Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 11: Tam Muội
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:31
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phường Tấn Xương, chùa Đại Từ Ân.
Trăng lên đầu ngọn liễu.
Bùi Tiên Võ Hậu triệu về Đại Minh Cung hỏi chuyện, mặt tại chùa Đại Từ Ân.
Ba La Mật thiền phòng lấy Vô Tự Không Minh Thiền.
Trước đó Ba La Mật theo lời khuyên của Ly Nô, khi trở về chùa Đại Từ Ân lén ném Vô Tự Không Minh Thiền trong Yến Đường khiến Vi Ngạn rơi Ma Cảnh. Sau khi Xứ Tịch mất tích, Ba La Mật đoán liên quan đến Không Minh Thiền bèn đến Yến Đường tìm cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền, giấu trong thiền phòng để . Kết quả cũng Ma Cảnh và gặp Vi Ngạn.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang chờ Ba La Mật bên ngoài tháp Đại Nhạn.
Vi Ngạn hớn hở chạy đến, : "Bạch Cơ, cho cùng với nhé!"
Nguyên Diệu thấy , vội : "Bạch Cơ, nếu Đan Dương chủ động , chi bằng để , sẽ ở Đại Hùng Bảo điện cùng các cao tăng tụng kinh, cầu nguyện cho các ."
Bạch Cơ : "Vi công tử, xem ngài nhớ cảm giác yêu ma đuổi bắt ."
Vi Ngạn : "Hiếm khi gặp chuyện kích thích thế , một chuyến thì tiếc lắm, hơn nữa đích cứu hai vị cao tăng còn thể lập công thiên hậu. Bạch Cơ, dẫn cùng nhé."
Bạch Cơ : "Không ."
Vi Ngạn hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ : "Vì việc lập công lĩnh thưởng thiên hậu, một là đủ ."
Vi Ngạn vui : "Con cáo già!"
Bạch Cơ : "Cảm ơn Vi công t.ử khen."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, nếu một ngài đủ , tiểu sinh cần nữa ?"
"Hiên Chi chắc chắn ."
"Tại ?"
"Bởi vì Hiên Chi thể chỉ nhận lương mà việc."
"Nói đến lương, Bạch Cơ, hôm nay là ngày phát lương, hình như ngươi phát!"
"Ôi chao, Ba La Mật thiền sư đến !"
"Bạch Cơ, lương của !"
"Hiên Chi, chúng mau cứu hai vị cao tăng! Những chuyện nhỏ nhặt đừng nhắc nữa."
"Ôi!"
Ba La Mật lấy cuốn Vô Tự Không Minh Thiền, giao cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ cầm cuốn Vô Tự Không Minh Thiền, mắt lấp lánh ánh sáng u ám.
"Đi thôi, Hiên Chi."
"Được ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ba La Mật tháp Đại Nhạn còn Vi Ngạn về Yến Đường.
Bạch Cơ lên từng tầng một, cuối cùng lên đến đỉnh tháp.
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, tại lên đỉnh tháp?"
Bạch Cơ đáp: "Đỉnh tháp yên tĩnh hơn, ai quấy rầy."
Ba La Mật lo lắng : "Không sư phụ thế nào , thật mau chóng cứu ."
Bạch Cơ : "Thiền sư đừng vội, đợi đúng thời gian."
Bạch Cơ dạo trong tháp Đại Nhạn, ngắm những kinh điển Lá Bối và báu vật Phật giáo mà Huyền Trang mang về từ Tây Vực.
Trong tháp Đại Nhạn, mỗi tầng đều thờ một bức tượng Phật.
Tầng thứ bảy thờ Kim Phật với dung mạo trang nghiêm và thần thái từ bi. Kim Phật kiết già tòa sen nghìn cánh, bên tòa sen còn khắc các họa tiết cát tường như cá vàng, lọng báu, hoa cái, bình báu và vô tận kết.
Bạch Cơ Kim Phật, : "Mượn ngài một vật, khi sẽ trả."
Một lát , Bạch Cơ rời khỏi Kim Phật.
Nguyên Diệu Bạch Cơ mượn gì bèn đến kiểm tra Kim Phật. Xem xem , chỉ thấy tượng Phật vẫn nguyên vẹn, thiếu thứ gì.
