Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 4: Hồn thuật

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:49
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám tượng khí thế bừng bừng, khuôn mặt chúng méo mó, mắt đỏ như máu, tay cầm vũ khí lao về phía Ly Nô và Nguyên Diệu.

"Mọt sách, mau lên đây!" Ly Nô hét lớn, hóa thành mèo yêu chín đuôi.

Nguyên Diệu vội vã nhảy lên lưng mèo yêu chín đuôi, sát lên nó.

Mèo yêu chín đuôi cõng Nguyên Diệu, bay nhanh, nhưng đám tượng mắt đỏ vẫn đuổi theo ngừng.

Mèo yêu chín đuôi chạy dọc theo hành lang của địa cung, nhưng hành lang quanh co, chẳng mấy chốc nó chạy đến một ngõ cụt.

Cuối ngõ cụt là một điện nhỏ. Bên trong điện nhỏ là vô bộ xương trắng cùng với nhiều bình lọ bằng sứ. Nhìn qua giống như một nơi dùng để chôn theo nô lệ.

Thấy còn đường thoát, mèo yêu chín đuôi hạ quyết tâm, : "Mọt sách, bám chặt gia!" Nguyên Diệu vội vàng ôm chặt lấy Ly Nô.

Đám tượng mắt đỏ ùa điện nhỏ.

Mèo yêu chín đuôi lẩm nhẩm trong miệng, ngửa đầu gầm lớn, phun một quả cầu lửa khổng lồ.

Quả cầu lửa lao về phía đám tượng mắt đỏ, nổ tung.

"Rầm!" Một tiếng nổ vang lên, đám tượng thổi bay tứ tán, địa cung cũng nổ tung tạo một khe hở.

Mèo yêu chín đuôi nhảy lên, bay khỏi địa cung từ khe hở.

Nguyên Diệu sợ hãi tột độ, lo mèo yêu chín đuôi hất xuống, nên sức túm lấy lông của nó.

"Mọt sách, đừng túm, gia vốn rụng lông , ngươi túm nữa là trụi hết bây giờ..."

Nguyên Diệu vội buông tay, suýt chút nữa thì ngã, vội vàng ôm chặt lấy mèo yêu.

Mèo yêu chín đuôi lao khỏi địa cung, cõng Nguyên Diệu chạy băng băng trong núi Ly.

Nguyên Diệu ngoái đầu , thấy một vệt sáng lóe lên từ sườn núi tối đen, một phần núi dường như sụp xuống.

"Ly Nô lão , núi sụp ..."

Mèo yêu chín đuôi chạy : "Núi sụp thì sụp, nhân lúc ai phát hiện, mau chạy thôi..."

Nguyên Diệu lập tức im lặng gì nữa.

Mèo yêu chín đuôi chạy như điên, chẳng mấy chốc trở về Trường An.

"Mọt sách, chuyện tối nay đừng với chủ nhân. Nếu chủ nhân hỏi thì là chúng ngoại ô tìm cây hương xuân, hề đến núi Ly."

"Ừ! Được thôi." Nguyên Diệu đồng ý.

Khi Nguyên Diệu và Ly Nô trở về Phiêu Miểu Các thì là canh ba, cả hai lập tức mỗi một nơi mà ngủ.

Tối hôm qua Bạch Cơ ngủ sớm, giấc mơ êm dịu, nên hôm nay nàng dậy sớm. Nàng thức dậy lúc giờ mão, thấy trời , bèn ngoài dạo một vòng, còn hái một ít hoa hải đường còn đọng sương về cắm trong bình cảnh.

Đã là giờ thìn mà Nguyên Diệu vẫn thức dậy, Ly Nô cũng còn ngủ. Bạch Cơ trong lòng lấy lạ, lập tức đ.á.n.h thức Nguyên Diệu.

"Hiên Chi, dậy mau! Đã giờ thìn , mở cửa tiệm thôi." Nguyên Diệu Bạch Cơ gọi dậy, mới phát hiện ngủ quá giờ, vội vã rời giường. Trong phòng, Ly Nô cũng tỉnh dậy, vội vàng rửa mặt chải đầu, đó bếp nấu bữa sáng.

