Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 9: Cầu Bá
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:17
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , khi ăn cháo cá do Ly Nô nấu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuất phát đến cầu Bá.
Phía đông thành Trường An, cầu Bá.
Nước sông Bãi chảy xiết, cầu vòm như cầu vồng.
Hai bờ cầu Bá đê dài năm dặm, trồng hàng ngàn cây liễu, hiện tại đang đầu xuân, bông liễu bay phấp phới như tuyết. Nhiều du khách qua ngắm cảnh của cầu Bá. Cũng những xa, mặt mang nỗi buồn chia ly, tiễn biệt và bạn bè cầu.
Vì quanh cầu Bá đông đất rộng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chia tìm Hồng Bốc.
Nguyên Diệu hỏi một bà lão bán hoa bên đê liễu cầu Bá, bà lão chỉ về phía đối diện cầu, nơi bóng liễu xanh um, : "Quầy của Hồng bán tiên ở chỗ đó."
Nguyên Diệu cảm ơn bà lão, tìm Bạch Cơ. Nhìn quanh một lượt, thấy Bạch Cơ cầu.
Hôm nay, Bạch Cơ mặc một bộ váy trắng như tuyết, quấn khăn lụa màu nguyệt quang, mái tóc đen như suối cài thành búi tóc kiểu uy đọa*, đeo trâm ngọc họa tiết uyên ương và hải đường, chuỗi ngọc dài rung rinh mái tóc.
* Một lối búi tóc nghiêng về một bên gọi là "uy đọa" 倭墮.
Bạch Cơ trong cảnh tuyết bay cầu Bá, bóng dáng nàng thanh thoát xuất trần, khí chất như tiên nữ giáng trần.
Nguyên Diệu bỗng thấy tất cả cầu đều biến mất, trong mắt chỉ Bạch Cơ. Hắn nàng mãi, một cái kéo dài muôn kiếp trong cuộc đời hữu hạn của và vô hạn của nàng.
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, mỉm vẫy tay, thư sinh mới tỉnh từ cõi mộng, vội vàng bước lên cầu.
Nguyên Diệu bước nhanh đến chỗ Bạch Cơ, : "Ta hỏi , Hồng Bốc ở bên bờ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu và về phía đối diện. Không lâu , hai đến chỗ bà lão chỉ, Nguyên Diệu kỹ, quả nhiên một quầy bói toán. Quầy một tấm vải che chữ "Hồng" bay phấp phới trong gió, chắc chắn là Hồng Bốc.
Hồng Bốc hơn năm mươi tuổi, mặc áo dài vải xanh, đang bày quẻ cho một trông như thư sinh bóng liễu. Hồng Bốc khuôn mặt nhọn như khỉ, ánh mắt lén lút, giống như một tên lừa đảo giang hồ hơn là một bói toán.
Bạch Cơ xem một lúc, đợi thư sinh mới tiến tới.
Hồng Bốc thấy Bạch Cơ, ánh mắt sáng lên, niềm nở chào: "Qua đường đừng bỏ lỡ, cô nương bói một quẻ nhân duyên ?"
Bạch Cơ : " ý . Xin bói cho khi nào mới tìm lang quân như ý?"
Hồng Bốc : "Xin hỏi cô nương họ tên là gì?"
Bạch Cơ : "Ta họ Nguyên, tên Diệu."
Nguyên Diệu ngẩn , đó tức giận, Bạch Cơ đem đùa cợt.
Hồng Bốc ngẩn , : "Tên lắm. Xin hỏi sinh thần bát tự của cô nương?"
Bạch Cơ báo sinh thần bát tự của Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu càng tức giận nhưng dám gì.
Hồng Bốc giả vờ tính toán một lúc, lắc đầu, : "Nguyên cô nương hai mươi hai tuổi, kết hôn, xem như lớn tuổi . Nếu còn chần chừ chỉ sợ cả đời lấy chồng, sẽ cô độc suốt đời. Nguyên cô nương bát tự mang cô sát, Hồng Loan dần xa, cần hóa giải."