Trăng tròn lên cao, đất trời tĩnh lặng.
Bạch Cơ đặt cuốn Vô Tự Không Minh Thiền xuống đất.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rọi lên cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền.
Bạch Cơ lẩm nhẩm trong miệng, cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền dần hiện những dòng chữ.
"Nam Mô Phật Đà Da!"
"Nam Mô Tăng Già Da!"
"Nam Mô Đạt Ma Da!"
...
Chẳng mấy chốc, những chữ xoắn như rắn, dần biến thành một chữ "Ma".
Nguyên Diệu chỉ thấy mắt tối sầm, cơ thể đột nhiên rơi hư , bên tai tiếng gió vù vù, rơi nhanh xuống .
"A a a ..."
Không lâu , Nguyên Diệu rơi xuống đất, Ba La Mật cũng rơi cạnh .
Xung quanh mờ mịt khói trắng, rừng đá hiện lờ mờ trong sương.
Nguyên Diệu dậy, quanh nhưng thấy Bạch Cơ.
Nguyên Diệu vội hỏi: "Nhị cữu, Bạch Cơ ? Nàng rơi xuống cùng chúng ?"
Ba La Mật ngã đến hoa mắt, mơ màng : "Không , để ý."
Chẳng lẽ Bạch Cơ lừa nữa ? Con rồng yêu xảo trá đó tự đến vùng đất ma hiểm nguy , mà đưa và Ba La Mật đến đây?!
Nguyên Diệu đang định nổi giận thì thấy trong sương mù xuất hiện một con cá chép khổng lồ màu đỏ.
Cá chép đỏ bơi lượn trong sương như thể đang bơi trong nước, dáng vẻ uyển chuyển đẽ, đuôi cá như chiếc váy xòe .
Bạch Cơ lưng cá chép, vẫy tay gọi Nguyên Diệu và Ba La Mật, : "Hiên Chi, thiền sư, mau lên đây."
Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Bạch Cơ, một con cá?"
Bạch Cơ : "Cá là một trong tám bảo vật của Phật giáo, đại diện cho huệ nhãn thể thấu suốt bản chất của sự vật. Cá bơi trong nước, thông suốt vô ngại, thể xuyên qua bùn đục nhờ đôi mắt huệ nhãn. Chúng cần mượn huệ nhãn của con cá chép để xuyên qua màn sương mù, tìm kiếm sự thật."
Nguyên Diệu và Ba La Mật lên lưng cá chép đỏ.
Cá chép đỏ vẫy đuôi chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ba La Mật lướt qua rừng đá trong màn sương mù.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, con cá ngài lấy từ thế?"
Bạch Cơ : "Mượn từ tượng Phật trong tháp Đại Nhạn."
Nguyên Diệu bừng tỉnh, lúc mới hiểu đó Bạch Cơ mượn thứ gì từ tượng Phật. Dưới tòa sen của tượng Phật thiếu một bức chạm khắc cá, nếu kỹ sẽ phát hiện .
Ba La Mật : "Muốn tìm sư phụ, cần cá, thể dùng pháp thuật tìm dấu vết."
Bạch Cơ : "Cá chép để tìm thiền sư Xứ Tịch, mà để tìm sự thật trong Không Minh Thiền."
Ba La Mật ngạc nhiên, : "Chúng bây giờ tìm sư phụ ?"
Bạch Cơ : "Thiền sư đừng vội, sự thật mới là then chốt. Khi tìm sự thật, thiền sư Xứ Tịch cũng sẽ cứu."
Ba La Mật suy nghĩ một chút, : "Được! Ngài lớn tuổi hơn ... , sống lâu hơn , ngài!"
Cá chép đỏ lướt qua rừng đá trong màn sương mù, đuôi cá tung bay như váy.
Nguyên Diệu phát hiện trong màn sương mù đột nhiên xuất hiện nhiều hình ảnh mờ ảo.
Dưới một gốc cây bồ đề xanh tươi, hai vị tăng nhân ngoại quốc đang đối thoại, một là lão giả, một là trung niên.
Tăng nhân trung niên mũi cao, mắt xanh sáng ngời.
