Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 3: Vô Thường

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:35
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn một bên bàn ngọc xanh, tiện mãi bèn cố gắng dậy cùng chuyện.

"Đan Dương đến tìm Bạch Cơ, lầu Nhiên Tê xảy chuyện kỳ lạ gì ?"

Vi Ngạn lắc đầu: "Không . lầu Nhiên Tê chuyện kỳ lạ gì. Ta đến tìm Bạch Cơ để hỏi vài chuyện."

Nguyên Diệu tò mò: "Hỏi gì?"

Vi Ngạn kinh hãi mang chút bối rối: "Mấy ngày gần đây, phố phường lan truyền một lời đồn kỳ quái rằng ở ngoại ô phía Nam xuất hiện một nhóm xác sống. Chúng tấn công thôn làng ban đêm, c.ắ.n . Hôm nay, cửa An Hóa, cửa Minh Đức và cửa Khải Hạ đều phong tỏa. Nam Nha phái quân Long Vũ đóng giữ, cho . Người dân thành Trường An hoang mang, của Nam Nha Bắc Ty đều kín miệng, xảy chuyện gì."

Nguyên Diệu giật : "Có chuyện như ? Xác sống là gì? Là yêu quái ?"

Vi Ngạn lắc đầu: "Không , chỉ chúng sẽ c.ắ.n , lời đồn kỳ bí. Ta cố ý đến hỏi Bạch Cơ thông thần quảng đại, xem nàng gì đó ."

Nguyên Diệu : "Chuyện lớn như liên quan đến quái lực loạn thần, Võ Hậu phái Quang Tạng quốc sư đối phó ?"

Vi Ngạn đáp: "Võ Hậu và Quang Tạng quốc sư đều đang ở Lạc Dương, e là chuyện ở Trường An. Năm nay Võ Hậu định qua mùa đông tại cung Thượng Dương, phần lớn triều thần cũng đến Lạc Dương, trong thành Trường An chỉ còn những quan viên nhàn rỗi như . Ba cổng thành phía Nam đều đóng, đây là chuyện hiếm thấy, cảm thấy bất an. Sau khi gặp Bạch Cơ sẽ thu dọn hành lý, Lạc Dương ngay trong đêm."

Nguyên Diệu an ủi Vi Ngạn: "Chắc , Đan Dương cần lo lắng."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn trò chuyện đợi Bạch Cơ. Vi Ngạn khát nước, uống thì thấy Nguyên Diệu mệt mỏi yếu ớt, đành tự bếp đun nước pha .

Nguyên Diệu đợi Vi Ngạn pha , đột nhiên thấy tiếng bước chân ngoài đại sảnh, Nam Phong vội vã .

Nam Phong mặt đầy vẻ hoảng hốt thì thấy Nguyên Diệu, kịp chào hỏi bèn hỏi ngay: "Nguyên công tử, công t.ử nhà ?"

Nguyên Diệu yếu ớt : "Đan Dương đang đun nước trong bếp. Nam Phong, chuyện gì mà gấp ?"

"Có chuyện lớn ."

Nam Phong để câu đó vội vã chạy về phía sân .

Nguyên Diệu trong lòng thấy lạ, Nam Phong luôn hành xử nhã nhặn từ tốn, bao giờ thấy y vội vàng như , xảy chuyện gì.

Một lát , Vi Ngạn và Nam Phong cùng ngoài.

Vi Ngạn với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, trong phủ việc, về. Bạch Cơ trở về, ngươi bảo nàng ngày mai sẽ đến tìm nàng."

Nguyên Diệu định hỏi chuyện gì nhưng nghĩ đây là chuyện riêng của nhà Vi Ngạn, tiện thăm dò nên gì thêm.

"Được. Tiểu sinh chắc chắn sẽ nhắn ."

Vi Ngạn và Nam Phong vội vã rời .

Vì mệt mỏi bệnh tật, Nguyên Diệu về ghế quý phi nghỉ.

Nguyên Diệu ghế quý phi, cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, mê man mệt mỏi, khó chịu như sắp c.h.ế.t .

"Xào xạc..." Một tiếng xích sắt kéo lê đất vang lên.

Nguyên Diệu cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang thử đo trán kiểm tra thở của . Bên tai vang lên giọng của hai nam nhân.

Một : "Tiểu An, đây là c.h.ế.t ?"

Tiểu An : "Hình như mà cũng hình như . A Cữu, mấy ngày nay gặp sống hồn, c.h.ế.t hồn, cũng phân biệt ai sống ai c.h.ế.t nữa."