Bạch Cơ giả vờ kinh ngạc, hỏi: "Xin hỏi hóa giải thế nào?"
Hồng Bốc đáp: "Cũng là lão phu duyên với Nguyên cô nương, mệnh trời định giúp nàng hóa giải kiếp nạn . Lão phu một sợi tơ Nguyệt Lão, thể kéo nhân duyên, giúp nàng sớm tìm ý trung nhân."
Bạch Cơ nở một nụ tươi, : "Thật tuyệt vời!"
Hồng Bốc : "Sợi tơ Nguyệt Lão là do Nguyệt Lão tặng cho lão phu, ở nhân gian hiếm . Ban đầu lão phu định lấy nhưng vì duyên với Nguyên cô nương nên đành tặng . Nguyên cô nương chỉ cần bỏ ba lượng bạc là thể lấy tơ Nguyệt Lão về."
Bạch Cơ chỉ mà .
Hồng Bốc thấy , nghĩ rằng Bạch Cơ chê đắt, sợ nàng mua, bèn : "Lão phu thấy duyên với Nguyên cô nương, thật lòng giúp nàng, thì một lượng bạc thôi."
Bạch Cơ che miệng , : "Không giấu gì , lo lắng về nhân duyên lâu, nay pháp bảo , nguyện ý bỏ mười lượng bạc để lấy về."
Hồng Bốc ngẩn , vui mừng khôn xiết, vội vàng : "Tốt! Tốt! Nguyên cô nương thành tâm, chắc chắn sẽ đạt ước nguyện!"
Nguyên Diệu đang nghĩ rằng con yêu quái tham lam gian trá điên , thì thấy Bạch Cơ thừa lúc Hồng Bốc lưng lấy tơ Nguyệt Lão từ trong hòm, lén nhặt một hòn đá bỏ tay áo.
Hồng Bốc lấy một chiếc hộp gỗ màu đen họa tiết hoa đỗ quyên, mở lấy một sợi tơ trắng mờ, ông để Bạch Cơ đưa cổ tay buộc sợi tơ .
Bạch Cơ sợi tơ cổ tay, đôi môi đỏ nở một nụ .
Bạch Cơ : "Tiên sinh, pháp bảo từ mà thế?"
Hồng Bốc : "Sợi tơ Nguyệt Lão là lão phu dạo tiên cảnh, đ.á.n.h cờ với Nguyệt Lão mà thắng ."
Bạch Cơ Hồng Bốc gian trá, thể hỏi sự thật, chỉ gì.
Bạch Cơ lấy từ trong tay áo mười lượng bạc đưa cho Hồng Bốc.
Hồng Bốc nghĩ hôm nay vận may đến, vớ một con cừu béo, bèn vui mừng hớn hở nhận lấy.
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, vì rõ ràng thấy Hồng Bốc nhận lấy một hòn đá.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời quầy bói toán, đến bên bờ liễu xa, ngắm cảnh gió sông thổi và bông liễu bay.
Bạch Cơ giơ cổ tay lên, sợi tơ nhện đang nghĩ gì.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Hồng Bốc là nhện tinh ?"
Bạch Cơ đáp: "Hắn chỉ là một kẻ ngu ngốc mà thôi."
Trong khi , ánh mắt Bạch Cơ một bóng dáng thu hút, khỏi về phía cầu Bá.
Nguyên Diệu theo ánh mắt của Bạch Cơ, thấy cầu Bá một ông lão tóc bạc râu dài mặc áo xanh qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-9-cau-ba.html.]
Nguyên Diệu nhận đó là Lôi Toàn, gặp ở Lôi gia.
Hôm nay Lôi Toàn cũng đến cầu Bá chơi? Khi Nguyên Diệu đang nghĩ thì cảm thấy đúng, vì Lôi Toàn vội vã, mặt mày nghiêm trọng, hề ngắm cảnh tuyết bay đẽ xung quanh.
Bạch Cơ theo Lôi Toàn từ xa, Nguyên Diệu cũng theo Bạch Cơ.
