu đỏ tươi xen lẫn, rực rỡ chói mắt.

Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu qua cây dâu Đế Nữ, bước lầu Nhiên Tê.

Nguyên Diệu ngang qua cây dâu Đế Nữ, thấy tiếng thê lương, đột nhiên nhưng chẳng thấy gì.

Trong lầu Nhiên Tê yên tĩnh đến kỳ quái, đại sảnh đốt hai chậu than hồng mà vẫn lạnh. Cú mèo, cú lợn, quạ đen yên lặng trong lồng, lặng lẽ quan sát Vi Ngạn và Nguyên Diệu qua.

Một con trăn lớn như sợi thừng cuộn giường La Hán, một con hổ trắng với vằn đen to lớn nhắm mắt ngủ bên tấm t.h.ả.m lông Ba Tư cạnh chậu than là Đế Ất.

Đế Ất thấy tiếng bước chân, mở mắt thấy Vi Ngạn và Nguyên Diệu nhắm mắt ngủ tiếp.

Vi Ngạn và Nguyên Diệu bước lên cầu thang đến phòng của Vi Ngạn.

Phòng của Vi Ngạn chia thành hai gian trong và ngoài, ngăn cách bởi một bức bình phong thủy mặc. Sở thích của Vi Ngạn khá kỳ quái, bình phong vẽ hoa cỏ mỹ nhân, mà là một bức tranh mười điện địa ngục trông ghê rợn.

Vì đang mùa đông, cả hai gian đều đốt một chậu than hồng khiến cả phòng ấm áp.

Nam Phong đang xới than thì thấy Vi Ngạn và Nguyên Diệu đến thì vội vàng cúi chào pha .

Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu đến bên cửa sổ, mở cửa , bên ngoài xa là tuyết trắng mênh mông, gần là biển xanh u tối của cây dâu, cành lá rợp mắt.

Vi Ngạn buồn bã : "Cây dâu càng ngày càng lớn nhưng thấy bóng dáng của Tang Lạc, các đạo sĩ mời về cũng cách nào, thật ."

Nguyên Diệu an ủi: "Đan Dương đừng lo lắng sẽ cách giải quyết. Cây dâu Đế Nữ tuy kỳ lạ nhưng như con rắn Phật hai đầu đây hoành hành ở Trường An (xem thêm trong 'Phiêu Miểu các' quyển 'Phật Xà Tự'), nó săn để ăn, g.i.ế.c hại vô tội, lẽ thể chuyện lý lẽ với nó, để nó ngừng loạn."

Vi Ngạn mặt mày khổ sở : "Hiên Chi mau lý lẽ với nó ."

Thế là Nguyên Diệu mặc thêm áo, bên cửa sổ bắt đầu lý lẽ với cây dâu.

"Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, đến từ Phiêu Miểu các, cố ý đến thăm công chúa. Tuy công chúa là ai, oán hận gì nhưng hiện nay là mùa đông, sắp đến Tết, ngài loạn khiến lo sợ, thể yên đón năm mới thế . Công chúa xuất từ Phiêu Miểu các, nếu oán hận thì thể tìm Bạch Cơ tâm sự. Bạch Cơ xa, một thời gian nữa mới về, ngài thể tạm oán hận cho tiểu sinh , tiểu sinh sẽ giúp ngài giải tỏa, đợi Bạch Cơ về sẽ giải quyết giúp ngài. Tạm thời, ngài đừng loạn nữa, việc vất vả cả năm, cần một cái Tết yên ..."

Nguyên Diệu hết lời, đột nhiên một nhánh cây dâu xanh bay vút qua, "phịch" một tiếng đóng cửa sổ .

Nguyên Diệu đưa tay đẩy cửa nhưng nhánh cây dâu chặn cửa, thể mở .

Có vẻ như cây dâu công chúa thư sinh lý lẽ.

Nguyên Diệu cách nào, đành từ bỏ việc thuyết phục cây dâu.

Không thuyết phục cây dâu ngừng loạn, Nguyên Diệu định hái một ít dâu cáo từ bốc t.h.u.ố.c cho Ly Nô. Vi Ngạn chịu để Nguyên Diệu , rằng Nguyên Diệu khó khăn lắm mới đến nên cùng uống rượu trò chuyện giải tỏa ưu phiền.

Nguyên Diệu đành xuống hái một ít dâu bằng cây tre, gói bằng giấy dầu lấy đơn t.h.u.ố.c nhờ Nam Phong bốc t.h.u.ố.c gửi về Phiêu Miểu các.

