Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 12: Không tịch
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:10
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu chạm yêu khí xanh biếc bao quanh ngọc tỷ truyền quốc, cảnh vật xung quanh đột nhiên biến động, sương yêu hình thành vô xoáy.
Những oan hồn binh sĩ mất đầu mất tay đồng loạt đầu, tất cả đều dùng hốc mắt đen chằm chằm Nguyên Diệu.
Trong xoáy yêu vụ, vô nhánh dâu mọc , những nhánh biến thành những xúc tu như rắn độc, cùng lúc cuốn về phía Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu sợ hãi chạy thục mạng, chạy hét lên: "Bạch Cơ, Bạch Cơ, cứu với..."
Vô xúc tu nhỏ m.á.u đỏ như m.á.u như rắn linh cuốn về phía tiểu thư sinh đang chạy trốn.
Tiểu thư sinh trượt chân ngã xuống đất.
Xúc tu tràn ngập, trong chớp mắt sẽ nuốt chửng tiểu thư sinh.
Đột nhiên, phong vân nổi lên, một con rồng trắng to bằng cánh tay lao xuống như gió, chắn mặt Nguyên Diệu.
Rồng trắng nhỏ đôi mắt vàng rực rỡ, râu ria xù lên, nó gầm rú phun lửa xanh, trong chớp mắt đốt cháy hàng ngàn xúc tu thành tro tàn.
"Á á á á... đau quá..." xung quanh vang lên tiếng rên rỉ đau đớn của phụ nữ.
Rồng trắng nhỏ xoay quanh trời, phát một tiếng rồng ngâm trầm thấp dài lâu.
Nguyên Diệu chỉ cảm thấy tai sắp điếc.
Tiếng rồng ngâm như sấm, phá tan từng lớp sương mù, dọa chạy những oan hồn binh sĩ, ảo giác mắt đều tan biến, thế giới trở thực tế.
Khi Nguyên Diệu rơi mê cung ảo giác, mới là giữa trưa, giờ là nửa đêm.
Một vầng trăng tròn treo cổng thành.
Dưới ánh trăng, một cây dâu khổng lồ như cái ô sừng sững cổng thành, cành lá mọc đầy tường thành và cổng thành. Trên đỉnh cổng, lá dâu xanh che kín ba chữ "Cổng Huyền Vũ". Dưới cổng Huyền Vũ, những binh sĩ gác cửa ngã rạp đất, rõ sống c.h.ế.t.
Nguyên Diệu phịch xuống quảng trường cổng Huyền Vũ, run rẩy.
Rồng trắng nhỏ cuộn bên cạnh Nguyên Diệu, giương nanh múa vuốt.
Nguyên Diệu trách móc: "Bạch Cơ thế, giờ mới xuất hiện?"
Rồng trắng nhỏ đáp: "Mê cung ảo cảnh do nàng mượn linh lực của Ngọc bích Hòa Thị mà biến hóa, mắc kẹt trong sương mù. May mắn , tiếng hét của ngươi kinh thiên động địa, quỷ thần thét, cả Trường An cung đều thấy, mới xác định phương hướng, kịp thời đến đây."
Nguyên Diệu nghĩ đến cảnh hét lên cầu cứu, khỏi đỏ mặt.
Từ trong cây dâu ở cổng Huyền Vũ vọng giọng oán hận của một nữ nhân.
"Bạch Cơ, tại ngươi chịu buông tha cho ?"
Rồng trắng đáp: "Ngươi sai , tha cho ngươi mà là ngươi buông tha cho chính . Phu nhân, giấc mộng báo thù của ngươi cũng nên tỉnh , đưa ngọc tỷ truyền quốc cho ."
"Không! Chỉ còn một chút nữa thôi, sẽ thành công. Trước khi c.h.ế.t, chôn ngọc tỷ truyền quốc cổng Huyền Vũ, nơi oán khí của Đại Đường đậm đặc nhất, để nó tiếp tục hấp thụ oán khí khiến nó u ám. Hiện giờ, thời điểm đến, khí của Đại Đường tận, sức mạnh của cũng lớn mạnh, nuốt chửng cả thành Trường An !"
