Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 10: Mê Cốc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:08
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vi Ngạn thấy dâu Đế Nữ biến mất, một mặt phái hầu báo tin cho cha là Vi Đức Huyền, mặt khác mời Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Quang Tạng lầu Nhiên Tê uống .
Trời lạnh, quần trong tuyết suốt một thời gian dài, nóng để ấm , Bạch Cơ từ chối. Quang Tạng thấy Bạch Cơ đồng ý thì cũng đồng ý. Sư Hỏa hóa thành một thanh niên tóc xoăn tuấn tú theo Quang Tạng lầu Nhiên Tê.
Nguyên Diệu qua cây dâu cháy đen và gãy, trong lòng cảm thương. Công chúa Tang Lạc biến mất như thế ? Cả đời nàng hận thù giày vò, đến c.h.ế.t cũng giải thoát, đúng là một chuyện đau buồn bao.
Lên lầu, Vi Ngạn liên tục nịnh bợ Quang Tạng.
"Vẫn là quốc sư minh thần võ, pháp lực cao thâm, chỉ một lá bùa giải quyết yêu quái! Không như kẻ gian thương nào đó, chỉ lừa gạt, chút bản lĩnh nào."
Quang Tạng vô cùng hài lòng với lời khen ngợi , vui vẻ đến mức nheo mắt .
Bạch Cơ tức giận, định bỏ , : "Vi công t.ử chỉ trích với lời lẽ đầy ám chỉ, thể uống . Hiên Chi, chúng ."
Vi Ngạn vờ như giữ , : "Bạch Cơ, ngươi, ngươi đa nghi . Trời lạnh, uống một chén nóng hãy cũng muộn."
Bạch Cơ kiên quyết , Vi Ngạn đuổi theo vài bước để giữ . Hai đến khúc quanh cầu thang, đúng lúc là điểm mù của Quang Tạng và Sư Hỏa, Bạch Cơ nháy mắt hiệu cho Vi Ngạn, liếc Quang Tạng, Vi Ngạn hiểu ý, gật đầu.
Nguyên Diệu thấy tất cả, trong lòng thắc mắc, hiểu Bạch Cơ và Vi Ngạn đang chơi trò gì.
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, đều là bạn cũ, ngươi hà tất để tâm mấy lời vô tình. Nếm thử Phù Tuyết , là ngươi bán cho , hương vị chắc chắn ngươi thất vọng."
Bạch Cơ miễn cưỡng : "Vậy thì , đều là bạn cũ, uống một ngụm cũng ."
Lầu Nhiên Tê, phòng ấm.
Vi Ngạn dùng dụng cụ pha khéo léo khen ngợi Quang Tạng khiến Quang Tạng lâng lâng, là ngày đêm.
Nguyên Diệu và Sư Hỏa bên lò sưởi để sưởi ấm, Bạch Cơ bên cửa sổ xuống cây dâu của dâu Đế Nữ tàn phá.
Vi Ngạn nhanh chóng pha xong , đổ Phù Tuyết năm chén sứ ngọc ngàn đỉnh xanh, lượt đưa cho Quang Tạng, Sư Hỏa, Nguyên Diệu và Bạch Cơ.
Bạch Cơ uống một ngụm, khen: "Thơm quá."
Nguyên Diệu cầm chén , ngay lập tức cảm thấy hương thơm ngào ngạt khiến tâm hồn thư thái. Cúi đầu xuống thì thấy nước trong xanh nổi mặt hai ba bông hoa mai trắng như tuyết nổi .
Nguyên Diệu uống một ngụm, miệng như đang ở giữa cánh đồng hoa mai trong tuyết, nơi nơi đều là hương thơm khiến lòng say đắm.
Quang Tạng và Sư Hỏa cũng uống .
Bạch Cơ và Vi Ngạn , ánh mắt đầy xảo quyệt.
Nguyên Diệu khỏi cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, cảm nhận âm mưu đang xảy .
Ý nghĩ thoáng qua, Nguyên Diệu thấy Quang Tạng và Sư Hỏa lượt ngã xuống đất.
Vi Ngạn : "Đại công cáo thành."
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ đến Quang Tạng và Sư Hỏa, đưa chân đá nhẹ họ.
Quang Tạng và Sư Hỏa mê man như c.h.ế.t, phản ứng.
Bạch Cơ chống nạnh, : "Ha ha, , các ngươi thể theo dõi nữa ."
Nguyên Diệu cảm thấy miệng đắng chát, : "Bạch Cơ, Đan Dương, các ngươi đang gì ?"
Bạch Cơ : "Cũng gì, mùa đông thích hợp để ngủ, để cản trở ngủ một giấc, cũng yên tĩnh chút."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ gặp khó khăn đưa mắt hiệu là bạn cũ, tất nhiên giúp nàng giải quyết khó khăn. Trước đây Bạch Cơ bán cho một loại hoa giống hoa mai trắng, hương vị cũng giống, gọi là hoa Mê Cốc. Hoa Mê Cốc pha nước uống, thể khiến chìm giấc ngủ. Ta nhân lúc pha Phù Tuyết, dùng hoa Mê Cốc cho hoa mai trắng, bỏ chén của quốc sư và Sư Hỏa. Họ uống là ngủ ngay. Trà của các ngươi là hoa mai trắng."
