Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 2: Thi khí

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:34
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm khuya, Giang Thành Quan.

Giang Thành Quan chân núi Chung Nam, phía nam thành Trường An là một đạo quán lịch sử lâu đời. Khác với các đạo quán khác hỏi đến thế sự, chỉ chú trọng tu luyện để đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất, Giang Thành Quan lấy việc trừ yêu diệt ma nhiệm vụ, chuyên tu luyện các pháp thuật trừ yêu diệt ma, giỏi về bùa chú và trận pháp. Trong thành Trường An, nhà nào gặp chuyện kỳ quái, yêu ma quấy nhiễu, đầu tiên nghĩ đến là đến Giang Thành Quan nhờ đạo sĩ trừ yêu.

Dưới ánh đèn cô đơn, Tôn Thượng Thiên uống rượu giải sầu một , thần sắc u uất.

Ba ngày , Tôn Thượng Thiên và bạn Hồ Thần trò chuyện phiếm, vì vấn đề kỳ trân dị bảo mà tranh cãi. Tôn Thượng Thiên cho rằng đạo gia nhiều kỳ trân dị bảo hơn, Hồ Thần cho rằng yêu quái nhiều kỳ trân dị bảo hơn, hai mỗi một ý, ai thuyết phục ai. Cuối cùng, tranh cãi đến mức hai bắt đầu chiến tranh lạnh.

Tôn Thượng Thiên uống rượu nghĩ cách thể thắng Hồ Thần. Đột nhiên, nảy một ý tưởng, nhớ đến cuốn "Tiên Bảo Lục" mà sư phụ Huyền Thông Chân Nhân từng cho xem, trong đó ghi chép các loại kỳ trân dị bảo thuộc về đạo gia từ xưa đến nay. Hắn và Hồ Thần luôn chỉ là tranh cãi bằng miệng, mỗi đều thể nhiều bảo vật của đạo gia và yêu quái. Nếu thể ném cuốn "Tiên Bảo Lục" mặt Hồ Thần, với những bằng chứng rõ ràng, chắc chắn Hồ Thần chỉ thể thừa nhận thua cuộc.

Nghĩ đến đây, Tôn Thượng Thiên đặt ly rượu xuống, rời khỏi phòng về phía "Lăng Hoàn Động Thiên" ở núi.

Trong núi Giang Thành Quan, một hang động xây dựng bằng cách đào núi, đó là "Lăng Hoàn Động Thiên". Bên trong "Lăng Hoàn Động Thiên" lưu giữ một điển tích đạo môn, một bí kíp pháp thuật trừ yêu diệt ma, và một bảo vật cổ xưa truyền từ đời sang đời khác.

Hiện tại, Chưởng môn của Giang Thành Quan là Thủ Tâm chân nhân cảm thấy "Lang Hoàn Động Thiên" an , sớm chuyển tất cả sách quý và báu vật giá trị Tàng Bảo Các mới xây. Trong "Lang Hoàn Động Thiên" chỉ còn vài quyển sách cũ và đồ lặt vặt. "Tiên Bảo Lục" là bảo điển quý hiếm gì, Tôn Thượng Thiên đoán rằng nó vẫn còn ở "Lang Hoàn Động Thiên".

Tôn Thượng Thiên đến thạch thất bên ngoài "Lang Hoàn Động Thiên" và xin chìa khóa từ tiểu đạo sĩ đang chuẩn ngủ.

Vì Tôn Thượng Thiên bối phận cao, tiểu đạo sĩ dám trái lời, chỉ đưa cho chìa khóa mà còn đưa cho ông một chiếc đèn dầu.

"Thúc tổ, trong động ánh sáng, mang theo một chiếc đèn nhé."

Tôn Thượng Thiên nửa say nửa tỉnh, đáp: "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ một thấy trong động cần đèn vẫn thể thấy ?"

Tiểu đạo sĩ chợt nhớ Tôn Thượng Thiên là tinh tinh, khả năng trong đêm, ngửi thấy mùi rượu bèn cất đèn dầu , gây thêm rắc rối.

Tôn Thượng Thiên mở cửa đồng của "Lang Hoàn Động Thiên", bước trong bóng tối.

Tôn Thượng Thiên nhớ rằng "Lang Hoàn Động Thiên" ba tầng, khi sư phụ Huyền Thông chân nhân còn sống, tất cả điển tịch đều đặt ở tầng ngầm đầu tiên. Tôn Thượng Thiên khả năng trong đêm, di chuyển dễ dàng, bèn bước xuống cầu thang trong bóng tối.

Sau khi Thủ Tâm chân nhân di chuyển điển tịch quý và báu vật, "Lang Hoàn Động Thiên" còn phân loại và sắp xếp ngăn nắp, mà đủ loại đồ vật xếp chồng lên , còn giống như trong ký ức của Tôn Thượng Thiên.

