Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 8: Tơ Nhện
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:16
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng của An Khánh Nhi cũng đơn sơ như phòng khách nhưng màu sắc t.h.ả.m tường tươi sáng hơn, gần cửa sổ tây nam một chiếc gương đồng của Hán, bên cạnh đặt son phấn.
Bên cạnh chiếc đèn dầu nhỏ, An Khánh Nhi đang ngủ tấm t.h.ả.m Ba Tư hoa văn sặc sỡ, trông nàng chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, tóc tai rối bù, gầy gò, còn chút sinh lực nào. Nếu kỹ thấy nàng còn thở nhẹ, gần như tưởng nàng c.h.ế.t.
Ly Nô khẽ phập phồng mũi, ngửi quanh An Khánh Nhi.
Bạch Cơ tiến gần An Khánh Nhi, đưa tay vuốt trán nàng.
An Thiện Hòa rơi lệ : "Con gái lão lâu ăn uống gì, giờ còn hôn mê tỉnh. Lão thật , xin cao nhân cứu lấy con gái lão!"
Nguyên Diệu trong lòng buồn bã, thương cha con An thị, kìm : "Bạch Cơ thấy là yêu quái gì quấy phá thế? An tiểu thư thể sống ?"
Bạch Cơ trả lời Nguyên Diệu, quanh An Khánh Nhi, ánh mắt lướt qua t.h.ả.m tường rực rỡ, qua bình sứ hoa tròn bên cửa sổ với cành hoa khô héo, qua bàn gương , dừng ở một chiếc lược sừng bò hình bán nguyệt.
Trong khi đó, Ly Nô hít ngửi khắp nơi, cuối cùng cũng ngửi đến cạnh bàn gương đồng.
Bạch Cơ tiến về phía bàn gương đồng, cầm lên chiếc lược sừng bò hình bán nguyệt.
Ly Nô cũng chăm chú chằm chằm chiếc lược.
Nguyên Diệu mượn ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn để chiếc lược, nhận thấy điều gì khác thường.
Bạch Cơ giơ tay, nhẹ nhàng dùng ngón tay thon dài gỡ một vật từ chiếc lược xuống.
Nguyên Diệu kỹ , thì chiếc lược một sợi tơ trắng mỏng manh. Sợi tơ trắng trong suốt, trông giống như một sợi tóc trắng nhưng điểm khác biệt, kỹ thì thể phát hiện.
"Đây là nguồn gốc của sự quấy phá." Bạch Cơ thản nhiên.
Ly Nô nhe răng chằm chằm sợi tơ trắng, ánh mắt hung dữ.
Một ngọn lửa rồng màu xanh băng bùng lên từ ngón tay của Bạch Cơ, sợi tơ trắng bèn phát tiếng kêu rít t.h.ả.m thiết thiêu rụi .
Nguyên Diệu hiểu chuyện gì xảy , vô cùng thắc mắc.
"Bạch Cơ, đó là thứ gì thế?"
Bạch Cơ đáp: "Tơ nhện."
"An tiểu thư nhện tinh quấy phá ?"
" ."
"Nhện tinh ? Bị ngươi thiêu hủy ?"
Ánh mắt Bạch Cơ sâu thẳm, : "Ta chỉ thiêu hủy sợi tơ nhện, nhện tinh ở ."
Nguyên Diệu lo lắng: "Vậy bây giờ An tiểu thư chứ?"
Bạch Cơ trả lời, nàng bước đến bên An Khánh Nhi xuống bên cạnh.
Bạch Cơ cô nương gầy gò, đang mê man một cái, với Ly Nô: "An dạy ngươi kèn hoa bấy lâu, ngươi cũng nên báo ơn thầy ."
Ly Nô cúi đầu đáp: "Vâng, thưa chủ nhân."
Ly Nô mở miệng, nhả một viên ngọc xanh lục xen lẫn đen huyền.