Tăng nhân trung niên cung kính : "Sư phụ, t.ử hiểu rõ chân lý Phật pháp. Bốn bể trong thiên hạ, đất trời rộng lớn, t.ử nên để truyền pháp?"
Lão tăng : "Bồ Đề Đạt Ma, ngươi thể đến Trấn Đán* truyền pháp, về phương Bắc sẽ thành đại đạo."
* Trấn Đán: Tên gọi Trung Quốc trong thời cổ đại của Ấn Độ.
Tăng nhân trung niên : "A Di Đà Phật! Đệ t.ử tuân theo lệnh sư phụ."
Tăng nhân trung niên lên thuyền về phía Đông, đường thấy nhân gian như lò lửa, chúng sinh như ma quỷ, dân chúng ngu , đến chân lý Phật pháp. Người tàn sát lẫn đủ những chuyện xa độc ác, cả thế giới như địa ngục, tràn ngập m.á.u tanh và tội ác. Ông vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ về phía Bắc, gặp t.a.i n.ạ.n biển, chín c.h.ế.t một sống.
Cá chép đỏ tiếp tục bơi về phía , dáng vẻ uyển chuyển.
Nguyên Diệu thấy nhiều hình ảnh mờ ảo.
Đạt Ma gặp Lương Vũ Đế.
Lương Vũ Đế hỏi: "Quả nhân xây dựng hàng ngàn ngôi chùa Phật. Dám hỏi đại sư, quả nhân công đức gì?"
Đạt Ma : "A Di Đà Phật! Không công đức gì."
Lương Vũ Đế tức giận, phủi tay bỏ .
Đạt Ma thất vọng rời khỏi Nam triều, chèo một tấm ván qua sông, tiếp tục về phía Bắc.
Lương Vũ Đế khi hiểu chân lý công đức, dẫn đuổi theo Đạt Ma, giữ ông . Lương Vũ Đế đuổi đến bờ sông thì thấy Đạt Ma chèo tấm ván lướt trong dòng nước cuồn cuộn, biến mất nơi cuối trời.
Đạt Ma vượt qua muôn vàn khó khăn, đến Lạc Dương Tung Sơn, ông thiền đối diện với vách đá ở chùa Thiếu Lâm, ngày ngày suy ngẫm, tham ngộ đại đạo.
Suốt chín năm trời.
Người thấy vị tăng ngoại quốc suốt ngày đối diện với vách đá nên đặt cho ông biệt danh "Bích Quán Bà La Môn".
Đạt Ma đắc đạo, bắt đầu truyền bá Phật pháp, phổ độ chúng sinh.
Cá chép đỏ bơi qua một ngọn núi, đuôi cá vẫy giữa trung, dáng vẻ uyển chuyển.
Nguyên Diệu thấy một hình ảnh mờ ảo.
Trong những hình ảnh , Đạt Ma đang tranh luận Phật pháp với hai vị tăng nhân.
Đạt Ma từ trung niên biến thành ông lão, suốt đời ông tranh luận ngừng với hai vị tăng nhân .
Hai vị tăng nhân , một mặc áo cà sa xanh sang trọng, tay cầm chuỗi tràng hạt bồ đề một trăm lẻ tám hạt. Một mặc áo cà sa màu , áo đính đầy ngọc quý.
Ba La Mật nhịn : "Đây là ba vị tăng nhân biến thành ma vật... vị tăng nhân tên Đạt Ma đó thật kỳ lạ, rõ ràng hóa thành ma vật nhưng hiệu chỉ đường, dẫn và Nguyên Diệu thoát khỏi ma cảnh."
Nguyên Diệu : "Người tặng thiền sư Xứ Tịch cuốn Không Minh Thiền cũng là đại sư Đạt Ma. Bạch Cơ, rốt cuộc là chuyện gì?"
Bạch Cơ : "Hai vị tăng nhân đó một là Lưu Chi Tam Tạng, một là Quang Thống Luật Sư, họ và Đạt Ma tổ sư do khác biệt tông phái, suốt đời tranh luận, truyền bá thiền lý và giáo lý của . Có truyền thuyết rằng Lưu Chi Tam Tạng và Quang Thống Luật Sư vì ghen tỵ mà đầu độc Đạt Ma tổ sư. Ta cho rằng đó là lời đồn vô căn cứ do tranh chấp tông phái trong Phật giáo tạo nhưng từ Không Minh Thiền mà xem, ba vị đại sư đến c.h.ế.t vẫn kiên trì đại đạo của , hề nhượng bộ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Ba vị đại sư tranh luận đến c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ : "Không chỉ là tranh luận đến c.h.ế.t, mà ngay cả c.h.ế.t vẫn còn tranh luận ngừng."
