Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 12: Nhật Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:32
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu bật t.h.ả.m thiết.

Xứ Tịch và Ba La Mật cũng lặng lẽ đau buồn.

Huyền Trang chắp tay ngực, : "A Di Đà Phật! Người và phi nhân đều trở về với bụi trần. Sinh t.ử luân hồi, đạt thành Phật đạo!"

Một cơn gió thổi qua, bụi từ Vô Tự Không Minh Thiền bay lên, tạo thành một xoáy nước.

Giọng của Bạch Cơ đột nhiên vang lên.

"Thiền sư Huyền Trang, đều là bạn cũ nhiều năm, ngài cũng mong cho điều lành một chút. Ta còn c.h.ế.t, ngài bắt đầu tụng kinh cho ?"

Xoáy nước do bụi từ Vô Tự Không Minh Thiền ngày càng lớn, Bạch Cơ từ bên trong bước với nụ rạng rỡ. Nàng nhẹ nhàng búng ngón tay, bụi tan cơ thể nàng biến mất còn dấu vết.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ an vô sự bèn lập tức trong nước mắt.

"Bạch Cơ, ngươi trễ , tưởng rằng nàng thể trở chứ!"

Huyền Trang thấy bụi từ Không Minh Thiền tan cơ thể Bạch Cơ, khỏi kinh ngạc, : "Ngươi... ngươi thực sự nuốt cả Không Minh Thiền cùng với năm mươi ấm ma ?"

Bạch Cơ sờ bụng, : "Trong tình cảnh đó, còn cách nào khác, đành nuốt hết."

Ba La Mật kìm : "Năm mươi ấm ma ngon ? Vị thế nào?"

Xứ Tịch vội vàng quát: "Ba La Mật! Im miệng!"

Bạch Cơ : "Chẳng ngon chút nào, ma vật của Phật gia đều độc, hiện giờ buồn nôn."

Nguyên Diệu , lo lắng : "Có độc? Có độc mà ngươi vẫn ăn! Có trúng độc c.h.ế.t , đây?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi chớ vội, độc chỉ là cách , thực sự độc."

Huyền Trang : "A Di Đà Phật! Năm mươi ấm ma còn độc hơn cả độc vật, trong vòng bốn mươi chín ngày sẽ ở trong cơ thể ngươi cào cấu xé rách, ngươi sẽ cảm thấy đau đớn như cắt, sống bằng c.h.ế.t. Ngay cả Phật Tổ cũng dám đem năm mươi ấm ma cơ thể, chịu đựng sự dày vò thấu xương . Rồng trắng, ngươi thể tự thoát , để năm mươi ấm ma trong Vô Tự Không Minh Thiền tan biến khi hóa thành bụi, tại ngươi như ?"

Bạch Cơ : "Người và phi nhân đều là chúng sinh. Ta tuy hình dạng con , thể độ chúng sinh, nhưng hình dạng con mà cứu chúng sinh cũng là hành động của Bồ Tát."

Huyền Trang : "A Di Đà Phật! Rồng trắng, ngươi ngộ . Đi cõi ngàn năm, ngươi cuối cùng một trái tim từ bi."

Trong mắt Bạch Cơ hiện lên một ánh sáng u ám, : "Ta là từ bi nhất."

Huyền Trang cảm thán : "Rồng trắng, ngươi tại Phật Tổ trừng phạt ngươi thể biển ?"

Mắt Bạch Cơ sáng lên, : "Ta suy nghĩ về vấn đề nhiều năm vẫn câu trả lời. Xin Thiền sư Huyền Trang giải đáp."

Huyền Trang : "A Di Đà Phật! Ngươi sống ngàn vạn năm nhưng trái tim. Không trái tim mà sức mạnh hủy diệt thiên địa, thật sự nguy hiểm. Phật Tổ hy vọng ngươi ở trong cõi thu thập nhân quả, thể ngộ trái tim con từ trong nhân quả. Nay ngươi ngộ từ bi, cách việc một trái tim xa ."

Bạch Cơ ngẩng đầu ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời vô tận, chìm suy tư.

Huyền Trang và Xứ Tịch trở về bình an, trụ trì Hư Không của chùa Đại Từ Ân và Vi Ngạn đều yên lòng, sự việc kết thúc.

Bạch Cơ trả cá vàng cho Kim Phật và cảm ơn Kim Phật. Vì đêm khuya tiện trở về, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xin tá túc tại chùa Đại Từ Ân.

Ngày hôm , Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các.

