Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 11: Thiếu niên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:43
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thành Quan, Tứ Ngự Điện.

Trên đài bát quái, mười sáu đạo sĩ xếp bằng, họ bố trí trận pháp trói yêu, bao vây Kình Ma ở trung tâm.

Kình Ma thực thể, nó chỉ là một mảnh oán hồn.

Mảnh hồn ma hiện lên hình dạng một con Kình.

Con Kình trắng toát với dáng vẻ mờ ảo những chiếc khóa vô hình của lời nguyền trói chặt đài bát quái, nó phủ đầy thi khí đen kịt.

Kình Ma quét mắt đen như đêm quanh Tứ Ngự điện Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Tôn Thượng Thiên, và Thủ Tâm chân nhân, cuối cùng dừng chằm chằm Bạch Cơ.

Bạch Cơ Kình Ma : "Ngươi cũng vô ích, hiện giờ kẻ trói buộc ngươi là họ."

Nhìn thoáng qua nhân loại, lửa hận trong mắt Kình Ma bùng cháy dữ dội.

Sau khi Bạch Cơ nhổ , Kình Ma các đạo sĩ của Giang Thành Quan dùng trận pháp trói yêu nhốt , nó giãy giụa mãi cũng thoát .

Thủ Tâm chân nhân con Kình Ma giam cầm, thần sắc nghiêm trọng. Bắt Kình Ma, chuyện giải quyết xong. Bên ngoài sơn môn, chỉ xác sống đang ùn ùn kéo tới, mà thậm chí cả chim bay thú chạy trong núi Chung Nam cũng hóa thành xác sống yêu quái. Tuy rằng Giang Thành Quan pháp thuật kết giới lá chắn, những xác sống, xác sống yêu quái tạm thời thể nhưng vây khốn trong thành kế lâu dài. Hơn nữa, tình hình ở thành Trường An cũng đang nguy cấp khiến thể lo lắng.

Nguyên Diệu Kình Ma, hiểu , thấy nó đáng thương.

Thủ Tâm chân nhân với Bạch Cơ: "Long Thần đại nhân, tuy rằng bắt Kình Ma nhưng dịch xác sống vẫn đang lan rộng. Ngài kiến thức rộng rãi, cách nào phong ấn Kình Ma, giải trừ dịch xác sống ?"

Bạch Cơ ngáp một cái, : "Chưởng môn chân nhân, theo thỏa thuận giữa và Giang Thành Quan, chỉ phụ trách bắt yêu ma quỷ quái trốn thoát khỏi kính Âm Dương. Kình Ma bắt , phong ấn yêu ma quỷ quái, các đạo sĩ các giỏi hơn, đừng khó nữa. Chạy suốt nửa đêm, mệt , về lầu Huyền Cơ ngủ."

Thủ Tâm chân nhân : "Long Thần đại nhân còn cách giải trừ dịch xác sống..."

Bạch Cơ : "Muốn giải trừ dịch xác sống do Kình Ma gây , hiểu rõ loài thú thần . Hiện tại, ít về loài Kình . Ta nhờ Hắc Bạch Vô Thường xuống địa phủ tra cứu hồ sơ về loài Kình , đợi Hắc Bạch Vô Thường trở , xem họ mang về tin tức gì."

Thủ Tâm chân nhân : "Vô Lượng Thọ Phúc! Vậy bần đạo sẽ tranh thủ thời gian tìm cách phong ấn Kình Ma."

Bạch Cơ vươn vai, bước khỏi Tứ Ngự Điện. Nguyên Diệu và Ly Nô vội vàng theo .

Bạch Cơ đột nhiên dừng bước, nghiêm mặt : "Chưởng môn chân nhân."

Thủ Tâm chân nhân sắc mặt nghiêm nghị, : "Long Thần đại nhân, ngài còn gì căn dặn ?"

"Ừm, đói bụng , ăn chút điểm tâm mới ngủ , thể mang một bát chè mè đen đến lầu Huyền Cơ ? Thêm nhiều hoa quế và mật ong nhé."

Thủ Tâm chân nhân khóe miệng co giật, : "...Được... ."

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ lúc còn nghĩ đến ăn chè mè đen ?!"

Bạch Cơ : "Bất kể lúc nào, ăn no thì ngủ mới ngon."

Bạch Cơ bước .

Ly Nô lớn tiếng : "Đạo sĩ già, cũng một bát chè mè đen, ít hoa quế, nhiều mật ong!"

Thủ Tâm chân nhân mặt đen : "...Được."

Ly Nô bước .

Nguyên Diệu cảm thấy phiền Thủ Tâm chân nhân, áy náy, Bạch Cơ và Ly Nô xin và cảm ơn.

"Chưởng môn chân nhân, tiểu sinh..."