Ba La Mật kinh ngạc: "Những thiền sư điên ? Mọi đều ăn chay, chẳng ai ăn thịt, gì đáng để tranh luận."
Bạch Cơ : "Liên quan đến đạo lớn và niềm tin, chỗ đáng tranh luận thì nhiều lắm."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh rành về Phật môn, xin hỏi ai tranh thắng ?"
Bạch Cơ : "Không ai thắng, cũng ai thua, đạo lớn ngàn cửa, vạn pháp thành tông."
*
lúc , cá chép đỏ chuyển một vòng, rẽ một vùng sương mù dày đặc hơn.
Bạch Cơ chăm chú tận cùng hư .
Chẳng bao lâu , từ hư , một vị hòa thượng ngoại quốc cầm đèn từ từ bước . Ông mũi cao, mắt xanh, ánh mắt buồn bã, mặc chiếc áo cà sa che vai .
Bạch Cơ hành lễ Phật, : "Đạt Ma Tổ Sư."
Nguyên Diệu và Ba La Mật , vội vàng hành lễ Phật.
Đạt Ma Bạch Cơ, ánh mắt buồn bã, ông đưa tay chỉ một hướng.
Nguyên Diệu theo hướng đó, chỉ thấy một đám sương mù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-11-tam-muoi.html.]
Ba La Mật cũng ngơ ngác .
Bạch Cơ về hướng đó, dường như thấy gì đó, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Bạch Cơ : "Hóa là . Có vẻ như Tịnh Quang thiên nữ điềm lành, triều đại Nữ Đế cũng sẽ kéo dài, nhiều nhất quá hai mươi năm. Từ dấu hiệu , năm mươi ấm ma sẽ mượn 'Kinh Đại Vân' mà hiện thế gian loạn lòng , đây là điều tồi tệ nhất."
Miệng Đạt Ma khẽ động, phía ông mây biến hóa, hình thành chữ "Diệt."
Bạch Cơ : "Hóa đây là lý do ngài tặng cho Xứ Tịch Không Minh Thiền. ngài chắc chắn diệt ? Chân của ngài thành Tam Muội Ma. Không Minh Thiền diệt, ngài cũng sẽ biến mất khỏi thế gian, từ đó còn tồn tại."
Đạt Ma mỉm , chữ phía ông dần biến thành chữ "Không."
Bạch Cơ : "Thôi , tam giới vốn dĩ chẳng gì, bất kể là ai, đều từ mà đến, về mà ."
Đạt Ma gật đầu.
Bạch Cơ : "Thế gian vạn sự, đều cái giá của nó. Ta thỏa mãn nguyện vọng của ngài, ngài dùng gì để trao đổi?"
Ngọn đèn trong tay Đạt Ma bỗng biến thành một đóa hoa năm cánh, cánh hoa tinh khiết như đóa sen kỳ diệu.
Đạt Ma nhặt hoa, mỉm biến mất.
Trong sương trắng chỉ còn một đóa hoa năm cánh.
Bạch Cơ đưa tay , đóa hoa năm cánh bay tay nàng.
Bạch Cơ : "Một hoa nở năm cánh, quả nhiên là một bảo vật."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiếp theo, chúng ?"
Ba La Mật : "Đương nhiên là cứu sư phụ."
Bạch Cơ : "Thiền sư, ngài kỹ xem, sư phụ của ngài đang ở đây mà."
"Gì cơ?"
"Ở thế?"
Nguyên Diệu và Ba La Mật đầu khắp nơi, chỉ thấy sương mù mờ mịt.
Cá chép đỏ nhả một bong bóng, bong bóng dần lớn vỡ tan.
Mọi sự hữu vi như mộng ảo, bọt bóng như sương cũng như điện nên xem như thế.