Viên ngọc tỏa ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng cả căn phòng.
Ngọc mèo bay đến đỉnh đầu An Khánh Nhi, ánh sáng từ viên ngọc ngừng tràn cơ thể nàng.
An Thiện Hòa thấy cảnh thì khỏi lo sợ, ông Bạch Cơ và Ly Nô đang gì, lo lắng cho con gái, đang lên ngăn cản.
Nguyên Diệu vội vàng kéo ông , : "An đừng kích động, hãy bình tĩnh đợi, họ sẽ hại An tiểu thư ."
Ánh sáng từ ngọc mèo tràn đỉnh đầu, sắc mặt khô héo của An Khánh Nhi dần trở nên hồng hào, thở cũng dần định hơn, cả nàng dần sức sống trở .
dường như Ly Nô tốn sức, trông yếu ớt, mồ hôi đầm đìa.
Chẳng bao lâu , từ cổ họng An Khánh Nhi phát tiếng động, nàng khẽ mở miệng, nôn một thứ gì đó.
Nguyên Diệu kỹ thì đó là một đám tơ nhện lộn xộn.
Thấy An Khánh Nhi nôn đám tơ nhện, Ly Nô vội thu ngọc mèo .
Đám tơ nhện dường như sự sống, liên tục ngọ nguậy đất.
Bạch Cơ vung tay áo, một đám lửa rồng bay đến thiêu rụi đám tơ nhện thành tro.
Bạch Cơ mỉm với An Thiện Hòa, : "An , lệnh ái , chỉ cần tẩm bổ thì sẽ hồi phục."
An Thiện Hòa con gái dù vẫn ngủ nhưng sắc mặt lên nhiều, tâm trạng bỗng nhẹ nhõm hẳn.
An Thiện Hòa vội vàng cảm tạ: "Đa tạ cao nhân! Đa tạ cao nhân!" Bạch Cơ : "An cần khách sáo."
An Thiện Hòa vội vàng một hộp gỗ chạm khắc hoa mẫu đơn lấy từ trong rương , đưa đến mặt Bạch Cơ. An Thiện Hòa mở hộp, bên trong là vài thỏi bạc và mười mấy quan tiền.
An Thiện Hòa : "Ngài cứu mạng con gái , lão lấy gì báo đáp, đây là tiền tích góp khi nhạc sư ở Trường An, tuy nhiều nhưng mong ngài nhận lấy."
Bạch Cơ : "Không cần, tiền ông hãy giữ mua nhân sâm, nhung hươu để bổ dưỡng cho An tiểu thư. Chi phí sẽ do học trò của ông, A Ly, chi trả."
Ly Nô mồ hôi đầm đìa, là mệt vì nhả ngọc mèo vì câu của Bạch Cơ.
Nguyên Diệu nghĩ, lẽ Ly Nô tăng thêm mấy trăm năm nữa trong khế ước bán , bao giờ tự do.
An Thiện Hòa cảm kích Ly Nô, : "A Ly, thật cảm ơn con thế nào, lão ở Trường An, may mà con..."
Ly Nô tính cách lạnh lùng, thích lời cảm ơn, ngắt lời An Thiện Hòa: "Thầy đừng nữa, đây là việc A Ly nên ."
An Thiện Hòa xúc động : "Được! Được! Lão sẽ giữ gì, chắc chắn truyền dạy bộ cách thổi kèn hoa cho con!"
"Cảm ơn thầy." Ly Nô thản nhiên đáp.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô từ biệt về, An Thiện Hòa cầm đèn lồng tiễn đến cửa.
Trước khi , Bạch Cơ với An Thiện Hòa: "Có một chuyện nhờ ông."
An Thiện Hòa : "Xin cứ ."
Bạch Cơ : "Ta sợi tơ nhện đó mà nhà ông, khi lệnh ái tỉnh , xin ông hỏi giúp ."