Cây dâu đột nhiên bùng lên, hóa thành một con yêu ma dữ tợn. Yêu ma khổng lồ, lên gần bằng cả cổng thành, nó khuôn mặt và cơ thể nữ nhân, da xanh biếc, mắt đỏ ngầu và móng vuốt như lưỡi hái.
Yêu ma cuộn cổng thành, lạnh lùng xuống chúng sinh.
Rồng trắng : "Phu nhân, ngươi mất bản tâm, ma đạo ."
Yêu ma điên cuồng, nó x.é to.ạc những nhánh dâu như y phục, lộ bộ n.g.ự.c trần trụi. Giữa n.g.ự.c đầy đặn, nơi lẽ là tim, phát ánh sáng vàng rực, lờ mờ thể thấy hình dạng của ngọc tỷ truyền quốc.
"Bạch Cơ xem, chiếc ngọc tỷ sắp hòa một với , và nhờ linh lực của nó, sẽ sức mạnh nuốt chửng thành Trường An."
Nguyên Diệu kinh hoàng, : "Công chúa Tang Lạc, ngươi điên ? Trong thành Trường An còn nhiều dân thường vô tội... Dù trong lòng ngươi bao nhiêu oán hận, cũng nên hại vô tội..."
Yêu ma sững , : "Tang Lạc... cái tên quen thuộc quá..."
Nguyên Diệu : "Tang Lạc là tên của ngươi! Công chúa Tang Lạc, đầu là bờ, đừng mê lầm vì hận thù nữa. Ngươi xem ngươi bây giờ vì hận thù mà biến thành cái gì ? Trưởng Tôn hoàng hậu mà thấy dáng vẻ của ngươi bây giờ chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng, c.h.ế.t nhắm mắt."
"Trường Tôn... Trường Tôn... đầu đau quá..." Yêu ma đau đớn ôm đầu, móng tay sắc nhọn cào rách mặt mà hề .
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Bạch Cơ, công chúa Tang Lạc ?"
Một luồng oán khí đen từ n.g.ự.c yêu ma tỏa , yêu ma run rẩy một cái, thả tay đang ôm đầu , trở về dáng vẻ lạnh lùng.
Rồng trắng : "Nàng hận thù vây khốn, lạc mất bản tính, hóa thành yêu ma. Trong lòng yêu ma chỉ hận thù, quên hết tất cả thứ khác."
"Chúng bây giờ?"
Rồng trắng n.g.ự.c yêu ma thì thấy ngọc tỷ truyền quốc bao phủ bởi bóng đen, ánh sáng vàng như ánh nến yếu ớt, gần như tắt lụi.
Rồng trắng : "Không còn thời gian nữa, thể để nó hòa một với ngọc tỷ, nếu chuyện sẽ càng tồi tệ hơn. Xin , chỉ thể giống như Quang Tạng, để con đường sống cho nàng."
Lời dứt, rồng trắng bèn bay lên , phát ánh sáng chói lòa, trong nháy mắt biến thành một con rồng khổng lồ.
Giữa bầu trời đêm, sấm chớp liên hồi, rồng trắng tung , uốn lượn, xung quanh rồng là ngọn lửa xanh biếc, nó gầm lên lao về phía yêu ma cổng Huyền Vũ.
Yêu ma thấy rồng trắng tấn công, phía bùng lên vô xúc tu như linh xà, nó định dùng xúc tu để giữ chân rồng trắng, tranh thủ chút thời gian cuối cùng để hòa một với ngọc tỷ. Tuy nhiên, rồng trắng thế như chẻ tre, xúc tu chạm ngọn lửa cháy rực của rồng bèn hóa thành tro tàn.
Rồng trắng lao tới như cuồng phong, lửa rồng bùng nổ như hỏa ngục, ngay lúc yêu ma sắp hòa một với ngọc tỷ, tại vị trí trái tim của nó bỗng trống rỗng.
Mọi thứ xảy trong chớp mắt, Nguyên Diệu thậm chí rõ chuyện gì xảy .
Rồng trắng uốn tường thành, trong móng vuốt nắm một vật đẫm máu, mờ mịt khói đen.
Là ngọc tỷ truyền quốc.
Rồng trắng xé ngọc tỷ cùng trái tim của yêu ma khỏi cơ thể nó.