Nguyên Diệu lo lắng Bạch Cơ vì cứu chúng sinh mà nuốt năm mươi ấm ma sẽ đau bụng nhưng mấy ngày trôi qua, Bạch Cơ vẫn , vui vẻ, ăn uống bình thường, dấu hiệu gì là khó chịu.

Ngày , trong Phiêu Miểu Các, Ly Nô ngoài mua rau. Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, xem truyện truyền kỳ mới nhất, ăn dưa mật.

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi đau bụng?"

Bạch Cơ vui, : "Hóa Hiên Chi luôn mong đau bụng!"

Nguyên Diệu vội vàng : "Ta ý đó! Ta chỉ thấy kỳ lạ, Thiền sư Huyền Trang rõ ràng ngươi nuốt năm mươi ấm ma sẽ đau bụng, mà ngươi như gì."

Bạch Cơ : "Ta nuốt năm mươi ấm ma, tất nhiên là !"

"Hả?!"

Bạch Cơ : "Ta nuốt năm mươi ấm ma. Hôm đó trong Vô Tự Không Minh Thiền, khi tiễn các ngươi, xé nát Tam Muội Ma thành mảnh vụn nhốt năm mươi ấm ma thành hình hoa sen năm cánh, nuốt hoa sen năm cánh bụng, trông giống như nuốt năm mươi ấm ma. Sau khi về thiền phòng nghỉ ngơi, nhả hoa sen năm cánh , trở về Phiêu Miểu Các, đặt hoa sen năm cánh thời gian hoang dã tầng ba."

"Bạch Cơ, tại ngươi ?"

Bạch Cơ : "Bởi vì tại thể trở về biển, tại ở nhân gian để thu thập nhân quả. Ta thể đến Tây Thiên, thể hỏi Phật Tổ. Khi Thiền sư Huyền Trang Tây Thiên cầu chân kinh, nhờ ông hỏi dùm. Khi ông trở về, đưa câu trả lời. Ta hỏi ông nhiều , ông luôn im lặng, cuối cùng cũng cảm động mà ."

"Bạch Cơ thật là... quỷ kế đa đoan..."

"Hiên Chi, Thiền sư Huyền Trang cũng giống ! Với tu vi của ông , tam ma căn bản ông . Ông rõ ràng thể thoát khỏi Không Minh Thiền, cũng thể đối phó với năm mươi ấm ma, chỉ mất một chút dương thọ mà thôi. Ông chờ đến kết thúc năm mươi ấm ma, chỉ còn cách tương kế tựu kế. May mắn , Đạt Ma cho hoa sen năm cánh, thể dùng để giam năm mươi ấm ma."

"Có lẽ, dương thọ đối với Thiền sư Huyền Trang quan trọng, ông luôn lách ngừng, dường như trong thời gian ngắn ngủi truyền đạt thêm nhiều tín ngưỡng Phật giáo, phổ độ chúng sinh."

"Ông phổ độ chúng sinh nhưng độ . Ta trở về biển, cần một trái tim con ."

"Tiểu sinh..."

"Bạch Cơ ở đây ?!"

Giọng gấp gáp của Vi Ngạn vang lên từ đại sảnh bên ngoài.

Bạch Cơ lớn tiếng : "Ta ở đây."

Vi Ngạn , vội vàng bước gian trong, chào hỏi Nguyên Diệu một tiếng quỳ xuống mặt Bạch Cơ.

"Bạch Cơ, chúng là bạn chí cốt, ngươi giúp !"

Bạch Cơ : "Vi công tử, chuyện gì nữa ?"

Vi Ngạn : "Bách Tăng Yến tổ chức xong . Tuy nhiên, việc Thiền sư Huyền Trang, Sở Tịch thiền sư và mất tích kỳ lạ đầy bí ẩn lan truyền khắp thành, chuyện trong bữa tiệc bức họa Tịnh Quang thiên nữ mở miệng tụng kinh với các cao tăng suốt đêm cũng náo loạn. Võ Hậu chuyện còn triệu Xứ Tịch thiền sư Đại Minh cung hỏi chuyện, Xứ Tịch thiền sư cũng thành thật, Võ Hậu hỏi, ông hết chuyện, bao gồm cả chuyện Không Minh thiền."

Bạch Cơ : "Nói thì cứ , cũng chẳng chuyện lớn."

