Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 7: Hoa Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:33
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, các ngươi về điện Hoa Nguyệt , mỗ ở đây chăm sóc mấy lính canh thương."

Ly Nô đầu , : "Mấy con hồ ly ngốc đó thương, gia chỉ cho chúng ngủ thôi. Chúng ngủ một giấc sẽ tỉnh."

Hồ Thập Tam Lang : "Vậy thì mỗ sẽ canh giữ thủy ngục, chờ chúng tỉnh ."

Nguyên Diệu : "Thập Tam Lang, hôm nay ngươi vất vả cả ngày, hẳn là cũng mệt , chi bằng sớm về nghỉ ngơi . Nếu ngươi yên tâm về thủy ngục, hãy gọi vài lính canh khác đến giữ cũng ."

Hồ Thập Tam Lang : "Mỗ mệt, mỗ vẫn sẽ tự canh giữ."

Nguyên Diệu còn khuyên thêm nhưng Bạch Cơ mở miệng : "Đã Thập Tam Lang đây thì để một yên tĩnh một chút." Nguyên Diệu cũng gì nữa.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô và về điện Hoa Nguyệt. Trên đường , ba đều những suy nghĩ riêng.

Bạch Cơ : "Ly Nô một vòng quanh cốc hồ ly, thấy chuyện gì kỳ lạ ?"

Ly Nô : "Cũng gì kỳ lạ, mấy con hồ ly đều bận rộn chuyện của , con uống rượu đ.á.n.h đàn, con giống như mọt sách sách ngâm thơ, con chặt tre thợ mộc, còn hồ ly cái đang tắm..."

Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão còn trộm hồ ly cái tắm ?"

Ly Nô : "Hừ, gia thèm xem !"

Bạch Cơ hỏi: "Ly Nô thấy một con Quản Hồ ?"

Ly Nô : "Có."

Nguyên Diệu : "À, ngươi cũng gặp A Phiêu cô nương ."

Ly Nô hỏi: "A Phiêu cô nương là ai?"

Nguyên Diệu : "Là Quản Hồ đó."

"Ồ." Ly Nô đáp.

"Kỳ kỳ lạ..." Bạch Cơ lẩm bẩm.

Ly Nô nghĩ một lúc cũng : "Kỳ kỳ lạ..."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ đang kỳ lạ cái gì ?"

Bạch Cơ : "Vừa nãy Tôn đạo trưởng một đống chuyện, đến nhiều nhưng nhắc đến A Phiêu cô nương, ngươi thấy kỳ lạ ?" Nguyên Diệu nhớ , Tôn Thượng Thiên nhiều chuyện nhưng thực sự hề nhắc đến Quản Hồ.

Nguyên Diệu : "Có lẽ là vì A Phiêu cô nương quang minh chính đại, Tôn đạo trưởng phát hiện chuyện gì nên cần ?"

Bạch Cơ : "Có thể lắm."

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão thì kỳ lạ cái gì?"

Ly Nô nãy ngẩn ngơ, Nguyên Diệu gọi một tiếng mới tỉnh . Hắn gãi đầu mắng: "C.h.ế.t tiệt, nãy nghĩ một chuyện đúng, ngươi ồn, quên hết !"

Nguyên Diệu : "Rõ ràng là trí nhớ ngươi kém, trách tiểu sinh?"

"Không trách ngươi thì trách ai?!" Ly Nô chống nạnh .

Nguyên Diệu cãi với Ly Nô, đành im lặng gì.

Ly Nô lẩm bẩm: "Kỳ kỳ lạ... Ta nãy nghĩ cái gì..."

Trong điện Hoa Nguyệt, hương thơm tỏa , các hồ ly vẫn đang ăn uống , vài con say. Thấy Bạch Cơ ba đến, bèn dậy chào hỏi, Bạch Cơ vài câu, mới xuống.

Ly Nô thấy bàn đầy món ngon, cơn đói nổi lên, xuống ăn uống.

Nguyên Diệu vốn đói nhưng vì những lời Tôn Thượng Thiên , trong lòng vui, ăn chút nào. Hắn ngước mắt thấy lão Hồ vương rời khỏi, chỗ còn vài chỗ trống, nghĩ chắc là những con hồ ly thích ồn ào về .

Bạch Cơ ngước mắt quanh, nhíu mày.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ ?"

"Kỳ kỳ lạ."

"Cái gì kỳ lạ?"

"Tô cô nương ở đây. Lật cũng ."

Nguyên Diệu ngớ , quanh một vòng, quả nhiên thấy Lật và Tô Mị Nhi. Bên cạnh Tô Mị Nhi, Trường Ấn đang buồn bực, trong mắt che giấu cơn giận.