A Cữu thở dài: "Haiz, cũng , việc ở địa phủ thể nổi nữa. Hay là, đổi nghề ? Diêm Vương keo kiệt, tiền công quá thấp, ở địa phủ từ lâu ."

Tiểu An : "Dù đổi nghề, chúng cũng giao hồn phách trong sổ địa phủ cho xong. Nếu , hồn phách quy vị gây loạn sinh tử, phá hủy quy luật lục đạo luân hồi, dù Diêm Vương tha cho thì cũng tránh khỏi địa phủ trừng phạt."

Nguyên Diệu mở mắt , khỏi giật sợ hãi.

Bên cạnh bàn ngọc xanh, một mặc áo đen một mặc áo trắng. Hai đội mũ cao hình chim ưng, phủ đầy khí đen. Người mặc áo trắng cao gầy, lưỡi dài gần đến rốn. Hắn cầm còng tay, mũ trắng "Nhất kiến sinh tài"; mặc áo đen hình to béo, mặt mày hung dữ, cầm còng chân, mũ đen "Thiên hạ thái bình". Là hai sứ giả của địa phủ - Hắc Bạch Vô Thường, Hắc Vô Thường tên Phạm Vô Cữu, Bạch Vô Thường tên Tạ Bất An.

Nguyên Diệu trong lòng sợ hãi, suy nghĩ nhanh như chớp. Đây... đây là Hắc Bạch Vô Thường đến bắt hồn ? Chẳng lẽ c.h.ế.t? Họ đến bắt hồn ? Chỉ cảm lạnh thôi mà, chẳng lẽ c.h.ế.t ? Chưa kịp gặp Bạch Cơ cuối, cũng kịp để lời nhắn c.h.ế.t ? Thực , vẫn còn nhiều điều giấu kín trong lòng với nàng...

Nguyên Diệu càng nghĩ càng buồn, càng nghĩ càng cam lòng c.h.ế.t, khỏi lên: "Hai vị Vô Thường đại nhân, xin chờ tiểu sinh gặp Bạch Cơ vài lời hẵng dẫn tiểu sinh địa phủ."

Hắc Bạch Vô Thường thấy tiếng , đầu thì thấy tiểu thư sinh đang , khỏi .

Hắc Vô Thường : "Tiểu An, thư sinh ?"

Bạch Vô Thường : "A Cữu, vẻ như địa phủ?"

Hắc Vô Thường với Nguyên Diệu: "Ngươi là sống. Huynh thể dẫn sống địa phủ, nếu ngươi thực sự địa phủ xem thử thì đưa chúng mười lạng bạc, chúng thể lén đưa ngươi một chuyến."

Bạch Vô Thường : "Chúng thể đưa ngươi đến cầu Nại Hà nhưng thể qua cầu, cũng thể để Mạnh Bà phát hiện, kẻo bà mách lên Diêm Vương."

Nguyên Diệu , lập tức phản ứng , ngừng .

"Thì vẫn c.h.ế.t. Thật quá, c.h.ế.t, địa phủ !"

Bạch Vô Thường : "A Cửu, tên thư sinh nữa ?"

Hắc Vô Thường : "Hừ! Con thật lắm chuyện, chẳng kiếm chút tiền nào cả!"

Bạch Vô Thường : "Đừng nghĩ đến tiền nữa, hãy lo cho tình hình hiện tại . Tên thư sinh ở Phiêu Miểu các, chắc chắn là của Bạch Cơ, hỏi thử xem."

Hắc Vô Thường : "Thư sinh, ngươi là ai? Bạch Cơ ở đây ?"

Nguyên Diệu thấy Hắc Bạch Vô Thường đến tìm Bạch Cơ, đoán rằng họ là khách. Mặc dù gặp nhiều khách kỳ lạ nhưng đây là đầu tiên gặp Hắc Bạch Vô Thường đến từ địa phủ.

Nguyên Diệu cố gắng vài chào, : "Ta họ Nguyên, tên Diệu, là ở Phiêu Miểu Các. Bạch Cơ ngoài về, nếu hai vị tiên việc tìm nàng thì xin mời chờ."

Bạch Vô Thường : "Vậy thì chờ một chút ."

Hắc Vô Thường : "Ta nhớ trong Phiêu Miểu Các ngoài con rồng yêu đó, chỉ một con mèo đen khó tính, từ lúc nào thêm một nữa ?"