Vi Ngạn cau mày : "Võ Hậu để tâm đến chuyện Không Minh thiền nhưng một lão thần phản đối Võ Hậu xưng đế nhân cơ hội tung tin đồn rằng 'Kinh Đại Vân' là kinh giả, Tịnh Quang thiên nữ cũng là yêu nghiệt, nữ nhân xưng đế chắc chắn thiên hạ đại loạn. Tổ sư Đạt Ma từ bi nhẫn tâm sinh linh đồ thán nên đưa Không Minh Thiền để cảnh báo thế nhân. Tin đồn ai tung , ngay cả Lai Tuấn Thần với nhiều tai mắt cũng tra , tóm bây giờ khắp nơi đều thế, Võ Hậu cũng ."

Bạch Cơ : "Con vì tranh quyền đoạt lợi mà đấu đá còn phức tạp hơn nhiều so với hòa thượng cãi vì tông phái. việc liên quan gì đến Vi công tử? Chẳng lẽ tin đồn là do ngươi tung ?"

Vi Ngạn gấp gáp : "Đừng bậy! Vi gia của chúng tuy quan hệ thông gia với Lư Lăng Vương nhưng trung thành với Võ Hậu. Vi thị một lòng ủng hộ Võ Hậu xưng đế, hề ý đồ khác. Tin đồn ai tung nhưng hại ."

Nguyên Diệu vội vàng hỏi: "Đan Dương, rốt cuộc là chuyện gì?"

Vi Ngạn : "Võ Hậu tin đồn, nổi giận đùng đùng. Bà giận dữ truy cứu chuyện Không Minh thiền. Người liên quan đến Không Minh thiền chỉ Thiền sư Huyền Trang, Sở Tịch thiền sư và . Thiền sư Huyền Trang là thánh tăng của hai triều đại, Võ Hậu dám đắc tội, chỉ thể gây khó dễ cho Xứ Tịch thiền sư và . Không tại , lẽ vì Xứ Tịch thiền sư trai, Võ Hậu dường như hợp với ông còn mời ông đến tân đô Lạc Dương quốc sư. Xem , chuyện Không Minh thiền cuối cùng thể chỉ chịu tội, dù Bách Tăng Yến do phụ trách, trong bữa tiệc bức họa Tịnh Quang thiên nữ xảy yêu dị mặt . Bạch Cơ giúp nghĩ cách hóa giải. Nếu chịu tội lưu đày, Hiên Chi sẽ gặp nữa!"

Bạch Cơ : "Hiên Chi gặp ngươi cũng , dù ngươi tìm Hiên Chi cũng chẳng ."

"Ngươi cũng gặp nữa!"

"Ta gặp ngươi cũng , dù ngươi tìm cũng bao giờ chuyện gì ."

"Ta sẽ thể đến Phiêu Miểu các mua đồ nữa! Ngươi sẽ còn ai để chặt c.h.é.m tiền!"

"Ừ, dù chúng cũng là bạn chí cốt nhiều năm, cũng nhẫn tâm Vi công t.ử chịu tội lưu đày."

"Vậy ngươi mau nghĩ cách hóa giải ! Võ Hậu triệu , cũng đối sách."

"Không Minh thiền, Không Minh thiền, Không Minh, Minh Không, nhật nguyệt lăng ..." Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, dường như ý tưởng.

Bạch Cơ : "Đối phó với tin đồn, dựa tin đồn. Đối phó với điềm dữ, dựa điềm lành. Vi công tử, ngươi với Võ Hậu, trưa mai, trong thành Trường An sẽ cảnh nhật nguyệt lăng , còn hai Tịnh Quang thiên nữ rải hoa. Sau ngày mai, ngươi nhanh chóng cho tung tin rằng 'Không Minh Thiền xuất thế, Tịnh Quang thiên nữ mở miệng, là điềm dữ mà là điềm lành nhật nguyệt lăng , báo hiệu nữ đế đăng cơ, tất thái bình thịnh thế.'"

Vi Ngạn mừng rỡ : "Thật ? Ngày mai thật sự cảnh nhật nguyệt lăng ư?"

Bạch Cơ : "Sẽ còn hai Tịnh Quang thiên nữ rải hoa nữa."

Vi Ngạn suy nghĩ một lúc, : "Bao nhiêu ngân lượng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-12-nhat-nguyet.html.]

Bạch Cơ : "Bạn chí cốt, hà tất chuyện tiền bạc? Lần , lấy ngân lượng của Vi công tử."

Vi Ngạn thể tin, : "Bạch Cơ vẫn nên giá . Chuyện lớn như , ngươi lấy ngân lượng của , yên tâm."