Bạch Cơ nâng chén ngọc lên, định đến chuyện với Trường Ấn thì Đồ Sơn Xuyên cầm một chén rượu tới và bắt chuyện.

"Bạch Cơ đại nhân."

Bạch Cơ đành sang với Đồ Sơn Xuyên, : "Đồ Sơn công tử, sức khỏe của ngài hơn ?"

Đồ Sơn Xuyên đáp: "Chiều nay nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy hơn nhiều. Cảm ơn đại nhân quan tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-7-hoa-nguyet.html.]

Bạch Cơ : "Đồ Sơn công t.ử khách sáo quá."

Đồ Sơn Xuyên : "Bạch Cơ đại nhân, học rộng nhiều, một câu hỏi thỉnh giáo."

Bạch Cơ nghi ngờ: "?"

Đồ Sơn Xuyên : "Bạch Cơ đại nhân, bên ngoài các đạo sĩ truyền rằng rượu cốt hồ* thể tăng cường tu vi, thật ?"

*cốt hồ: xương hồ ly

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Ta cũng đầu cốt hồ thể dùng để ủ rượu, hiểu rượu cốt hồ tác dụng gì. Tuy nhiên, con luôn những phương pháp kỳ lạ khó phân biệt thật giả, gần như huyền học."

Đồ Sơn Xuyên : "Bạch Cơ đại nhân, chỉ cần để con rằng rượu cốt hồ là một lời dối, thì họ sẽ ngừng săn bắt hồ ly và chấm dứt cuộc xung đột giữa và hồ ?"

Bạch Cơ Đồ Sơn Xuyên, : "Đồ Sơn công t.ử chấm dứt cuộc xung đột ư?"

Đồ Sơn Xuyên : " . Có lẽ chí khí, giống những con hồ khác dũng mãnh thiện chiến, thề g.i.ế.c hết con . Ta luôn nghĩ rằng lấy hòa quý mới là thượng sách."

Bạch Cơ , : "Muốn chấm dứt cuộc chiến , tìm hai ."

"?" Đồ Sơn Xuyên nghi ngờ.

Bạch Cơ : "Một là g.i.ế.c Hồ Thần, tìm mới thể cho tộc hồ ly một lời giải thích. Hai là tạo tin đồn về rượu cốt hồ trong các đạo sĩ, tìm để giải thích, các đạo sĩ mới chịu rút lui."

Đồ Sơn Xuyên trầm ngâm gì.

Bạch Cơ đầu về chỗ của Trường Ấn nhưng chỉ thấy chỗ trống trơn, rời lúc nào.

Đồ Sơn Xuyên dường như quyết định điều gì đó, : "Bạch Cơ đại nhân, ai g.i.ế.c Hồ Thần."

Bạch Cơ nhíu mày, : "Ai?"

Đồ Sơn Xuyên chỉ Hồ Quý đang uống rượu ở chỗ phía , : "Hắn." Nguyên Diệu kinh ngạc, suýt nhảy dựng lên.

Bạch Cơ : "Đồ Sơn công t.ử ?"

Hồ Quý mặc dù đang say nhưng dường như thấy động tĩnh bên , thấy Đồ Sơn Xuyên chỉ , bèn dậy tới.

Đồ Sơn Xuyên hoảng hốt, vội : "Bạch Cơ đại nhân, Hồ Quý từng hạ độc g.i.ế.c Hồ Thần."

Bạch Cơ : "Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Đồ Sơn Xuyên lớn tiếng : "Trước khi Hồ Thần c.h.ế.t lâu, và Lật tỷ thí pháp lực, thương. Lật cảm thấy áy náy, bảo mang cho Hồ Thần một bát canh tuyết liên chữa nội thương. Trên đường mang thuốc, gặp Hồ Quý, gọi , đông tây, gì. Lúc đó thấy kỳ lạ nhưng nghĩ nhiều. Ta mang canh tuyết liên đến cho Hồ Thần, vì giận Lật, Hồ Thần đập bát canh. Kết quả, canh tuyết liên b.ắ.n lên đĩa bạc đựng trái cây, đĩa bạc bèn chuyển sang màu đen. Rõ ràng là trong canh độc! Hồ Thần nổi giận, nghĩ rằng và Lật hạ độc g.i.ế.c , cũng hoảng sợ. Lật bao giờ chuyện đê tiện như , cũng vô tội. Trong cơn kinh hãi, suy nghĩ một lúc, mới nhớ đến hành vi kỳ lạ của Hồ Quý, bèn với Hồ Thần. Hồ Thần tức giận dẫn tìm Hồ Quý. Hồ Quý ban đầu chối cãi, cuối cùng cũng thừa nhận, lóc cầu xin Hồ Thần nể tình nương quá cố mà tha cho . Hồ Quý , nhiều việc cho Lão Hồ vương nhưng Lão Hồ vương truyền ngôi cho Hồ Thần, kìm ghen tị, chợt hồ đồ mới phạm sai lầm. Hồ Thần và Hồ Quý là cùng một nương sinh , gần gũi hơn các tỷ khác. Hồ Thần tha thứ cho , còn dặn đừng chuyện ngoài. Ta thấy hai hòa thuận cũng gây chuyện nên coi như chuyện từng xảy , thậm chí với Lật. Bây giờ, cốc hồ ly rơi tình trạng , cũng đành ."