Nhìn đống đồ lặt vặt và sách vở lộn xộn mắt, Tôn Thượng Thiên c.h.ử.i thầm sư Thủ Tâm chân nhân, lục lọi khắp nơi.

Tìm kiếm một lúc lâu các tầng của Tàng Bảo Các, Tôn Thượng Thiên tìm thấy "Tiên Bảo Lục", vô tình rơi một vật xuống đất.

Nhìn thoáng qua, ông thấy đó là một chiếc gương đồng cổ.

Tôn Thượng Thiên đang bực vì tìm thấy "Tiên Bảo Lục" bèn đá chiếc gương đồng bay . Dù , những thứ còn trong "Lang Hoàn Động Thiên" là đồ quý, đá hỏng cũng .

Tôn Thượng Thiên tiếp tục cúi đầu tìm "Tiên Bảo Lục".

Không xa, chiếc gương đồng Tôn Thượng Thiên đá bay rơi bóng tối Tàng Bảo Các.

Trên gương đồng, một lá bùa chú bằng m.á.u chu sa đá gãy.

Một luồng khí đen từ trong gương đồng tràn , lặng lẽ bay khỏi tầng hầm, khỏi "Lang Hoàn Động Thiên", khỏi Giang Thành Quan, biến mất trong núi Chung Nam.

*

Đồng thời, tại Trường An.

Chợ Tây, Phiêu Miểu Các.

Dưới ánh đèn leo lắt, Nguyên Diệu mê man giường, trán đắp khăn ướt.

Bạch Cơ và Ly Nô đang chăm sóc bên cạnh.

Mèo đen đưa móng chạm trán Nguyên Diệu, : "Nóng quá! Chủ nhân, mọt sách sắp c.h.ế.t ?"

Bạch Cơ : "Chỉ là dính mưa thu cảm lạnh thôi, đến mức c.h.ế.t ."

" mà, nóng quá. Nếu mọt sách cứ sốt cao thế , não sẽ tổn thương mất."

"Ừm, Hiên Chi vốn cũng thông minh... Ly Nô sân xem t.h.u.ố.c của Trương đại phu sắc xong ? Ta khăn ướt cho Hiên Chi."

"Dạ."

Mèo đen chạy nhanh sân .

Bạch Cơ lấy khăn ướt trán Nguyên Diệu, nhúng chậu đồng nước lạnh đắp lên trán .

Đột nhiên, Bạch Cơ run lên như cảm nhận điều gì.

Bạch Cơ đặt khăn xuống, bước nhanh sân về phía trời đêm phía nam.

Trên bầu trời đêm, một đám mây đen đang kéo đến che phủ những ngôi .

Bạch Cơ mây đen tràn ngập trời đêm, khỏi nhíu mày.

Trên bãi cỏ, mèo đen đang canh bên lò t.h.u.ố.c đỏ rực thì thấy Bạch Cơ hiên ngây bèn hỏi: "Chủ nhân ?"

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Phía nam thi khí lan tràn... mùa thu là thời gian âm khí nặng nề, dễ tà ma xâm nhập, gặp thi khí dữ dội thế , ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-2-thi-khi.html.]

Mèo đen quạt lò t.h.u.ố.c ngáp, : "Chủ nhân lo xa , chỉ là thi khí thôi, đốt nhiều ngải cứu và cỏ bồ để xua mùi là , chuyện lớn... oáp..."

Bạch Cơ trời đêm, im lặng.

Mây thu u ám, trời đất mờ mịt.

Phiêu Miểu Các, bên trong.

Nguyên Diệu yếu ớt giường, đầu óc cuồng, mệt mỏi.

Mấy ngày , Nguyên Diệu ngoài giao hàng, vô tình dính mưa thu, về cảm lạnh. Trước đây, Nguyên Diệu cảm lạnh, khi uống t.h.u.ố.c vài ngày sẽ khỏi nhưng phục hồi chậm. Uống t.h.u.ố.c mấy ngày, những thấy đỡ, mà triệu chứng cảm lạnh còn nặng hơn.

Nguyên Diệu hiểu tại .

Bạch Cơ , đây là vì mùa thu là mùa nặng âm khí, trong mưa thu cũng mang theo khí âm, mưa thu ngấm , âm khí nhập cơ thể, tất nhiên dễ hồi phục. Cứ uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi, phơi nắng mùa thu vài , đợi âm khí tan sẽ khỏe .

Nguyên Diệu đợi để phơi nắng mùa thu nhưng mấy ngày bèn đều là thời tiết âm u.

Ly Nô , tay cầm một bát t.h.u.ố.c nóng hổi và một đĩa mứt táo đỏ.

"Mọt sách, uống t.h.u.ố.c ."

Nguyên Diệu cảm động, những ngày Ly Nô luôn tận tâm chăm sóc khi ốm, mua thuốc, sắc thuốc, mang t.h.u.ố.c còn nấu cháo nhạt cho khi ăn nổi cơm.