Bạch Cơ tinh quái , : "Ta lấy ngân lượng là lý do. Dù , việc rải hoa của Tịnh Quang thiên nữ, cần Vi công t.ử đích ."

Vi Ngạn : "Ý ngươi là gì?"

Bạch Cơ : "Ta chỉ thể tạo cảnh nhật nguyệt lăng , thể mời Tịnh Quang thiên nữ, vẫn cần Vi công t.ử mặc nữ trang, bay trời rải hoa. Việc bí mật, thể giao cho khác, chỉ Vi công t.ử đích . Vi công t.ử yên tâm, chỉ cần rải hoa trong một khắc thôi, cũng mệt lắm."

"Cái gì?!"

"Phì!" Nguyên Diệu nhịn mà bật . Hắn Vi Ngạn đồng ý như ngày mai trưa chỉ thể chiêm ngưỡng nhật nguyệt lưỡng mà còn thể thấy Vi Ngạn rải hoa.

Bạch Cơ dùng tay áo che mặt, : "Đừng , chuyện thành đôi mới là điềm lành, hai vị Tịnh Quang thiên nữ rải hoa nữa chứ."

Nguyên Diệu phản ứng , lập tức nhắn mặt khổ sở.

"Không lẽ cũng giả Tịnh Quang thiên nữ, bay tới bay lui rải hoa ?"

" ." Bạch Cơ đáp.

Vi Ngạn vốn còn do dự, Bạch Cơ bèn : "Nếu cùng rải hoa với Hiên Chi thì đồng ý!"

Nguyên Diệu kéo dài khuôn mặt khổ sở, : "Đan Dương, rải hoa là chuyện của ngươi, kéo theo ?"

Vi Ngạn : "Vì Hiên Chi cùng Tịnh Quang thiên nữ rải hoa trời cũng thú vị mà."

Bạch Cơ : "Vậy, quyết định thế ."

Vi Ngạn : "Được thôi."

Nguyên Diệu vội vàng : "Ta đồng ý!"

Bạch Cơ : "Ngày mai ngươi hóa thành Tịnh Quang thiên nữ, việc chuẩn trang phục và bay lên trời sẽ do A Phỉ sắp xếp. Vi công tử, ngày mai chắc chắn đến Phiêu Miểu các giờ Tị."

Vi Ngạn đáp: "Ta chắc chắn sẽ đến đúng giờ."

Nguyên Diệu hét lên: "Ta đồng ý!"

Bạch Cơ : "Vi công tử, ngài thích trang phục rực rỡ thanh nhã hơn? Ta sẽ báo cho A Phỉ để chuẩn ."

Vi Ngạn : "Càng rực rỡ càng !"

Nguyên Diệu lớn tiếng: "Ta trang phục rực rỡ!"

Bạch Cơ và Vi Ngạn vẫn tiếp tục chuyện, để ý đến tiểu thư sinh.

*

Giữa trưa, mặt trời và mặt trăng cùng treo cao bầu trời, hai Tịnh Quang thiên nữ mặc áo lông vũ bay lượn giữa trung, rải những cánh hoa.

Tựa như một giọt nước rơi chảo dầu nóng, cả thành Trường An lập tức xôn xao, nhốn nháo. Trong một trăm mười phường, những gan tranh bước ngoài, ngẩng đầu lên chiêm ngưỡng cảnh tượng kỳ diệu khi mặt trời và mặt trăng cùng hiện hữu, còn những nhút nhát thì run rẩy co ro trong nhà, dám bước khỏi cửa. Các ngôi chùa lớn bắt đầu vang lên những tiếng chuông dài, các tăng nhân thiền tụng kinh, trong các đạo quán lớn cũng bắt đầu vang lên những bài chú tĩnh tâm.

Sân Phiêu Miểu Các, cỏ cây um tùm.

Một con cóc xám to bằng quả mực phục trong bụi cỏ, ngẩng đầu lên trời nhả khói mây. Từ miệng nó tuôn những làn mây bảy sắc cầu vồng, gom trời, tạo thành cảnh tượng kỳ diệu của mặt trời và mặt trăng cùng lúc hiện .

Bên cạnh giếng cổ, một cây đào xanh tỏa bóng rợp.

Một nam t.ử tuấn mỹ trong trang phục nữ nhân màu hồng cây đào, hài lòng ngắm hai Tịnh Quang thiên nữ đang bay lượn trời, rải hoa.

Dưới mái hiên, bày một chiếc bàn gỗ to từ gỗ dâu tằm, bàn đầy các món ăn chay.