Lôi Toàn xuống cầu Bá, thẳng tới quầy bói toán của Hồng Bốc. Hồng Bốc và Lôi Toàn dường như quen , hai cúi đầu chuyện gì đó. Hồng Bốc lấy một chiếc hộp gỗ màu đen họa tiết hoa đỗ quyên đưa cho Lôi Toàn, Lôi Toàn vội vã bỏ tay áo. Lôi Toàn đưa cho Hồng Bốc một túi tiền nặng trĩu, Hồng Bốc nhận lấy.
"Đi một vòng về Lôi gia." Bạch Cơ tươi tháo sợi tơ nhện cổ tay xuống và vứt .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô đang hát khúc nhạc nhỏ, rửa rau cần giếng.
Bạch Cơ với Ly Nô: "Có vài việc, quan tâm. Ly Nô tìm hiểu một chút."
Ly Nô bỏ công việc xuống, : "Chủ nhân xin cứ dặn dò."
Bạch Cơ thì thầm tai Ly Nô vài câu, Ly Nô gật đầu nhanh chóng chạy ngoài tìm hiểu.
Bạch Cơ vẫn lên lầu hai ngủ, Nguyên Diệu thì trông coi cửa tiệm ở đại sảnh.
Buôn bán ế ẩm, trông cửa tiệm nhạt nhẽo, Nguyên Diệu buồn ngủ, đang gật gù như gà mổ thóc thì một con mèo Ngọc Diện đuôi cụt lẳng lặng bước .
Mèo Ngọc Diện thấy thư sinh đang gật gù, bèn ho khan một tiếng, : "Nguyên công t.ử lười biếng . Nếu con rồng gian trá, độc ác thấy, trừ tiền công đấy!"
Nguyên Diệu giật tỉnh dậy, thấy con mèo Ngọc Diện, : "Hóa là A Thử. Đừng đùa nữa, Bạch Cơ đang ngủ lầu. Nếu nàng thấy bắt ngươi quét sạch đường Chu Tước đấy."
A Thử rùng , xoa mũi, hạ giọng : "Không nhắc đến con rồng nữa, đến tìm than đen, nó ở đây ?"
Nguyên Diệu ngáp dài, : "Ly Nô ngoài, Bạch Cơ bảo nó tìm hiểu một việc."
A Thử hỏi: "Bao giờ nó mới về?"
Nguyên Diệu : "Ta cũng rõ."
A Thử nghĩ một lát, : "Ta còn việc, đợi than đen nữa. Nguyên công tử, nhờ ngài chuyển lời giúp ."
Nguyên Diệu : "Được."
A Thử ngại ngùng : "Ngài với than đen, nó cần thổi kèn hoa nữa, dự định tham gia tiệc nhạc mèo nữa."
Nguyên Diệu ngẩn , hỏi: "Tại ? Ngươi định và Ly Nô hợp tấu trong yến tiệc nhạc mèo để hài lòng Địch A Sinh ?"
A Thử bẽn lẽn : "Ta bây giờ còn thích Địch A Sinh nữa. Không giấu gì Nguyên công tử, mấy ngày Tô Lượng dẫn đến dự yến tiệc ở nhà Lâu Ngự Sử, gặp Nguyệt Nương của Lâu gia. Ta yêu Nguyệt Nương ngay từ cái đầu tiên, thể tự kiềm chế . Nguyệt Nương là một con mèo tam thể, dáng thon thả, khí chất thanh tao. Nguyệt Nương thích âm nhạc, thích yên tĩnh sách, nên tham gia yến tiệc ồn ào của mèo nữa."
Nguyên Diệu mở to miệng, : "A Thử, đổi tâm tư nhanh quá! Ly Nô lão vì ngươi mà nhạc phường bái sư học nghệ, ngày đêm khổ luyện thổi kèn hoa..."
A Thử ha ha, : "Học thêm một nghề, ít gò bó, cứ coi như giúp than đen học thêm một kỹ năng kiếm sống, lỡ con rồng độc ác đó đuổi khỏi Phiêu Miểu các thì còn kế sinh nhai, c.h.ế.t đói ngoài đường."