Yêu ma đau đớn tột cùng, nó gầm lên một tiếng, lao về phía rồng trắng.
Rồng trắng giận dữ, phun một ngọn lửa ngục màu vàng đỏ về phía yêu ma.
Yêu ma trong ngọn lửa ngục rực cháy đau đớn kêu gào, dần dần hóa thành tro tàn đen kịt.
Nguyên Diệu từ xa thấy tất cả thì thấy yêu ma trong ngọn lửa vùng vẫy, hóa thành tro tàn. Hắn nghĩ về cuộc đời công chúa Tang Lạc, lòng trăm mối ngổn ngang, buồn bã vô cùng.
Đột nhiên, Nguyên Diệu cảm thấy túi rượu da dê trong tay rung lên.
Túi rượu bay lên, hướng về phía cổng Huyền Vũ.
Yêu ma trong ngọn lửa ngục vùng vẫy, nó gầm rú điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu đầy hận thù và bất cam. Khi thấy túi rượu, dường như ký ức nào đó đ.á.n.h thức. Biểu cảm hung ác của nó đột nhiên trở nên dịu dàng, đôi mắt đỏ cũng dần dần trở màu đen.
Trong ngọn lửa dữ dội, yêu ma vươn tay về phía túi rượu đang lơ lửng .
Một dòng suối trong lành từ túi rượu chảy , hướng về phía yêu ma đang đau đớn trong lửa ngục, dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt yêu ma.
Yêu ma rơi từ tường thành xuống, cháy đen co quắp đất, sắp c.h.ế.t.
Một làn khói xanh bốc lên, túi rượu biến thành một nữ nhân mặc áo đỏ.
Là Trưởng Tôn hoàng hậu.
Yêu ma gắng gượng bò dậy, vươn tay về phía Trưởng Tôn hoàng hậu, miệng khẽ mở, khóe mắt chảy một giọt lệ.
Trưởng Tôn hoàng hậu mỉm bay về phía yêu ma, chiếc váy phượng đỏ bay lượn trong gió đêm. Bà cũng vươn tay về phía yêu ma, nụ hiền từ như Bồ Tát.
Khoảnh khắc khi tay yêu ma và tay Trưởng Tôn hoàng hậu chạm , yêu ma biến trở thành công chúa Tang Lạc.
Trưởng Tôn hoàng hậu và công chúa Tang Lạc mỉm .
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, lá dâu bay đầy trời, hai họ tan biến như cát bụi, hóa thành hư vô.
Vĩnh tịch như , tự nhiên giải thoát. Tất cả nghiệp chướng, trong chớp mắt đều tiêu tan.
Trên cổng Huyền Vũ, rồng trắng ngẩng đầu lên trời, phát một tiếng rồng ngâm vang dội kéo dài.
Nguyên Diệu ngây quảng trường về phía Trưởng Tôn hoàng hậu và công chúa Tang Lạc biến mất, lòng tràn ngập nỗi buồn vô hạn.
Rồng trắng bay xuống và biến thành một cô nương xinh mặc áo trắng.
Bạch Cơ cầm ngọc tỷ truyền quốc, bước về phía Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, công chúa Tang Lạc ? Có đến Hoàng Tuyền ?"
Bạch Cơ im lặng một lúc : "Nàng Hoàng Tuyền, nàng biến mất."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy Trưởng Tôn hoàng hậu cũng biến mất ?"
Bạch Cơ đáp: "Không Trưởng Tôn hoàng hậu nào cả, Trưởng Tôn hoàng hậu ngươi thấy chỉ là hình ảnh ảo do túi rượu ngưng tụ từ nỗi nhớ mà thành. Đó là từ trái tim công chúa Tang Lạc sinh là sự cứu rỗi mà nàng tự dành cho trong nỗi đau của hận thù."
Sau khi Trưởng Tôn hoàng hậu qua đời một năm, Dương Chiêu Phi cũng vì quá đau buồn mà mắc bệnh qua đời.
Bạch Cơ đến Thái Cực cung, theo thỏa thuận lấy linh hồn của Dương Chiêu Phi.
Dương Chiêu Phi một cây dâu tằm, gốc cây dâu đó chôn một túi rượu da dê cũ.