Khi ăn sáng, Ly Nô cảm thấy lo lắng, nên dù Bạch Cơ hỏi gì, nó cũng : "Chủ nhân, tối qua và thư sinh ngoại ô hái mầm cây hương xuân, vì về muộn nên mới ngủ quên."

Nguyên Diệu vội vàng phụ họa: ", đúng !"

Bạch Cơ hỏi: "Vậy mầm cây hương xuân các ngươi hái ?"

Ly Nô chống chế: "Gió xuân ấm áp, mầm cây hương xuân đều già , với thư sinh tìm cả đêm mà chẳng gì, thật là công toi."

Nguyên Diệu : ", đúng ..."

Bạch Cơ thờ ơ : "Ồ."

Sau bữa sáng, Ly Nô lập tức trở trong phòng chợp mắt.

Nguyên Diệu trông tiệm, nhưng trong lòng yên. Ly Nô sụp một phần núi Ly, lăng mộ của Tần Thủy Hoàng cũng hư hại, cứ cảm thấy chuyện sẽ đơn giản mà kết thúc. Suy cho cùng, đều do nữ quỷ áo xanh bắt nên mới xảy sự việc , khiến cảm thấy vô cùng bất an.

Bạch Cơ một bộ trang phục hồ phục ống tay hẹp màu bạc, bước đại sảnh, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, chúng dạo chợ Đông ."

Nguyên Diệu hỏi: "Đi chợ Đông gì?"

Bạch Cơ đáp: "Ở chợ Đông thuật sĩ Nam Cương biểu diễn ảo thuật, hôm qua hôm nay sẽ dẫn ngươi xem mà."

Nguyên Diệu ảo thuật lập tức hứng thú, : "Vậy xem thử xem."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng xuất phát chợ Đông.

Bầu trời trong xanh như giặt, gió xuân thổi qua, liễu rủ bay bay.

So với chợ Tây tập trung đủ hạng , Hồ Nam Bắc tụ tập, chợ Đông náo nhiệt một cách trật tự. Chợ Đông thường là các cửa hàng của thương nhân Hán, hiếm khi thấy Hồ bán hàng hóa ngoại quốc ở chợ Đông. cũng ít Hồ giàu định cư tại Trường An học theo lối sống của Hán, sử dụng các vật dụng của Hán, mong hòa nhập môi trường văn hóa của Đại Đường, nên đến chợ Đông để mua sắm các vật dụng của Hán.

Trong chợ Đông, còn một nghệ nhân xiếc từ khắp nơi trong thiên hạ đến, họ khoanh vùng biểu diễn, mưu sinh bằng nghề , điều mà ở chợ Tây . Bởi vì chợ Tây tập trung quá nhiều thương nhân lưu động từ các nước khác . Thương nhân lưu động cửa hàng, họ theo đoàn thương buôn đến, chiếm đất ở chợ Tây để bán hàng, bán hết đổi lấy tơ lụa, gốm sứ mang về nước. Điều khiến cho chợ Tây tấc đất tấc vàng, chỗ trống cho nghệ nhân biểu diễn. Nhiều nhất cũng chỉ một hai Thiên Trúc thổi sáo điều khiển rắn, vì mới đến Trường An, ngôn ngữ, rằng chợ Đông mới là nơi để biểu diễn, nên biểu diễn ngay tại chợ Tây, chen chúc giữa các thương nhân lưu động mà thổi sáo điều khiển rắn, kiếm tiền mưu sinh. Người còn tưởng họ bán rắn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dạo quanh khu chợ Đông. Chẳng mấy chốc, Nguyên Diệu thấy phía một đất trống, xung quanh là một đám đông đang xem náo nhiệt.

Bạch Cơ liếc một cái, mỉm : "Tìm , chính là bọn họ!" Nói xong, Bạch Cơ bước đám đông. Nguyên Diệu tò mò trong lòng, nhanh chóng theo sát.

Ở trung tâm đám đông, hai thuật sĩ Nam Cương, một già một trẻ đang biểu diễn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu chen giữa đám đông để xem. Thuật sĩ Nam Cương biểu diễn một lúc , Nguyên Diệu chỉ thấy lão thuật sĩ đang thi triển pháp thuật lên một nam một nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-4-hon-thuat.html.]