Thủ Tâm chân nhân cắt ngang lời tiểu thư sinh, : "Không cần nữa, ngươi cũng một bát chè mè đen, đúng ? Thêm thêm hoa quế và mật ong?"

Nguyên Diệu khóe miệng co giật, ngập ngừng : "Không thêm hoa quế, cũng thêm mật ong."

Nguyên Diệu gãi đầu, bước .

Tôn Thượng Thiên thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng bắt yêu về, đều chè mè đen ăn, nhịn : "Sư , bần đạo cũng bôn ba mệt nhọc, bụng đói, thể ăn một bát chè mè đen ? Chỉ thêm hoa quế, thêm mật ong."

Thủ Tâm chân nhân thở sâu, tức giận : "Cút!"

Tôn Thượng Thiên ấm ức rời .

Đêm khuya, lầu Huyền Cơ.

Bạch Cơ, Ly Nô và Nguyên Diệu rời , tiểu đạo sĩ chuẩn sẵn chăn nệm cho ba .

Bạch Cơ và Ly Nô ăn xong chè mè đen, ngủ say.

Nguyên Diệu ăn xong chè mè đen, đầy bụng, ngủ . Hắn đèn, nghịch kính Âm Dương, nghĩ về Kình Ma và xác sống.

Nhìn kính Âm Dương, Nguyên Diệu mơ màng.

Không từ lúc nào, tiểu thư sinh rơi một giấc mơ mờ ảo.

Hai bên dòng sông Thi xanh biếc là dãy núi âm u liên miên phủ đầy thi khí, trong rừng núi mọc đầy cây xác, hoa xác, cỏ xác, dây xác, nấm xác.

Trên những cây xác xum xuê lá cành mọc từng bộ từng bộ xương, xương tắm trong sương mù bốc lên từ sông Thi, hấp thu thi khí từ mạch đất, dần dần mọc thịt máu.

Ngật Mộng thích gốc cây xác, quan sát cảnh tượng xương từ từ mọc thịt, cảnh tượng như hoa đang dần dần nở rộ.

Ngật Mộng ở trong núi Thi cùng Kình Ma một tháng. Trong một tháng , Kình Ma dẫn Ngật Mộng hoạt động ở vùng ngoài của núi Thi, vì Ngật Mộng thể sâu trong núi Thi.

Trước khi Ngật Mộng và cha lên đường đến núi Thi tìm ngọc Thương, hai cha con uống t.h.u.ố.c bùa của đại vu để tránh thi khí nên ngươi thi khí nhiễm độc khi ở trong núi Thi. Tuy nhiên, nàng chỉ thể hoạt động ở vùng ven núi Thi, thể đến gần nơi bắt nguồn của sông Thi. ... nơi đó đầy sương mù độc hại, khí tràn ngập chất độc của xác là cấm địa của con .

Ban đầu, Ngật Mộng ghét Kình Ma, ghét nó vì khiến nàng xa cách gia đình, Kình Ma cũng coi Ngật Mộng như một khối ngọc Thương , cả hai chuyện với .

Cứ mỗi ba năm ngày sẽ một con chim lớn cánh đen mang đến trái cây dại cho Ngật Mộng ăn đỡ đói khát. Còn Kình Ma sẽ tự sâu trong núi Thi, mang về cho chim lớn cánh đen một hoặc vài con cá mặt trắng bệch, đổi lấy trái cây dại.

Thời gian trôi qua từng ngày, cuộc sống trong núi Thi thực sự quá tĩnh lặng nên một và một con Kình bắt đầu trò chuyện.

Ngật Mộng hỏi: "Thưa thần Kình, con chim lớn bay tới đưa quả dại cho là gì ? Ta từng thấy nó bao giờ."

Kình đáp: "Đó là chim Sấu Tư."

Ngật Mộng tiếp: "Thưa thần Kình, loại cá mặt màu trắng tái mà ngài đưa cho chim Sấu Tư là gì ? Ta từng thấy nó bao giờ."

Kình đáp: "Đó là cá xác sống, sinh sống trong các đầm lầy sâu trong núi Thi. Chim Sấu Tư thích ăn cá xác sống nhất nhưng nó giống như ngươi, thể sâu trong núi Thi."

Ngật Mộng chớp mắt to, ngạc nhiên hỏi: "À đúng , thưa thần Kình, tại ngoài ngài , từng thấy con Kình nào khác?"

Kình đáp: "Vì bọn thích hoạt động trong vùng sâu của núi Thi, nơi đó quả xác cây ngon hơn."

"Vậy tại ngài về vùng sâu của núi Thi?"

"Ta canh chừng viên ngọc Thương năm tới."