Bạch Cơ hỏi: "Phu nhân, nhập một vật dụng nào đó, mới thể lưu giữ linh hồn của . Người nhập vật dụng gì?"
Dương Chiêu Phi đáp: "Tục ngữ câu: 'Túc tang hữu a, kỳ diệp hữu ốc. Ký kiến quân tử, vân hà bất lạc'. Ta nhập một cây dâu tằm."
Bạch Cơ sững , : "Tuy phiền phức nhưng cũng . Vì phu nhân nập một cây dâu tằm?"
Dương Chiêu Phi đáp: "Vì, tên là Tang Lạc. Cả đời kìm kẹp bởi hận thù, uất ức mà c.h.ế.t, khi c.h.ế.t quên hận thù, trở thành một cây dâu tằm, từ đó sống vui vẻ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-12-khong-tich.html.]
Bạch Cơ : "Trăm ngàn pháp môn đều quy về một hướng. Hằng hà sa diệu đức đều ở tâm. Hy vọng phu nhân từ nay thể đoạn tuyệt hận thù, đạt thanh tịnh và hạnh phúc."
Tuy nhiên, khi Dương Chiêu Phi c.h.ế.t vẫn quên hận thù vẫn tâm ma vây khốn, từng bước con đường tuyệt vọng.
Nguyên Diệu thở dài một tiếng, lòng đau buồn vô hạn.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, hận thù sẽ hủy hoại một nhưng đôi khi dù sẽ dẫn đến hủy diệt, vẫn thể ngừng hận. Tất cả phiền não và nghiệp chướng vốn dĩ đều trống rỗng, tất cả nhân quả đều như mộng ảo."
Tiểu thư sinh lòng đầy đau buồn, nước mắt rơi như mưa.
*
Trường An, tuyết mùa đông rơi lả tả.
Trong Phiêu Miểu Các, ấm áp như mùa xuân, lò sưởi ở góc phòng phát ánh lửa màu cam.
Nguyên Diệu cầm chiếc chổi lông gà phủi bụi các kệ hàng, dù là mùa đông nhiều khách, bán hàng nhưng hàng hóa phủ bụi trông vẫn .
Bạch Cơ hái về một bó hoa mai vàng lớn từ , đang cầm kéo từng cành tỉa tót, cắm một bình sứ trắng cổ cong.
Hoa mai khi sưởi ấm tỏa hương thơm dễ chịu khắp phòng.
Ly Nô liều đội gió tuyết mua về một đống hàng tết, chủ yếu là cá, đang bận rộn trong bếp sắp xếp.
Nguyên Diệu ngửi mùi hương hoa mai phủi bụi.
Đêm đó, khi công chúa Tang Lạc biến mất, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi cổng Huyền Vũ khi binh lính tỉnh .
Bạch Cơ lo ngại đêm dài lắm mộng, lập tức lên đường đến Lạc Dương, trao ngọc tỷ truyền quốc cho Võ Hậu.
Chuyện yêu quái gây rối biến mất ở thành Trường An như một giấc mơ trong tuyết đông, dân xì xào bàn tán một thời gian dần trở thành câu chuyện quái dị trong đêm đông, dần dần lãng quên.
"Cạch ..."
Có đẩy cửa bước Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu tưởng là khách, định chào đón nồng nhiệt nhưng khi sang thì thấy đó là Vi Ngạn.
Vi Ngạn tức giận bước , thấy Bạch Cơ đang cắm hoa bên quầy bèn giận dữ : "Bạch Cơ, năm nghìn lạng vàng ngươi hứa khi nào mới đưa ?"
Bạch Cơ mải mê cắt hoa, ngẩng đầu lên, : "Tục ngữ câu, tháng chạp đòi nợ. Vi công t.ử ngày nào cũng đến đòi nợ, thể ăn tết ."
