Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Phần 3: Khóa Nuy Nhuy - Chương 1: Xum xuê
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:51
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu hạ, Trường An.
Cây liễu xanh, ve sầu mới hót, cỏ cây um tùm.
Trong Phiêu Miểu các, cũng mấy khách hàng như thường lệ, Bạch Cơ đang ngủ nướng lầu hai, Ly Nô ngoài mua thức ăn.
Nguyên Diệu lau chùi sàn nhà ở đại sảnh, bày biện những món hàng mới lấy từ kho , đó cẩn thận dọn dẹp trong phòng. Không nghỉ ngơi chút nào, hối hả dọn sạch bếp, đem chăn của Ly Nô và phủi bụi phơi lên cọc tre ở sân đầy nắng.
Nguyên Diệu xong hết việc mới đại sảnh, chuẩn nghỉ ngơi một chút.
Nguyên Diệu xuống, Ly Nô trở về.
Ly Nô vui vẻ ngâm nga, trông vui. Tay xách một giỏ rau, bên trong rau và cá sẽ ăn hôm nay, cùng vài gói điểm tâm và cá khô yêu thích.
Nguyên Diệu vội dậy, tiến gần, : "Ly Nô về ."
"Về ." Ly Nô .
Nguyên Diệu xoay quanh Ly Nô một vòng, trái , hỏi: "Sách của ?"
Ly Nô nghi ngờ : "Sách gì cơ?"
Nguyên Diệu : "Chẳng dọn dẹp trong phòng, dọn bếp, phơi chăn, mua đồ ăn tiện thể mua cho hai cuốn sách truyền kỳ phố phường ? Tiền mua sách đưa ngươi mà."
Ly Nô đập tay lên đầu, : "Ôi chao, quên mất . Hơn nữa, chữ, sợ mua nhầm, để mọt sách ngươi tự mua ."
Nguyên Diệu tức giận : "Ly Nô giữ lời hứa, đây hành động của đại trượng phu! Ta hết công việc của ngươi nhưng ngươi giữ lời hứa!"
Ly Nô thấy Nguyên Diệu thật sự tức giận bỗng nhiên biến thành một con mèo đen nhỏ, : "Ta vốn đại trượng phu chỉ là một con mèo đen nhỏ thôi. Mọt sách vẫn tự mua sách . Hơn nữa, giúp việc là vinh hạnh của ngươi, đừng mà lải nhải nữa!"
Nguyên Diệu tức giận, nhưng thấy móng vuốt của Ly Nô thì dám gì, đành : "Vậy ngươi trả tiền mua sách cho ."
Mèo đen lè lưỡi hồng l.i.ế.m móng vuốt sắc bén.
"Tiền mua sách dùng hết để mua cá khô . Ta chăm sóc ngươi như , mọt sách thi thoảng cũng nên mời ăn chút cá khô. Đừng mà lải nhải nữa!"
Nguyên Diệu tức giận, nhưng thấy móng vuốt của Ly Nô thì dám gì thêm, đành chạy trong phòng .
Mèo đen nhỏ vui vẻ bếp việc.
Thư sinh đang trong phòng thì Bạch Cơ thức dậy xuống. Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài màu trắng in hình cành thông trăng, đeo một chiếc khăn mỏng màu trắng, tóc đen uốn lượn buộc thành búi tóc, cài một bông hoa ngọc lan trắng.
Bạch Cơ dụi mắt ngái ngủ xuống cầu thang, : "Hóa là Hiên Chi đang . Ta mãi mới một giấc mộng thành Phật, ngươi ồn tỉnh giấc ."
Nguyên Diệu dùng tay áo lau khô nước mắt, : "Đã chiều mà Bạch Cơ vẫn ngủ ?"
Bạch Cơ : "Dù cũng khách, ngủ thêm một chút cũng ."
Nguyên Diệu tiếp tục .
Bạch Cơ xuống đối diện Nguyên Diệu, : "Hiên Chi đang vì chuyện gì ?"
Nghe Bạch Cơ hỏi, Nguyên Diệu càng thấy ấm ức, bèn kể chuyện Ly Nô giữ lời hứa.
Thư sinh : "Ly Nô giữ lời hứa còn ngang nhiên như thế, ấm ức lắm, đau lòng lắm."
Bạch Cơ : "Hóa chỉ là chuyện nhỏ như . Thực cũng khá ghét những kẻ giữ lời hứa. Ví dụ như Quỷ Vương, mỗi cá cược thua thì luôn lấy lý do say rượu để từ chối, bao giờ chịu nhận."
"Chẳng lẽ cách nào để đều giữ lời hứa ?" Nguyên Diệu tiếp tục .
Bạch Cơ suy nghĩ một lát, : "Thực đây cũng suy nghĩ giống như Hiên Chi, nên một thứ để khiến giữ lời hứa. Tuy nhiên, vì thấy phiền nên xong bỏ dở, đó quên mất. Hôm nay Hiên Chi , chợt nhớ , là Hiên Chi cùng tìm xem thể tìm thấy ."