Nguyên Diệu từ những lời thì thầm xung quanh, lão thuật sĩ đang biểu diễn một loại bí thuật của Nam Cương... Hoán Hồn Thuật, tức là rút linh hồn của sống khỏi cơ thể hoán đổi với .

Nam nữ là những lão thuật sĩ mời lên từ đám đông xem biểu diễn. Để chứng minh pháp thuật của giả dối, lão thuật sĩ sẽ mời những gan từ đám đông lên trải nghiệm. Hầu hết đều sợ c.h.ế.t, nhưng cũng những tò mò gan tự nguyện tham gia, tăng thêm sự thú vị cho buổi biểu diễn.

Lão thuật sĩ hiện đang thực hiện việc chuyển đổi linh hồn giữa nam và nữ .

Ở trung tâm sân, bốn phương Đông Tây Nam Bắc đều đặt lư hương, một nam một nữ xếp bằng đất, lão thuật sĩ đặt hai tay lên đỉnh đầu của hai , miệng lẩm bẩm niệm chú.

Nam và nữ đều nhắm mắt, sắc mặt trắng bệch. Thuật sĩ trẻ tuổi bên cạnh đầy căng thẳng, còn đám đông xung quanh cũng nín thở chờ đợi. Nguyên Diệu cũng chăm chú theo dõi, trong khi Bạch Cơ thì nở một nụ kỳ lạ.

Chẳng bao lâu, lão thuật sĩ thi triển xong pháp thuật, nam nữ mở mắt . Lúc , điều kỳ lạ xảy . Nam nhân phát giọng nữ: "Í?"

Nữ nhân phát giọng nam: "A?!"

Nam nữ hoán đổi linh hồn, khiến đám đông khỏi trầm trồ, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Nam nữ vô cùng kinh ngạc, thể thích nghi, cũng thể chấp nhận. Họ van xin lão thuật sĩ hãy khôi phục họ về trạng thái ban đầu.

Lão thuật sĩ sang đám đông : "Đường xá xa xôi, núi cao hiểm trở, lão cùng t.ử vượt ngàn dặm từ Nam Cương đến đây, tiền bạc tiêu hết đường, đủ sức về. Vì , chúng biểu diễn bí thuật Nam Cương để mua vui cho quý vị, chỉ mong gom đủ lộ phí về quê."

Thuật sĩ trẻ tuổi cầm một chiếc bình gốm, bắt đầu vòng quanh đám đông để xin tiền. Dân chúng Trường An đều là những từng trải, thấy qua nhiều loại trò ảo thuật kỳ lạ của các quốc gia, vì thế thuật sĩ trẻ một vòng mà cũng thu bao nhiêu tiền.

Nguyên Diệu định cho tiền nhưng vì ngoài vội quá nên mang theo tiền. Bạch Cơ thì chẳng bỏ đồng nào, an nhiên xem trò.

Lão thuật sĩ thấy tiền thu nhiều, bèn với nam nữ : "Vừa thi triển Hoán Hồn Thuật hao tổn nhiều pháp lực của lão, nếu khôi phục nguyên trạng, đủ một bình tiền."

Nữ nhân buồn bã : "Tại hạ nghèo rớt mùng tơi, đủ tiền."

Nam nhân : "Nô gia cũng tích lũy, bây giờ, hu hu hu..."

Lão thuật sĩ giang hai tay : "Không tiền, lão cũng đành bất lực."

Nữ nhân tức giận, định đ.á.n.h lão thuật sĩ, nhưng vì biến thành nữ nhi, sức lực cũng còn như . Nam nhân thì che mặt rấm rứt.

Đám đông xung quanh thấy cảnh , lập tức giận dữ, mắng c.h.ử.i lão thuật sĩ tham lam vô độ, vô lương tâm.

Lão thuật sĩ chẳng tức giận, chỉ mặt dày : "Từ lâu Trường An phồn thịnh, nhiều hào hiệp trượng nghĩa, , nếu thương cảm cho hai , chi bằng hãy hào phóng giúp đỡ, quyên góp đủ tiền cho họ."

Đám đông cảm động, ai là đầu tiên ném một xâu tiền bình gốm, lập tức lục tục móc tiền , quyên góp giúp đỡ, chẳng mấy chốc bình gốm đầy ắp tiền đồng.