Nguyên Diệu kinh ngạc há hốc miệng.
Bạch Cơ : "Hì hì, hiếm khi Vi công t.ử cũng ánh mắt."
Vi Ngạn : "Ha ha, ngươi nghĩ cũng ngốc giống Hiên Chi ?"
Nguyên Diệu , tức giận : "Tiểu sinh ngốc?!"
Bạch Cơ : "Kế thành công, nhờ Quang Tạng đề phòng ngươi, ngươi liên tục nịnh bợ khiến buông lỏng, chút cảnh giác. Vi công t.ử đúng là nhân tài."
Vi Ngạn : "Hì hì, quá khen."
Nguyên Diệu chính nghĩa trách mắng: "Bạch Cơ, Đan Dương, các ngươi hợp tác lừa là đúng, hành vi trái với lời dạy của thánh nhân. , quốc sư Quang Tạng và Tiểu Hống chứ?"
Bạch Cơ cầm lấy chén của Quang Tạng thấy bên trong nổi mười mấy bông hoa Mê Cốc, : "Ồ, lượng ... Vi công t.ử tay thật nặng."
Vi Ngạn : "Ta nghĩ quốc sư và Sư Hỏa thường, hoa Mê Cốc bỏ ít, sợ hiệu quả."
Bạch Cơ : "Lượng họ ngủ hai ba ngày. Hai ba ngày là đủ ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ gì?"
Bạch Cơ đến bên cửa sổ xuống xác cây dâu cháy đen của dâu Đế Nữ, : "Tìm Công chúa Tang Lạc, lấy Ngọc Tỷ truyền quốc."
Nguyên Diệu ngơ ngác : "Công chúa Tang Lạc quốc sư diệt bằng bùa ..."
"Không, nàng trốn thoát ." Bạch Cơ cắt ngang lời Nguyên Diệu, : "Quốc sư phá hủy cây dâu nhưng công chúa Tang Lạc trốn thoát. Ngoài cây dâu , nàng còn nơi ký sinh khác, nơi đó linh lực mạnh hơn nhiều là nơi nàng thực sự tồn tại. Nàng thể biến thành yêu quái đến mức , chỉ vì âm khí của lầu Nhiên Tê, mà là vì nàng hấp thụ linh lực từ nơi khác, tự nuôi dưỡng và tăng cường sức mạnh. Rất thể, Ngọc Tỷ truyền quốc cũng ở nơi đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-10-me-coc.html.]
Nguyên Diệu nghi hoặc : "Vậy, nơi đó ở thế?"
"Không ." Bạch Cơ : " nơi đó chắc chắn xa nơi và cũng là nơi thường xuyên xảy những hiện tượng kỳ lạ yên bình. Đi hỏi thăm một chút sẽ ."
"Không cần hỏi thăm, nơi đó là Thái Cực Cung, cổng Huyền Vũ."
Vi Ngạn quả quyết .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đồng loạt về phía Vi Ngạn.
Vi Ngạn : "Yêu quái cây dâu từng bắt bẻ một cành dâu, đem đến cổng Huyền Vũ. Khi nó gây rối trong phủ , cỏ cây trong Thái Cực Cung đều héo úa, những trực nhật trong cung và binh lính ở cổng Huyền Vũ đều kiệt quệ như hút hết sinh lực. Ta đây mời một đạo sĩ đến trừ yêu, họ yêu quái cây dâu cuốn , xuất hiện ở Thái Cực Cung, ai nấy đều gầy gò như bộ xương. Đó đều là hiện tượng lạ, nghĩ nơi ký sinh khác của yêu quái cây dâu chắc chắn gần cổng Huyền Vũ."
Bạch Cơ : "Vậy một chuyến đến cổng Huyền Vũ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, tiểu sinh cũng ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu định rời , Vi Ngạn chỉ Quang Tạng và Sư Hỏa đang bất tỉnh, : "Bạch Cơ, giúp ngươi, ngươi định cảm ơn thế nào?"
Bạch Cơ : "Ta cũng giúp ngươi giải quyết rắc rối từ yêu quái cây dâu, chúng coi như hòa."
Vi Ngạn : "Cây dâu Đế Nữ vốn là ngươi bán cho , giải quyết yêu quái cây dâu là trách nhiệm của ngươi. Yêu quái cây dâu gây cho nhiều phiền toái như , đòi hỏi ngươi trách nhiệm là nể tình bạn bè nhiều năm ."
"Vậy ngươi gì?"
Vi Ngạn : "Vừa quốc sư và ngươi gì đó về Ngọc Tỷ truyền quốc, gì đó về việc Võ hậu thưởng một vạn lượng vàng. Ta giúp ngươi giải quyết quốc sư, ai tranh giành tiền thưởng với ngươi nữa, vàng ngươi chia cho một nửa."