Vi Ngạn đau khổ : "Tết cũng thể ăn nổi! Sau khi quốc sư tỉnh , mới tỉnh, tưởng thể đổ hết chuyện hoa Mê Cốc cho ngươi để qua mặt quốc sư. Ai ngờ quốc sư vẫn là quốc sư, ông dùng phép thuật gì, sự thật từ chỗ Nam Phong. Ông Lạc Dương một chuyến, về mặc đồ nữ còn trang điểm, ngày ngày ở lì trong phủ loạn cả lên khiến cả Vi phủ yên! Phụ kính trọng ông là quốc sư, dám đắc tội, mắng một trận dọn sang Võ phủ cùng nhị nương. Quốc sư đưa ông năm nghìn lạng vàng ông mới chịu ! Ta bảo ông đến Phiêu Miểu Các tìm ngươi đòi tiền, ông ông thể Phiêu Miểu Các, chỉ thể bám ! Bạch Cơ, tìm năm nghìn lạng vàng? Chỉ thể tìm ngươi thôi!"
Nguyên Diệu toát mồ hôi hột.
Bạch Cơ cắm một cành hoa mai bình, : "Vi công tử, đều là bạn bè lâu năm, quỵt nợ? Không đưa ngươi vàng mà là Võ Hậu đưa phần thưởng cho . Võ Hậu , đợi bà về Trường An sẽ đưa phần thưởng. Ngươi nghĩ xem, tuyết lớn thế , vận chuyển một vạn lạng vàng từ Lạc Dương về Trường An cũng bất tiện, đúng ? Nếu ngươi thực sự gấp, chi bằng ngươi một chuyến đến Lạc Dương, đề nghị Võ Hậu nhanh chóng về Trường An. Ta cũng mong bà sớm trở , đưa phần thưởng cho ."
Vi Ngạn dám thúc giục Võ Hậu? Hắn nghiến răng : "Bạch Cơ, là thế , ngươi cho mượn năm nghìn lạng vàng để đuổi quốc sư . Đợi phần thưởng của Võ Hậu đến thì một vạn lạng đều là của ngươi."
Bạch Cơ : "Vi công tử, tính toán thật khéo."
Vi Ngạn : "Quốc sư mặc đồ nữ, còn trang điểm, suốt ngày ở lầu Nhiên Tê. Người thì hiểu ông đang tống tiền, thì những lời đồn đại rằng với quốc sư tình cảm đồng tính, cùng sống chung ở lầu Nhiên Tê. Thậm chí, còn và quốc sư tình cảm sâu nặng, một vì tình mà ngại mặc đồ nữ, một vì tình mà tiếc đối đầu với gia trưởng khiến phụ tức giận bỏ . Buồn nhất là những chuyện vô căn cứ những văn chán đời biến thành sách truyền kỳ để ! Quốc sư thì phóng khoáng bận tâm đến những lời đồn đại nhưng vẫn còn mặt mũi chứ! Ta thật sự khổ chịu nổi. Bạch Cơ, đều là bạn cũ, ngươi giúp một tay, cho mượn năm nghìn lạng vàng, giúp giải quyết chuyện ."
Bạch Cơ : "Thật sự sách truyền kỳ ngoài phố ?! Hiên Chi, ngày mai ngươi mua một cuốn về đây."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, khỏi cảm thông với Vi Ngạn.
"Bạch Cơ, là ngươi giúp Đan Dương một tay ."
"Bạch Cơ giúp một tay . Ngươi xem, Hiên Chi cũng ."
Bạch Cơ đảo mắt, : "Vi công tử, cho ngươi mượn năm nghìn lạng vàng, cũng chắc Quang Tạng quốc sư sẽ rời lầu Nhiên Tê. Ta với quốc sư quen lâu, hiểu rõ tính cách ông nhỏ mọn, đây là ông đang ghi hận ngươi, trả thù ngươi đó."
Vi Ngạn ngớ hỏi: "Vậy thế nào để ông rời ?"
Bạch Cơ , đôi môi đỏ như lưỡi dao.
"Quốc sư trách nhiệm gì?"
Vi Ngạn đáp: "Hàng yêu trừ ma, bảo vệ Võ Hậu, giữ cho đô thành yêu ma quấy nhiễu?"
"Nếu bây giờ trong hoàng cung Lạc Dương ma quái khiến Võ Hậu yên. Quang Tạng với tư cách là quốc sư, thể Lạc Dương ?"
Vi Ngạn đập tay lên trán, : "Ông ! trong hoàng cung ma quái?"
Bạch Cơ : "Ta ở đây một thứ lắm, chờ chút."