Nguyên Diệu định giải thích thì giọng của Ly Nô vang lên.

"Ai khó tính hả?! Hai tên quỷ treo cổ các ngươi đến Phiêu Miểu Các gì? Thảo nào ngõ ngửi thấy mùi xác thối!"

Ly Nô chợ về, tay cầm một con cá chép lớn. Khi trong, nó Hắc Vô Thường nó khó tính, khỏi tức giận.

Hắc Vô Thường tính tình nóng nảy, Ly Nô mắng hai là "quỷ treo cổ", nhịn vung xích sắt định đ.á.n.h Ly Nô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-3-vo-thuong.html.]

Ly Nô thấy Hắc Vô Thường định đ.á.n.h , hề sợ hãi, cũng vung con cá chép trong tay quạt mạnh.

Nguyên Diệu thấy , vội : "Ly Nô thẳng tính, hai vị tiên rộng lượng, xin đừng chấp nhặt với ."

Bạch Vô Thường cũng xoa dịu, : "A Cửu, thôi . Chúng đến để nhờ con rồng trắng giúp đỡ, nên đ.á.n.h với con mèo đen của nhà họ."

Hắc Vô Thường nhẫn nhịn thu xích sắt, cùng Bạch Vô Thường xuống bên bàn ngọc xanh.

Ly Nô thấy Hắc Bạch Vô Thường dám đ.á.n.h nó bèn tự đắc, hát một bài đồng dao, cầm con cá chép bếp.

"Quỷ treo cổ, cổ, lưỡi dài ba thước. Quỷ treo cổ, đội mũ cao, cỏ xanh mộ cao năm thước. Quỷ treo cổ, thích trang điểm, c.h.ế.t vẫn còn sĩ diện hổ..."

Bài đồng d.a.o vang vọng khiến Hắc Bạch Vô Thường tức giận đến run rẩy, phát khí đen giận dữ, gần như bao phủ cả bên trong.

Nguyên Diệu thấy , trong lòng sợ hãi, dám ở trong nữa đành rời .

"Ta pha , lấy chút bánh cho hai vị tiên."

Nguyên Diệu vài bước, bỗng một cơn gió mát thổi qua, xua tan hết khí đen trong phòng.

Bạch Cơ từ bên ngoài bước , xoay qua tấm bình phong.

Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài màu ngọc, hoa văn như ý, khoác ngoài là tấm khăn mỏng bằng vải, tóc nàng đen như mây, búi kiểu tiên nữ, cài trâm ngọc trai, rủ xuống những sợi dây ngọc nhỏ.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ trở về, thở phào nhẹ nhõm.

"Bạch Cơ về . Hai vị tiên đang chờ ngươi đó."

"Hiên Chi khỏe , thật quá." Bạch Cơ tươi, đầu Hắc Bạch Vô Thường, : "Thì là hai vị quỷ sai đến, trách ngõ ngửi thấy mùi oán khí từ địa phủ."

Hắc Vô Thường : "Bạch Cơ, oán khí của chúng là do con mèo đen của ngài gây !"

Bạch Vô Thường : "A Cửu, thôi nào, bây giờ lúc để tranh cãi! Bạch Cơ, chúng đến nhờ ngài giúp đỡ."

Bạch Cơ xuống, : "Đã Phiêu Miểu Các thì đều là khách duyên, hai vị quỷ sai gì cần thì cứ thẳng."

Nguyên Diệu Hắc Bạch Vô Thường tìm Bạch Cơ chuyện gì nhưng pha , thể , đành rời khỏi phòng, đến bếp đun nước.

Trong sân , bên giếng cổ, Ly Nô cá chép, hát bài đồng dao.

Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô đừng hát nữa, Bạch Cơ về ."

Ly Nô , càng tự đắc, hát lớn hơn nữa.

Nguyên Diệu lắc đầu, bếp lo công việc.

Khi Nguyên Diệu mang và bánh trong, Hắc Bạch Vô Thường và Bạch Cơ đang chuyện.

Bạch Vô Thường thở dài, : "Không nhân gian xảy chuyện gì, xác sống, sống c.h.ế.t. Danh sách ở Minh Phủ cũng kỳ lạ, mỗi ngày vô cớ tăng thêm nhiều trang tên, từ hôm qua đến hôm nay, tăng thêm mười chín trang, đây từng gặp chuyện ."