An Thiện Hòa gật đầu, : "Ta chắc chắn sẽ hỏi."
Bạch Cơ : "Nếu hỏi , xin với A Ly, sẽ chuyển lời cho ."
"Được." An Thiện Hòa .
Sau khi An Thiện Hòa đóng cửa , Bạch Cơ cầm lấy đèn lồng từ tay Ly Nô. Đèn lồng trở thành cành liễu, Bạch Cơ ném cành liễu lên xà nhà An gia, cành liễu tựa như con rắn linh động, quấn thành một nút.
Trên đường về Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, An tiểu thư thực sự sẽ khỏe chứ?"
Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi lo lắng điều gì ?"
Nguyên Diệu : "Ngươi chỉ thiêu sợi tơ nhện, nếu nhện tinh đến quấy phá, An tiểu thư chẳng vẫn giữ mạng ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi cần lo, nếu nhện tinh đến An gia thì sẽ ."
Nguyên Diệu hiểu, hỏi: "Sao ngươi ?"
Bạch Cơ mỉm : "Bởi vì cành liễu sẽ báo cho ."
Thư sinh đầu óc đơn giản vẫn còn ngơ ngác.
Ly Nô chen : "Mọt sách ngu quá, chủ nhân dùng cành liễu để tạo kết giới quanh An gia ."
"Thì là ." Nguyên Diệu nhớ khi , Bạch Cơ ném cành liễu quấn quanh xà nhà An gia, bèn hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-8-to-nhen.html.]
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Con nhện tinh thật thú vị."
Nguyên Diệu thắc mắc: "Có gì thú vị chứ?"
Bạch Cơ đáp: "Nếu là yêu quái săn mồi thì nó sẽ ăn thịt An tiểu thư tại An gia. , nó chỉ dùng tơ nhện để tạo ảo giác, hù dọa An tiểu thư. Không mục đích của nó là gì..."
Nghi ngờ của Bạch Cơ tan làn gió đêm.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, ba ngày nữa trôi qua, Ly Nô vẫn sớm về muộn đến nhạc quán học thổi kèn hoa. Bạch Cơ đang tìm cách gọi hồn cho Thẩm Quân Nương, Nguyên Diệu thấy nàng bày trận pháp gọi hồn kỳ lạ trong sân , nhưng thành công.
Vi Ngạn thỉnh thoảng đến Phiêu Miểu Các hỏi tiến triển nhưng nào cũng thất vọng về.
Ngày hôm đó, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Thẩm phủ, vì Bạch Cơ định đổi cách gọi hồn mới, cần một sợi tóc của Thẩm Quân Nương.
Thẩm Tự Đạo tiếp đón Bạch Cơ và Nguyên Diệu, bảo gia nhân dẫn họ phòng của Thẩm Quân Nương.
Thẩm Quân Nương đang ngủ, Hỷ Nhi đang chăm sóc nàng.
Bạch Cơ bước đến gần Thẩm Quân Nương, thấy ấn đường của nàng đen nhẻm, sắc mặt vàng vọt, gầy trông thấy.
Bạch Cơ nhíu mày.
Hỷ Nhi : "Tiểu thư mấy ngày nay thèm ngủ, hầu hết thời gian trong ngày đều mê man, cũng ăn uống gì nhiều."
Bạch Cơ đưa tay vuốt trán Thẩm Quân Nương, luồng khí đen dần tan .
Bạch Cơ rút một sợi tóc của Thẩm Quân Nương, quấn quanh ngón tay trỏ.
Dù cũng khác giới, Nguyên Diệu tiện cạnh giường Thẩm Quân Nương, thậm chí cảm thấy Thẩm Tự Đạo mặt, một nam nhân trong phòng của nữ nhi cũng thỏa đáng.