Sương mù tan , rừng đá hiện , năm vị hòa thượng tĩnh tọa đỉnh núi đá, đang tham thiền. Năm vị hòa thượng là Đạt Ma, Lưu Chi Tam Tạng, Quang Thống Luật Sư, Huyền Trang và Xứ Tịch.
Cá chép đỏ chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ba La Mật bơi trong hư , lượn lờ đầu Đạt Ma, Lưu Chi Tam Tạng, Quang Thống Luật Sư, Huyền Trang và Xứ Tịch.
Đạt Ma, Lưu Chi Tam Tạng, Quang Thống Luật Sư, Huyền Trang và Xứ Tịch dường như sương mù che mắt, thấy cá chép đỏ.
Nguyên Diệu Đạt Ma đang tĩnh tọa đỉnh núi đá, : "Bạch Cơ, tại hai vị Đạt Ma đại sư?"
Bạch Cơ : "Vị mới là chân nhưng tà kiến nhập thể, tham thiền nhập ma. Vị Đạt Ma Tổ Sư là do hoa năm cánh biến thành là linh trí của ông khi nhặt hoa . Dù Đạt Ma Tổ Sư nhập ma, linh trí vẫn cứu chúng sinh, độ chúng sinh! Tuy hành vô tướng mà độ chúng sinh là hành Bồ Tát."
Nguyên Diệu cảm thán trong lòng.
Con cá chép đỏ bơi đến phía chỗ Xứ Tịch, Bạch Cơ đang quan sát và suy nghĩ.
Ba La Mật thể kiềm chế, nhảy vọt xuống.
"Sư phụ ơi, con đến cứu sư phụ đây!"
Bạch Cơ vội : "Thiền sư ! Hỏng , lộ ! Ta vốn định âm thầm hành động!"
Khi Ba La Mật nhảy xuống, Đạt Ma, Lưu Chi Tam Tạng, Quang Thống Luật Sư, Huyền Trang, và Xứ Tịch lập tức thấy con cá chép đỏ, cũng như Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ba La Mật.
Xứ Tịch vui mừng: "Ba La Mật! Cuối cùng các ngươi cũng đến!"
Huyền Trang chắp tay , : "A Di Đà Phật!"
Đạt Ma, Lưu Chi Tam Tạng, và Quang Thống Luật Sư đều , đó dần dần hóa thành đá.
Ba vị cao tăng biến thành ba Tam Muội Ma. Hình dáng của Tam Muội Ma giống như con ch.ó ác, to lớn như núi, phủ lông đen, một cái răng nanh sắc nhọn, và một con mắt khổng lồ màu đỏ máu.
Tam Muội Ma há miệng lớn, lộ những cái răng nanh, lao tới con cá chép đỏ.
"Grrrrr..."
"Grrrrr..."
"Grrrrr..."
Nguyên Diệu sợ đến ngây .
Bạch Cơ thấy , đột nhiên biến thành một con rồng khổng lồ.
Rồng trắng bay lên trung, bay lượn giữa trung. Nó gầm rú như sấm, râu tóc dựng ngược, miệng phun lửa địa ngục đỏ rực, thiêu đốt Tam Muội Ma.
Ba con quái vật lửa rồng thiêu đốt, trong ngọn lửa vùng vẫy, lúc thì phát tiếng gầm rú như dã thú, lúc thì niệm kinh.
"Quan Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai , độ nhất thiết khổ ách! Ba la yết đế, ba la tăng yết đế bồ đề bà ha!"
"Bồ Đề Tát Đỏa, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố! Vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết Bàn, Ba la yết đế, ba la tăng yết đế bồ đề bà ha!"
"Tam thế chư Phật, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, đắc A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề, cố tri Bát Nhã Ba La Mật Đa, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư. Ba la yết đế, ba la tăng yết đế bồ đề bà ha!"
Ba La Mật ngơ ngác : "Ba La Mật? Những con quái vật sắp thiêu c.h.ế.t còn gọi gì?"
Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Phật từ bi! Ba La Mật, chúng đang niệm kinh, gọi ngươi. Bình thường bảo ngươi bớt ăn , niệm kinh nhiều hơn, ngươi đều , mau im lặng để khác khỏi chê ngươi."