Đồ Sơn Xuyên xong, cả bọn hồ ly đều kinh hãi, điện Hoa Nguyệt lập tức yên tĩnh đến mức rơi một cây kim cũng thể thấy.

Hồ Quý say khướt chỉ Đồ Sơn Xuyên, : "Ngươi vu khống ! Bạch Cơ đại nhân, ngài đừng bậy, hậu bối thể hạ độc g.i.ế.c ca ca ruột của chứ!"

Đồ Sơn Xuyên : "Ta với Hồ Quý thù oán, quyết dối vu khống ngươi."

Hồ Quý hằn học : "Đồ Sơn Xuyên, ngươi bằng chứng gì hạ độc g.i.ế.c nhị ca?"

Đồ Sơn Xuyên sững , suy nghĩ một lúc, thất vọng : "Không... bằng chứng. Chuyện qua lâu , lúc đó chỉ Hồ Thần và . Hồ Thần c.h.ế.t. Chuyện lẽ Hồ Thần cũng với ai khác, bằng chứng."

Hồ Quý ngạo mạn : "Rõ ràng là ngươi bịa đặt chuyện, bậy bạ! Đồ Sơn Xuyên, ngươi cả ngày lảm nhảm, đầu óc bệnh, còn tin. Hôm nay xem ngươi thật sự bệnh nặng ! Dù bây giờ Lật ở đây, để chữa bệnh cho ngươi !" Nói xong, Hồ Quý lao đ.á.n.h Đồ Sơn Xuyên.

Đồ Sơn Xuyên kịp né tránh, Hồ Quý đ.ấ.m một phát, ngã nhào. Đồ Sơn Xuyên ngã đúng Hồ Ngũ Lang bên cạnh. Thấy Hồ Quý vẫn đ.á.n.h , Đồ Sơn Xuyên bèn bò dậy trốn.

Hồ Quý vội đuổi theo, Hồ Ngũ Lang dậy, vì chắn đường Hồ Quý nên đẩy ngã. Ai ngờ, cú đẩy khiến Hồ Ngũ Lang đập đầu bàn, trán chảy m.á.u ròng ròng.

Hồ Ngũ Lang bình thường mâu thuẫn với Hồ Quý, giờ nổi giận, màng đến m.á.u chảy, bèn túm lấy Hồ Quý mà đánh.

Những thiết với Hồ Quý, một bắt Đồ Sơn Xuyên, một kéo Hồ Ngũ Lang . Những thiết với Hồ Ngũ Lang, kéo của Hồ Quý . Có lẽ vì uống nhiều rượu, bọn hồ ly lao đ.á.n.h , nữ quyến hoảng sợ né tránh, điện Hoa Nguyệt lập tức trở nên hỗn loạn.

Nguyên Diệu kinh ngạc c.h.ế.t trân.

Bạch Cơ vội vàng hét lên: "Ly Nô! Còn mau đến ngăn cản!"

Ly Nô phản ứng.

Bạch Cơ hét lên: "Ly Nô!"

Ly Nô vẫn phản ứng.

Nguyên Diệu về phía chỗ của Ly Nô, thấy đang gục bàn mà ngủ.

Nguyên Diệu vội vàng chạy tới đẩy Ly Nô, trách móc: "Đại điện ồn ào như , Ly Nô lão vẫn ngủ ?" Nguyên Diệu đẩy, Ly Nô mềm nhũn ngã xuống đất.

Nguyên Diệu Ly Nô, ngay lập tức cảm thấy sợ hãi đến tê dại da đầu, kìm mà đau xót, to lên: "Ly Nô lão ?" Ly Nô mặt như giấy vàng, khóe miệng chảy máu, c.h.ế.t .

 

 

 

Loading...