Nguyên Diệu bước thư phòng bên ngoài, định ngắm nghía sách của Thẩm Quân Nương. Trên giá sách trúc xanh sát tường bày "Thất lược Lục nghệ", "Kinh Sử T.ử Tập", Nguyên Diệu khỏi khâm phục Thẩm Quân Nương nhiều sách, hiểu rộng rãi. Không giống Bạch Cơ, chỉ những truyện dân gian tầm thường, bao giờ sách thánh hiền.
Ở vị trí tiện nhất giá sách đặt "Nữ giới", "Liệt nữ truyện", "Nữ sử châm", lẽ ba cuốn là sách Thẩm Quân Nương .
Nguyên Diệu cầm "Nữ giới" lên, lật qua vài trang, thấy một đoạn tơ trắng trong suốt rơi xuống.
Nguyên Diệu thấy đoạn tơ trắng quen, bèn giật .
"Bạch Cơ, Bạch Cơ, nhện tinh!" Thư sinh thất thanh kêu lớn.
Bạch Cơ và Hỷ Nhi tiếng gọi đến.
Bạch Cơ xuống, nhặt đoạn tơ nhện đất, sắc mặt càng thêm bối rối.
Thư sinh hoảng sợ : "Bạch Cơ, nhện tinh đang ở Thẩm phủ ?"
Bạch Cơ đáp: "Không, trong Thẩm phủ yêu khí."
Bạch Cơ đầu hỏi Hỷ Nhi: "Ngươi thấy cái bao giờ ?"
Hỷ Nhi gật đầu : "Đây... đây là sợi tơ của Nguyệt Lão."
"Tơ Nguyệt Lão?" Bạch Cơ nghi ngờ hỏi.
Nguyên Diệu cũng đầy thắc mắc.
Hỷ Nhi : "Đây là sợi tơ Nguyệt Lão mà tiểu thư xin , lúc còn khỏe, ngày nào tiểu thư cũng đeo cổ tay..." Hỷ Nhi kể về nguồn gốc của sợi tơ Nguyệt Lão.
Sau khi Vi Ngạn bỏ trốn, Thẩm Quân Nương cảm thấy nhân duyên của suôn sẻ nên tìm một thầy bói. Hỷ Nhi một thầy bói nổi tiếng ở bên cầu Bá, Thẩm Quân Nương bèn đến. Thầy bói Thẩm Quân Nương mạng phạm cô sát, Hồng Loan dần xa, cần dùng một sợi tơ để kéo nhân duyên. Thẩm Quân Nương bỏ tiền mua sợi tơ Nguyệt Lão của thầy bói, đeo cổ tay theo lời thầy bói.
Sau đó, Thẩm Quân Nương yêu quái quấy phá, tính mạng nguy kịch, trong Thẩm phủ hỗn loạn, Hỷ Nhi lo lắng nên quên mất chuyện tơ Nguyệt Lão. Vừa , Nguyên Diệu lật một đoạn, Hỷ Nhi mới nhớ .
Bạch Cơ hỏi: "Vị thầy bói đó tên là gì?"
Hỷ Nhi đáp: "Gọi là Hồng Bốc. Ông nổi tiếng, mỗi ngày lẻ đều bày quán bên cầu Bá, bói chuẩn về nhân duyên, nhiều đến nhờ ông xem bói."
Bạch Cơ gật đầu, quấn đoạn tơ nhện và sợi tóc của Thẩm Quân Nương ngón trỏ.
Rời khỏi Thẩm phủ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu luôn trầm tư suy nghĩ gì đó, nhíu mày : "Bạch Cơ, nàng tìm con nhện tinh nhé."
Bạch Cơ hỏi: "Tại Hiên Chi quan tâm đến nhện tinh ?"
Nguyên Diệu nghiêm túc : "An tiểu thư nhện tinh quấy phá, Thẩm tiểu thư cũng nhện tinh quấy phá, nghĩ rằng con nhện tinh chỉ quấy phá An tiểu thư và Thẩm tiểu thư, chắc chắn còn hại nhiều khác. Nếu ngăn chặn nó thì sẽ bao vô tội gặp họa?"