Bạch Cơ : "Ta Vi công t.ử tại đột nhiên trở nên nhiệt tình giúp đỡ, thì là chờ ở đây. Đều là bạn cũ, thế , ngươi đến Phiêu Miểu Các mua đồ, tính ngươi nửa giá. Mượn Hiên Chi tính tiền."
Nguyên Diệu xong thì trong lòng tức giận.
Vi Ngạn lẩm bẩm : "Ta nhớ ngươi từng lúc bán hoa Mê Cốc cho rằng, nếu lỡ ăn nhầm hoa Mê Cốc, rơi giấc ngủ, uống một bát giấm chua sẽ lập tức tỉnh . Nam Phong, lấy hai bát giấm chua đến ..."
"Đừng!" Bạch Cơ nghiến răng : "Được, chia cho ngươi một nửa vàng."
Vi Ngạn : " . Vì để Võ Hậu chuyện yêu quái cây dâu, tốn ít tiền bạc lo lót ở Lạc Dương, ngươi bù đắp cho một chút thiệt hại chứ. Hơn nữa, vì ngươi mà đắc tội quốc sư Quang Tạng, gặp một kẻ thù lớn như , ngươi cũng cho một chút lợi ích chứ."
Mặt Bạch Cơ giận xanh lè.
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, khuyên: "Bạch Cơ, chúng nên mau chóng đến cổng Huyền Vũ xem ."
Bạch Cơ cũng đang nôn nóng điều tra rõ ràng, nàng : "Vi công tử, khi tìm Ngọc Tỷ truyền quốc, nếu Quang Tạng tỉnh , ngươi đừng hòng lấy một đồng xu. Hơn nữa, Quang Tạng tìm ngươi tính sổ, mặc kệ, ngươi tự lo liệu."
Nói xong, Bạch Cơ nhanh chóng bước xuống lầu.
"Đan Dương, cáo từ." Nguyên Diệu chắp tay chào Vi Ngạn, cũng rời .
Vi Ngạn trong phòng ấm Quang Tạng và Sư Hỏa đang mê man, suy nghĩ. Suy nghĩ một lúc, dường như ý tưởng, cầm chén hoa Mê Cốc, lượt đổ một ngụm lớn miệng Quang Tạng và Sư Hỏa mạnh dạn uống hết chỗ còn .
"Phịch!" Vi Ngạn ngất xỉu xuống đất.
Trước khi ngã xuống, miệng Vi Ngạn nở một nụ . Gần đây ngày đêm lo lắng, ngủ mấy, giờ thể ngủ một giấc ngon lành. Hơn nữa, cũng uống hoa Mê Cốc, Quang Tạng tỉnh trách cứ, thể chối gì, đổ tội hạ độc cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời .
Bạch Cơ từ hoàng thành đến Thái Cực Cung, mà vòng qua hoàng thành, qua phường Bố Chánh, cửa Phương Lâm, đến bên tường của Tây Nội viện.
Vừa khỏi cửa Phương Lâm, Nguyên Diệu cảm thấy đúng, phía Tây Nội viện một luồng khí bình thường.
Nguyên Diệu về phía Tây Nội viện.
Dưới bầu trời xanh, tường đỏ cao vút, thể thấy một phần mái cung điện nhô cao, oai nghi như chầu mây, biểu thị sự phồn thịnh giàu của đế quốc Đại Đường, gì đặc biệt.
Tuy nhiên, chỉ trong chớp mắt, Nguyên Diệu dường như thấy một bóng cây xanh âm u bao phủ lên Tây Nội viện như một con thú dữ khổng lồ, nuốt chửng hoàng thành Đại Đường.
"Bạch... Bạch..." Nguyên Diệu run rẩy .
"Hiên Chi cũng thấy ." Bạch Cơ lo lắng : "Công chúa Tang Lạc quả nhiên trốn đến đây. Nhìn tình hình , nàng điên loạn, kéo tất cả c.h.ế.t chung."
Nguyên Diệu : "Thực công chúa Tang Lạc cũng đáng thương. Bạch Cơ, thể khuyên nàng buông bỏ hận thù, đừng giống quốc sư Quang Tạng, để chút đường sống cho nàng?"
Bạch Cơ thở dài thể thấy, : "Trong thế giới tàn khốc , ai mà đáng thương? Đường sống đường c.h.ế.t đều là nàng tự chọn."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiến về phía Tây Nội viện.
Đột nhiên, sương mù nổi lên.
Một làn sương xanh.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong làn sương xanh.
Sương mù lan tỏa, ngày càng dày đặc.
Sương mù bao quanh, Nguyên Diệu dần dần rõ bóng dáng Bạch Cơ phía . Hắn hoảng hốt, vội bước nhanh, đuổi kịp Bạch Cơ. Tuy nhiên, trong làn sương dày, Bạch Cơ biến mất dấu vết.
"Bạch Cơ ở thế?" Nguyên Diệu sợ hãi, lớn tiếng gọi.
Trong làn sương yêu, chỉ tiếng gió đáp .
Nguyên Diệu còn cách nào, đành cố gắng bước tiếp về phía .