Nguyên Diệu cố dậy, : "Cảm ơn Ly Nô."

Nguyên Diệu uống một ngụm thuốc, nhiệt độ đủ nhưng đắng, khỏi nhăn mặt.

Ly Nô khích lệ: "Mọt sách đừng sợ đắng, uống một hết luôn."

Nguyên Diệu cảm thấy ấm lòng, : "Ly Nô, ngờ ngươi quan tâm như , thật cảm động. Ngươi yên tâm, chắc chắn sẽ mau khỏe ."

Ly Nô gãi đầu, : "Không khỏe cũng , chủ nhân chỉ hy vọng ngươi thể vượt qua mùa thu ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tại ?"

Ly Nô : "Chủ nhân , ở phía nam gì đó giống như thi khí, trong thành Trường An sợ sẽ xác c.h.ế.t mục nát, như điềm lớn. Năm nặng âm, gặp thi khí, sợ ngươi thời điểm mà c.h.ế.t sẽ hóa thành lệ quỷ. Bình thường đối xử với ngươi, ngươi dám giận mà dám , hóa thành lệ quỷ chắc chắn đầy oán khí sẽ đến trả thù . Ta chắc đ.á.n.h ngươi khi hóa thành lệ quỷ nên ngươi tuyệt đối c.h.ế.t mùa thu , dù chỉ còn một thở cũng chờ đến mùa đông nhắm mắt."

Nguyên Diệu xong, tức giận đến mức co giật miệng, một lên , chỉ cảm thấy đầu óc cuồng, bát t.h.u.ố.c trong tay suýt rơi.

Ly Nô thấy , hoảng hốt. vội đón lấy bát t.h.u.ố.c từ tay Nguyên Diệu, tay đỡ lấy ép uống thuốc.

"Mọt sách, ngươi thế? Ngươi tuyệt đối c.h.ế.t! Mau uống thuốc!"

"Khụ khụ, khụ khụ khụ..." Nguyên Diệu t.h.u.ố.c nghẹn, ho ngừng.

Ly Nô ép uống thuốc, Nguyên Diệu giãy giụa thì một công t.ử áo hoa bước Phiêu Miểu các.

Là Vi Ngạn.

Vi Ngạn thấy trong đại sảnh ai bèn bước bên trong, đúng lúc thấy Ly Nô đang ép Nguyên Diệu uống thuốc.

Vi Ngạn thấy cảnh , tưởng rằng Ly Nô đang ép Nguyên Diệu uống t.h.u.ố.c độc bèn lao kéo Ly Nô, : "Hiên Chi, yêu khác đường, Bạch Cơ cuối cùng Ly Nô đầu độc ngươi ? Bạch Cơ, Ly Nô, các ngươi cũng quá tàn nhẫn , cần Hiên Chi nữa cũng thể đầu độc , cùng lắm thì sẽ mua Hiên Chi!"

Vi Ngạn và Ly Nô lôi kéo , bát t.h.u.ố.c cạn.

Nguyên Diệu uống hết thuốc, ho liên tục.

Ly Nô gạt tay Vi Ngạn , : "Vi công tử, ngươi hiểu lầm , mọt sách ốm, đang chăm sóc ."

Nguyên Diệu ho gật đầu.

"Khụ khụ, đúng . Đan Dương, khụ khụ khụ, ngươi hiểu lầm ..."

Vi Ngạn thở phào nhẹ nhõm, : "Thì . Hiên Chi bệnh gì thế? Có nghiêm trọng ?"

Nguyên Diệu yếu ớt : "Chỉ là cảm lạnh thôi, gì đáng ngại, Đan Dương cần lo lắng."

Vi Ngạn yên tâm, tự nhiên xuống bên bàn ngọc xanh, : "Bạch Cơ ?"

Ly Nô dọn dẹp bát t.h.u.ố.c : "Chủ nhân ngoài ."

Vi Ngạn hỏi: "Khi nào nàng về?"

Ly Nô lắc đầu, : "Không , chủ nhân lúc rõ."

Nguyên Diệu ốm mấy ngày nay, Bạch Cơ luôn bận rộn, thần sắc nghiêm trọng, mỗi khi về thì tự nhốt trong phòng lầu hai, đang bận việc gì. Nguyên Diệu vì phần lớn thời gian đều mê man, thường lỡ mất lúc Bạch Cơ về, chuyện với nàng.

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Ly Nô, Bạch Cơ dạo bận gì ?"

Ly Nô : "Ta . Ta chỉ lo việc nấu nướng, lo chuyện khác. , mua rau. Một sách tỉnh thì hãy trông coi cửa tiệm, đừng lấy cớ ốm mà lười biếng."

Nguyên Diệu đồng ý.

Ly Nô dọn dẹp bát t.h.u.ố.c xong, ngoài mua rau.

 

Loading...