Bạch Cơ : "Thành Trường An nhiều yêu quái tụ tập, quỷ dữ hoành hành, ngày nào cũng vô tội c.h.ế.t thảm, những chuyện thể lo hết . Tuy nhiên, con nhện tinh vẫn tìm, ai bảo thấy hứng thú với nó chứ."
Nguyên Diệu : "Thầy bói Hồng Bốc đó, chắc chắn liên quan đến nhện tinh."
Bạch Cơ thở dài, : "Thẩm tiểu thư còn nhiều thời gian, hôm nay tạm thời truyền sinh khí nàng, nhiều nhất chỉ duy trì nửa tháng thôi."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Vậy chúng bây giờ đến cầu Bá tìm Hồng Bốc!"
Bạch Cơ nghĩ ngợi, : "Hồng Bốc chỉ bày quán ngày lẻ, hôm nay là ngày chẵn, đến cầu Bá cũng gặp ông , chúng đợi đến ngày mai ."
Nguyên Diệu gật đầu.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các, Ly Nô về từ lúc nào, đang quầy ăn cá khô.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều ngạc nhiên.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , hôm nay ngươi về sớm thế?"
Ly Nô trả lời Nguyên Diệu, sang Bạch Cơ : "Chủ nhân, Ly Nô tìm nhện tinh ở !"
Bạch Cơ hỏi: "Phải tìm ở ?"
Ly Nô vội vàng nuốt hết cá khô, : "Đi đến cầu Bá ở phía đông thành, tìm một thầy bói!"
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ly Nô lão , ngươi điều đó?"
Ly Nô đáp: "An Khánh Nhi tỉnh , nàng rằng tơ nhện là do một thầy bói ở cầu Bá đưa cho nàng ."
Bạch Cơ như điều suy nghĩ, rằng nghỉ, lên lầu.
Nguyên Diệu cảm thấy khát, trong rót một cốc lạnh, cầm ngoài uống, uống trò chuyện với Ly Nô.
Ly Nô kỳ lạ hỏi: "Mọt sách, cho các ngươi manh mối về nhện tinh, ngươi và chủ nhân thấy ngạc nhiên chút nào thế?"
Nguyên Diệu uống một ngụm , đáp: "Bởi vì chúng lúc ở Thẩm phủ . Chúng còn thầy bói đó tên là Hồng Bốc, ngày lẻ mới bày quán, ngày mai chúng sẽ đến cầu Bá tìm ."
Ly Nô bừng tỉnh, : "Thì các ngươi từ ."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão trở nhạc quán ?"
Ly Nô đáp: "Không về nữa. Sau cũng nữa. Ta sẽ chợ mua đồ, tối nay nấu món cá lạnh hồ Tấn cho các ngươi ăn."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ly Nô lão , ngươi học nữa? Phải chăng nhà An chuyện?"
Ly Nô ngập ngừng, thở dài : "An gia thì chuyện gì nhưng An vô cớ gây chuyện, ông là một trẻ đáng tin cậy, cứ khăng khăng con rể của ông !"
"Phụt!" Nguyên Diệu phun một ngụm .
"Ta thật phiền não, dù cũng học thổi kèn hoa đủ , nên nữa." Ly Nô buồn rầu .
"Haha! Thật , An tiểu thư cũng , Ly Nô lão đừng quá kén chọn!" Nguyên Diệu .
"Thôi ! Ta chú tâm tu luyện, dính chuyện phiền phức như hôn nhân !" Ly Nô ăn cá khô.
"Haha! An ngươi con rể..." Nguyên Diệu vẫn thấy buồn .
"Mọt sách c.h.ế.t tiệt, nếu còn nữa sẽ ăn ngươi!" Chú mèo đen nhếch miệng .
Thư sinh dám nữa, viện cớ lên lầu hai lấy đồ trốn trong kho .