Nam Phong đồng ý, ngoài bốc t.h.u.ố.c cho Ly Nô.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn trong lầu Nhiên Tê uống rượu trò chuyện, kể về những nỗi lo gần đây.

Nỗi lo của Nguyên Diệu là Bạch Cơ xa nhiều ngày, khi nào về, lo lắng cho sự an của nàng. Ly Nô bệnh nóng sốt, suốt ngày ốm yếu, khỏi . Tết sắp đến, một sổ sách rõ ràng, phiền phức khiến bực bội. Vì Ly Nô bệnh, đồ Tết cũng chuẩn , nhưng sắp đến tháng Chạp, để qua những ngày .

Nỗi lo của Vi Ngạn là cây dâu Đế Nữ sẽ gây yêu quái gì, nếu loạn quá lớn, tin tức phong tỏa , Võ hậu ở Lạc Dương thì họ Vi e rằng sẽ gặp họa diệt môn. Cha của Vi Ngạn, Vi Đức Huyền, gặp nào cũng mắng, trách gây đại họa còn dọa sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con, điều khiến vô cùng lo lắng.

Nam Phong tiếng trống phố , báo cáo rằng gửi t.h.u.ố.c đến Phiêu Miểu các, tự nấu cho Ly Nô uống nhưng Ly Nô chê t.h.u.ố.c đắng, uống một ngụm chịu uống nữa.

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

Đến giờ lên đèn, trăng chiếu qua cửa sổ phía tây.

Vi Ngạn uống nhiều rượu, ngủ say.

Nguyên Diệu cũng uống khá nhiều ngủ cùng Vi Ngạn, ý thức mơ hồ.

"Cạch" cửa sổ đột nhiên mở một khe hẹp, một chiếc lá dâu xanh cuốn phòng theo gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-4-nhap-mong.html.]

Chiếc lá dâu bay qua bức bình phong thủy mặc, lượn đến giường La Hán rơi xuống cạnh gối của Nguyên Diệu đang say ngủ.

Nguyên Diệu mơ một giấc mộng kỳ lạ.

Nhà Tùy diệt vong, Trường An.

Tháng ba, Tùy Dạng Đế g.i.ế.c ở Giang Đô. Tháng năm, Lý Uyên lên ngôi, lập quốc hiệu là Đường, lập niên hiệu Vũ Đức, định đô tại Trường An.

Quan Âm Nô bắt tù binh và đưa đến thành Trường An, đôi mắt lạnh lùng và trống rỗng của nàng đầy hận thù. Lần nàng đến thành Trường An là mùa xuân năm ngoái, lúc đó nàng cùng phụ vương đến thành Đại Hưng của song đô * để tế tổ, nàng và mẫu phi kiệu phượng, hoa tươi rực rỡ, hầu đầy tớ đông như mây. Lần , nàng trong chiếc xe tù lạnh lẽo, chút tôn nghiêm, đưa đến như một tù nhân, quốc gia tan vỡ, sơn hà đổi chủ.

*Song đô: Triều đại nhà Tùy hai kinh đô, một là Trường An, một là Lạc Dương. Lạc Dương là kinh đô phụ. Thanh Đại Hưng tức là Trường An, Trường An lúc còn của triều đại nhà Tùy gọi là Thành Đại Hưng.

Trên đường Quan Âm Nô nhiều tìm cơ hội trốn thoát khiến các tướng lĩnh áp giải tức giận, họ đeo gông chân nặng cho nàng, đôi tay cũng xích . Vì vội vàng lên đường, binh sĩ áp giải cũng quan tâm đến việc ăn uống của công chúa tiền triều , đến giờ ăn chỉ ném cho nàng một chiếc bánh cứng lạnh, đôi khi cho uống chút nước, chỉ cần nàng c.h.ế.t là . Đường dài chạy trốn, thiếu nước thiếu ăn, Quan Âm Nô đói đến mặt vàng gầy guộc, sắp c.h.ế.t, trông đầu tóc bù xù, thể dơ bẩn hôi hám.

Bên ngoài thành Trường An, trại tù binh.

Sau khi bàn giao, Quan Âm Nô các binh lính trong doanh trại đẩy xuống xe tù, buộc kéo lê còng chân nặng nề, dọc theo con đường đất tán cây dâu về phía trại tù binh.

tháng Năm, cây dâu trong và ngoài doanh trại mọc um tùm, xanh tươi mát mẻ.