Bạch Cơ bỏ Nguyên Diệu và Vi Ngạn, phòng trong, lên lầu hai đến kho hàng.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn trò chuyện vài câu, Bạch Cơ cầm một chiếc hộp gỗ trở .
Bạch Cơ mở hộp gỗ mặt Vi Ngạn, Nguyên Diệu lén , chỉ thấy bên trong một quả khô lớn bằng quả trứng gà, đen sì sì. Nhìn kỹ thấy quả khô còn hoa văn, trông như một khuôn mặt đang .
Vi Ngạn hỏi: "Đây là gì?"
Bạch Cơ : "Đây là quả vong lượng. Quả vong lượng một khi hấp thụ oán khí mạnh mẽ sẽ phát mùi thơm ngọt như m.á.u tươi, thu hút nhiều ma quỷ đến gần. Ngọc tỷ truyền quốc còn lưu oán khí mạnh mẽ, Vi công t.ử tìm cách chôn quả vong lượng ở gần chính điện trong hoàng cung Lạc Dương thì sợ gì hoàng cung ma quái? Võ Hậu yên , Quang Tạng quốc sư còn thể ở lầu Nhiên Tê tìm ngươi gây rối ?"
"Diệu kế!" Vi Ngạn : "Đây gọi là 'điệu hổ ly sơn'! Bạch Cơ quả là nhiều mưu kế!"
Bạch Cơ lấy tay che mặt, gian xảo.
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, ngươi bày kế thế ?! Các ngươi thật đúng đạo lý, trái với lời dạy của thánh nhân!"
Vi Ngạn : "Hiên Chi, Bạch Cơ đang tuân thủ lời dạy của thánh nhân đấy."
Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Lời nghĩa là ?"
Vi Ngạn : "Thánh nhân dạy rằng, bạn bè gặp nạn nên giúp đỡ. Ta với Bạch Cơ là bạn bè chí cốt, nàng tặng quả vong lượng giúp giải quyết khó khăn, đây là tuân theo lời dạy của thánh nhân, giúp đỡ bạn bè."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, phản bác thế nào, đành : ", các ngươi từ khi nào trở thành bạn bè chí cốt ?! Sao tiểu sinh nhận ?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, bạn bè chí cốt là một chuyện, quả vong lượng là chuyện khác. Đều là bạn cũ, cũng tính giá đắt, quả vong lượng chỉ tính ngươi năm nghìn một trăm lạng vàng. Năm nghìn lạng tính là để trả nợ ngọc tỷ truyền quốc, ngươi chỉ cần đưa thêm một trăm lạng vàng là ."
Vi Ngạn mặt mày đau khổ : "Bạch Cơ rõ ràng là thừa nước đục thả câu..."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử đùa . Ngươi cũng thể mua, chỉ cần chịu đựng sống chung với quốc sư ở lầu Nhiên Tê, chờ đến khi Võ Hậu về Trường An là . Ôi, khi nào Võ Hậu mới hồi cung, đoán ít nhất cũng đến mùa xuân năm , chỉ sợ đến lúc đó sách truyền kỳ của ngươi và quốc sư thể xuất bản đến quyển thứ mười , ha ha ha..."
Vi Ngạn tức đến xanh mặt, nghiến răng : "Bạch Cơ, quả vong lượng thể giảm giá ? Phụ dọa cắt đứt quan hệ cha con với , thật sự dư dả gì cả."
Nguyên Diệu cảm thông với Vi Ngạn, cũng : "Bạch Cơ, Đan Dương cũng dễ dàng gì, đầu tiên là dâu Đế Nữ hoảng sợ, đó bận rộn một phen, một đồng cũng nhận . Còn Quang Tạng quốc sư quấy rối, còn đồn đại, tổn hại danh dự. Ngươi xem như bạn bè chí cốt, đừng khó nữa."
Vi Ngạn Nguyên Diệu , lòng đầy đau khổ, khỏi rơi nước mắt.
Bạch Cơ : "Cũng , đều là bạn cũ, cũng tính cho Vi công t.ử giá chí cốt . Thưởng phạt hai bên rõ ràng, ngươi chỉ cần đưa thêm một trăm lạng bạc, quả vong lượng sẽ là của ngươi. Không thể giảm thêm. Dù , quả vong lượng cũng là vật hiếm thấy, tốn ít công sức mới ."