Nguyên Diệu , : "A Thử thật ngang ngược!"
Mèo Ngọc Diện đến bên chân thư sinh, cọ chân , : "Nguyên công t.ử học vấn rộng rãi, hãy giới thiệu cho vài cuốn sách . Nguyệt Nương kiến thức phong phú, tài cao bát đấu, trò chuyện với nàng đều hiểu nàng đang gì. Để thể trò chuyện vui vẻ với Nguyệt Nương, thêm vài cuốn sách..."
Nguyên Diệu lấy bút mực, trải giấy tên một loạt sách thánh hiền.
Mèo đuôi bên cạnh ngây ngô .
Viết xong, Nguyên Diệu đưa danh sách sách cho A Thử, : "Quân t.ử tu , gì hơn là thành thật. Thành đúng là đạo trời, thành đúng là đạo . Ngươi hãy hết những sách thánh hiền , lấy lời thánh hiền để chuẩn mực hành vi của , đừng nữa sáng nắng chiều mưa, tìm hoa hỏi liễu, cũng giữ lòng thành thật, phụ bạn bè."
Mèo Ngọc Diện nhận lấy danh sách, cẩn thận gấp , học theo dáng vẻ của sách một cái chào, : "Đa tạ Nguyên công tử. A Thử xin lĩnh giáo."
Sau khi A Thử rời , Nguyên Diệu phiền muộn, với Ly Nô khi về đây, rằng luyện tập thổi kèn hoa khổ cực bấy lâu nhưng cần tham gia tiệc nhạc mèo nữa.
Khi tiếng trống phố vang lên, Ly Nô trở về.
Bạch Cơ còn dậy, Ly Nô thẳng bếp vo gạo nấu cơm, chiên cá, nấu canh, bận rộn bữa tối.
Nguyên Diệu thấy Ly Nô bận rộn cũng mở miệng về chuyện của A Thử.
Khi hoàng hôn buông xuống, Bạch Cơ thức dậy và xuống lầu. Sắc mặt nàng mệt mỏi như thể trải qua hành trình dài đằng đẵng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ăn tối ở sân . Ly Nô nấu một nồi canh cá vược với cải cúc, mùi thơm ngào ngạt.
Nguyên Diệu thấy ngon miệng, ăn hứng thú, Ly Nô cũng ăn như hổ đói nhưng Bạch Cơ thì khẩu vị, nàng luôn trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Ly Nô thấy , : "Chủ nhân, chuyện dặn dò, Ly Nô tìm hiểu . Ly Nô đến một chuyến phường Phong An, nhị tiểu thư nhà Trần gia ở hẻm Hạnh Hoa c.h.ế.t, đang tang sự. Ly Nô lén phòng của nhị tiểu thư, tìm thấy tơ nhện trong hộp trang điểm của nàng ."
Nguyên Diệu giật , còn hứng ăn uống.
Bạch Cơ : "Quả nhiên là ."
Nguyên Diệu vội hỏi: "Bạch Cơ điều gì ?"
Bạch Cơ bí ẩn, : "Không cho Hiên Chi ."
Nguyên Diệu tức giận, cúi đầu ăn cơm.
Bạch Cơ : "Đêm nay trăng thanh gió mát, chúng cùng đến Lôi gia xem thì Hiên Chi sẽ ."
Nguyên Diệu vốn định giận dỗi nhưng trong lòng tò mò chuyện , nên hậm hực đồng ý.
Ly Nô ban đầu cũng và Lôi gia nhưng khi rửa bát, Nguyên Diệu rằng A Thử tham gia yến mèo nữa. Nghĩ đến việc khổ luyện bấy lâu là vô ích, Ly Nô giận đến mức thổi râu trừng mắt, thèm rửa bát nữa, phóng đến Tô phủ để cãi với A Thử.
Nguyên Diệu ngăn cũng , chỉ thể cầu nguyện khi cãi , Ly Nô và A Thử vẫn là bạn bè.