Nam nữ vội vàng cảm tạ đám đông.

Lão thuật sĩ thấy bình gốm đầy, lập tức bắt đầu thi triển pháp thuật. Bốn lư hương, nam nữ xếp bằng, lão thuật sĩ trong làn khói mù mịt niệm chú, đám đông lo lắng chờ đợi.

Nguyên Diệu lo lắng thôi, sợ pháp thuật của lão thuật sĩ xảy sơ sót, khiến nam nữ thể khôi phục linh hồn ban đầu.

Bạch Cơ khẽ : "Hiên Chi đừng lo lắng, nam nữ và lão thuật sĩ là đồng bọn, họ căn bản hoán hồn gì cả, chỉ là trò biến giọng thôi."

"À!" Nguyên Diệu vỡ lẽ, tò mò hỏi nhỏ: "Bạch Cơ rõ mánh khóe của họ, còn cố ý đến xem?"

Bạch Cơ chỉ gì.

Lão thuật sĩ bày nhiều trò, nam nữ cuối cùng cũng khôi phục nguyên trạng, cả hai mừng rỡ thôi, cảm động đến rơi lệ, cảm tạ đám đông hảo tâm hòa trong đám .

Đám đông tưởng rằng màn biểu diễn ảo thuật kết thúc nên chuẩn giải tán. Lão thuật sĩ thấy nhiều tụ tập như , nỡ để chuyện kết thúc dễ dàng. Ông : "Chư vị, chư vị, xin đừng vội rời bước, tuyệt kỹ để dành của lão phu còn biểu diễn !"

Nghe , đám đông lập tức dừng chân, tinh thần trở nên hứng khởi.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, xem thứ mà ông chuẩn biểu diễn tiếp theo, chính là 'thuật' thực sự."

Nguyên Diệu , vô cùng tò mò.

Trong đám , kẻ hiếu kỳ hỏi: "Lão già, tuyệt kỹ của ông là gì ?"

Lão thuật sĩ đáp: "Trong thuật pháp của Nam Cương, hồn thuật là thâm sâu và huyền bí nhất. Cả đời lão phu chỉ học di hồn thuật, tuyệt kỹ đương nhiên là di hồn thuật."

Kẻ hiếu kỳ kinh ngạc : "Lão gia, ông định di hồn ? Lần , e rằng chẳng ai chịu để ông di hồn . Dù gì, khi di hồn xong, một hũ tiền thì ông cũng chẳng chịu trả cho ."

Lão thuật sĩ chỉ học trò trẻ tuổi, : "Lần , lão phu sẽ di hồn cho t.ử của ."

Người học trò trẻ tuổi bước , chắp tay thi lễ với xung quanh.

Lão thuật sĩ : "Chư vị đấy thôi, di hồn giữa với chỉ là bước nhập môn trong hồn thuật. Di hồn vật vô tri mới là đỉnh cao của hồn thuật. Khi luyện hồn thuật đến cảnh giới cao nhất, sống thể dùng ly hồn thuật để hợp nhất với thiên địa, thông đạt vạn vật."

Nghe đến đây, đều kinh ngạc đến cứng lưỡi.

Lão thuật sĩ : "Tiếp theo, lão phu sẽ di hồn của t.ử một vật. Vật gì thì xin chư vị cho ý kiến."

Một kẻ hiếu kỳ chỉ cây hòe, lớn tiếng : "Di cây đó !"

Một bà lão mang theo chiếc nồi sắt mới mua : "Di chiếc nồi của bà lão ?"

Lão thuật sĩ khó xử : "Vị tiểu , cây sinh mệnh, di hồn giữa với vật chọn vật vô tri. Vị đại thẩm , tuy nồi sắt cũng , nhưng để hồn của một trẻ tuổi phong độ như t.ử di một cái nồi sắt thì cũng khó coi quá."

Mọi ầm lên.

Một gánh hàng bán tượng đất : "Vậy di tượng đất của ?"

Lão thuật sĩ sáng mắt lên, : "Tượng đất rỗng bên trong, hình , chính là vật chứa hồn nhất."

Người bán hàng bèn lấy một tượng đất cao chừng một thước, đưa cho lão thuật sĩ. Lão thuật sĩ bắt đầu biểu diễn.

 

Loading...