Vi Ngạn rơi nước mắt đồng ý.
Vi Ngạn cầm quả vong lượng rời .
Nguyên Diệu tiếp tục phủi bụi cho kệ hàng, Bạch Cơ tiếp tục tỉa hoa mai.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, Đan Dương đặt quả vong lượng hoàng cung Lạc Dương ? Hoàng cung Lạc Dương như Thái Cực cung hoang phế, nơi đó canh gác nghiêm ngặt, e rằng khó ."
Bạch Cơ ngẩng đầu lên, : "Hắn còn một biểu cả tên Bùi Tiên đang tướng quân Tả Kim Ngô Vệ, Kim Ngô Vệ hoàng cung Lạc Dương dễ dàng. Hiên Chi cần lo lắng, Vi công t.ử sẽ cách thôi."
Nguyên Diệu lo lắng : "Quỷ quái sẽ hại trong hoàng cung Lạc Dương chứ?"
Bạch Cơ ngửi hương hoa mai, : "Sẽ , quả vong lượng chỉ tụ tập quỷ quái ăn thịt , trong cung cùng lắm chỉ hút mất chút tinh khí, hoảng sợ một chút thôi."
Nguyên Diệu : "Được nhưng nếu Quang Tạng quốc sư trở về Lạc Dương giải quyết xong chuyện quả vong lượng về phiền Đan Dương thì ? Đan Dương gì năm nghìn lạng vàng cho ông ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng là lo chuyện ! Ngươi nghĩ Vi công t.ử ngốc như ngươi ? Ta đoán chỉ cần Quang Tạng rời khỏi Trường An, Vi công t.ử sẽ thu dọn đồ đạc trốn . Quang Tạng trở Trường An cũng tìm thấy Vi công t.ử nữa. Hơn nữa, một lúc lâu, Quang Tạng e là thể về Trường An ngay ."
"Sao ?"
"Võ Hậu ngọc tỷ truyền quốc, với tính cách quyết đoán của bà , chắc chắn lập tức cải triều xưng đế. Phong thủy của Thần Đô và T.ử Vi Cung đều sẽ do Quang Tạng quốc sư lo liệu, trong thời gian Võ Hậu xưng đế, ông sẽ bận rộn."
"Bạch Cơ, tiểu sinh... tiểu sinh một vấn đề luôn hỏi."
"Vấn đề gì?"
"Công chúa Tang Lạc dùng ngọc tỷ truyền quốc nguyền rủa vận mệnh nhà Đường, thật sự hiệu quả ?"
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Cái cũng . Dù , vận mệnh quốc gia là thứ hư vô mờ ảo, thể thấy nguyền rủa . Sao Hiên Chi hỏi vấn đề ?"
Nguyên Diệu do dự một chút : "Tiểu sinh mấy ngày nay luôn suy nghĩ, nếu công chúa Tang Lạc nguyền rủa nhà Đường, lẽ sẽ Võ Hậu xuất hiện. Võ Hậu xuất hiện, lẽ sẽ tình cảnh nhà Lý lung lay, cải triều thành nhà Võ như hiện nay."
Bạch Cơ ngẩn một lúc, : "Ta từng nghĩ theo hướng , ý của Hiên Chi là lời nguyền của công chúa Tang Lạc thật sự hiệu quả nên vận mệnh nhà Đường suy yếu, Võ Hậu cải triều xưng đế?"
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp thôi. Vận mệnh quốc gia, chuyện của vua chúa và quốc gia, đều là chuyện liên quan đến dân chúng, tiểu sinh nên dùng lời về quái lực loạn thần mà suy đoán bừa bãi. Điều trái với lời dạy của thánh nhân."
Bạch Cơ : "Có lẽ, vận mệnh nhà Đường thật sự nguyền rủa . Ai mà . Dù , sự thù hận của con cũng đáng sợ."
Một luồng gió ấm thổi đến, hoa mai chậm rãi nở, hương thơm ngập tràn căn phòng.
("Dâu Đế Nữ" kết thúc)
Hồi 2: Sen Quỷ Thủ
Hồi 2: Sen Quỷ Thủ