"Thứ gì ?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Bạch Cơ bí ẩn, : "Một thứ thể khóa chặt lời hứa, khiến giữ lời hứa."
Nguyên Diệu tò mò, quên cả , cùng Bạch Cơ lên lầu tìm kiếm.
Bạch Cơ kho mà phòng chứa đồ bên cạnh kho. Phòng chứa đồ phần lớn là những thứ Ly Nô tích trữ mấy năm nay, hiện tại cũng một sách mà Nguyên Diệu mua và những bài thơ , cùng một món đồ kỳ lạ mà Bạch Cơ tùy hứng nhưng thành.
Bạch Cơ chỉ huy Nguyên Diệu tìm kiếm trong phòng chứa đồ, tìm kiếm hơn nửa canh giờ, cuối cùng tìm thấy một chiếc hộp gỗ khắc hoa cỏ.
Bạch Cơ mở hộp, bên trong là một đôi khóa bằng đồng, giữa chúng một chuỗi xích vàng thể co dãn. Khóa đồng thành, hoa cỏ khắc đó chỉ mới vài nét.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, đây là gì thế?"
Bạch Cơ : "Đây là khóa."
Nguyên Diệu : "Ta đây là khóa, nhưng khóa thật sự thể khóa chặt lời hứa, khiến giữ lời hứa ?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên, Hiên Chi thử xem là . Ngươi với Ly Nô hứa hẹn gì, cứ để nó cầm khóa , khóa sẽ khóa chặt lời hứa của và chắc chắn sẽ thực hiện."
"Thật ?"
"Thật mà."
"Khóa tên là gì?"
Bạch Cơ : "Vì thành, nên đặt tên."
Nguyên Diệu nửa tin nửa ngờ cầm lấy khóa đồng.
Đã là buổi chiều, việc gì , Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh ngây . Ly Nô thấy Bạch Cơ ăn sáng và trưa bèn bếp hấp một bát trứng hấp hạt óc chó, nhiệt tình mang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/phan-3-khoa-nuy-nhuy-chuong-1-xum-xue.html.]
Bạch Cơ khen ngợi Ly Nô, đó vui vẻ ăn trứng hấp hạt óc chó.
Vì định một tập thơ bốn mùa, Nguyên Diệu ở đại sảnh suy nghĩ thơ, trông cửa hàng.
"Liên hoa lung linh sân sâu, tường vi tươi tắn trời nhạt. Mành trúc cuộn một nửa, ai , một giấc mộng hè... mộng hè..." Thư sinh gật gù ngâm thơ, nghĩ mãi mà nghĩ vài câu cuối.
Nguyên Diệu đang loay hoay thì bỗng bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu đầu , thấy đến là một cô nương mặc áo vải. Cô nương mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú dịu dàng, tràn đầy sức sống tươi trẻ. Nàng mặc một bộ quần áo bằng vải thô, tóc cài trâm gỗ.
Nguyên Diệu khỏi ngẩn ngơ, ngạc nhiên. Thông thường, những nữ khách kết duyên với Phiêu Miểu các đều là những phu nhân quý tộc trong thành Trường An, họ đến để vung tiền săn báu vật. Nhìn cách ăn mặc của cô nương rõ ràng là bình dân, giống đến để vung tiền. Chẳng lẽ cô nương đến để mua "dục vọng" ?
Nguyên Diệu tươi đón tiếp: "Cô nương, đến Phiêu Miểu các là mua gì ?"
Trên mặt cô nương dường như mang nặng tâm sự, tinh thần phần mơ màng. Nghe Nguyên Diệu , nàng mới tỉnh , vội trái ngó , vẻ mặt hoảng loạn.
"Phiêu Miểu các? Phiêu Miểu các là gì? Sao đến đây?"
Hóa là nhầm đường, Nguyên Diệu nghĩ thầm.
Cô nương hoảng hốt quanh, thấy đủ loại đồ quý giá bằng vàng bạc ngọc ngà, đồ cổ hương liệu, chữ tranh treo thì khỏi đỏ mặt hổ.
"Ta... mua nổi những thứ . Ta đang dạo ở chợ Tây, đây, nhầm , xin ." Cô nương liên tục xin , vội vàng , rời .
Nguyên Diệu còn kịp phản ứng thì giọng của Bạch Cơ vang lên.
"Cô nương, đợi ."
Bạch Cơ từ trong phòng , nàng tao nhã bước đến bên cạnh cô nương, : "Không chuyện nhầm, thể Phiêu Miểu các tức là duyên. Nếu cô nương việc gấp thì hãy ở đây uống một chén , nghỉ chân hãy ."
Cô nương quả thật mệt, miệng cũng khô khát, thấy Bạch Cơ thiện giống , bèn gật đầu đồng ý.
Bạch Cơ dẫn cô nương đó phòng trong, xuống bên bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu pha một bình hoa đào, mang lên một đĩa kẹo sữa vàng, một đĩa bánh ngọc lộ, một đĩa bánh phù dung.