"Viên ngọc Thương năm tới của ngài? Ở ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-11-thieu-nien.html.]

Kình Ngật Mộng, đáp: "Là ngươi đó."

"Ồ."

Kình hăm dọa: "Nếu năm tới cha ngươi tìm một viên ngọc Thương để đổi ngươi. Ta sẽ ăn thịt ngươi!"

Ngật Mộng hề sợ hãi, mà còn ngạc nhiên hỏi: "Kình ăn thịt ? Sao từng ..."

Kình thấy Ngật Mộng sợ bèn từ bỏ ý định hù dọa.

"Ừ, bọn đúng là ăn thịt , chỉ , mà bất cứ thứ gì linh hồn bọn cũng ăn. Kình chỉ ăn quả xác. Nếu cha ngươi tìm ngọc Thương, sẽ thả ngươi về, giữ ngươi cũng vô ích, bắt cá xác cho ngươi đổi lấy quả dại ăn."

Ngật Mộng : "Thưa thần Kình, chi bằng ngài thả về ngay bây giờ !"

"Không ! Lỡ cha ngươi tìm ngọc Thương thì , cũng nuôi ngươi tới năm ."

"..."

Ngật Mộng và Kình cùng lang thang trong núi Thi từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn. Ban ngày, họ hoa xác phơi nắng, lúc hoàng hôn, họ ngắm những con xác sống đu bám cây xác di chuyển khắp nơi.

NgậtMộng là học trò của dũng sĩ, mỗi ngày nàng vẫn luyện tập chạy và b.ắ.n cung trongrừng. Nàng kể chuyện con cho Kình , kể về cách sống, săn b.ắ.n phépcủa Vu tộc và những câu chuyện vui với phụ mẫu, bạn bè của nàng.

Kình chăm chú nhưng chỉ lắngnghe, bao giờ kể chuyện về loài của .

Ngật Mộng hỏi: "Thưa thần Kình, sốngcùng ngài lâu như thấy con Kình nào tới thăm ngài? Ngài cóbạn ?"

Ánh mắt Kình u ám, im lặng mộtlát : "Kình luôn sống cô độc, gần đồng loại, nếu sẽ bịg.i.ế.c. Còn bạn bè, trong núi Thi ít sinh vật sống, ngoài côn trùng, bướmxác và cá xác, chỉ Kình tồn tại. Ta bạn."

Một con Kình mỗi năm ăn một viên ngọcThương để sống sót, ngọc Thương mà chúng ăn tiêu hóa mà trênthành ruột. Điều dẫn đến việc trong những năm ngọc Thương khan hiếm, Kình sẽg.i.ế.c để lấy ngọc Thương từ ruột kẻ thua cuộc, ăn để giải độc và kéodài mạng sống.

, Kình sống cô độc, bạn.

Ngật Mộng cảm thấy buồn, nàng cúi đầu ômlấy Kình.

"Sau , sẽ bạn của ngài."

Kình ngỡ ngàng. Không hiểu hôm nayánh mặt trời trong núi Thi dường như rực rỡ hơn, ấm áp hơn, và rừng xác u ámcũng trở nên rực rỡ sắc màu.

Ngật Mộng ôm lấy Kình, cảm nhận sự thayđổi trong lòng con Kình.

Kình dần biến thành hình dạng của mộtthiếu niên loài .

Thiếu niên dáng vẻ cao lớn, khuôn mặtđẹp trai, da màu đồng cổ, da ánh sáng lấp lánh. Hắn mái tóc dài màunâu hạt dẻ, quấn quanh chiếc váy da thú giống Ngật Mộng, trông giống mộtngười thuộc Vu tộc. Khác với con , trán thiếu niên vẫn còn sừng Kìnhvà đôi mắt xanh thẳm như Kình.

Ngật Mộng kinh ngạc: "Thưa thần Kình, ngài biến thành ?!"

Kình gãi đầu, : "Như thế , vàngươi giống hơn, cũng giống bạn bè hơn."

Ngật Mộng : "Thưa thần Kình, ngài đãbiến thành , ngài thể biến thành Kình ? Ta biến thànhKình sẽ như thế nào?"

Kình nghiêm túc: "Ta sẽ biến ngươithành Kình, quá nguy hiểm."

Ngật Mộng cứ chằm chằm mặtKình.

Kình thấy lạ hỏi: "Sao ngươi cứ tathế?"

Ngật Mộng giật , mặt đỏ.

"Thưa thần Kình, ngài trông thật !"

Nói xong, Ngật Mộng ngượng ngùng bỏ chạy.

Kình thấy kỳ lạ, hiểu tại NgậtMộng khen trai chạy . Hắn vội chạy theo ngươi nhưng vì khôngquen hai chân nên vấp ngã.

 

Loading...