Hắc Vô Thường : "Xảy chuyện như , hai chúng thể về địa phủ báo cáo. Sổ luân hồi của địa phủ chín ngày cập nhật một , nếu quá chín ngày mà chúng dẫn hồn phách trong danh sách về địa phủ sẽ coi là thất trách, chỉ trừ lương mà còn phạt nặng."

Bạch Cơ trầm ngâm gì.

Hắc Bạch Vô Thường cùng : "Xin Bạch Cơ giúp chúng điều tra rõ ràng nguyên nhân của sự việc kỳ quái ."

Bạch Cơ đảo mắt, : "Hai vị quỷ sai lên tiếng, thì chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng việc cho hai vị. Tuy nhiên, quy tắc của Phiêu Miểu Các là một vật đổi một vật, giúp các ngài, các ngài trả công cho ."

Bạch Vô Thường : "Xin Bạch Cơ giá."

Hắc Vô Thường hỏi: "Ngài gì?"

Bạch Cơ nheo mắt : "Thời thượng cổ, phía đông núi Lịch một ngọn núi Thi. Trong núi Thi, phát nguồn một dòng sông, gọi là sông Thi. Bên bờ sông Thi ngọc Thương. Vì một biến cố, núi Thi đổ sụp, sông Thi cạn khô. Ngàn năm , vì âm khí dồi dào ở mạch núi Lịch, thi khí dần khôi phục, sông Thi bắt đầu chảy, Diêm Vương dẫn sông Thi địa phủ, nhập sông Tam Đồ. Không giấu gì hai vị, một khối ngọc Thương. Ta định tự đến địa phủ, dọc theo thượng nguồn sông Tam Đồ tìm kiếm nhưng giờ hai vị đến, cần một chuyến nữa. Các ngài đến sông Tam Đồ lấy ngọc Thương về, sẽ giúp các ngài điều tra chuyện xác sống."

Hắc Vô Thường ngơ ngác, đang định mở miệng.

Bạch Vô Thường vội : "Không thành vấn đề. Một lời định."

Hắc Vô Thường định gì đó, Bạch Vô Thường dậy : "Bạch Cơ, chúng sẽ lập tức về địa phủ lấy ngọc Thương, ngài cũng mau chóng điều tra ."

Bạch Cơ : "Được. Ta giữ hai vị nữa. Mời hai vị quỷ sai cứ tự nhiên."

Hắc Bạch Vô Thường từ biệt rời , Bạch Cơ mỉm xuống.

Nguyên Diệu một bên, đầu óc mù mịt.

*

Ngoài Phiêu Miểu Các, trong con hẻm c.h.ế.t.

Hắc Vô Thường hỏi: "Tiểu An, sông Tam Đồ của địa phủ là sông Thi ? Sao ? Cũng từng sông Tam Đồ ngọc Thương."

Bạch Vô Thường suy nghĩ một lúc, : "A Cữu, chúng việc ở địa phủ cũng mới mấy trăm năm những chuyện cổ xưa ? Về hỏi phán quan, ông lớn tuổi, ở địa phủ lâu, lẽ về sông Thi, ngọc Thương."

"Nếu phán quan cũng thì ? Ngươi cứ đồng ý như , nếu chúng tìm thấy ngọc Thương giải thích với con rồng trắng đó?"

"Trước tiên để con rồng trắng điều tra . Nếu thì tìm ngọc Thương tính tiếp. Việc cấp bách bây giờ là giúp chúng điều tra rõ sự kỳ lạ ở nhân gian."

"Nếu rồng trắng điều tra xong, chúng thể đưa ngọc Thương cho nó, với tính khí nóng nảy của nó, khi nào g.i.ế.c c.h.ế.t chúng ?"

"Chúng là quỷ treo cổ còn sợ c.h.ế.t nữa ? Yên tâm , thật đến lúc đó, Diêm Vương sẽ bỏ mặc chúng ."

"Tiểu An, ngươi mới là quỷ treo cổ, . Mỗi đều mắng là quỷ treo cổ với ngươi, thật xui xẻo."

"A Cữu, chúng , đừng tính toán nhiều như ."

"Phì! Quỷ treo cổ, thật xui xẻo!"

"A Cữu, ngươi mắng ai xui xẻo ? Ta vì ngươi mà trở thành quỷ treo cổ !"

"Tiểu An, ý đó. Ngươi đừng giận!"

"Hừ!"

Hai quỷ sai một đen một trắng dần dần biến mất, thấy bóng dáng.

 

Loading...