Ba La Mật ăn uống no say, Ly Nô bên cạnh gắp đồ ăn cho nó.

Xứ Tịch bên cạnh, cách Ba La Mật ăn, ngừng tụng niệm: "A Di Đà Phật! Ba La Mật, con ăn ít một chút ."

Bạch Cơ bưng một chén xanh, mái hiên, ngước trời.

Nhìn thấy Nguyên Diệu đang loay hoay rải hoa trời, Bạch Cơ nhịn .

"Hahaha, Hiên Chi trông thật ngốc!"

Chẳng mấy chốc, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bay rải hoa ở nơi khác, thấy nữa.

Lúc , Bạch Cơ mới cúi đầu, với con cóc xám trong bụi cỏ: "Cảm ơn Thẩm quân giúp bằng thuật ảo ảnh sương mù."

Con cóc xám nhả mây : "Chỉ là chuyện nhỏ thôi, Bạch Cơ khách sáo ."

Bạch Cơ xoay , trở bàn gỗ dâu tằm xuống.

Bạch Cơ : "Thiền sư Xứ Tịch, ngài sắp ?"

Xứ Tịch chắp tay, đáp: "A Di Đà Phật! Bách Tăng Yến kết thúc, bần tăng cũng nên trở về. Hôm nay cùng Ba La Mật đến từ biệt."

Bạch Cơ : "Thiền sư Xứ Tịch, Võ hậu giữ ngài quốc sư tân đô, ngài ?"

Xứ Tịch : "Bần tăng còn trở về trồng khoai nữa!"

Bạch Cơ : "Cũng đúng, khi chứng kiến Không Minh Thiền và trải qua năm mươi loại ấm ma, so với quốc sư thì trồng khoai vẫn quan trọng hơn."

Ba La Mật ăn : "Sư phụ, trồng nhiều lên, kẻo đủ ăn."

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Ba La Mật, con nên ít ăn và niệm kinh nhiều hơn!"

Ly Nô với Ba La Mật: "Nhị cữu, ngài nhớ giữ sức khỏe, rảnh rỗi thì đến Trường An chơi nhé."

Ba La Mật : "Chắc chắn sẽ đến nữa. Lần còn gặp Đồi Mồi, nhị cữu còn định giới thiệu cho nó một mối hôn sự đây."

Ly Nô : "Nhị cữu, trong bếp vẫn còn ít trái cây. Để A Ly gói cho mang theo ăn đường."

Ba La Mật : "Được. Đi đường dễ đói, gói thêm chút bánh nữa."

Ly Nô : "Được! A Ly sẽ gói hết cho !"

Bạch Cơ uống , ngắm cảnh tượng mặt trời và mặt trăng cùng xuất hiện, hỏi: "Thiền sư Xứ Tịch, tâm con là gì?"

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Tất cả thiện ác đều sinh từ tâm, tâm thanh sắc, vi diệu khó thấy. Phật môn hàng ngàn tông phái, mỗi tông phái đều giáo lý riêng, nhưng bản chất đều là tìm hiểu về tâm con . Người trong Phật môn cả đời tu hành để tìm hiểu tâm, nhưng tâm con là gì, chẳng ai thể ."

Bạch Cơ : "Người trong Phật môn cả đời tìm hiểu tâm nhưng thể rõ tâm là gì ? Tâm con quả nhiên phức tạp khó lường. Thứ phức tạp khó lường như thế, để đây?"

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Niết bàn thường lạc, sinh từ tâm , ba cõi luân hồi cũng khởi từ tâm. Có lẽ, tâm của thí chủ ở trong vòng luân hồi nhân quả, ngay bên cạnh thí chủ ."

Bạch Cơ : "Không hiểu gì cả. Xin thiền sư hãy giải thích."

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Kẻ thì , kẻ thì . Bần tăng cũng hiểu, chỉ là lặp lời của thiền sư Huyền Trang, lẽ khi thời gian đến, thí chủ sẽ hiểu."

Bạch Cơ : "Vậy , sẽ đợi đến lúc đó. Dù đợi nhiều năm , chẳng ngại gì đợi thêm nữa."

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật!"

Một cơn gió thổi qua, cuốn tan làn khói mù mịt, cảnh tượng mặt trời và mặt trăng cùng hiện biến mất.

Cỏ cây um tùm, tiếng côn trùng rả rích, đến giữa mùa hạ.

(Không Minh Thiền - Hết).

Hồi 4: Kính Âm Dương

 

Loading...