Trong tiếng niệm kinh, ba con quái vật trong ngọn lửa hình bỗng tăng vọt, đột nhiên lớn gấp mười .
Ba con quái vật mắt đỏ như máu, cùng lao tới Rồng trắng.
"Grrrr..." Rồng trắng gầm lên như sấm, phun một ngọn lửa địa ngục mạnh mẽ hơn nữa.
Ba con quái vật vùng vẫy trong ngọn lửa, chúng đột nhiên nứt như núi lửa phun trào.
Rồng trắng thấy , vội vàng gầm lên: "Không ! Tam Muội Ma sắp tự thiêu, bộ Không Minh Thiền sẽ biển lửa nuốt chửng, tro bụi biến mất! Hiên Chi, các ngươi mau cưỡi cá chép rời khỏi đây !"
Rồng trắng thoắt ẩn rút lui, ba con quái vật như kẻ theo đuôi, cùng bao vây lấy nó.
Rồng trắng gầm lên một tiếng, lao ba con quái vật chiến đấu ác liệt.
Nguyên Diệu thấy Không Minh Thiền sắp tan thành mây khói, vội cúi đầu Huyền Trang, Xứ Tịch, Ba La Mật.
Huyền Trang chắp tay , miệng lẩm nhẩm, đôi chân hóa đá của ông dần dần bong tróc, dần dần hồi phục như bình thường.
Huyền Trang dậy, màn sương trắng xung quanh dần dần chuyển sang đỏ, biến thành ngọn lửa.
Trên một đỉnh núi khác, đôi chân hóa đá của Xứ Tịch vẫn còn dính liền với đỉnh núi.
Nhìn thấy ánh sáng đỏ rực khắp nơi, Xứ Tịch thể động đậy, khỏi lo lắng. Ba La Mật càng lo lắng hơn, nó thi triển nhiều pháp thuật nhưng thể phục hồi đôi chân của Xứ Tịch.
Ba La Mật lo lắng đến mức xoay quanh.
Xứ Tịch thấy sương trắng hóa thành ngọn lửa, : "Thôi , hôm nay thể thoát , tự hy sinh vì Phật. A Di Đà Phật! Ba La Mật, ngươi mau , sư phụ còn nữa, ngươi tự lo liệu, nhớ bớt ăn , để khỏi chê bai."
"Không! Sư phụ ơi!"
"Ba La Mật, ngươi luôn thích ăn khoai môn, chùa của chúng nghèo, mua nhiều. Ta ở núi tìm nhà nông xin một ít hạt giống, vốn định khi trở về từ Trường An sẽ trồng ở đất chùa, đợi khoai môn chín ngươi thể ăn thỏa thích. Xem , ngươi tự trồng . Ngươi mau !"
Ba La Mật lớn: "Sư phụ ơi..."
Không từ lúc nào, Huyền Trang leo lên từ núi, đến bên cạnh Xứ Tịch.
Huyền Trang xuống, dùng tay chạm đôi chân hóa đá của Xứ Tịch, miệng lẩm nhẩm.
Một tia sáng vàng lướt qua, đá chân của Xứ Tịch dần dần bong , đôi chân hồi phục như thường.
Xứ Tịch dậy, chắp tay niệm Phật: "A Di Đà Phật! Đa tạ Thiền sư Huyền Trang cứu mạng!"
Ba La Mật ngạc nhiên hỏi: "Lão hòa thượng còn chút bản lĩnh, pháp thuật?!"
Xứ Tịch vội : "Ba La Mật, vô lễ!"
Huyền Trang mỉm , : "A Di Đà Phật! Bần tăng nếu chút bản lĩnh, thể một tây du năm vạn dặm, còn mang về chân kinh?"
Ba La Mật hỏi: "Lão hòa thượng, ngươi bản lĩnh thoát , đó cùng sư phụ chạy trốn?"
Huyền Trang : "A Di Đà Phật! Thời cơ đến, thể thoát ."
Cá chép đỏ chở Nguyên Diệu bơi xuống, Huyền Trang, Xứ Tịch và Ba La Mật vội vàng lên .
Cá chép đỏ chở Nguyên Diệu, Huyền Trang, Xứ Tịch và Ba La Mật bơi nhanh trong biển lửa.