Vì đói khát mệt mỏi đường , đầu Quan Âm Nô choáng váng, chân cũng vì co ro trong xe tù quá lâu mà mất hết sức lực, nàng bước từng bước một, tâm hồn như c.h.ế.t, chỉ là cái xác hồn.

Một nữ nhân quý phái mặc váy dài bằng lụa tía dẫn theo hai nữ tỳ cầm giỏ tre đến từ phía đối diện thấy Quan Âm Nô gầy yếu nhỏ bé đang đeo còng chân nặng nề bước khó nhọc, vẻ mặt thanh tú của bà hiện lên sự thương cảm bèn dừng bước.

"Đây là ai?" Nữ nhân hỏi binh lính áp giải Quan Âm Nô.

Binh lính vội vàng cúi chào, đáp: "Thưa Tần vương phi, đây là một vị công chúa triều . Đáng lẽ áp giải đến đây từ lâu, ai ngờ giữa đường gặp quân phản loạn Vũ Văn đ.á.n.h với quân Ngõa Cương nên bây giờ mới đưa nàng đến Trường An."

Tần vương phi vốn tấm lòng từ bi, binh lính , ánh mắt càng thêm thương xót, : "Dù là công chúa triều cũng là một vị công chúa, các ngươi thể đối xử tàn nhẫn như ? nàng yếu ớt thế chịu nổi còng xích nặng nề ? Mau tháo còng xích !"

"Dạ!" Binh lính vội vàng tháo còng xích cho Quan Âm Nô.

Cởi còng xích , Quan Âm Nô vững, ngã xuống đất.

Tần vương phi ngại Quan Âm Nô bẩn thỉu, vội vàng đến đỡ nàng lên.

Quan Âm Nô khát nước vô cùng, nàng mở đôi môi nứt nẻ khô ráp, yếu ớt : "Nước... nước..."

Tần vương phi với nữ tỳ: "Mau lấy sữa dê đây."

Nữ tỳ do dự : "Vương phi, sữa dê là để món t.h.u.ố.c bổ cho Tần Vương... Ngài tự tay điều chế còn pha thêm bột hoài sơn dưỡng dày..."

Tần vương phi : "Tần Vương bận rộn ngày đêm, chẳng để ý đến ăn uống, mang đến cũng chắc sẽ uống. Huống hồ còn những món khác. Mau đưa đây."

"Dạ." Nữ tỳ đáp, miễn cưỡng lấy một bầu sữa dê ấm từ trong giỏ tre.

Tần vương phi nhận lấy bầu sữa, mở nắp đút cho Quan Âm Nô.

Quan Âm Nô mở miệng uống ngay, sữa dê ấm chảy xuống cổ họng như suối ngọt. Nàng uống từng ngụm lớn suýt nữa sặc.

"Uống chậm thôi, uống chậm thôi..." Tần vương phi dịu dàng .

Quan Âm Nô đôi mắt từ bi và khuôn mặt thanh tú của Tần vương phi, trái tim như sa mạc thiêu đốt bởi ngọn lửa thù hận bỗng xuất hiện một bóng mát xanh giống như tán cây dâu đầu.

Uống xong sữa dê, Quan Âm Nô hồi phục chút sức lực, nàng ngơ ngác Tần vương phi đang mỉm dịu dàng .

Tần vương phi thấy Quan Âm Nô bèn dậy : "Dù cũng là bà con*, chỉ là tranh chấp mà thôi, tình nghĩa vẫn còn. Nay hoàng thượng mới lên ngôi, đang lệnh an ủi các vị vương cựu thần của triều , chắc chắn sẽ bạc đãi công chúa. Công chúa cần lo lắng cho tương lai, Đại Đường lấy lòng nhân hậu trị quốc, bao dung tất cả, khuất , hãy về phía và sống cho ."

*Dương Quảng và Lý Uyên là họ: Hai là chị em ruột, cả hai đều là con gái của Độc ngươi Tín.

Nói xong, Tần vương phi dậy rời .

Quan Âm Nô lên theo bóng lưng Tần vương phi dần xa, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, trong lòng bùng lên ngọn lửa hận thù.

Người khuất ? Không, phụ vương và hoàng của nàng c.h.ế.t t.h.ả.m mắt nàng, cảnh tượng tuyệt vọng đó mãi mãi ám ảnh trong những cơn ác mộng đêm đêm của nàng, suốt đời nàng thể quên.

Nhìn về phía ? nàng khắp nơi chỉ thấy cảnh nước mất nhà tan, khắp nơi bi ai.

Sống ? , nàng nhất định sống , chỉ sống mới thể báo thù!

 

Loading...