Bạch Cơ thiết rót cho cô nương một chén hoa đào, : "Ta là Bạch Cơ, là chủ Phiêu Miểu các, vẫn cô nương tên gì? Nhà ở ?"
Cô nương uống một ngụm , lễ phép : "Ta họ Hạ, tên Nuy Nhuy, nhà ở phường Tân Xương. Phụ mẫu qua đời từ khi còn nhỏ, luôn sống cùng ca ca và tỷ tỷ, ca ca tỷ tỷ nuôi lớn. Ca ca là một thầy thuốc, từ nhỏ giúp hái thuốc, chế thuốc, những công việc vặt. Hôm nay, theo đến chợ Tây mua thuốc, ngờ quen gọi uống rượu, bảo về , thấy còn sớm nên dạo ở chợ Tây, cửa tiệm của ngươi nữa."
Bạch Cơ : "Có thể Phiêu Miểu các tức là duyên. Nói như , Nuy Nhuy cô nương theo ca ca học hỏi, chắc cũng hiểu về y thuật?"
Hạ Nuy Nhuy : "Học nhiều, chỉ chút ít."
"Nuy Nhuy cô nương đến thật đúng lúc." Bạch Cơ liếc mắt, chỉ Nguyên Diệu đang bên cạnh, : "Người là nhân viên của , gần đây ăn uống tham lam quá, luôn kêu đau bụng, ợ liên tục, chắc là do khó tiêu. quá lười, chịu khám, thà kêu trong Phiêu Miểu các còn hơn. Nuy Nhuy cô nương thể kê cho vài thang t.h.u.ố.c tiêu hóa ?"
Nguyên Diệu , khỏi tức giận trừng mắt Bạch Cơ.
Hạ Nuy Nhuy Nguyên Diệu một cái, : "Khó tiêu là bệnh lớn, dùng bạch truật một lạng, phục linh một lạng, can khương nửa tiền, mộc hương một lạng, hoàng kỳ hai lạng, kê nội kim một lạng, cam thảo nửa tiền, nấu thành thuốc, uống hai một ngày, quá ba ngày sẽ khỏi. Tuy nhiên, trong thời gian uống t.h.u.ố.c kiêng đồ ăn dầu mỡ, ăn uống thanh đạm."
Bạch Cơ : "Phiêu Miểu các dạo bận rộn, thời gian lấy thuốc, phiền Nuy Nhuy cô nương ngày mai mang t.h.u.ố.c đến ?"
"Được thôi." Hạ Nuy Nhuy .
Hạ Nuy Nhuy một lát, uống xong một chén bèn cáo từ rời . Bạch Cơ giữ , cũng hỏi nàng "ước " gì, chỉ đưa tiền t.h.u.ố.c cho nàng, bảo nàng ngày mai mang t.h.u.ố.c tiêu hóa đến.
Hạ Nuy Nhuy rời xong, Nguyên Diệu tức giận với Bạch Cơ: "Ta tham ăn khó tiêu!"
Bạch Cơ tủm tỉm : "Hiên Chi đừng tức giận, thực gần đây ăn nhiều, nhiều, nên khó tiêu."
Nguyên Diệu hét lên: "Vậy ngươi gặp thầy t.h.u.ố.c !"
Bạch Cơ dùng tay áo che mặt, : "Lười ."
Nguyên Diệu miệng co giật, hét lên: "Vậy ngươi trực tiếp với Nuy Nhuy cô nương là ngươi khó tiêu mà kéo ?!"
Bạch Cơ dùng tay áo che mặt, : "Mặt mỏng quá. Cứ cảm thấy tham ăn khó tiêu mất mặt nên mới là Hiên Chi."
Nguyên Diệu hét lên: "Chẳng lẽ cần mặt mũi ?!"
Mèo đen nhỏ đột nhiên chạy , : "Chủ nhân, Ly Nô xưa nay cần mặt mũi, cứ Ly Nô tham ăn khó tiêu là ."
Bạch Cơ khen ngợi: "Vẫn là Ly Nô chia sẻ gánh nặng cho , tháng tăng cho ngươi mười văn tiền công."
Mèo đen nhỏ vui vẻ : "Chủ nhân là nhất thế gian!"
Nguyên Diệu tức giận nhưng dám phát tác.
Nguyên Diệu đột nhiên nghĩ điều gì, : "Bạch Cơ, tại Nuy Nhuy cô nương Phiêu Miểu các thế?"
Bạch Cơ : "Vì nàng ... đều là yêu khí."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Hả?! Chẳng lẽ Nuy Nhuy cô nương là yêu quái?"
"Không, nàng là ."
"Vậy, tại nàng là yêu khí?"
Bạch Cơ : "Ta . Ngày mai, nàng sẽ đến Phiêu Miểu các, nếu thật sự duyên nàng sẽ tự cho chúng tất cả."