Xung quanh là ngọn lửa rực cháy, mặt đất dần dần nứt , tuôn trào nham thạch đỏ như lửa. Nguyên Diệu chỉ cảm thấy nhiệt khí hừng hực, tóc dường như cháy xém, hít thở khó khăn, mồ hôi tuôn như tắm.
Nguyên Diệu xuống thì thấy trong các khe nứt đất, xuất hiện vô ma quái hình thù kỳ dị. Chúng di chuyển chậm chạp, cơ thể phủ đầy nham thạch đỏ rực, hình dạng đáng sợ.
Nguyên Diệu hoảng sợ.
Huyền Trang : "A Di Đà Phật! Đây là chân tướng của Không Minh Thiền. Năm mươi ma quỷ do tà kiến sinh , xâm thực nhân tâm mê loạn tính , tuyệt đối thể để chúng xuất hiện ở nhân gian."
Nguyên Diệu vội vàng tìm kiếm Bạch Cơ.
Trên bầu trời, rồng trắng vẫn đang chiến đấu với Tam Muội Ma, ba con ma biến thành màu đỏ rực.
"Phụt..."
"Phụt..."
"Phụt..."
Ba tiếng nổ vang trời, Nguyên Diệu chỉ cảm thấy thứ gì đó thổi bay, cả tung lên trung.
Trước mắt Nguyên Diệu lửa cháy bập bùng, đỏ rực lan tràn. Hắn cảm thấy Huyền Trang, Xứ Tịch và Ba La Mật dường như cùng bay lên nhưng thể rõ.
Nguyên Diệu chỉ cảm thấy xung quanh ngày càng nóng như rơi biển lửa.
Bất chợt, một tia sáng trắng chói lòa lướt qua.
Nguyên Diệu nhắm mắt vì quá chói nhưng thấy tiếng của Bạch Cơ bên tai.
"Phù, cuối cùng cũng kịp."
Nhiệt độ nóng bỏng biến mất, cái nóng biến mất, mắt còn màu đỏ m.á.u và trắng xóa.
Nguyên Diệu rơi xuống đất, m.ô.n.g đau điếng.
"Ôi chao! Sắp c.h.ế.t mất thôi!"
"A Di Đà Phật! Đây là ?"
"Ôi! Đập đầu , đau c.h.ế.t mất!"
"A Di Đà Phật!"
Nguyên Diệu mở mắt thì thấy ở trong tháp Đại Nhạn. Huyền Trang, Xứ Tịch và Ba La Mật cũng ngã bên cạnh nhưng thấy bóng dáng Bạch Cơ .
Bên trong tháp Đại Nhạn vẫn giống như lúc mới Không Minh Thiền.
Một cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền phẳng ánh trăng.
Nguyên Diệu hốt hoảng : "Bạch Cơ ? nàng trở về ?"
Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Dường như Long thí chủ ngoài ..."
Ba La Mật : "Ta thấy , rồng trắng đưa chúng ngoài nhưng ba con ma bốc lửa quấn lấy, thể ngoài."
Nguyên Diệu , nhảy lên chộp lấy cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền mặt đất.
"Cái gì?! nàng còn ở bên trong, cũng !"
Dưới ánh trăng, cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền dần dần tan biến, hóa thành tro tàn.
Nguyên Diệu quỳ bên cạnh cuốn sách Vô Tự Không Minh Thiền, hoảng hốt : "Cuốn sách biến mất?"
Huyền Trang chắp tay niệm Phật: "A Di Đà Phật! Sách Vô Tự Không Minh Thiền biến mất, ma cảnh thành tro tàn, ai thể Không Minh Thiền, cũng ai thể ngoài."
Bạch Cơ thể ngoài, nàng cũng theo ma cảnh mà hóa thành tro tàn ? Tim Nguyên Diệu như lưỡi d.a.o sắc nhọn cắt một miếng, m.á.u chảy đầm đìa, đau đớn thể thở nổi. Hắn đưa tay chộp lấy cuốn sách còn nhưng chỉ nắm một ít tro bụi.
Bạch Cơ thể trở về!
Nguyên Diệu buồn bã, bật nức nở.
Xứ Tịch và Ba La Mật cũng kìm nỗi đau lòng.